Có ảnh Góc khuất nghề chụp ảnh

Thantai12345

Tao là gay
tự nhiên lại muốn quay lại chụp ảnh dạo ghê ... gần đây lại có mấy quả hoa hậu vs diễn viên yêu thợ chụp ảnh làm t lại có động lực =))))
 

cuto123456789

Yếu sinh lý
Tml mày chơi nó ko sướng thì never có lần thứ 2.gặp tao thì xác định.vk tao lần nào cũng sướng run người
 

dungcu

Yếu sinh lý
T đéo pk thợ ảnh nhưng t thấy mấy th chụp mấy quả cảnh cho bọn lớp t kỉ yếu cs thanh xuân mặc cái váy lộ cả bẹn với quần trong thế đéo nào lên file tổng thì đéo thấy mấy cái đấy
 

chucuoi71

Yếu sinh lý
Đọc chuyện của hậu sinh tại hạ cũng xin góp vài mẩu chuyện vụn vặt trong nghề.
Năm 1991 học năm 1 nghỉ hè t về quê, sẵn có đám cưới anh trai, gia đình mời chú họ chụp ảnh, ổng đưa thím đi dự tiệc, bà ấy cũng là một thợ ảnh chuyên nghiệp, khi khách về hết gia đình ngồi lại bà thím hỏi thăm t chuyện học hành và làm thêm của sinh viên thím đề xuất với ông già t
- anh cho nó học thêm nghề ảnh, t7 cn kiếm thêm, em dạy cho cháu miễn phí, nói thật chưa chắc ra trường nó đã có việc làm, mà việc này nhẹ nhàng, nhiều tiền.
Má ơi t chưa bao giờ nghĩ đến luôn, mà t nghĩ cũng hay biết đâu lại kiếm sống được, (sinh viên thời đó khổ lắm, ngày đi học tối mướn xích lô đạp 5k một đêm, hôm nào may mắn kiếm được 20 30k rất vất vả) vậy là ok.
Sáng hôm sau t chạy xe đạp lên nhà chú, nhà ổng là tiệm chụp hình lớn nhất khu vực thời bấy giờ, ngày đó ở quê chưa có Lab tự động, toàn tráng rọi thủ công, ban ngày thợ khắp nơi đi chụp dạo chiều tập trung về đây tráng rọi ảnh 2 3h sáng mới xong. Ngày đầu tiên t mê luôn nghề vì thấy vui và nhiều tiền. Sau một tuần được sự chỉ dạy tận tình của các tiền bối t cũng có thể độc lập tác chiến đc rồi.
Máy ảnh thời đó nhiều nhất và bình dân là Zenith của Liên Xô, cao hơn một chút là Praktica của đông Đức chụp ảnh đẹp, máy bền trình độ quang học của Đức thì khỏi phải bàn, nhưng thợ không chuộng vì hàng xã hội chủ nghĩa, máy cao cấp là Nikon, Pentax và Canon nhưng không thịnh hành vì giá quá cao, thợ ông nào khoác lên cổ mấy dòng đó là mặt vác trên trời, còn máy Fuji thì hơi tệ, ống kính chụp không được đẹp, ống kính bắt sáng chậm, yếu tay nghề hay bị Blue nên hầu như thợ không xài. Sau một tuần bà thím cấp cho một cái Praktica (phim thời đó có 2 loại ưa chuộng nhất là Kodak chụp ngoài trời nắng và Konica chụp trong nhà rất đẹp) thím đưa cho 2 cuộn fim 2 loại và bà ra chỉ thị:
- Chụp ở đâu, chụp cái gì cũng được sau 2 ngày phải chụp hết để về tốt nghiệp.
Việc đầu tiên là đạp xe về nhà cách 12km, mời các em, các cháu chụp kiểu tạo dáng, toàn thân, chân dung nghệ thuật, quê t miền sơn cước nên cảnh đẹp nhiều cứ chỗ nào ao, hồ, khe suối, xa xa thấp thoáng đồi, núi rừng là lia mắt, thấy bố cục ổn là bấm máy. Các cụ ở quê thì chụp ảnh chân dung cất dành, được cái dân quê thiếu thốn đủ thứ nhưng tuyệt nhiên áo vest nhiều người có nên rất dễ tác nghiệp. lăng xăng một ngày chụp hết 2 cuộn fim. Thành quả ban đầu hơn cả mong đợi, ngày đó chụp ảnh là một điều gì đó rất xa xỉ và ông thợ chụp ảnh cũng được xã hội tôn trọng.
Chiều muộn t cấp tốc chạy đi rửa ảnh luôn để mai giao cho các em, ơn trời tất cả các hình ảnh chụp được đều đẹp, được chú, thím và các tiền bối khen có mắt thẩm mỹ, được chỉ dạy thêm những bức ảnh chưa đạt về bố cục và ánh sáng. Chính thức được nâng cấp lên thành THỢ CHỤP ẢNH!
T lấy thêm 5 cuộn fim nữa về giao ảnh và chụp dạo cho các khu vực dân cư gần nhà, phải nói là một kỳ nghỉ hè rất hiệu quả, thêm một nghề mới trong vòng một tuần, kiếm tiền nhiều hơn hẳn thuê xích lô ở SG.
Hôm sau chạy xe đạp ra khu vực trung tâm đông dân cư hơn, được một số người quen giới thiệu và như vết dầu loang chỉ trong vòng 4 ngày t chụp hết 5 cuộn fim, cũng chính từ đây sự nghiệp chịch choạc bắt đầu, ngày đi chụp chủ yếu là buổi trưa vì mọi người tranh thủ thời gian nghỉ trưa, chiều đi rửa ảnh tối về giao ảnh thu tiền, rất nhiều em ngưỡng mộ nên dễ tiếp cận, cứ thấy em xinh chút là để ảnh giao sau và trong 10 ngày cuối kỳ nghỉ hè năm đó cũng được ăn một đêm ít nhất 1 em, ở quê nên ra bờ rào, vườn chuối, miễn có chỗ ngả lưng là trải áo mưa xuống.......vào việc.
Hết kỳ nghỉ vào thành phố học và đưa cái máy Praktica đi theo, đi học khi nào cũng có máy ảnh treo trước ngực, sinh viên thời đó cũng không khá giả gì, chủ yếu chụp một hai tấm hình gửi về cho bố mẹ ở quê nên lấy giá rất sinh viên, đổi lại nhiều em thưởng cho tí đam mê xác thịt.....đặc biệt không yêu đương, không hẹn ước, vui là chính ngôn ngữ ngày nay gọi là RAU SẠCH và t được ăn rất nhiều rau non ở trường.
Giờ trở về quê các bạn ngày xưa cũng có người lên ông lên bà, ôn lại kỷ niệm xưa ai cũng vui vẻ, những "kỷ niệm sau vườn" ngày xưa tuyệt nhiên không ai nhắc lại, cứ ngầm tự hiểu với nhau đó là những kỷ niệm đẹp của tuổi thanh xuân.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo