Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
hoa đẹp thường có độc. Cô này chắc chắn cũng rất sắc sảo và không tự tôn cao thấy có 1 đoạn ở page nào đấy có đoạn lúc vừa đi trung đông về chắc là lúc yêu cô này đúng không
Dân tài chính mà, kiểm toán viên chuyên nghiệp đó, nên sắc xảo và lanh lợi là đương nhiên. Xong tôi không để cho cơ hội được tái diễn lần 2
 
Chỉnh sửa lần cuối:

mebangao003

Yếu sinh lý
Dân tài chính mà, kiểm toán viên chuyên nghiệp đó
Ông anh chắc hơn em 1,2 tuổi thấy nể vì hồi đó mới 19-20 có chí, bản lĩnh, cảm nhận đúng dân tài chính nên rất nhạy bén trong việc kiếm tiền. Đọc mà kỷ niệm ùa về vì 2004 lên Cầu Giấy trọ ngõ 68 Quan Hoa mà xuống tận Nhổn học Công Nghiệp. Những địa danh như bãi cỏ TDH, chè Huế đầu Trần Đăng Ninh, báo mua và bán, chat yahoo, rồi web đen sisi.ru 🤣...chớp mắt mà 22 năm rồi.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Ông anh chắc hơn em 1,2 tuổi thấy nể vì hồi đó mới 19-20 có chí, bản lĩnh, cảm nhận đúng dân tài chính nên rất nhạy bén trong việc kiếm tiền. Đọc mà kỷ niệm ùa về vì 2004 lên Cầu Giấy trọ ngõ 68 Quan Hoa mà xuống tận Nhổn học Công Nghiệp. Những địa danh như bãi cỏ TDH, chè Huế đầu Trần Đăng Ninh, báo mua và bán, chat yahoo, rồi web đen sisi.ru 🤣...chớp mắt mà 22 năm rồi.
Uhm. Thời ấy nó mọi thứ đơn giản hơn bây giờ rất nhiều, con người sống với nhau nó cũng gần gũi hơn khi chưa có mạng xã hội và công nghệ. Học hành ít có công nghệ hỗ trợ nên phải học cẩn thận và mất thời gian tìm đọc và chắt lọc thông tin hay vì lên mạng tải vô độ như bây giờ
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
cũng bình thường thôi, tao đã chạy xe 2tấn 4 máy xăng 2.4 vẫn phượt phệt offroad nhẹ đều đều. giờ thì chuyển xăng v6 3.0 phê rồi, và chưa có ý định đổi dầu hay điện
Uhm, toi thích xe dầu nhất, sức kéo lớn và cơ bắp nên năm trước đổi xe tôi vẫn dùng xe chạy dầu
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Cuộc sống của tao là những chuyến đi miết mải, lang thang khắp mọi tỉnh thành, rồi nước này nước kia, lắm khi tao cũng không nghĩ sao mình lại cứ đi mãi như thế được. Khi tao nhận lại nhiệm kỳ dang dở của một người khác ở Trung Đông, là tao đã nhen nhóm một Job cho riêng mình, mà ngày nay người ta gọi là startup hay khởi nghiệp. Tuy nhiên thế và lực, tài chính khi đó nó lại là một vấn đề khi ấy, bởi không làm được đến nơi đến chốn thì khó kêu gọi người khác làm cùng và làm cho mình. Ban đầu ý tưởng là vậy, xong mọi thứ tao vẫn phải tự mó vào làm theo ý mình, làm đâu sửa đấy rồi phân vai cho mỗi người, việc đầu tiên là cần có một sự ổn định thông qua có việc đều và chỉ cần có đảm bảo đủ chi phí, còn lại xa vời chưa vội tính. Bởi anh em ai làm doanh nghiệp thì quá rõ, lập doanh nghiệp không khó bằng kêu gọi cổ đông đồng hành.
Vậy nên dù có đi chơi với Hà, tao luôn lăm lăm cái điện thoại, không bỏ một thông báo email hay tin nhắn nào trong đó, mọi thứ luôn được action mọi lúc mọi nơi để không gián đoạn hay có độ trễ. Bởi tao đã học hỏi được những tấm gương mà tao đã từng làm thuê cho họ, khi thời đầu sau giai đoạn khủng hoảng kinh tế bđs 2011-2013, mới thấy tiền mặt luôn là vua. Đó là lý do tao chấp nhận một nhiệm kỳ dang dở, nhưng không nhận mới thêm mà về nước để bắt tay vào tham vọng của mình. Khi nhiều doanh nghiệp nhà nươc thoái vốn, nhìn những vị thế đất và cơ sở hạ tầng quá đẹp xong sức mình còn nhỏ không thể với được, và nếu có mà không có tiền để xoay sở nó thì lại chết lụt theo nó.
Việc huy động nhân sự, cái dễ nhất là tuyển lại người của kẻ khác, khi người ta ở một môi trường đã đủ lâu, thì rất dễ sinh ra nhàm chán và có độ ì nhất định, vậy tao cho họ một cơ hội tham gia môi trường mới là giúp họ trước sau đó là giúp mình, xong với tao nói không với vắt chanh bỏ vỏ qua cầu rút ván. Cần thiết tao thuê thời vụ, ok thì làm lâu dài không thì vẫn giữ mối quan hệ để dành cho các việc về sau.
Nói mấy câu này thì nghe đơn giản xong với tao cũng rất mông lung mơ hồ thời điểm đó. Và việc phân vân đi làm thuê tay trong còn bên ngoài tạt té kiếm thêm hay chấp nhận cuộc chơi từ con số không để xem mình làm được đến đâu, xoay sở ntn. Điều này làm tao nhiều hôm không muốn ngủ.
Việc tao từ chối mức lương 4000$/tháng để quay về đúng là một sự đấu tranh tư tưởng và người nhà người thân góp ý đấu tranh ghê gớm.
Nhưng đến một tuần cuối cùng trước khi tao hết hạn hợp đồng, câu trả lời của tao là STOP
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Nên tao dứt áo ra đi, là chị Ninh Bình không hề muốn, bởi thấy tao khi đó như một con thiêu thân, tham lam vô độ khiến chị thấy thương và giận, chị đã từng đưa tao rất nhiều lần tiền để tao xoay sở xong đó không phải điều tiên quyết, bởi muốn làm được nhiều thứ thì mình phải biết nhiều việc chứ không đơn thuần là tiền. Nên với chị, đó là một tình yêu thật sự lớn và mãnh liệt dành cho tao, không tiếc không quản ngại, chỉ với một mong muốn không thấy tao lao tâm khổ tứ suốt ngày.
Còn với Minh Hà, thì tình cảm cô ấy cũng chủ động dành cho tao trước, xong khi hai đứa từng thanh mai trúc mã, hiểu tinh nết nhau từ hồi đó nên sau này bọn tao không có gì quá e dè chuyện chia sẻ với nhau về cuộc sống, công việc và tình cảm cho nhau.
Biến cố mất mẹ, khiến Hà trở nên một con người khác, xong một sự mạnh mẽ cứng cỏi ấy nó chỉ bứt hẳn lên khi bọn tao gặp nhau ở Đà Nẵng năm đó. Bình thường, cô ấy đúng là một phong cách tiểu thư, không đài các yểu điệu như thường mọi người thấy mà có gì đó đậm nét đoan trang, truyền thống, thanh lịch và trí thức. Khi về dự đám tang của mẹ cô ấy, thực tao không cầm được long, nên chỉ nắm nhẹ đôi tay rồi vỗ vai cô ấy xong đi ra luôn.

Việc tao rủ Hà sang Nhật với tao khi đó, không đơn thuần chỉ là một chuyến đi chơi, mà để cô ấy được reset thêm, bởi cuộc sống còn dài và nhiều thứ đón chờ phía trước. Đông thời một đứa ở quê, một đứa ở HN, với tao không phải cứ muốn là về thăm cô ấy được, ngược lại cô ấy cũng thế, nên cũng là dịp để có nhiều thời gian bên nhau hơn. Một người dù học vấn đầy đủ, công việc ổn và tốt xong đôi khi vẫn cần những ngã rẽ hay những nét chấm phá để cuộc sống nội thâm tinh thần của họ được có thêm nét mới. Tư tưởng đủ tốt thì đón nhận mọi điều truong cuộc sống sẽ trở nên lạc quan và bình tĩnh thấu đáo hơn.
Đừng ai nói Hà có tính khá giống chị NYC đầu tiên nhé, dù hiền nhưng không lành, đặc biệt là lối sống nội tâm cũng như gu văn hóa cực kỳ phong phú, nên từ khi còn đi học đến khi ra trường công tác thì không đếm xuể những đối tượng theo đuổi và tiếp cận, kể cả khi đã ra trường đi làm, thì trong lớp cấp 3 của cô ấy vẫn có thằng muốn chinh phục.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
- nào, anh lên nhà với em hay về để em gọi bác ấy mở cửa còn gửi xe? Chị mủm mỉm cười và ngay lập tức trở nên nghiêm nghị nhìn tao dưới chân cầu thang. Chiếc điện thoại của chị đang hiển thị gần 0h đêm. Hiếm khi bọn tao đi ra ngoài về muộn như hôm nay.
- Thôi anh về, mai anh xuống chở em đi ăn và mua đồ về quê
Bác ơi, cháu gửi cái xe máy - trong nhà bật điện và bác trông xe đi ra tròn bộ dạng ngây ngấy hơi men.
Vậy là tao phải ở lại với chị thay vì về xóm trọ, trong khi mấy thằng đang nhắn về chơi đế chế 😊
Quần áo âm ẩm vì mưa phùn, lại lụp xụp trong cái áo mưa đến là khó chịu, cũng may là cả tao và chị đều có tủ sấy quần áo thành ra không ngại chuyện này.
- anh lấy đồ sấy trong tue giúp em, chị nói khi ra ngoài mang đống đồ mới giặt vào sấy tiếp.
Kể ra đi buôn này cũng hay nhở, cứ có cái gì mơi mới hay hay ta lại được trải nghiệm trước - chị nháy mắt trêu tao , đêm nay anh dạy em chơi đế chế nhé, sau này có gì chúng ta lập team hoặc chơi solo với nhau 😂

Chị đưa cái bàn chải khi tao đang lúi húi mở máy tính - pha này ngáo vãi chưởng
- anh làm gì,
Chơi game thật á?
Ừ, thì em bảo mà.
Thôi thôi ông, ham vừa thôi, con gái người ta nì nèo kéo ông về đây giờ này để chơi games là có thật đấy?
Cái bàn chải vẫn gật gù trên tay chị, tuy nhiên tao chơi nhạc thay gì games.
Anh muốn chơi games cũng được, nhưng games hai người thực tế, em sẽ chơi với anh nhưng thay đồ vệ sinh cá nhân đi đã
Tiếp tục khúc này đang dang dở nhé.
Ngoảnh đi ngoảnh lại thì cái đống đồ của tao đã được chị gấp gọn, ở đây nếu tao có ở một tuần vẫn đủ quần áo thay hàng ngày, và tất cả đều một tay chị mua.
- Anh mặc thử đi, năm mới thay đổi tí cũng tốt dù anh có nhiều đồ rồi. Lẽ ra hôm nọ em rủ anh đi may vest nhưng sợ không kịp nên thôi để ra Tết cũng được.
Tao bỏ cái lớp áo khoác để lần lượt thử bộ đồ mới của chị, tất nhiên là vừa vặn, phối màu thì không chê đâu được dù tao cũng khá kỹ tính chuyện ăn mặc nhất là tao có đồng ra đồng vào.
- Em mua bao giờ thế? Sao cứ bí mật im ỉm thế, anh chưa nghĩ dc sẽ mua cho em cái gì đấy, thật, nghĩ xấu hổ quá
-Hai ngày anh mất tích để chơi game và uống rượu thì em làm được đủ thứ việc đấy. Nghe câu này hơi sái mặt, biết sai nên tao im lặng không nói gì.
Lấy cái điện thoại ra, tao bảo chị tháo sim và lắp sang máy này
- Vậy là huề, coi như có chút lòng thành với em hôm nay.
- Sao lại cầu kỳ thế, trước nay em có bo giờ bắt anh phải như này như kia với em đâu nhỉ. Lại còn máy fullbox.
- Anh dc một chú khách đưa cho, thì lấy cho em dùng luôn, cái kia em cất đi dự phòng hay bán lại cũng dc.
- Anh thì cứ thiết xót còn em thì chỉnh chu như nảy, biết làm ntn nhỉ?
- Biết nghĩ vậy là được rồi, nghĩ dc sẽ làm được điều mình nghĩ.
Ngồi kể lại cụ tỉ việc thanh quyết toán, tao không khoe cục tiền trong người và chị thì không quá để ý cái đó, nói chung là rất văn minh và tôn trọng tao.
Chị chỉ biết là thu về dc một món, gói gọn công việc.
Vì thực tế những thứ nhỏ nhặt liên quan đến tinh thần của chị, tao cũng đã đủ đầy thì việc to tát không cần phải kể. Ngay cả việc hàng hoá bán buôn của chị cũng thế.
- Ra tết mình đi chơi nhé, tao đề xuất
- đi đâu anh?
- Mộc Châu hay Hoà Bình cũng được, đầu năm hàng hoá còn xơi mới có khách , mà chỗ tồn kia cũng để đó bán dần. Qua rằm tháng Giêng rồi tính vì lúc ấy anh cũng đi gửi hồ sơ thực tập.
- hay đấy, lang thang mấy hôm cũng thú vị
- sáng mai mình đi lên Quảng Bá xem hoa hoét ntn rồi đi ăn
- ok anh!
Năm nay chắc không có ai bị ốm đau đầu phải nhập viện nữa rồi. Chị nói rổi cười khúc khích
Cái túi xách, một cái khá đơn giản nhưng cũ lắm, tao bất chợt nghĩ đến chi tiết này, chị lấy ra tập giấy và một bịch tiền đặt lên bàn.
- gì thế này?
- tiền, chúng mình chia tiền thôi, em có nhiều lắm, nhờ anh cả
- sao lại chia, tiền em thì cứ giữ chú, hết anh vay sau
- no no no, đây là tiền bán hàng, và mình em không thể nếu không có anh. Nên cứ phải phân minh. Tình thì chung nhưng tiền thì phải chia.
Khi có người yêu, vẫn trong giai đoạn đi học thì ngày cuối năm nó sướng như vậy đó chúng mày ạ.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

zai97

Tao là gay
Tiếp tục khúc này đang dang dở nhé.
Ngoảnh đi ngoảnh lại thì cái đống đồ của tao đã được chị gấp gọn, ở đây nếu tao có ở một tuần vẫn đủ quần áo thay hàng ngày, và tất cả đều một tay chị mua.
- Anh mặc thử đi, năm mới thay đổi tí cũng tốt dù anh có nhiều đồ rồi. Lẽ ra hôm nọ em rủ anh đi may vest nhưng sợ không kịp nên thôi để ra Tết cũng được.
Tao bỏ cái lớp áo khoác để lần lượt thử bộ đồ mới của chị, tất nhiên là vừa vặn, phối màu thì không chê đâu được dù tao cũng khá kỹ tính chuyện ăn mặc nhất là tao có đồng ra đồng vào.
- Em mua bao giờ thế? Sao cứ bí mật im ỉm thế, anh chưa nghĩ dc sẽ mua cho em cái gì đấy, thật, nghĩ xấu hổ quá
-Hai ngày anh mất tích để chơi game và uống rượu thì em làm được đủ thứ việc đấy. Nghe câu này hơi sái mặt, biết sai nên tao im lặng không nói gì.
Lấy cái điện thoại ra, tao bảo chị tháo sim và lắp sang máy này
- Vậy là huề, coi như có chút lòng thành với em hôm nay.
- Sao lại cầu kỳ thế, trước nay em có bo giờ bắt anh phải như này như kia với em đâu nhỉ. Lại còn máy fullbox.
- Anh dc một chú khách đưa cho, thì lấy cho em dùng luôn, cái kia em cất đi dự phòng hay bán lại cũng dc.
- Anh thì cứ thiết xót còn em thì chỉnh chu như nảy, biết làm ntn nhỉ?
- Biết nghĩ vậy là được rồi, nghĩ dc sẽ làm được điều mình nghĩ.
Ngồi kể lại cụ tỉ việc thanh quyết toán, tao không khoe cục tiền trong người và chị thì không quá để ý cái đó, nói chung là rất văn minh và tôn trọng tao.
Chị chỉ biết là thu về dc một món, gói gọn công việc.
Vì thực tế những thứ nhỏ nhặt liên quan đến tinh thần của chị, tao cũng đã đủ đầy thì việc to tát không cần phải kể. Ngay cả việc hàng hoá bán buôn của chị cũng thế.
- Ra tết mình đi chơi nhé, tao đề xuất
- đi đâu anh?
- Mộc Châu hay Hoà Bình cũng được, đầu năm hàng hoá còn xơi mới có khách , mà chỗ tồn kia cũng để đó bán dần. Qua rằm tháng Giêng rồi tính vì lúc ấy anh cũng đi gửi hồ sơ thực tập.
- hay đấy, lang thang mấy hôm cũng thú vị
- sáng mai mình đi lên Quảng Bá xem hoa hoét ntn rồi đi ăn
- ok anh!
Năm nay chắc không có ai bị ốm đau đầu phải nhập viện nữa rồi. Chị nói rổi cười khúc khích
Cái túi xách, một cái khá đơn giản nhưng cũ lắm, tao bất chợt nghĩ đến chi tiết này, chị lấy ra tập giấy và một bịch tiền đặt lên bàn.
- gì thế này?
- tiền, chúng mình chia tiền thôi, em có nhiều lắm, nhờ anh cả
- sao lại chia, tiền em thì cứ giữ chú, hết anh vay sau
- no no no, đây là tiền bán hàng, và mình em không thể nếu không có anh. Nên cứ phải phân minh. Tình thì chung nhưng tiền thì phải chia.
Khi có người yêu, vẫn trong giai đoạn đi học thì ngày cuối năm nó sướng như vậy đó chúng mày ạ.
Thaays bảo vừa đổ hơn 20m3 khối xăng bán cho can về dùng dần nào đắt quá😁
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Thaays bảo vừa đổ hơn 20m3 khối xăng bán cho can về dùng dần nào đắt quá😁
Dầu đắt và thiếu nguồn, mỗi trạm nó bơm chỉ 1000L/tàu nên dự trữ mỗi tàu vài thùng phuy dầu cho nó chạy chứ xăng thì tích làm gì, nhà có xe vk tôi chạy xăng mỗi tháng có hết 2 bình đâu 😂
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo