Video + ảnh QUAY LÉN, CHỤP LÉN điều dưỡng/ y tá BỆNH VIỆN.

Rồi sao?

Yếu sinh lý
Tưởng tưởng có máy dừng thời gian. Bấm nút cái là cả bệnh viên đóng băng.

Mày đi loanh quanh hành lang, quầy lễ tân, phòng bệnh thấy bấy cứ em điều dưỡng nào hợp mắt là có thể vác về phòng không phân biệt già trẻ, cao thấp. Có thể bóp, hít , cảm nhận độ mềm mại của cơ thể các em ấy, hay bộ đồng phục trắng tinh tơm chuyên nghiệp của em trên mặt mày, mày hít đầy phổi mùi mồ hôi lao động kèm mùi nước hoa phụ nữ của ẻm hoà trộn với nhau, mùi búi tóc thanh ly thơm tho hoặc mùi từ khu vực hậu môn và âm đạo của các ẻm qua lớp vải quần trắng vừa kín đáo nhưng lại ko kém phần mỏng manh.

Mày sắp xếp các em ấy thành hàng ngang dựa vào tường hoặc bốn chân trên mặt sand bệnh viện , ưỡn bộ ngực các em xuống, ngẩng cao khuôn mặt và đôi mắt xinh đẹp lên. Mày để thú tính lấp trọn con tim và điên cuồng tuột lớp quần trắng biểu tượng nghề y của các em xuống, để lộ ra phần phụ nữ bên dưới, mềm mại và trắng trẻo, khu vực mông và đùi còn săn chắc và đạt kích thước cân đối thể thao lý tưởng do các em liên tục dâng hiến cả ngày đi lại chăm sóc phục vụ bệnh nhân bao gồm cả ngày. Lớp quần lót các em buộc phải mặc màu trắng để phòng kẻ xấu quay lén làm xấu hình ảnh của nghề y và hình tượng của bệnh viện lại đọng lại dấu vết của nhu cầu sinh lý tự nhiên của phụ nữ một vệt màu trong suốt dinh dính mày chợt cận trọng tháo xuống quan sát và để lưỡi được tận hưởng món khai vị đầy tinh tế ấy .Sau đấy mày nhìn lên khu vực phao câu trắng đõn đã đầy đặn của ẻm mày nhận ra đây là món điểm tâm mày khao khát bây lâu mày ko chỉ là ăn điên cuồng mà mày đảm bảo tất cả mọi em điều dưỡng đều nhận đc sự trân trọng công bằng được ăn bằng cả trái tim, mày cho lưới được tự do khám phá bí mật mỏng manh ấy của phụ nữ nhưng nó là ko đủ mày nhìn lên vào khu vực bài tiết mày nhận ra tính người của những người con gái ấy họ cũng làm từ máu thịt như tất cả, và mọi khu vực đều xứng đáng được tôn sùng như nhau... ( đoạn này tao kiệt sức quá nên skip ko viết nữa)

Mày kéo khoá quần xuống mày nhận ra mày chưa bao thấy thằng em mình đạt đến kích thức và độ cứng như lúc này. Mày cảm nhận được tưng thớt thịt đều đang siết chặt, máu trong người mày đều như đang đổ xuống , tim mày đập điên cuồng như một con bò mộng đực điên cuồng vùng vẫy ra khỏi sợi xích cuối cùng. Mùi hướng từ búi tóc của cô điều dưỡng trẻ len lỏi vào mũi mày như con dao lam sắc bén cắt ngọt sợi xích, lúc này con thú đã chiếm lấy cơ thể mày hoàn toàn, ko còn gì ngăn cản được mày cả. Bàn tay mày bóp chặt vòng eo nhỏ bé của em điều dưỡng.........
Thôi mày tự viết tiếp đoạn còn lại đi, tao bị rối loạn tiền đình viết đến đây là tao đuối bút rồi.
 

Rồi sao?

Yếu sinh lý
Ánh nắng sáng sớm len qua rèm cửa cũ kỹ của phòng bệnh nội trú dài hạn. Đây là khu vực dành cho những bệnh nhân nằm viện nhiều tháng vì bệnh nặng. Bệnh viện Trung ương Việt Nam có quy định đặc biệt: bệnh nhân nằm viện dài ngày được hưởng dịch vụ “chăm sóc đặc biệt” một tháng một lần từ điều dưỡng theo ca trực.

Hôm nay là lượt anh.

Cửa phòng khẽ mở. Điều dưỡng Lan Anh bước vào, dáng người thanh thoát trong bộ đồng phục trắng giản dị. Cô mặc áo blouse trắng có viền xanh dương ở cổ áo và túi áo, phối cùng quần dài trắng. Chân cô mang đôi Crocs trắng sạch sẽ, thoải mái để di chuyển trong ca trực dài. Tóc cô không búi cao mà búi thấp gọn gàng, bên ngoài có lưới búi tóc mỏng với một chiếc nơ nữ tính màu xanh dương nhạt – vừa thể hiện sự dịu dàng mà vẫn giữ được vẻ chuyên nghiệp, giản dị.

Khuôn mặt xinh đẹp của Lan Anh được che một phần bởi khẩu trang y tế, chỉ để lộ đôi mắt to long lanh và hàng mi cong tự nhiên. Cô xịt nước hoa nhẹ nhàng mùi hoa nhài thoang thoảng, toát lên vẻ sạch sẽ giữa không khí bệnh viện.

Lan Anh khẽ cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng:

“Chào anh. Em là điều dưỡng ca sáng hôm nay. Theo quy định bệnh viện, em sẽ thực hiện dịch vụ chăm sóc đặc biệt cho anh.”

Cô kéo rèm che quanh giường bệnh lại cẩn thận. Không khí phòng mang mùi thuốc khử trùng thoang thoảng. Lan Anh cúi xuống giúp anh tụt quần ngủ xuống. Dương vật anh đã cương cứng ngay từ lúc cô xuất hiện. Cô cắn nhẹ môi dưới, rồi thong thả cởi từng nút áo blouse trắng, kéo quần dài trắng xuống cùng quần lót, để lộ phần dưới cơ thể trắng trẻo, mịn màng.

Cô trèo lên giường, quỳ dạng chân hai bên hông anh. Một tay cô nắm lấy dương vật nóng bỏng, hơi dơ vì anh nằm viện lâu ngày, chĩa thẳng vào lối vào hồng hào, sạch sẽ và khít khìn của mình.

“Em… bắt đầu nhé anh,” cô thì thầm, giọng hơi run.

Cô từ từ ngồi xuống, để dương vật anh từ từ chui sâu vào trong. Lan Anh rên khẽ khi cảm nhận từng cm thô ráp, nóng rực cọ xát mạnh mẽ qua lớp thịt âm đạo ấm áp của mình. Cô nhún nhẹ, chậm rãi, dần dần nuốt trọn lấy anh.

Anh nắm chặt hai bên hông cô, đẩy mạnh lên từng nhịp. Lan Anh cúi người thấp hơn, để anh có thể dập sâu hơn. Tiếng da thịt va chạm vang lên đều đặn trong phòng kín. Nước dâm của cô ngày càng nhiều, chảy ra theo từng cú thúc mạnh.

“Anh… anh có thể xuất tinh trong em,” cô thở dốc nói, đúng theo quy định bệnh viện.

Cô tăng nhịp nhún, siết chặt âm đạo quanh dương vật anh. Khi anh không kìm được nữa, anh bắn những dòng tinh dịch nóng bỏng, đặc quánh sâu vào tử cung cô. Lan Anh run bần bật, cắn chặt môi để khỏi rên lớn, cơ thể co giật nhẹ trong khoái cảm bất đắc dĩ.

Cô ngồi yên một lúc, để anh xả hết vào trong mình. Tinh dịch tràn ra một ít, nhỏ giọt xuống ga giường.

Khi anh xong, Lan Anh chậm rãi đứng dậy. Cô lau sạch cho anh bằng khăn ấm, rồi mặc lại áo blouse và quần trắng chỉnh tề. Khuôn mặt cô đỏ bừng, đôi mắt hơi ướt. Cô khẽ cúi đầu, giọng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp:

“Em đã hoàn thành dịch vụ chăm sóc sáng nay. Nếu anh cần gì thêm, em vẫn đang trực ca sáng.”

Cô bước ra khỏi phòng với dáng vẻ gọn gàng, nhưng hai chân khép chặt hơn bình thường, bước đi hơi khó khăn vì tinh dịch vẫn còn đọng sâu bên trong cơ thể.
 

Rồi sao?

Yếu sinh lý
Moá đồ lót màu dưới áo blouse mỏng đỉnh của chóp. Mà ko chụp đc à hay trồng phòng có camera. Mà nói là t nhớ cg 1 con y tá tiêm thuốc t. Nó mặc quần xì xanh nước biển đủ hoa lá hẹ. Nứng vl
Kiệt tác hay là một đống hổ lốn xin mới các mày thẩm thử
TfkRJdrvy.jpeg


Hắn là một kẻ mang trong mình nỗi tôn thờ bệnh hoạn chỉ dành riêng cho các cô điều dưỡng. Không phải khuôn mặt xinh đẹp, không phải vòng eo thon, mà chính là cặp mông săn chắc, tròn lẳn ẩn dưới lớp quần trắng tinh khôi và đường viền quần lót mỏng manh hằn nhẹ trên da thịt. Chỉ có mông điều dưỡng mới khiến hắn si mê đến mức phát điên, đến mức mất ngủ. Mông của những người phụ nữ khác, dù quyến rũ thế nào, cũng không thể lay động nổi hắn.


Hắn cao to, da đen, thân hình béo mập nặng nề, lúc nào cũng toát ra mùi hôi chua khó chịu. Nhưng dục vọng bên trong mới là thứ thực sự ghê tởm và không thể kiềm chế.


Trước đây, hắn chỉ dám lén lút chụp ảnh, săn lùng từng khoảnh khắc viền quần lót trắng hằn trên mông các cô. Càng xem, cơn thèm càng cháy bỏng. Cho đến ngày bị một cô điều dưỡng bắt quả tang, ánh mắt kinh tởm ấy đã khiến thứ tôn thờ trong hắn hoàn toàn biến chất thành dục vọng chiếm hữu đen tối.


Hôm nay, với chiếc đồng hồ kỳ lạ trong tay, hắn bấm nút.


Toàn bộ bệnh viện lớn chìm trong sự đông cứng tuyệt đối. Thời gian ngừng trôi.


Hắn bước vào hành lang, cặc đã cứng ngắc đến mức đau nhức, giật giật trong quần. Hắn chọn lọc tham lam khoảng năm mươi cô điều dưỡng xinh đẹp nhất, xếp thành hàng dài dọc theo bức tường rộng lớn.


Hắn kéo tụt quần trắng và quần lót của từng cô xuống chậm rãi, như đang cởi bỏ lớp vỏ cuối cùng của sự thiêng liêng. Đa số là quần lót trắng tinh khôi, viền hằn rõ trên da thịt săn chắc — khiến cặc hắn giật mạnh vì khoái lạc. Có vài cô mặc quần lót màu khác, thậm chí ren mỏng, lại càng khiến hắn hứng khởi. Hắn tự nhủ rằng ngay cả những cô điều dưỡng thanh khiết này cũng có mặt dâm đãng, cũng muốn khoe viền quần lót cho bệnh nhân nam nhìn ngắm.


Hắn quỳ xuống như tên nô lệ trước báu vật thiêng liêng. Hai bàn tay to bè bóp mạnh hai bên mông căng mọng, ngón tay bấm sâu vào thịt mềm, cảm nhận độ đàn hồi hoàn hảo. Hắn cúi sát mặt, hít sâu mùi mồ hôi nữ tính nhè nhẹ hòa quyện với hương tình dục tự nhiên từ khe mông, rồi hôn ngấu nghiến, lưỡi liếm dài dọc khe mông, mút mạnh vùng hậu môn và âm hộ ướt át. Hắn bú lấy, ngậm cả hai mép thịt mềm vào miệng, vừa mút vừa rên rỉ khoái trá, nước bọt trộn lẫn dịch nhờn chảy dài.


Hắn không cởi áo blouse trắng viền xanh dương và nón ba lá của họ. Hắn muốn nhìn họ vẫn là những điều dưỡng viên thanh cao, chuyên nghiệp trong khi phần dưới bị hắn làm ô uế dâm ô.


Với thân hình đồ sộ nặng nề, hắn đứng sau cô điều dưỡng cao ráo đầu tiên. Hai tay bóp chặt lấy cặp mông đầy đặn, xòe rộng khe mông, cặc to lớn gân guốc cọ mạnh dọc khe trước khi đâm phập một phát sâu tới tử cung. “Aaa… chặt quá…” hắn rên lên man rợ. Cảm giác âm hộ nóng ẩm, co thắt mạnh mẽ bao quanh cặc khiến hắn gần như mất kiểm soát. Hắn bắt đầu dập mạnh bạo, hung hãn, từng cú thúc sâu và dồn dập như muốn xé toạc cô ra. Tiếng da thịt va chạm chát chúa vang vọng khắp hành lang im lặng. Cặp mông trắng hồng rung bần bật dữ dội dưới hai bàn tay to bè của hắn, thịt mông mềm tràn ra giữa kẽ ngón tay mỗi lần hắn siết mạnh.


Trong khi đang đụ dập điên cuồng, cặc ra vào ướt át phát ra tiếng chụt chụt dâm đãng, hắn vẫn tham lam đưa tay sang hai cô kế bên. Hắn xé toạc vài nút áo blouse, luồn tay vào bóp mạnh bộ ngực đầy đặn, véo mạnh núm vú đến đỏ ửng, cúi xuống mút mạnh đầu vú, liếm láp như con thú đói. Hắn vừa đụ cô này hung hãn, vừa sờ soạng, hôn mút ngực cô khác, chuyển đổi không ngừng nghỉ.


Hắn đụ từng cô một cách tham lam. Có lúc hắn dập đứng ấn tường, hai tay bóp mông không buông, có lúc hắn quỳ sau lưng khi họ ở tư thế bốn chân, vừa dập sâu vừa tát nhẹ vào mông khiến da thịt rung lên đỏ rực. Mỗi lần xuất tinh, hắn đều gầm lên khoái lạc, bắn những dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh và nhiều đến mức tràn ra ngoài, chảy dài dọc đùi trắng và nhỏ giọt từ khe mông vẫn đang bị hắn bóp mạnh.


Mồ hôi hôi hám của hắn nhỏ xuống áo blouse trắng tinh khôi, làm loang lổ những vết bẩn dâm đãng. Hắn liếm mồ hôi ở gáy các cô, hít mùi tóc búi thấp, cắn nhẹ vai qua lớp vải, vừa đụ vừa thì thầm dâm đãng: “Mông các em… là của tao… tất cả đều là của tao…”


Sau nhiều giờ đồng hồ dục vọng điên cuồng không ngừng nghỉ, khi rút ra khỏi cô cuối cùng, nhìn dãy phụ nữ bất động với cặp mông đỏ rực đầy dấu tay, khe mông và âm hộ sưng đỏ, ngực loang lổ vết hôn và bóp mạnh, tinh dịch trắng đục đặc quánh chảy thành dòng theo đùi, hắn run rẩy toàn thân vì khoái lạc tột độ. Cuối cùng, hắn cũng được thỏa mãn trọn vẹn nỗi tôn thờ bệnh hoạn nhất đời mình.


Hắn bấm nút. Thời gian bắt đầu chạy trở lại.


Hành lang bệnh viện lập tức bùng nổ tiếng la hét kinh hoàng và khóc lóc. Các cô điều dưỡng hoảng loạn cảm nhận rõ ràng tinh dịch nóng hổi vẫn đang chảy ra từ âm đạo, mông rát bỏng đau nhức, ngực tê dại.


Hắn đã rời khỏi bệnh viện từ trước. Hắn đứng ngoài cổng, nghe tiếng thét vọng ra, trên môi nở nụ cười thỏa mãn và nguy hiểm.


Hắn siết chặt chiếc đồng hồ, thì thầm:


“Còn rất nhiều cặp mông điều dưỡng khác đang chờ…”
 

Rồi sao?

Yếu sinh lý
Lạy chúa. Tức cảnh sinh văn nhân bức này phải viết 1 bài.

Việt, 38 tuổi, béo mập, da đen xỉn, mặt xấu xí với bụng phệ và mùi hôi chua đặc trưng. Hắn tự ti đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt bất kỳ người phụ nữ nào. Nhưng sâu thẳm bên trong, hắn lại mang nỗi ám ảnh bệnh hoạn với các cô điều dưỡng — đặc biệt là cặp mông săn chắc và viền quần lót trắng hằn nhẹ trên da thịt.

Buổi trưa hôm ấy, khi cả tầng đang yên tĩnh, Việt lén lút rời khỏi giường bệnh, tim đập thình thịch. Hắn đẩy nhẹ cửa phòng nghỉ trực của các nữ điều dưỡng và khẽ chui vào.

Bên trong có ba cô đang nằm ngủ. Ánh sáng dịu nhẹ chiếu lên những bộ đồng phục trắng tinh khôi. Việt nuốt nước bọt, cặc đã cứng ngắc.

Hắn quỳ xuống bên giường đầu tiên — cô Lan, cao ráo, chân dài. Hắn kéo tụt nhẹ quần trắng xuống, để lộ chiếc quần lót trắng mỏng với viền hằn rõ trên cặp mông căng mọng. Hắn dí mặt sát vào, hít sâu mùi mồ hôi nhè nhẹ lẫn hương đàn bà sau ca trực, rồi hôn ngấu nghiến, lưỡi liếm dọc viền quần lót. Hai bàn tay béo ú bóp mạnh hai bên mông, xoa nắn tham lam.

Hắn chuyển sang cô thứ hai, rồi cô thứ ba. Hắn càng lúc càng mất kiểm soát, kéo quần họ xuống thấp hơn, liếm láp, mút mạnh da thịt, bóp mông đỏ ửng. Hắn rên rỉ khẽ: “Mông điều dưỡng… ngon quá… của tao…”

Đúng lúc hắn đang dí mặt vào mông cô thứ ba, một giọng nói lạnh lùng vang lên:

“Chụp đủ chưa? Hay muốn liếm tiếp?”

Việt giật bắn mình. Cả ba cô điều dưỡng đồng thời mở mắt, ngồi dậy nhìn hắn với ánh mắt sắc lạnh. Họ không ngủ. Họ đã giả vờ ngủ từ đầu.

Cô Lan — người xinh đẹp nhất trong ba người — cười khẩy, giọng mỉa mai:

“Chúng em biết từ tuần trước rồi. Cứ mỗi buổi trưa là lại thấy mùi hôi của anh bay vào phòng. Hôm nay chúng em quyết định cho anh một bài học.”

Việt hoảng loạn, mặt cắt không còn giọt máu, cố lùi lại nhưng bị cô thứ ba giữ chặt tay.

“Anh thích mông chúng em đến mức lén lút vào đây liếm láp, bóp xoa phải không?” Cô thứ hai nói, kéo quần mình lên chậm rãi. “Vậy mà anh không dám nhìn thẳng mặt chúng em một lần nào. Đúng là đồ hèn.”

Họ không la hét. Không gọi bảo vệ. Họ làm một việc còn đáng sợ hơn.

Cả ba cô đứng dậy, vây hắn lại. Cô Lan nắm tóc hắn kéo lên, ép mặt hắn sát vào mông mình:

“Anh thích hít thì hít đi. Hít cho thật mạnh. Đây là lần cuối anh được gần mông điều dưỡng đấy.”

Trong khi hắn đang run rẩy hít, cô thứ ba kéo quần hắn tụt xuống, lộ ra con cặc ngắn, nhỏ, xấu xí đang co rút vì sợ hãi. Cả ba cô cùng cười khẩy.

“Trông kìa. Cái thứ này mà cũng dám mơ đụ mông chúng em à?”

Họ bắt hắn quỳ gối, bắt hắn hôn và liếm giày của họ, bắt hắn xin lỗi từng người một bằng giọng run rẩy. Sau đó, họ chụp lại hàng loạt bức ảnh hắn quỳ gối, mặt dính nước bọt, quần tụt đến mắt cá chân.

Cô Lan cúi xuống, vỗ nhẹ má hắn, giọng ngọt nhưng đầy nguy hiểm:

“Lần sau mà anh còn dám lén vào đây, những bức ảnh này sẽ được gửi cho toàn bệnh viện, cả gia đình anh, và đăng lên group điều dưỡng. Hiểu chưa, đồ biến thái?”

Việt khóc, gật đầu lia lịa, nước mắt nước mũi chảy dài trên khuôn mặt xấu xí.

Ba cô điều dưỡng nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ xen lẫn thương hại, rồi đuổi hắn ra khỏi phòng.

Từ đó, Việt không còn dám mơ mộng về các cô điều dưỡng nữa. Mỗi lần nhìn thấy bộ đồng phục trắng, hắn chỉ còn biết cúi gằm mặt, run rẩy vì sợ hãi và xấu hổ.

Bài học đắt giá đã khắc sâu vào tâm trí hắn.
 

Rồi sao?

Yếu sinh lý
Máaaa toàn siêu phầm để đời
Buổi chiều nắng vàng rực rỡ chiếu xuống sân sau bệnh viện. Không khí oi bức sau trận mưa sáng khiến sàn gạch còn ướt loang lổ. Ba cô điều dưỡng đang tất bật lau dọn khu vực vệ sinh ngoài trời.

Họ mặc đồng phục trắng tinh khôi: áo blouse ngắn tay viền xanh dương, quần trắng mỏng ôm sát, chân mang crocs trắng. Vì đang làm việc nặng, cả ba đều cúi thấp người, khiến cặp mông căng tròn dưới lớp quần trắng nổi bật một cách khiêu khích.

Anh Tuấn, 34 tuổi, bệnh nhân nội trú tầng 3, đang đứng trên ban công hút thuốc thì bất ngờ nhìn thấy cảnh tượng ấy. Tim anh đập mạnh. Ánh mắt anh không rời khỏi hai cô đang cúi lau sàn ở phía dưới.

Cô điều dưỡng đứng gần nhất có thân hình đầy đặn, mông tròn lẳn căng phồng dưới lớp quần trắng mỏng, viền quần lót hằn rõ một đường cong gợi tình. Mỗi lần cô lau sàn, mông lại khẽ rung lên theo nhịp tay. Cô bên cạnh cũng không kém, quần trắng ướt một phần vì nước, dính sát vào da thịt khiến hình dáng cặp mông càng thêm rõ nét.

Tuấn nuốt nước bọt. Cặc anh cứng ngắc chỉ sau vài giây quan sát.

Hắn lén xuống sân sau, giả vờ đi dạo. Khi đến gần, anh dừng lại, mắt không chớp nhìn hai cặp mông đang chúi xuống trước mặt. Mùi xà phòng lẫn mùi mồ hôi nữ tính thoang thoảng bay đến khiến anh càng thêm kích động.

Cô điều dưỡng tên Thảo (cô đang cúi thấp nhất) quay đầu lại, mỉm cười lịch sự:

“Anh là bệnh nhân phải không? Anh ra đây hít thở không khí à?”

Tuấn gật đầu, giọng khàn khàn:

“Ừ… em làm vất vả quá.”

Thảo cười, tiếp tục lau sàn, cố tình ưỡn mông cao hơn một chút. Cô biết rõ anh đang nhìn gì. Cô Hương bên cạnh cũng khẽ cười, liếc nhìn anh một cái đầy ý tứ.

Không khí dần nóng lên. Thảo thì thầm với hai cô kia. Một lúc sau, cô Hương đứng dậy, lau mồ hôi trên cổ, áo blouse hơi ướt dính sát vào bộ ngực đầy.

“Anh… có muốn giúp tụi em không?” Hương hỏi, giọng ngọt ngào.

Tuấn không chần chừ. Anh bước lại gần. Thảo vẫn đang cúi thấp, mông chổng cao. Anh đưa tay run run đặt lên cặp mông căng tròn ấy, vuốt ve qua lớp quần trắng mỏng. Thảo khẽ rên một tiếng nhưng không né tránh.

“Anh thích mông tụi em hả?” Thảo hỏi nhỏ, giọng hơi run.

Tuấn gật đầu, hai tay bóp mạnh hơn. Hắn kéo tụt nhẹ quần trắng của Thảo xuống dưới mông, để lộ chiếc quần lót trắng cotton mỏng đang ướt mồ hôi, viền hằn sâu trên da thịt trắng hồng. Anh cúi xuống, hít mạnh mùi hương từ khe mông cô, rồi liếm dọc theo viền quần lót.

Hương và cô thứ ba (tên Trang) cũng tiến lại. Họ thay nhau cúi xuống lau sàn trước mặt anh, cố tình ưỡn mông cao, khoe rõ đường cong hoàn hảo. Tuấn lần lượt sờ, bóp, hôn và liếm mông từng cô. Không khí nóng bỏng dưới nắng chiều.

Cuối cùng, Thảo quay lại, kéo anh vào góc khuất sau tường. Cô kéo quần lót sang một bên, ưỡn mông về phía anh:

“Anh muốn thì làm đi… nhưng phải nhanh…”

Tuấn không chần chừ. Anh rút cặc ra, cọ mạnh dọc khe mông Thảo rồi đâm sâu một phát. Hắn dập mạnh bạo, hai tay bóp chặt mông cô trong khi Hương và Trang đứng hai bên, hôn anh, để anh sờ ngực qua lớp áo blouse. Tiếng da thịt va chạm hòa lẫn với tiếng nước xà phòng vang vọng nhỏ.

Anh đụ Thảo xong thì chuyển sang Hương, rồi Trang. Hắn bắn tinh dịch nóng hổi sâu vào trong từng cô một cách tham lam.

Khi xong việc, ba cô điều dưỡng kéo quần lên, chỉnh lại đồng phục, mặt đỏ bừng nhưng vẫn cười ngại ngùng. Thảo lau một giọt tinh dịch đang chảy dọc đùi, thì thầm:

“Lần sau anh thấy tụi em lau sân, cứ xuống đây… tụi em biết anh thích kiểu này mà.”

Tuấn đứng đó, thở hổn hển, nhìn ba cô điều dưỡng tiếp tục cúi người lau dọn như chưa có gì xảy ra, nhưng lần này mông họ hơi run run, và trên quần trắng đã xuất hiện những vết ướt khác lạ.
 

Rồi sao?

Yếu sinh lý
Tao thức trắng đêm để viết thêm mấy bài ko ra được siêu phẩm như thằng thớt nhưng cũng góp chút sức mọn vào duy trì chủ đề
 

Rồi sao?

Yếu sinh lý
Bệnh viện Đa khoa Thủ Đức, Sài Gòn, chiều 27 Tết.

Không khí bệnh viện những ngày cuối năm luôn đặc biệt. Hành lang tầng 4 khoa Nội được trang trí bằng cành hoa mai vàng rực rỡ treo dọc tường và trước cửa sổ. Những bông hoa mai nhựa lung linh dưới ánh đèn huỳnh quang, xen lẫn dải lụa đỏ may mắn.

Chị Lan Anh – điều dưỡng xinh đẹp 27 tuổi của khoa – đang đứng trên ghế nhỏ, hai tay giơ cao cố gắng treo một tấm banner đỏ chữ “Chúc Mừng Năm Mới” lên khung cửa sổ. Đồng phục trắng bó sát, quần dài trắng mỏng ôm khít lấy cặp mông tròn đầy, săn chắc của chị.

Càng cố vươn cao, chị càng phải kiễng chân, khiến cặp mông căng tròn càng nổi bật hơn. Vải quần mỏng đến mức hằn rõ cả đường viền quần lót ren bên trong.

“A… hơi cao tí nữa…” – Lan Anh cắn môi, cố gắng với tay.

Từ phía sau, bác sĩ Khoa – Trưởng ca trực đêm, 34 tuổi, cao ráo – đang đứng yên lặng quan sát. Ánh mắt anh dừng lại trên cặp mông đang khẽ lắc lư theo từng động tác của Lan Anh. Đường cong hoàn hảo, eo thon, và phần khe mông hằn rõ qua lớp vải trắng mỏng khiến anh nuốt nước bọt.

Lan Anh không hay biết, vẫn cố treo banner. Chị hơi cúi người về trước, khiến cặp mông càng đẩy ra sau, gần như chạm vào mặt bác sĩ Khoa đang đứng sát sau lưng.

Nội tâm Lan Anh:

“Mệt quá… Nhưng Tết này phải cố trang trí cho bệnh nhân vui. Mà sao hôm nay mình mặc quần này lại bó thế nhỉ… cảm giác như ai đó đang nhìn…”

Bác sĩ Khoa không nhịn được nữa. Anh đưa tay phải ra, đặt nhẹ lên cặp mông căng tròn của Lan Anh, vuốt ve chậm rãi từ dưới lên.

Lan Anh giật nảy người, suýt ngã khỏi ghế.

“Bác sĩ Khoa… anh làm gì vậy?!” – Chị quay đầu lại, mặt đỏ bừng.

Khoa mỉm cười, tay vẫn không rời, bóp nhẹ một bên mông chị qua lớp vải mỏng:

“Em cúi thấp xuống chút đi… Anh giúp em treo.”

Anh không chờ câu trả lời, hai tay nắm chặt eo Lan Anh, kéo chị hơi cúi người xuống. Tư thế lúc này khiến cặp mông chị đẩy ngược ra sau hoàn toàn, ép sát vào bụng anh. Qua lớp quần mỏng, chị có thể cảm nhận rõ ràng “của quý” của anh đang cương cứng, nóng hổi, cọ mạnh vào khe mông mình.

“A… anh… đừng…” – Lan Anh run run, nhưng giọng không còn kiên quyết.

Khoa cúi xuống, thì thầm bên tai chị, một tay luồn xuống dưới, vuốt ve khe quần qua lớp vải:

“Em mặc quần trắng hôm nay… ướt hết rồi kìa. Tết đến rồi, cho anh chúc mừng năm mới một chút đi Lan Anh…”

Anh kéo khóa quần mình xuống, để lộ con cặc đang căng cứng. Một tay kéo quần Lan Anh xuống dưới mông, để lộ cặp mông trắng hồng không mặc quần lót (vì hôm nay chị mặc quần bó quá chặt). Đầu khấc nóng hổi chạm ngay vào cửa mình chị, cọ đi cọ lại trên dòng dịch đang chảy ra.

Lan Anh cắn môi, hai tay bám chặt khung cửa sổ, giọng run rẩy:

“Bác sĩ… ở bệnh viện… đừng… ai thấy thì…”

Nhưng Khoa đã chậm rãi đẩy hông về trước, con cặc to dài luồn sâu vào trong chị từ phía sau. Lan Anh rên khẽ, hai chân run run trên ghế nhỏ.

Khoa bắt đầu nhấp mạnh từng nhịp, hai tay bóp chặt cặp mông trắng hồng đang lắc lư theo từng cú thúc. Tiếng da thịt va chạm “chát chát” hòa lẫn với tiếng hoa mai khô khẽ rơi.

“Em ướt và nóng quá… Tết năm nay anh chúc em… được anh chăm sóc nhiều hơn…” – Khoa thì thầm, càng lúc càng dập mạnh.

Lan Anh cắn môi đến trắng bệch, nước mắt vì khoái cảm và xấu hổ lăn dài trên má, nhưng cặp mông vẫn vô thức đẩy ra sau, đón nhận từng nhịp mạnh bạo của người đàn ông mà chị từng âm thầm ngưỡng mộ.

Ngoài cửa sổ, hoa mai vàng vẫn rung rinh trong gió điều hòa. Còn trong phòng trực, tiếng rên khẽ của Lan Anh và tiếng da thịt va chạm càng lúc càng dồn dập, báo hiệu một cái Tết đặc biệt nóng bỏng trong bệnh viện.
 

Rau sạch

Yếu sinh lý
Đcm.mấy lần vào viện các e mặc áo blue trắng nhìn to vđ.cúi xuống thấy áo lót to còn vú bé tí.nhiều con đầu vú to thâm đen luôn
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo