Đêm qua gặp lại em sau gần 2 tuần xa cách, em vẫn như vậy, muốn trả thù anh vì những gì anh làm trong quá khứ, sau những lời trách than anh quên em rồi , trong khung cảnh không còn là chiếc giường size chưa đến 1m2 dài 1m8, không còn cảnh anh phải nằm chịu đựng những cú đá lưỡi chọc ngoáy , sự vằn vò của đôi tay điêu luyện đã được tôi luyện sau gần 2 năm đã lên cơ bắp. Đêm nay em không còn được động vào anh, đôi tay bị khóa chặt chỉ còn đôi chân và 2 chiếc đùi khỏe khoắn càng lúc càng siết chặt theo những tiếng nấc lúc có lúc không trong không gian chìm dần vào những khoảnh khắc mờ sáng theo những nhịp thở dần đứt đoạn và bị bịt chặt khi cơ thể em gồng lên...