0911991991
Yếu sinh lý
Cho vài tên truyện nữa đi tmlSex chỉ 1 phần thôi, cái hay là cốt truyện nó cuốn với tình tiết khá hợp lý đời thường![]()
Cho vài tên truyện nữa đi tmlSex chỉ 1 phần thôi, cái hay là cốt truyện nó cuốn với tình tiết khá hợp lý đời thường![]()
đm yên tâm đi tml. t có thể searh đọc hết. nhưg t thích đọc của m. box của m hay đấy. có lên tml. đây là những khoảng lặng sau những lần lên xam chỉ có địt bọpđcm tml mày đọc rồi làm tao mất động lực đăng hằng ngày![]()
đm ra nốt đi tml. drop r àCòn 5 chương nữa thôi, bọn mày like cho t lấy động lực đăng nốt![]()
đm đọc xong r nhé tml. like r đấy. tìm truyện khác đi tml. đọc giải tríHappy Ending nhé mấy tml, like cho tao lấy động lực post truyện mới nào![]()
![]()
đọc suýt khócHợp đồng bảo vệ - Cu Zũng
Chương 42: Tết quê hương
Sáng ngày hôm sau, mới khoảng 7 giờ sáng thì Thụy Kha thấy điện thoại mình có tiếng chuông. Thấy anh vẫn đang nồng giấc, cô nhẹ nhàng cầm tay anh vẫn đang đặt trên vú mình để sang ở bên rồi trườn người với lấy chiếc điện thoại. Trên màn hình hiện ra chữ “Mẹ Chồng”. Thụy Kha alo:
– Mẹ à, con đây.
Sáng 30 Tết, mẹ Thìn nóng ruột nên điện lên cho Thụy Kha:
– Con à, con có khỏe không?
– Con khỏe mẹ ạ. Ở nhà chuẩn bị Tết xong hết chưa hả mẹ?
– Tết ở nhà đơn giản lắm con ạ, mẹ chuẩn bị xong hết rồi, bố vừa mới đặt nồi bánh trưng lên bếp, chắc độ tối là vớt được, anh Dần đang thịt gà để thắp hương giao thừa. Còn chị Hợi thì đang giã giò ngoài sân. Mẹ điện lên hỏi thăm hai đứa.
Thụy Kha vẫn giấu chuyện anh Thìn tỉnh lại:
– Anh Thìn vẫn bình thường mẹ ạ. Bố mẹ có thiếu gì không để con gửi về.
– Không, nhà không thiếu gì cả. Mẹ điện lên hỏi thăm hai đứa, hay là mẹ lên ăn Tết với con nhé. Mẹ sợ con buồn.
– Mẹ đừng lên mẹ ạ. Con không sao đâu.
– Con tôi vất vả quá. Trời phật thương tình mà cho thằng Thìn sớm tỉnh lại đi.
– Mẹ đừng khóc. Con không sao mà.
– …………………..
Thụy Kha rớm nước mắt cúp máy. Thìn ở bên cạnh lên tiếng, cậu đã tỉnh giấc từ lúc nghe tiếng chuông điện thoại cơ:
– Đã mẹ mẹ con con rồi cơ à?
Ngoảnh lại thấy Thìn đã tỉnh giấc, buồi đang cửng tếu lên cọ vào đít mình. Thụy Kha ngoe nguẩy cái đít nói yêu:
– Từ lâu rồi, anh không biết đâu. Anh này, mình về quê luôn đi. Anh chỉ việc ngồi trên xe thôi. Em sẽ lái. Nếu mình đi luôn bây giờ thì kịp về vớt bánh trưng đấy. Về đi anh.
Thìn gật đầu, cái cậu muốn chính là thế, nhưng còn ngại Thụy Kha vất vả:
– Ừ, về luôn đi. Anh nhớ nhà lắm rồi.
Thìn và Thụy Kha sau khi mẹ gọi điện lên thì quyết định về quê luôn, hôm nay là sáng 30 Tết. Ấy thế nhưng sự đời ai oán trớ trêu thay, tối qua chắc hẳn ai ai cũng còn nhớ, một đống quần áo của cả hai người đã được “viu” gọn gàng ở góc phòng. Thế nên Thụy Kha trần truồng thoát khỏi cái ôm của Thìn mà xuống giường đánh răng trước. Nhưng khi bước đi, Thụy Kha mới thấy mình thật là xấu hổ, không để đâu hết ngượng. Dáng đi tập tễnh, hai đùi phải khép vào nhau trong khi hai chân vẫn phải bước đi, dáng đi của một con vịt, tất cả đều là hậu quả của của cuộc làm tình đêm qua, giờ mới thấu.
Thấy Thụy Kha khó nhọc bước đi, Thìn vẫn nằm trên giường, chống một tay lên đầu cười tủm tỉm:
– Thụy Kha, em sao vậy?
Biết mình bị trêu, lại đang trần truồng, Thụy Kha đỏ mặt quay cái đít bự trắng tỉnh trắng tinh về phía Thìn:
– Lại còn nói nữa à, tại ai? Em bắt đền. Đau như này chửa chắc đã lái xe được.
Thìn vuốt cằm kiểu vuốt râu nhưng làm gì có râu đâu mà vuốt. Cậu ta đang tự hào về bản thân mình lắm, chẳng gì cũng làm cho chủ tịch xinh đẹp của một công ty lớn phải thay đổi dáng đi vì mình.
Thụy Kha nhìn thấy điệu bộ ấy thì càng thấy “phát ghét lên được”, rồi nàng khó nhọc bước vào nhà vệ sinh. Dòng nước ấm xả vào bướm một lúc mới làm tan đi những lớp dâm thủy đã bết lại với nhau ở đám lông trên mu và hai mép bướm. Dòng nước ấm cũng làm bướm Thụy Kha giãn ra một tí, cô tủm tỉm trong nhà vệ sinh và nghĩ : “chết tiệt thật”.
Sau khi nhanh chóng gấp quần áo bỏ vào trong vali, ăn sáng qua loa tại nhà, Thụy Kha và Thìn xuất phát lên đường về Quảng Bình lúc 8 giờ sáng. Người lái xe không ai khác là Thìn, cậu cảm giác mình có thể lái được, vả lại cậu cũng không muốn để một cô gái đang đau ê ẩm ở háng, đi còn không thẳng hàng được phải lái xe.
Xe đi qua Ninh Bình trượt vào Thanh Hóa. Xe vượt Thanh Hóa vào Nghệ An. Xe băng qua Nghệ An về Hà Tĩnh. Bỏ lại Hà Tĩnh xe đến Quảng Bình. Từ đường quốc lộ rẽ trái vào nhà Thìn còn khoảng 5 chục cây số nữa.
Trời chạng vạng tối, thấy Thụy Kha đang ngon giấc trên đùi mình Thìn không nỡ đánh thức, nhưng anh muốn Thụy Kha cảm nhận thấy mùi của quê hương mình nên gọi dậy. Thìn luồn tay vào cái áo phao lông vũ của Thụy Kha nhéo đầu tí gọi Thụy Kha:
– Em dậy đi, sắp về đến nhà rồi.
Thụy Kha mơ màng mở mắt, một khung cảnh hoàn toàn khác hiện ra trước mắt Thụy Kha. Thìn mở cửa kính ở hai bên. Mùi quê hương tràn vào. Thụy Kha khịt mũi rồi hơi hơi nhăn mặt:
– Khịt khịt khịt, anh ơi, mùi gì vậy?
Thìn đã quá quen thuộc với mùi này rồi, anh gọi đó là mùi quê:
– Mùi cá khô đấy em. Quê anh ngoài cá và muối ra chẳng có thứ gì nhiều cả. Mỗi lần đánh cá về bán không hết thì người dân thường chọn những loại cá thích hợp để phơi khô, chờ dịp sau bán. Lúc đầu em ngửi thấy khó chịu, nhưng quen dần sẽ thấy mùi này rất ngon.
Thụy Kha không dám chê ra miệng nhưng đúng là chưa ngửi quen thấy khó chịu thật. Cô thả tầm mắt mình xa xa:
– “Ở xa kia là gì vậy anh?”, Thụy Kha chỉ tay về phía một vùng bằng phẳng.
– Đó là cánh đồng muối đấy em. Giờ không phải là vụ muối nên em không nhìn thấy mầu trắng trải dài khắp một dải ven biển. Vụ này cũng sản xuất muối nhưng năng xuất không bằng một phần vụ hè.
Thụy Kha thò hẳn đầu mình ra ngoài cửa kính xe, cô muốn tóc mình tung bay trong gió:
– Hình như sắp đến biển, em thấy gió biển hay sao ấy.
Thìn chỉ về phía rặng phi lao:
– Em nhìn thấy rặng phi lao ở xa kia không? Biển ở đó đấy. Em thấy gió biển khác không, một lúc nữa em sẽ da mặt mình nhờn nhờn, vì gió biển có chứa muối.
Thụy Kha nhìn thấy một rặng dài phi lao không có điểm dừng như mọc ven theo biển cả dài và rộng mênh mông:
– Em thấy rồi. Rặng phi lao là để chắn sóng, chắn gió, chắn bão và tránh biển xâm lấn vào đất liền phải không anh?
– Ừ, hồi còn ở nhà, buổi trưa nào anh cũng ra rặng phi lao chơi đấy, ở đó có nhiều trò chơi lắm.
– Thích anh nhỉ?
Rồi xe tiến lại phía rặng phi lao chắn sóng, lấp ló sau rặng phi lao ấy là biển cả mênh mông, Thụy Kha phấn kích hét lên trong xe oto:
– Ôi, anh ơi, em nhìn thấy biển rồi. Biển đẹp quá.
Sau rặng phi lao đang xào xạc ấy là biển cả mênh mông xanh biếc, sóng vỗ chập trùng. Xe đi men theo rặng phi lao, trên một con đường rải đá răm, thấp thoáng ở xa kia là lúp xúp những ngôi nhà nhà nhỏ mọc lên thành một làng ven biển. Phía bên kia rặng phi lao là những bờ cát trắng phau, trời cũng sâm sẩm tối nên thủy triều lên làm bờ cát ấy bị thu hẹp đi rất nhiều nhưng vẫn còn cách rặng phi lao chừng độ dăm chục mét.
Nhìn thấy làng mình, Thìn bồn chồn đến lạ. Nơi đây anh đã lớn lên, từng hàng cây đụm cát đều đã là một phần tuổi thơ. Thìn chỉ về phía trước ô tô:
– Thụy Kha ơi, sắp về đến nhà rồi. Em nhìn thấy mấy ngôi nhà phía trước không?
Tự nhiên nghe Thìn nói thế, Thụy Kha thấy mình hồi hộp vô chừng. Người nhà anh cô biết cả, gặp cũng nhiều lần rồi. Nhưng đó là gặp trên Hà Nội, nay cô về tận đây, nói một cách văn hoa chính là “lần đầu về quê chồng”, cô hồi hộp cũng phải thôi.
Chiều 30 Tết, trên đường vắng lặng bóng người, thứ nhất là người dân ở đây vốn đã thưa thớt, thứ nữa là giờ này họ đang quây quần bên mâm cơm tất niên.
Vẫn trên con đường có rặng phi lao ấy, Thìn đỗ xe trước cổng được dựng bằng những cây gỗ phi lao, cánh cổng cũng được đan bằng gỗ làm cho có chứ không phải mục đích chống trộm.
Thụy Kha nhìn vào bên trong, cách cổng độ chừng dăm chục mét là một ngôi nhà cấp 4 xây bằng gạch, mái lợp tôn mầu xanh dương. Có một lối đi nhỏ được rải bằng đá dăm hút vào ngôi nhà, trước ngôi nhà có một khoảng sân nhỏ được lát xi măng, ở sân đó có một cây tre tươi cao chừng độ dăm sáu mét gì đấy. Thấy lạ, vừa mở cốp xe, lấy đồ, Thụy Kha hỏi Thìn:
– Anh ơi, cây tre ở trước sân sao trồng trơ trọi có 1 cây vậy?
Thìn giải thích:
– Không phải là trồng đâu em, là cây nêu đấy. Cây nêu được chôn trước sân vào ngày Ông Công Ông Táo 23 tháng Chạp đến hết tháng Giêng mới nhổ đi. Là tục lệ quê anh, có ý nghĩa để xua đi những rủi ro và để lấy may mắn trong cả năm. Cũng có ý nghĩa là sự giao hòa giữa trời và đất, âm dương hòa hợp. Quê anh còn nhiều phong tục lắm, để anh giải thích cho em từ từ.
– Vâng.
Ngoài khoảng sân và lối đi bằng đá răm, những chỗ khác đều là cát và cát. Những cơn gió biển tinh nghịch thỉnh thoảng còn làm cát bay lên bụi mù, ai không khéo và không quen rất dễ bị dính cát vào mắt.
Vì ngõ nhỏ nên Thìn đỗ xe ở cổng, cậu không nhìn thấy người thân nào của mình ở sân cả, cửa vẫn mở. Hai người, mỗi người kéo một chiếc va li trên con đường đá răm ấy vào trong sân.
Thụy Kha lon ton đi trước, Thìn lót tót theo sau. Bước chân vào sân, đập vào mắt Thụy Kha là một nồi bánh trưng rất to, lửa đượm ngùn ngụt ở góc sân. Thụy Kha định mạnh dạn đi vào hẳn cửa chính, nhưng cô dừng lại bởi tiếng nói bên trong vọng ra. Là tiếng của bố Thìn, ông đang là gia chủ của bữa cỗ Tết niên theo truyền thống quê hương:
– Kìa bà nó, đừng có khóc chứ. Các con các cháu nó cười cho bây giờ. Bữa cơm Tết niên này vắng thằng Thìn nhưng vẫn còn vợ chồng con Hợi, vợ chồng thằng Dần và các cháu nữa. Bà vui lên cho con cháu nó đỡ buồn.
Nghe vậy, Thụy Kha và cả Thìn nữa đoán là cả nhà đang quây quần bên mâm cơm Tất niên, nhưng không khí có vẻ đượm buồn khi không có tiếng nói cười của không khí ngày Tết.
Mẹ Thìn vẫn sụt xịt trả lời:
– Thôi, tôi xin lỗi ông, mẹ xin lỗi các con, bà xin lỗi các cháu. Nhưng cứ nghĩ đến thằng Thìn và cái Kha đang một mình trong viện mà tôi nuốt không đặng.
Bố Thìn thêm vào:
– Thì có ai nói gì đâu mà bà xin lỗi. Tôi chỉ nói là mình thương thì thương trong bụng để cho con cháu nó ăn Tết. Rồi hết ba ngày Tết tôi và bà lên thăm con cũng được mà.
Tiếng một cô bé, là con chị Hợi:
– Bà ngoại ơi, khi nào bà lên Hà Nội bà cho con theo với nhé. Tết con được nghỉ học, cho con lên thăm cậu Thìn.
– “Con cũng muốn đi thăm chú”, cậu bé con anh Dần.
– “Con nữa, con nữa, con nhớ cậu lắm. Con cũng muốn gặp mợ Kha, nghe mẹ con bảo mợ đẹp lắm”, cô con gái út của chị Hợi.
Bà thấy các cháu đang nhao nhao muốn đi Hà Nội. Bà nói:
– Ừ, để bà xem thế nào đã rồi cho các cháu đi.
Nhưng nghĩ đến thế bà lại càng nhớ con tợn. Bà chợt nức lên:
– Nhưng ông ơi, tôi thấy nóng ruột lắm ông ạ, mấy hôm nay rồi. Hay là mai tôi lên Hà Nội trước, rồi ông và các cháu lên sau. Sáng nay tôi gọi cho cái Kha, nó nói bình thường nhưng tôi vẫn lo lắm. Nó trên đó một mình với thằng Thìn. Tôi lên chả giúp gì được đâu nhưng cũng là cho nó đỡ buồn đỡ tủi. Tết nhất người ta sum họp gia đình, nó thì lủi thủi một mình trong viện với thằng Thìn.
Thấy mẹ đòi mai lên Hà Nội luôn thì anh Dần xen vào:
– Nhưng mai mùng 1 không có xe đâu mẹ ơi.
Bà nghĩ một hồi rồi nói:
– Thì mai mày chở mẹ ra đường quốc lộ, ở đấy thiếu gì xe. Nếu không bắt được xe khách mẹ nhờ xe nào cũng được.
Dần thương em, thương mẹ lắm:
– Vâng, để sáng mai con chở mẹ đi.
Chỉ có thể nghe được đến đấy thôi, không thể nghe thêm được nữa, Thìn và cả Thụy Kha nước mắt lưng tròng, cổ họng đau đau vì kìm nén tiếng khóc thành tiếng. Thụy Kha bước vào trước, ra đến trước cửa, cô đánh rơi cái tay cầm va li.
“Bịch”.
Cả nhà ở bên trong nhìn ra, thấy Thụy Kha xuất hiện như ở trên giời rơi xuống, cả nhà quá đỗi kinh ngạc.
Mẹ Thìn không tin vào mắt mình, bà ôm ngực mà mãi mới nói ra miệng được: “Ối, Thụy Kha, con tôi”.
Bố Thìn cũng vậy, ông bàng hoàng: “là cái Kha?”
Vợ chồng anh Dần, vợ chồng chị Hợi và 3 đứa cháu cũng kinh ngạc không nói lên lời.
Thụy Kha rưng rưng nước mắt, cô lần đầu tiên về đây nhưng có cảm giác đây chính là nơi chôn rau cắt rốn của mình, có cảm giác những con người ngồi trong kia là những người thân ruột thịt của mình. Nhìn ánh mắt họ kìa, ánh mắt ấm áp giữa mùa đông lạnh giá, họ nhìn cô như nhìn đứa con đi xa trở về:
– Bố! Mẹ! Anh Chị! Con về rồi.
Chưa để mọi người kịp định hình chuyện gì đang diễn ra, Thìn cũng bước đến sát bên Thụy Kha, lọt vào tầm mắt của mọi người:
– Bố mẹ anh chị ơi, con về rồi.
(Cu Zũng tôi tự thấy mình văn chương kém cỏi, ngòi bút không đủ mạnh để lột tả hết giờ phút này tại một ngôi nhà nhỏ ven biển của tỉnh Quảng Bình. Giấy phút ấy là sự vỡ òa trong sung sướng sau bao nhiêu khổ cực, đau thương, lo toan vất vả. Giây phút được đón người con trai, người em út trong gia đình trở về một cách bất ngờ, người con ấy trở về từ cõi chết)
Cả nhà sau phút ngỡ ngàng thì ùa ra ngoài sân như đàn ong vỡ tổ.
– “Con ơi là con”, tiếng của bố và mẹ Thìn như đồng thanh.
– “Cậu Thìn ơi. Hu hu hu hu”, là tiếng chị Hợi hô lên rồi lao ra ngoài ôm ghì lấy thằng em trai. Chị Hợi ôm em trai một cái rồi dành cái ôm chặt nhất, lâu nhất và đượm nhất cho Thụy Kha.
Anh Dần thì không sấn sổ nhưng anh đi nhanh lắm, anh ra vỗ vai thằng em giai một cái rồi quay mặt đi chỗ khác, giấu không cho người khác biết là mình đang khóc.
– “A cậu Thìn, A chú Thìn về”, hai đứa con chị Hợi và 1 đứa con anh Dần nhìn thấy cậu, thấy chú thì reo lên rồi chạy xổ vào leo lên người chú.
Chị vợ anh Dần và chồng chị Hợi cũng mừng không kém.
Thấy mẹ chậm rãi đi ra, vừa đi bà vừa khóc, Thụy Kha nhanh hơn Thìn lại gần ôm lấy mẹ:
– Mẹ ơi. Anh Thìn khỏe rồi ạ.
Bà vẫn ôm Thụy Kha nhưng nhìn sâu vào đôi mắt con trai, bà vuốt vuốt cái đầu của nó:
– Út của mẹ. Út của mẹ.
Bố Thìn thì đi ra đến sân nhìn con cho rõ thì lại chạy vào trong nhà, ông đứng trước bàn thờ và thắp 3 nén hương. Cắm vào lư hương rồi ông quay ra gọi đàn con cháu:
– Cả nhà, vào đây thắp hương tạ ơn các cụ nào.
Thụy Kha giờ mới để ý ban thờ, người dân nơi đây quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho giời nhưng vào ngày Tết cũng cố gắng sắm sửa cho tươm tất. Trên ban thờ bầy mâm ngũ quả, một mâm cơm mặn, hai câu đối đỏ hai bên treo cạnh hai cây mía.
Thấy con cháu tề tựu trước ban thờ, ông khấn ra miệng:
– Tín chủ con là Nguyễn Văn Tuất cùng vợ và các con cháu thành tâm kính lậy gia tiên ông bà cùng chư vị thánh thần. Chúng con đội ơn ông bà tổ tiên cùng chư vị thánh thần đã phù hộ độ trì cho cháu Nguyễn Văn Thìn tai qua nạn khỏi, biến hung thành cát. Hôm nay là chiều 30 Tết, gia đình chúng con sửa soạn lễ mọn kính dâng ông bà tổ tiên cùng chư vị thánh thần, phù hộ cho gia đình chúng con trong ấm ngoài êm, các con cháu mạnh khỏe, học tập và công tác tốt, điều lành mang đến, điều dữ mang đi. Con thành tâm kính lậy.
Bố Thìn cúi lậy, con cháu thành tâm kính lậy theo. Và Thụy Kha cũng thế.
Bữa cơm Tất niên giờ mới thực sự bắt đầu. Thụy Kha ngồi cạnh mẹ còn Thìn thì ngồi giữa anh Dần và ông anh rể chồng chị Hợi.
Bố nâng li rượu lên chúc cả nhà:
– Các con, không còn điều gì vui hơn hôm nay Út đã khỏe lại, gia đình chúng ta lại được đón Kha về chơi. Có thể nói niềm vui nhân lên gấp bội. Bữa cơm Tất niên này là truyền thống từ bao đời nay, để khép lại năm cũ, đón năm mới sang. Nào con cháu, chúng ta nâng li.
Cả nhà cùng nâng li, vừa cụng xong thì Thụy Kha ở phía đối diện lên tiếng:
– Bố mẹ, anh Thìn không được uống rượu đâu.
Và cả nhà nhìn thấy ánh mắt của Thụy Kha đang nhìn về Thìn giống ánh mắt của quản giáo nhìn tù nhân. Cả nhà cười phá lên vui vẻ, anh Dần đổ thêm dầu vào lửa:
– Chết chú em rồi nhớ, chửa chi đã bị quản thúc rồi.
Tết giờ mới thực sự về trong ngôi nhà.
—
Ăn cơm xong, chị Hợi và vợ anh Dần dành phần việc rửa bát, Thụy Kha cũng đòi làm cùng nhưng mọi người không cho. Mẹ Thìn thì kéo áo Thụy Kha lại bảo:
– Con, hôm nay để các chị làm đi. Vào đây mẹ bảo.
Thế là Thụy Kha đành đi theo mẹ vào trong buồng của bà. Vào đến nơi, hai mẹ con ngồi trên chiếc giường, mẹ Thụy Kha hỏi:
– Con kể lại cho mẹ nghe xem nào, Út nó tỉnh từ bao giờ?
Và thế là Thụy Kha kể lại cho mẹ nghe giây phút mà cô được chứng kiến điều thần kì xảy ra, rồi cô cũng kể là anh Thìn cố tình giấu mọi người chuyện mình đã tỉnh để mọi người khỏi phải lên Hà Nội ngay. Nghe Thụy Kha kể, mẹ Thìn rưng rưng, bà vuốt tóc “con dâu”:
– Thụy Kha, con vất vả quá. Thằng Thìn mà đối xử không tốt với con thì cứ nói với mẹ.
Thụy Kha cầm lấy tay “mẹ chồng”, cô gục đầu vào vai mẹ mà ỏn ẻn:
– Mẹ, con không sao mà. Anh Thìn tỉnh lại là con mừng lắm rồi.
Rồi hai mẹ con còn tíu tít vài chuyện nữa mới dừng, cuối cùng bà bảo Thụy Kha:
– Con này, con về đây bố mẹ và các anh chị quý lắm. Con tùy gia nhập tục nhé. Ở quê ta có một tục lệ thường làm vào đêm 30 là tắm tất niên.
Thụy Kha trố mắt nhìn mẹ Thìn:
– Tắm tất niên ạ? Là như thế nào hả mẹ.
Mẹ từ từ giảng giải:
– Tắm tất niên mang ý nghĩa gội rửa những gì bụi bặm xui xẻo của năm trước và để bước vào một năm mới với mong muốn sức khoẻ bản thân luôn khoẻ mạnh, sạch sẽ, mới mẻ. Mẹ đã chuẩn bị lá thơm rồi, để mẹ bảo thằng Thìn lấy nước nóng ở trên nồi bánh trưng vào cho con. Con chuẩn bị quần áo đi.
– Vâng ạ.
Thụy Kha mang quần áo vào trong phòng tắm, một phòng cũng kiên cố và kín đáo ở phía góc trái căn nhà cấp 4. Thụy Kha nhìn thấy một chậu nhôm rất to, bên trong có rất nhiều loại lá khô khác nhau mà cô chỉ nhìn thấy lần đầu. Đang định tụt quần áo thì bên ngoài có tiếng gọi:
– Thụy Kha, mở cửa cho anh.
Thụy Kha mở cửa phòng tắm thì nhìn thấy Thìn khệ nệ bưng vào một xô nước nóng, nhìn thấy Thụy Kha, Thìn háy mắt:
– Chưa cởi đồ à?
Thụy Kha mắc cỡ quá cơ:
– Đáng ghét.
Nước nóng được đổ vào chậu nhôm, một mùi thơm nồng nàn dễ chịu do lá khô hòa với nước nóng, Thụy Kha thơm nhẹ vào má Thìn:
– Ra ngoài cho em tắm. Cấm nhìn.
Thìn trêu lại:
– Anh cũng phải tắm tất niên mà, mẹ bảo thế.
– “Thật á?”, Thụy Kha đâu có ngại được tắm cùng anh.
– Ừ, không tin thì hỏi mẹ xem.
Thụy Kha ngẫm nghĩ một hồi:
– Nhưng không được, em ngại lắm, ở đây còn nhiều người. Tí anh tắm sau đi. Rồi lên trên kia em cho tắm cùng.
Nói xong Thụy Kha đẩy đẩy Thìn ra khỏi phòng tắm.
Thế rồi 1 tiếng đồng hồ sau là thời gian mà vùng đất ven biển này nhường cho Thụy Kha tắm. Đó là tục tắm tất niên.
—
Giao thừa!
Thời khắc chuyển giao năm cũ sang năm mới, anh chị Thìn đã về nhà mình. Nhà giờ chỉ còn bố mẹ Thìn và đôi bạn trẻ. Cách giao thừa độ dăm phút, Thụy Kha được giao một nhiệm vụ đi ra cổng hái một cành phi lao còn xanh tươi rồi xách một xô nước đã chuẩn bị sẵn vào trong nhà. Cô được giải thích rằng cô sẽ là người xông nhà đầu năm. Cầm cành lộc và xô nước vào, Thụy Kha chúc bố mẹ:
– “Con chúc bố mẹ sức khỏe dồi dào, sang năm được mùa muối ạ”
Rồi Thụy Kha quay sang Thìn, thái độ khác hẳn, cô lí nhí: “Em chúc anh mạnh khỏe để luôn luôn ở bên cạnh em”.
Cả nhà vỗ tay, và Thụy Kha cũng nhận lại từ bố mẹ lời chúc Tết. Riêng Thìn thì nháy mắt chửa chúc gì. Cô có chút bối rối vì cái nháy mắt ấy.
Khoảng hơn 1 giờ sáng thì mọi người đi ngủ, theo sắp xếp của mẹ Thìn thì Thụy Kha ngủ trong buồng phía bên trái cùng với bà còn Thìn và bố ngủ trong buồng phía bên phải. Thụy Kha trằn trọc không ngủ được, cũng là bởi cả năm nay, cô chưa khi nào đón giấc ngủ mà vắng hơi Thìn, lúc trong viện thì cô cũng thường nói chuyện với anh đến khi mệt quá thì gục luôn tại giường bệnh mà ngủ. Rồi đêm hôm qua, là đêm mà có lẽ cô nhớ nhất trong cuộc đời, cô và anh chính thức trở thành người yêu rồi cả hai như hòa nhập làm một. Bện hơi rồi lạ nhà làm cô khó ngủ cũng phải thôi.
Bỗng Thụy Kha thấy điện thoại mình có tin nhắn, đèn của điện thoại sáng lên trong đêm, mở điện thoại thì thấy là “Chồng Yêu vừa nhắn tin cho bạn”, Thụy Kha tủm tỉm cười một mình rồi gạt sang phải để đọc tin nhắn:
“Em xin mẹ đi vệ sinh đi, anh chờ ở sân. ABCXYZ”.
Thụy Kha xuýt phì cười vì cái ám hiệu “ABCXYZ” của Thìn, cô biết tỏng đó là cái gì, lại nghĩ đến bướm mình, vẫn còn đang ê ẩm vì trận Derby tối hôm qua. Nhưng bắt được sóng của người thương, cô thò tay xuống háng mình vỗ nhè nhẹ mà an ủi đứa em gái: “Thôi cố lên em”.
Thụy Kha quay sang thấy mẹ Thìn đang rất yên lặng, cô đoán là bà ngủ rồi nên nhẹ nhàng như một con mèo, cô lật cái chăn bông sang một bên rồi rón rén thò một chân xuống giường. Trong không gian im ắng này, một cái thở mạnh cũng như một tiếng nói to, thế nên tiếng mẹ Thìn vang lên lúc này không khác gì tiếng sấm:
– Thụy Kha, con đi đâu đấy?
Thụy Kha giật hết cả mình, cô một tay bịt vào vú bên trái để trái tim khỏi nhảy ra khỏi lồng ngực, cũng may anh Thìn đã bày cho kế sách ứng phó:
– Con đi vệ sinh mẹ ạ. Mẹ ngủ trước đi nhé.
Mẹ Thìn vẫn không có bất kỳ một cựa quậy nào, nhưng miệng bà hấp háy:
– Nhanh rồi vào con, ngoài trời lạnh lắm đấy, mặc thêm cái áo khoác vào.
“Bà là bà biết thừa tụi thanh niên chúng mày, sáng đèn ở điện thoại là bà biết chúng mày là tí ta tí tởn, tí máu tỉ mẻ rồi. Lại còn bày đặt giả vở đi vệ sinh, vừa nãy trước khi vào đây ngủ chả đi rồi hay sao? Bà chả lạ. Biết là ngoài trời lạnh lắm, nghĩ mà ra ngoài trời này kể cũng tội mà thôi cũng kệ. Bảo cái Kha mặc cái khoác vào cho ấm là được”, mẹ Thìn nghĩ như vậy rồi ngủ tiếp, mặc cho đôi trẻ tưởng lừa được bà già.
Ngoài trời thì tối om, Thụy Kha co ro ra đến sân thì gặp Thìn chờ ở đó từ bao giờ. Cô ôm chầm lấy anh cho khỏi lạnh chứ chẳng báu bở gì:
– Anh, muộn rồi còn gọi em ra đây làm gì, lạnh lắm.
Thìn thấy Thụy Kha đang run bần bật thì vòng tay ôm chặt lấy cô:
– Ra biển đi, biển đêm đẹp lắm.
Thụy Kha thấy được ra biển thì có chút chí khí, cô thì thầm:
– Vâng, đẹp lắm hả.
Thế rồi hai đứa vừa ôm dịt lấy nhau men theo lối đi bằng đá răm, ra đến cổng, băng qua đường là đến hàng cây phi lao.
Gió thổi phần phật làm tóc Thụy Kha tung bay, cũng may cô nghe lời mẹ mà mặc cái áo phao vào không thì sun hết cả ti chứ chả đùa. Lúc này cô mới thấy cái áo phao mẹ bảo mặc có giá trị biết nhường nào. Cô tựa vào gốc cây phi lao hướng mặt ra biển, Thìn đứng ốp vào cô, ôm cô thật chặt để chắn gió, anh thủ thỉ:
– Thụy Kha, anh yêu em.
Thế rồi một nụ hôn nồng nàn, một nụ hôn thật chặt, thật ướt át được Thìn trao trọn vào đôi môi mọng đỏ của Thụy Kha.
– “Ưm ưm ưm, ghét cái mặt, gọi người ta ra đây ngắm biển mà như thế này à?”, dứt nụ hôn, Thụy Kha mở miệng ra lấy hơi rồi nói.
Thìn hôn xuống cổ của Thụy Kha:
– Biển có đẹp nhưng không đẹp bằng em.
Thụy Kha được kích thích ở nơi cổ đã bắt đầu có cảm giác nóng nực trong người:
– “Chỉ giỏi nịnh người ta thôi. Ư ư ư ư, làm gì em đấy?”, Thụy Kha thấy Thìn kéo khóa chiếc áo phao của mình xuống.
Bên trong chiếc áo phao, Thụy Kha còn mặc một chiếc áo len mỏng nữa, cô không mặc áo lót lúc đi ngủ nên đôi vú vồng lên nần nẫn. Thìn đặt hai bàn tay mình lên đôi vú qua áo len, anh chưa luồn hẳn vào bên trong vì tay mình còn lạnh. Thìn bóp vú, cảm giác như sờ vào hai quả bưởi thắp hương ngày Tết, nó to lắm, ấm lắm, êm lắm:
– Anh không biết nịnh đâu. Thụy Kha rất đẹp. Anh sẽ không làm Thụy Kha khổ vì anh đâu. Tin anh đi nhé.
Trước nay Thụy Kha chửa bao giờ được nghe những lời nói sến sẩm kiểu như vừa rồi của Thìn, với cô, anh là người khá là nghiêm túc trong công việc, cũng khá chuẩn chỉ trong lời ăn tiếng nói. Được khen cô sướng lắm, được bóp vú cô còn sướng hơn, người nóng thật rồi, giờ có trần truồng đón gió biển cô cũng chẳng ngại nữa:
– Anh, em tin anh. Chỉ cần anh yêu em và đừng bao giờ bỏ rơi em là được. Em chỉ cần có vậy thôi. Anh là mối tình đầu của em, đừng bao giờ hết yêu em nhé, không em sẽ khổ lắm đấy.
Thấy tay đã ấm, Thìn đưa tay xuống vạt áo len rồi luồn lên trên, toàn bộ đôi vú trần của Thụy Kha đã được đôi bàn tay Thìn bao bọc, nắn bóp. Thìn sướng:
– Uh, tin anh đi.
Hết chuyên mục tâm sự, Thìn tốc hẳn áo len lên trên vú, sau đó Thìn cúi xuống thè lưỡi liếm hết vú bên này đến bên khác của Thụy Kha:
– Ui, em thích, nữa đi anh. Vú em đẹp không anh?
Thìn đang nhằn nhằn một bên đầu ti của Thụy Kha, nghe hỏi thì nhả ra trả lời:
– To như quả bưởi, căng như quả bòng. Đẹp lắm. Chụt chụt chụt
Thụy Kha nghe Thìn ví von mà cười sặc sụa, cô cầm đầu Thìn dịt mạnh vào vú mình rồi lắc lắc cái ngực để cho vú cô được mơn chớn, được ma sát vào khuôn mặt anh.
Ngoài kia, biển tối om, chỉ còn xa xa vài ánh đèn thuyền câu mực của các ngư dân. Đêm 30, rạng mùng 1 mà họ vẫn phải làm việc.
Bú vú chán chê, Thìn kéo áo len của Thụy Kha xuống cho khỏi lạnh. Ấy thế nhưng không phải là đi về, cậu cầm cái cạp quần gió và quần lót của Thụy Kha rồi tụt xuống đến quá bướm một chút rồi để đấy. Toàn bộ háng Thụy Kha phơi ra bên ngoài, gió lạnh làm Thụy Kha rùng mình một cái, suýt nữa thì són đái. Người ta nói, tối như đêm 30 quả không sai, Thìn không nhìn thấy rõ lồn Thụy Kha, chỉ thấy mờ mờ một đám lông đen mà thôi.
Biết ý định của anh khi bất ngờ tụt quần mình xuống, Thụy Kha nhíu bướm một cái rồi can:
– Ui anh ơi, anh định làm gì, em vẫn còn ê lắm, tại anh hôm qua cứ như trâu húc mả ấy, ai mà chịu được.
Nhưng Thìn đã tụt quần ra rồi, khuôn mặt lại đang nằm ngay trên mu sao dừng lại được đây:
– Để anh đền.
Thế là một lần nữa, Thìn lại liếm lồn Thụy Kha, liếm thật kỹ từ trên hàng lông mu xuống bên dưới, cái quần vẫn còn ở trên đùi làm háng Thụy Kha không mở rộng được, không liếm sâu vào bên trong được. Thìn đành kéo quần xuống thêm một chút nữa, tháo hẳn một ống quần ra bên ngoài, hai chân Thụy Kha được tự do, vì Thìn đang ngồi nên cô tự động đặt một bàn chân lên vai anh.
Mâm cơm đã bày sẵn, Thìn quỳ xuống bên dưới háng Thụy Kha rồi ngẩng mặt lên liếm lồn, miệng lồn rộng mở, lỗ lồn tênh hênh, nước lồn đã rỉ ra ướt đẫm cả đôi môi Thìn:
– “Ui ui ui, liếm lồn người ta. Iiiiiiii, liếm nhẹ thôi anh, không em ra mất”, Thụy Kha cầm đầu Thìn làm điểm tựa rồi hòa nhịp với anh bằng động tác hẩy hẩy mông đít của mình làm cái lồn trượt lên trượt xuống trên khuôn mặt Thìn.
Thìn thè lưỡi hẩy nhẹ lên cái mụn ruồi to bằng hạt đỗ ở khuốc lô đít Thụy Kha, cái này hôm qua cậu phát hiện ra, nó là một điểm rất đặc biệt ở vùng nhậy cảm của cô. Sau đó cậu tập trung lưỡi mình ở cửa lồn, một ngón tay không quên vẩy vẩy vào cái hột le. Còn bàn tay kia dành riêng có cái mông đít.
– “Aaaaa, ư ư ư ư, người ta sướng. Liếm lồn em đi. Em thích anh liếm lồn em”, trong cơn sướng, Thụy Kha bắt đầu nói bậy nói bạ cho sướng mồm.
Biết là ở đây không thể chơi lâu được, Thìn liếm lồn độ 5 phút thì đứng lên, cậu vuốt mặt một cái, cái tay ướt đẫm làm cậu phải vẩy một cái mới hết nước:
– Nhiều nước quá.
– Tại ai?
Sau đó lại là một nụ hôn nồng nàn nữa. Mùi lồn quả là có tác dụng, khi đứng lên ngang bằng với Thụy Kha, buồi Thìn cứng cáp đội quần chiếc quần chọc vào bụng cô, Thụy Kha cảm nhận rõ, cô tủm tỉm nhưng có chút sợ hãi vì lồn mình vẫn chưa hoàn toàn hồi phục:
– Khiếp, mới thế mà đã cứng rồi.
Thìn đặt hai tay lên vai Thụy Kha rồi ấn cô ngồi xuống. Thụy Kha biết mình phải làm gì, cô cũng không kém cạnh khi kéo cạp quần của Thìn một phát xuống tận gót chân, buồi Thìn cô chả lạ, nó to bao nhiêu, nó dài thế nào, gân guốc ra sao, lông bao nhiêu cái cô nắm rõ trong lòng bàn tay.
Buồi Thìn chỉa thẳng về phía khuôn mặt cô, Thụy Kha lập tức há to miệng rồi đưa sâu vào trong cổ họng mình. Buồi chạm họng nhưng miệng cô cô mới chỉ đi quá nửa dương vật. Thụy Kha thành thạo mút mát rất chuyên nghiệp, đầu cô sục lên sục xuống, lưỡi cô bên trong cũng quấn lấy thân buồi, một tay còn mân mê hai hòn giái.
Nhưng chinh sự chuyên nghiệp đó làm Thìn có chút bất ngờ, cậu có chút bất ngờ vì Thụy Kha quá thành thạo trong chuyện này, cái buồn vẩn vơ khi nghĩ rằng trong quá khứ Thụy Kha đã từng làm chuyện này rất nhiều lần với người đàn ông khác rồi, không phải là lần đầu của cô ấy. Vẫn biết ai cũng có quá khứ, mình cũng vậy, với Trâm Anh có trò gì là chưa từng làm đâu, và cô ấy cũng thế. Vẫn biết là phải gác lại và quên đi quá khứ, nhưng nghĩ thì nghĩ như vậy nhưng nỗi buồn không phải muốn đến là đến, muốn đi là đi.
Thụy Kha mút được độ vài phút thì đứng thẳng lên, vừa rồi cô cũng tinh ý, bú mút như vậy nhưng không thấy phản ứng sướng khoái của Thìn, cô đoán biết trong đầu anh đang nghĩ gì.
Thụy Kha đứng dậy, cô hôn nhẹ vào má anh rồi kể chuyện:
– Anh buồn à? Hi hi hi hi, cái đồ ngốc này. Có biết là cả năm anh nằm trong viện, cứ mỗi tuần là em phải làm như thế này để anh xuất tinh không?
Nói xong Thụy Kha nũng nịu thọc tay vào trong áo Thìn để chạm vào da thịt anh, mông đít cô chổng ra biển. Thìn lơ mơ không hiểu:
– Là sao em?
Thụy Kha dịt lấy người anh tìm hơi ấm:
– Là y lệnh của bác sĩ, đáng ra chuyện này do các điều dưỡng phải làm, nhưng em không cho, em tự làm hết, em phải giữ của chứ. Hi hi hi hi. Mỗi tuần em đều sóc, bú cho anh đến khi xuất tinh mới thôi. Cái đồ ngốc, lại tưởng em hư đốn chứ gì?
Thìn đã hiểu sự chuyên nghiệp của Thụy Kha vừa rồi là do đâu, anh chợt thấy mình thật nhỏ mọn, thật “đàn bà”. Giả sử nếu cô ấy đã từng làm với người khác trước khi gặp mình thì cũng có làm sao, đó là quá khứ mà. Cô ấy có thắc mắc gì về kỹ năng giường chiếu của mình là do đâu đâu? Cô ấy biết mình và Trâm Anh từng có thời gian vài năm yêu đương nhưng đã bao giờ hỏi mình vào Trâm Anh đã làm những gì đâu? Thìn ơi là Thìn, vẫn còn xanh lắm.
Đã hiểu ra, Thìn một lần nữa lại thấy sự hy sinh thầm lặng, không đòi hỏi, không nề hà bất cứ chuyện gì vì mình của Thụy Kha. Anh nghẹn ngào ôm chặt lấy Thụy Kha, cái ôm làm cho Thụy Kha tưởng như nghẹt thở:
– Thụy Kha, anh xin lỗi.
– “Yêu em đi”, nhưng Thụy Kha không muốn nói thêm về chuyện này, cô hiểu anh, hiểu những diễn biến tâm lý vừa rồi của anh. Cũng bởi anh yêu mình nên mới có trạng thái “ghen” vừa rồi.
Thôi nhé, hết chuyên mục tâm sự đi.
Thìn với tay xuống, cậu bám vào đùi non Thụy Kha rồi nâng lên, dí háng mình vào háng Thụy Kha. Hai người hiểu ý nhau như Dwight Yorke và Any Cole. Thìn nâng háng, Thụy Kha cầm buồi chỉnh vào cửa lồn mình. Bướm vẫn còn hơi đau, nhưng vừa rồi được bú liếm làm nước ra lênh lánh, lại có cơn nứng lồn trong người, giờ có đau chứ chảy máu cô cũng phải chơi cho bằng được.
Thìn nảy mông ấn phịch một cái làm thân buồi chạy tuột vào bên trong lồn Thụy Kha:
– Sướng lồn em rồi. Anh ơi, nay nhẹ thôi nhé, em vẫn còn hơi đau đau đấy.
Chuyện Thụy Kha bị đau lồn Thìn biết từ sáng rồi, anh nhẹ nhàng thụt ra thụt vào lồn Thụy Kha một cách từ tốn:
– Anh biết rồi, anh sẽ nhẹ nhàng.
– Vâng, nhẹ nhưng đều là em thích. Đấy, đúng rồi, chỗ đó đấy.
Thìn bám tay vào mông đít của Thụy Kha để lấy điểm tựa, đít Thụy Kha man mát, đẫy đà trong tay Thìn.
– Ư ư ư, em sướng rồi, mạnh hơn tí nữa đi anh.
Được lệnh, Thìn tăng lực hơn một chút, những cái dập cũng chất lượng hơn. Thụy Kha gặp hẳn một chân vào hông Thìn để lồn mình được sát rịt vào anh hơn chút nữa. Vừa địt thỉnh thoảng hai người còn hôn nhau.
Giữa trời đêm, giữa biển đêm, dưới gốc cây phi lao rì rào. Thìn liên tục địt Thụy Kha. Khi thì đứng, khi thì Thụy Kha tay bám vào gốc cây rồi chổng mông ra cho Thìn nhét buồi vào từ đằng sau. Rồi cuối cùng là Thìn dải cái áo khoác của mình xuống nền cát, đặt Thụy Kha nằm ngửa ra, ở bên trên, Thìn địt như vũ bão vào lồn.
Cuối cùng, cả hai cực khoái trong sung sướng, Thìn xuất những dòng tinh trùng đặc sệt vào sâu trong lồn Thụy Kha. Còn Thụy Kha thì sao? lúc Thìn xuất tinh cũng là lúc cô đạt cực khoái, nước lồn cô như lũ tràn về, bắn thành tia như đái ra nền cát. Nếu hai người đang làm tình trên giường có lẽ sẽ ôm dịt lấy nhau mà ngủ cho tới sáng. Nhưng đây lại là thiên nhiên, thế nên sau khi xong việc, hai người nhanh chóng mặc đồ đi vào nhà. Kết thúc nụ hôn cuối của cuộc làm tình này, Thụy Kha nũng nịu:
– Anh, cõng em vào nhà, em không đi được.
Thìn cũng chẳng ngại, cậu hơi cúi người xuống để Thụy Kha leo lên lưng, cái áo phao chưa được cài khóa làm đôi vú của Thụy Kha chịn vào lưng Thìn. Vừa đi, Thụy Kha vừa nói:
– Chắc phải một thời gian nữa em mới quen được của anh. Khiếp, ăn gì mà to thế, làm em mỗi lần yêu anh là đi cà nhắc không à.
– Đau thì thôi vậy.
– Còn lâu nhé. Anh là của em, em không ăn thì để cho ai đây.
—
Sáng mùng một, nhà Thìn hôm nay đón rất nhiều khách, bà con họ hàng, làng xóm biết tin Thìn về từ tối hôm qua nên hôm nay họ sang hỏi thăm, chúc mừng rất đông. Vừa là chúc Tết gia đình nhưng cũng là để chúc mừng cho gia đình ông bà Tuất hết hồi cam lai. Họ cũng muốn đến xem mặt “cô con dâu” tương lai của gia đình.
Trong số những người đến thăm, có một cô gái da ngăm đen, dáng người phốp pháp, bẽn lẽn ngồi tít đằng xa mà nhìn mọi người. Hôm nay Nụ vừa buồn vừa vui, vui vì anh Thìn khỏe mạnh trở lại, nhưng cũng buồn vì anh về đây còn dẫn theo một chị, thấy mọi người kháo nhau là chị ấy rất xinh đẹp, nay thấy tận mắt thì như nhìn thấy cô hoa hậu trên ti vi. Chị ấy lại là người chăm sóc cho anh Thìn suốt bao ngày tháng ở bệnh viện. Tự thấy mình có thích anh Thìn đến mấy cũng không có cơ hội nào. Thế nên Nụ buồn.
Thụy Kha có lại gần hỏi thăm:
– Em là Nụ phải không?
Nụ hai tay vê vê gấu áo của mình, cô ngạc nhiên vì chị “người yêu anh Thìn” lại biết tên mình:
– Vâng, sao chị biết em?
Tên Nụ là do Thụy Kha nghe lỏm được từ cuộc nói chuyện của Thìn và mẹ hồi Tết năm ngoái, lúc anh chưa nằm viện. Rồi mấy lần mẹ Thìn lên Hà Nội cô cũng có hỏi thăm:
– Chị nghe anh Thìn kể. Em năm nay bao nhiêu tuổi?
– Em 19 rồi ạ.
Thụy Kha thấy Nụ nước da ngăm ngăm do lao động vất vả ở vùng nắng gió, nhưng khuôn mặt có nét đầy đặn, xinh xắn dễ nhìn, lại ăn nói nhỏ nhẹ lễ phép. Thụy Kha bước đầu có cảm tình:
– Ở nhà em làm gì?
Nụ thấy chị hỏi mình nhiều, cũng có chút ngài ngại nhưng nghe giọng nói dễ thương của chị nên cũng bớt ngại và có nhiều thiện cảm:
– Năm ngoái em học xong cấp III thì ở nhà phụ bố mẹ làm công việc ở đồng muối, rồi thỉnh thoáng ra chợ bán cá phụ chị Hợi.
Thụy Kha trước khi về đây cũng có dự tính đối với Nụ, cô là muốn mang Nụ lên trên Hà Nội. Trước là để hỗ trợ phần nào cho cuộc sống ở quê đỡ vất vả, thứ nữa là cũng có dự tính để Nụ thay cô trông nom bé Cún, hay đúng hơn là làm giúp việc cho Mai Ngọc, có người của mình ở bên cô cũng yên tâm phần nào. Rồi tương lai lâu dài sẽ là cho Nụ đi học thêm cái gì đó thích hợp, sau vào công ty Hưng Thịnh làm việc. Nghe mẹ kể thì Nụ rất tháo vát, lại hiền lành ngoãn ngoãn lễ phép. Nhưng mọi thứ là cô chưa quyết định, vẫn phải chờ mình trực tiếp gặp mặt, nói chuyện, đánh giá rồi mới tính tiếp.
– Nụ này, chị có ý này. Em có muốn lên Hà Nội với chị và anh Thìn không?
Nụ bất ngờ, nói thật là ở vùng quê này, 10 thanh niên mới lớn như cô thì có đến 9,9 người muốn thoát li lên thành phố lập nghiệp, chỉ là ai có điều kiện mà đi hay không thôi. Cũng không là chê quê hương mình đâu, nhưng quả thực sống ở quê khổ cực vô cùng, làm lụng quanh năm ngày tháng không có đến 1 ngày nghỉ, mà lại toàn là những công việc nặng nhọc. Ấy thế nhưng miếng ăn còn có khi đói khi no, cũng bởi vùng đất này thiên nhiên ban tặng đẹp thì đẹp thật đấy nhưng hết cơn bão này đến cơn lũ kia làm cuộc sống của người dân khổ càng thêm khổ.
Nghe chị Thụy Kha nói vậy, Nụ mở lòng:
– Em cũng muốn đi nhưng em còn lo bố mẹ ở nhà vất vả, nhà em còn một đứa em trai vẫn đang tuổi đi học.
Biết ý của Nụ là muốn đi rồi, đó là điều quan trọng nhất, những chuyện còn lại đều có cách giải quyết:
– Lên Hà Nội với anh chị, trước mắt là em phụ giúp chị làm những công việc nội trợ gia đình, sau lâu dài khi đã quen thì chị sẽ tạo điều kiện cho em học nâng cao thêm. Khi đó em càng có điều kiện giúp đỡ bố mẹ, giúp em trai học tập. Để chị bảo mẹ anh Thìn sang nói chuyện với bố mẹ em.
Thấy chị nói có lý, Nụ gật đầu:
– Vâng, em lên trên đó, có gì không biết chị dậy em. Em tuy học hành không được cao nhưng cũng hiểu chuyện, biết lắng nghe và học hỏi người khác. Chị cưu mang em, em biết ơn lắm.
Thụy Kha gật gù, người nói được câu vừa rồi chứng tỏ là có hiểu biết, có tương lai:
– Tốt, em nghĩ được vậy là tốt rồi. Nhưng chị nhắc em này, không phải là chị cưu mang em, vì em không cần phải vậy. Em ở đây vẫn có thể sống tốt được. Chỉ là chị tạo điều kiện bước đầu cho em tìm một cuộc sống mới thôi. Em lên trên Hà Nội kiếm tiền, kiếm miếng ăn và lo cho tương lai bằng chính sức lao động của mình chứ không phải là chị cho không em. Vì vậy em hãy tự tin lên, đừng bao giờ mặc cảm, biết chưa.
– Vâng, em cảm ơn chị.
Và ngay buổi trưa hôm mùng 1, mẹ Thìn và Thụy Kha đã sang nhà Nụ để nói chuyện với bố mẹ Nụ. Ông bà Tuất vốn trước nay đã là người có uy tín trong làng xóm, lại còn có cô gái xinh đẹp là Thụy Kha tận tình giải thích về những công việc tương lai. Bố mẹ Nụ đồng ý để con gái xa nhà lên Hà Nội bắt đầu tìm kiếm cuộc sống mới.
—
Đêm mùng một, cũng như đêm hôm qua. Vừa vào đi ngủ được một lát thì Thụy Kha thấy Thìn nhắn tin: “Em bảo mẹ đi vệ sinh đi, anh chờ ngoài sân, abcxyz”.
Thụy Kha đọc tin nhắn thì tủm tỉm. Đêm qua, lúc địt nhau với anh ngoài rặng phi lao về, mẹ vẫn thức đợi, bà nói chõn một câu:
– Vệ sinh lâu thế?
Thụy Kha không để đâu hết ngượng, cô chỉ cười hì hì rồi chui vào trong chăn, đến thở mạnh còn không dám.
Đọc tin nhắn xong, lại nghĩ về cái bướm mình vẫn còn đang ê ẩm sau trận siêu kinh điển tối hôm qua, cô nhắn tin lại cho Thìn: “Mẹ mày đây, cái Kha nó ngủ rồi, vừa nãy đái rồi không cần nữa”.
Thìn ta ở ngoài sân đang co ro, tưởng Thụy Kha lại lò dò ra giống hôm qua. Nhưng cậu chỉ nhận được cái tin nhắn, có chút bất ngờ vì người nhắn tin lại là mẹ mình, cậu nghĩ: “Ủa, mẹ mình biết nhắn tin hồi nào vậy ta”, đành cắp giái vào lại cái buồng bên trái ngủ với bố.
—
Thế rồi, ngày Tết qua đi. Đến mùng 5 Tết thì Thìn và Thụy Kha lên đường về Hà Nội, cũng bởi ngày mai là ngày công ty bắt đầu làm việc lại rồi. Trên chuyến xe trở về đó có thêm Nụ ngồi hàng ghế sau. Chuyện của Nụ sau khi Thụy Kha quyết định mới nói cho Thìn, cô nói là trước sau gì cũng phải tìm người làm giúp việc nhà, Nụ là người thích hợp nhất, rồi tương lai lâu dài là cho Nụ đi học thêm rồi về công ty làm việc. Thìn cho là hợp lý nên không có ý kiến gì.
Truyện hay . Đọc nhiều lần rồi vẫn thích .Hợp đồng bảo vệ - Cu Zũng
Chương 50 (Chương cuối) : Trăm năm hạnh phúc
Thứ 2 tuần sau. Theo như kế hoạch, khoảng 9h sáng là diễn ra cuộc họp hội đồng cổ đông bất thường theo đề nghị của từ phía Kim Ngân. 8h sáng, Thụy Kha và Thụy Kha đã có mặt ở phòng làm việc. Thụy Kha cần phải chuẩn bị một số nội dung của cuộc họp quan trọng này.
Đến khoảng 8h30 thì Mai Ngọc và Ánh Tuyết vào phòng. Trên khuôn mặt hai cô lúc này nụ cười thường trực trên môi. Họ phấn chấn vô cùng giống như là mình vừa thắng trận trở về. Ánh Tuyết lau nhau báo cáo trước:
– Báo cáo chủ tịch. Cuộc họp hội đồng cổ đông bất thường đã bị hủy theo đề nghị bằng văn bản từ phía Kim Ngân. Theo kết quả của phòng nghiên cứu thị trường chứng khoán, phiên giao dịch ngày thứ 6 tuần trước giá cổ phiếu của công ty chúng ta đã tăng kịch trần, ngày hôm nay, vừa mở cửa thị trường, giá cổ phiếu lại tiếp tục tăng kịch trần. Từ thứ 6 tuần trước, Kim Ngân đã chào bán ra thị trường lượng cổ phiếu mà họ đang nắm giữ. Lượng bán rất lớn nhưng lượng mua vào cũng không kém. Với tình hình này, em nghĩ chỉ cần khoảng 1 tháng là thị trường chứng khoán sẽ ổn định trở lại bằng với lúc chưa gặp khủng hoảng.
Thụy Kha mỉm cười hài lòng. Cô chưa kịp nói gì thì Mai Ngọc báo cáo chen vào:
– Báo cáo chủ tịch, ngay từ ngày thứ 6 tuần trước, khi các nhà thầu mới ký kết hợp đồng thi công vào chiều hôm trước chuyển máy móc vào các công trình thì giao dịch mua bán căn hộ của chúng ta đã sôi động trở lại, bộ phận bán hàng còn không đủ nhân lực để đáp ứng nhu cầu mua. Đầu giờ sáng ngày hôm nay chúng ta đã tiếp không kịp khách hàng mới đến đặt mua sản phẩm của chúng ta. Các ngân hàng mà chúng ta đã hợp tác cũng có văn bản gửi đến đề nghị được tái cung cấp dịch vụ tài chính cho chúng ta. Các nhà thầu, đối tác cũ cũng như vậy. Trong tất cả các văn bản, họ đều xin lỗi vì ứng xử không đúng trong thời gian qua, họ nói lý do là bị những thông tin trên truyền thông tác động. Có thể nói là công ty chúng ta đã vượt qua được khủng hoảng rồi ạ.
Mai Ngọc nói xong mà lòng rưng rưng, Ánh Tuyết cũng như vậy cái bụng bầu to quá không cô nhảy cẫng lên trong giờ phút này mất. Còn Thụy Kha thì không có phản ứng thái quá như vậy, kế hoạch phản công của cô đã thành công mĩ mãn theo đúng dự tính. Nhưng cô biết, thành công ngoài mong đợi có được như bây giờ là do chính anh Thìn mang lại.
Mai Ngọc nói tiếp:
– Thưa chủ tịch, em không thể ngờ được là cái video clip cuộc họp nội bộ của chúng ta lại có tác động xã hội to lớn đến như vậy, mấy ngày qua, tin tức về cuộc họp nội bộ của chúng ta được lan truyền với tốc độ chóng mặt. Tất cả có được như vậy là nhờ chủ tịch cả.
Thụy Kha ngồi xuống ghế salong đối diện với Ánh Tuyết và Mai Ngọc:
– Sau chuyện này, chúng ta cũng cần nghiêm túc đánh giá lại toàn bộ hoạt động sản xuất kinh doanh của công ty. Chú trọng vào khâu đề phòng những rủi ro, khủng hoảng tương tự như vừa rồi có thể xảy ra trong tương lai.
– “Vâng thưa chủ tịch”, cả Mai Ngọc và Ánh Tuyết cùng đồng thanh. Vậy là một tổng giám đốc, một trợ lý đã cùng với Thụy Kha vượt thêm một cửa ải nữa trong quá trình đưa Hưng Thịnh tiến lên theo con đường đã lựa chọn kể từ ngày thành lập công ty. Ba chị em họ còn tiếp tục gắn bó thêm rất rất nhiều năm nữa, Mai Ngọc dần dần trở thành một tổng giám đốc thực thụ của công ty Hưng Thịnh. Sau đây 3 năm thì Ánh Tuyết được điều đi thành phố Uncle Lake, cô được phân công nhiệm vụ làm giám đốc chi nhánh miền Nam của công ty Hưng Thịnh, Ánh Tuyết chuyển cả gia đình vào trong đó và định cư luôn.
Thụy Kha thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cô rất vui mừng vì kết quả đạt được ngày hôm nay, cô không còn phải bước vào một cuộc chiến mới với Kim Ngân nữa. Cô thoáng nhìn sang anh, anh đang ngồi ở chiếc ghế chủ tịch của cô, cô biết chính anh chứ không phải ai khác mới là người giải được bài toán của Kim Ngân. Vậy là anh đã thêm một lần nữa bảo vệ cô được an toàn, lần này không phải là an toàn về mặt thân xác mà là an toàn trong việc kinh doanh.
Thụy Kha nở một nụ cười mỉm trên môi, cô đang nghĩ về cái hợp đồng bảo vệ mà cô đã ký với anh, lương 15 triệu/tháng. Đây có lẽ sẽ là thương vụ kinh doanh có giá trị nhất mà cô từng ký kết trong cuộc đời gắn bó với sự nghiệp kinh doanh của mình.
Đang mải mê tự thưởng cho bản thân, bỗng Thụy Kha nghe thấy tiếng Ánh Tuyết kêu:
– Ối mẹ ơi, ối các chị ơi, sao tự dưng em đau bụng thế này.
Thụy Kha và Mai Ngọc hốt hoảng nhìn sang, Thìn cũng thôi không nhìn vào màn hình điện thoại nữa mà nhìn Ánh Tuyết. Cô ấy ngồi phệt xuống ghế salong, ôm bụng nhăn nhó kêu gào.
Một dòng nước mầu hồng hồng chảy ra từ háng Ánh Tuyết lan ra bên ngoài, Mai Ngọc phát hiện ra, cô là người đã từng chửa đẻ nên có kinh nghiệm nhất, hốt hoảng Mai Ngọc kêu to cấp cứu:
– Vỡ ối rồi.
Thìn nhanh chóng bế Ánh Tuyết ra thang máy đi xuống thẳng tầng hầm, Thụy Kha và Mai Ngọc chạy theo sau. Vừa đi Mai Ngọc vừa điện thoại cho Quang IT.
Có một sự việc rất chi là buồn cười trong xe oto khi cả bọn đưa Ánh Tuyết đến bệnh viện sinh con. Chả là Ánh Tuyết đau quá, đau quặn quại mặc dù Mai Ngọc ngồi cùng hàng ghế sau liên tục động viên, cô nói là với vỡ ối trở dạ thôi, ít nhất phải 1 tiếng nữa mới sinh được, mà từ công ty ra đến bệnh viện chỉ khoảng 15 phút thôi. Nhưng Ánh Tuyết đúng là đau quá chẳng biết gì, vậy là cô chửi:
– Mẹ cha cái thằng Quang IT, mày làm cho bà đau như thế này à, bà mà gặp mày bà giết.
– Ối làng nước ơi, sao tôi lại đau như thế này. Quang IT kia, mày làm gì bà mà sao lại đau thế này. Ối anh Thìn ơi nhanh lên không em chết mất.
– Ba đời tổ tông nhà thằng Quang IT, suốt ngày virus mới phần mềm, mày cấy virus vào người bà làm bà đau quá đây này.
Cứ thế, xe cứ đi còn Ánh Tuyết cứ chửi, cô học ở trên mạng mẹo dân gian là chửi bố đứa bé để làm giảm cơn đau.
Còn Thìn, Thụy Kha và Mai Ngọc thì không thể nhịn nổi cười. Ánh Tuyết sau đó sinh một bé trai, không được to lắm vì giống bố, bé nặng có hơn 2kg một chút thôi nhưng rất khỏe mạnh.
—
Khi Ánh Tuyết mẹ tròn con vuông, Quang IT ở bên chăm sóc, cả 3 người về thẳng nhà Mai Ngọc luôn, ở đó có mâm cơm ngon canh ngọt do Nụ nấu chờ sẵn.
Ăn uống xong, Thụy Kha khéo léo bảo Thìn dẫn bé Cún xuống tầng 1 chung cư chơi, cô muốn ở lại nói chuyện riêng với Mai Ngọc.
Nụ rửa bát ở khu bếp gần chỗ bàn nước phòng khách. Thụy Kha bắt đầu mở đầu câu chuyện:
– Mai Ngọc này, có chuyện này chị muốn nói với em.
– “Vâng thưa chủ tịch”, Mai Ngọc vẫn giữ thái độ lễ phép như vậy.
Thụy Kha nhìn vào mắt Mai Ngọc:
– Ở nhà đừng kêu là chủ tịch, gọi chị thôi được rồi.
Nhưng Mai Ngọc đâu có quen:
– Vâng thưa chủ tịch, à, vâng chị.
– Chuyện liên quan đến em và bé Cún.
Mai Ngọc nghe đến chuyện liên quan đến mình và con thì bắt đầu hồi hộp. Chuyện đời cô từ khi có bé Cún đều do chủ tịch sắp xếp. Mai Ngọc gật gật đầu rồi hơi cúi xuống, hai tay vặn vẹo đan vào nhau. Thụy Kha nói:
– Anh Thìn muốn đưa bé về quê để cho ông bà và gia đình nhận cháu. Không biết ý em thế nào?
Chuyện này đối với Mai Ngọc không có gì là lạ, đáng ra phải làm lâu rồi nhưng thời gian qua công ty có nhiều việc bận quá nên hoãn lại thôi. Nhưng Mai Ngọc đang phân vân, không thấy chủ tịch có nhắc gì đến mình cả. Cô nhỉ nói nhỏ:
– Vâng ạ, em không có ý kiến gì.
Thấy Mai Ngọc buồn làm Thụy Kha buồn lây, cô đang tự phán đoán trong đầu là Mai Ngọc buồn vì muốn có một danh phận bên cạnh anh Thìn. Thụy Kha nói tiếp:
– Chị và em giờ đây cũng chẳng có gì phải giấu nhau. Chị chắc chắn sẽ làm vợ của anh Thìn, anh chị chỉ chờ đến khi trường đào tạo vệ sĩ xây dựng xong, anh Thìn làm hiệu trưởng nữa là sẽ tổ chức đám cưới. Thế nên, nếu em muốn có danh phận bên cạnh anh Thìn thì chị chỉ có thể đồng ý em làm một người vợ không chính thức của anh ấy thôi, làm lẽ. Không biết ý của em như thế nào?
Thụy Kha đã biết ý anh Thìn như thế nào rồi, nhưng còn một chủ thể khác nữa cô cũng cần biết.
Mai Ngọc nghe chủ tịch sắp xếp như vậy, nếu là trước kia cô có thể mừng nữa là đằng khác, cô trước giờ chưa từng có mơ mộng hão huyền là được ở bên anh một cách trọn vẹn, nhưng giờ đã khác, khác rất nhiều, còn khác như thế nào chính bản thân cô cũng không thể giải thích một cách cụ thể. Cô trần tình với chủ tịch:
– Chị, em cảm ơn chị đã có ý quan tâm đến em. Nhưng thưa chị, thâm tâm thực sự là không muốn như vậy. Em cũng chẳng biết tại sao nữa, đúng là trước đây em có thích anh Thìn, nhưng kể từ lần em trót dại mà lầm lỡ với anh ấy trong viện thì em đã nhận ra rằng mình thực sự không có thích hoặc là yêu anh ấy. Nhất là dạo gần đây, em thấy thích …………… một người khác. Giờ em chỉ cần cuộc sống như hiện tại là được chị ạ, em không mong muốn gì hơn nữa đâu. Mong chủ tịch hiểu cho em.
Mai Ngọc hơi liếc nhìn về phía Nụ đang rửa bát ngay cạnh đấy.
– “Em thích người khác?”, Thụy Kha nghe lạ tai, theo thông tin cô có được, Mai Ngọc trên công ty, rồi các đối tác không có ai là đối tượng của cô ấy, hết giờ làm thì 10 ngày như 1 đều ở nhà không đi đâu cả. “Người khác” là ai?
Mai Ngọc gật đầu nhẹ:
– Chuyện này em cũng không biết chắc nữa chị ạ, chỉ là cảm giác của em thôi. Để sau em báo cáo với chủ tịch được không ạ.
Thụy Kha nghe nói vậy thì cũng không truy hỏi đến cùng. Trước cô có ý cho Nụ sang đây một phần cũng là để thay cô giám sát Mai Ngọc, trước khi mọi chuyện rõ ràng, cô cần giữ Mai Ngọc cho anh. Nhưng nay cả Mai Ngọc và anh đều từ chối sự sắp xếp của cô thì rõ ràng Mai Ngọc hoàn toàn tự do đi tìm hạnh phúc của riêng mình, cô không có quyền gì mà cấm cản cả.
– Em nói vậy thì để sau hãy nói đến chuyện này. Giờ còn chuyện bé Cún, thứ 7 này tất cả cùng về quê anh Thìn nhé. Ông bà cũng cần biết mẹ của đứa bé là ai, nói với ông bà thế nào em cứ để chị lo.
– Vâng!
Nụ rửa bát nhưng đâu có tâp trung gì đâu, tim cô đập mạnh lắm, không hiểu là tại sao nữa. Chuyện chị Kha và chị Ngọc nói với nhau đâu có liên quan gì tới mình, nhưng tại sao cô lại thấy hồi hộp mới lạ chứ. Có thể cảm giác chập chờn lo sợ một điều gì, lo sợ mất mát một cái gì đó làm cô hồi hộp chăng? Nụ cũng chưa thể giải thích được cặn kẽ trong lòng mình đang thực sự nghĩ gì. Chỉ biết rằng, cô cảm thấy thở phào khi chị Mai Ngọc không đồng ý làm lẽ của anh Thìn, chị không phải đi đâu hết.
—
Lần về quê này có mẹ con Mai Ngọc, Nụ, Thìn và Thụy Kha, chọn phương tiện di chuyển bằng máy bay đến vì bé Cún sợ đi đường xa bằng oto thì mệt. Đến sân bay Đồng Hới thì thuê xe taxi về nhà. Lúc về tới nơi mới chỉ là buổi trưa ngày thứ 7, đã được Thụy Kha báo trước nên cả gia đình đã ngồi chờ sẵn. Thụy Kha nhìn thấy cổng nhà, vừa xuống xe là cô chạy như bay vào trong, vừa đi cô vừa hét gọi:
– Bố mẹ ơi, anh chị ơi, chúng con về rồi.
Nghe tiếng í ới từ xa, bố mẹ Thìn, vợ chồng chị Hợi, vợ con anh Dần chạy ra đón, anh Dần đang đi biển không có nhà. Cả nhà cười hớn hở đón người đi xa trở về. Nhìn thấy mẹ, Thụy Kha chạy vào ôm chầm lấy, mẹ Thìn vuốt vuốt tóc con:
– Kha về đấy hả con, chưa thấy mặt đã thấy tiếng rồi. Thằng Thìn đâu.
Thụy Kha buông mẹ ra, cô mừng lắm khi lại được về đây, được sống trong tình yêu thương của mọi người:
– Mẹ, anh Thìn đang vào mẹ ạ.
Rồi bố mẹ Thìn nhìn ra, đúng là có Thìn nhưng đi sau còn là một cô gái, trên tay bế một đứa bé chừng 1 tuổi. Bà thấy có điều gì đó không lo lắng, bà hỏi Thụy Kha:
– “Kha, ai như cái Ngọc thì phải”, bố mẹ Thìn đã gặp mặt Mai Ngọc một lần rồi, lần cô về đây đón bố mẹ anh lên viện.
Thụy Kha cầm hai cánh tay mẹ rồi nói với tất cả mọi người:
– Vâng, là Mai Ngọc đấy ạ.
– “Còn chào bố mẹ, anh chị”, Thìn hớn hở chào mọi người, từ Tết đến giờ cũng đã hơn nửa năm anh mới trở lại nhà.
Mai Ngọc khúm núm:
– Con chào hai bác, em chào anh chị.
Bố Thìn nhìn đứa trẻ trên tay cô Mai Ngọc, ông có cảm giác gì đó lạ lắm:
– Các con vào nhà đi.
Khi cả nhà đã ngồi trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, đằng trước là ban thời gia tiên, như đã bàn từ trước, Thìn nói đầu tiên:
– Thưa bố mẹ, lần này con về đây là muốn thưa với bố mẹ, các anh chị một chuyện. Đứa bé Mai Ngọc đang bế là con của con, cháu của ông bà. Cháu tên là Nguyễn Thụy Miên, ở nhà thường gọi là Cún. Cháu được 1 tuổi rồi ạ. Con mong bố mẹ và các anh chị nhận cháu là thành viên trong gia đình ta.
Thìn nói xong thì cả nhà trợn tròn mắt vì ngạc nhiên, chuyện lớn và lại quá bất ngờ như thế này, mọi người chưa hiểu mô tê gì cả. Một lúc sau bố Thìn mới lên tiếng sau khi tính toán thời gian:
– Được 1 tuổi, lúc đó chẳng phải anh vẫn nằm viện?
– “Vâng bố ạ”, Thìn đáp.
– “Thế làm thế nào mà ……….., thế ai là mẹ?”, bố Thìn không tìm ra lời lẽ nào mà giải thích cho được, nếu là con do Thụy Kha đẻ thì không nói làm gì, nhưng ông biết chắc không phải là con của Thụy Kha.
Lúc này Thụy Kha mới lên tiếng, cũng là theo thảo luận từ trước, rằng cô sẽ giải thích cho bố mẹ hiểu:
– Thưa bố mẹ, thưa anh chị. Chuyện này đều là do con sắp xếp cả. Con hôm nay cũng là về đây xin bố mẹ tha lỗi cho con vì đã tự ý làm mà không nói với bố mẹ. Hồi anh Thìn còn nằm viện, thú thực lúc đó con không biết anh ấy có tỉnh dậy được không? Bác sĩ có khuyên con nên phòng xa mà giữ lại nòi giống cho anh. Lúc đầu con cũng định tự mình mang thai đứa con cho anh ấy nhưng nghĩ đến còn nhiều việc phải làm trong quãng thời gian ấy. Thế nên con mới nhờ Mai Ngọc làm giúp. Chính Mai Ngọc là mẹ của bé Cún. Rồi khi anh Thìn tỉnh lại, chúng con chưa kịp thưa chuyện với bố mẹ thì ở công ty xảy ra chuyện, thế nên giờ mới đứa bé Cún về đây ra mắt ông bà được. Con xin bố mẹ tha lỗi cho chúng con và thương lấy cháu.
Từ nãy đến giờ, mẹ Thìn vẫn nhìn chằm chằm vào đứa cháu nội đang trên tay Mai Ngọc.
Ông bố Thìn thì suy nghĩ một hồi rồi nói, ông vừa nhìn ra được một mớ bòng bong trong mối quan hệ lằng nhằng này. Mai Ngọc thì có con với Thìn, Thìn thì lại yêu Thụy Kha, mà Thụy Kha thì ông coi nó chính là con dâu của mình rồi. Giờ không biết xử trí thế nào cho hợp tình hợp lẽ. Ông thở dài:
– Hờ, cháu thì đương nhiên ông bà và gia đình nhận rồi, nó có thế nào cũng là con cháu, là dòng giống nhà mình. Không nhận sao đặng. Nhưng cái bố lo lại là chuyện của các con.
Mẹ Thìn sau khi nghe chồng nói xong thì đứng dậy đi sang phía Mai Ngọc mà giơ tay ra đón bé Cún:
– Nào, Cún ra bà bế nào. Xinh quá cơ, vậy mà giờ mới chịu về thăm ông bà.
Mẹ Thìn nói vậy là để tránh cho mình khỏi khóc vì xúc động, đứa cháu nào ông bà chả thương. Rồi bà bế bé Cún về phía ghế ngồi cạnh ông, ông cũng đưa tay vuốt má cháu, chị Hợi ở sau lưng mẹ cũng vậy.
Cũng theo thảo luận từ trước, giờ đến lượt Mai Ngọc, cô bẽn lẽn thưa:
– Thưa hai bác, thưa anh chị. Chuyện này là do cháu hoàn toàn tự nguyện. Cháu có nỗi khổ riêng nên chỉ sinh con được thôi, chứ cháu cũng không tình cảm nam nữ gì với anh Thìn đâu ạ. Cháu mong hai bác chấp nhận bé Cún là con cháu trong nhà, ngoài ra cháu không có mong ước gì hơn ạ.
Mai Ngọc nói xong thì cả Thìn và Thụy Kha đều gật đầu tán đồng. Bố Thìn nghe vậy thì đã hiểu ra phần nào, ông chỉ lo một điều là hai cô con gái này đều muốn làm vợ con trai ông, mà đất lề quê thói, ở đây không có chuyện vợ nọ con kia, càng không có chuyện một chàng nhiều thiếp. Lần này ông cũng thở dài, nhưng đó là cái thở phào nhẹ nhõm:
– Các con nói vậy thì bố hiểu rồi, giờ bố quyết định như thế này. Bé Cún là con cháu trong nhà. Còn cái Ngọc, không làm con dâu nhà này nhưng làm con bố mẹ thì được chứ? Còn chuyện thằng Thìn và cái Kha, cũng liệu liệu mà tính đi. Ba chục tuổi đầu rồi đấy.
Cả nhà vừa cười vừa gật gù vì quyết định hợp tình hợp lý của bố Thìn. Ông không nói rõ nhưng mọi người ngầm hiểu Mai Ngọc sẽ là con nuôi của bố mẹ Thìn, là anh em của Thìn.
Sau đó, như thường lệ, bố Thìn lại ban thờ thắp hương gia tiên, ông khấn vái báo cáo các cụ về việc gia đình có thêm một đứa cháu và một đứa con nuôi.
Cả đoàn còn ở lại đến tối chủ nhật mới có chuyến bay về Hà Nội, trong thời gian còn lại của ngày thứ 7 và nguyên ngày chủ nhật, cả nhà đầm ấm quây quần quấn quýt bên nhau, nhất là ông bà tranh dành nhau được bế bé Cún. Thụy Kha dành nguyên buổi sáng ngày chủ nhật để cùng mẹ Thìn đi mua lại 1 mẫu ruộng muối của gia đình. Cô cầm sẵn 500 triệu trong một chiếc túi để đề phòng người ta muốn mình trả thêm tiền mới cho mua lại. Nhưng có thêm một bất ngờ nữa dành cho cô, người mua trước cũng chỉ lấy lại đúng 200 triệu mà không lấy thêm bất cứ một đồng lãi nào.
Sau đó Thìn chủ trì bàn bạc với bố mẹ về chuyện làm muối, mua lại ruộng nhưng anh không muốn bố mẹ phải làm muối nữa mà để cho thuê lại. Bố mẹ đồng ý.
Rồi chúng lại kéo nhau đi.
Con tằm ăn dâu rồi nhả tơ cho người ta dệt lụa, từ cây mạ trổ đòng đơm bông thành hạt thóc hạt gạo, cây đâm trồi nảy lộc đơm hoa kết quả .v.v. Lằng nhằng quá, ý là muốn diễn tả thời gian lại một lần nữa qua đi ấy mà.
3 tháng sau tính từ khi công ty vượt qua khủng hoảng, Hưng Thịnh đã hoàn toàn trở lại và có phần mạnh mẽ hơn xưa rất nhiều. Kim Ngân chỉ giữ lại 5% cổ phần của Hưng Thịnh, số còn lại đã được chào bán trên thị trường chứng khoán. Thụy Kha nhân cơ hội đó đã dồn tiền mua thêm cổ phần đứng tên anh Thìn. Cộng với lượng cổ phần 39% cô sở hữu từ trước, cô và Thìn đã sở hữu cổ phần lên đến 51%. Cô tin tưởng với việc sở hữu lượng cổ phần này, cô tuyệt đối là chủ tịch của Hưng Thịnh.
Hôm nay cũng là ngày khánh thành đồng thời khai giảng khóa đầu tiên của học viện vệ sĩ, Thìn đã đường hoàng trững trạc phát biểu tại buổi khai mạc với tư cách là hiệu trưởng của trường. Ngay khóa đầu tiên, nhưng lượng học viên đăng ký thi tuyển đã vượt chỉ tiêu tuyển sinh.
Buổi tối hôm đó. Chỉ có Thìn và Thụy Kha trong ngôi biệt thự, họ hạnh phúc cùng nhau nấu một bữa cơm thật thịnh soạn, có rượu, có nến và rất nhiều đồ ăn ngon. Ai cũng hiểu, ngày khai giảng trường đào tạo vệ sĩ sẽ là ngày mà hai người tính chuyện làm đám cưới. Giờ đây chỉ có trời sập mới cản bước được họ.
Thụy Kha nhà ta thì hôm nay cười như một con dở từ sáng đến giờ, nàng đang bấn làm vợ chàng lắm rồi. Ngồi ăn cơm mà vừa chống đũa vừa tủm tỉm nhìn lên trần nhà như kiểu đang nghĩ gì kinh lắm. Thìn hỏi thì ú ớ không dám nói thật là mình đang nghĩ đến chuyện khi làm cô dâu thì sẽ mặc áo cưới mầu gì, váy cô dâu mà mặc lên người mình thì có đẹp không?
Thìn xách đàn lên sân thượng trước. Thụy Kha từ phòng tắm bước ra ngoài, trên mặt vẫn còn vài giọt nước chảy tong tong xuống chiếc váy ngủ mầu xanh, cô chẳng mặc áo lót làm đôi vú tung tênh trong chiếc váy nhìn đến là bắt mắt. Bước ra nhà vệ sinh, ngó vào không thấy anh đâu, lại không nhìn thấy cây đàn, biết là anh lại lên sân thượng rồi. Thụy Kha mừng húm, cô thông minh đoán biết thể nào hôm nay anh cũng cầu hôn với mình. Thụy Kha nhảy chân sáo lên tầng thượng, vừa nhẩy cô vừa “la là lá la, la là lá la”, cũng quên chưa nói là cô còn không mặc cả quần lót nữa cô, hôm nay bím sạch, mặc chi cho mất công tí lại phải cởi ra. Ấy thế nên những động tác nhảy của cô làm một vài giọt nước ở lông bím rơi xuống bậc thang vì vừa nãy tắm vội quá lau chưa khô.
Mở cửa tum thang, Thụy Kha quá đỗi ngạc nhiên vì nhìn thấy anh trong một bộ vest lịch lãm, thắt caravat cẩn thận, lại nhìn xuống thân mình, thân hình ngọc nữ chỉ có mỗi cái váy ngủ hai dây là làm bằng vải, còn lại trống huênh trống hoác. Mồm chữ O:
– Anh, để em xuống thay đồ.
Nhưng Thìn đâu có cần Thụy Kha phải thay đồ làm gì, với anh, cô đẹp nhất lúc trần truồng:
– Thụy Kha, lại đây với anh.
Vừa nãy thì Thụy Kha vui vẻ là thế, nhưng biết được anh đang hết sức trang trọng và cầu kỳ như thế này, tự nhiên cô thấy hồi hộp. Vẫn biết rằng mình và anh đã coi nhau là vợ, là chồng từ lâu lắm rồi. Có ngày nào mà anh không hành cô đến bắn tung tóe ra đâu, có ngày nào mà bướm cô không được ăn no tinh trùng của anh đâu. Nhưng là phụ nữ, trước giờ phút trọng đại của cuộc đời mình, cô thấy hộp hộp đến lạ. Trống vú đánh liên hồi, đôi chân khép lại đi từng bước nhỏ tiến về phía chiếc ghế băng nơi anh đang ngồi cạnh cây đàn ghi ta.
Thìn con nhà ông Tuất đã suy nghĩ rất nhiều về việc cầu hôn Thụy Kha ngày hôm nay, anh cũng nghĩ nên làm cái gì đó cho thật hoành tráng, thật lãng mạn nhưng nghĩ mãi chẳng ra. Đến mãi vừa nãy mới nghĩ rằng chẳng có nơi nào hợp hơn là cái sân thượng này, nơi đây là chốn kỷ niệm với biết bao buồn vui của cả anh và Thụy Kha. Là nơi chứng kiến tình yêu của hai người, vậy nó sẽ là thích hợp nhất để chứng kiến cảnh anh cầu hôn người ấy.
Để trang trọng, Thìn chẳng chuẩn bị nến hoa gì cả, anh mặc bộ đồ vest do chính tay Thụy Kha mua hồi xưa. Còn về lời nói thì đã tập đi tập lại từ vài ngay hôm nay rồi. Bắt đầu thôi.
Khi Thụy Kha lại gần, Thìn đưa hai tay của mình xuống với lấy hai bàn tay nhỏ bé, mịn màng của cô ấy, rồi sau đó anh nhìn sâu vào đôi mắt chớp chớp đong đưa ấy, bốn con mắt nhìn nhau đắm đuối như con cá chuối. Thìn nói:
– Thụy Kha, giờ anh sẽ cầu hôn em. Em sẵn sàng nghe lời cầu hôn của anh chưa?
(Cha bố cái đồng chí Thìn con ông Tuất, tôi chửa bao giờ thấy lời cầu hôn nào lại thẳng như đường Trường Chinh giống như ông – Cu Zũng)
Thụy Kha giả vờ bẽn lẽn gái 18 con nhà giáo viên nhân dân, cô lắc lắc hai vai mình như muốn truyền đi thông điệp “vú em to không” cho người đang cầu hôn mình:
– Em ………. Em ……… em ……….. ngại lắm. Anh muốn làm gì …….. thì làm đi…………………
Thụy Kha lấp lửng câu nói, ý cô là “địt trước hay cầu hôn trước, em thế nào cũng được”.
Thìn tiếp tục theo bài đã soạn sẵn trong đầu, mặc dù đang bị tác động rất lớn của đôi vú căng tròn nửa kín nửa hở của Thụy Kha, nhưng anh vẫn nhớ:
– Thụy Kha này, em có tin vào tình yêu không?
(Ô cái thằng dở này, mày mắc chứng lòng vòng giống tao từ hồi nào vậy? Cầu hôn thì mày nói đại luôn là “em có đồng ý làm vợ anh không?” đi, còn lòng vòng câu giờ mất thời gian Tình Yêu với chả tình dục. Nhanh lên để tao còn đăng truyện, đăng muộn là 501 anh em truyenvkl thông ass tao đấy mày có biết không – Cu Zũng)
Thụy Kha thú thực là thấy anh hôm nay sao khác mọi hôm quá, anh đang đi xa quá, gió trên này cứ lồng lộng thổi luồn từ dưới chân lên váy, bím đang man mát. Nhưng cô không dám làm anh mất hứng mặc dù đang nứng:
– Từ ngày gặp anh, em mới tin là có Tình Yêu tồn tại trên đời này.
Thìn vẫn cầm tay Thụy Kha như ban nãy theo kểu dung dăng dung dẻ:
– Anh cũng vậy, lúc đầu gặp em, anh không nghĩ rằng sẽ cùng em đứng trên sân thượng này ngày hôm nay đâu. Chúng mình đã cùng nhau trải qua và vượt qua biết bao nhiêu sóng gió phải không em? Giờ phút này, anh chẳng biết nói gì hơn là Anh Yêu Em.
– Em cũng yêu anh nhiều lắm
– Thụy Kha, nắm mắt lại đi em.
Thụy Kha chưa để Thìn nói hết câu thì mắt đã nhắm tịt lại rồi, môi thì chúm cha chúm chím, cô xem trên phim đầy lần rồi. Cầu hôn là bắt người yêu nhắm mắt lại, hôn phát rồi nói chứ gì.
Và quả đúng như những gì trên phim người ta vẫn thương làm, Thìn nhẹ nhàng đẩy đầu mình lại đôi môi mọng đang hé mở của Thụy Kha. Lúc đầu nụ hôn ấy nhẹ nhàng lãng mạn kiểu Pháp, nhưng chỉ duy trì được độ 3 giây là nhẹ nhàng thôi còn sau đó thì chuyển sang kiểu Mĩ, rất mạnh mẽ. Thụy Kha mở to miệng mình ra để đón lưỡi của anh sang chơi. Nhưng chuyện đơn giản như vậy thì nói là gì, khi lưỡi anh đẩy sang thì Thụy Kha nhận thấy có một sự khác lạ, là một vật thể lạ đang ở trong miệng cô, nó vừa được truyền từ miệng anh sang.
Rời nụ hôn vì nó đã hoàn thành xứ mệnh của mình, trong khi Thụy Kha nhằn nhằn cái vật thể lạ ấy thì Thìn nói:
– Thụy Kha, làm vợ anh nhé?
Thụy Kha đưa tay lên mồm lôi cái vật thể lạ ấy ra, đó là một chiếc nhẫn vàng không hoa văn, không trạm trổ, một chiếc nhẫn bằng vàng ta mộc mạc giống như chiếc nhẫn mà người ta mua về để tích trữ.
Thìn lại lấy lại cái nhẫn ấy rồi đút vào ngón tay áp út của Thụy Kha, vừa như in. Thụy Kha chưa trả lời Thìn vì cô bất ngờ vì hành động cầu hôn này của anh, nó không giống những gì mà cô tưởng tượng:
– Em làm vợ anh lâu rồi.
– Thế em có đồng ý cưới anh không?
– Anh thử không cưới em xem.
– Thế em ………………..
Thụy Kha chặn họng Thìn bằng một cái ôm thật chặt làm móp cả bầu vú:
– Em sẽ mãi mãi là vợ anh. Mình sẽ sống hạnh phúc bên nhau trọn đời chồng nhé.
Thêm một nụ hôn dài bất tận nữa để kết thúc màn cầu hôn của Thìn dành cho Thụy Kha rồi hai người xuống dưới phòng làm chuyện chính. Thụy Kha chẳng để ý Thìn đang ở đâu giờ này nữa, cô giơ giơ chiếc nhẫn vàng ở tay ra rồi hỏi:
– Anh, anh mua nhẫn này ở đâu vậy?
Thìn đang vục đầu vét máng Thụy Kha, nghe tiếng cô ấy hỏi thì anh ngửng mặt lên, khuôn mặt ướt nhoét nước giống y như là những người công nhân thoát nước vừa chui từ dưới cống ngầm lên mặt đất:
– Là nhẫn cưới của bố mẹ đấy. Đợt vừa rồi về mẹ đưa cho anh đôi nhẫn cưới của bố mẹ. Em có thích không?
Thụy Kha vẫn chẳng thèm nhìn Thìn lấy một lần, cô lật bàn tay rồi úp bàn tay ngắm nghía chiếc nhẫn. Với cô nó rất đẹp, đẹp bởi sự đơn giản, nhẫn của bố mẹ, vậy là nó đã có cách đây mấy chục năm rồi. Thấy Thìn vẫn ngẩng mặt lên như chó cún đợi cục xương, Thụy Kha hô:
– Kìa anh, tiếp đi. Kệ em.
Vậy là Thìn lại vục mặt xuống lồn Thụy Kha, anh đánh hột le tanh tách nghe thật là vui tai. Rõ khổ.
—
Đám cưới về trên làng quê.
Thụy Kha và Thìn chọn tổ chức đám cưới tại Quảng Bình, sau đám cưới tại đây sẽ là lễ báo hỉ ở trên Hà Nội.
Theo phong tục địa phương thì cô dâu không được ở nhà chú rể rồi. Thế nên buổi sáng tổ chức ăn uống thết đãi linh đình tại nhà anh Thìn thì cô có mặt, rồi đến cỡ độ 10 giờ sáng thì cô về nhà chị Hợi cách nhà chú rể khoảng 500 mét, ở đó sẽ có người trang điểm cô dâu và lúc đó cô sẽ mặc váy cưới và chờ đến giờ lành anh sẽ sang rước cô về.
Thụy Kha còn một điều lo lắng trong lòng, bởi vì giờ này cô vẫn chưa được gặp bố mẹ đẻ. Ông bà Dương – Hà theo lịch thì khoảng 10h sẽ có mặt tại đây, ông bà vừa mới về đến Hà Nội đêm hôm qua.
Ngồi cạnh Thụy Kha lúc này là Mai Ngọc, Nụ và Ánh Tuyết. Quang IT thì ở bên nhà Thìn, nói là để tiếp rượu thay Thìn nhưng thực ra là bế đứa con nhỏ mới 4 tháng tuổi.
Thấy chủ tịch lo lắng, Mai Ngọc hỏi:
– Chị, hình như chị có gì lo lắng thì phải?
Thụy Kha vẫn ngồi im cho người trang điểm vấn tóc, cô nói:
– Uh, bố mẹ chị giờ này phải về đến nơi rồi chứ.
– Anh Dần ra đầu làng đón mọi người rồi chị ạ, chị cứ yên tâm. Em cũng vừa gọi cho hai bác, chắc cũng sắp về đến nơi rồi.
Vừa nói xong thì Nụ hớt hải chạy vào:
– Chị Kha, bố mẹ chị về rồi, còn có nhiều người nữa mà em không biết mặt.
Thụy Kha xin phép người đang vấn tóc cho mình rồi đứng dậy. Trông cô yểu điệu thục nữ trong bộ áo dài truyền thống, chỉ có mái tóc là vẫn chưa hoàn thiện thôi. Thụy Kha sốt sắng muốn gặp bố mẹ, ngày con gái lên xe hoa về nhà chồng, kẻ đáng thương nhất chính là bố mẹ cô dâu.
Vừa nhìn thấy mẹ, Thụy Kha rớm nước mắt:
– Mẹ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Bà Hà cũng chạy lại ôm con, còn ông Dương bước theo sau, vừa đến nơi thì ông âu yếm:
– Cuối cùng tôi cũng tháo được quả bom trong nhà.
– “Bố này”, Thụy Kha nũng nịu đánh nhẹ vào cánh tay bố.
Rồi Thụy Kha nhìn thấy đoàn người theo sau, người duy nhất mà cô từng gặp mặt chính là Kim, cạnh Kim là một cô gái mà Thụy Kha đoán không nhầm chính là Trâm Anh, người yêu cũ của anh Thìn. Còn nữa, một người trạc tuổi bố mà Thụy Kha đoán chính là ông Hoàn, chủ tịch tập đoàn Kim Ngân. Không hiểu sao tập đoàn đã từng là đối thủ của mình lại tụ họp ở đây, lại còn đi cùng bố mẹ nữa chứ. Thấy con gái có phần chưa hiểu đầu cua tai nheo, ông Dương giới thiệu:
– Thụy Kha con, để bố giới thiệu từng người cho con biết nhé. Kim thì con biết rồi phải không? đây là chú Hoàn, chủ tịch tập đoàn Kim Ngân, cũng là người bạn thân với bố từ hồi còn học bên Nga. Còn người nữa mà bố muốn đặc biệt giới thiệu cho con, có thể con sẽ sốc đấy. Là Trâm Anh, vợ của Kim, nhưng Trâm Anh cũng là em gái con đấy.
Trâm Anh và Thụy Kha nhìn nhau, hai người con gái đều xinh đẹp tương đương nhau, giờ nhìn hai người mới thấy có vài nét trên khuôn mặt giống nhau. Thụy Kha nói trước:
– Em gái con? Là sao? Sao con không hiểu gì vậy?
Mẹ Hà nhìn Kha gật đầu. Ông Dương giải thích:
– Trâm Anh và con tuy không cùng một mẹ sinh ra, nhưng Trâm Anh là con gái của bố, bố cũng chỉ vừa mới được nhận lại Trâm Anh đêm hôm qua khi vừa về đến Hà Nội. Chuyện này còn rất dài, để sau đám cưới bố mẹ sẽ giải thích cho con nghe.
Lúc này, Thụy Kha mới nhìn kỹ vào khuôn mặt cô em gái, oan gia ngõ hẹp, người yêu cũ của anh Thìn lại chính là cô em gái cùng cha khác mẹ với cô. Nhưng chuyện đó giờ không còn quan trọng nữa rồi, Trâm Anh đã có chồng, nghe nói là ly thân nhưng nhìn Kim ở bên cạnh thì chắc là làm lành rồi, Thụy Kha vốn bản tính thiện lương, cô lại gần Trâm Anh, tình cảm chưa đủ sâu sắc vì mới chỉ gặp nhau nên không có giọt nước mắt nào, nhưng ánh mắt thì rất thân thương:
– Trâm Anh, em gái của chị. Vậy mà giờ đây chị mới gặp được em.
Trâm Anh cũng bồi hồi khó tả, mới nhận lại cha ruột ngày hôm qua. Cũng chỉ mới đêm hôm qua thôi cô mới biết bố Cường không phải là cha ruột của mình mà là một người khác. Người cô kính trọng nhất chính là bố Cường, ông không phải là cha ruột cô nhưng bao nhiêu năm nay vẫn coi cô như con ruột của mình mà hết lòng đối tốt với cô. Rồi cô cũng được nghe bố chồng nói về việc ông Dương có nỗi khổ riêng mà chưa dám nhận lại con, chỉ âm thầm quan sát và hỗ trợ từ xa.
– Chị Thụy Kha!.
Hai chị em ôm nhau một cái thật chặt, mối quan hệ của họ giờ đã mở sang một trang mới. Buông em gái ra, giờ đến lúc Thụy Kha lên mặt đàn chị, cô chỉ vào Kim, hắn đang bế thằng cu:
– Tên em rể kia, giờ còn muốn thôn tính Hưng Thịnh nữa không?
Kim nghe tử thần gọi tên, hắn không để đâu hết ngượng, một tay ôm con, một tay gãi đầu:
– Chị, chuyện qua rồi mà.
Bỗng nhiên ông Dương và ông Hoàn cười ha hả vang vọng cả căn phòng. Thụy Kha nghi ngờ hỏi:
– Có phải là bố với chú đứng sau vụ này không?
Nhưng không phải như Thụy Kha nghĩ, ông Hoàn không phải là người đạo diễn, ông nói:
– Không, hoàn toàn không phải như cháu nghĩ, chuyện Hưng Thịnh và Kim Ngân là có thật, việc thật. Bọn ta chỉ là muốn nhân chuyện này để làm một số thứ thôi. Ha ha ha ha ha.
Ông Dương thêm vào:
– Là để con học hỏi thêm bản lĩnh trên thương trường, ta thấy con vượt qua khủng hoảng như vậy là tốt đấy, nhưng cần phải làm sớm hơn nhanh hơn. Con nên nhớ, phản ứng tức thời trên thương trường chính là phản xạ của người làm kinh doanh. Và ta cũng thử thằng con rể, xem nó có xứng đáng với con gái ta không thôi. Ha ha ha ha.
Lúc này Kim mới lên tiếng:
– Vậy chuyện con bắt Thìn, à không …………. Anh Thìn có phải là do bố bầy cho anh Đoàn trợ lý của con không?
Ông Hoàn cười ha hả như xác nhận, rồi ông nói với thằng con:
– Không có vụ hôm đấy liệu anh có biết nhận ra đâu là chân lý cuộc sống không? Anh có nhận ra cái gì mới là quan trọng nhất trong cuộc đời người đàn ông không? Chính là gia đình, là vợ là con đấy. Ha ha ha ha ha.
Mọi chuyện đã được giải quyết, chỉ có Trâm Anh là chưa làm lành hẳn với Kim thôi.
—
12h trưa, giờ hoàng đạo đã điểm. Đoàn người toàn nam thanh nữ tú của cả một vùng quê theo chân các vị bô lão và Thìn đến nhà chị Hợi, Thụy Kha ngồi trong buồng chờ chủ rể đến rước.
Khi một bô lão kêu Thìn vào đón cô dâu, khi đi vào trong anh mới nhìn thấy đám người mới tới, có bà Hà là anh nhận ra ngay, còn người ngồi bên cạnh bà Hà chắc là bố vợ anh rồi. Cái ngạc nhiên nhất chính là anh nhìn thấy Kim và Trâm Anh. Nhưng lúc đó không kịp hỏi han gì nhiều, anh cúi chào rồi bước vào phòng. Nhìn thấy Thụy Kha đang mặc một bộ váy cưới mầu trắng, lưng quay vào trong, Thìn lại gần, đặt tay lên hai vai cô rồi âu yếm:
– Thụy Kha, anh đến đón em về làm vợ anh.
Thụy Kha ngoảnh lại nhìn anh:
– Nhanh lên, em đợi mãi.
Thìn khuỳnh tay để Thụy Kha bám vào, đôi uyên ương bước ra khỏi buồng cô dâu trong tràng pháo tay rền vang của tất cả mọi người. Nhìn họ tươi cười rạng rỡ, nhìn họ đẹp đôi và hạnh phúc biết bao.
Thế rồi, cô dâu chú rể đi đầu, họ có một đoạn khoảng 500m gọi là rước dâu, con đường ven biển bên cạnh hàng phi lao rì rào lúc này thật đẹp, tiếng sóng biển, tiếng gió vi vu như bản hòa tấu chúc mừng hạnh phúc cho đôi bạn trẻ.
Một vài em bé đứng ven đường ngắm nhìn cô dâu xinh đẹp, chúng hát bản đồng dao mà mỗi lần gặp đám cưới đều hát: “Cô dâu chú rể, đội dế lên đâu, đi qua đầu cầu, đánh rơi nải chuối, cô chết đuối, chú rể khóc nhè”
—
Đêm hôm ấy, tại phòng của cô dâu chú rể, tiếng kẽo kẹt của chiếc giường làm bố mẹ Thìn ở cái phòng ngủ đối diện không tài nào ngủ được. Mẹ Thìn ngại lắm nhưng cũng phải sang gõ cửa buồng, gõ 3 tiếng “cộc cộc cộc” xong thì bà nói:
– Hai đứa xuống dưới đất mà nằm.
Nói xong bà lại quay về buồng ngủ với ông.
Ở bên trong, Thìn mồ hôi đầm đìa đang nằm trên bụng của Thụy Kha, cô đang dạng hai chân to hết cỡ rồi quặp lên trên lưng anh. Nghe mẹ gõ cửa rồi nói, cả hai đứa cùng bịt miệng cười.
—
Ở một khách sạn trên thị trấn cách nhà Thìn độ 5km. Khi thằng Cu đã ngủ, Kim nhẹ nhàng bế nó đặt sang sát mép giường rồi nằm thế vào chỗ của nó, cạnh Trâm Anh. Trâm Anh vẫn chưa ngủ, cô nhắm mắt và tim đang đập rất mạnh, lâu lắm rồi cô mới lại hồi hộp như thế này. Thấy có động, cô cứ nằm im xem sự thể ra làm sao. Kim nhẹ nhàng đặt một tay mình vòng lên trên bụng Trâm Anh, hắn đang úp thìa cô. Kim nói khẽ vào tai Trâm Anh:
– Trâm Anh, tha lỗi cho anh đi mà. Anh biết mình sai rồi. Vợ chồng mình làm lại từ đầu nhé.
Trâm Anh không trả lời, cô thút thít khóc làm bầu vú rung rung lên. Kim thấy vợ khóc thì biết là mình đã được tha thứ, có yêu có hận thì mới có khóc. Đó là cảm xúc của con người. Kim ghì chặt vợ mình mạnh hơn nữa để tiếng khóc dịu dần đi. Một lúc sau, Trâm Anh mới cất tiếng nói, tiếng nói đầu tiên với chồng sau mấy tháng trời:
– Lần sau mà còn hư nữa thì đây không tha cho đâu.
—
Tại một buồng ngủ nhà chị Hợi, nơi đôi vợ chồng Ánh Tuyết và Quang IT cư ngụ. Em bé ngủ say rồi Quang IT mới chọc chọc ngón tay vào đít Ánh Tuyết:
– Vợ ơi, 4 tháng rồi.
Ánh Tuyết tủm tỉm, đúng là từ lúc cô sinh em bé đến giờ, bướm chưa hồi lại nên cô chưa cho Quang IT địt lần nào. Biết là tên chồng nhỏ thó này đang bấn lắm, nếu không cho hắn xả biết đâu lại sinh hư. Cũng căn ke lồn đã hồi, Ánh Tuyết quay lại rồi nó khẽ như sợ con nó tỉnh:
– Xuống dưới sàn, nhẹ thôi đấy, lồn vẫn còn đau lắm.
—
Mẹ con Mai Ngọc thì ngủ ở phòng của Nụ ở nhà của cô ấy. Bé Cún ngủ nằm ở sát mép giường, Nụ vẫn một tay đặt lên hờ lên bụng bé, cô vừa ru bé ngủ xong. Mai Ngọc chưa ngủ đâu, nhưng cô giả vờ ngủ từ nãy đến giờ. Bỗng cô trở mình xoay người gác một chân mình lên chân Nụ, tay cô trong cái vô tình của lúc trở mình đặt lên một bên vú của Nụ. Nụ đã ngủ đâu, cô biết tay chị Ngọc đang ở trên vú mình, cũng muốn nhẹ nhàng gỡ bàn tay ấy xuống lắm, nhưng chẳng hiểu sao một cảm giác tê tê, thích thích cứ ùa về nơi cô. Thế nên Nụ mặc kệ bàn tay ấy ở trên vú mình cả đêm. Chuyện Nụ và Mai Ngọc có thành một cặp đôi hay không thì còn lâu mới có thể trả lời được, nhưng qua sự việc của đêm nay, có thể khẳng định, họ đã bước những bước đi đầu tiên trên con đường đó.
—
Zũng tôi đang lang thang trên bãi biển đêm hôm đó, tôi tựa lưng vào một cây phi lao chắn gió, điếu thuốc đang đỏ lựng trên môi, trước mặt tôi là biển cả mênh mông, sau lưng tôi là làng mạc của làng chài ven biển, ở đó có cuộc làm tình trong sự đê mê, trong tình yêu và hạnh phúc của Thìn và Thụy Kha. Ở sau lưng tôi có cuộc làm tình của cặp đôi Ánh Tuyết – Quang IT. Ở xa xa một tí là cuộc làm tình trong sự nhẹ nhàng và da diết của Trâm Anh và Kim, một cặp vợ chồng lấy nhau được vài năm rồi mới bắt đầu những ngày đầu tiên của việc tìm hiểu nhau. Ở đó còn có một cặp đôi mà ta chưa gọi là làm tình được, chỉ có những sự va chạm nhẹ nhàng, vô tình mà như cố tình, chỉ có những tiếng đập mạnh của con tim là cuồng nhiệt mà thôi, Mai Ngọc – Nụ.
Điếu thuốc trên môi cũng cháy đến lọc, câu chuyện tôi kể cho các nghe về các nhân vật trong truyện Hợp đồng bảo vệ cũng đến hồi kết thúc.
— Hết truyện rồi —



