Thế tml lại nhầm rồi. Nói về công trạng thì thằng Vũ là bố của cả bộ truyện rồi. Chém Nhan Lương, Văn Xú, Bắt Vu Cấm, chém Bàng Đức. Nhan Lương, Văn Sú là danh tướng hạng nhất Hà Bắc. Vu Cấm lão La dìm thôi chứ nó là Tả tướng quân nhà Ngụy, cầm giả tiết việt trong tay. Chức vụ của nó ngang Mã Siêu bên Thục, nhưng vị thế hơn vài bậc (cầm giả tiết việt ngang Quan Vũ). Nó mà không thua Vũ thì Trương Liêu cũng ko so đc. So trận đối địch mà hạ đc nhiều tướng hạng nhất thì cả 3Q chỉ mình Vũ. Lữ Bố, Triệu Vân cả đời đéo bắt hoặc chém đc thằng tướng nào, chỉ ăn tướng hư cấu. May ra thì có Hoàng Trung thịt đc Hạ Hầu Uyên, Trương Phi thịt Kỷ Linh, Từ Hoảng + Tào Nhân + Lã Mông thịt Quan Vũ. Thằng Vũ còn 1 thành tích nữa mà tiểu thuyết ít nói đến là giai đoạn thủ Kinh Châu từ lúc Bị vào Xuyên đến lúc Thục, Ngô giảng hòa. Giai đoạn này dài 4 năm, đấm nhau căng, 1 mình Vũ def nhà trước Ngụy, Ngô trong khi phần lớn binh lực đang vào cứu Bị. Nhìn chung Vũ nó ngu về chính trị thôi chứ mảng quân sự thì nó là thuộc top 1, Mã Siêu tuổi gì.
Trận thắng Vu Cấm - Bàng Đức thì may hơn khôn, Vu Cấm đóng quân ở vị trí trũng lại gặp trận mưa nhiều năm khó gặp nên bị nước cuốn trôi mẹ hết cả 7 đạo quân, cái này có thể nói là trời giúp Vũ vậy. Nói gì thì nói Vu Cấm cũng lâu ngày không cầm quân vì sau trận Xích Bích thì Vu Cấm đảm nhiệm công việc khai khẩn đồn điền và xây dựng hậu cần chứ không còn cầm binh đánh trận nơi tiền tuyến như trước nữa nên khả năng cũng bị cùn đi nhiều. Trận cứu viện Phàn Thành thì đúng là trong quân Tào chỉ còn Vu Cấm là đại tướng có thể cầm quân vì Hạ Hầu Uyên đã chết, Trương Liêu thì đang đóng ở Hợp Phì, Tào Nhân thì trấn thủ Phàn Thành rồi, Trương Cáp và Tử Hoàng thì vừa thua trận Hán Trung xong nên ko thể cho cầm quân, nhìn quanh chỉ còn Vu Cấm là đại tướng, Tháo điểm tướng không sai chỉ có điều ý trời giúp Vũ trong trận này thôi.
Vũ được lệnh trấn thủ Kinh Châu với nhiệm vụ đông hòa Tôn Quyền, bắc cự Tào Tháo, nhiệm vụ này chỉ cần một người có khả năng chính trị nhiều hơn là quân sự vì lúc này quân Tào sau trận Xích Bích cần thời gian để hồi phục nguyên khí, thủ vững được là tốt rồi chứ nghĩ gì đến chuyện phản công, bên Tôn Quyền thì thời Lỗ Túc chủ trương là liên minh Tôn - Lưu cự Tào rồi, đến thời Lã Mông thì chỉ cần khéo léo là có thể yên mặt nam nhưng Vũ quá kiêu ngạo dẫn đến phá vỡ liên minh. Nếu Bị để 1 người bình ổn như Triệu Vân thủ Kinh Châu thì có lẽ kết quả sẽ khác..
Chém Nhan Lương, Văn Sú thì chém lén thôi, chưa kịp bày trận lợi dụng tốc độ của Xích Thố lao vào chém tướng, về vũ dũng thì đúng là có thừa nhưng khả năng cầm quân thì nói ở trên, làm tướng chỉ huy 1 cánh quân thì được chứ soái lĩnh 1 phương thì không bằng Trương Phi, Hoàng Trung
Mã Siêu cầm quân ở trận Đồng Quan, đánh giá về Mã Siêu thì giỏi về chiến thuật nhưng thiếu tầm nhìn chiến lược, ưu thế ở Đồng Quan nằm hết ở kỵ binh giáo dài Tây Lương, khi Tào Tháo xây dựng thành công hệ thống công sự thì coi như an bài. Mã Siêu khá giống Trần Ngọc Thành ở chiến tranh Thái Bình Thiên Quốc, giỏi chiến thuật nhưng kém chiến lược, đứng dưới trướng người khác thì tốt còn để cho cầm binh chỉ huy 1 chiến dịch thì chưa đủ tầm.
Trương Phi ngoài việc chém Kỷ Linh thì chỉ với vài chục kỵ binh và vũ dũng của mình đã ngăn chặn hàng nghìn quân Tào ở cầu Trường Bản, vào Xuyên đánh thắng và thu hàng được Nghiêm Nhan, trận Hán Trung đánh bại danh tướng Trương Cáp. Xét tài năng cầm quân thì Phi phải trên Vũ vài boong, TQDN La gió dìm hàng Phi nâng Vũ lên thôi.
Hoàng Trung trong chiến dịch Tây Xuyên lĩnh ấn tiên phong, luôn cầm quân đi đầu khiến quân sĩ kính phục, chiến dịch Hán Trung chém Hạ Hầu Uyên - danh tướng quân Ngụy, tài năng quả thật không cần bàn cãi.
Lữ Bố trong TQDN miêu tả là kẻ thất phu, hữu dũng vô mưu nhưng thực tế là 1 kẻ có tài cầm quân, không phải tự dưng mà các tướng Trương Liêu, Cao Thuận, Trần Cung,.. chấp nhận Lữ Bố làm chủ tướng, về địa vị cũng là chư hầu đứng đầu 1 phương chứ không phải là hạng vớ vẩn như trong tiểu thuyết