Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Công việc thì vẫn thế thôi, tớ đã học xong cử nhân thạc sĩ, và học thế thôi, học them cũng tốt nhưng xem ra cũng thấy chả cần thiết. Vì tớ cũng không có ý định dịch ngang, vẫn muốn nghề đi dạy, được sống cùng bọn trẻ ranh cũng làm mình thấy thoải mái hơn, nói an phận thì không hẳn xong lắm khi thấy cứ lao vào tranh đấu thi đua này nọ, được cái mình cần xong chưa chắc đã có cái mình muốn. Mà giờ đang tuổi bà cô già, nên nhu cầu mong muốn cũng đơn giản lắm, không như con trai bọn cậu. Mẹ mất rồi nên tớ cũng muốn được gần gũi với bố và em, xưa nay có mẹ, tớ chỉ mỗi việc ăn với học, không phải đụng chạm hay không biết làm cái gì ngoài quét nhà và cắm nồi cơm,phụ mẹ mấy cái linh tinh. Giờ thì tớ đang phải đảm đương việc của mẹ và chị, thành ra các mục đích khác tớ không ham hố lắm, bố tớ luống tuổi rồi, tớ không muốn vì mình mà lại để bố phải lặng lẽ sống trong quãng đời còn lại.
Còn vế còn lại của câu hỏi kia thì tớ cũng chưa biết trả lời ntn, nên kệ, không buông xuôi phó mặc mà cứ coi như tùy duyên thôi vậy. Độc thân cũng tốt mà nhỉ.
Uhm, sự vật vần xoay đà định sẵn, hết mưa là nắng hửng lên thôi, nên cứ sống hết mình với hiện tại, mọi điều tốt đẹp sẽ tìm đến mình, hãy đón nhận nó một cách cẩn thận và trân trọng từng khoảnh khắc là được.
Tao xòe bàn tay về phía trước, tính xoay cổ tay vài nhát theo thói quen, nhưng đúng lúc đó bàn tay trái của cô ấy đã đan vào tay tao một cách tao không hề nghĩ đến. Một bàn tay con gái không đẹp, nhưng ngón tay dài và nhẵn mịn, không như hồi còn học sinh cấp 3, xong vẫn rất đẹp so với tuổi này, bởi của một người chưa vướng vào cuộc sống gia đình con cái.
Tao nắm tay cô ấy lại chậm dần và chặt hơn, cô ấy cũng thế rồi ngả đầu tựa vào cánh tay tao, nhớ hôm đó hai đứa vẫn ngồi cách nhau một đoạn, và tao vẫn còn mẩu thuốc dài đang cháy dở
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Nếu không gặp nhau trong này, thì giờ này cậu sẽ ở đâu?
Tớ chắc về HN thôi,sau khi giải quyết mấy việc trong này. Sao thế? Sang mai tớ chạy một tí ra khu Liên Chiểu, cậu có muốn đi đâu không?
Tớ chưa biết đi đâu, hai hôm nay cậu đưa tớ đi khắp mấy nơi rồi, chắc ở đây cũng chỉ đón tiếp tớ dc như vậy.
Vậy mai ra Lăng Cô với Phá Tam Giang chơi đi, tớ xong việc rồi về mượn cái xe máy, đi lang thang một buổi, bụi bặm tí nhé.
Tùy cậu, tớ thế nào cũng được. coi như tớ phó mặc cho cậu quyết. Mà này, đừng hút thuốc nữa, cậu cứ phì phèo suốt thế, nó có ngon ko mà cứ không rời ra được. Hút thuốc ảnh hưởng đến phụ nữ đấy. Mà cậu ở trong này mấy hôm liền thế, các em ở nhà không mong ah?
Các việc cần thì đã qua email, group chat công việc, tùy ý mình sắp đặt cho phù hợp thôi, lúc nào cũng phải kè kè thì oải lắm. Không có mình ở nhà khéo chúng nó làm việc còn thoải mái hơn ấy.
Thà nào, mà cứ tít mít với gái trong này. Cũng không hề nghĩ là lại gặp rồi đi chơi với cậu hẳn mấy ngày thế này.
Cậu thấy sao?
Vui, vui vì dc gặp cậu, vui vì cảm như long mình dc cởi bỏ những trăn trở, dù vẫn nhũng con phố những nơi mình cũng từng đi, nhưng cảm xúc mang lại nó khác, được trải long mình và có người lắng nghe. Hơn nữa, cậu từng nói là hãy trân trọng những khoảnh khắc dù nhỏ nhất, nó biết đâu lại khiến mình thay đổi suy nghĩ và thoải mái hơn, tiếc là trời lạnh và không biết bơi nên không xuống nước vùng vẫy được.
Vậy là tốt rồi, vì nhìn ánh mắt và thần thái của cậu cũng có chút khác đi, tích cực và lạc quan hơn. Cuộc sống còn dài, còn nhiều điều phải suy nghĩ và việc phải làm,nên thay vì nghĩ quá trình thì cứ nghĩ đến kết quả trước, và một chút quyết tâm, điều chỉnh rồi đâu sẽ vào đấy thôi.
Cám ơn cậu đã cho tớ những câu động viên, đúng ra là xốc lại giúp tớ tâm trạng, thực ra tớ vào đây không phải vì trốn chạy hay tránh né thứ gì ngoài kia, có điều là một tìm một nơi thay đổi không khí, kiểu như tìm kiếm cơ hội để được reset lại đầu óc mình ấy. Nên cám ơn cậu về tất cả.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Không cần như thế, hãy cám ơn chính mình, bởi có những câu hỏi, không cần trả lời ai hay ntn mà chỉ cần trả lời chính mình là tại sao lại có những câu hỏi ấy, thế là được, đừng chạy trốn hay dối long mình, chỉ cần đối diện với chính mình, lý trí hay cảm xúc thì tùy biến, miễn sao dù trong hoàn cảnh nào cũng đừng đánh mất bản sắc của mình là được. Mình chỉ sinh ra và được sống được có một lần trên đời thôi mà, hiểu ko.
Tao lấy điện thoại, tìm mở bài Alline của ông Elvis Phương, âm lượng vừa đủ hai người nghe, trong khi Hà đã khoác tay vào cánh tay tao từ bao giờ.
Khi đến đoạn lời Việt, đến câu “rồi anh sẽ hét, hét lên gọi tên người yêu” thì cánh tay cô ấy đã khoác chặt hơn và cúi mặt xuống
Tao nâng cằm , tháo cái kính rồi hôn nhẹ lên trán khi Hà đã nhắm mắt, thả lỏng người.
- Tớ không phải em gái hay con gái cậu đâu nhé – tiếng thì thầm thốt ra khi tao đang tiến về đôi mắt vẫn nhắm nghiền.
Cảm như có gi đó trong Hà đang thổn thức, sát mặt mới cảm nhận rõ nhịp thở đang khá gấp, tao đã lập tức khóa môi và vén mái tóc đang phất phơ, lập tức cô ấy đón nhận và hưởng ứng lại, lần đầu tao với cô ấy hôn nhau, trong một không khí dễ chịu và cảm xúc của cô ấy đã được dần bùng lên, cái kính của tao cũng đã nằm trong tay Hà ngay sau đó.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Một phút dường như vẫn còn ngượng ngùng trong cô ấy, nhưng rồi tự thấy nếu tao chỉ dừng lại, thì coi như đó là thoảng chốc bốc đồng chớp nhoáng đánh cướp cảm xúc của Hà, vậy tao tiếp tục hôn lại từ đầu, khi kéo sát vai lại gần tao hơn, khi nhịp thở của Hà đã bị thổn thức ngắt quãng thì cô ấy đã chủ động hợp tác hơn. Nhưng vẫn rất ngoan hiền.
Rời nhau ra sau vài phút trải nghiệm hơi thở và cảm xúc của nhau, Hà duỗi hai tay trên đầu gối, nghiêng mặt nhìn tao và hỏi
Tại sao cậu lại làm thế?
Tại sao cậu không tránh né từ chối hay cự tuyện phản kháng lại?
Vì tớ cho rằng lúc này cũng không còn chỗ cho những cảm xúc nhất thời, bốc đồng vội vã nữa, mà đúng hơn là thành thật với chính bản thân mình trước tiên. Là con gái, có thể tớ sẽ chịu thiệt nhiều hơn khi nói câu này, xong tớ lại tin rằng mình không đáng bị đối xử như thế.
Vậy là tớ may không bị ăn tát cháy mặt
Nếu để xảy ra như vậy thì giờ này tớ đã ở lại trên phòng, ngủ say giấc lâu rồi chứ chả ở đây với cậu, chứ tay tớ không to nhưng cũng dày và dài đấy.
Ban đầu tớ vẫn nghĩ là không nên mở cửa trái tim cậu
Tại sao?
Vì tớ không biết là nó đã được khóa kỹ hay không có ổ khóa nào được lộ ra để mình nhìn thấy
Và rồi?
Tớ không đi tìm cái mà bình thường người khác hay tìm, mà tìm sự rung động để mình được cơ hội bước vào đó mà không cần phải loay hoay tìm chỗ mở khóa
Khiếp, dân lớp văn, học kinh tế và theo thương trường xong vẫn không lụt tí nào nhể.
Tớ xưa nay có bao giờ biết khoa môi múa mép đâu
Lý thuyết thì vậy , còn ban nãy là gì? Hà nói và hơi đỏ mặt, nhìn ra song sau khi liếc tao. Tao đứng dậy và kéo cô ấy theo mình đi bộ về phía cầu quay, cũng chạm giờ Tí rồi, cắt lại mẩu thuốc cất vào ống, tao mới đưa tay nắm lấy tay Hà và hai đứa đi bộ sát nhau trong ánh đèn lúc mờ lúc rõ.
Cậu đang nghĩ gì thế, gần 5p mà không nói gì?
Không nghĩ gì cả, trống rỗng, cậu thì đang ủ mưu gì nên cũng mới im lặng đúng không?
Mưu mô gì, nghe cứ như là đang đấu trí không bằng.
Không đấu trí nhưng đang giằng co lý trí và cảm xúc thì đúng hơn, nhỉ?
Thế cậu tâm đắc với thuyết vạn vật hấp dẫn hay thuyết tương đối?
Ái chà, cạnh khóe nhau ghê đấy. cậu đang thể hiện sự già giơ cho tớ xem ấy ah?
Thì hỏi đúng sở trường chuyên môn của cậu đấy thôi.
Hà hơi suýt xoa vì se lạnh nên tao nhường cho cái áo jaket mỏng rồi hai đứa tiếp tục
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
- Tâm đắc thì không hẳn, xong cuộc sống nó ấn tượng với những gì khiến mình nảy sinh một luồng suy nghĩ mới, kiểu như quả táo của Newton ấy.
- Chứ không phải Acsimet ah? Hà cấu tao một cái thật mạnh.
- Cái quan trọng là cần một sự kiên định vào thứ mình đang nghĩ và tìm ra nó, và coi những thứ xung quanh tiêu cực là lời cổ vũ cho mình quyết tâm và không cần khẳng định với ai là mình đang làm đúng. Hiểu không?
- Triết gia trong vai một giáo viên Toán – Lý
- Không phải triết gia, mà đến tuổi này thì không còn mơ mộng như khi còn đang đi học những năm đầu tiên, nhưng cũng không để mình trở nên khô cứng và chai lỳ.
- Hay nói cách khác là cần sống đúng cảm xúc của mình, trân trọng thực tại và nhìn nhận sau này một cách lạc quan dù có thể đối mặt nhiều trở ngại, phải không ? Tao nói và xoay vai Hà lại đối diện với tao.
- Đúng thế, vậy là cậu cũng phát biểu được ý này. Tạm cho 8 điểm hệ số 1.
- Nếu là chỉ 5 điểm chiếu cố cũng được, nhưng là hệ số 2 thì được x2 là 10 vẫn hơn 8 điểm hệ số 1
- Đồ tham lam, toan tính khôn ngoan
Không hề toan tính, mà đúng hơn là biết những gì tốt nhất cho tất cả, và có cơ sở mong đợi kỳ vọng tốt hơn, hiểu không?
Hiểu, hiểu – Hà nói và gật đầu nhẹ.
- Vậy thì sửa vị trí từ hệ số 1 sang hệ số 2 với 8,5 làm tròn lên 9 là đương nhiên rồi nhỉ; lại một cú đập vào bả vai tao, và chắc chắn cô ấy đau khi thu tay lại, xong cái cổ tay nhẵn tròn ấy đã nằm trong bàn tay tao và kéo sát lại hơn nữa. Lần này thì tao hơi nghiêng mặt thì Hà đã kiễng chân lên, bọn tao lại khóa môi nhau them lần nữa kèm cái ôm thật chặt tấm lưng mềm và ấm của Hà.
Đi bộ qua cầu bên này, đợi xem nó quay xong thì hai đứa đi về khách sạn. Đây là tối thứ 3 tao lưu chân ở đây trong một chuyến đi.
- Muộn quá rồi nhỉ? Không còn thấy căn phòng nào sang đèn.
- Sớm chứ, mới có 1h sang mà đã đi chơi về rồi – tao cười. Còn mình về bật đèn là có ô cửa dc thắp sang thôi mà.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
- Thôi, muộn rồi cậu về nghỉ ngơi đi, tớ tự lên được.
- Mai mấy giờ cậu đi công việc?
- Tầm 8h tớ đi, xong tớ về đón cậu. Lúc này là tao đã rất đau đầu, hai ngày đi nắng và tối ngồi ngoài lạnh lạnh, bệnh này theo tao từ khi dính ở khu Nghĩa Tân năm nào. Khi hai mắt đang thấy căng và khó mở là biết ngay hiện tượng.
- Để tớ đưa cậu lên phòng. Tao nhìn Hà nghiêm túc trong câu nói, một thoáng ngập ngừng nhưng cuối cùng vẫn trả lại bằng một cái gật đầu.
Nếu anh em nào từng ở Tour Rane thì chắc vẫn nhớ có khu cao tầng bên cạnh một số căn villas, phân khúc bình dân, nên hành lang không có thảm, tiếng bước chân vẫn vang nhẹ và tiếng đế giày mềm vẫn phát rõ tiếng kêu. Dù là khách sạn xong hai đứa không bảo nhau thì vẫn nhón nhẹ bước chân, phòng của cô ấy gần cuối hành lang và cửa sổ nhìn ra biển.
Trong phòng, vali đã dựng gọn cùng túi đồ gấp ngay ngắn bên cạnh, nhưng mùi quần áo và mùi con gái thì không lẫn đâu được, phòng và hành lang không có nước hoa hay tinh dầu.
- Cậu dọn sẵn để về đấy ah? Tao nhận cốc nước từ tay Hà.
- Tớ tính mai về, mà không về thì cũng cứ xếp cho gọn.
- Hết lý do ở lại rồi sao?
- Thì còn ngày mai ra Huế như cậu bảo, xong thì về thôi, tớ đặt vé chuyến tối muộn,coi như chuyến đi cũng là trọn vẹn, thế cậu thì sao?
- Tớ thì đơn giản
- Đơn giản thì vẫn phải có kế hoạch chứ, công việc của cậu nữa mà, vắng chủ nhà gà mọc đuôi tôm.
- Lúc nào về đóng cửa lại giúp tớ ( cửa autolock )- Hà nói rồi vào wc.
Tao ngồi ghế, duỗi đằng thẳng chân, lôi điện thoại ra thì có tin nhắn viber của Hương cùng mớ việc khác trong đó có việc của chị Ninh Bình; việc đầu tiên là hỏi lấy cái xe để mai đi ra Lăng Cô, Thảo - cô bạn đối tác là người còn thức và xác nhận cho mượn
Đầu đang đau như búa đập và đã đau đến ngang gáy, thấy lạch cạch cánh cửa, Hà bước ra với cái mặt không kính, mắt tròn nhìn dại đờ vì thâm niên đeo kính từ hồi cấp 2.
- Oh, cậu mệt hay sao đấy?
- Không sao, tớ về đây, đợi cậu xong thì tớ về.
Cô ấy quay lại mang theo cái khăn mặt đã được xả nước ấm và đưa cho tao
- Lau mặt cho thoải mái đi, nhìn cậu kiểu như đang sập nguồn, đau đầu hay say rượu? Nếu vướng bận nhiều việc thì thôi mai nghỉ ngơi đi,nếu có thêm dịp khác rồi đi chơi sau cũng dc
- Bao giờ có dịp khác ?
- Bao giờ thì bao chứ, có ai đi biệt phái đâu mà lo.
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo