Chương 208 Ai là nô lệ
Chiều tà buông xuống, nhuộm một màu cam rực rỡ lên những con phố nhỏ của thị trấn. Trong kho hàng TGDĐ, Nam vẫn đang cặm cụi dọn dẹp những thùng hàng cuối cùng. Mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt góc cạnh, ướt đẫm chiếc áo thun đen, làm nổi bật những đường gân guốc trên cánh tay săn chắc. Anh làm việc một cách cần mẫn, như thể muốn trút bỏ hết những suy nghĩ rối bời trong đầu vào những công việc chân tay đơn giản này.
Tiếng gõ của giày cao gót vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của không gian. "Trễ rồi, anh không về à?" Giọng Phương cất lên, có vẻ nhẹ nhàng hơn những lời nhắc nhở, khiển trách thường ngày.
Nam không ngẩng đầu lên, vẫn tiếp tục chồng những thùng hàng lên nhau. "Làm xong hết rồi về thôi, quản lý ơi," anh đáp, giọng có chút thờ ơ.
Phương cảm thấy Nam trả lời quá qua loa, hời hợt. Cô bước lại gần hơn, chiếc áo sơ mi đen hờ hững buông cúc, để lộ ra phần lớn bầu ngực căng tròn, o ép trong chiếc áo ngực ren đen đầy khiêu khích. "Anh vất vả rồi," cô nói, cố gắng tạo ra một bầu không khí thân mật.
Phương dừng lại ngay sau lưng Nam, hít hà mùi hương quen thuộc của anh, mùi mồ hôi nam tính hòa quyện với hương thuốc lá thoang thoảng. Cô đưa tay ôm lấy anh từ phía sau, áp sát cơ thể mềm mại của mình vào tấm lưng rắn rỏi của anh. "Cơ thể anh vẫn săn chắc như ngày nào," cô thì thầm, vuốt ve những cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay anh.
Nam dường như không mấy quan tâm đến sự đụng chạm của Phương. Anh vẫn tiếp tục công việc của mình, chồng những thùng hàng cuối cùng lên xe đẩy một cách nhanh chóng. "Xong việc rồi," anh nói, quay người lại nhìn Phương, "Cũng muộn rồi, quản lý về sớm đi. Giờ anh cũng về luôn."
Ánh mắt Nam lướt qua Phương, không dừng lại lâu hơn một giây. Anh không hề để ý đến sự gợi cảm của cô, không hề có bất cứ phản ứng nào trước sự chủ động của cô. Anh chỉ đơn giản là gật đầu chào, rồi bước đi ra khỏi cửa, để lại Phương một mình trong kho hàng trống trải.
Phương đứng đó, nhìn theo bóng lưng Nam khuất dần sau cánh cửa, cảm thấy một sự hụt hẫng, khó chịu dâng lên trong lòng. Nam dường như đã thay đổi hoàn toàn, kể từ ngày Linh rời đi. Từ một kẻ thích săn mồi, thích kiểm soát, giờ đây anh trở nên thờ ơ, lạnh lùng, khó đoán. Cô đã cố gắng mọi cách để quyến rũ anh, để khơi gợi lại ngọn lửa đam mê đã từng bùng cháy giữa hai người, nhưng tất cả đều vô ích. Cô không thể nào hiểu được anh đang nghĩ gì, muốn gì, hay mưu tính điều gì. Cô cảm thấy như mình đang đứng trước một bức tường thành kiên cố, không thể nào vượt qua được.
Cô lặng lẽ đứng đó, cô độc giữa kho hàng rộng lớn, nhìn Nam bước đi xa dần, xa dần. Cô khẽ kéo nhẹ mép váy, cảm nhận sự ẩm ướt đang lan rộng xuống phía dưới. Một dòng nước trong suốt rỉ ra từ lồn cô, thấm đẫm chiếc quần lót ren mỏng manh. Cô cắn môi, nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén những ham muốn đang trỗi dậy, nhưng vô ích. Cơ thể cô đang phản bội cô, khao khát những khoái cảm mà Nam đã từng mang đến cho cô.
Phương trằn trọc cả đêm, không thể nào ngủ được. Hình ảnh Nam thờ ơ, lạnh lùng cứ ám ảnh tâm trí cô, khiến cô càng thêm khó chịu, bực bội. Nhưng đồng thời, sự vắng bóng của anh cũng khiến những ham muốn thầm kín trong cô trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô muốn được anh vuốt ve, muốn được anh chiếm đoạt, muốn được anh sai khiến. Cô thèm cảm giác được cắn xé, được thống trị, được trở thành một con đĩ ngoan ngoãn trong tay anh.
Hay là… Tuấn? Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Phương, khiến cô giật mình. Dù gì, trong cuộc hoan lạc trước đây, Tuấn cũng đã từng làm tình với mình. Cậu ta cũng biết cách khiến mình thỏa mãn.
Cô cân nhắc, suy nghĩ, nhưng rồi lại lắc đầu. Tuấn quá nhút nhát, quá rụt rè. Cậu ta không phải là gu của cô. Kỹ thuật của cậu ta cũng còn hạn chế, không thể nào so sánh với Nam được. Mình cần một người đàn ông mạnh mẽ, táo bạo, có thể khuấy động mọi giác quan của mình.
Hay là… mình biến cậu ta thành nô lệ tình dục của mình? Một ý tưởng táo bạo, điên rồ chợt nảy ra trong đầu Phương, khiến cô không khỏi rùng mình. Mình sẽ biến Tuấn thành một con rối, một công cụ để mình thỏa mãn những ham muốn thầm kín. Mình sẽ khiến cậu ta nghe theo mọi mệnh lệnh của mình, làm bất cứ điều gì mình muốn.
Một nụ cười dâm dục hiện lên trên khuôn mặt Phương, ánh mắt cô trở nên sắc lạnh, đầy toan tính. Cô đưa tay lên, vuốt ve cơ thể mình, cảm nhận những đường cong quyến rũ, chết người. Mình sẽ cho anh thấy, cô thầm nhủ, Nếu biết Tuấn như thế này, anh có ghen tỵ mà muốn kiểm soát lại em không?
Sáng hôm sau, Phương bước vào cửa hàng như một nữ thần báo hiệu sự trỗi dậy của dục vọng. Lớp sương mờ ảo của những toan tính đêm qua đã tan biến, nhường chỗ cho một vẻ ngoài rực rỡ, đầy khiêu khích. Chiếc váy bút chì đen, vốn là biểu tượng của sự quyền lực và kiểm soát, hôm nay lại ôm sát lấy những đường cong chết người, như muốn trêu ngươi mọi ánh nhìn. Chiếc áo sơ mi đen, được mở cúc hờ hững, khoe ra khe ngực đầy đặn, lấp ló sau lớp ren mỏng manh của chiếc áo lót, tựa như một lời mời gọi đầy mê hoặc. Và bên dưới lớp trang phục ấy, Phương biết rằng mình đang mặc một chiếc quần lót lọt khe, ôm trọn lấy vùng tam giác mật, khơi gợi những ham muốn thầm kín nhất.
Cô bước đi trên đôi giày cao gót, mỗi bước chân như một nhịp trống khêu gợi, đánh thức mọi giác quan. Ánh mắt cô lướt qua đám nhân viên, những người đàn ông đang cố gắng làm việc, nhưng lại không thể rời mắt khỏi cơ thể quyến rũ của cô. Cô mỉm cười, hài lòng với hiệu ứng mà mình đã tạo ra.
Nhưng mục tiêu chính của Phương không phải là những nhân viên tầm thường, mà là Tuấn, chàng nhân viên giám sát camera nhút nhát, người luôn dõi theo cô từ phía sau ống kính. Cô biết rằng cậu ta đang chăm chú nhìn cô, nuốt từng cử chỉ, từng đường cong của cô. Và cô muốn cậu ta khao khát cô, thèm thuồng cô, đến mức không thể kiểm soát được bản thân.
Phương cố tình lả lơi, uốn éo cơ thể một cách quyến rũ, khi đi ngang qua camera. Cô khẽ nghiêng người, để lộ chiếc cổ trắng ngần, thoang thoảng hương nước hoa ngọt ngào. Cô liếc mắt nhìn về phía ống kính, mỉm cười đầy ẩn ý, như muốn nhắn nhủ với Tuấn rằng cô đang nghĩ đến cậu ta.
Đến giờ nghỉ trưa, Phương quyết định thực hiện kế hoạch của mình. Cô gõ cửa phòng giám sát camera, rồi bước vào mà không chờ Tuấn trả lời. "Tuấn à," cô nói, giọng ngọt ngào, "Chị có thể vào được chứ?"
Tuấn giật mình, vội vàng đứng dậy, mặt đỏ bừng. "Dạ… dạ được ạ," cậu lắp bắp, "Chị… chị có chuyện gì ạ?"
Phương mỉm cười, bước vào phòng, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Tuấn. Cô cố tình vắt chéo chân, để lộ ra đôi chân thon dài, nuột nà. "Chị chỉ muốn nói chuyện với em một chút thôi," cô nói, giọng nhỏ nhẹ, "Dạo này em có vẻ hơi buồn, có chuyện gì sao?"
Tuấn ngượng ngùng cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Phương. "Dạ… dạ không có gì đâu ạ," cậu nói.
Phương đưa tay vuốt nhẹ lên má Tuấn, khiến cậu giật nảy mình. "Đừng ngại," cô nói, "Em có thể chia sẻ với chị mọi chuyện. Chị luôn sẵn sàng lắng nghe em." Cô ghé sát tai Tuấn, thì thầm, "Em biết không, chị rất thích cái vẻ hiền lành, thật thà của em. Nó khiến chị cảm thấy rất thoải mái, an toàn."
Tuấn run rẩy, không biết phải nói gì. Cậu chưa bao giờ được một người phụ nữ xinh đẹp như Phương đối xử dịu dàng đến thế. "Chị… chị đừng trêu em," cậu nói, giọng nghẹn ngào.
Phương bật cười, rồi kéo Tuấn lại gần hơn, thì thầm vào tai cậu những lời khiêu gợi, kích thích. "Chị không trêu em đâu," cô nói, "Chị rất thật lòng. Em có biết không, chị đã để ý em từ lâu rồi. Chị thích cái cách em nhìn chị, cái cách em đỏ mặt mỗi khi chị đến gần em." Cô mút nhẹ vành tai của Tuấn và nói, "Em có muốn biết chị cảm thấy thế nào về đêm lần trước không?".
Tuấn giật mình, đê mê, lưỡi của Phương mềm mịn quá, hương nước hoa của cô thoang thoảng làm Tuấn không kiểm soát được, cậu đinh giơ tay ra ôm lấy Phương, nhưng Phương đột ngột đứng dậy.
Phương chủ động dạo đầu, khơi gợi những ham muốn thầm kín trong Tuấn, nhưng cô lại dừng lại ngay trước khi cậu ta có thể chạm vào cô. Cô muốn cậu ta khao khát cô, thèm thuồng cô, đến mức không thể kiểm soát được bản thân. Cô muốn cậu ta phải quỳ xuống dưới chân cô, cầu xin cô ban cho cậu ta một chút ân huệ.
Sau khi đã đạt được mục đích, Phương đứng dậy, chỉnh lại trang phục, rồi quay sang nhìn Tuấn, mỉm cười đầy ẩn ý. "Chị phải đi làm việc đây," cô nói, "Em nhớ làm việc chăm chỉ nhé"
Phương rời khỏi phòng giám sát camera, để lại Tuấn một mình với những cảm xúc đang hỗn loạn. Cậu ta vừa cảm thấy hạnh phúc, vì đã được Phương quan tâm, lại vừa cảm thấy thất vọng, vì không được chạm vào cô. Hơn bao giờ hết, cậu ta thèm khát được chiếm đoạt Phương, được cảm nhận cơ thể quyến rũ của cô, và được chứng minh bản lĩnh đàn ông của mình.
Tuấn ngồi lại vào ghế, nhìn lên màn hình camera, nơi Phương đang bận rộn với công việc. Cậu không thể nào rời mắt khỏi cô. Mọi cử chỉ, mọi hành động của cô đều khiến anh mê mẩn, say đắm. Cậu nhìn xuống phía dưới, thấy quần mình đã u lên một cục. Không kìm được bản thân, cậu thủ dâm, vừa nhìn hình ảnh Phương trên màn hình vừa tưởng tượng ra những cảnh tượng dâm đãng, cuồng nhiệt. Cậu thì thầm gọi tên Phương, van xin cô hãy đến, và hứa rằng sẽ làm mọi thứ để làm cô hạnh phúc. Cơn khoái cảm dâng trào, cậu xuất tinh, bắn tung tóe lên màn hình, và chìm vào một giấc mơ đầy những dục vọng không thể kiểm soát.
Trong khi Phương đang chìm đắm trong những toan tính dục vọng, cố gắng giăng bẫy Tuấn vào thế giới của mình, Nam lại trải qua một ngày làm việc dài dằng dặc, mệt mỏi đến tận xương tủy. Những con đường quen thuộc, những ngã tư đèn đỏ nhấp nháy, và những gương mặt vô cảm lướt qua trước mắt, tất cả đều trở nên nhàm chán, vô vị. Anh chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành công việc, trở về nhà, và tận hưởng một chút yên bình hiếm hoi.
Anh định bụng sẽ tự tay nấu một món ngon để ăn, như một phần thưởng cho bản thân sau một ngày làm việc vất vả. Nhưng khi anh đẩy cánh cửa bước vào căn nhà nhỏ, cơn mệt mỏi ập đến, khiến anh hoàn toàn mất đi hứng thú nấu nướng. Anh thở dài, thả chiếc mũ bảo hiểm xuống ghế, rồi bước thẳng vào bếp, định bụng sẽ pha một tách cà phê để tỉnh táo hơn.
Nhưng ngay khi bước vào bếp, anh đã khựng lại. My đang đứng đó, trước bếp, vẻ mặt hối lỗi. Chiếc chảo gang yêu quý của anh nằm lăn lóc trong bồn rửa, bên trong là một đống trứng chiên cháy đen, bốc mùi khét lẹt.
"Em xin lỗi," My lí nhí, ánh mắt cô đầy vẻ ăn năn, "Em định nấu một món gì đó để cảm ơn anh, nhưng…"
Nam nhìn chiếc chảo, rồi nhìn sang My, khẽ lắc đầu. "Tiểu thư chắc chưa bao giờ vào bếp chứ gì," anh trêu chọc. Anh bước đến gần, xem xét "tác phẩm" của My, rồi bật cười. "Một món đơn giản như trứng chiên mà em cũng làm cháy được."
My đỏ mặt, cúi đầu, không dám nhìn Nam. Cô cảm thấy rất có lỗi vì đã làm hỏng chiếc chảo yêu quý của anh, và vì đã khiến anh phải ăn cơm ngoài. "Em… em không biết nấu ăn," cô thú nhận, "Trước đây em toàn ăn ở nhà hàng, hoặc người làm sẽ nấu cho em."
Nam khẽ thở dài, rồi xoa đầu My. "Thôi được rồi," anh nói, giọng dịu dàng, "Cũng trễ rồi, ra ngoài ăn đi. Ở gần đây có một quán hủ tiếu đêm ngon lắm, đi bộ cũng được." Anh quay người, bước ra khỏi bếp. "Anh thay đồ cái đã. Em đợi anh một chút."
Nam bước ra khỏi nhà, để lại My đứng đó một mình, cảm thấy vừa hối hận, vừa biết ơn. Cô đã làm hỏng bữa tối của anh, nhưng anh lại không hề trách móc cô, mà còn chủ động rủ cô đi ăn. Cô cảm thấy trái tim mình ấm áp hơn bao giờ hết.
Nam thay một chiếc áo thun đơn giản, rồi bước ra ngoài. "Đi thôi," anh nói, "Ở một mình cũng được rồi, sao tự nhiên đèo bòng thêm một báo thủ này." Anh trêu chọc, nhưng ánh mắt anh lại ánh lên vẻ dịu dàng.
My lườm anh, rồi lẽo đẽo theo sau Nam. Cô không muốn ở lại một mình trong căn nhà tối tăm, cô muốn được ở gần anh, cảm nhận sự an toàn và ấm áp mà anh mang lại.
Hai người cùng nhau đi bộ trên con phố nhỏ, tận hưởng không khí đêm trong lành, mát mẻ. Quán hủ tiếu đêm nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, vắng vẻ, yên tĩnh. Nam chọn một chiếc bàn ngoài trời, rồi ngồi xuống, hít một hơi thật sâu.
"Sao, tiểu thư?" Nam hỏi, nhận ra vẻ lúng túng của My, "Có vẻ như em chưa bao giờ ăn ở những nơi như thế này hả?"
My khẽ gật đầu, thú thật, "Dạ, trước giờ em chưa từng ăn ở những quán lề đường như vậy. Nó… nó có gì đó hơi lạ lẫm, không quen." Cô nhìn xung quanh, quan sát những chiếc bàn ghế nhựa đơn sơ, những chiếc đèn lồng đỏ treo lủng lẳng, và những con người đang ăn uống một cách ngon lành.
Nam bật cười, "Rồi em cũng quen à," anh nói, "Ăn ở đây mới biết, nhiều thứ mỹ vị nhân gian cũng không bằng đâu. Haha."
Hai tô hủ tiếu nhanh chóng được bưng ra, bốc khói nghi ngút, thơm lừng. Mùi thơm của nước dùng, hòa quyện với mùi hành phi, tỏi phi, và mùi rau thơm, kích thích mọi giác quan, khiến người ta chỉ muốn hít hà và thưởng thức ngay lập tức.
Nam đưa cho My một đôi đũa, rồi hướng dẫn cô cách ăn. "Em cứ chan thêm chút tương ớt vào cho đậm đà," anh nói, "Rồi vắt thêm miếng chanh nữa, cho nó thơm."
My làm theo lời Nam, rồi khẽ nếm thử một chút nước dùng. Mắt cô sáng lên, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi. "Uwoa, ngon thật anh Nam!" cô thốt lên, không giấu được sự ngạc nhiên. Cô chưa từng nghĩ rằng, một món ăn đường phố đơn giản như hủ tiếu lại có thể ngon đến như vậy.
Nam nhìn My, lòng anh bỗng trào dâng một cảm xúc khó tả. Khuôn mặt cô lấm tấm mồ hôi, đôi má ửng hồng, và đôi mắt long lanh ánh lên vẻ thích thú. Cô ăn một cách ngon lành, không hề e dè, giữ kẽ, như thể đã quên mất thân phận tiểu thư của mình.
Bỗng dưng, trước mắt Nam hiện lên hình ảnh của Linh, cũng đang ngồi ở một quán ăn ven đường, cũng với biểu cảm ấy, khi thưởng thức món bò lá lốt yêu thích của cô. Một nỗi buồn man mác ùa về, xâm chiếm tâm trí anh. Anh khẽ lắc đầu, cố gắng gạt đi những hình ảnh quá khứ, những kỷ niệm đau buồn.
Anh không hiểu tại sao, cứ vào những khoảnh khắc bất chợt như thế này, bóng dáng của Linh lại xuất hiện, ám ảnh anh. Có lẽ, anh đã thực sự yêu Linh, chỉ là anh đã cố gắng né tránh, không dám đối diện với tình cảm thật của mình.
My cũng im lặng ăn hủ tiếu, thỉnh thoảng lén nhìn Nam. Cô nhận ra vẻ trầm ngâm trên khuôn mặt anh, và cô biết rằng anh đang có tâm sự gì đó. Cô không muốn phá ngang cái mạch suy nghĩ của Nam, cô chỉ muốn ở bên anh, chia sẻ với anh những khoảnh khắc này.
"Ăn xong rồi ha," Nam nói, phá tan sự im lặng, "Em trả tiền nhé, coi như tiền thuê nhà." Anh nhếch mép cười, rồi đứng dậy, bước đi trước.
My bĩu môi, rồi nhanh chóng chạy theo Nam, như sợ bóng đêm sẽ nuốt chửng mình.