Chương 213: Say
Nam quay trở lại bàn, bước chân hơi loạng choạng cùng với một thứ cảm xúc bồng bềnh, khó tả đang xâm chiếm tâm trí anh. Ánh đèn vàng vọt của quán nhậu hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh, mạnh mẽ, nhưng đồng thời cũng phơi bày đôi mắt hơi đờ đẫn, mất đi vẻ sắc bén thường ngày. Anh ngồi xuống, chiếc ly bia mới rót đầy vẫn còn bốc lên làn khói lạnh, nhưng anh không buồn chạm tới.
Phương nghiêng người, đẩy ly về phía anh, ngón tay sơn đỏ lướt nhẹ qua mu bàn tay anh như vô tình, tạo nên một xúc cảm tê dại, khiến anh rùng mình. "Uống đi anh…" cô thì thầm, giọng ngọt ngào như rót mật vào tai anh, "Em rót cho anh ly này đặc biệt đấy. Uống xong là hết mệt ngay."
Nam cười gượng, nâng ly lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. Dòng bia lạnh buốt trôi qua cổ họng, nhưng lần này, anh cảm thấy có gì đó khác lạ. Vị đắng quen thuộc xen lẫn với một chút cay nồng lạ lẫm, như thể có một thứ gì đó đã tan ra trong miệng anh. Anh nhíu mày, cảm thấy hơi khó chịu, nhưng rồi cũng tặc lưỡi cho qua, uống cạn ly bia để tránh làm Phương mất hứng.
Phương ngồi sát lại gần hơn, đùi cô chạm nhẹ vào đùi anh dưới gầm bàn, tạo nên một sự ma sát đầy khiêu khích. Cô nghiêng đầu, mái tóc đen xõa dài, uốn lọn nhẹ, rơi xuống một bên vai, để lộ phần cổ trắng ngần, mịn màng, và xương quai xanh mảnh mai, như một lời mời gọi đầy ẩn ý. Mùi nước hoa của cô lan tỏa, ngọt ngào xen lẫn chút cay nồng của hổ phách và hoa hồng đen, quấn lấy anh như một sợi dây vô hình, siết chặt trái tim anh. Cô đặt tay lên cánh tay anh, ngón tay lướt nhẹ, chậm rãi, như đang vẽ nên từng đường gân guốc dưới lớp áo thun mỏng.
"Anh mệt hả?" Phương hỏi, giọng đầy quan tâm, "Nhìn anh hôm nay… căng thẳng quá. Để em xoa bóp cho anh nhé?"
Nam lắc đầu, cố gắng xua đi những cảm xúc đang bủa vây lấy mình. "Không cần," anh nói, giọng khàn đặc, "Anh ổn."
Nhưng lời nói của anh không còn chắc chắn, mạnh mẽ như thường lệ. Cơ thể anh bắt đầu nóng lên, một luồng nhiệt khó tả lan tỏa từ bụng dưới, dâng lên ngực, lên đầu. Tim anh đập nhanh hơn, từng nhịp mạnh mẽ như muốn phá tung lồng ngực. Và bên dưới lớp quần, cặc anh đang cương cứng đau nhức, đầu khấc rỉ ra chút dịch trơn ướt, nóng bỏng. Anh cảm thấy da thịt mình trở nên nhạy cảm lạ thường - chỉ cần một cái chạm nhẹ của Phương thôi, cũng đủ khiến anh rùng mình, run rẩy.
Phương nhận ra sự thay đổi ấy, cô mỉm cười, một nụ cười vừa ngọt ngào, quyến rũ, vừa ẩn chứa một sự nguy hiểm, đầy toan tính. Cô nghiêng sát lại gần hơn, môi gần như chạm vào vành tai anh, hơi thở ấm nóng phả vào, khiến anh rùng mình. "Anh… anh nóng hổi quá," cô thì thầm, giọng đầy dục vọng, "Em thấy hết rồi… anh vẫn cứng vì em mà." Cô dừng lại một lát, rồi nói tiếp, "Đừng kìm nữa… em biết anh muốn gì."
Nam cố gắng đẩy tay Phương ra, nhưng bàn tay anh run rẩy, không còn chút sức lực. Đầu óc anh quay cuồng, mọi âm thanh xung quanh mờ dần đi, chỉ còn lại giọng nói của Phương, ngọt ngào như mật, quấn quýt như tơ, dụ dỗ anh vào một thế giới đầy cám dỗ.
"Anh nhớ không?" cô tiếp tục thì thầm, "Đêm đó, anh đụ em sướng đến mức nào… em rên đến khản cả cổ họng… anh vẫn nhớ chứ? Em cũng nhớ… nhớ cảm giác anh ở trong em, nhớ cái cách anh bóp ngực em mạnh đến mức em đau mà vẫn muốn nhiều hơn…"
Cô luồn tay xuống dưới bàn, chạm nhẹ vào đùi anh, rồi từ từ trượt lên, những ngón tay thon dài, mềm mại lướt qua lớp vải quần, chạm vào cặc anh đang cương cứng đau nhức. Nam rùng mình, hơi thở dồn dập, mắt mờ đi vì dục vọng đang bùng nổ.
"Phương… đừng…" Anh cố gắng ngăn cản, nhưng giọng anh khàn đặc, nghẹn ngào, không còn chút sức kháng cự.
Phương cười khẽ, tiếp tục trêu ngươi anh. Tay cô bắt đầu sục nhẹ qua lớp vải, cảm nhận độ cứng và nóng của anh. "Đừng gì?" cô nói, "Anh đang cứng thế này… em biết anh muốn mà. Để em đưa anh về… em sẽ làm anh sướng như xưa… em sẽ quỳ xuống, ngậm lấy anh, mút cho anh đến khi anh bắn đầy miệng em…"
Nam nghiến răng, cố gắng giữ chút tỉnh táo cuối cùng. Anh biết rằng mình đang đi trên một con đường rất nguy hiểm. "Anh… anh có…" anh nói ngắt quãng.
Phương ghé sát lại gần hơn, môi lướt nhẹ qua vành tai anh, để lại một nụ hôn nóng bỏng. "Có người yêu?" cô thì thầm, "Con bé My đó hả, dù gì cũng mới quen mà yêu đương gì, nó mọt sách lắm không giữ được anh đâu… em thì khác. Em biết anh thích gì… em sẽ làm mọi thứ anh muốn… chỉ cần anh làm em sướng."
Cô giả bộ lay anh, giọng đầy lo lắng, nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia dục vọng. "Anh say rồi hả? Để em chở anh về… anh không đi được đâu…"
Nam muốn từ chối, muốn đứng dậy, nhưng cơ thể anh như bị trói chặt, không thể nào cử động được. Dục vọng đang chiếm lĩnh toàn bộ tâm trí anh, lấn át mọi lý trí và lương tâm. Cặc anh giật mạnh trong tay cô, như muốn được giải thoát. Anh chỉ biết gật đầu một cách mơ hồ, buông xuôi cho số phận.
Phương nở một nụ cười ẩn ý, ánh mắt lóe lên sự đắc thắng. Cô đứng dậy, vòng tay qua eo Nam, đỡ anh đứng lên. Ngực cô ép sát vào cánh tay anh, khiến anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô gọi một chiếc taxi, giọng ngọt ngào, đầy chiếm hữu:
"Đưa anh về nhà em nhé"
Trong đầu Phương lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Anh sẽ quay lại với em thôi, Nam ạ. Con bé My đó không giữ được anh đâu. Em sẽ khiến anh nhớ lại em, nhớ lại những khoái cảm mà chỉ em mới có thể mang lại… và lần này, em sẽ không bao giờ để anh làm lơ em nữa.
Tuấn vẫn ngồi đó, mắt cúi gằm xuống, giả vờ say khướt, nhưng trong lòng lại đang dậy sóng. Bàn tay cậu nắm chặt chiếc điện thoại dưới bàn, những ngón tay run rẩy lướt trên màn hình. Cậu đã chụp được vài tấm ảnh Phương đang ôm ấp Nam, Phương đang hôn nhẹ lên má anh, và cả cái cách tay cô luồn vào áo anh, vuốt ve ngực anh.
Cậu biết mình đang làm một việc sai trái. Nhưng dục vọng với Phương – những lần cô cho phép cậu quỳ xuống hôn, vuốt ve cậu, rồi đẩy cậu ra lạnh lùng – khiến cậu không thể từ chối. Cặc cậu cứng lên trong quần, tay run run chụp thêm một tấm nữa, rồi cất điện thoại, cúi đầu giả vờ ngủ gật.
Chiếc taxi đến, dừng lại trước cửa quán. Phương đỡ Nam lên xe, cánh cửa đóng lại, và chiếc xe lăn bánh trong màn đêm, mang theo một người đàn ông đang mất kiểm soát, một người phụ nữ sẵn sàng làm mọi thứ để chiếm hữu anh, và một chàng trai trẻ đang chìm đắm trong những dục vọng không thể kiểm soát.
Chiếc taxi lướt nhanh qua những con phố Sài Gòn rực rỡ ánh đèn neon nhập nhẹm, tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường nhựa ướt sương đêm nghe sàn sạt. Bên trong khoang xe chật hẹp, bầu không khí đặc quánh và ngột ngạt bởi một tổ hợp mùi hương đầy nhục dục: mùi cồn nồng nặc bốc ra từ hơi thở nóng hổi của Nam, mùi nước hoa sả chanh rẻ tiền treo ở kính chiếu hậu, và thứ hương thơm quyến rũ, gọi mời từ cơ thể Phương.
Phương ngồi sát rạt vào Nam, dường như không để lộ một milimet khoảng trống nào giữa hai cơ thể. Mái tóc dài màu hạt dẻ uốn lượn lòa xòa, từng sợi tóc mềm mại ngửi sực mùi dầu gội hoa nhài cứ quấn quýt lấy cổ và cằm của Nam. Chiếc áo sơ mi voan mỏng manh ôm sát lấy bờ vai gầy và vòm ngực đầy đặn, căng tròn—nơi chiếc áo ngực ren đen bên dưới lộ rõ mồn một qua lớp vải xuyên thấu. Phần váy chữ A ngắn cũn cỡn co tót lên tận đùi trên, phô bày cặp đùi thon gọn mịn màng.
Nam nằm xoài ra ghế, đầu óc quay cuồng dữ dội. Chất kích thích lẫn trong những ly bia lúc nãy đang tàn phá hệ thần kinh của anh, khiến toàn thân nóng bừng như lửa đốt, lồng ngực vạm vỡ phập phồng liên tục sau lớp áo thun xộc xệch. Từng thớ cơ trên cánh tay anh nổi gân cuồn cuộn, giật mạnh vô thức. Anh nửa tỉnh nửa mê, chỉ cảm nhận được một luồng nhiệt lượng mềm mại, cực kỳ khát khao đang quấn lấy mình.
"Nam à... anh nóng lắm đúng không...?" Phương thầm thì, giọng nói khàn đặc đầy vẻ mơn trớn ghé sát vào tai anh.
Cô đưa chiếc lưỡi ẩm ướt ra, chậm rãi liếm dọc từ vành tai Nam xuống dưới hõm cổ, nơi mạch máu của anh đang đập liên hồi. Cảm giác nhột nhạt và bỏng rát khiến Nam khẽ rùng mình, một tiếng rên đục ngầu thoát ra từ cuống họng anh: "Ưm... mmm..." Đôi bàn tay to lớn, thô ráp của gã shipper theo bản năng tìm kiếm điểm tựa, chúng thô bạo bóp mạnh vào cặp đùi mềm mại của Phương, luồn qua lớp vải váy ngắn ngủn rồi miết chặt lên phần viền quần lót.
Phía trước, gã tài xế taxi trung niên với cái bụng phệ lộ ra sau lớp áo thun bạc màu—nãy giờ vẫn không ngừng dán chặt mắt vào gương chiếu hậu. Gã nuốt nước miếng ực một cái, yết hầu trồi sụt liên tục. Qua tấm gương nhỏ, gã thu trọn vào tầm mắt cảnh tượng người đàn bà lẳng lơ kia đang dùng những ngón tay thon dài, sơn móng đỏ rực vạch rộng cổ áo của Nam ra để vùi mặt vào ngực anh ta hít hà. Sự thèm thuồng, thèm khát trỗi dậy khiến gã tài xế thở gấp, hai tay nắm chặt vô lăng đến mức đổ mồ hôi hột, gã ước gì gã chính là thằng thanh niên đang say khướt được người đẹp mơn trớn kia.
"Nhìn cái gì? Lo lái xe của ông đi!" Phương đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc lẹm trừng dữ dội vào gương chiếu hậu khiến gã tài xế giật nảy mình, vội vàng nhìn thẳng ra lộ nhưng tai vẫn dỏng lên nghe ngóng.
Phương quay lại với Nam, nụ cười chiếm hữu nở trên môi. Cô trượt bàn tay mượt mà của mình xuống dưới, luồn thẳng vào giữa hai đùi Nam. Qua lớp quần jean dày dặn, cô cảm nhận rõ ràng "thứ đó" của anh đã căng cứng đến mức cực đại, nóng hổi và giật mạnh liên tục như một thanh sắt nung. Phương khẽ nuốt nước miếng, sự thèm khát dâng lên tận cổ. Cô cúi thấp hẳn người xuống, ép sát bầu ngực căng tròn vào đùi Nam, rồi dùng đôi môi ấm áp của mình ngậm lấy lớp vải jean ngay vị trí đầu khấc của anh đang dựng đứng, mút mạnh qua lớp vải một cái thật kêu.
"Chết tiệt... Phương... dừng lại..." Nam lầm bầm, đầu óc anh ngập tràn hình bóng của My, anh cố gắng dùng chút lý trí còn sót lại để đẩy Phương ra, nhưng tác dụng của thuốc kích thích khiến đôi tay anh phản bội lại ý nghĩ. Anh bấu chặt lấy vòng eo thon gọn của Phương, thô bạo giật mạnh khiến cơ thể cô ta ép sát vào người mình hơn, để mặc cho sự đụng chạm trần trụi này thiêu rụi hoàn toàn chút phản kháng cuối cùng.
Nam quay trở lại bàn, bước chân hơi loạng choạng cùng với một thứ cảm xúc bồng bềnh, khó tả đang xâm chiếm tâm trí anh. Ánh đèn vàng vọt của quán nhậu hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh, mạnh mẽ, nhưng đồng thời cũng phơi bày đôi mắt hơi đờ đẫn, mất đi vẻ sắc bén thường ngày. Anh ngồi xuống, chiếc ly bia mới rót đầy vẫn còn bốc lên làn khói lạnh, nhưng anh không buồn chạm tới.
Phương nghiêng người, đẩy ly về phía anh, ngón tay sơn đỏ lướt nhẹ qua mu bàn tay anh như vô tình, tạo nên một xúc cảm tê dại, khiến anh rùng mình. "Uống đi anh…" cô thì thầm, giọng ngọt ngào như rót mật vào tai anh, "Em rót cho anh ly này đặc biệt đấy. Uống xong là hết mệt ngay."
Nam cười gượng, nâng ly lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. Dòng bia lạnh buốt trôi qua cổ họng, nhưng lần này, anh cảm thấy có gì đó khác lạ. Vị đắng quen thuộc xen lẫn với một chút cay nồng lạ lẫm, như thể có một thứ gì đó đã tan ra trong miệng anh. Anh nhíu mày, cảm thấy hơi khó chịu, nhưng rồi cũng tặc lưỡi cho qua, uống cạn ly bia để tránh làm Phương mất hứng.
Phương ngồi sát lại gần hơn, đùi cô chạm nhẹ vào đùi anh dưới gầm bàn, tạo nên một sự ma sát đầy khiêu khích. Cô nghiêng đầu, mái tóc đen xõa dài, uốn lọn nhẹ, rơi xuống một bên vai, để lộ phần cổ trắng ngần, mịn màng, và xương quai xanh mảnh mai, như một lời mời gọi đầy ẩn ý. Mùi nước hoa của cô lan tỏa, ngọt ngào xen lẫn chút cay nồng của hổ phách và hoa hồng đen, quấn lấy anh như một sợi dây vô hình, siết chặt trái tim anh. Cô đặt tay lên cánh tay anh, ngón tay lướt nhẹ, chậm rãi, như đang vẽ nên từng đường gân guốc dưới lớp áo thun mỏng.
"Anh mệt hả?" Phương hỏi, giọng đầy quan tâm, "Nhìn anh hôm nay… căng thẳng quá. Để em xoa bóp cho anh nhé?"
Nam lắc đầu, cố gắng xua đi những cảm xúc đang bủa vây lấy mình. "Không cần," anh nói, giọng khàn đặc, "Anh ổn."
Nhưng lời nói của anh không còn chắc chắn, mạnh mẽ như thường lệ. Cơ thể anh bắt đầu nóng lên, một luồng nhiệt khó tả lan tỏa từ bụng dưới, dâng lên ngực, lên đầu. Tim anh đập nhanh hơn, từng nhịp mạnh mẽ như muốn phá tung lồng ngực. Và bên dưới lớp quần, cặc anh đang cương cứng đau nhức, đầu khấc rỉ ra chút dịch trơn ướt, nóng bỏng. Anh cảm thấy da thịt mình trở nên nhạy cảm lạ thường - chỉ cần một cái chạm nhẹ của Phương thôi, cũng đủ khiến anh rùng mình, run rẩy.
Phương nhận ra sự thay đổi ấy, cô mỉm cười, một nụ cười vừa ngọt ngào, quyến rũ, vừa ẩn chứa một sự nguy hiểm, đầy toan tính. Cô nghiêng sát lại gần hơn, môi gần như chạm vào vành tai anh, hơi thở ấm nóng phả vào, khiến anh rùng mình. "Anh… anh nóng hổi quá," cô thì thầm, giọng đầy dục vọng, "Em thấy hết rồi… anh vẫn cứng vì em mà." Cô dừng lại một lát, rồi nói tiếp, "Đừng kìm nữa… em biết anh muốn gì."
Nam cố gắng đẩy tay Phương ra, nhưng bàn tay anh run rẩy, không còn chút sức lực. Đầu óc anh quay cuồng, mọi âm thanh xung quanh mờ dần đi, chỉ còn lại giọng nói của Phương, ngọt ngào như mật, quấn quýt như tơ, dụ dỗ anh vào một thế giới đầy cám dỗ.
"Anh nhớ không?" cô tiếp tục thì thầm, "Đêm đó, anh đụ em sướng đến mức nào… em rên đến khản cả cổ họng… anh vẫn nhớ chứ? Em cũng nhớ… nhớ cảm giác anh ở trong em, nhớ cái cách anh bóp ngực em mạnh đến mức em đau mà vẫn muốn nhiều hơn…"
Cô luồn tay xuống dưới bàn, chạm nhẹ vào đùi anh, rồi từ từ trượt lên, những ngón tay thon dài, mềm mại lướt qua lớp vải quần, chạm vào cặc anh đang cương cứng đau nhức. Nam rùng mình, hơi thở dồn dập, mắt mờ đi vì dục vọng đang bùng nổ.
"Phương… đừng…" Anh cố gắng ngăn cản, nhưng giọng anh khàn đặc, nghẹn ngào, không còn chút sức kháng cự.
Phương cười khẽ, tiếp tục trêu ngươi anh. Tay cô bắt đầu sục nhẹ qua lớp vải, cảm nhận độ cứng và nóng của anh. "Đừng gì?" cô nói, "Anh đang cứng thế này… em biết anh muốn mà. Để em đưa anh về… em sẽ làm anh sướng như xưa… em sẽ quỳ xuống, ngậm lấy anh, mút cho anh đến khi anh bắn đầy miệng em…"
Nam nghiến răng, cố gắng giữ chút tỉnh táo cuối cùng. Anh biết rằng mình đang đi trên một con đường rất nguy hiểm. "Anh… anh có…" anh nói ngắt quãng.
Phương ghé sát lại gần hơn, môi lướt nhẹ qua vành tai anh, để lại một nụ hôn nóng bỏng. "Có người yêu?" cô thì thầm, "Con bé My đó hả, dù gì cũng mới quen mà yêu đương gì, nó mọt sách lắm không giữ được anh đâu… em thì khác. Em biết anh thích gì… em sẽ làm mọi thứ anh muốn… chỉ cần anh làm em sướng."
Cô giả bộ lay anh, giọng đầy lo lắng, nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia dục vọng. "Anh say rồi hả? Để em chở anh về… anh không đi được đâu…"
Nam muốn từ chối, muốn đứng dậy, nhưng cơ thể anh như bị trói chặt, không thể nào cử động được. Dục vọng đang chiếm lĩnh toàn bộ tâm trí anh, lấn át mọi lý trí và lương tâm. Cặc anh giật mạnh trong tay cô, như muốn được giải thoát. Anh chỉ biết gật đầu một cách mơ hồ, buông xuôi cho số phận.
Phương nở một nụ cười ẩn ý, ánh mắt lóe lên sự đắc thắng. Cô đứng dậy, vòng tay qua eo Nam, đỡ anh đứng lên. Ngực cô ép sát vào cánh tay anh, khiến anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô gọi một chiếc taxi, giọng ngọt ngào, đầy chiếm hữu:
"Đưa anh về nhà em nhé"
Trong đầu Phương lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Anh sẽ quay lại với em thôi, Nam ạ. Con bé My đó không giữ được anh đâu. Em sẽ khiến anh nhớ lại em, nhớ lại những khoái cảm mà chỉ em mới có thể mang lại… và lần này, em sẽ không bao giờ để anh làm lơ em nữa.
Tuấn vẫn ngồi đó, mắt cúi gằm xuống, giả vờ say khướt, nhưng trong lòng lại đang dậy sóng. Bàn tay cậu nắm chặt chiếc điện thoại dưới bàn, những ngón tay run rẩy lướt trên màn hình. Cậu đã chụp được vài tấm ảnh Phương đang ôm ấp Nam, Phương đang hôn nhẹ lên má anh, và cả cái cách tay cô luồn vào áo anh, vuốt ve ngực anh.
Cậu biết mình đang làm một việc sai trái. Nhưng dục vọng với Phương – những lần cô cho phép cậu quỳ xuống hôn, vuốt ve cậu, rồi đẩy cậu ra lạnh lùng – khiến cậu không thể từ chối. Cặc cậu cứng lên trong quần, tay run run chụp thêm một tấm nữa, rồi cất điện thoại, cúi đầu giả vờ ngủ gật.
Chiếc taxi đến, dừng lại trước cửa quán. Phương đỡ Nam lên xe, cánh cửa đóng lại, và chiếc xe lăn bánh trong màn đêm, mang theo một người đàn ông đang mất kiểm soát, một người phụ nữ sẵn sàng làm mọi thứ để chiếm hữu anh, và một chàng trai trẻ đang chìm đắm trong những dục vọng không thể kiểm soát.
Chiếc taxi lướt nhanh qua những con phố Sài Gòn rực rỡ ánh đèn neon nhập nhẹm, tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường nhựa ướt sương đêm nghe sàn sạt. Bên trong khoang xe chật hẹp, bầu không khí đặc quánh và ngột ngạt bởi một tổ hợp mùi hương đầy nhục dục: mùi cồn nồng nặc bốc ra từ hơi thở nóng hổi của Nam, mùi nước hoa sả chanh rẻ tiền treo ở kính chiếu hậu, và thứ hương thơm quyến rũ, gọi mời từ cơ thể Phương.
Phương ngồi sát rạt vào Nam, dường như không để lộ một milimet khoảng trống nào giữa hai cơ thể. Mái tóc dài màu hạt dẻ uốn lượn lòa xòa, từng sợi tóc mềm mại ngửi sực mùi dầu gội hoa nhài cứ quấn quýt lấy cổ và cằm của Nam. Chiếc áo sơ mi voan mỏng manh ôm sát lấy bờ vai gầy và vòm ngực đầy đặn, căng tròn—nơi chiếc áo ngực ren đen bên dưới lộ rõ mồn một qua lớp vải xuyên thấu. Phần váy chữ A ngắn cũn cỡn co tót lên tận đùi trên, phô bày cặp đùi thon gọn mịn màng.
Nam nằm xoài ra ghế, đầu óc quay cuồng dữ dội. Chất kích thích lẫn trong những ly bia lúc nãy đang tàn phá hệ thần kinh của anh, khiến toàn thân nóng bừng như lửa đốt, lồng ngực vạm vỡ phập phồng liên tục sau lớp áo thun xộc xệch. Từng thớ cơ trên cánh tay anh nổi gân cuồn cuộn, giật mạnh vô thức. Anh nửa tỉnh nửa mê, chỉ cảm nhận được một luồng nhiệt lượng mềm mại, cực kỳ khát khao đang quấn lấy mình.
"Nam à... anh nóng lắm đúng không...?" Phương thầm thì, giọng nói khàn đặc đầy vẻ mơn trớn ghé sát vào tai anh.
Cô đưa chiếc lưỡi ẩm ướt ra, chậm rãi liếm dọc từ vành tai Nam xuống dưới hõm cổ, nơi mạch máu của anh đang đập liên hồi. Cảm giác nhột nhạt và bỏng rát khiến Nam khẽ rùng mình, một tiếng rên đục ngầu thoát ra từ cuống họng anh: "Ưm... mmm..." Đôi bàn tay to lớn, thô ráp của gã shipper theo bản năng tìm kiếm điểm tựa, chúng thô bạo bóp mạnh vào cặp đùi mềm mại của Phương, luồn qua lớp vải váy ngắn ngủn rồi miết chặt lên phần viền quần lót.
Phía trước, gã tài xế taxi trung niên với cái bụng phệ lộ ra sau lớp áo thun bạc màu—nãy giờ vẫn không ngừng dán chặt mắt vào gương chiếu hậu. Gã nuốt nước miếng ực một cái, yết hầu trồi sụt liên tục. Qua tấm gương nhỏ, gã thu trọn vào tầm mắt cảnh tượng người đàn bà lẳng lơ kia đang dùng những ngón tay thon dài, sơn móng đỏ rực vạch rộng cổ áo của Nam ra để vùi mặt vào ngực anh ta hít hà. Sự thèm thuồng, thèm khát trỗi dậy khiến gã tài xế thở gấp, hai tay nắm chặt vô lăng đến mức đổ mồ hôi hột, gã ước gì gã chính là thằng thanh niên đang say khướt được người đẹp mơn trớn kia.
"Nhìn cái gì? Lo lái xe của ông đi!" Phương đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc lẹm trừng dữ dội vào gương chiếu hậu khiến gã tài xế giật nảy mình, vội vàng nhìn thẳng ra lộ nhưng tai vẫn dỏng lên nghe ngóng.
Phương quay lại với Nam, nụ cười chiếm hữu nở trên môi. Cô trượt bàn tay mượt mà của mình xuống dưới, luồn thẳng vào giữa hai đùi Nam. Qua lớp quần jean dày dặn, cô cảm nhận rõ ràng "thứ đó" của anh đã căng cứng đến mức cực đại, nóng hổi và giật mạnh liên tục như một thanh sắt nung. Phương khẽ nuốt nước miếng, sự thèm khát dâng lên tận cổ. Cô cúi thấp hẳn người xuống, ép sát bầu ngực căng tròn vào đùi Nam, rồi dùng đôi môi ấm áp của mình ngậm lấy lớp vải jean ngay vị trí đầu khấc của anh đang dựng đứng, mút mạnh qua lớp vải một cái thật kêu.
"Chết tiệt... Phương... dừng lại..." Nam lầm bầm, đầu óc anh ngập tràn hình bóng của My, anh cố gắng dùng chút lý trí còn sót lại để đẩy Phương ra, nhưng tác dụng của thuốc kích thích khiến đôi tay anh phản bội lại ý nghĩ. Anh bấu chặt lấy vòng eo thon gọn của Phương, thô bạo giật mạnh khiến cơ thể cô ta ép sát vào người mình hơn, để mặc cho sự đụng chạm trần trụi này thiêu rụi hoàn toàn chút phản kháng cuối cùng.




) cả truyện của ông tướng Người trong giang hồ nữa