Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

asdassd

Yếu sinh lý
Tks
Nhưng nghành luật lại là thứ tôi không hề thích. Trong suốt quá trình học, tôi lại thích môn đàm phán tuy nhiên cũng chỉ được 7,8 tổng kết môn
điểm số không phản ánh đc gì mà anh. quan trọng là sử dụng bên ngoài ra sao. câu chuyện của em cũng khá giống anh, mà giờ e còn chưa quá 30 thì k biết mai sau sẽ ra sao :)
 

nguyenbaotri16111

Yếu sinh lý
@Chịch dạo đường phố em thì nhỏ hơn A nhiều nên xưng hô vậy cho dễ !
Suốt cả chiều giờ mò tới trang 46 . Ước có video kể chuyện A nằm nghe cho tới trang 221. Đọc muốn lòi con mắt do e bị cận cũng gần 5 độ.
Đọc mới ngang đây thôi sơ bộ hiểu rõ con người A hơn là e tập trung những chuyện khác. E phải nói là khâm phục cách sống của A và định hướng của A lúc còn nhỏ ( thứ mà em không có được bằng tuổi ấy )
Chị mối tình đầu của A cũng như trường hợp như em vậy. Sau này e có gia đình,họ cũng đổ vỡ hôn nhân và có tận 2 người con của 2 ng đàn ông khác. Tới tận bây giờ e cũng chỉ biết thương cho số phận nyc của em,và suốt ngần ấy năm chia tay e luôn theo dõi cuộc sống của nó. Cả nhà nó và dòng họ nó hầu như ai cũng quý mến em,còn gọi là con rễ hờ ( rễ hụt rồi )
Hiện tại mỗi năm e và nyc gặp nhau khoảng 1 - 3 lần,lần nào gặp cũng nhậu say khướt,mà nhậu k có gia đình nó thì cứ say vào ánh mắt nó nhìn em đẫm lệ rươm rướm ... vì e biết nó vẫn còn ân hận khi mắc sai lầm bỏ e vô SG,và tất cả những điều e hy sinh và sống trọn vẹn khi quen nhau . Sau khi nó quay về lại Huế thì hầu như em k còn quan tâm đến việc quay lại nữa. Chỉ có gặp nhau nhậu vui vẻ như 2 người bạn thì đc. Em phải nói thời điểm đó em hận... e từng đau khổ rất nhiều khi nó đi bỏ lại em .. nhưng hiện tại và cả về sau,em cũng nói với nó rất nhiều lần,cuộc đời A chỉ có gia đình và sẽ k bao giờ làm người con gái A yêu thương phải đau khổ , vì a thấm được cái nỗi lòng đó biết nhường nào.. a chỉ dõi theo cuộc sống em đến khi nào a còn có thể và sẽ đằng sau em mỗi khi trên cuộc đời e vấp ngã thì vẫn còn có a k bỏ rơi e. A sẽ giúp những gì có thể và chúng ta chỉ dừng ngang đó. Nên 1 năm e gặp nhau với nó rất ít dù nhà thì gần nhau.
Em cũng khâm phục trí nhớ của A kể từng chi tiết một ( e cũng có ông A cũng 60 tuổi hơn rồi kể chuyện quá khứ nhớ từng câu từng chữ 1 ) em mà có cái trời phú trí nhớ như vậy nữa thì chuyện e cũng k thua kém gì . Hihi cũng manh liệt lắm , mà tuổi trẻ thì đc nhiều cái mới lạ hơn nữa chứ k như hồi xưa của A !
Chào A nhé ! Chúc A một ngày tốt lành và nếu có duyên A công tác đi ngang Huế em mời A vài chai HuDa ( Hãy Uống Đi A ) của Huế mộng mơ A nhé !!!
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Hai đứa về cho cho chị thay áo rồi đi ra biển nghịch cát một hồi, mặt trời đứng bóng thì trên cánh mũi và trán của chị cũng đã lấm tấm mồ hôi. Nhìn chị cười rạng rỡ không một nếp nhăn cùng bộ răng đều tăm tắp, không một điểm lỗi. Về cơ bản đây là một cô gái sắc xảo và tinh tế,lắm lúc nghịch ngợm phá cách nhưng lúc bình thường với người thân quen thì lại phúc hậu và chu toàn, giống với Minh Hà.
Sau này tao có bảo, như bộ răng với mũi của em là người ta tiết kiệm dc cả vài trăm triệu đấy
Nô nghịch một hồi lăn lộn đến khi cát và nước biển dính lẫn mồ hôi ướt sũng áo thì bọn tao mới về. Chợt tao chú ý vào ngực chị và chớp mắt nhanh
- Tất cả quần áo em đang mặc là đều do anh mua đấy, nay em mới mặc áo trong
- Em thấy sao
- Ổn ổn, gọn và không khó chịu tí nào, à quên chưa có hành động cảm ơn cảm huệ nhể
Bất ngờ chị kéo sát tao lại và hôn nhau, lúc này bãi biển chả có ai nên rất thoải mái không ngại ngần.
- Về đi, không mẹ lại gọi, về em còn nấu cơm, ăn uống thế này lại tăng cân mất thôi, từ khi có anh em tăng mất 2kg đấy
- Để anh nhấc lên xem nào
Tao bế xốc chị lên chạy ra mép nước khi sóng đang đánh vào bờ và ngêu ngao đoạn chế bài chiếc khăn Piêu mà hồi bé tao hay hát
- A cô em béo quay để anh nhấc lên thử xem nào.., á a 50 cân, cả vú 51kg, thêm bvs là 52kg
- A cô em dễ thương để anh nhúng xuống thử xem nào..,
- Ôi không, đừng, ướt người em mất, em đang bị mà, nhưng tao đã hạ lưng chị xuống gần sát mặt nước thì đổ người xuống vậy là ướt sạch từ đầu đến đuôi
- Thôi đi về em còn thay, anh đúng là, em đã bảo lại còn cố nghịch, em không mang theo cái nào đâu, bị làm sao anh chết với em
Đi đến một cái sạp bán đồ biển tươi, hai đứa hiếu kỳ xuống mua mấy thứ rồi về đến nhà thì mẹ chị đang nấu cơm, cả nhà cười ngất khi cô con gái ướt đẫm quần jean còn áo thì đã gần khô sau 20km đi xe máy.
- Sao lại ướt thế kia - mẹ chị hỏi
- Trời mưa bác ạ, tao xách túi đồ ăn vào bếp cho mẹ chị chế biến
- Ngoài đấy mưa ah con
- Mưa từ mặt đất ngược lên còn trên trời thì vẫn nắng - chị dâu chêm vào hóm hỉnh
- Thực ra là thấy người ta bán nhiều đồ ăn, cô ấy nhảy vào tranh mua nên quên mất là đang đứng trong bồn nước sục o xi
- Thế là thế nào ?
- Thì chết tôm cua của họ nên phải mua bù để bù đắp thiệt hại chị ạ, suýt nữa thì ra đi cái điện thoại - chị đi ngang qua đạp tao một cái rõ mạnh
- Thế thì bằng mấy tháng lương của chị rồi
- Chiều đi sớm hay lúc nào hả hai đứa? Đi cùng anh chị không ?
- Bọn em có tí hàng đón ở bến xe, từ đây ra chõ bưu điện Cầu Lim có xa không anh?
Tầm 30p đi thong dong, em có khách ở đây cơ ah
- Khách của nhà xe em quen họ nhờ gửi hộ, nói qua nói lại họ pass lại mối này, chi lại cho họ một tí theo mỗi đơn hàng
- Chú kinh doanh mát tay thế nhỉ, cho chị đi theo đi. Chị thích buôn bán lắm mà không tìm được ai đồng hành, mài dao sắc lẹm thế kia thì chém khách chắc phát nào ra phát ấy
- Thôi anh, một nhà không nên có 2 người cùng xuất sắc, nên để cô út làm được rồi - chị nói đùa
Vào bữa cơm cả nhà xum vầy, chị rất ý tứ đánh động cả nhà
- Hôm nay mà thuận lợi thì Đợt tới con chắc sẽ về nhiều liên tục đấy, hay con gửi hàng về nhờ mẹ đi giao hộ con nhé, coi như cho mẹ phụ trách dưới này luôn.
- Mẹ biết đâu ấy, mà còn đi làm thời gian đâu mà hàng với hoá
- Ấy là con trêu thế
- Thì có việc cứ về chứ sao, xong lại về đây mà ăn uống nghỉ ngơi, lang thanh vạ vật hàng quán làm gì cho khổ, được vài đồng lãi mất công lại rải đường hết thì làm làm gì.

- con biết thế, nên mới cứ bảo trước để về còn được ăn ké cơm nhà với bố mẹ chứ. Hoặc nếu bị quá giờ quá bữa thì con gọi mấy đứa trên thành phố đi uống bia rồi bắt xe về
Đến câu này thì cả nhà đón được hết ý của chị, bố chị nói
- Thì về tiện công việc rồi rẽ về đây sao phải lang thang đâu, cách nhỡ gì cho cam, có hơn chục cây số xa xôi gì, lãi được mấy đồng lại chi phí hết thề đi cho nhọc người,thân quen sau này gửi xe được thì gửi tính sau chứ
- Vâng, chiều con đi xem thế nào đã, tiện mua cho cu Tít mấy cái áo mới.
- Chỗ cháu làm có hay phải đi đâu xa không cháu?
- Cháu thì có việc cần mới phải đi thôi bác ạ, vì cháu không phải bám công trường như bên làm thi công. Với lại cháu cũng đang học nên cũng có lý do để ít phải đi bác ạ.
- Thế cũng tốt, đi lại nhiều thì biết học hỏi dc nhiều nhưng lại vất vả - bố chị nói
- Nhìn thư sinh thế kia đi công trường chịu sao nổi hả em? Chị dâu góp chuyện
- Đấy như này là đã đen bắt nắng nhiều rồi đấy chứ như hồi còn học năm nhất năm hai còn thư sinh mặt búng ra sữa cơ chị ạ
- Thế mà mài dao với cắt gà vịt còn không thua kém các chú nhà mình, cứ bảo trói gà không chặt chứ xem ra trói người cũng đố mà chạy được - cả nhà bật cười
- Thế anh có phải đi bắt trói tội phạm không ạ?
- Anh ấy cũng như em thôi, mới biết trói mỗi chị
- Lần đầu em thấy bạn em mài dao cắt gà vịt đấy, thà nào mỗi lần về quê giỗ chạp là toàn về từ hôm trước, hoá ra là vậy.
- Thì con trai nhà có việc phải về sớm là đúng thôi, lại là nghành trưởng.
- Nhà cháu là trưởng một chi họ thôi ạ, nhưng là chi lớn nhất trong mấy chi của cả họ lớn.
- Uh, lớn bé không quan trọng, miễn là mình ý thức và có trách nhiệm từ nhà mình mà ra là được, làm gì thì làm trước hết phải tề gia cái đã. Trách nhiệm nó không đơn thuần là tiền bạc mà là sự có mặt, chung tay chung sức trong nhà thì mới tính được bên ngoài. Giờ hiện đại rồi nhưng vẫn cần giữ cái nếp sống trong gia đình không để mai một, rồi còn thế hệ con cháu sau này, người ngoài họ còn nhìn vào, người trong nhà còn trông mong. Nhà nào cũng thế
Bố chị nói câu này như một câu nhắc khéo tao, và ý thức lại luôn cho cả hai anh em chị.
- Về đây với hai bác, biết nhà biết cửa, khi nào có dịp tiện thì cứ rẽ vào đây chơi, có thời gian thì ăn với bác bữa cơm nhà, đừng khách sáo hay bày vẽ cháu ạ - mẹ chị nói
- Nhà có mỗi hai ông bà, ngoài họ hàng thân thích thì Không phải ai cũng được mời về đây ăn cơm đâu em ạ, nên đừng để mất cơ hội nhé - chị dâu nói.
- Cháu cũng rất cám ơn hai bác và anh chị đã đón tiếp cháu thịnh tình, về cơ bản cháu rất ghi nhận tình cảm của hai bác và gia đình. Cũng lần đầu cháu được về nhà mình chơi, nếu có gì chưa phù hợp hai bác bỏ qua và góp ý cho cháu. Còn như hai bác vừa nói thì cháu cũng nhất trí bởi bậc cha mẹ nào cũng nhắc nhở con cái như vậy, bố mẹ cháu ở quê cũng thế thôi. Còn nếu có dịp khác về đây cháu sẽ thu xếp qua thăm hai bác
- Thế một mình anh có dám về đây không? Hôm qua nay có em nên thanh niên trong làng không dám manh động đấy - chị cười ranh mãnh
- Mình cứ đứng đắn thì sợ gì ai, chưa gì đã đe doạ nhau.
- Gớm, nó đã lặn lội lên tận cửa khẩu để buôn hàng thì lại còn phải lo nó bị bắt nạt - anh chị lên tiếng
- Ơ, phép vua thua lệ làng, đầy vệ tinh theo đuổi em từ hồi học cấp 2, giờ vẫn chưa có vợ con, nên em cứ nhắc cho mà lựa thân. Không nghe trâu ta ăn cỏ đồng ta bao giờ ah?
- Kinh, giờ lại văn thơ ca dao ấy á mày - anh chị nói
- Oh, có người là dân lớp chọn Văn, nên không lẽ em lại không học mót được tí ah? Thấy bảo bà nội cũng dạy học như mẹ ấy, rồi cụ nội anh ấy biết và thuộc nhiều ca dao tục ngữ lắm
- Cụ nội cháu còn khoẻ không?
- Cụ cháu còn khoẻ bác ạ, cụ sinh năm 1920, cũng không được như vài năm trước nhưng vẫn quét dọn quanh nhà, vẫn nhai trầu được.
- Nhà anh ấy cũng thuộc diện chính sách đấy bố
- Là như nào?
- Cụ cháu là vợ liệt sĩ thời Pháp, cụ ông trước là lính du kích, bị bắt rồi hi sinh khi ông nội cháu mới được mấy tuổi, cụ ở vậy nuôi ông nôi với một bà nữa là em gái của ông.
- Thế ông cháu cũng đi bộ đội.
- Vầng, ông cháu thấy bảo đi bộ đội năm 60 rồi công tác đến năm 95 thì nghỉ hưu. Hai chú dưới bố cháu cũng đi nghĩa vụ.
- Thế là phúc đức quá rồi cháu ạ. Cốt yếu nhất là gia đình có trên có dưới, có nề nếp cái đã, giàu có hay không nó lại do duyên do vận từng người. Đất có thần dân có vận mà, các cụ dạy rổi
- Ôi nay bố lại ca dao tục ngữ nữa, kiểu như mọi người bắt đúng sóng với nhau ấy nhỉ
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
@Chịch dạo đường phố em thì nhỏ hơn A nhiều nên xưng hô vậy cho dễ !
Suốt cả chiều giờ mò tới trang 46 . Ước có video kể chuyện A nằm nghe cho tới trang 221. Đọc muốn lòi con mắt do e bị cận cũng gần 5 độ.
Đọc mới ngang đây thôi sơ bộ hiểu rõ con người A hơn là e tập trung những chuyện khác. E phải nói là khâm phục cách sống của A và định hướng của A lúc còn nhỏ ( thứ mà em không có được bằng tuổi ấy )
Chị mối tình đầu của A cũng như trường hợp như em vậy. Sau này e có gia đình,họ cũng đổ vỡ hôn nhân và có tận 2 người con của 2 ng đàn ông khác. Tới tận bây giờ e cũng chỉ biết thương cho số phận nyc của em,và suốt ngần ấy năm chia tay e luôn theo dõi cuộc sống của nó. Cả nhà nó và dòng họ nó hầu như ai cũng quý mến em,còn gọi là con rễ hờ ( rễ hụt rồi )
Hiện tại mỗi năm e và nyc gặp nhau khoảng 1 - 3 lần,lần nào gặp cũng nhậu say khướt,mà nhậu k có gia đình nó thì cứ say vào ánh mắt nó nhìn em đẫm lệ rươm rướm ... vì e biết nó vẫn còn ân hận khi mắc sai lầm bỏ e vô SG,và tất cả những điều e hy sinh và sống trọn vẹn khi quen nhau . Sau khi nó quay về lại Huế thì hầu như em k còn quan tâm đến việc quay lại nữa. Chỉ có gặp nhau nhậu vui vẻ như 2 người bạn thì đc. Em phải nói thời điểm đó em hận... e từng đau khổ rất nhiều khi nó đi bỏ lại em .. nhưng hiện tại và cả về sau,em cũng nói với nó rất nhiều lần,cuộc đời A chỉ có gia đình và sẽ k bao giờ làm người con gái A yêu thương phải đau khổ , vì a thấm được cái nỗi lòng đó biết nhường nào.. a chỉ dõi theo cuộc sống em đến khi nào a còn có thể và sẽ đằng sau em mỗi khi trên cuộc đời e vấp ngã thì vẫn còn có a k bỏ rơi e. A sẽ giúp những gì có thể và chúng ta chỉ dừng ngang đó. Nên 1 năm e gặp nhau với nó rất ít dù nhà thì gần nhau.
Em cũng khâm phục trí nhớ của A kể từng chi tiết một ( e cũng có ông A cũng 60 tuổi hơn rồi kể chuyện quá khứ nhớ từng câu từng chữ 1 ) em mà có cái trời phú trí nhớ như vậy nữa thì chuyện e cũng k thua kém gì . Hihi cũng manh liệt lắm , mà tuổi trẻ thì đc nhiều cái mới lạ hơn nữa chứ k như hồi xưa của A !
Chào A nhé ! Chúc A một ngày tốt lành và nếu có duyên A công tác đi ngang Huế em mời A vài chai HuDa ( Hãy Uống Đi A ) của Huế mộng mơ A nhé !!!b
Tks! Mình cũng thi thoảng vào đó. Hồi còn đi học cũng có hai bạn cùng lớp cũng người Huế
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
@Chịch dạo đường phố em thì nhỏ hơn A nhiều nên xưng hô vậy cho dễ !
Suốt cả chiều giờ mò tới trang 46 . Ước có video kể chuyện A nằm nghe cho tới trang 221. Đọc muốn lòi con mắt do e bị cận cũng gần 5 độ.
Đọc mới ngang đây thôi sơ bộ hiểu rõ con người A hơn là e tập trung những chuyện khác. E phải nói là khâm phục cách sống của A và định hướng của A lúc còn nhỏ ( thứ mà em không có được bằng tuổi ấy )
Chị mối tình đầu của A cũng như trường hợp như em vậy. Sau này e có gia đình,họ cũng đổ vỡ hôn nhân và có tận 2 người con của 2 ng đàn ông khác. Tới tận bây giờ e cũng chỉ biết thương cho số phận nyc của em,và suốt ngần ấy năm chia tay e luôn theo dõi cuộc sống của nó. Cả nhà nó và dòng họ nó hầu như ai cũng quý mến em,còn gọi là con rễ hờ ( rễ hụt rồi )
Hiện tại mỗi năm e và nyc gặp nhau khoảng 1 - 3 lần,lần nào gặp cũng nhậu say khướt,mà nhậu k có gia đình nó thì cứ say vào ánh mắt nó nhìn em đẫm lệ rươm rướm ... vì e biết nó vẫn còn ân hận khi mắc sai lầm bỏ e vô SG,và tất cả những điều e hy sinh và sống trọn vẹn khi quen nhau . Sau khi nó quay về lại Huế thì hầu như em k còn quan tâm đến việc quay lại nữa. Chỉ có gặp nhau nhậu vui vẻ như 2 người bạn thì đc. Em phải nói thời điểm đó em hận... e từng đau khổ rất nhiều khi nó đi bỏ lại em .. nhưng hiện tại và cả về sau,em cũng nói với nó rất nhiều lần,cuộc đời A chỉ có gia đình và sẽ k bao giờ làm người con gái A yêu thương phải đau khổ , vì a thấm được cái nỗi lòng đó biết nhường nào.. a chỉ dõi theo cuộc sống em đến khi nào a còn có thể và sẽ đằng sau em mỗi khi trên cuộc đời e vấp ngã thì vẫn còn có a k bỏ rơi e. A sẽ giúp những gì có thể và chúng ta chỉ dừng ngang đó. Nên 1 năm e gặp nhau với nó rất ít dù nhà thì gần nhau.
Em cũng khâm phục trí nhớ của A kể từng chi tiết một ( e cũng có ông A cũng 60 tuổi hơn rồi kể chuyện quá khứ nhớ từng câu từng chữ 1 ) em mà có cái trời phú trí nhớ như vậy nữa thì chuyện e cũng k thua kém gì . Hihi cũng manh liệt lắm , mà tuổi trẻ thì đc nhiều cái mới lạ hơn nữa chứ k như hồi xưa của A !
Chào A nhé ! Chúc A một ngày tốt lành và nếu có duyên A công tác đi ngang Huế em mời A vài chai HuDa ( Hãy Uống Đi A ) của Huế mộng mơ A nhé !!!
Những gì đã qua là xong, họ phản bội quay lưng hay chủ đông chia tay êm đẹp văn mình cũng thế thôi. Khép lại toàn bộ không vương vấn cho đỡ day dứt. Tôi thấy bạn cũng rất cao thượng và có nghĩa cử đấy, nên trong khả năng giới hạn cho phép thôi nhé, hài hoà là được
Bia Huda tôi thích loại đóng chai thuỷ tinh, hồi 2019 tôi một mạch làm 12 chai rồi mới ra sân bay về HN
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Lịch kịch xách đồ lên nhà chị cũng đã quá 20h tối, không quá mệt nhưng tao lại dở chứng đau đầu, nhắn với Hương là sáng mai về sớm nên tối đó tao ở lại với chị vì thèm được ôm và gác chân, mỗi tội ngủ chay vì chị đang đến tháng đèn đỏ.
Thay giặt và quấn nhau trong nhà tắm một hồi, tao muốn đi bộ một lúc cho dễ ngủ
- Mình xuống đi bộ một lúc đi, về ngủ cho ngon và đớ tích calo trong người sau hai ngày ăn uống quá đầy đủ.
- Đồng ý, em lấy cái áo khoác rồi đi. Xuống dưới bây giờ cũng se lạnh rồi. Ở nhà mới thấy lạnh vì thoáng đãng và nhiều cây cối.
Hai đứa lang thang quanh dãy này sang dãy khác, rồi thêm một vòng công viên Nghĩa Đô, quay trở về đến đầu Tô Hiệu tạt vào quán ngô nướng.
- Anh về nhà em lần đầu thấy thế nào? Bố mẹ em có gì làm anh không thoải mái không?
- Không,anh được bố mẹ và mọi người đón tiếp vậy là quá ổn rồi, có gì đâu mà không thoải mái, chỉ ngại có gì không vừa ý bố mẹ em thôi. Xong bố mẹ em cũng rất tâm lý và chu đáo mà, lại còn tế nhị nữa.
- Mẹ em hỏi gì ah?
- Vâng, lúc anh tắm thì mẹ gọi em
- Mẹ bảo sao? Chắc bảo và nhắc nhở em thôi chứ anh thì có gì mà hỏi nhỉ
- Thì mẹ hỏi han thôi, nói chung các cụ nhà nào cũng vậy mà, anh lo lắng ah
- Sao em lại hỏi thế? Em trông anh có gì thể hiện là đang lo lắng không?
- Cái này ở anh thì anh biết thôi, em biết đâu được ấy.
- Chỉ bảo là thằng ấy ăn uống được, nói năng được, cũng biết tay dao tay thớt chứ không đặc sệt kiểu sinh viên học sinh như người khác,Nhà mà có công có việc là cũng biết trông ngó.
Rồi chuyện buôn bán, tiền nong cứ rạch ròi phân mỉnh ra, lúc vui vẻ còn bù trừ cho lúc không vui thì mới bền lâu được.
- Trước mặt anh mẹ em thi thoảng có nói nhẹ em vài câu chắc là anh cũng nghe và hiểu ý. Còn bây giờ với mọi người thì chúng mình mới chỉ là góc độ bạn bè thân thiết hơn bình thường một chút thì các cụ nhìn thấy và cũng chỉ góp ý bảo ban nhất định.
- Cái này anh đồng ý này.
- Còn tất nhiên anh cũng hiểu thế nào là nhập gia tuỳ tục, thành ra nếu bố mẹ hay anh chị có bảo sao thì em cũng cứ chia sẻ anh biết, không nên giữ ý rồi bênh anh đâu nhé. Vì cái gì thì cái, trước sau lâu dài rồi cũng sẽ biết cả nên cứ theo lẽ thường tự nhiên là tốt nhất. Bản thân anh cũng cần phải học hỏi và điều chỉnh cũng như trưởng thành hơn mà.
- Gớm, lại vòng vo rồi thủ thế đấy , đã ai đụng chạm gì đâu mà đã vội tính nước lùi thế hả ông
Đấy không phải nước lùi hay nước tiến, mà mỗi gia đình lại có nếp riêng rồi đất lề quê thói, ngay cả em về nhà anh cũng vậy mà. Đúng ko nào?
- Nên dù cũng ngoài hai mưoi xong mình còn rất trẻ nên được phụ huynh căn dặn nhắc nhở cũng là điều đáng quý và ghi nhận. Thành ra với anh thì không để phật ý mất lòng ai là được, còn mỗi người sẽ có góc nhìn quan điểm riêng, tất cả đều đang ghi nhận và tiếp thu có chọn lọc.
- Em thấy anh cứ như ông già ấy, nói câu nào là giữ mình câu ấy, anh cứ thả lỏng thoải mái ra đi, chưa gì đã...
- Thì em thấy đấy, ngoài học hành trên lớp thì việc bên ngoài toàn tiếp xúc với người lớn tuổi trưởng thành hơn mình mà, nên lắm cái cũng cần học hỏi không đơn thuần là kiếm tí tiền mà còn cách đối nhân xử thế nữa
- Thà nào, mẹ em hỏi là nhà xe anh quen sao lại thân và dễ đến mức ấy
- Nên để ý cách nó nói chuyện điện thoại là thấy nó là đứa trách nhiệm và tin cậy, còn sau này công việc làm nó thay đổi con người như nào thì chưa biết.
- Thì mình cứ đàng hoàng sòng phẳng thôi, em không thấy nhũng lần mình bị bắt hàng anh vẫn trả cho họ đủ tiền cước không xin xỏ gì ah.
- Cho nên em cứ thấy như này cho dễ nhé
- Dù mình mới chỉ đang yêu và cuộc sống về sau còn nhiều thứ biến đổi, tích cực hay tiêu cực là chưa biết được. Xong ở góc độ gia đình thì bố mẹ em căn dặn nhắc nhở anh cũng coi tương tự như bố mẹ anh với anh thôi. Bởi dù sao ít nhiều cũng sẽ liên quan và ảnh hưởng đến con em của họ mà.

- Ok, thế lần tới anh có muốn về nữa ko hoặc nếu có tiện công việc như bố em bảo thì một mình có dám rẽ vào nhà em ko
- Thì có chứ, sao lại không nhỉ, đến khi nào bị ghét thì thôi chứ. Tao cười rồi trả tiền dắt chị đứng dậy ra về. Mùi hoa sữa đã phảng phất đâu đây, tao cố gắng hít hà cái mùi này, nếu không có chút hương hoa sữa khéo mùa Thu là tao ghét nhất bởi cái gió heo may khô rát và luôn gây buồn ngủ.
Sáng hôm sau
Chị vẫn chìm trong giấc ngủ, tao dậy trước thay quần áo, mua đồ ăn sáng đặt trên bàn cho chị kèm mảnh giấy viết tay vài chữ rồi về lấy mấy thứ đi làm, Hương giờ này chắc đang trên trường rồi.
Gửi bộ tài liệu và mấy file khác chỗ chị Giang, tao chân trước chân sau lẻn ra ngoài quán cafe đợi ông anh đến bàn việc trước khi gặp khách
- Tình trạng khách này ntn mà chú phải cẩn thận thế
- Họ có một tổ máy trung tâm gồm 28 cục nóng chạy bằng quạt gió pha nước
- Yêu cầu của họ là gì?
- Nó đã hoạt động từ 1992 đến nay, cần đại tu một lần từ bên ngoài đến bên trong, gồm
- Sơn lại khung thép
- Lắp lại dàn nóng mới
- Thay dầu thay gas bầu lọc
- Đầu máy nào mà yếu thì phải thay thế
- Ok vậy họ đã có những gì, mình làm công thuần tuý hay bán vật tư
1 Em đoán là mình sẽ làm gas và dầu, tức là phần hơi còn linh kiện to chắc họ đặt hàng từ hãng
- Hãng gì
- Daikin anh nhé
- Họ sẽ nhờ mình lên báo giá làm hợp đồng và xuất hoá đơn VAT đấy, nên cái này khéo phải nhờ chú Tuấn hay chú Hùng
- Ngoài ra họ gửi giá 20% vào hợp đồng
- Nên em mới nắm tinh thần vậy, anh em mình gặp trao đổi rồi tính tiếp, nếu mình cấp dầu, gas và bộ phụ kiện thì ta sẽ phải lên dự toán riêng và chuẩn bị trước
- Còn gas cũ của nó theo anh tái sử dụng được không?
- Nếu hệ thống hiện đại và phức tạp thì khả năng có nhưng cũng tái sử dụng cho máy công nghiệp chứ điều hoà thông thường là nguy hiểm
- Ok vậy thì ta có thể tái sử dụng, chỗ ấy mang đi làm kho lạnh chắc được
- Đúng, kho lạnh thì được hoặc máy đá công nghiệp.
Xong cuộc trao đổi với ông anh khách, hẹn đi khảo sát và lên báo giá, phần của tao là chuẩn bị tiền mua vật tư cùng ông anh
Sau đó là đi nhờ xuất hoá đơn thanh toán với mức thuế TNDN 20%, đồng nghĩa với việc tao sẽ thu của ông khách 30% theo con số ông ấy gửi
Đây là một job không hề đơn giản bởi nó tốn công sức và thời gian cũng như an ninh rất chặt chẽ trong khi tao không có tay nghề và thời gian, tao thuần tuý vẫn là kẻ mang đầu việc về cho anh em làm, để cân lại phần đi thuê nhân công tao buộc nâng giá hợp đồng thêm 12% nữa để chiết khấu 5% coi như có 5% thu thêm sau phí hoá đơn, tất cả đầu vào tao lấy hoá đơn về cty tao gửi sau này để họ không mất nhiều chi phí lấp chứng từ
Bảng báo giá này tao chuẩn bị thêm 2 phương án ở 2 cty tao với ông anh nhờ xuất hoá đơn; hồi ấy gọi là báo giá cạnh tranh hay báo giá đệm bà tao là kẻ trúng thầu sau một lần đi uống bia ở Lan Chín.
Kết quả thu về tao có 22 bình gas loại 13.6 nhưng chỉ nén dc 10-11kg vì mình tái sử dụng vỏ và lo an toàn khi thao tác. Chỗ gas này đủ làm cho 20 kho lạnh hàng dựng thủ công như trước tao vẫn nhận, tao thoả thuận luôn là để cho ông anh 7 bình kệ ông ấy làm còn 15 bình sau này mang đi làm kho hay máy đá, như vậy là hài hoà đôi bên, ăn chia 45-55 cho ông ấy sau trừ chi phí các loại, phần tao thu về 70tr tiền mặt.
Mang đi trả ông kia tiền gửi giá tao dc cắt lại 3tr nữa, vẫn còn 15 bình gas chờ việc khác sau này. Gói công việc làm trong 15 ngày liên tục với 6 thợ, thằng giám sát kỹ thuật điện ở công trình ấy, một bữa bia và cafe, cho nó 1tr hỗ trợ nghiệm thu, sau nó còn nhờ tao mua hộ mấy bộ điều hoà và tủ lạnh cũ cho quán caffe của bạn nó dưới Định Công, điều hoà tao bán máy TQ tủ lạnh để cho ông anh dưới Kim Ngưu làm, tao ko đếm xỉa tiền công và dc cho lại 500 từ hai cái tủ lạnh vốn hàng bãi rác hắn đại tu tân trang lại. Một pha kiếm tiền cực kỳ đáng nhớ và ấn tượng của tao khi đó, thành ra lắm lúc tao nghĩ đéo đi làm cty nữa cho rảnh người xong nếu ở nhà lại dễ sinh tính vô tổ chức và lãng phí nhiều thời gian.
Với chị Ninh Bình, tao đã chung chi làm luật với nhà xe nên hàng bi bắt không nhiều như trước, giá ngày một rẻ vì quá nhiều nguồn và thi nhau phá giá cạnh tranh, nên chỉ một cửa tốt nhất là bán cái gì mà chưa nhiểu người bán, xong bên TQ nó lại không thiếu một thứ gì mà xã hội cần ở bất cứ nơi đâu thành ra nó là một cái khó thục sự, những thứ hàng ăn no vác nặng lại không phù hợp với chị và cả tao bởi nó liên quan đến chỗ chứa rồi công vận chuyển, nên tao với chị quyết đi Móng Cái một chuyến sau đó lại đi Lạng Sơn. Ở quê thì ông bà già tao vẫn làm dc, nó dễ hơn hn bởi người dân không sành quá và ít thoing tin nên hàng nào cũng dễ bán, phụ kiện điện thoại vẫn làm ngon cho đến hồi năm 2008 là thoái trào khi bắt đầu có iphone, nexus one, các máy cảm ứng xách tay về nữa. May bàn, đầu thi kts, đầu DVD MP4..., vẫn có cửa kiếm ăn nhưng không thể như những năm 2003 trở về trước theo như đám chạy xe kể lại.
Chốt lại tao bảo với chị sau hai chuyến đi
- mình vẫn xoay quanh hàng tiêu dùng thôi
- Đúng, em cũng nghĩ thế vì nó không lo bảo hành đổi trả mấy hơn nữa ai cũng cần và hỏng lại thay hoặc mua thêm , giá trị vừa phải
- Vậy nên vẫn phải làm chiếu tre chiếu trúc, thảm, là lãi chênh lệch tốt nhất, mối cái chiếu cứ 150-200k tuỳ loại. Tháng bán 35-40 cái là thơm rồi, mấy thứ kia coi như kiếm tiền chi phí sinh hoạt và cước xe thoải mái.
mong muốn của tao là đến Tết 2008 tao có 150tr không tính chỗ chị Ninh Bình vì hiện tại tao còn chả biết cái thẻ Techcombank chị càm của tao đang có bao nhiêu tiền trong đó chỉ biết hàng tháng chị đưa cho tao 3tr tiền tiêu hàng ngày. Còn muốn biết thì phải mở sổ và máy tính của chị.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

cuchuoi2013

Yếu sinh lý
Lịch kịch xách đồ lên nhà chị cũng đã quá 20h tối, không quá mệt nhưng tao lại dở chứng đau đầu, nhắn với Hương là sáng mai về sớm nên tối đó tao ở lại với chị vì thèm được ôm và gác chân, mỗi tội ngủ chay vì chị đang đến tháng đèn đỏ.
Thay giặt và quấn nhau trong nhà tắm một hồi, tao muốn đi bộ một lúc cho dễ ngủ
- Mình xuống đi bộ một lúc đi, về ngủ cho ngon và đớ tích calo trong người sau hai ngày ăn uống quá đầy đủ.
- Đồng ý, em lấy cái áo khoác rồi đi. Xuống dưới bây giờ cũng se lạnh rồi. Ở nhà mới thấy lạnh vì thoáng đãng và nhiều cây cối.
Hai đứa lang thang quanh dãy này sang dãy khác, rồi thêm một vòng công viên Nghĩa Đô, quay trở về đến đầu Tô Hiệu tạt vào quán ngô nướng.
- Anh về nhà em lần đầu thấy thế nào? Bố mẹ em có gì làm anh không thoải mái không?
- Không,anh được bố mẹ và mọi người đón tiếp vậy là quá ổn rồi, có gì đâu mà không thoải mái, chỉ ngại có gì không vừa ý bố mẹ em thôi. Xong bố mẹ em cũng rất tâm lý và chu đáo mà, lại còn tế nhị nữa.
- Mẹ em hỏi gì ah?
- Vâng, lúc anh tắm thì mẹ gọi em
- Mẹ bảo sao? Chắc bảo và nhắc nhở em thôi chứ anh thì có gì mà hỏi nhỉ
- Thì mẹ hỏi han thôi, nói chung các cụ nhà nào cũng vậy mà, anh lo lắng ah
- Sao em lại hỏi thế? Em trông anh có gì thể hiện là đang lo lắng không?
- Cái này ở anh thì anh biết thôi, em biết đâu được ấy.
- Chỉ bảo là thằng ấy ăn uống được, nói năng được, cũng biết tay dao tay thớt chứ không đặc sệt kiểu sinh viên học sinh như người khác,Nhà mà có công có việc là cũng biết trông ngó.
Rồi chuyện buôn bán, tiền nong cứ rạch ròi phân mỉnh ra, lúc vui vẻ còn bù trừ cho lúc không vui thì mới bền lâu được.
- Trước mặt anh mẹ em thi thoảng có nói nhẹ em vài câu chắc là anh cũng nghe và hiểu ý. Còn bây giờ với mọi người thì chúng mình mới chỉ là góc độ bạn bè thân thiết hơn bình thường một chút thì các cụ nhìn thấy và cũng chỉ góp ý bảo ban nhất định.
- Cái này anh đồng ý này.
- Còn tất nhiên anh cũng hiểu thế nào là nhập gia tuỳ tục, thành ra nếu bố mẹ hay anh chị có bảo sao thì em cũng cứ chia sẻ anh biết, không nên giữ ý rồi bênh anh đâu nhé. Vì cái gì thì cái, trước sau lâu dài rồi cũng sẽ biết cả nên cứ theo lẽ thường tự nhiên là tốt nhất. Bản thân anh cũng cần phải học hỏi và điều chỉnh cũng như trưởng thành hơn mà.
- Gớm, lại vòng vo rồi thủ thế đấy , đã ai đụng chạm gì đâu mà đã vội tính nước lùi thế hả ông
Đấy không phải nước lùi hay nước tiến, mà mỗi gia đình lại có nếp riêng rồi đất lề quê thói, ngay cả em về nhà anh cũng vậy mà. Đúng ko nào?
- Nên dù cũng ngoài hai mưoi xong mình còn rất trẻ nên được phụ huynh căn dặn nhắc nhở cũng là điều đáng quý và ghi nhận. Thành ra với anh thì không để phật ý mất lòng ai là được, còn mỗi người sẽ có góc nhìn quan điểm riêng, tất cả đều đang ghi nhận và tiếp thu có chọn lọc.
- Em thấy anh cứ như ông già ấy, nói câu nào là giữ mình câu ấy, anh cứ thả lỏng thoải mái ra đi, chưa gì đã...
- Thì em thấy đấy, ngoài học hành trên lớp thì việc bên ngoài toàn tiếp xúc với người lớn tuổi trưởng thành hơn mình mà, nên lắm cái cũng cần học hỏi không đơn thuần là kiếm tí tiền mà còn cách đối nhân xử thế nữa
- Thà nào, mẹ em hỏi là nhà xe anh quen sao lại thân và dễ đến mức ấy
- Nên để ý cách nó nói chuyện điện thoại là thấy nó là đứa trách nhiệm và tin cậy, còn sau này công việc làm nó thay đổi con người như nào thì chưa biết.
- Thì mình cứ đàng hoàng sòng phẳng thôi, em không thấy nhũng lần mình bị bắt hàng anh vẫn trả cho họ đủ tiền cước không xin xỏ gì ah.
- Cho nên em cứ thấy như này cho dễ nhé
- Dù mình mới chỉ đang yêu và cuộc sống về sau còn nhiều thứ biến đổi, tích cực hay tiêu cực là chưa biết được. Xong ở góc độ gia đình thì bố mẹ em căn dặn nhắc nhở anh cũng coi tương tự như bố mẹ anh với anh thôi. Bởi dù sao ít nhiều cũng sẽ liên quan và ảnh hưởng đến con em của họ mà.

- Ok, thế lần tới anh có muốn về nữa ko hoặc nếu có tiện công việc như bố em bảo thì một mình có dám rẽ vào nhà em ko
- Thì có chứ, sao lại không nhỉ, đến khi nào bị ghét thì thôi chứ. Tao cười rồi trả tiền dắt chị đứng dậy ra về. Mùi hoa sữa đã phảng phất đâu đây, tao cố gắng hít hà cái mùi này, nếu không có chút hương hoa sữa khéo mùa Thu là tao ghét nhất bởi cái gió heo may khô rát và luôn gây buồn ngủ.
Sáng hôm sau
Chị vẫn chìm trong giấc ngủ, tao dậy trước thay quần áo, mua đồ ăn sáng đặt trên bàn cho chị kèm mảnh giấy viết tay vài chữ rồi về lấy mấy thứ đi làm, Hương giờ này chắc đang trên trường rồi.
Gửi bộ tài liệu và mấy file khác chỗ chị Giang, tao chân trước chân sau lẻn ra ngoài quán cafe đợi ông anh đến bàn việc trước khi gặp khách
- Tình trạng khách này ntn mà chú phải cẩn thận thế
- Họ có một tổ máy trung tâm gồm 28 cục nóng chạy bằng quạt gió pha nước
- Yêu cầu của họ là gì?
- Nó đã hoạt động từ 1992 đến nay, cần đại tu một lần từ bên ngoài đến bên trong, gồm
- Sơn lại khung thép
- Lắp lại dàn nóng mới
- Thay dầu thay gas bầu lọc
- Đầu máy nào mà yếu thì phải thay thế
- Ok vậy họ đã có những gì, mình làm công thuần tuý hay bán vật tư
1 Em đoán là mình sẽ làm gas và dầu, tức là phần hơi còn linh kiện to chắc họ đặt hàng từ hãng
- Hãng gì
- Daikin anh nhé
- Họ sẽ nhờ mình lên báo giá làm hợp đồng và xuất hoá đơn VAT đấy, nên cái này khéo phải nhờ chú Tuấn hay chú Hùng
- Ngoài ra họ gửi giá 20% vào hợp đồng
- Nên em mới nắm tinh thần vậy, anh em mình gặp trao đổi rồi tính tiếp, nếu mình cấp dầu, gas và bộ phụ kiện thì ta sẽ phải lên dự toán riêng và chuẩn bị trước
- Còn gas cũ của nó theo anh tái sử dụng được không?
- Nếu hệ thống hiện đại và phức tạp thì khả năng có nhưng cũng tái sử dụng cho máy công nghiệp chứ điều hoà thông thường là nguy hiểm
- Ok vậy thì ta có thể tái sử dụng, chỗ ấy mang đi làm kho lạnh chắc được
- Đúng, kho lạnh thì được hoặc máy đá công nghiệp.
Xong cuộc trao đổi với ông anh khách, hẹn đi khảo sát và lên báo giá, phần của tao là chuẩn bị tiền mua vật tư cùng ông anh
Sau đó là đi nhờ xuất hoá đơn thanh toán với mức thuế TNDN 20%, đồng nghĩa với việc tao sẽ thu của ông khách 30% theo con số ông ấy gửi
Đây là một job không hề đơn giản bởi nó tốn công sức và thời gian cũng như an ninh rất chặt chẽ trong khi tao không có tay nghề và thời gian, tao thuần tuý vẫn là kẻ mang đầu việc về cho anh em làm, để cân lại phần đi thuê nhân công tao buộc nâng giá hợp đồng thêm 12% nữa để chiết khấu 5% coi như có 5% thu thêm sau phí hoá đơn, tất cả đầu vào tao lấy hoá đơn về cty tao gửi sau này để họ không mất nhiều chi phí lấp chứng từ
Bảng báo giá này tao chuẩn bị thêm 2 phương án ở 2 cty tao với ông anh nhờ xuất hoá đơn; hồi ấy gọi là báo giá cạnh tranh hay báo giá đệm bà tao là kẻ trúng thầu sau một lần đi uống bia ở Lan Chín.
Kết quả thu về tao có 22 bình gas loại 13.6 nhưng chỉ nén dc 10-11kg vì mình tái sử dụng vỏ và lo an toàn khi thao tác. Chỗ gas này đủ làm cho 20 kho lạnh hàng dựng thủ công như trước tao vẫn nhận, tao thoả thuận luôn là để cho ông anh 7 bình kệ ông ấy làm còn 15 bình sau này mang đi làm kho hay máy đá, như vậy là hài hoà đôi bên, ăn chia 45-55 cho ông ấy sau trừ chi phí các loại, phần tao thu về 70tr tiền mặt.
Mang đi trả ông kia tiền gửi giá tao dc cắt lại 3tr nữa, vẫn còn 15 bình gas chờ việc khác sau này. Gói công việc làm trong 15 ngày liên tục với 6 thợ, thằng giám sát kỹ thuật điện ở công trình ấy, một bữa bia và cafe, cho nó 1tr hỗ trợ nghiệm thu, sau nó còn nhờ tao mua hộ mấy bộ điều hoà và tủ lạnh cũ cho quán caffe của bạn nó dưới Định Công, điều hoà tao bán máy TQ tủ lạnh để cho ông anh dưới Kim Ngưu làm, tao ko đếm xỉa tiền công và dc cho lại 500 từ hai cái tủ lạnh vốn hàng bãi rác hắn đại tu tân trang lại. Một pha kiếm tiền cực kỳ đáng nhớ và ấn tượng của tao khi đó, thành ra lắm lúc tao nghĩ đéo đi làm cty nữa cho rảnh người xong nếu ở nhà lại dễ sinh tính vô tổ chức và lãng phí nhiều thời gian.
Với chị Ninh Bình, tao đã chung chi làm luật với nhà xe nên hàng bi bắt không nhiều như trước, giá ngày một rẻ vì quá nhiều nguồn và thi nhau phá giá cạnh tranh, nên chỉ một cửa tốt nhất là bán cái gì mà chưa nhiểu người bán, xong bên TQ nó lại không thiếu một thứ gì mà xã hội cần ở bất cứ nơi đâu thành ra nó là một cái khó thục sự, những thứ hàng ăn no vác nặng lại không phù hợp với chị và cả tao bởi nó liên quan đến chỗ chứa rồi công vận chuyển, nên tao với chị quyết đi Móng Cái một chuyến sau đó lại đi Lạng Sơn. Ở quê thì ông bà già tao vẫn làm dc, nó dễ hơn hn bởi người dân không sành quá và ít thoing tin nên hàng nào cũng dễ bán, phụ kiện điện thoại vẫn làm ngon cho đến hồi năm 2008 là thoái trào khi bắt đầu có iphone, nexus one, các máy cảm ứng xách tay về nữa. May bàn, đầu thi kts, đầu DVD MP4..., vẫn có cửa kiếm ăn nhưng không thể như những năm 2003 trở về trước theo như đám chạy xe kể lại.
Chốt lại tao bảo với chị sau hai chuyến đi
- mình vẫn xoay quanh hàng tiêu dùng thôi
- Đúng, em cũng nghĩ thế vì nó không lo bảo hành đổi trả mấy hơn nữa ai cũng cần và hỏng lại thay hoặc mua thêm , giá trị vừa phải
- Vậy nên vẫn phải làm chiếu tre chiếu trúc, thảm, là lãi chênh lệch tốt nhất, mối cái chiếu cứ 150-200k tuỳ loại. Tháng bán 35-40 cái là thơm rồi, mấy thứ kia coi như kiếm tiền chi phí sinh hoạt và cước xe thoải mái.
mong muốn của tao là đến Tết 2008 tao có 150tr không tính chỗ chị Ninh Bình vì hiện tại tao còn chả biết cái thẻ Techcombank chị càm của tao đang có bao nhiêu tiền trong đó chỉ biết hàng tháng chị đưa cho tao 3tr tiền tiêu hàng ngày. Còn muốn biết thì phải mở sổ và máy tính của chị.
Đến giờ bác vẫn quay lại ngôi nhà quê đó chứ!
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tháng 10 đã qua được 2 tuần, mùa của những công trình xây dựng, mùa cưới, mùa của yêu thương, mùa của những cảm xúc đặc trưng của nét thu Hà Nội, tính ra cũng tròn 4 năm trước tao đi làm quán bia sau khi đi phát tờ rơi cho bọn cửa hàng bán gas đun nấu.
Đoạn cuối năm nay và giữa năm sau đó, dưới nhà tao hai bên nội ngoại đều có tang, đứa em con nhà cậu mất, rồi đến đằng nội có ông mất, thành ra tao cũng bị gián đoạn nhiều lần.
Khi đang ngồi làm đối chiếu các hồ sơ chào thầu của các thầu phụ và nhà cung cấp, đọc các thông tin hạng mục chuyên nghành nó khiến mình hại não, và cứ cái màn hình google để tìm kiếm bằng hình ảnh để hiểu thêm về chúng, lắm cái kể cho chị qua chat yahoo mà chị cười ngặt nghẽo vì cái sự thiếu chuyên môn của tao, đúng thật tao làm ở đây là hoàn toàn trái chân, kiến thức được sử dụng một lần duy nhất là kiện hàng nhập phi mậu dịch lần trước, mà đúng ra nó chả liên quan mẹ gì đến phần tao được học. Nên trong nhà trường và ngoài đời nó lệch nhau đủ 360 độ là có thật, vẫn phải chăm hay không bằng tay quen, đọc cái Incoterm, UCP500 nữa, rồi biểu thuế XNK khi đó đúng là nó làm mình trở nên ngu người, vẫn cứ thực chiến là tối ưu nhất mà ít có vụ nào để làm.
đứa em họ mất sớm, khi ấy nó mới tròn 18, tính tuổi mụ mới là 19, thực sự quá sốc và đau xót.Tao chơi và gắn bó với các anh chị em họ, trong đó có nó từ khi nó được đón từ trạm xá về nhà, nên không khác gì anh em ruột, nó thi cấp 3 , nhập trường làm hồ sơ cũng là tao đưa đi vì cậu mợ bận. Ngoại trừ khi còn quá bé thì không nói, còn Có lẽ đây là lần hiếm hoi tao khóc mà mình nhận thức được, lần đầu là kể từ khi còn là một thằng bé đi học mẫu giáo ngày đầu khi cụ đưa tao đến lớp và tao khóc gọi cụ đến khan tiếng, sau đó có một vài lần bị bọn lớp khác đánh vì tranh nhau cái bậc thềm làm chỗ đánh bi ve, còn lại thì gần như mười mấy năm trời tao không biết khóc là gì, dù bị mắng tủi thân hay xem những bộ phim đẫm cảm xúc thì tao vẫn tiết chế được cảm xúc của mình.
Trên xe đi về quê, cái điện thoại của tao nó bận liên hồi, khi thì kết nối, khi thì sắp xếp, khi thì giải trình, rồi hàng Lạng Sơn, việc trên lớp, nên dù máy tốt, pin trâu nhưng cũng chỉ được một ngày là phải sạc, trong khi người ta có khi hai ngày chưa chắc đã cần dung đến sạc.
Cứ như thế dần dần tao trở nên gan lỳ và lạnh lùng, có thể không biểu hiện ra bên ngoài xong một khi không muốn hoặc không cần nói chuyện thì có khi cả tuần tao chả lên tiếng với ai ngoài trừ trao đổi công việc hay họp hành báo cáo.
Cứ cuối tuần tao lại phóng xe về quê, trong hơn 1 tháng trời, dù tối chủ nhật về sang thứ 2 đi sớm cũng được, về cho cậu mợ và ông bà ngoại đỡ buồn, anh em trong họ nhà ngoại khi đó gần như ngày nào cũng có một người ở nhà, thời gian ấy công việc bận và buôn bán cũng đều nhưng tao vẫn cắt ra một ngày về nhà, hàng hóa cần gì thuê xe ôm hoặc tao thuê thằng xóm trọ, thi thoảng trả cho nó vài đồng tiền công, vì chị dù khỏe mạnh nhưng tao không muốn để chị vất vả, ăn no vác nặng với những thùng hàng to hay những cái chiếu tre nặng nề , chị Ninh Bình cũng không hề biết chuyện dưới nhà tao , mãi đến sau này Hương nó gọi bảo về 49 ngày, nói chuyện thì mới biết rồi chị quay ra trách giận tao vô tâm, coi chị như người dung nước lã. Suốt hơn hai tháng cuối năm dương lịch, tao xạm người và gầy hốc hác, vì đi lại quá nhiều bằng xe máy, rồi thức khuya ngủ ít, lúc ấy nhìn tao như một người đã 30 chứ không phải mới 23 tuổi, quần phải đi mua hạ xuống 1 size mới mặc dc.
Tiền có đồng ra đồng vào xong nó đánh đổi cũng nhiều, thậm chí sao lãng với chị một phần, rồi hai anh em ở cùng nhà với nhau, cũng chỉ nói chuyện một lúc ăn cơm rồi lại cắm vào cái điện thoại hoặc máy tính. Nên khi trở về xóm trọ hoặc lúc lên lớp là nó khiến mình như được trở lại đúng những tháng ngày sinh viên trước kia. Thành ra cuộc sống nó bận rộn, nó cuốn mình theo ,một phần làm cho con người và tính nết mình thay đổi đi. Có vậy thì những lúc ở bên người yêu nó mới thấy hạnh phúc và trân quý, tuy rằng tần suất lên giường với nhau là rất ít, nên những lúc gói hàng, chở hàng cho chị, hai đứa nhìn nhau tao cảm nhận được ánh mắt của chị muốn gì. Đôi lúc hai đứa dừng tay, không nói chuyện, ngồi nhìn nhau rồi lao vào ôm hôn nhau ngấu nghiến trong căn phòng chứa hàng trên nhà chị, rồi có lúc ngồi ôm nhau lăn bò ra sàn nhà, chị tâm sự và khóc nức nở trong vòng tay tao. Thật sự nếu không có bạn gái, thì thời điểm đó tao mặc sức tung hoành ngang dọc, đi đâu bất cứ khi nào thấy cần thiết, dù là không kiếm được xu mẻ nào nhưng tao vẫn muốn đi, xong chính có chị hoặc Hương, nó lại níu bước chân tao lại, trùng lại một tí và nghĩ về những người đang ở nhà đợi mình về quanh bữa cơm thường ấm cúng. Khi này chị đến chỗ tao nhiều hơn, chủ động đi chợ nấu ăn trong khi tao đi làm hoặc đi giao hàng, hay đi kiếm những mối làm ngoài trong khi Hương đi học chưa về. Xong bữa, ba đứa đi lang thang ngoài đường, ngồi tào lao quanh mấy cốc trà đá hoặc vài chai bia lạnh, hoặc kéo mấy đứa cùng xóm ra ngồi cho xôm quanh đồ ăn vặt hay ngô nướng nem chua. Xong đúng thật là có đi nhiều nơi, làm nhiều thứ và gặp nhiều người nó mới khiến tâm hồn mình phong phú, nên cái tao lưu ý mình nhiều nhất là phải đưa chị đi chơi nếu có thể, thậm chí là chỉ đi trong ngày loanh quanh Hà Nội, một cốc trà đá, một suất bún đậu Phất Lộc hay một cái kem Tràng Tiền hay Thủy Tạ. Cũng có khi sang lang thang trong trường Nông Nghiệp hay khu Bát Tràng, đê Xuân Quan, lang thang ra bến đò Khuyến Lương, khung cảnh không gian mới cũng khiến cảm xúc con người ta thay đổi đi
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo