Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Em có thể thuyết phục bạn em ở lại làm giúp chị một thời gian nữa không cưng?
Sao thế chị, cô ấy nghỉ việc á
Uh, bảo đến tết cô ấy nghỉ việc, bảo chị tìm người nhận bàn giao lại sổ sách công việc bạn ấy đang làm.
Sao thế chị, có phát sinh gì hay sao mà cô ấy nghỉ, em cũng chưa biết tin này.
Không có phát sinh gì giữa hai chị em và giữa bạn ấy với các bạn khác trong cty, nói chung bạn em rất được, cả về con người lẫn chuyên môn, tinh nhanh hoạt bát và xử lý tình huống công việc rất tốt, chị đi vắng bạn ấy cầm trịch công việc và điều phối rất ok, thậm chí còn khá hơn anh phó giám đốc của chị. Nhưng không hiểu vì sao bạn ấy lại xin nghỉ, thù lao đãi ngộ chị rất rạch ròi và xứng đáng. Ra tết chị có mấy gói công việc, mà bạn ấy nghỉ thì đúng là chị rất lúng túng, tìm người đã khó, lại như bạn ấy thì đúng khó hơn vài phần.
Em dám chắc cô ấy không phải chuyện lương bổng tiền nong mà xin nghỉ đâu, hay do cái tôi và cá tính của bạn ấy, khiến người khác không thoải mái, và do chỗ chị em mình quen biết nhau nên cô ấy ngại và chủ động nghỉ cho hài hòa?
Chị ban đầu cũng nghĩ thế, xong theo dõi và rà soát lại thì không hề như vậy. Chị biết là bạn ấy với em có việc riêng bên ngoài cũng khá ổn về tiền, nhưng bạn ấy cũng đi làm với tâm thế cực nghiêm túc và thái độ chuyên nghiệp, thành ra chị hơi khó nghĩ lúc này. Hay em và bạn ấy có kế hoạch gì sau tết không, có ntn cứ bảo chị để chị biết lối nói chuyện?
Em không, mọi thứ của bọn em vẫn bình thường chưa có gì mới gây đột phá hay xáo trộn gì cả, chỉ là sang đầu năm thì em rủ cô ấy đi chơi vài hôm thôi.
Hai đứa đi đâu?
Em đi Thailand sau rằm tháng Giêng, hè thì khả năng em vào trong Tây Nguyên hoặc Nha Trang gì đó.
Khiếp, đi chơi mà kế hoạch cụ thể vậy cơ á. Thà nào chị thấy mọi thứ chị phân công bạn ấy cứ bang bang mà làm, thậm chí còn chỉnh ngược lại lịch của chị nữa.
Thôi để em hỏi cô ấy xem ntn, còn em không hứa trước kết quả, cô ấy mà đã không nghe em thì chả ai can thiệp được.
Kinh, hiểu nhau cặn kẽ thế cơ đấy, đã tính khi nào cưới hỏi chưa em?
Em chưa, cưới hỏi gì khi mà vẫn còn loay hoay đủ thứ.
Bạn ấy rất được, giỏi, nhanh nhẹn và thông minh lanh lợi, kiểm soát công việc rất tốt, nói thật chị không muốn bạn ấy nghỉ, và cty chị có thêm 1 bạn nam nữa như thế thì chị đỡ mệt đi vài phần. Hay em về làm với chị, để hai đứa đưa đón nhau đi về cho tiện, lương lậu ntn thì cứ bảo, chị không căn ke cái này lắm,vì chị cũng biết mình biết người, nhìn em trên lớp là chị thấy rồi. Còn hàng năm chị vẫn tang lương đều cho mọi người, ít thì 10% nhiều thì 30% tùy vị trí và tình trạng làm việc, phúc lợi chị cũng đầy đủ, không súc túc rủng rỉnh nhưng nói chung là tốt so với mặt bằng chung.
Cái này em xin phép không trả lời chị ngay lúc này được, bên kia việc của em cũng đều và đang vào guồng, còn sau này nếu có cơ hội chị cho em thử sức cùng là được.
Thử với chả thách gì, lúc nào chị cũng sẵn sàng chào đón em mà. Ngay từ kỳ 2 chị đã có ý muốn rủ em về rồi, xong thấy em bận và lúc nào cũng nghiêm túc thì chị không chen ngang vào thôi. Xong chị lúc nào cũng rất cầu thị và chào đón em.
Chị gái này học lớp cao học, mà tao xử lý phần được thi điểm danh , rồi sau đó tao có mấy việc liên quan đến món điều hòa chỗ chị và giới thiệu thêm. Chị Ninh Bình đi làm chỗ này cũng được kha khá thời gian từ cuối 2007, tuy nhiên chị nghỉ việc thì tao không can thiệp nhiều, xong lại có đề nghị cả tao về cũng như tác động để cô ấy ở lại thì khiến tao cũng cần hỏi xem ntn. Cuộc nói chuyện ấy của hai chị em là lúc tao đưa chị đến nhà thày giáo nhờ xin linh hoạt mấy buổi điểm danh và bài kiểm tra điều kiện để thi qua môn, không hẳn là tiêu cực hối lộ gì mà do chị mang bầu, lại làm chủ doanh nghiệp nên hay nghỉ học và đến lớp muộn.
Còn tao khi đó ở cty này, đã dần định vị bản thân được bước đầu, các sự cố kỹ thuật của phương tiện, thiết bị mua bán bên nước ngoài thì đều tay tao làm, bởi nó cũng phát sinh sự vụ chứ không triền mien, bắt đầu từ cái khớp nối chữ thập của xe ủi bị hỏng, tao tự tìm rồi deal từ kho bên Nhật về đến công trường. Thế rồi các phát sinh sau liên quan đến hàng nhập thì tao được phân công luôn, xong cái thời làm tờ khai thủ công, bởi hầu như nhập phi mậu dịch , hàng lại đi Air, các loại chi phí không tên ở đầu sân bay là liên tục. Thành ra tại sao khi đó các cán bộ viên chức họ có thu nhập tốt cũng không khó hiểu lắm.
Nên từ đó, tao kết nối và qua lại với phòng quản lý cơ giới, rồi ngồi riêng với trưởng phòng và ban quản lý dự án, một cuộc rà soát trang thiết bị, mua mới nhập khẩu hay mua lại trong nước, đều dần dần đi vào check list, và các bên sẽ được chủ động hơn, không mấy khi có chế độ nằm chờ ngoại trừ các phát sinh ngẫu nhiên ngoài kế hoạch. Câu chuyện vẫn là kiếm tiền theo nghạch dọc, tay ngoài dài hơn tay trong.
Hai đứa mang cuốn sổ đỏ về thì Thuận gọi điện, nó mới xin vào cty tao làm nhưng lại ngồi dưới công trường và làm kỹ thuật. Thằng cu này hồi mới lên xóm trọ là ở cùng xóm với nó, phòng nó ở cạnh phòng chị Giang, tao ít khi kể về nó bởi hội xóm trọ khi đó tao chỉ xoay quanh việc trà đá tào lao hoặc còn bận chúi mũi với tình yêu của tao.
Chơi với nhau cũng chỉ bình thường, được cái nó là đứa hiểu chuyện, cũng con nhà nghèo lên học như tao, xong nó lại không có khái niệm lăn lộn như tao hồi đó, thành ra ít khi ngồi nhiều, có thi thoảng rảnh hoặc có đá bóng thì ngồi bia cỏ hoặc trà đá. Mới về đây khi tao giới thiệu cho ban quản lý dưới An Khánh và Văn Khê, nên nó được nhận luôn, trình độ cũng khá và đạo đức tốt. Nó mới ở quê lên, và hẹn tao café tưởng việc gì, hóa ra gửi cho hai bịch tôm khô nhà nó tự làm, rất chân thành và mộc mạc. khi hỏi thêm thì mới biết nó cũng chưa có chỗ ở yên ổn, tao rủ về ở cùng sau khi nói chuyện với thằng bạn học Bách Khoa, sau rồi xin cho nó ở dưới công trường luôn cho tiện, thích thì về phòng trọ còn không thì ở dưới ấy với mấy lão thủ kho. Sau này, tao làm nhà hay sửa nhà rồi làm các nhà cho thuê là đều nhờ nó thiết kế và tư vấn các thứ liên quan đến kỹ thuật. Nó học xong trung cấp ở Trung Kính, sau này cũng liên thông lên xong đại học, nên tao bảo nó gửi hồ sơ cho chị Giang, rồi nói chuyện với ban quản lý dự án cho nó vào làm, lúc ấy nó cũng vừa tốt nghiệp xong liên thông. Hầu như về sau này, các phần việc liên quan đến xây xáo sửa chữa , thậm chí cái nhà ở quê tao đập đi xây lại năm 2017 cũng do nó thiết kế theo ý tưởng của tao đề ra. Và nó cũng là chỗ tao ở gần 2 tháng dưới công trường khi nhà tao tan hoang kinh tế năm 2009 sau đó.
Tao kể đến đoạn này về nó để chúng mày nắm được , tao từng nói khi nhà bị phát mãi cái tàu mới đóng, tao bị mắc kẹt tiền ở tín dụng đen và mấy chỗ khác ntn.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Có thế nói, đến thời điểm này, bên cạnh kiếm việc kiếm tiền, thì tao cũng thấy mình cần thêm mối quan hệ mới, để dành khi cần thiết còn sử dụng được. Thuận nó là một trong số đó, bởi nếu có cơ may đứng ra làm riêng, thì có một người như chị Ninh Bình đồng hành phần kinh tế và xử lý đầu ra, phần đầu vào tao lo dần và thêm người hỗ trợ thì mọi thứ chắc cũng túc tắc làm được. Tuy nhiên đó mới chỉ là thứ tao nghĩ trong đầu tại thời điểm đó và không vội kỳ vọng, nên tư tưởng là mưa đến đâu mát mặt đến đó.
Mang hai bịch tôm về Nghĩa Tân, tao tranh thủ xử lý hàng TQ cho chị vào sổ rồi nấu cơm, hầu như khi tao có cả ngày với chị thì sẽ tự mặc định phân chia như vậy, đầu nguồn trên Lạng Sơn thì tao đã quen sâu và rộng, còn dưới này, các điểm đã setup thì có sẵn và mở thêm dc tí nào biết tí đó, nhưng chị lợi thế con gái nên lắm cái giá cả hay nợ nần chị linh hoạt hơn tao.
Thành thử trong căn nhà chị, lúc thì loạt xoạt băng dính, khi thì tiếng máy sấy tóc khò nóng các loại tem dán vào hàng hóa, nên từ những ngày đầu đi buôn cùng chị, thì tao đã dán thêm chặn khe cửa cho đỡ phiền toái hàng xóm cả việc hàng hóa lẫn việc giường chiếu của hai đứa mỗi khi. Lắm khi ngồi như chơi đồ hàng của bọn trẻ con, với những thứ như điện thoại, tổng đài kéo dài hay các vật dụng điện tử khác, nó cũng cuốn mình theo và bớt đi những suy nghĩ vê công việc đang lấn át, xen vào đó, thi thoảng những câu chuyện qua lại lẫn tiếng nhạc Elvis Phương hay tiếng saxophone của Sam Taylor cũng khá thi vị. Chị Ninh Bình luôn biết làm mới mọi thứ dù chỉ là những hạnh động hay cử chỉ nhỏ nhặt bình thường, khiến cho tao bớt đăm chiêu hay nghĩ vu vơ, hoặc lôi tao ra khỏi cái đống đồ đang bóc tem dán lại, giả sử như hôm ấy, cái bài Hãy Yêu Như Chưa Yêu Lần Nào , chị cho nó repeat , rồi có mùi thơm ngang tai, tao chợt ngó lại thì đôi đũa nấu của chị đang sẵn một miếng đưa tao nếm thử.., lập tức sau đó chị ngồi sà vào lòng tao rồi vòng tay qua cổ.
Khiếp, chăm chú quá, bên ngoài người ta nhắc mấy câu không thèm lên tiếng, anh tập trung nghe nhạc hay gói hàng mà em gọi không thưa?
Cả hai- tao nói và cúi mặt sát ngực chị
Đừng có lau miệng vào áo em, không giặt được đâu
Thế anh lau vào chỗ khác nhé, lau trong áo là không bị bẩn 😂
Thôi, hết trò nghịch, anh ra ăn cơm em xong rồi.
Xong bữa cơm đó, chị mang toàn bộ sổ sách, tiền mặt còn lại cùng sổ tiết kiệm và 12 chỉ vàng đặt lên bàn máy tính thì cũng đúng lúc tao rút cục tiền 50tr tính trả lại chị.
Sao laij? Cả hai cùng lên tiếng
Anh nói trước đi
Anh gửi em tiền hôm nọ
Anh lấy tiền đâu?
Tiền dưới nhà của bố mẹ anh,
Vậy tổng anh có bao nhiêu trong lần mua đất rồi?
Anh có 35tr tiền mặt, còn lại lấy của em và của bố mẹ anh, chỗ này anh gửi lại em
Sao vội thế, em có đòi đâu mà cũng chưa có việc gì cần nhiều tiền thế, tiền hàng em vẫn còn đây mà. Chi nói và đưa cuốn sổ rồi lại mở excel. Nhà anh cần tiền hơn em lúc này, nên anh cứ để lại, khi nào đưa ems au cũng được mà.
Anh cầm sổ về đưa bố mẹ cất cho an toàn, không nên để ở đây.
Để đây cũng an toàn mà, có sao đâu
Biết thế, xong em mới là bạn gái của anh, nên tiền nong thì là một chuyện còn sổ sách đất cát thế này, thì anh phải mang về, bố mẹ bỏ ra đống tiền cho anh thì phải trông thấy cái gì thể hiện số tiền ấy chứ, lỡ đâu anh mang đi làm gì mà không phải mua đất thì sao, các cụ có quyền nghĩ thế mà . Mà anh cầm cả vàng về, hoặc nếu nhà phải đi vay thì anh đưa luôn cho bố mẹ, đằng nào cũng một khoản một mối.
Nghe lời chị, lần này tao cầm sổ đỏ về quê còn tiền và vàng thì vẫn để chị cầm.
Bây giờ là anh đang đứng công nợ rõ ràng, nên em thấy như này, tiền non gem cứ đưa hết cho anh, đẻ anh còn đưa vè cho bố mẹ, còn trên này thì anh tùy cơ ứng biến, đi làm và nuôi cái Hương học trong học ngoài vậy là tốt rồi. Em không rõ bố mẹ anh ở quê làm ăn ntn, nhưng với chuyện tàu bè kia là tiền tấn rồi, không để nợ nần quá rồi vất vả áp lực. Còn tiền của em, thì em thấy anh cần cứ tiêu trước, rồi đưa em sau cũng được, không ngại gì cả, vì việc em làm với anh bố mẹ cũng không hỏi hay thắc mắc quá sâu đâu. Nên em có bao nhiêu các cụ cũng chả biết được. Nếu là bảo em góp chung với anh một tí thì em thực tâm sẵn sàng và rắt muốn xong như thế khả năng anh lại từ chối lập tức, nên anh cứ cầm lấy tiền đi nhé, không cần đưa em, và đừng thể hiện tính song phẳng với em làm gì.
Nghe đến đây thì tao cũng không nói gì thêm được, bởi thế cũng thấu tình đạt lý rồi, và chị chủ động phân tích cũng như chia sẻ với tao. Vậy nên tao vẫn để lại toàn bộ tiền buôn bán, vàng và sổ tiết kiệm cho chị cầm và quản lý.
Thực ra lúc này, chị chỉ còn chuyện buôn bán với tao và thi thoảng có tí rượu với thuốc lá ngoại, còn chuyện tao vẫn gửi tiền tín dụng đen xong giấu chị là đã stop là chị không hề biết, tao không muốn chị tiếp tục tham gia vào chỗ may rủi này. Và may thay sang năm sau đó thì tao không khó xử với chị khi mắc kẹt chỗ kia của ông anh tao. Nhưng của tao 100 từ làm với anh Khiêm và làm di động cùng việc nhặt nhạnh ở công việc chính, và ông bà già 200 nữa cũng mắc kẹt mãi cho đến gần cuối năm mới lấy được hết về.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Chắc hẳn anh em thấy tao lắm thời gian đến mức chạy trong chạy ngoài như thế đúng ko? Cũng 24 tiếng thôi, xong thời đó, công việc nó cứ hở ra là tao lại đóng chân chạy, chạy như chó tìm chổi ngoài đường ấy chứ. Nhưng hàng Lạng Sơn tao đã có ông xe ôm và thằng Tùng, phần còn lại điều phối và tách hàng thì chị Ninh Bình rồi, phần cuẩ tao thì nó đơn phức tạp xong lại đơn giản, bởi phần kỹ thuật tao đã có ông anh rồi, phần tao là cân đo và chốt giá thôi. Còn điện thoại thì sống nhờ phụ kiện là chính, máy bàn khi đó cũng đã dần dần giảm đi, bởi ai cũng có di dộng rồi, vài trăm nghìn là bà bán rau cũng có máy để nghe gọi. XOng có điều tao đã đi chuyến nào là to tiền chuyến đó, tần suất it thôi nhưng phải tiền vài chục triệu là rất bình thường. Nên lắm khi tao và chị Ninh Bình gần như bị bỏ đói nhau cả tuần đến chục ngày là không có gì lạ, nên mỗi khi có thời gian với nhau là dốc hết con tim và thể lực, cái tuổi sung sức và thuần thục nhất của con người mà, chị ngày một quyến rũ và sắc nét lên, còn tao thì già dặn và cứng cỏi hơn, đặc biệt là khi làm thầu, toàn đấu đầu đấu khẩu với bọn nhà thầu, cũng toàn dân lõi đời, thành ra mình cũng ngày một cần trọng và mưu mô hơn trước kia. Xong anh em cũng đừng hình dung quá đi nhé, bởi ngoài công việc thậm chí trong công việc tao cũng rất sôi nổi, thậm chí còn hoạt ngôn, ngoại trừ lúc cân não thì tao mới trở nên thâm trầm và ít lên tiếng mà thôi. Môi trường và đặc thù công việc nó cũng làm thay đổi tính nết con người một cách mạnh mẽ ra trò. Nên chị Ninh Bình, hay Minh Hà mới nói, quan trọng nhất là để lại công việc và thương trường bên ngoài cánh cửa nhà, để trong nhà không phải hứng gió bão ngoài kia, chỉ còn những lúc thảnh thơi bên mâm cơm và thăng hoa với nhau trên giường ngủ hoặc trong nhà tắm 😂
Chị Ninh Bình đi cùng tao khi từ còn những ngày đầu nhặt nhạnh từng đồng từng cắc đến khi đã đĩnh đạc hơn chút sau gần 6 năm với nhau, còn Hà thì khi ấy đã đi vào tuổi trưởng thành, trải qua đủ vấp ngã, xáo trộn và đánh đổi đủ trò. Xong cái cốt yếu, là ai ở lại trong cơn bão và ai bỏ chạy khi trời mưa, thì cả hai đêu không ở các mệnh đề này, và họ đều là những con người luôn muốn đồng hành và thu vén, rồi khiến tao suy nghĩ một cách đau đáu nhất, thậm chí khi đó chuyện tiền bạc lại không quá quan trọng nữa. Nhưng thôi, cuộc sống mà, đâu đâu thì cũng là trải nghiệm đáng nhớ trong đời.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Đến 2009, khi mọi sự ngấm đòn của kinh tế xã hội năm 2008, thì lúc ấy bên cạnh việc đang làm ở cty, tình cờ một cuộc điện thoại của lão quản đốc và thủ kho, mới vỡ lẽ ra họ có món ngoài là xuất khẩu lao động. Mỗi nhân sự xuất cảnh cũng đâu đó tiền triệu dc chi trả, nên tao lưu tâm cái này luôn. Một chuyến lên phú thọ và yên bái, cũng dc chứng kiến hội thảo tuyển dụng khi đi cùng xe vào uỷ ban có việc công trường. Vậy từ ấy tao thấy cũng hay hay, lại dc đi nhiều nên bấm máy hỏi lung tung khắp nơi, xem nó ntn. Ở nhà thì những gì còn và đã mất thì coi như đã đành, xong với tao thì phải kiếm lại tất cả mới thôi. Vậy là tao cứ mải miết, việc buôn bán cùng chị Ninh Bình tao gần như phó mặc, vẫn nhờ Tùng hỗ chợ việc giao hàng cho chị.

Dự án thì ngày nhiều việc, nên tao bám nó nhiều hơn và care các đầu mối đã và đang hợp tác với cty, vậy lac từ Tây Bắc đến Miền Trung tao cứng miệt mài với nó bởi công việc mỗi ngày có một cái mới phát sinh và cuốn tao khủng khiếp, nếu nuôi quân ba năm dùng 1 ngày thì tao nhặt nhạnh 3 năm từ tiền đến quen biết để khi có phát sinh là sử dụng được, miễn là có đi có lại.

Anh định như nào đây? Chị hỏi khi tao đang gấp đồ vào balo

Anh cần đi chuyến này, các thứ có phát sinh ntn thì em nhắn cho anh, anh giải quyêt cùng em

Em không nói đến cái thứ ấy, em đang hỏi anh là anh định ntn với em đây? Khi gần nửa năm nay anh cứ đằng đẵng lao thân mà đi, không cần biết em ntn ra làm sao, anh không lẽ lại có thể yên chí đến mức ấy hay sao?

Anh không nghĩ đến một ngày nào đó khi anh trở về thì em đã không còn là của anh nữa ah?

Nếu em thấy khó quá cho em và ngoài kia có điều mới mẻ tốt đẹp hơn anh, thì anh ton trọng quan điểm của em thôi.

Đó là một trong nhiều lần bọn tao căng thẳng và gay gắt với nhau, khi tư tưởng hai đứa đang dần có sự khác biệt

Khi cty tao làm, nó có biến chuyển và tao nhận thấy có cơ hội làm cái mới mẻ, bởi càng ngày mong muốn và tham vọng của tao lớn hơn, không dừng lại chỉ là chuyên viên bậc 2 với cái bằng cao học rồi nhặt nhạnh kiếm chác đơn thuần.

Một lãnh đạo đã âm thầm làm riêng, thông qua mối quan hệ và đã đi mua lại phần vốn Nhà nước thoái lui, dần dần thôn tính phần còn lại để cải tổ doanh nghiệp đó. Và tao đã quyết dịch chuyền theo anh ấy để tìm vận may thử thách. Nên mấy anh em khi ấy đều chân trong chân ngoài , chính là phụ mà phụ là chính. Đến cuối 2009, chỉ còn anh ấy ở lại còn bọn tao nhảy qua bên kia làm cơ hữu luôn. Vì để có dc lúc ấy là cả hơn 8 tháng đầu năm 2009 bọn tao mải miết với chuyến đi, họp hành rồi rà soát tính toán. Và đó là lý do chị Ninh Bình ngày một khó chịu và dần mất kiên nhẫn với tao. Lúc ấy hoàn toàn thừa nhận là tao đã sai với chị, xong cái tao nghĩ nhiều hơn là tương lai của tao sau này nhiều hơn.

Nên đến khi tao và chị gần như đóng băng, giữ im lặng một cách thi gan, tao chỉ nói một câu lạnh lùng: KHÔNG CHẤP NHẬN THÌ ĐỪNG MONG ĐÓN NHẬN.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Cũng đã tròn 3 năm, anh nhỉ?
Đúng thế, tròn 3 năm khi anh ngỏ lời với em, còn mình có tình cảm với nhau thì cũng đã ngót 4 năm, nhanh thật.
Anh có thấy trong thời gian qua, anh đã mất mát gì nhiều chưa?
Mất thì anh chỉ bị mất tiền và một vài cái thôi, còn lại anh toàn được. Em hỏi vậy là sao?
Vậy là chỉ có mỗi tiền thôi đúng không nhỉ?
Đúng, lúc này thì anh mới nghĩ nhanh được đến cái đó, còn lại nếu xâu chuỗi ra thì chưa hẳn.
Còn cái anh được?
Được thì đầu tiên là có em, có mọi thứ cùng em từ cảm xúc, đến trải nghiệm với những chuyến đi đây đi đó, Có được tình cảm, sự quý mến của bố mẹ và gia đình em, với anh thì không có gì đo đếm so sánh được.
Vậy còn với em, thì anh thấy sao?
Chủ quan mà nói, thì em là một người khiến anh thay đổi rất nhiều, không đơn thuần chỉ là một người yêu, một người bạn gái, mà anh không biết dùng từ nào cho xứng với những gì em đã và đang làm cho anh.
Vậy anh có thấy lúc này em đang là người cản trở những mong muốn tham vọng của anh không? Em hỏi thật và anh hãy thành thật với em, không được vòng vo loanh quanh.
Thế em thấy ở anh, trong hơn 3 năm qua, giữa thiếu xót và hạn chế so với những cái tốt, hay ưu điểm và khiếm khuyết, vế nào chiếm lĩnh nhiều hơn?
Thế anh có mong muốn một người con gái ở bên anh và được mọi thứ hoàn hảo không?
Không, hoàn hảo thì khéo chỉ có thánh với phật thôi, mình là con người, lại là người phàm tục thì đòi hỏi sự hoàn hảo để làm gì. Cuộc sống nó sẽ cho mình những thứ mà trước kia chưa nghĩ đến hoặc nghĩ đến xong thực tế nó lại khác đi hoàn toàn, cái chính là mình ứng xử với nó ntn mà thôi.
Còn em nói là em có cản trở anh hay không, thì câu trả lời của anh là không nhé, anh hiểu những suy nghĩ và những gì em đã từng nói với anh bấy lâu nay. Và ngược lại về phía anh, thì anh cũng biết mình đang làm gì và cần phải làm gì cho cuộc sống riêng và cho công việc anh đang có, tuy nhiên anh không bỏ hoặc không muốn để mất những gì mà anh đã dày công chăm sóc và theo đuổi chinh phục.
Và tất cả đều vì tiền?
Tiền nó là một lẽ, cái này em không sai, xong anh thấy rằng, nếu bây giờ mà mình cứ như trước kia, thì có lẽ sẽ bị bỏ lại rất nhanh chóng, bỏ qua những cơ hội để biết mình đang ở đâu, đang như nào và cần làm gì.
Cái này em biết và em thông cảm với anh xong ngược lại thì em thấy dường như giờ đây, anh không còn là anh nữa, anh đã thay đổi quá nhiều và nhanh, thậm chí nhanh đến mức anh sẵn sàng bỏ mặc và lạnh nhạt với em. Dường như trong anh chỉ còn có công ty, các cuộc họp, những chuyến công tác và những thầy cô giáo cùng bạn bè của anh ngoài kia.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Có thể anh cho rằng em ích kỷ hẹp hòi, xong cái
em muốn anh hiểu là anh đang mất cân bằng cuộc sống, và anh luôn để công việc chi phối từ sinh hoạt đến cách ăn nói hành xử, dù rằng chưa có gì quá đáng với em, xong với khách hàng rồi những người khác, thì em thấy nếu cứ như này anh sẽ ngày một cực đoan và bất chấp. Tất nhiên em không muốn điều đó ở anh, vì dần dần, những bức xúc, những bực dọc rồi tiêu cực anh bị dồn lại rồi mang trút về nhà cho người thân của anh. Và nếu cứ như này thì em cảm giác điều đó cũng nhanh thôi, anh có biết là mỗi lần gặp anh, dù chưa nói gì nhiều thì nhìn ánh mắt sắc mặt của anh, lại khiến em phải căn chỉnh lại , và tự hỏi không biết liệu có gì để rồi lại cãi cọ tranh luận với nhau hay không, khi mà cả tuần may ra gặp nhau được 2 lần thậm chí nửa tháng mới có 1 buổi với nhau, thì lại là chuyện tiền, hàng, công nợ.
Anh có biết, mỗi lần bố mẹ em hỏi về anh, thì em chỉ biết một câu là anh rất rất bận, bận đến mức ngủ luôn ở văn phòng hay dưới cơ sở mới, bận đến mức một quý không về được dưới quê một lần, giỗ chạp cũng chả thấy đâu. Và em rất ái ngại khi nói với người nhà em những câu này, bởi suy cho cùng thì ai nghe cũng hiểu là gia đình ruột thịt, bố mẹ còn chưa thấy đâu thì lấy gì cho người khác, có đúng không nào.
Nếu, người yêu cái Hương, mà như anh thì ở cương vị anh anh sẽ bảo nó ntn? Và nếu nó có mối quan hệ tình cảm với bạn trai nó cũng chừng đó thời gian như em với anh, xong lại không thấy một con đường rõ ràng cho cả hai cùng đi, thì anh nghĩ sao?
Tất nhiên là anh sẽ không xui nó cái gì tiêu cực rồi, bởi cuộc sống của nó nó sẽ phải tự tính và quyết định, anh không định hướng và không can thiệp một cách thô bạo
Vậy bây giờ em muốn anh phải như thế nào thì em sẽ hài lòng?
Anh còn dám nói với em câu đó hay sao, không lẽ em nói đến thế mà anh vẫn cố chấp bảo vệ cho mình?
Em muốn anh phải như nào thì quá khó, bởi điều đó là không thể với một người như anh, cái chính là em cần anh căn chỉnh và thay đổi để hài hòa mọi cái, đặc biệt là quan điểm sống và cách anh hành xử. Bởi em thấy khi anh làm đủ lâu ở cty này, rồi sang bên kia anh dường như nhìn nhận những thứ xung quanh đều rất nhỏ nhặt thậm chí còn ít nhiều có sự coi thường xem nhẹ. Đồng ý nó là công việc, xong mình cũng nên là mình mới phải chứ, tại sao lại phải tự đặt mình một chỗ rõ cao rồi nhìn xuống một cách phiến diện và trịch thượng như thế. Anh có dám chắc là anh sẽ ở đây được đủ lâu và có cho mình một chỗ đứng đủ tốt, hay đến một lúc nào đó, anh sẽ trở thành một món đồ không cần dùng đến và sẵn sàng bị gạt bỏ thay thế, khi đó những gì anh lao lực lại là nền tảng cho kẻ khác thừa hưởng, anh đã nghĩ đến cái này chưa?
Và thấy rằng, giữa em và anh , cả hai đều không muốn mình chịu lùi quan điểm suy nghĩ, em không cố gắng thay đổi con người của anh được, và ngược lại em cũng không để mình phải trở thành một người chịu lấp bóng của ai, bởi mọi thứ không hài hòa thì không đi đến đâu và khó có kết cục tốt đẹp được. Bởi anh cũng nên hiểu, là dù có tiền xong tiền nó không phải lúc nào cũng là thước đo để đánh giá mọi thứ, nó không phải thước đo hoàn toàn cho tình cảm, cho đạo đức và lối sống của con người.
Nên anh cứ suy nghĩ đi, có như nào thì bảo lại em.
 

Skyfly

Tao là gay
Có thể anh cho rằng em ích kỷ hẹp hòi, xong cái
em muốn anh hiểu là anh đang mất cân bằng cuộc sống, và anh luôn để công việc chi phối từ sinh hoạt đến cách ăn nói hành xử, dù rằng chưa có gì quá đáng với em, xong với khách hàng rồi những người khác, thì em thấy nếu cứ như này anh sẽ ngày một cực đoan và bất chấp. Tất nhiên em không muốn điều đó ở anh, vì dần dần, những bức xúc, những bực dọc rồi tiêu cực anh bị dồn lại rồi mang trút về nhà cho người thân của anh. Và nếu cứ như này thì em cảm giác điều đó cũng nhanh thôi, anh có biết là mỗi lần gặp anh, dù chưa nói gì nhiều thì nhìn ánh mắt sắc mặt của anh, lại khiến em phải căn chỉnh lại , và tự hỏi không biết liệu có gì để rồi lại cãi cọ tranh luận với nhau hay không, khi mà cả tuần may ra gặp nhau được 2 lần thậm chí nửa tháng mới có 1 buổi với nhau, thì lại là chuyện tiền, hàng, công nợ.
Anh có biết, mỗi lần bố mẹ em hỏi về anh, thì em chỉ biết một câu là anh rất rất bận, bận đến mức ngủ luôn ở văn phòng hay dưới cơ sở mới, bận đến mức một quý không về được dưới quê một lần, giỗ chạp cũng chả thấy đâu. Và em rất ái ngại khi nói với người nhà em những câu này, bởi suy cho cùng thì ai nghe cũng hiểu là gia đình ruột thịt, bố mẹ còn chưa thấy đâu thì lấy gì cho người khác, có đúng không nào.
Nếu, người yêu cái Hương, mà như anh thì ở cương vị anh anh sẽ bảo nó ntn? Và nếu nó có mối quan hệ tình cảm với bạn trai nó cũng chừng đó thời gian như em với anh, xong lại không thấy một con đường rõ ràng cho cả hai cùng đi, thì anh nghĩ sao?
Tất nhiên là anh sẽ không xui nó cái gì tiêu cực rồi, bởi cuộc sống của nó nó sẽ phải tự tính và quyết định, anh không định hướng và không can thiệp một cách thô bạo
Vậy bây giờ em muốn anh phải như thế nào thì em sẽ hài lòng?
Anh còn dám nói với em câu đó hay sao, không lẽ em nói đến thế mà anh vẫn cố chấp bảo vệ cho mình?
Em muốn anh phải như nào thì quá khó, bởi điều đó là không thể với một người như anh, cái chính là em cần anh căn chỉnh và thay đổi để hài hòa mọi cái, đặc biệt là quan điểm sống và cách anh hành xử. Bởi em thấy khi anh làm đủ lâu ở cty này, rồi sang bên kia anh dường như nhìn nhận những thứ xung quanh đều rất nhỏ nhặt thậm chí còn ít nhiều có sự coi thường xem nhẹ. Đồng ý nó là công việc, xong mình cũng nên là mình mới phải chứ, tại sao lại phải tự đặt mình một chỗ rõ cao rồi nhìn xuống một cách phiến diện và trịch thượng như thế. Anh có dám chắc là anh sẽ ở đây được đủ lâu và có cho mình một chỗ đứng đủ tốt, hay đến một lúc nào đó, anh sẽ trở thành một món đồ không cần dùng đến và sẵn sàng bị gạt bỏ thay thế, khi đó những gì anh lao lực lại là nền tảng cho kẻ khác thừa hưởng, anh đã nghĩ đến cái này chưa?
Và thấy rằng, giữa em và anh , cả hai đều không muốn mình chịu lùi quan điểm suy nghĩ, em không cố gắng thay đổi con người của anh được, và ngược lại em cũng không để mình phải trở thành một người chịu lấp bóng của ai, bởi mọi thứ không hài hòa thì không đi đến đâu và khó có kết cục tốt đẹp được. Bởi anh cũng nên hiểu, là dù có tiền xong tiền nó không phải lúc nào cũng là thước đo để đánh giá mọi thứ, nó không phải thước đo hoàn toàn cho tình cảm, cho đạo đức và lối sống của con người.
Nên anh cứ suy nghĩ đi, có như nào thì bảo lại em.
Nyc tôi cũng như chị NB, lo lắng và qt tôi sâu sắc, nhiều khi tôi nghĩ họ đang quá dư thừa lo toan, nhưng rồi tôi thấy họ đúng khi chúng tôi xa nhau đấy bạn tý ạ hihi
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Nyc tôi cũng như chị NB, lo lắng và qt tôi sâu sắc, nhiều khi tôi nghĩ họ đang quá dư thừa lo toan, nhưng rồi tôi thấy họ đúng khi chúng tôi xa nhau đấy bạn tý ạ hihi

Uhm. Tôi cũng gần như thế xong có khác một phần. Nói chung để được chị này yêu là khó xong yêu được chị ấy lại còn khó hơn 🤓.
Bởi khi bên nhau đủ lâu đủ hiểu, con người ta sẽ ở trạng thái một là biết rõ nhau rồi thì kệ, không có phát sinh gì là được; hai là muốn mình ở một cương vị khác hơn, nghiêm túc và có phần kiểm soát hơn.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Bên này nó đã tư nhân hóa hoàn toàn, xong cổ phần các vị mua lại từ SCIC mới có 40% và chưa đủ quyền chi phối, trong đó số lớn còn lại thì lại ăn theo người đại diện trước pháp luật, dây mơ rễ má, đào xới lại toàn bộ các tồn đọng công nợ và các phần lập lờ tài chính, tham gia những cuộc họp đấu trí với nhau, và tao thấy đây là một cơ hội để tao được tham gia cuộc chinh phạt giữa bộ máy mới và ekip cũ , kiểu như ma mới đang tính ăn thịt ma cũ, còn ma cũ thì cố chấp và nhất quyết gây khó dễ và muốn chiếm dụng lại để lấy tiền đi giải quyết tồn đọng kia. Khá thú vị, xong lại thấy được quyết tâm của cả hai bên,và mất gần 2 năm mới gọn được bộ máy cũ, khi bên này thâu tóm được quá 51% tổng vốn điều lệ để dc quyền chị phối, lập Ban giám đốc mới sau đó xử lý dần các cá nhân cũ sau khi thay đến 3 lần kế toán trưởng trong vòng 3 tháng.
Nói thật, khi tao được làm việc toàn thời gian với những con người ở bên cty mới này, nó cho tao nhiều thứ mới mẻ, được học hỏi mở mang nhiều hơn, bởi toàn những cái đầu đã kinh qua đủ lâu trong môi trường Nhà nước, rồi họ được du học và làm ăn với người nước ngoài, nên cty mới hoàn toàn thì tao không cho phép mình ở tâm thế của một thằng chỉ ăn và làm chân chạy hồ sơ giấy tờ. Tao muốn có một chỗ đứng trong đây, với mô hình gọn nhẹ, không quá khoảng cách giữa người đứng đầu doanh nghiệp với nhân viên thông thường.
Ngồi với nhau ở quán bia hơi Bò tùng xẻo, giờ là tòa vincom Nguyễn Chí thanh, sau khi rà soát tạm ổn các tồn tại cũ, 5 con người tự nhiên trầm ngâm lại một hồi, anh chủ tịch có nói, nếu giờ mà ký tá hợp đồng, tiền chuyển về tài khoản cty thì rất khó xử, bởi ông kia đang nợ nhiều rồi mang đi tiêu hết thì chết, mà hợp đồng thì buộc phải ký về pháp nhân, trong khi mình còn đang chấp chới. Đối tác thì nó chỉ ngày một ngày hai nó sang, ngồi một buổi nữa là chung kết, tôi thì vẫn phải chân trong chân ngoài, còn lại 4 anh em bên này, mọi người nghĩ hộ tôi xem nên và cần như nào.
Anh kế toán thì tiếp tục giúp tôi phần sổ sách, đào sâu lịch sử của nó càng nhiều càng tốt, để sau này nếu có mùi tiền thì mình không bị người ta đến xé nợ.
Về nhân sự thì với từng này người hiện tại, mình tuyển thêm nhân viên về làm các việc văn phòng và tiểu tiết là vừa, loanh quanh 15 người ổn đinh được trong 1 năm rồi tính tiếp, cái tôi lo là phần tiền của mình, nó cần được chảy đúng mạch xong lại phải an toàn. Chú có ý kiến gì không, manh dạn đi,toàn an hem với nhau nay cũng vài năm quen biết làm việc cùng rồi, đừng ngại , bởi có ntn thì anh mới rủ chứ anh không chọn bừa thời vụ cho vui.
Em thấy thế này , các anh xem có được không?
Chú cứ nói đi, anh em trao đổi ok thì làm
Thứ nhất là mình thành lập một công ty khác, dùng nó góp vốn vào cty kia, tỷ lệ thì tùy các anh, thứ 2 là các anh tang vốn điều lệ cao lên, gấp đôi hay gấp 3 hiện tại theo DKKD cũ, vậy thì các cổ đông kia muốn duy trì tỷ lệ thì thêm tiền vào , còn không theo được bơi nó không bõ thì ta sẽ gom mua lại, dần dần.
Tiếp theo thì mở một chi nhanh ở Hà Nội, ngồi chung văn phòng với cty mình mới mở, và tất cả các giao dịch mình làm ở trên này trước, và chi nhánh thì hạch toán độc lập.
Cái cốt yếu là các anh cần nắm quá 51% cổ phần ,song song đó khoanh lại các công nợ cũ, nếu đúng thì mình trả, còn không đúng, thì yêu cầu bộ máy cũ tự lo bởi hiện tại TGĐ mới mình chưa có, tiền nong thì cứ để ở trên này, sau kế toán họ tự hạch toán và điều chỉnh dòng tiền cho phù hợp.
Một cú trầm ngâm tầm 3p không ai nói gì, mà ông nào ông ấy chỉ nhấp bia và rít thuốc lá.
Anh em thấy sao, chỗ anh kế toán thấy thế được không? Tôi thì thấy ok, cứ làm thế đã, cái tôi mong muốn là anh em cứ chia sẻ quan điểm và cách nhìn nhận, để còn có lối triển khai, hiện tại thì chúng ta vẫn đang như bọn đi xâm chiếm trong mắt ekip kia, nên nhanh thì không thể xong cũng cần phải xoay sở để điều chỉnh, cái nào dc thì làm tiếp không phù hợp thì xóa bỏ.
Được, tạm thơi cứ làm thế đi anh, còn phát sinh đến đâu xử lý đến đó.
Vậy là sáng hôm sau, tao được phân công tìm cty tư vấn luật, thành lập 2 pháp nhân mới và từng bước triển khai, chi nhánh HN do tao đứng tên Giám đốc, cty mới thì một ông anh khác đứng vai,mất cả năm ròng mới ổn thỏa để công việc đi vào guồng.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Cơn sốt đất thổ cư bên Đông Anh và Sóc Sơn không bùng mạnh, xong bà con sang đó săn gom là nhiều, bởi sau một năm tao mua đất, mấy vị mua sau do tao giời thiệu, đã xây xong nhà, người thì mua thêm mảnh khác, đến cuối 2009, giá đã tang gấp đôi, mảnh của tao khi đó bán cũng được 6,5tr/m2, của anh Thắng nhà chị Ninh Bình và bạn anh ấy cũng vậy, hai anh em mua mỗi người một mảnh cùng chỗ tao, thửa đất đó ông chủ còn 2 lô trong cùng, tao xúc tiến cho vợ chồng anh chị khách ở Cổ Nhuế, mua đồ lạng sơn của tao, xong tao nhận với ông chủ 3,5tr và tao bán 4,2tr/m2 trót lọt, nhà này mua xong thì sang 2010 xây nhà luôn, Thuận và một thằng bạn nó nhận cai, xong lại đéo có vốn nuôi thợ, nên tao mở games 80:20, tao cho chúng nó vay 50tr, tao nhận việc và thu 20%, còn lại chúng nó chia nhau, khi một thằng làm thầu hơn 2 năm và hai thằng làm kỹ thuật dự án to cũng 3-4 năm, nên không khó lắm với cái công trình nhà ống với tổng mức đầu tư hơn 700tr. Công trình đầu tay, tao mong thu về 50tr kia và không kỳ vọng lãi , miễn là có việc cho chúng nó làm, bởi tao đi xem khu này nhiều rồi, nhà trọ nhà cấp 4 của các vợ chồng trẻ về ngụ cư ở đây là nhiều, mỗi năm làm vài cái là đủ sức chạy. Nói thì như vậy thực tế thì cũng không đơn giản tí nào đâu chúng mày ạ, xong cái khó nó ló cái khôn, Thuận nó vẫn muốn ổn định ở cty cũ , bạn nó thì không thích gò bó nên để cho nó lo liệu công trình, còn tao thì sắm vai liên lạc và cân chỉnh các đầu, từ vật liệu xây dựng, cho đến chính quyền rồi hàng xóm và tìm thêm việc lẻ tẻ để nuôi thợ.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Việc chúng nó làm thầu công trình ở đây, lại là lý do khiến tao qua nhiều hơn, lắm khi là đi vào buổi tối hoặc cuối tuần,vì cty này tao được nghỉ thứ 7- chủ nhật, lắm khi ông chú rủ đi uống bia, tao đi cùng với cương vị là nhà thầu xây dựng, để có cơ hội lân la với dân bản địa, xem đất cát ở đây ntn trong vài năm, và kiếm tí việc cho bọn Thuận nó làm, dù sao cũng một công di chuyển thợ và phương tiện dụng cụ, thì không thể làm xong một việc lại rút thì chán. Chúng nó có nghề làm thiết kế, xây nhà dân thì nó đơn giản, nên lợi thế là có thể ngồi trình bày ý tưởng với người ta và lên phương án, thêm ông chú kia bảo lãnh uy tín nên thành ra đến mãi 2014 chúng nó vẫn có việc ở đây làm đều đặn, từ xây nhà, nhà trọ đến trường mầm non tư thục đều làm được. Xong tao nhận thấy nếu sống ở đây thì ok thôi, xa nội thành thì bớt khói bụi ô nhiễm, xong đi lại nó lại hơi trái chân, qua cầu Thăng Long vòng vèo mới đến nhà,nên chân dung khách hàng vẫn là những người mới đang công việc các khu công nghiệp và mạn sân bay, chưa kể vẫn còn nặng văn hóa làng xã, thành thử dịch vụ còn hạn chế, đơn giản nếu nửa đêm cần khẩn cấp mà goi cái taxi là cũng khó khăn. Bởi lẽ tao chỉ coi đây là tiền đề để đi kiếm việc và kiếm tiền bên ngoài. Vậy nên kiếm chác được trong 2 năm 2008-2010 từ đất cát là ổn, song song theo đó là món xây xáo sau đó vài năm nữa, vẫn năng nhặt chặt bị.
Đến giữa 2010 thì lên đỉnh giá và bắt đầu đi xuống cực mạnh từ 2012, nên ai chốt lời ai giữ lại sau 2014 thì đều có thành quả nhất định, đất thổ cư cũng không nằm ngoài vòng xoáy ấy.
Nên khi về bên này làm, tao mới biết cái ekip ấy họ cũng đi săn gom đất khắp nơi, thậm chí sang tận khu Khoái Châu, rồi trên Bắc Ninh, Mê Linh.., thành thử khi trên xe ngồi nói chuyện tản mạn về đất cát, cũng bắt được sóng và học hỏi dc thêm nhiều, với những ý đồ tham vọng lớn. Do đó ngoài công việc, thì chuyện đất cát nhà cửa, họ cũng bắt đầu nhìn nhận tao bằng một cách nhìn khác đi phần nào. Và ở đây với đặc thù công việc và môi trường mới, mọi thứ của tao ngày một khác đi, những mâu thuẫn khúc mắc, giận dỗi của chị Ninh Bình thi thoảng vẫn còn đó, xong có lẽ đó lại là gia vị cho cuộc sống của tao. Những chuyến đi lại các đầu sân bay ở trong nước rồi ĐNA của tao ngày một dày lên, tỷ lệ thuận theo các hợp đồng với đối tác của cty mới thiết lập hoặc liên kết với các cty bạn của ông sếp, phải nói là họ có sự chuẩn bị rất cẩn trọng từ tiền, nhân sự key đến các thứ khác khi mà tách ra làm riêng từ môi trường Nhà nước. Nên mới thấy, ông anh L lại lắm tiền đến mức ấy, và những phân tích nhận định của ông anh là không thể không tiếp thu.
Cuộc sống đúng là của những chuyến đi, khi tao thường xuyên có những cuộc lên đường mà không có kế hoạch cụ thể, bởi văn hóa cty khi đó là có đến đâu làm đến đó, việc đến đâu thì xử lý đến ấy, lắp ghép căn chỉnh tùy thuộc tình huống. Thành ra hầu hết là xử lý sự vụ, đối tác thì nó lệch múi giờ, thành thử giờ giấc của mình nó cũng bị lệ thuộc theo. Lắm khi, nửa đêm có tin nhắn, lại phải dậy mở máy tính check mail, mà éo le thay khi mà hai đứa còn đang trần truồng trong chăn vẫn phải gỡ tay chị ra để dậy ra mở máy tính. Nên mới thây thời bây giờ, khi có mạng xã hội, các ứng dụng chat và smartphone nó tiện lợi đến mức nào, kể cả khi ngồi trong wc vẫn có thể trao đổi công việc với nhau được. Tuy nhiên khi đó lại là một sự bất tiện đôi lúc, bởi có lần khi đã hành xự với nhau, và đang chìm vào giấc ngủ sau ân ái mà lại phải vùng dậy thì chả ai dễ chịu nổi, đã thế lại là chuyện xảy ra không hiếm số lần như vậy.
Khi chị bước ra, đưa tao cốc nước và ngồi chăm chú bên cạnh ngả đầu vào vai và nhìn cái màn hình với nội dung email, chị thở dài và khẽ chẹp miệng xong không lên tiếng mà để tao tiếp tục.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo