Thê hệ nào cũng có xuất phát điểm khác nhau. Ảnh hưởng đến tư duy, nhận thức thế thôi. Thằng làm kinh tế cày cuốc làm nên công danh sự nghiệp thì nó lại có tư duy con cái nó phải cày cuốc hiểu giá trị đồng tiền, về sau mà giao tài sản lại. Nên nó hiểu giá trị người thật, việc thật.1 thế hệ già nua bắt buộc con cái học tới nơi tới chốn, lấy bằng cấp và đi xin việc làm thuê. Sáng đi làm 6h sáng và tan làm lúc 19h tối và hàng tháng lãnh 8 triệu tiền lương và xem đó là hạnh phúc, là có sự nghiệp ổn định.
Cũng là 1 thế hệ đó, họ xem 1 người làm tự do, sáng đi cafe cầm laptop lướt lướt, cười dỡn pha trò, buồn thì đi nhậu, vui vui thì đi du lịch, hàng tháng thu nhập ko dưới 100 triệu, và thế hệ đó xem cái tụi này là lũ lông bông, đéo có sự nghiệp gì, lũ ăn hại.
Tụi mày nghĩ sao ?![]()
Thằng cơ hội, lợi dụng (...) nó giàu bất chính, có của ăn của để xài ko hết thì tư duy ngắn hạn, con cái phải hưởng thụ. Hậu quả về sau tan nhà nát cửa. T gặp ko ít trường hợp này rồi. Cha mẹ thời trẻ đến trung niên là 1 tiếng thét ra lửa, cầm tiền mà thiên hạ phải quỳ sát đất. Giờ nợ > tài sản, bị chửi mắng, uy danh mất hết, phải gồng gánh vừa lo 3 đứa con to đầu mà ko biết làm gì, vừa lo xử lý công việc nợ nần, trốn chui trốn nhủi với đống BĐS trên dưới 2000 tỷ.
Còn ngồi lướt top top, thu nhập 100 triệu chỉ có 99,99% làm gái, lừa đảo thôi thằng cu.




Tao kém m 1 tuổi, đang mở riêng và cũng phải nhục như chó, cúi đầu vâng dạ để được hoạt động ổn đây..

