Tình dục - nuôi dưỡng mà cũng giết chết tình yêu (Câu chuyện của một thằng đàn ông hư hỏng).

vannguyen1994

Chim TO
Chủ thớt
- Tôi chỉ muốn nói, cậu ta may mắn vì có cơ hội. Và cậu ta không phải cạnh tranh với ai.

TGĐ cười, ra điều đăm chiêu, nhìn tôi rất sâu như là đánh giá xem tôi như thế nào.

- Đại ý là, cậu nghĩ nếu như 2 người có cùng cơ hội như nhau, thì cậu có thể chứng minh rằng mình xứng đang với vị trí đó hơn Eric?

TGĐ có cách nói rất trực diện, bắt người ta phải trả lời có hoặc không chứ không thể nói lòng vòng. Tôi bị dồn như vậy nên cũng mạnh miệng trả lời "phải". TGĐ lại gật đầu, ra điều hiểu ý và thông cảm.

- Được, vậy tôi cho anh cơ hội cạnh tranh. Lúc Eric được gọi đến gặp mặt tôi 2 năm trước, tôi chỉ hỏi cậu ta 1 câu. Bây giờ, tôi sẽ hỏi anh câu đó. Nếu anh cho tôi một câu trả lời ấn tượng và hợp lý hơn Eric, tôi sẽ suy nghĩ lại việc chỉ định chức GĐ chi nhánh.

Tôi hơi thộn ra vì chưa chuẩn bị gì cả. Nhưng tôi cũng chẳng còn đường lùi. Hơn nữa, tôi tin vào tài ăn nói thuyết phục của mình nên rất đĩnh đạc chấp nhận thử thách.
 

vannguyen1994

Chim TO
Chủ thớt
- Điều anh tự hào nhất trong đời là gì?

Tôi hơi thộn ra vì chưa chuẩn bị gì cả. Nhưng tôi cũng chẳng còn đường lùi. Hơn nữa, tôi tin vào tài ăn nói thuyết phục của mình nên rất đĩnh đạc chấp nhận thử thách.

- Điều anh tự hào nhất trong đời là gì?

Tôi hơi thộn ra vì chưa chuẩn bị gì cả. Nhưng tôi cũng chẳng còn đường lùi. Hơn nữa, tôi tin vào tài ăn nói thuyết phục của mình nên rất đĩnh đạc chấp nhận thử thách.

- Điều anh tự hào nhất trong đời là gì?

Một câu hỏi mở. Tôi suy nghĩ rất nhanh. Sử dụng kỹ năng phỏng vấn và đàm phán, tôi liếc mắt khoảng 3 giây rồi bắt đầu bài diễn thuyết của mình:
 

vannguyen1994

Chim TO
Chủ thớt
- Điều tôi tự hào nhất là trở thành nhân viên của công ty và được làm việc dưới quyền TGĐ. Theo tôi được biết, TGĐ là vị TGĐ tập đoàn trẻ nhất từ trước đến nay của một tập đoàn tài chính phi ngân hàng...

Tôi say sưa tâng bốc công ty và TGĐ với những lời hoa mỹ nhất có thể. TGĐ có vẻ rất khoái trí với bài diễn văn của tôi, và nhìn ông thật sự bị thuyết phục. Tôi biết, tôi đã có cơ hội. Thằng nhóc con kia làm sao có đủ kinh nghiệm xử lý tình huống như tôi? Tôi kết thúc đầy tự tin với quyết tâm muốn làm việc cho công ty trọn đời. TGĐ vỗ tay cười rất ưng ý. Sau một lúc, ông từ tốn nhìn tôi cười và nói:

- Tôi thật sự đánh giá thấp anh. Anh rất giỏi.

Tôi cười thầm trong bụng, nhưng để hạ màn hoàn hảo, tôi đối đáp trơn tru.

- Đó là nhờ sự lãnh đạo anh minh của TGĐ.

- Tôi rất ấn tượng với câu trả lời của anh, rất hùng hồn, rất thuyết phục. Ngôn từ sinh động, câu cú cấu trúc đâu ra đấy thật sự rất đi vào lòng người. Đó là một đáp án hoàn hảo.
 

tonvip0

Yếu sinh lý
tôi trình bày ý kiến riêng xíu nhé, lúc đầu mình khá thích nhân vật Tiến này vì hắn giỏi, biết vươn lên, cơ mà về đoạn quen con Thu sao thấy tk này kiểu hơi cố chấp với nhiều pha ứng xử dở hơi vl
 

vannguyen1994

Chim TO
Chủ thớt
tôi trình bày ý kiến riêng xíu nhé, lúc đầu mình khá thích nhân vật Tiến này vì hắn giỏi, biết vươn lên, cơ mà về đoạn quen con Thu sao thấy tk này kiểu hơi cố chấp với nhiều pha ứng xử dở hơi vl
Bạn có thể nói rõ được không ?
Cố chấp thì công nhận ông ấy theo đuổi, tán tỉnh con bé Thu nhiều lần thì tớ hiểu, nhưng ứng xử dở hơi là sao ?
 

vannguyen1994

Chim TO
Chủ thớt
- Cảm ơn TGĐ.

- Tuy vậy, chúng ta nên thành thật với nhau, đó không phải là những gì anh thật sự nghĩ.

Không, tôi... - Tôi chưa kịp nói hết thì TGĐ đã ngắt lời.

- Để tôi nói hết. Đó không phải là những gì anh thật sự nghĩ. Đó chỉ là đáp án cho câu hỏi của tôi. Nếu tôi hỏi 100 người thì sẽ có 99 người trả lời như thế. Trong đó, tôi tin anh là người trả lời hay nhất. Nhưng (TGĐ nhấn mạnh rất to), tôi không cần một đáp án, tôi cần một ý tưởng. Bỏ qua những câu chữ rườm rà lọt tai, nội dung câu trả lời của anh cũng giống 98 người còn lại, không có gì mới mẻ.

Giống như người "thợ hát", không có gì chê trách về kĩ thuật thanh nhạc của họ, nhưng tôi không gọi họ là "Ca sĩ", vì họ không hát bằng tâm hồn của mình. Anh cũng như vậy. Anh trả lời như thế vì anh nghĩ tôi sẽ thích câu trả lời đó, mà tôi cũng thích thật, ai mà chẳng thích được khen. Nhưng bấy nhiêu đó không thể đưa anh lên làm người lãnh đạo. Tôi tìm người thứ 100, và Eric là người ấy.

- Đó thật sự là những gì tôi nghĩ... tôi cố gắng vớt vát
 

vannguyen1994

Chim TO
Chủ thớt
- Không không, đừng có thanh minh hay tự dối lòng mình. Tôi không phải trẻ con. Anh biết tại sao câu trả lời của anh không đạt không?

Tôi lắc đầu. Tôi nghẹn họng không biết phải nói gì nữa.

- Vì những người trả lời như thế, là những người chì biết nói mà không biết làm.

- TGĐ, tôi nghĩ ông hơi quá lời.

- Với tư cách là người lãnh đạo, anh cần phải nghĩ ra những ý tưởng mới. Sẽ thế nào nếu anh làm những việc rập khuôn như những người đi trước nhưng được diễn đạt khác đi bằng những lời lẽ hùng hồn hơn? Công ty bao giờ mới tiến lên được?

Bây giờ thì tôi hiểu. Tôi hơi hối hận vì câu trả lời của mình. Nhưng tôi không biết phải thoát ra khỏi tình thế bẽ bàng này như thế nào. TGĐ có vẻ biết tôi đang nghĩ gì, nên tiếp lời.
 

bodaytien

Yếu sinh lý
nếu mất vui của tác thì tuỳ tml thôi. t góp y nêu cảm nhận cá nhân chứ ko thúc giục thúc ép gì đâu. tại t quen đọc truyện ra mỗi ngày 1 2 cháp dài nên đọc của m dc mấy dòng đã hết nó hơi cụt
 

vannguyen1994

Chim TO
Chủ thớt
- Anh có tò mò muốn biết câu trả lời của Eric không?

- Vâng. Anh ta nói gì?

- Cậu ta nói, điều cậu ta tự hào nhất là tình yêu với người bạn gái của mình.

Tôi hơi ngỡ ngàng với câu trả lời đó. Tôi cười bật ra, hơi có ý "khinh thường", thậm chí cười chê TGĐ sao lại đánh giá cao một câu trả lời buồn cười như thế. Đành rằng có thể đó là câu trả lời thật lòng, nhưng nó chẳng có ý nghĩa gì cả. TGĐ mỉm cười nhìn tôi:

- Có phải anh đang cười nhạo đó là câu trả lời rất không chuyên nghiệp không?

- Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, vâng, tôi thật sự nghĩ đó là câu trả lời buồn cười nhất mà tôi có thể nghĩ đến.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo