Ông để dành tuổi trẻ tích luỹ đến giờĐang ốm nằm 1 chỗ đây bạn già ơi.hỏng mẹ nó túc năng với gai cột sống rồi
No dồn đói góp nên mới bị hỏng thế đấy
Ông để dành tuổi trẻ tích luỹ đến giờĐang ốm nằm 1 chỗ đây bạn già ơi.hỏng mẹ nó túc năng với gai cột sống rồi
ông anh giờ ở Hà Nội hay ở đâu vậyNếu công việc không phù hợp thì tính chuyển đổi thôi. Có điều cũng nên trải nghiệm nhẹ nhàng 6 tháng thì mới thấy mình có muốn ở lại hay nhảy tiếp. Thời của các em bây giờ sướng lắm, hiện đại đủ thứ, không thủ công và lạc hậu như bọn anh của 20 n về trước.
Còn chuyện học tiếp hay không thì cái này anh không ý kiến, tuy nhiên không nên lãng phí thời gian quá nhiều, 30 tuổi nên đi vào ổn định để tính tiếp là đẹp.
Đang HN thôi.ông anh giờ ở Hà Nội hay ở đâu vậy
Với bộ môn tài chính, thì tao đã va trước bởi ông anh L có lão đệ làm cầm đồ, cái này anh em cũng đã biết qua ở các chap trước đây. Xong tao không muốn chị Ninh Bình tham gia bởi nó rủi ro, mất trắng hoặc mắc kẹt lâu dài là chuyện hiện hữu. Không biết ở các địa phương anh em ntn nhưng về quê tôi, cứ tháng chạp là không thiêud những cú bể hụi, bắt bạc rồi vỡ nợ đủ các loại lý do. Nhưng tính ra cũng lên đến gần 30%/năm là con số rất khủng, trong khi thị trường vốn khi đó cũng lên hơn 20%, khi xã hội ngấm đòn khủng hoảng kinh tế. Khi hoàn thành khoá liên thông đại học, cách nhìn nhận của chị cũng khác hăn trước kia, không đơn thuần là đi làm hay đi buôn kiếm tiền nữa mà ít nhiều có sự phân tích nhìn nhận khác trước.Mùa đông hôm ấy sau khi ăn tối ngoài quán tao hỏi vay tiền
- Hai tuần nay anh cứ đi miết thế này, mà cứ ẩn hiện thế, hôm nào ko ở đây thì lại bảo về chỗ trọ với mấy cậu kia, tóm lại là ntn? Công việc ở cty bận thế cơ ah, mà anh làm QS thì liên quan nhiều đến công trường đâu.
Lại hỏi vay tiền em mua đất, đừng nói im ỉm đi xem đất cát rồi về đây tiền trảm hậu tấu nhé
Không chơi kiểu ấy đâu
Em còn 5 chục anh cầm đi, khi nào có đưa em hoặc ko thì em lấy tiền hàng cấn trừ trước - lại cái mắt ranh mãnh tinh quái nhìn tao
Thế túm lại ntn, nay ở đây với em rồi kể đầu đuôi xem nào, hay là sợ em chung chạ sau khó tính toán chia chác? ...
- Vụ anh làm tàu thì thôi em không nói vì cũng phải chung đụng với người ta, rồi cả bố mẹ anh nữa, nhưng đất cát thì em cũng muốn nghe thử, cần thì em bảo anh Thắng cho, miễn là công khai với em, không chung chạ gì cũng được.
- Em hiến dâng như thế, ngoài việc chiều em thì cái này anh khó nói thế cơ ah?
Nhanh, khai mau không em cắn đấy.
- Anh đi chơi với ông anh ở đôi trắc đạc, thấy mấy chỗ cũng đẹp, mua vứt đấy sau ko bán thì ở
Thế khu nào?
- Đông anh và Sóc Sơn
- Anh mua bao nhiêu tiền, đất cát có phải điện thoại đâu mà nhanh thế ?
Tầm 130-150tr là ok rồi, tầm đó cố còn dc
Anh có bao nhiêu rồi? Tiền hàng sắp tới nữa đấy
Anh lấy của bố mẹ 5 chục, vay em 3 chục, của anh có 35tr, còn thiếu thì tính dần
Ý em là bao nhiêu m2?
To thì 70, bé thì 40
Anh tính mua tầm ấy là vừa vì thấy người ta xây cũng khoảng đó
Người ta là ai, anh xem dc bao nhiêu chỗ đã xây mà tính chọn?
Thì dân ngoại tỉnh như anh, ít tiền thì ra ngoại thành mua, tính ra trả lãi có nhà còn hơn là đi thuê mãi...
Phân tích kể lể một hồi chán chê, chị đưa tao 50tr, mấy hôm sau tao giao dịch mảnh đầu tiên 60m2 sau khi cân nhắc lựa chọn. Mục tiêu đầu tiên của tao đã đạt được một nửa; vì tao từng nói cách đây vài năm là sẽ cho chị biết tao nhiều nhà và đất hn ntn![]()
nay lại tăng nhẹ có vấn đề gì không anhTầm này anh em nào tích trữ là nhập túc tắc được rồi đấy
Hôm qua tôi mua 12950 ở Phúc Thành, nay nó lên 13800nay lại tăng nhẹ có vấn đề gì không anh
TksÔng chú kể chuyện hay quá
đợt này anh chịu khó ra nhiều chap đọc sướng hẳnBọn tao thì hiểu và không nhận tiền của Đức, cái ghi nhận ở đây là sự thật thà tử tế của ông bạn học, và đó là khoản thù lao của bên bán chi cho nó.
Nhưng nó cứ nằng nặc đưa lại và bảo chị Ninh Bình cầm hộ, xong với chị thì cái này đâu có khó hiểu và chị để cho hai thằng đỡ giằng co thì mới bảo, thôi anh nhận một ít cho anh ấy thoải mái, cái này là người ta trả công anh ấy chứ không có gì cả, chỗ nào cũng thế thôi. Tao chỉ nhận đúng 1 tờ 500k còn lại đưa cho nó xấp tiền 50k còn lại, thì nó rủ hai đứa đi ăn không được, rồi rút thêm 1tr nữa đưa cho chị Ninh Bình, bảo cái này anh nhờ em cầm hộ mua cho nó cái gì đó, coi như anh có tí quà mừng bạn anh có tấc đất cắm dùi. Đến đây thì đành vậy không giằng co đưa đi đùn lại nữa.
Từ đợt này, tao lại ngẫu nhiên trở thành người môi giới đất cát, cứ mỗi mảnh tao có 5tr đến 7tr, xong thời gian để có được thì nó cũng khá lâu, nhanh cũng phải trong 1 tháng thậm chí còn hơn, nên tao cũng không thấy hào hứng lắm mặc dù số tiền đó là thoải mái cho hai anh em sinh hoạt, đổi lại thì cứ năng nhặt chặt bị, bởi có thì cũng chỉ đi với người ta hai lần là cùng, mua hay không thì cũng chỉ cần thế là đủ, vồn vã quá người ta lại khó nghĩ. Nên đám mà rủ tao đi xem đất lại là người đi mua sau tao, đội đó sau hai người mua, một ông đồng nghiệp ,tao được cho 5tr ca này, sau người nhà hắn giới thiệu cho tao, nên tao dẫn đi mua lại kiếm thêm 5tr nữa.
Thế là hết 2008, sổ đỏ, 12 chỉ vàng, tiền còn lại một ít sau khi lấy mua đất, tao vẫn để hết ở nhà chị Ninh Bình mà không mang gì về chỗ trọ, bởi Hương thì nó ở cùng với đứa em của bạn tao khi vào năm thứ 3,con bé kia đang học luật nên tao ở với thằng bạn học Bách Khoa, đồ đạc tao cho Hương gần hết, mỗi bộ máy tính tao để lại và nâng cấp thêm một lần nữa để chơi games và mở Auto Cad, mua cho Hương con Laptop Dell core i5 hàng bãi của Mỹ, bạn tao nó ra trường mà vẫn ở đó nên tao sang ở cùng, trả cái phòng trọ kia sau hơn 2 năm gắn bó. Cũng cần cho nó được thoải mái hơn, ở cùng với bạn đôi khi nó lại thích hơn ở với anh trai, nhưng từ khi đó, tần suất tao ở nhà chị Ninh Bình cũng chiếm một nửa, thậm chí có khi ở với chị cả tuần. Trong khi đó, cô bé Hoa kia vẫn thi thoảng liên lạc, xong biết tao với chị Ninh Bình đang yêu nhau nên cũng khá ý tứ, nhắn yahoo là chính, xong về sau thì khi có email, thì hay nhắn cho tao qua gmail và mail của Yahoo thay vì chat để lại tin nhắn chờ. Tuy nhiên, khi ấy tao không ý hướng gì, dù hiểu được ý đồ của cô bé này xong tao vẫn giữ chừng mực nhất định để không sinh chuyện cho cả hai.
Sở dĩ năm đó tao quyết tâm mua đất, một phần ông anh thúc giục, một phần tao không muốn để tiền nằm im một chỗ nữa, khi chị Ninh Bình mua dc 12 chỉ vàng cho tao, và mang đi gửi tiết kiệm số còn lại,thì mang đi gửi vào tài sản là tốt nhất, quên nó đi vài năm tính tiếp. Xong mảnh đất ấy 70m2 là sau này sẽ khó bán lại, ông anh L bảo thế, mà không bán chả sao bởi tao mua xác định để ở, thoáng đãng, được hướng, lại đường xá tốt.
Cái năm 2008, nó có mùa Euro và mùa Olympic, thành ra món điện thoại tao cũng kiếm được kha khá, dù lúc này, hàng tàu cảm ứng nó đã bão hòa và thoái trào, xong hàng Q-Mobile và Iphone thế hệ đầu đang chiếm sóng. Ban đầu thì hơi ngại bởi nghĩ đời cao cấp nó đang bắt đầu phổ biến thì mình sẽ hẹp cửa làm ăn, điều này không sai, xong khi nhìn lại thì có cái mang tính đột phá thì nó sẽ tham gia việc phân loại thị trường, nên ai kiếm được thì vẫn kiếm, vấn đề là ít hay nhiều. Ngoài kho lạnh, thì máy làm đá viên, đá cây ở các tỉnh ven biển dành cho ngư dân cũng lân la tao làm được, xong khi ấy, một số công trình đơn giản và quy mô bé, tao làm theo kiểu nhận việc và thuê ông anh kia làm nhân công và kỹ thuật, bởi lúc đó tao có chút tiền quay vòng, nên gối đầu cái nọ sang cái kia là cũng đủ để làm. Thành thử lo lắng và mất nhiều thời gian hơn xong đổi lại thì thu nhập từ các công trình đó cao hơn thay vì làm chung vốn với ông anh. Tuy nhiên thuê ông ấy làm thì tao chấp nhận trả công cao hơn một tí, để yên tâm hơn và ông ấy cũng có động lực để quản lý, bên cạnh đó, có việc nào ở Hn mà không quá to thì tao bắn thẳng cho ông ấy, đưa lại bao nhiêu thì đưa. Đó cũng là một cách để tao dần tách mình độc lập hơn, để xem khả năng của mình đến đâu, và hach toán ra xem cách mình làm trong hơn hai năm qua nó có gì thiếu xót và cần căn chỉnh. Và từ đó, tao di chuyển đi lại với lịch trình nhiều hơn, từ việc trong đến việc ngoài.
Ngày này cũng tròn 20 năm tính từ mùa world cup 2006, mấy quán café đó đến giờ vẫn còn y nguyên, có thể thay đổi chủ quản lý mà thôi, khác là thời tiết tầm này năm đó thì nắng rát.




