Nghĩ ngày ấy, cậu mang hoa lên tặng tớ, mấy thăng con trai lớp tớ đứng nhìn không chớp mắt, đến khi cậu về bọn chúng nó cả trai cả gái xúm vào quây tớ suốt buổi học, rồi đến cả tuần ấy, lớp tớ nó như đang lao vào tớ như một drama
Thời ấy hay nhỉ, nhìn nhau thôi là cũng đủ hung phấn cho một ngày học với đầy các bài các môn nhàm chán. Tại sao mà người ta nói tình yêu nó khiến con người ta từ xấu thành tốt, tốt thành tệ , tao nói và cười.
Á, thế hóa ra cậu đang nghĩ mình giống Chí Phèo đấy ah,
Nhưng tớ không có ý ám chỉ cậu là Thị nở đâu nhessssssss
Nhưng khi đó tớ lại đưa cậu vào một thế bị bám sát và tiếp cận một cách gay gắt của thằng Quang.
Uh, đúng thế, thằng đó mãi vè sau này, khi tớ lên HN đi học, nó vẫn một mực đến khi tớ học năm thứ 2 mới chịu dừng lại.
Thế ah, tớ không rõ chi tiết về sau,có điều hồi đó ông bạn ấy cứ gặp là cà khịa, gườm gè với tớ, dù là có cả đám đi cùng.
Cậu có sợ nó không?
Tớ tha không ra tay ấy, sợ gì nó
Kinh, hảo hán thế ah? Tớ bây giờ mới biết đấy.
Thì nó cứ kiếm chuyện với tớ, lắm khi toqws đi đá bóng hay chơi bóng chuyền với lớp cậu, nó cũng tìm cách đẻ gây sự , nhưng bọn lớp cậu nó gạt đi, mà nói thật tớ cũng chỉ mong dc ra tay với nó một lần cho mà biết. Thích em Hà, thì không làm cách khác mà lại đi kiếm chuyện với kẻ đến trước.
Kẻ đến trước- cậu đang huyễn hoặc mình đấy nhé. Tớ đầy kẻ còn đến trước cậu
Nhưng mấy kẻ mang hoa lên lớp tặng, giữa một đống các vệ tinh và đối thủ đâu nhỉ?
Uh, cái này thì công nhận, bông hóa ấy tớ về để vài ngày rồi ép khô, giờ vẫn còn đấy – Hà lấy ảnh trong máy ra cho tao xem, nhìn cái thiệp cách đây hơn 10 năm tao nhận ra ngay nét chữ tao hồi đó.
Cậu vẫn giữ đến giờ á, tớ không hề nghĩ lại có chuyện này.
Dự định cậu tới ntn? Một câu hỏi khá lửng lơ, mà thường sẽ cho rằng đây là vấn đề công việc
Tớ chưa có kế hoạch gì mới, ngoài những việc đang dở dang làm nốt, còn cái mới thì chưa đâu vào đâu nên coi như không cho nhanh
Sao thế?
Hóa ra cậu vẫn đang làm việc đấy thôi, mà còn bảo giờ này không còn ai làm việc
Tao chỉ đợi câu này của cô ấy, hóa ra có điều gì đó vẫn đang dằn long chưa thể nói ra vì chưa có lý do phù hợp, đúng như tao đã nghĩ trước đấy.
Còn chuyện tình cảm thì tớ cũng thế, chưa có gì mới cả, đúng là không có cái gì lúc này để mà có cái mới sau này. Sao thế? Đừng nói là có ai mang ra giới thiệu cho tớ đấy nhé.
Nếu có thì sao, từ chối thẳng thừng hay bỏ chạy như trước?
Tớ có bao giờ bỏ chạy đâu nhỉ - câu hỏi này như đá tao trở lại hồi chuẩn bị tốt nghiệp cấp 3, khi tao đã từng chủ động chấm dứt mối quan hệ tình cảm của ai đứa học sinh, một phần vì tao không muốn làm ảnh hưởng đến tương lai của cô ấy, do gia đình bên ấy nề nếp gia phong, và có gì đó họ kỳ vọng sự cân xứng, them nữa quan trọng hơn là khi đó bọn tao mới đang học hết cấp 3, nên khó nói hay điều gì. Dù rằng khóa tao có đến mười mấy đôi lấy nhau sau khi học xong ra trường, tuy nhiên với tao lại khác. Nói phần này anh em chắc cũng hiểu phần nào bối cảnh xã hội và lứa tuổi nhận thức khi đó.
Cái tuổi ấy, thời kỳ xã hội khi đó, đúng là khi nhìn lại thì mới thấy mình còn quá trẻ con, nong nổi,và không dám đối đầu với những quan niệm hay ý kiến của người lớn.