Khi xưa rời núi lên đường,
Thân mang chí lớn, dặm trường xông pha.
Bao phen bão táp phong ba,
Hiểm nguy gian khó, máu hoà cùng mưa
Qua bao gian khó lọc lừa,
Đến nay thắng lợi, lối xưa ta về
Về đây uống chút rượu quê,
Non xanh thoảng gió, vỗ về thân ta
Nhấp thêm một chén nhớ nhà,
Người đi, người có nhớ ta cùng về.

Tạm thắng rồi anh em ạ.


@Abhnvn ,
@Kikiki8888 @Abhnvn ,
@chủ tọa ,
@Virus HIV ,
@Tô Đại Công ,
@Kikiki8888 ,
@joker13125 ,
@vodka6788 ,
@deptraikochanh ,
@hacung111 1,
@Kim Tích Sơn @MasterAim ,
@Xuyên Thiên,
@Historier
Bao năm gánh nặng hơn thua,
Đổi bao tâm huyết cũng vừa hư không.
Danh kia như áng mây bồng,
Lợi kia như giọt sương đông đầu cành.
Bon chen mỏi gót đường quanh,
Ngoảnh nhìn tóc đã pha xanh bụi trần.
Một mai gác mộng phù vân,
Thảnh thơi tìm lại tấm thân thuở nào.
Sớm nghe chim hót trên cao,
Chiều xem nắng nhạt nghiêng vào hiên xưa.
Trà thơm rót giữa gió đưa,
Một vầng trăng sáng cũng vừa tri âm.
Không cầu phú quý xa xăm,
Không mong được mất âm thầm trong tâm.
Buông đi một niệm mê lầm,
Ngàn điều thanh thản nảy mầm bình yên.
Mặc đời xuôi ngược đảo điên,
Lòng như nước lặng giữa miền hư không.
Cỏ cây bầu bạn thong dong,
Mây bay gió thoảng tấm lòng nhẹ tênh.
Ngày qua chẳng vướng công danh,
Đêm về gối giấc an lành thảnh thơi.
Đủ là giàu giữa đất trời,
An nhiên một cõi, mỉm cười mà đi.