Hai đứa về cho cho chị thay áo rồi đi ra biển nghịch cát một hồi, mặt trời đứng bóng thì trên cánh mũi và trán của chị cũng đã lấm tấm mồ hôi. Nhìn chị cười rạng rỡ không một nếp nhăn cùng bộ răng đều tăm tắp, không một điểm lỗi. Về cơ bản đây là một cô gái sắc xảo và tinh tế,lắm lúc nghịch ngợm phá cách nhưng lúc bình thường với người thân quen thì lại phúc hậu và chu toàn, giống với Minh Hà.
Sau này tao có bảo, như bộ răng với mũi của em là người ta tiết kiệm dc cả vài trăm triệu đấy
Nô nghịch một hồi lăn lộn đến khi cát và nước biển dính lẫn mồ hôi ướt sũng áo thì bọn tao mới về. Chợt tao chú ý vào ngực chị và chớp mắt nhanh
- Tất cả quần áo em đang mặc là đều do anh mua đấy, nay em mới mặc áo trong
- Em thấy sao
- Ổn ổn, gọn và không khó chịu tí nào, à quên chưa có hành động cảm ơn cảm huệ nhể
Bất ngờ chị kéo sát tao lại và hôn nhau, lúc này bãi biển chả có ai nên rất thoải mái không ngại ngần.
- Về đi, không mẹ lại gọi, về em còn nấu cơm, ăn uống thế này lại tăng cân mất thôi, từ khi có anh em tăng mất 2kg đấy
- Để anh nhấc lên xem nào
Tao bế xốc chị lên chạy ra mép nước khi sóng đang đánh vào bờ và ngêu ngao đoạn chế bài chiếc khăn Piêu mà hồi bé tao hay hát
- A cô em béo quay để anh nhấc lên thử xem nào.., á a 50 cân, cả vú 51kg, thêm bvs là 52kg
- A cô em dễ thương để anh nhúng xuống thử xem nào..,
- Ôi không, đừng, ướt người em mất, em đang bị mà, nhưng tao đã hạ lưng chị xuống gần sát mặt nước thì đổ người xuống vậy là ướt sạch từ đầu đến đuôi
- Thôi đi về em còn thay, anh đúng là, em đã bảo lại còn cố nghịch, em không mang theo cái nào đâu, bị làm sao anh chết với em
Đi đến một cái sạp bán đồ biển tươi, hai đứa hiếu kỳ xuống mua mấy thứ rồi về đến nhà thì mẹ chị đang nấu cơm, cả nhà cười ngất khi cô con gái ướt đẫm quần jean còn áo thì đã gần khô sau 20km đi xe máy.
- Sao lại ướt thế kia - mẹ chị hỏi
- Trời mưa bác ạ, tao xách túi đồ ăn vào bếp cho mẹ chị chế biến
- Ngoài đấy mưa ah con
- Mưa từ mặt đất ngược lên còn trên trời thì vẫn nắng - chị dâu chêm vào hóm hỉnh
- Thực ra là thấy người ta bán nhiều đồ ăn, cô ấy nhảy vào tranh mua nên quên mất là đang đứng trong bồn nước sục o xi
- Thế là thế nào ?
- Thì chết tôm cua của họ nên phải mua bù để bù đắp thiệt hại chị ạ, suýt nữa thì ra đi cái điện thoại - chị đi ngang qua đạp tao một cái rõ mạnh
- Thế thì bằng mấy tháng lương của chị rồi
- Chiều đi sớm hay lúc nào hả hai đứa? Đi cùng anh chị không ?
- Bọn em có tí hàng đón ở bến xe, từ đây ra chõ bưu điện Cầu Lim có xa không anh?
Tầm 30p đi thong dong, em có khách ở đây cơ ah
- Khách của nhà xe em quen họ nhờ gửi hộ, nói qua nói lại họ pass lại mối này, chi lại cho họ một tí theo mỗi đơn hàng
- Chú kinh doanh mát tay thế nhỉ, cho chị đi theo đi. Chị thích buôn bán lắm mà không tìm được ai đồng hành, mài dao sắc lẹm thế kia thì chém khách chắc phát nào ra phát ấy
- Thôi anh, một nhà không nên có 2 người cùng xuất sắc, nên để cô út làm được rồi - chị nói đùa
Vào bữa cơm cả nhà xum vầy, chị rất ý tứ đánh động cả nhà
- Hôm nay mà thuận lợi thì Đợt tới con chắc sẽ về nhiều liên tục đấy, hay con gửi hàng về nhờ mẹ đi giao hộ con nhé, coi như cho mẹ phụ trách dưới này luôn.
- Mẹ biết đâu ấy, mà còn đi làm thời gian đâu mà hàng với hoá
- Ấy là con trêu thế
- Thì có việc cứ về chứ sao, xong lại về đây mà ăn uống nghỉ ngơi, lang thanh vạ vật hàng quán làm gì cho khổ, được vài đồng lãi mất công lại rải đường hết thì làm làm gì.
- con biết thế, nên mới cứ bảo trước để về còn được ăn ké cơm nhà với bố mẹ chứ. Hoặc nếu bị quá giờ quá bữa thì con gọi mấy đứa trên thành phố đi uống bia rồi bắt xe về
Đến câu này thì cả nhà đón được hết ý của chị, bố chị nói
- Thì về tiện công việc rồi rẽ về đây sao phải lang thang đâu, cách nhỡ gì cho cam, có hơn chục cây số xa xôi gì, lãi được mấy đồng lại chi phí hết thề đi cho nhọc người,thân quen sau này gửi xe được thì gửi tính sau chứ
- Vâng, chiều con đi xem thế nào đã, tiện mua cho cu Tít mấy cái áo mới.
- Chỗ cháu làm có hay phải đi đâu xa không cháu?
- Cháu thì có việc cần mới phải đi thôi bác ạ, vì cháu không phải bám công trường như bên làm thi công. Với lại cháu cũng đang học nên cũng có lý do để ít phải đi bác ạ.
- Thế cũng tốt, đi lại nhiều thì biết học hỏi dc nhiều nhưng lại vất vả - bố chị nói
- Nhìn thư sinh thế kia đi công trường chịu sao nổi hả em? Chị dâu góp chuyện
- Đấy như này là đã đen bắt nắng nhiều rồi đấy chứ như hồi còn học năm nhất năm hai còn thư sinh mặt búng ra sữa cơ chị ạ
- Thế mà mài dao với cắt gà vịt còn không thua kém các chú nhà mình, cứ bảo trói gà không chặt chứ xem ra trói người cũng đố mà chạy được - cả nhà bật cười
- Thế anh có phải đi bắt trói tội phạm không ạ?
- Anh ấy cũng như em thôi, mới biết trói mỗi chị
- Lần đầu em thấy bạn em mài dao cắt gà vịt đấy, thà nào mỗi lần về quê giỗ chạp là toàn về từ hôm trước, hoá ra là vậy.
- Thì con trai nhà có việc phải về sớm là đúng thôi, lại là nghành trưởng.
- Nhà cháu là trưởng một chi họ thôi ạ, nhưng là chi lớn nhất trong mấy chi của cả họ lớn.
- Uh, lớn bé không quan trọng, miễn là mình ý thức và có trách nhiệm từ nhà mình mà ra là được, làm gì thì làm trước hết phải tề gia cái đã. Trách nhiệm nó không đơn thuần là tiền bạc mà là sự có mặt, chung tay chung sức trong nhà thì mới tính được bên ngoài. Giờ hiện đại rồi nhưng vẫn cần giữ cái nếp sống trong gia đình không để mai một, rồi còn thế hệ con cháu sau này, người ngoài họ còn nhìn vào, người trong nhà còn trông mong. Nhà nào cũng thế
Bố chị nói câu này như một câu nhắc khéo tao, và ý thức lại luôn cho cả hai anh em chị.
- Về đây với hai bác, biết nhà biết cửa, khi nào có dịp tiện thì cứ rẽ vào đây chơi, có thời gian thì ăn với bác bữa cơm nhà, đừng khách sáo hay bày vẽ cháu ạ - mẹ chị nói
- Nhà có mỗi hai ông bà, ngoài họ hàng thân thích thì Không phải ai cũng được mời về đây ăn cơm đâu em ạ, nên đừng để mất cơ hội nhé - chị dâu nói.
- Cháu cũng rất cám ơn hai bác và anh chị đã đón tiếp cháu thịnh tình, về cơ bản cháu rất ghi nhận tình cảm của hai bác và gia đình. Cũng lần đầu cháu được về nhà mình chơi, nếu có gì chưa phù hợp hai bác bỏ qua và góp ý cho cháu. Còn như hai bác vừa nói thì cháu cũng nhất trí bởi bậc cha mẹ nào cũng nhắc nhở con cái như vậy, bố mẹ cháu ở quê cũng thế thôi. Còn nếu có dịp khác về đây cháu sẽ thu xếp qua thăm hai bác
- Thế một mình anh có dám về đây không? Hôm qua nay có em nên thanh niên trong làng không dám manh động đấy - chị cười ranh mãnh
- Mình cứ đứng đắn thì sợ gì ai, chưa gì đã đe doạ nhau.
- Gớm, nó đã lặn lội lên tận cửa khẩu để buôn hàng thì lại còn phải lo nó bị bắt nạt - anh chị lên tiếng
- Ơ, phép vua thua lệ làng, đầy vệ tinh theo đuổi em từ hồi học cấp 2, giờ vẫn chưa có vợ con, nên em cứ nhắc cho mà lựa thân. Không nghe trâu ta ăn cỏ đồng ta bao giờ ah?
- Kinh, giờ lại văn thơ ca dao ấy á mày - anh chị nói
- Oh, có người là dân lớp chọn Văn, nên không lẽ em lại không học mót được tí ah? Thấy bảo bà nội cũng dạy học như mẹ ấy, rồi cụ nội anh ấy biết và thuộc nhiều ca dao tục ngữ lắm
- Cụ nội cháu còn khoẻ không?
- Cụ cháu còn khoẻ bác ạ, cụ sinh năm 1920, cũng không được như vài năm trước nhưng vẫn quét dọn quanh nhà, vẫn nhai trầu được.
- Nhà anh ấy cũng thuộc diện chính sách đấy bố
- Là như nào?
- Cụ cháu là vợ liệt sĩ thời Pháp, cụ ông trước là lính du kích, bị bắt rồi hi sinh khi ông nội cháu mới được mấy tuổi, cụ ở vậy nuôi ông nôi với một bà nữa là em gái của ông.
- Thế ông cháu cũng đi bộ đội.
- Vầng, ông cháu thấy bảo đi bộ đội năm 60 rồi công tác đến năm 95 thì nghỉ hưu. Hai chú dưới bố cháu cũng đi nghĩa vụ.
- Thế là phúc đức quá rồi cháu ạ. Cốt yếu nhất là gia đình có trên có dưới, có nề nếp cái đã, giàu có hay không nó lại do duyên do vận từng người. Đất có thần dân có vận mà, các cụ dạy rổi
- Ôi nay bố lại ca dao tục ngữ nữa, kiểu như mọi người bắt đúng sóng với nhau ấy nhỉ