Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Kjenvodanh

Tao là gay
Tôi cố theo được mấy chục trang mà dài quá. Lười đọc. Hồi còn trẻ thì cũng viết blog các thứ trên zingme mà từ hồi zingme nghỉ cái mất hết dữ liệu rồi bạn bè. Hết hứng viết luôn. Tôi mà viết về các mối quan hệ cũng phải gần 20 cô mà lười viết quá. Đúng càng có tuổi ko luyện tập thì càng thui chột các bác nhỉ.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tôi cố theo được mấy chục trang mà dài quá. Lười đọc. Hồi còn trẻ thì cũng viết blog các thứ trên zingme mà từ hồi zingme nghỉ cái mất hết dữ liệu rồi bạn bè. Hết hứng viết luôn. Tôi mà viết về các mối quan hệ cũng phải gần 20 cô mà lười viết quá. Đúng càng có tuổi ko luyện tập thì càng thui chột các bác nhỉ.
Tks bro
Vợ tôi bảo, nếu anh mà học trường báo chí thì khéo em chả thèm lấy anh
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Trở lại với Đà Nẵng, bọn tao nói chuyện đủ các thứ trên đời, từ hồi ở quê đi học, đến thời sinh viên rồi đi làm.
Khác với Yến một người rất cá tính và chủ động, thì Hà lại ý nhị khuôn phép, chừng mực, có điều khi đã ở tuổi đủ trưởng thành thì có gì đó khác biệt hơn, tinh tế và nữ tính nhưng ẩn sau đó vẫn là sự mềm yếu, và kiểu như muốn được bao bọc che chở hơn, khác với chị Ninh Bình đầy cá tính và chủ động tự chủ , bản lĩnh tinh ranh.
Nói thật là, ai cũng có khoảng trời riêng, quá khứ riêng, tuy nhiên với tớ thì chả có gì ngại ngần giấu giếm, nên cậu cần nghe thì tớ cũng không ngại trải long – nói là ko ngại tuy nhiên kể lại cũng cần chừng mực bởi tao lo cô ấy sẽ suy sụp hoặc dựng rào cản ngay lập tức dù lúc này tao cũng chưa có ý định xây dựng tình cảm hay gì với cô ấy.
Tớ hiểu, tớ đủ trưởng thành để biết cái ấy chứ. Nhất là một người như cậu. xong nghe như cậu nói thì thấy cậu vẫn như xưa, vẫn khẳng khái và trực tính, thâm chí ngày một gia trưởng hơn nữa, cậu có thấy tớ nói quá không?
Tao gật đầu, kéo them hơi thuốc nữa
Đúng đấy, xong có lẽ do cuộc sống và công việc nó khiến con người ta thay tính đổi nết một phần. Có điều khi mình không làm hại ai, không làm khổ ai thì không có gì phải xấu hổ với mình và người khác.
Đổi lại thì với góc nhìn của tớ, cậu mang lại cho người khác sự yên tâm và tin cậy, đầy trách nhiệm và sống tình cảm, thậm chí ngược lại với bề ngoài lạnh lùng độc đoán của cậu. Nhưng nói thật, vì điểm này mà hồi còn đi học, tớ không muốn thân hay gần gũi cậu quá, bởi có gì đó khiến tớ có cảm giác bị sợ.
Tao cười khổ khi nghe câu này của cô ấy, bởi đến đây thì một sự thấu hiểu con người tao của cô ấy là tương đối rõ.
Thế đến khi là sinh viên thì sao?
Thì cũng ít gặp, cũng chỉ nghe qua bọn nó kể về cậu, học ổn, tiền kiếm nhiều, giao lưu rộng, nhiều bạn gái thôi, Hà nói rồi cười
Thế mà bây giờ lại chịu độc thân, rồi lang thang cặm cụi như này được á, tớ thấy khó tin ở điểm này, bởi thấy người có chút thành tựu công việc rồi kinh tế có nền tảng người ta khác lắm cơ, không thấy cậu như vậy.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Cái gì của mình sẽ là của mình, còn tốt đến mấy nhưng không thuộc về mình thì tốt nhất không ý hướng tới là tốt nhất, vì còn nhiều thứ phải suy nghĩ, tính toán và lo toan mà cậu, việc gì đến nó sẽ đến thôi.
Nên tớ luôn nghĩ, nếu một mình tự giải quyết được thì làm tới cùng, còn nếu lấn cấn trăn trở thì cũng nên chia sẻ với một ai đó mình thấy tin cậy để có được lời góp ý chân thành rồi nảy ra ý tưởng mới, sau đó là đi tiếp. Cứ như vậy cho đơn giản, đỡ phiền não mệt thân.
Uhm!
Nên là có gì có thể chia sẻ được thì cứ nói, tớ có thể không giúp được nhiều nhưng biết đâu có thể có lời khuyên cho cậu
Có lẽ vấn đề công việc không khiến cậu như này, mà khả năng cao là chuyện tình cảm
Nào, nói đi tớ nghe, là đồng nghiệp hay người ngoài công việc?
Còn khó quá hay không tiện thì thôi, coi như tớ chưa nói gì.
Cậu muốn về chưa? – Hà nói
Nếu cậu muốn về thì ta về thôi, vì cũng muộn ròi, thức khuya quá lại thâm mắt, còn chưa thì cứ ngồi đây khi nào chán thì về cũng được
Ngồi đến mai nhé – Hà cười nháy mắt
Tớ cho cậu quyết định, vì giờ này không còn ai làm việc nữa.
Vậy là tao với cô ấy nán lại
Để xem sẽ dc nghe trút bầu tâm sự hay ntn
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Nghĩ ngày ấy, cậu mang hoa lên tặng tớ, mấy thăng con trai lớp tớ đứng nhìn không chớp mắt, đến khi cậu về bọn chúng nó cả trai cả gái xúm vào quây tớ suốt buổi học, rồi đến cả tuần ấy, lớp tớ nó như đang lao vào tớ như một drama
Thời ấy hay nhỉ, nhìn nhau thôi là cũng đủ hung phấn cho một ngày học với đầy các bài các môn nhàm chán. Tại sao mà người ta nói tình yêu nó khiến con người ta từ xấu thành tốt, tốt thành tệ , tao nói và cười.
Á, thế hóa ra cậu đang nghĩ mình giống Chí Phèo đấy ah,
Nhưng tớ không có ý ám chỉ cậu là Thị nở đâu nhessssssss
Nhưng khi đó tớ lại đưa cậu vào một thế bị bám sát và tiếp cận một cách gay gắt của thằng Quang.
Uh, đúng thế, thằng đó mãi vè sau này, khi tớ lên HN đi học, nó vẫn một mực đến khi tớ học năm thứ 2 mới chịu dừng lại.
Thế ah, tớ không rõ chi tiết về sau,có điều hồi đó ông bạn ấy cứ gặp là cà khịa, gườm gè với tớ, dù là có cả đám đi cùng.
Cậu có sợ nó không?
Tớ tha không ra tay ấy, sợ gì nó
Kinh, hảo hán thế ah? Tớ bây giờ mới biết đấy.

Thì nó cứ kiếm chuyện với tớ, lắm khi toqws đi đá bóng hay chơi bóng chuyền với lớp cậu, nó cũng tìm cách đẻ gây sự , nhưng bọn lớp cậu nó gạt đi, mà nói thật tớ cũng chỉ mong dc ra tay với nó một lần cho mà biết. Thích em Hà, thì không làm cách khác mà lại đi kiếm chuyện với kẻ đến trước.
Kẻ đến trước- cậu đang huyễn hoặc mình đấy nhé. Tớ đầy kẻ còn đến trước cậu
Nhưng mấy kẻ mang hoa lên lớp tặng, giữa một đống các vệ tinh và đối thủ đâu nhỉ?
Uh, cái này thì công nhận, bông hóa ấy tớ về để vài ngày rồi ép khô, giờ vẫn còn đấy – Hà lấy ảnh trong máy ra cho tao xem, nhìn cái thiệp cách đây hơn 10 năm tao nhận ra ngay nét chữ tao hồi đó.
Cậu vẫn giữ đến giờ á, tớ không hề nghĩ lại có chuyện này.
Dự định cậu tới ntn? Một câu hỏi khá lửng lơ, mà thường sẽ cho rằng đây là vấn đề công việc
Tớ chưa có kế hoạch gì mới, ngoài những việc đang dở dang làm nốt, còn cái mới thì chưa đâu vào đâu nên coi như không cho nhanh
Sao thế?
Hóa ra cậu vẫn đang làm việc đấy thôi, mà còn bảo giờ này không còn ai làm việc
Tao chỉ đợi câu này của cô ấy, hóa ra có điều gì đó vẫn đang dằn long chưa thể nói ra vì chưa có lý do phù hợp, đúng như tao đã nghĩ trước đấy.
Còn chuyện tình cảm thì tớ cũng thế, chưa có gì mới cả, đúng là không có cái gì lúc này để mà có cái mới sau này. Sao thế? Đừng nói là có ai mang ra giới thiệu cho tớ đấy nhé.
Nếu có thì sao, từ chối thẳng thừng hay bỏ chạy như trước?
Tớ có bao giờ bỏ chạy đâu nhỉ - câu hỏi này như đá tao trở lại hồi chuẩn bị tốt nghiệp cấp 3, khi tao đã từng chủ động chấm dứt mối quan hệ tình cảm của ai đứa học sinh, một phần vì tao không muốn làm ảnh hưởng đến tương lai của cô ấy, do gia đình bên ấy nề nếp gia phong, và có gì đó họ kỳ vọng sự cân xứng, them nữa quan trọng hơn là khi đó bọn tao mới đang học hết cấp 3, nên khó nói hay điều gì. Dù rằng khóa tao có đến mười mấy đôi lấy nhau sau khi học xong ra trường, tuy nhiên với tao lại khác. Nói phần này anh em chắc cũng hiểu phần nào bối cảnh xã hội và lứa tuổi nhận thức khi đó.
Cái tuổi ấy, thời kỳ xã hội khi đó, đúng là khi nhìn lại thì mới thấy mình còn quá trẻ con, nong nổi,và không dám đối đầu với những quan niệm hay ý kiến của người lớn.
 

XamCongTu

Yếu sinh lý
Tao tranh thủ đi làm ở 2,5 năm đầu đại học cho đỡ tiền ông bà già, tiền kiếm ra tao gần như đủ sinh hoạt và chăm lo một phần chị người yêu của tao. Đến năm thứ 4 tao tự mua dc Jupiter V, Nokia 7610 và tặng chị wave Alpha.
Đỉnh vãi m, và đi làm mà mua cả dt với 2 xe máy là cày cũng khiếp đảm đấy
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Giờ mà cho tao dc quay lại tao vẫn có thể làm còn ác ôn hơn ấy, mày có tin ko @XamCongTu
Khi có thứ gì đang nhá nhem, tao mua ngay, từ cái đèn bắt muỗi đến cái chăn cái chiếu cho đến đồ giá trị khác
Tao phải bán dc cho tao trước đã mới bán cho người ta, cũng là giúp cho căn nhà của chị Ninh Bình dc nâng cảm xúc hẳn lên
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tớ trêu thôi, tớ hiểu mà, khi ấy cậu vì không muốn ảnh hưởng đến tớ, nên mới làm vậy, thực ra thì đến lúc này tớ vẫn đồng ý quan điểm đó của cậu, nghĩ cho người khác trước thay vì chăm chăm lo cho mình. Nên đừng suy nghĩ nhiều về chuyện ấy, vì chưa chắc bọn mình dã duy trì dc đủ lâu nếu không nói là còn có những chuyện không may không hay xảy ra, nên tớ chưa bao giờ trách cứ, dù khi đó tớ buồn, rất buồn. Xong tất cả các bài kiểm tra cậu làm cho tớ, hay các món quà tấm lòng chân thành thiện ý của cậu tớ vẫn giữ không thiếu.
Nghe xong câu này thì trong tao lại gợn gợn, uống chai vang nặng đô lúc tối, giờ them khói thuốc ngậy ngậy khiến tao mấy lần như muốn bị chảy nước mắt.
- Cám ơn cậu về điều này, quả thật tớ không hề nghĩ là cậu vẫn giữ chúng. Một câu hỏi dường như hơi thừa và vô duyên, nhưng vẫn phải hỏi cậu, là tại sao cậu vẫn giữ một cách cẩn thận thế?
- Có những cái nó bình thường như thoáng qua thì có lẽ không giữ hay bị thất lạc cũng không sao, nhưng đổi lại quãng thời gian gần 3 năm học sinh của tớ nó khác, khác vì đó là cậu. Đơn giản có vậy thôi mà. Nhưng đúng gặp cậu, tớ lại thấy những ngày ấy ùa về không thiếu một chi tiết nào, nhớ nhất quãng thời gian năm lớp 11 tớ nghỉ ốm gần một tháng, bài tập môn xã hội của tớ cậu làm không thiếu bài nào. Chắc chắn cậu cũng có một lý do đủ lớn để làm việc đó thay tớ.
Tao chỉ biết im lặng, khi nghe cô ấy nói lại một thôi một hồi về hồi đó của bọn tao, chỉ là chuyện tình cảm học trò, lại ở thời buổi công nghệ thông tin mới còn sơ khai, mạng xã hội chưa có, rất chân phương, mộc mạc nhưng nó truyền thống, in sâu.
Chị Ninh Bình tự nhiên nhắn tin, khá lâu bọn tao không nói chuyện
- Anh còn ở ĐN không, nếu còn thì em gửi địa chỉ này anh tranh thủ qua đó giúp em một việc được không, nếu không tiện thì thôi anh nhé, để em tính.
- Anh còn ở đây, chắc một hai hôm nữa mới về, em cần gì cứ bảo.
- Vâng, để em gửi thông tin.
Vẫn vậy, không khách sáo, không vòng vo, đó là tính nết của chị Ninh Bình. Xem ra chị vẫn để ý theo dõi tao dù không liên lạc không trao đổi, vì cũng chả có gì tiện hay có một lý do nào đó để bọn tao nói chuyện với nhau sau gần 3 năm chia tay nhau từ khi tao quyết định sang Trung Đông.
Vậy bây giờ cậu đang mong muốn và dự định những điều gì, về cuộc sống, về công việc?
 

littlekevin

Yếu sinh lý
Tao rủ cô ấy về nhà ăn cơm đám giỗ đầu của cụ nội tao - tao từng kể về cụ ở đoạn đầu chúng mày chắc ít nhiều để ý đoạn đó.
Sau khi khách khứa ra về, còn bố mẹ và mọi người gồm anh chị em của bố mẹ tao , bà nội, bà ngoại còn ngồi chơi và dọn dẹp đồ đạc.
Tao vào câu chuyện cho cả nhà cùng nghe, vợ tao thì ngồi giữa bà nội và bà ngoại tao ở một bên ghế salon, bố mẹ tao đối diện, tao ngồi đầu bàn như chủ trì cuộc họp ở cty hàng ngày.
Mẹ tao nói.

Chuyện tình cảm hai đứa bác không cấm cản hay gượng ép, nó là quyết định của cả hai, có điều nếu xác định ăn ở với nhau nó là một sự đồng hành, không nên để ai to lớn quan trọng hơn ai, mà phải bình đẳng và tôn trọng nhau.
Nếu cháu đồng ý làm vợ nó, bác khẳng định là hơi khó khăn cho cháu đấy.
Tính nó rất áp đặt và gia trưởng, lại khó tính khó chiều dù xưa nay nhà bác không chiều một đứa nào, kể cả Hương dù là con gái bác cũng rèn dũa uốn nắn như anh nó là con trai.
Bố tao nói:
Nhà bác chỉ có mỗi thằng này là con trai, gia đình lại là trưởng, dù ko phải một dòng họ nhưng cũng là một chi lớn gần nhất dòng họ. Ở đây thì ko có nếp phong kiến trưởng giả cổ hủ xong đất lề quê thói. Nên bác nói thật là nếu lấy nó cháu sẽ vất vả đấy, dù có thể những năm đầu thì chưa đến lượt nó phải gánh vác lo toan, nhưng sau này ông bà mất đi, hai bác lớn tuổi và yếu chậm thì mọi viêc lớn bé sẽ do nó đảm đương hết.
Người nhà quê, hai bác cũng làm đồng ruộng thôi nhưng có như nào thì cứ tâm sự thật với nhau, bác nói có thể hơi khó nghe nhưng tốt nhất lsf như vậy để sau này nếu cháu và nó quyết định thành vợ thành chồng thì các vấn đề kiểu như này không cần phải nói lại nữa. Trẻ cậy cha già cậy con, thời nào cũng thế, còn thế hệ sau này thì tuỳ hoàn cảnh điều kiện bác không nói xa xôi.
vậy là chị NB dồi
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tao lấy điện thoại, tìm mở bài Alline của ông Elvis Phương, âm lượng vừa đủ hai người nghe, trong khi Hà đã khoác tay vào cánh tay tao từ bao giờ.
Khi đến đoạn điệp khúc lời Việt, đến câu “rồi anh sẽ hét, hét lên gọi tên người yêu” thì cánh tay cô ấy đã khoác chặt hơn và cúi mặt xuống
Tao nâng cằm , tháo cái kính rồi hôn nhẹ lên trán khi Hà đã nhắm mắt, thả lỏng người.
- Tớ không phải em gái hay con gái cậu đâu nhé – tiếng thì thầm thốt ra khi tao đang tiến về đôi mắt vẫn nhắm nghiền.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo