Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

taovotoi6789

Yếu sinh lý
Nếu công việc không phù hợp thì tính chuyển đổi thôi. Có điều cũng nên trải nghiệm nhẹ nhàng 6 tháng thì mới thấy mình có muốn ở lại hay nhảy tiếp. Thời của các em bây giờ sướng lắm, hiện đại đủ thứ, không thủ công và lạc hậu như bọn anh của 20 n về trước.
Còn chuyện học tiếp hay không thì cái này anh không ý kiến, tuy nhiên không nên lãng phí thời gian quá nhiều, 30 tuổi nên đi vào ổn định để tính tiếp là đẹp.
ông anh giờ ở Hà Nội hay ở đâu vậy
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Đến thời điểm này, thì chị và bố mẹ cùng thằng em đã về ở chung một nhà sau khi đã mới cải tạo xong, xong trong mắt mọi người, thì danh nghĩa vẫn là căn nhà đi thuê, để thằng em kia thấy được hậu quả của việc nó chơi bời dẫn đến tình cảnh này. Tao biết qua chị kể lại hôm sửa nhà là thực tế, bố mẹ chị vẫn còn một thửa đất ở quê mua từ khi chị mới đi học năm thứ nhất, nhờ người nhà trông nom giúp, còn một thửa dưới này vẫn bỏ trống, không có điều kiện để xây và ông bà không xây nhà thì cũng là điều đúng đắn. Và tao cũng thấy mừng cho họ, nhất là thấy yên tâm hơn về cuộc sống của hai mẹ con chị NYC
Quay trở lại với cuộc sống của tao ở Hà Nội, khi đó tao đã cứng cáp hơn trong môi trường làm việc này, mối quan hệ với đồng nghiệp trong công ty cũng ngày một rộng thêm. Dân làm thầu bè, mới thấy các lỗ hổng quản lý, nói chung làm nghề nào thì kiếm ăn nghề ấy khi người ta đã có chỗ đứng và mối quan hệ đủ rộng và đủ nhiều. Phần của tao là triển khai những gói hạng mục nhỏ, được phân công cụ thể, xong với ông sếp khi ấy, mọi thứ làm việc khá cấp tiến chứ không quan cách cho lắm, bởi ông cũng là dân du học về, nên cái gì nhanh gọn là làm. Dù rằng trong guồng máy, từ phòng thầu, kế toán ở văn phòng, rồi đến ban quản lý dưới các công trường, mỗi mắt xích kiếm ăn một kiểu,chỗ thì nhận cảm ơn, chỗ thì gửi giá kiếm tiền của cty, chỗ thì cắn phần chiết khấu của đối tác.., mọi thứ tao nhìn ra rất nhanh từ khi mới dc nhận vào làm việc sau khi tốt nghiệp. Tuy nhiên, khi tao cũng có đủ món kiếm ăn bên ngoài thì các vấn đề ấy trong công ty lại không quá bận tâm, nên cứ chuẩn chỉ nguyên tắc và có chỉ đạo thì tao mới làm. Điều này cũng giúp cho các ban bệ kín kẽ với nhau hơn, và đối tác họ cũng cẩn thận hơn dù rằng khâu nhỏ nếu đổ bể sinh sự thì nó kéo luôn tất cả vào cuộc lùm xùm. Đổi lại thì trong mắt các nhà thầu, hay nhà cung cấp, lại là bước khiến họ gặp khó khăn vướng mắc, xong cái tao cần làm là để an toàn cho tất cả, trước hết là cho tao, nên khi thấy mấy vụ lặt vặt bị bóc mẽ, thì tao càng cẩn thận hơn và đánh tiếng cho họ nắm được tại sao tao cần như thế.
Ngoài ra, một điều tao tự ý thức được từ khi mới nhận gói việc đầu tiên của anh Khiêm giới thiệu năm nào, rồi chỗ anh Thắng nhà chị Ninh Bình, là tự thân mình tuyệt đối không được tham bát bỏ mâm. Cũng vì lẽ thế, mà nhóm thợ ở Yên Hòa của ông anh kia , tao dắt đi làm khắp nơi được hết, thậm chí có cái làm chỉ có tí tiền trả công thợ và thuê cửa hàng, an hem kiếm với nhau cốc bia cỏ cũng vẫn phải làm cho được. Thành ra khi tao về đây, trong mắt mọi người vẫn là một thằng mới rta trường cần học hỏi và chỉ bảo kèm cặp, mặc dù có những chi tiết tao đọc vị ngay ra được.
Đơn cử nhất, một lần có kiện hàng bên Nhật gửi về, nhập phi mậu dịch, với mức thuế nhập khẩu 20% và 10% VAT, là con số đúng đủ theo quy định, việc của tao là clear gọn cho đảm bảo công việc yêu cầu. Xong từ các lần sau, tao làm hơi khác một tí, một là tối ưu chi phí choc ty,hai là muốn thử xem mình tự chủ và xoay sở từ đầu bên kia cho đến khi hàng về kho nó như nào, mình đã đúng và sai ở đâu, thì tốt nhất tự mình ra đề bài và tự mình tìm cách giải quyết là nhanh trưởng thành và tiến bộ hơn cả thay vì chạy đôn chạy đáo đi hỏi chỗ này chỗ kia.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Vậy đấy, đến khi giữa 2008, tao còn 1 năm cao học, chị thì đã xong khóa liên thông, Hương kết thúc năm thứ 2, công việc của tao ở cty trộm vía cũng đều, khi đó, từ dự án khu đô thị, đến các khu nhà xưởng nhà máy đều lắm việc, thị trường bđs khi đó ở phía Tây Hà Nội đang rất thu hút khách và nhà đầu tư. Và sau đó anh em cũng biết, là dấu mốc định hình lại hành vi của dân chơi bđs, đến khi cuộc khủng hoảng kinh tế đúng chu kỳ 10 năm, làm cho nhiều người mắc cạn, tiền chôn vào nhà đất bởi bong bóng đầu cơ. Hà Nội với Bắc An Khánh, rồi khu thiên đường Bảo Sơn, Đà Nẵng thì khu The Summith và vô số dự án hoành tráng khác, cái này tao không kể sâu vì lan man lắm.
Tuy nhiên, với ai có tiền mặt thì vẫn cứ là vua, ông anh L, hồi đó lão săn được những vị trí đẹp rồi vứt đó bỏ hoang, nhà thì cho thuê lung tung cả, và lão còn chơi vàng, an hem có thể lên mạng tìm hiểu về bộ môn đầu tư vàng hồi đó thì hiểu. Xăng dầu đắt đỏ, lãi ngân hàng thì cao, khi xem VTC, các bản tin kinh tế vào tầm giờ trưa, dù không hiểu lắm cặn kẽ xong thấy các chỉ số chứng khoán từ Mỹ, Nasdad, S&P500, Hangsheng, Nikey, Cospi.., mới thấy tốc độ bào mòn và tàn phá kinh khủng như nào. Tiếp đó là AIG, tập đoàn mẹ của AIA, là đơn vị tài trợ áo đấu của MU, cũng lao đao khốn đốn sau khi GM được bảo hộ phá sản.., còn trong nươc khi ấy là cuộc chạy đôn chạy đáo của bà con làm ăn, cái cảnh sinh viên cầm đồng tiền ra chợ là thực tế nhất, sức mua giảm kiệt, cái mẹ gì cũng đắt đỏ. Trong cái cơ hàn đó, thì tao thấy bộ môn cho vay lãi ngày kiếm rất ok, xong mình không thể tham gia được vì nó nhạy cảm, bởi sơ sểnh thì ăn đạn lập tức. Xong như dân tàu bè dưới quê, lãi cứ 1000đ/tr/ngày là đẹp, còn không thì phải 1500đ/tr/ngày, chi phí đảo nợ ngân hàng cũng cao, bọn tín dụng thì kiếm ăn đủ kiểu, nên tao cũng không đứng ngoài, xong tao chơi kiểu khác nhỏ nhẹ hơn, ném cho ông anh 50tr, lấy về 1tr2 mỗi tháng trong 5 tháng liên tục, của chị Ninh Bình thì chơi hẳn 100tr bỏ cùng một chỗ nhưng là hai món độc lập nhau. Khi đã yêu và tin nhau, thì việc chị đưa tiền theo tao là không đắn đo suy nghĩ, dù tao cũng đã cảnh báo và góp ý xem thái độ chị phản ứng ra sao. Bởi năm đó, bọn tao vẫn buôn bán đều tay, đội trạm làm gắt xong đã đóng luật theo tháng, nên mất 2 chuyến trong 10 chuyến là vẫn cố chơi được, hên xui thôi mà.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Mùa đông hôm ấy sau khi ăn tối ngoài quán tao hỏi vay tiền
- Hai tuần nay anh cứ đi miết thế này, mà cứ ẩn hiện thế, hôm nào ko ở đây thì lại bảo về chỗ trọ với mấy cậu kia, tóm lại là ntn? Công việc ở cty bận thế cơ ah, mà anh làm QS thì liên quan nhiều đến công trường đâu.
Lại hỏi vay tiền em mua đất, đừng nói im ỉm đi xem đất cát rồi về đây tiền trảm hậu tấu nhé
Không chơi kiểu ấy đâu
Em còn 5 chục anh cầm đi, khi nào có đưa em hoặc ko thì em lấy tiền hàng cấn trừ trước - lại cái mắt ranh mãnh tinh quái nhìn tao
Thế túm lại ntn, nay ở đây với em rồi kể đầu đuôi xem nào, hay là sợ em chung chạ sau khó tính toán chia chác? ...
- Vụ anh làm tàu thì thôi em không nói vì cũng phải chung đụng với người ta, rồi cả bố mẹ anh nữa, nhưng đất cát thì em cũng muốn nghe thử, cần thì em bảo anh Thắng cho, miễn là công khai với em, không chung chạ gì cũng được.
- Em hiến dâng như thế, ngoài việc chiều em thì cái này anh khó nói thế cơ ah?
Nhanh, khai mau không em cắn đấy.
- Anh đi chơi với ông anh ở đôi trắc đạc, thấy mấy chỗ cũng đẹp, mua vứt đấy sau ko bán thì ở
Thế khu nào?
- Đông anh và Sóc Sơn
- Anh mua bao nhiêu tiền, đất cát có phải điện thoại đâu mà nhanh thế ?
Tầm 130-150tr là ok rồi, tầm đó cố còn dc
Anh có bao nhiêu rồi? Tiền hàng sắp tới nữa đấy
Anh lấy của bố mẹ 5 chục, vay em 3 chục, của anh có 35tr, còn thiếu thì tính dần
Ý em là bao nhiêu m2?
To thì 70, bé thì 40
Anh tính mua tầm ấy là vừa vì thấy người ta xây cũng khoảng đó
Người ta là ai, anh xem dc bao nhiêu chỗ đã xây mà tính chọn?
Thì dân ngoại tỉnh như anh, ít tiền thì ra ngoại thành mua, tính ra trả lãi có nhà còn hơn là đi thuê mãi...
Phân tích kể lể một hồi chán chê, chị đưa tao 50tr, mấy hôm sau tao giao dịch mảnh đầu tiên 60m2 sau khi cân nhắc lựa chọn. Mục tiêu đầu tiên của tao đã đạt được một nửa; vì tao từng nói cách đây vài năm là sẽ cho chị biết tao nhiều nhà và đất hn ntn 😆
Với bộ môn tài chính, thì tao đã va trước bởi ông anh L có lão đệ làm cầm đồ, cái này anh em cũng đã biết qua ở các chap trước đây. Xong tao không muốn chị Ninh Bình tham gia bởi nó rủi ro, mất trắng hoặc mắc kẹt lâu dài là chuyện hiện hữu. Không biết ở các địa phương anh em ntn nhưng về quê tôi, cứ tháng chạp là không thiêud những cú bể hụi, bắt bạc rồi vỡ nợ đủ các loại lý do. Nhưng tính ra cũng lên đến gần 30%/năm là con số rất khủng, trong khi thị trường vốn khi đó cũng lên hơn 20%, khi xã hội ngấm đòn khủng hoảng kinh tế. Khi hoàn thành khoá liên thông đại học, cách nhìn nhận của chị cũng khác hăn trước kia, không đơn thuần là đi làm hay đi buôn kiếm tiền nữa mà ít nhiều có sự phân tích nhìn nhận khác trước.

Xong điều đáng nói ở đây là ngoài chuyện lãi ờ ở cái tín dụng đen này, thì chị Ninh Bình còn khiến tao ngạc nhiên thêm một lần nữa.

Hai đứa đội mưa rét về Nghĩa Tân, cầm môti cục tiền gần 170tr cả gốc và lãi, ăn uống thay giặt xong chị kéo tao ra bàn và mở máy tính lên

Lúc này đôi tay chị đã hồng hào trở lại dù đầu ngón tay vẫn nhăn do đi mưa đường dài.

Tròn 3 năm em đi buôn bán với anh, nay anh ngồi đây em liệt kê cho anh xem một lần đầy đủ. Coi như em là kế toán báo cáo sổ sách cho hội đồng quản trị do anh là chủ tịch nhé. Nhưng chủ tịch ngồi ngay ngắn cho người ta mượn cái đùi cho êm và đỡ lạnh mông nào.

Nói thật, tao chưa khi nào hỏi chị chuyện tiền nong bây lâu nay, đã vậy lại show toàn bộ 3 năm cộng dồn thì khéo có mất cả tuần ngồi rà soát mới xong được. Nên nhìn tập phiếu giao hàng dày cộp khiến tao cũng hoa cả mắt nên để cho nhanh tao xem mỗi cột tổng thu, tổng chi, tồn hàng và công nợ

Anh không cần phải chi tiết như này đâu, có ntn em note lại cho dễ theo dõi là được, không lẽ anh lại còn chắc lép đến mức ấy

Đấy là do tại anh không chịu xem ngó ấy thôi, chứ em thấy cũng bình thường mà nhỉ.

Cũng một phần do anh lắm nguồn thu nhập nên chả thèm để ý gì cái chỗ này, đúng ko nào?

Lắm ở đâu, có ntn em biết cả đấy thôi, em thì cũng thế mà khác gì anh, thậm chí khéo còn giàu nứt cả két ấy chứ

Điêu có mỏ ra.

Em thấy anh làm với anh Khiêm rồi đồ điện thoại như thế là ổn ấy chứ

Đã khi nào anh nghĩ nghỉ cty đi làm tự do bên ngoài không?

Em có muốn anh như thế thật sự không, thì mai anh nộp đơn nghỉ việc?

Tuỳ anh chứ, em chỉ gợi ý quan điểm một chiều thế thôi, khéo nghỉ ở nhà lại sinh sự, cãi nhau suót ngày thì chán, nhở

Cãi nhau thì em toàn thắng chứ thua cuộc nào đâu

Khôngggg. Ở đây không phải thắng hay thua, mà em không muốn mình bị buồn và bận lòng, bởi với cái tính của anh, thì thua vẫn là trên cửa thắng, em lạ gì đâu. Nên thôi cái ấy em không bàn nữa, kệ anh tự quyết, miễn là đi đâu làm gì không được bỏ mặc em là được. Mà đi làm cho có kinh nghiệm và quan hệ bên ngoài, sau còn làm riêng, không lẽ đi làm thuê cả đời .

Ở đây có tất cả gần 400tr, không tính hàng tồn và công nợ, mỗi tháng em đưa anh 3tr trong 2 năm qua, của anh còn 128tr tiền mặt. Em đã mua mỗi tháng 1 chỉ vàng, tổng 12 cái nhẫn - chị lấy ra cái hộp quà bằng gỗ sồi trước kia tao mua sinh nhật chị, anh lấy tiền thì em đưa tiền còn anh lấy vàng thì em đưa vàng, tốt nhất anh cầm lấy vàng đi, sau này có việc còn chủ động, tiền cầm rồi lại việc này việc kia cũng chả mấy mà hết.

Sao lúc này em mới bảo anh?

Em đưq tiền anh ko cầm, nên mỗi năm em gửi tiết kiệm cho anh 50tr. Xong em thấy giữ vàng cho an toàn, anh ko thấy năm nay và năm ngoái,'tiền xăng nó đã ntn hay sao. Cũng đến lúc nào đó, có nơi chui ra chui vào mà ko phải đi thuê đi mướn,Em rủ anh về đây thì anh ngại nên em không muốn gượng ép dù rằng có anh ở đây thì em vui và yên tâm hơn.

Em không biết ý đồ mục tiêu hay dự định của anh như nào xong em tự thấy như thế là ổn hơn cả nên em mới tự ý làm vậy, một phần là các chỗ kia anh cũng túc tắc có đồng ra đồng vào. Nên kiếm được xong phải biết giữ, phòng trừ khi có việc mới không lúng túng. Hiểu ko?
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Vậy đấy, đến khi này, thì chuyện yêu đương nó là một nhẽ, còn chuyện tiền nong của hai đứa tao, thì chị đã sắm vai người tay hòm chìa khóa một cách thuần túy nhất. Tao vẫn để lại tất cả tiền, vàng, và sổ tiết kiệm cho chị giữ, còn kiếm được bên ngoài với các job kia là tao tự chủ động chi tiêu cũng như đưa về phụ ông bà già làm tàu, năm 2008, mỗi tháng 3 đến 4 chuyến hàng cả đi và về, thành thử bước đầu coi như đỡ áp lực với nó. Chắc đến khúc này anh em cũng khó tin đúng không nào, xong quả thực tao cũng không nghĩ nhiều lắm, coi như tiền làm ăn với chị là cứ xếp qua một bên,bởi tao bận việc cty một phần và quan trọng là chỗ anh Khiêm, đây mới là cơ sở để tao tự chủ hơn, bởi ra tấm ra món như này với tao mới thực sự coi là làm kinh tế.
Gần 2 tuần đi cùng với đội cty, tìm chỗ đặt trạm trộn bê tông và trắc đạc ở khu công nghiệp Thăng Long, tao lang thang đi tìm xem đất cát ở khu Đông Anh. Với tao khi đó, đi qua cầu là điều phải chấp nhận bởi tiền ít, sau này nếu có để ở thì xây xáo cho đàng hoàng được, đỡ phải làm nhà cấp 4 rồi vài năm sẽ lỡ dở, lãng phí. Và tao cô đọng lại là chỉ mua trục ven đê từ vị trí cầu Nhật Tân bây giờ về đến hết khu công nghiệp Thăng Long,từ Vĩnh Ngọc, Hải Bối đến Võng La, Kim Chung, để có đi vào nội thành cũng không quá xa và bất tiện. Và thằng bạn cùng lớp đại học, nhà ở Dục Tú nó có người quen, nó mách tao đến xem, xong tốt nhất là cứ lôi nó đi cùng xem sao, để kiểm chứng lại những gì tao đã tự đi tìm hiểu cùng ông anh làm trắc đạc công trường. Và thị trường đất thổ cư bên ấy vẫn đang ở mức gọi là nhen nhóm, đến giữa năm 2010 thì nó lên gấp đôi thậm chí gần gấp 3. Với dân nội thành thì không đáng để tâm xong dân ngoại tỉnh như tao, rồi bọn làm kỹ sư hay khối văn phòng ở cá nhà máy, thì nó vừa tầm với, kiểu như những người đi tìm kiếm chỗ an cư lần đầu. Nên với vai người đi chào bán, thì tao sẽ định hình được việc mua nó ntn, bởi anh L đã nói muốn đi mua thì trước hết hãy đóng vai người bán và ngược lại.
Hẹn nhau ở ngã ba Vĩnh Ngọc, với 100k trong túi, bởi tao đã đưa hết tiền mặt cho Hương, còn lại trong tài khoản thì khi ấy muốn chuyển thì phải ra quầy giao dịch. Đổ bình xăng còn Jupiter 50k, đợi nó ra hai thằng tào lao một tí hết 15k tiền nước và thuốc – nó nghiện thuốc lá từ năm thứ 2, tao còn đúng 35k trong người.
Đây là lần đầu tao mua đất, một mảnh 60m2 mặt tiền 5m với 35k trong tay, tin được không/? Vốn dĩ cũng là đi xem thêm cho có thêm sự lựa chọn khi ấy, xong đến đoạn này thì tao lại đi vào màn thuyết phục đàm phán với chủ nhà.
Một tháng sau tao lại kiếm được từ đây 5tr nữa.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Ngắn gọn lại sau khi đi xem ngó một buổi chiều, tao chốt lại với ông chủ nhà như này:
1. Ngõ chung chú để 4m hay bao nhiêu?
- 3m thôi, 4m thì to quá, để cũng được xong tính vào giá cũng thế, xong khổ đất nó bị ngắn đi thì lại xấu
- 3.5m thì cháu mở hàng cho chú thửa này
- Nếu vậy tính vào giá, chia trung bình ra thôi, thêm tí tiền nữa là được, đồng ý thì tao bán
- Ok. Cháu nhất trí
2. Giá cuối chú tính cháu ntn?
- Mày đi xem cũng nhiều, nắm được giá làng rồi, chỗ thằng Đức, là người nhà chú, lấy mày 2.9tr/m2, bao sang tên tách sổ, bao làm tường ngăn chia lô, nhưng nói trước là không bán dưới 4m chiều ngang nhé,còn chọn vị trí nào thì thoải mái, trừ ô góc đầu tiên
- Chú để cho cháu 2,5tr/m2 thì cháu lấy. Cháu thấy mức này là hợp lý rồi, bởi cháu thấy ở đây, nếu các mảnh tiếp theo chú bán nhích lên 200k/m2 là khả thi và nhanh. Cháu thì thích hướng ĐN cho mát, nhưng thôi không nặng nề lắm, sau làm nhà còn bếp và ban thờ nữa, chỉnh hướng sau cũng được
- Rất nhiều người trả 3tr khi tao bán 3.2tr , mày trả 2,5tr thì nói chuyện gì
- Cháu nghiêm túc đấy, dù cháu cũng chỉ sàn sàn tuổi con chú, xong đây là chuyện mua bán đất cát không phải hàng hóa ngoài tiệm, nên chú xem nếu được thì cháu chốt
- Tao phải gọi điện thoại cho chủ đất đã – ông này nhận đứng ra giao dịch cho những hộ có đất cần bán, và ăn chia theo cách tính ntn tao không quan tâm lắm, xong sau 2 tuần, đi tìm nhiều đám, thì chỗ này tao thấy làm việc được, một con người khẳng khái, xởi lời và dứt khoát. Thêm nữa ông bà này cũng rất yeu trẻ con, hàng xóm nhờ đưa đón là giúp ngay, thậm chi tối về còn tắm rửa nấu nướng cho ăn đàng hoang, tối bố mẹ chỉ việc đến đón. Đại khái là tư cách và lối sống có đạo đức nên tao chọn dừng lại ở đây, còn chuyện giá cả thì nó lại đi theo hướng khác.
Trong lúc ông ấy ra sân nói chuyện điện thoại, tao với thằng bạn ngồi trong nhà, nói chuyện với vợ và con ông ấy, nó sinh năm 86 đang làm trên huyện, cơ quan nào thì không bận tâm hỏi sâu. Nhưng chính thằng này, về sau nó giúp tao cơ số thứ ở đây, từ chuyện xã hội đến chuyện xây nhà dựng cửa sau này, tính thanh niên, cũng hào sảng và thích giao lưu giống tao nên cũng hợp gu.
Tầm 10p sau ông chú vào, đến pha này là thi đấu chung kết
Thế cháu mua được bao nhiêu m2?
Giá cháu đề xuất, chú và người ta đã thông nhất rồi chứ ạ?
Nếu mua dưới 50m2 thì giá 2.9tr, còn từ 50 đến 80m thì giá 2.7, ông chú trả lời tươi tỉnh, cơ mặt có thả lỏng hơn nhưng vẫn quyết đoán ở ánh nhìn tao. Nên tao phản công luôn
Lêch nhau 100k, với chú thì không đáng gì, xong với cháu nó lại là cả một câu chuyện, cháu mua để về ở, chứ cháu không có khả năng làm hàng xáo buôn bán như chú. Nên là cháu vẫn giũ quan điểm 2,5tr/m2 và chú ok thì cháu mua 60m, cháu lấy vị trí cạnh mảnh đầu góc ( mảnh đầu góc là ngoảnh ra đường cái, mặt ấy ông ấy chia được 3 miếng, quay lưng vào sườn của mảnh tao đang chọn ). Nên cháu mong muốn có cơ hội được về đây làm hàng xóm với cô chú, cháu còn nhỏ tuổi, xong thấy cô chú như này, và đối xử với trẻ con hàng xóm như con em nhà mình là điều cháu thích nhất. Nói cô chú đừng để bụng, vì nếu cháu sau này là hàng xóm cô chú, thì người mới lạ đến định cư ở đây thì ít nhiều sẽ có cái bỡ ngỡ, bởi đất lề quê thói. Tuy nhiên, cháu sẽ không một mình mà còn có đồng nghiệp và bạn cháu nữa, nhưng nay cháu đi một mình gặp cô chú để nội dung nó được cô đọng, không dàn trải lan man. Cháu không dám chắc và cũng không vẽ vời điều này với cô chú, xong cơ quan cháu cũng đang có hai anh chị đi tìm mua đất bên này, vì cty chúng cháu đang đặt một số đầu công việc ở khu này trong thời gian tầm 5 năm tới mới xong.
Tao vẫn nói trong khi ông chú đang nhắn tin – lúc ấy ông ta đang xài N73, thi thoảng tao ngắt nhịp thì ông ngẩng lên nhìn tao rồi lại nhắn tin, tao lúc này cảm thấy có mùi xảy ra giao dịch
Việc tao lo lúc này là tiền thôi bởi tao còn có 35k trong túi, nếu mua dc mà phải đặt cọc ngay là khó cho tao, chưa kể tình huống là đặt sau có thể mất vị trí đã chọn hoặc bị nhảy giá, thị trường thổ cư ở đây nó ít nhiều cũng bị fomo. Nên tao đã gửi đi vài tin nhắn xoay trước vài chục triệu lo trước, trong đó có cả anh Minh, anh Khiêm và chưa ai hồi âm
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Thôi thế này, nếu cháu lấy mảnh cạnh ô góc, 60m2 đúng ko, chốt giá 2,6tr cho nhanh, mày phân tích thế chú cũng thấy là thiện chí rồi. vì đất này cũng không hoàn toàn của chú, ông nói và lấy ra cái sổ đỏ dã xỉn màu, đúng nó tên một người khác, và sổ này đã làm từ những năm 2000. Còn sau này, mày có ở hay không thì cái ấy tính sau, còn có gì vướng mắc thì bảo chú, giúp dc gì chú giúp, cái gì mất phí thì chú bảo còn tình cảm nhẹ nhàng thì thôi chú lo cho. Ông mở ngăn kéo lấy tập giấy A4 , để trong clear bag rồi đặt lên mặt bàn.
Vâng, cháu chỉ mua dc tầm ấy là cố lắm rồi.
Thôi, bán cho hoan hỉ, chú coi như đứng ra làm hộ người ta một trường hợp này, còn sau xong việc người ta đưa bao nhiêu hay không thì cũng thôi, không lăn tăn.
Thế giờ đặt cọc nhé, đặt 30tr được không? Nghe câu này tao hơi chùn , một là đặt nhiều quá hai là đang không có tiền, và khả năng vỡ kèo ra về tay không rồi sau quay lại sẽ khó đủ thứ còn thằng bạn thì nó ngồi nghe và nhìn tao mỉm cười .
Xong lúc này là đánh bài ngửa với nhau nên tao cũng chân thật
Nếu chú ok thì cháu có 2 đề nghị mong là chú và cô hiểu cũng như thông cảm
Cứ chia sẻ thoái mái, chú lớn tuổi xong cũng rất cởi mở, nhất là với thế hệ thanh niên như các cháu, có bạn cháu là người nhà, sau có thể hiểu hơn về chú qua nó.
- Cháu đồng ý mua, mong cô chú cho cháu xin tí lộc rơi vãi, mảnh đất cắm dùi đầu tiên của cháu, tuổi trẻ vừa mới đi làm nên cháu vẫn phụ thuộc gia đình, chứ không hoàn toàn tự chủ được về tiền.
- Thứ 2 là cháu còn đúng 35k trong người, nãy đón nó, đỏ xăng 50k, hai thằng ướng nước 15k , cái này là cháu rất thật với cô chú
Ông chú thì nhăn mặt còn bạn tao thì chêm vào,
Bạn cháu nó nói thật đấy chú, còn làm với nó thì tiền nong uy tín và chuẩn lắm, hồi sinh viên thi thoảng cháu còn vay nó tiền tiêu, mua điện thoại của nó bán, còn cho không phụ kiện nữa cơ.
Thế không mang tiền, mà mặc cả như đúng rồi thế cơ á. Cứ như đi siêu thị xem hàng thời trang giày dép thế á. Ông chú vừa nói vừa cười hóm hỉnh và nhắc khéo léo.
Thế cứ về đi, nếu vẫn thích chú thì hôm khác quay lại, không lấy được chỗ này thì chỗ khác, chú còn nhiều lựa chọn, lo gì.
Thật là cháu cũng không nghĩ là hôm nay đến gặp chú mà lại vào việc được luôn nên cháu cũng chủ quan không mang tiền theo, nên cháu mới đề xuất như vậy
Vậy cụ thể ý cháu muốn như nào, nói chú nghe
- Cháu lấy 60m2, giá 2,6tr như chú báo, tổng tiền chú cho cháu xin lộc số lẻ, cháu gửi chú 150tr
- Nếu chú đồng ý, giữ cho cháu tối đa 3 ngày cháu mang tiền qua cọc, và cháu xin đặt trước 20tr. Đến 21h ngày thứ 3 cháu không qua được cháu cũng báo chú để nếu khách khác mua chú cứ chủ động bán, coi như cháu không có cơ duyên miếng này với chú. Cháu không giấu gì, thời sinh viên cho đến giờ cháu cũng buôn bán tuy lặt vặt thôi xong chuyện tiền nong là cháu không lêch nhịp và không để ai lỡ hẹn. Thậm chí chủ kios trên Lạng Sơn cháu cũng không bị nhắc nhờ tiền nong, và mua trước trả sau đều đặn 3 năm nay.
Quan điểm ý kiến cháu là vậy, nên ntn chú và cô cứ cho cháu biết ạ. Để đỡ mất thời gian của cô chú, nếu sau có gặp lại mà cháu lỡ dịp này thì còn thoải mái nói chuyện với nhau. Còn Đức nó đưa cháu về đây là giúp cháu tìm người bán chứ không phải mối quan hệ gia đình của chú với nó mà cháu mong muốn như này như kia, bởi bạn là bạn xong đây là việc làm ăn của chú.
Đến khúc này, tao đã thả tất cả các con bài với ông chú, được hay không thì nó cũng thoái mái, một phần là để ông ấy biết là tao mua bán cũng ít nhiều có con mắt lựa chọn và thương lượng để gặp nhau chứ không phải để tạm biệt. Còn chuyện xin xỏ thêm thì cứ xin, chả tội gì, dù ntn vẫn là tiền của mình bỏ ra.
Thôi, thông nhất thế này, chú bán thế cũng là sát giá, không đắt mà chả rẻ, mua thì chú bớt cho 3tr, không hơn được, 60m2 là 152tr trọn gói.
Tiền thì trong 2 ngày, cọc 20tr, nếu trong 2 ngày này có người khác cọc chú vẫn giữ cho cháu, còn nếu chú bán được giá cao hơn thì coi như cháu không mua được chỗ này.
Cháu đồng ý, cám ơn chú đã cởi mở, cháu rất thích cách làm việc này của chú.
Thôi uống nước rồi xin phép cô chú về đi, tao chở mày về không muộn – tao quay sang nói với Đức, lúc này cũng đâu đó gần 19h tối và vợ ông chú đang bê mâm cơm, thằng con trai kia thì xách chai rượu với mấy chai bia. Tao cũng gần chục hôm không ăn cùng chị Ninh Bình, nên cũng đứng dậy mặc áo khoác ra về, mặc dù lúc này vẫn ưu tiên việc hơn xong mọi thứ lúc này chỉ là tiền , nên tính về cho họ ăn cơm xong hai vợ chồng ông ấy cứ níu hai đứa ngồi uống bia rượu.
- Tiện bữa ngồi uống với chú và em , uống ít thôi còn đi lại. Kể cả không có Đức thì cô chú vẫn nhiệt tình mời cháu ngồi lại. Còn chuyện đất cát cô không làm , toàn chú làm nhưng cô khẳng định chú bán vẫn luôn rẻ nhất trong soosnhungx người làm đất ở cái huyện này. Sau này các cháu sẽ thấy. nên cứ tùy duyên cháu ạ .
- Thôi mày bận thì cứ về, tao ở lại với hai cô chú, tối tao tự về , không sao đâu, đây là đất nhà tao, quê tao nên không lo. Tao lúc đó rất thoải mái, và để nó ở lại vì người nhà thân thiết của nó nữa nên đi về xong ông chú một mực giữ lại bằng được.
Đến giữa bữa, thì cũng đã nắm được lai lịch của nhau, lúc ấy lại có rượu vào, không khi hào sảng hơn, và tự nhiên Đức nó bảo cho vay 5tr
- Cháu thấy thế này, cháu đang có 5tr tiền mặt, cháu cho nó vay, chú không bán lô đó cho người khác nữa. Cháu đứng ra làm tin, còn nó không đủ tiền thì cháu đòi nó sau
- Không cần thế đâu, việc này chưa đến lượt cháu, dù bàn bè nhiệt tình như thế là đáng quý. Ông chú ngắt lời
- Cháu cũng nghĩ vậy, nói thật cháu không muốn để bạn cháu và chú khó xử với nhau, việc nào nó cứ đi việc ấy bởi cũng muộn và ngại đi lại, còn cháu có thể chạy về xoay sở 20tr được ngay tối nay. Xong cháu cũng muốn để cho được thoải mái, biết đâu chú lại bán được cho người khác giá tốt hơn cháu, biết đâu khó lúc này lại dễ lúc khác, còn chuyện bạn bè với nhau cháu hiểu ý tốt và tính bạn cháu, chơi với nhau nay cũng đã 6 năm có lẻ nên cháu không ngại lắm, tuy nhiên cứ thoải mái là hay nhất.
Và cuối cùng, thì ăn xong, ông chú dậy pha nước và viết giấy cọc cho tao sau khi gọi chủ nhà chốt bán và tiền cọc đưa sau. Hẹn 3 ngày sau đưa tiền thì mời cả bên công chứng đến làm hợp đồng và làm hồ sơ kỹ thuật để tách thửa. Cuối cùng, khi tao về gặp chị Ninh Bình đưa chị đi ăn, hỏi lấy tiền chị như ở chap trước, đến hôm mang tiền sang làm hợp đồng, thì chị bảo đo đủ 70m2, mảnh đó tao để đến 2011 thì xây 3 tầng 1 tum, và giờ vẫn đang cho người ta thuê.
Và thế là tao có mảnh đất cắm dùi đầu tiên ở ngoại thành Hà Nội với 35k trong túi.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tầm này anh em nào tích trữ là nhập túc tắc được rồi đấy
 

Đính kèm

  • IMG_7718.jpeg
    IMG_7718.jpeg
    339.4 KB · Xem: 11

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Mày mua đất hay mua rau, mà chóng vánh thế, biết ntn mà đã vội đặt mua? Ông già tao bất ngờ và nói một thôi một hồi, nghe cầu nào cũng sặc mùi quan ngại và có chút lên lớp. Xong có một chi tiết mà tao thấy rất đúng, và đâm lo sợ cho đến khi công chứng và ký hồ sơ kỹ thuật.
Tao nghe thì hơi ngạc nhiên, bởi cái sổ, tao note mã số, ngày cấp để nhờ xác minh theo như ông anh L bảo, thì đúng sổ chuẩn, xong ông già lại kêu vẫn còn có kẽ hở, dễ phát sinh, thậm chí tranh chấp nên tao lo ngại.
Nên hỏi lại ông già tao bảo:
- Mày phải xác định được vị trí trước sau, nó có tranh chấp gì với hàng xóm, hoặc là hàng xóm nó có xác nhận mốc cõi nhà người ta ntn , thì sau này mày làm nhà nó mới không vác cuốc vác gậy ra cậy móng nhà mày lên.
- Thậm chí, mày phải có chữ ký điểm chỉ của những nhà có đất giáp ranh ,trong cái giấy tờ đi kèm, để sau này yên chí mà làm .
Đến khúc này thì tao thấy hợp lý hơn, và tao check lại với anh L, ông bảo như thế là chắc chắn, còn bây giờ thì cứ gọi bọn trắc đạc, nó làm cho, sau này sai xót tranh chấp thì gọi bọn nó vào .
Đến khi làm thủ tục tách thửa, tao nhận đất, thì còn lãi một đoạn đằng sau, do nhà hàng xóm xây tường thành ra mảnh đất của tao được dư một tí vài chục cm theo đường chéo, nghĩa là trên sổ 70m xong thực tế lại gần 73m2, nhưng tao cũng chừa lại phần thừa này, xây hàng gạch để đấy làm mốc cõi lưu không, khi làm nhà đổ móng đúng 70m2 phủ bì
Nên là những gì đã trải nghiệm thì sẽ mang lại kinh nghiệm thấu đáo nhất.
Khi ngồi đặt cọc và viết giấy tờ, nghe tao nói chuyện với ông bán đất về những quan ngại mà ông già tao nói, chị Ninh Bình có nét lo sợ và hoang mang, ngồi tí tách nhắn tin cho anh Thắng, nếu có biến cố chắc sẽ nhờ anh ấy can thiệp tác động với công an Đông Anh.
Chúng cháu thì cũng chỉ biết tin và trông mong vào cô chú, nên việc anh ấy nói cháu thấy cũng là điều chính đáng, để sau này không có phát sinh gì, nên chú cũng cứ thoải mái, là cương vị của chú chắc chú cũng như anh ấy thôi. Nên cháu nhờ chú bảo hàng xóm họ làm chứng và xác định phần ranh giới, để mọi thứ được chặt chẽ hơn – chị nói và nâng cặp kính lên sát mắt.
Được rồi, thường thì chú không bao giờ làm cái này vì nếu không rõ ràng không an toàn thì chú không đứng ra giao dịch, xong hai cháu nói thế thì chú đồng ý cho các cháu thoải mái.
Thế tiền nong thì các cháu tính thanh toán như thế nào?
Hôm nay cháu đặt cọc 20tr cho chú, chú viết giấy và cũng nhờ người ký làm chứng hộ cháu, bởi mảnh đất này là đứng tên người chủ khác chứ không phải chú.
Hôm ký công chứng và hồ sơ kỹ thuật tách thửa, cháu thanh toán đủ đến 100tr, xong sổ cháu thanh toán nốt cho chú số còn lại , chú chỉ cần báo trước cho cháu 3 hôm khi đã xong sổ để cháu thu xếp qua là được.
Ok.
Thế hai đứa khi nào thì cưới, năm nay mới 24 thì chắc không vội lắm nhỉ, ông chú đếm tiền và nhìn hai đứa tao – ông này có cặp mắt rất sáng, tinh khôn và dữ tướng, kiểu sẵn sàng ăn vía người khác khi cần.
Tưởng thằng cháu chưa có người yêu, thì nhà cô có đứa em kém cháu 4 tuổi, đang học cao đẳng sư phạm – bà vợ chen ngang..,
Thôi, chúng nó còn bay nhảy còn lâu, con nhà mình dân nhà quê, đời nào thằng này nó để ý mà mẹ mày cứ chưa gì đã đánh tiếng
Chúng cháu cũng là dân nhà quê ra đây đi học thôi mà chú, có điều cháu thấy, cũng là người nhà quê với nhau thì nên yêu thương lấy người người nhà quê một tí – chị Ninh Bình chen ngang
Hay quá, con bé này đáo để, thà nào thằng này nó mới yêu là phải. Ông chú cười phớ lớ nhìn tao. Thôi, sau này về đây ở cùng bọn chú, có gì chú cháu tâm sự cà kê giao lưu, ở đây vui lăm, nông thôn thật nhưng bà con sống hòa đồng và cũng văn minh, không hủ tục gì đâu. Làm xong sổ, thì đăng ký tạm trú lấy 1 năm rồi làm sổ hộ khẩu luôn đi.
Thế chú xử lý hộ bạn cháu với nhé
Uh, không sao chú nhờ tí là được, vứt cho người ta 1tr hay 1,5tr là gọn thôi. Có hộ khẩu sau này có con, đi học cho nó thuận tiện, công việc của các cháu nữa , khỏi phải về quê xin dấu má lằng nhằng.
Nhưng ông chú đâu biết là tao vẫn đăng ký tạm trú dài hạn ở địa chỉ căn hộ của chị Ninh Bình từ năm thứ 3 khi tao mua xe máy.
Vậy là với 35k, tao mua mảnh đất trị giá 182tr, được bớt cho 3tr còn 179tr
Sau tao mới biết, Đức nó được cho 5tr, nó đi lấy sổ cùng tao rồi xong việc nó rủ tao và chị ra uống nước ở gần Uỷ ban huyện, nó tâm sự thật và đưa cho tao 5tr đó
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Bọn tao thì hiểu và không nhận tiền của Đức, cái ghi nhận ở đây là sự thật thà tử tế của ông bạn học, và đó là khoản thù lao của bên bán chi cho nó.
Nhưng nó cứ nằng nặc đưa lại và bảo chị Ninh Bình cầm hộ, xong với chị thì cái này đâu có khó hiểu và chị để cho hai thằng đỡ giằng co thì mới bảo, thôi anh nhận một ít cho anh ấy thoải mái, cái này là người ta trả công anh ấy chứ không có gì cả, chỗ nào cũng thế thôi. Tao chỉ nhận đúng 1 tờ 500k còn lại đưa cho nó xấp tiền 50k còn lại, thì nó rủ hai đứa đi ăn không được, rồi rút thêm 1tr nữa đưa cho chị Ninh Bình, bảo cái này anh nhờ em cầm hộ mua cho nó cái gì đó, coi như anh có tí quà mừng bạn anh có tấc đất cắm dùi. Đến đây thì đành vậy không giằng co đưa đi đùn lại nữa.
Từ đợt này, tao lại ngẫu nhiên trở thành người môi giới đất cát, cứ mỗi mảnh tao có 5tr đến 7tr, xong thời gian để có được thì nó cũng khá lâu, nhanh cũng phải trong 1 tháng thậm chí còn hơn, nên tao cũng không thấy hào hứng lắm mặc dù số tiền đó là thoải mái cho hai anh em sinh hoạt, đổi lại thì cứ năng nhặt chặt bị, bởi có thì cũng chỉ đi với người ta hai lần là cùng, mua hay không thì cũng chỉ cần thế là đủ, vồn vã quá người ta lại khó nghĩ. Nên đám mà rủ tao đi xem đất lại là người đi mua sau tao, đội đó sau hai người mua, một ông đồng nghiệp ,tao được cho 5tr ca này, sau người nhà hắn giới thiệu cho tao, nên tao dẫn đi mua lại kiếm thêm 5tr nữa.
Thế là hết 2008, sổ đỏ, 12 chỉ vàng, tiền còn lại một ít sau khi lấy mua đất, tao vẫn để hết ở nhà chị Ninh Bình mà không mang gì về chỗ trọ, bởi Hương thì nó ở cùng với đứa em của bạn tao khi vào năm thứ 3,con bé kia đang học luật nên tao ở với thằng bạn học Bách Khoa, đồ đạc tao cho Hương gần hết, mỗi bộ máy tính tao để lại và nâng cấp thêm một lần nữa để chơi games và mở Auto Cad, mua cho Hương con Laptop Dell core i5 hàng bãi của Mỹ, bạn tao nó ra trường mà vẫn ở đó nên tao sang ở cùng, trả cái phòng trọ kia sau hơn 2 năm gắn bó. Cũng cần cho nó được thoải mái hơn, ở cùng với bạn đôi khi nó lại thích hơn ở với anh trai, nhưng từ khi đó, tần suất tao ở nhà chị Ninh Bình cũng chiếm một nửa, thậm chí có khi ở với chị cả tuần. Trong khi đó, cô bé Hoa kia vẫn thi thoảng liên lạc, xong biết tao với chị Ninh Bình đang yêu nhau nên cũng khá ý tứ, nhắn yahoo là chính, xong về sau thì khi có email, thì hay nhắn cho tao qua gmail và mail của Yahoo thay vì chat để lại tin nhắn chờ. Tuy nhiên, khi ấy tao không ý hướng gì, dù hiểu được ý đồ của cô bé này xong tao vẫn giữ chừng mực nhất định để không sinh chuyện cho cả hai.
Sở dĩ năm đó tao quyết tâm mua đất, một phần ông anh thúc giục, một phần tao không muốn để tiền nằm im một chỗ nữa, khi chị Ninh Bình mua dc 12 chỉ vàng cho tao, và mang đi gửi tiết kiệm số còn lại,thì mang đi gửi vào tài sản là tốt nhất, quên nó đi vài năm tính tiếp. Xong mảnh đất ấy 70m2 là sau này sẽ khó bán lại, ông anh L bảo thế, mà không bán chả sao bởi tao mua xác định để ở, thoáng đãng, được hướng, lại đường xá tốt.
Cái năm 2008, nó có mùa Euro và mùa Olympic, thành ra món điện thoại tao cũng kiếm được kha khá, dù lúc này, hàng tàu cảm ứng nó đã bão hòa và thoái trào, xong hàng Q-Mobile và Iphone thế hệ đầu đang chiếm sóng. Ban đầu thì hơi ngại bởi nghĩ đời cao cấp nó đang bắt đầu phổ biến thì mình sẽ hẹp cửa làm ăn, điều này không sai, xong khi nhìn lại thì có cái mang tính đột phá thì nó sẽ tham gia việc phân loại thị trường, nên ai kiếm được thì vẫn kiếm, vấn đề là ít hay nhiều. Ngoài kho lạnh, thì máy làm đá viên, đá cây ở các tỉnh ven biển dành cho ngư dân cũng lân la tao làm được, xong khi ấy, một số công trình đơn giản và quy mô bé, tao làm theo kiểu nhận việc và thuê ông anh kia làm nhân công và kỹ thuật, bởi lúc đó tao có chút tiền quay vòng, nên gối đầu cái nọ sang cái kia là cũng đủ để làm. Thành thử lo lắng và mất nhiều thời gian hơn xong đổi lại thì thu nhập từ các công trình đó cao hơn thay vì làm chung vốn với ông anh. Tuy nhiên thuê ông ấy làm thì tao chấp nhận trả công cao hơn một tí, để yên tâm hơn và ông ấy cũng có động lực để quản lý, bên cạnh đó, có việc nào ở Hn mà không quá to thì tao bắn thẳng cho ông ấy, đưa lại bao nhiêu thì đưa. Đó cũng là một cách để tao dần tách mình độc lập hơn, để xem khả năng của mình đến đâu, và hach toán ra xem cách mình làm trong hơn hai năm qua nó có gì thiếu xót và cần căn chỉnh. Và từ đó, tao di chuyển đi lại với lịch trình nhiều hơn, từ việc trong đến việc ngoài.
Ngày này cũng tròn 20 năm tính từ mùa world cup 2006, mấy quán café đó đến giờ vẫn còn y nguyên, có thể thay đổi chủ quản lý mà thôi, khác là thời tiết tầm này năm đó thì nắng rát.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

suplo94

Yếu sinh lý
Bọn tao thì hiểu và không nhận tiền của Đức, cái ghi nhận ở đây là sự thật thà tử tế của ông bạn học, và đó là khoản thù lao của bên bán chi cho nó.
Nhưng nó cứ nằng nặc đưa lại và bảo chị Ninh Bình cầm hộ, xong với chị thì cái này đâu có khó hiểu và chị để cho hai thằng đỡ giằng co thì mới bảo, thôi anh nhận một ít cho anh ấy thoải mái, cái này là người ta trả công anh ấy chứ không có gì cả, chỗ nào cũng thế thôi. Tao chỉ nhận đúng 1 tờ 500k còn lại đưa cho nó xấp tiền 50k còn lại, thì nó rủ hai đứa đi ăn không được, rồi rút thêm 1tr nữa đưa cho chị Ninh Bình, bảo cái này anh nhờ em cầm hộ mua cho nó cái gì đó, coi như anh có tí quà mừng bạn anh có tấc đất cắm dùi. Đến đây thì đành vậy không giằng co đưa đi đùn lại nữa.
Từ đợt này, tao lại ngẫu nhiên trở thành người môi giới đất cát, cứ mỗi mảnh tao có 5tr đến 7tr, xong thời gian để có được thì nó cũng khá lâu, nhanh cũng phải trong 1 tháng thậm chí còn hơn, nên tao cũng không thấy hào hứng lắm mặc dù số tiền đó là thoải mái cho hai anh em sinh hoạt, đổi lại thì cứ năng nhặt chặt bị, bởi có thì cũng chỉ đi với người ta hai lần là cùng, mua hay không thì cũng chỉ cần thế là đủ, vồn vã quá người ta lại khó nghĩ. Nên đám mà rủ tao đi xem đất lại là người đi mua sau tao, đội đó sau hai người mua, một ông đồng nghiệp ,tao được cho 5tr ca này, sau người nhà hắn giới thiệu cho tao, nên tao dẫn đi mua lại kiếm thêm 5tr nữa.
Thế là hết 2008, sổ đỏ, 12 chỉ vàng, tiền còn lại một ít sau khi lấy mua đất, tao vẫn để hết ở nhà chị Ninh Bình mà không mang gì về chỗ trọ, bởi Hương thì nó ở cùng với đứa em của bạn tao khi vào năm thứ 3,con bé kia đang học luật nên tao ở với thằng bạn học Bách Khoa, đồ đạc tao cho Hương gần hết, mỗi bộ máy tính tao để lại và nâng cấp thêm một lần nữa để chơi games và mở Auto Cad, mua cho Hương con Laptop Dell core i5 hàng bãi của Mỹ, bạn tao nó ra trường mà vẫn ở đó nên tao sang ở cùng, trả cái phòng trọ kia sau hơn 2 năm gắn bó. Cũng cần cho nó được thoải mái hơn, ở cùng với bạn đôi khi nó lại thích hơn ở với anh trai, nhưng từ khi đó, tần suất tao ở nhà chị Ninh Bình cũng chiếm một nửa, thậm chí có khi ở với chị cả tuần. Trong khi đó, cô bé Hoa kia vẫn thi thoảng liên lạc, xong biết tao với chị Ninh Bình đang yêu nhau nên cũng khá ý tứ, nhắn yahoo là chính, xong về sau thì khi có email, thì hay nhắn cho tao qua gmail và mail của Yahoo thay vì chat để lại tin nhắn chờ. Tuy nhiên, khi ấy tao không ý hướng gì, dù hiểu được ý đồ của cô bé này xong tao vẫn giữ chừng mực nhất định để không sinh chuyện cho cả hai.
Sở dĩ năm đó tao quyết tâm mua đất, một phần ông anh thúc giục, một phần tao không muốn để tiền nằm im một chỗ nữa, khi chị Ninh Bình mua dc 12 chỉ vàng cho tao, và mang đi gửi tiết kiệm số còn lại,thì mang đi gửi vào tài sản là tốt nhất, quên nó đi vài năm tính tiếp. Xong mảnh đất ấy 70m2 là sau này sẽ khó bán lại, ông anh L bảo thế, mà không bán chả sao bởi tao mua xác định để ở, thoáng đãng, được hướng, lại đường xá tốt.
Cái năm 2008, nó có mùa Euro và mùa Olympic, thành ra món điện thoại tao cũng kiếm được kha khá, dù lúc này, hàng tàu cảm ứng nó đã bão hòa và thoái trào, xong hàng Q-Mobile và Iphone thế hệ đầu đang chiếm sóng. Ban đầu thì hơi ngại bởi nghĩ đời cao cấp nó đang bắt đầu phổ biến thì mình sẽ hẹp cửa làm ăn, điều này không sai, xong khi nhìn lại thì có cái mang tính đột phá thì nó sẽ tham gia việc phân loại thị trường, nên ai kiếm được thì vẫn kiếm, vấn đề là ít hay nhiều. Ngoài kho lạnh, thì máy làm đá viên, đá cây ở các tỉnh ven biển dành cho ngư dân cũng lân la tao làm được, xong khi ấy, một số công trình đơn giản và quy mô bé, tao làm theo kiểu nhận việc và thuê ông anh kia làm nhân công và kỹ thuật, bởi lúc đó tao có chút tiền quay vòng, nên gối đầu cái nọ sang cái kia là cũng đủ để làm. Thành thử lo lắng và mất nhiều thời gian hơn xong đổi lại thì thu nhập từ các công trình đó cao hơn thay vì làm chung vốn với ông anh. Tuy nhiên thuê ông ấy làm thì tao chấp nhận trả công cao hơn một tí, để yên tâm hơn và ông ấy cũng có động lực để quản lý, bên cạnh đó, có việc nào ở Hn mà không quá to thì tao bắn thẳng cho ông ấy, đưa lại bao nhiêu thì đưa. Đó cũng là một cách để tao dần tách mình độc lập hơn, để xem khả năng của mình đến đâu, và hach toán ra xem cách mình làm trong hơn hai năm qua nó có gì thiếu xót và cần căn chỉnh. Và từ đó, tao di chuyển đi lại với lịch trình nhiều hơn, từ việc trong đến việc ngoài.
Ngày này cũng tròn 20 năm tính từ mùa world cup 2006, mấy quán café đó đến giờ vẫn còn y nguyên, có thể thay đổi chủ quản lý mà thôi, khác là thời tiết tầm này năm đó thì nắng rát.
đợt này anh chịu khó ra nhiều chap đọc sướng hẳn :))
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo