Các mày nghĩ sao về nhân vật Lưu Bị trong Tam quốc chí?

tatcataicong

Ham vui từ nhỏ
Đọc truyện xưa nhìn lại nay, Tào tháo dâm dê hẳn là Lyly , Lưu bị uỷ mị nhưng tâm cơ hẳn là Award còn Tôn Quyền chưa rõ là ai. Và lão La Quán Trung chắc nhân vật còn lại {amazed}
Quyền con đại gia nên hoi lu mờ tí nhưng tài thì không ít
 

Peter1953

Thạc sĩ
Quyền con đại gia nên hoi lu mờ tí nhưng tài thì không ít
tâm thuật đế vương từ bé đấy. nên nhớ tất cả các tướng giỏi nhất của Quyền đều lập chiến công hiển hách hơn mấy ô Ngũ hổ tướng của Thục nhiều. nhưng đều mất bất đắc kì tử khi còn rất trẻ. Quyền lên ngôi khi còn rất trẻ nhưng nắm quyền lực ghê gớm. còn hơn Tôn sách, Tôn kiên nhiều. Tôn sách, tôn kiên có mấy thủ hạ coi như thủ túc. Tào tháo thì sử dụng hết mình, đã dùng là tin. Lưu bị thì dùng nhân nghĩa tình cảm. riêng quyền là quyền lực nắm trong tay, thằng nào ngoi lên là toi ngay.
 

tatcataicong

Ham vui từ nhỏ
tâm thuật đế vương từ bé đấy. nên nhớ tất cả các tướng giỏi nhất của Quyền đều lập chiến công hiển hách hơn mấy ô Ngũ hổ tướng của Thục nhiều. nhưng đều mất bất đắc kì tử khi còn rất trẻ. Quyền lên ngôi khi còn rất trẻ nhưng nắm quyền lực ghê gớm. còn hơn Tôn sách, Tôn kiên nhiều. Tôn sách, tôn kiên có mấy thủ hạ coi như thủ túc. Tào tháo thì sử dụng hết mình, đã dùng là tin. Lưu bị thì dùng nhân nghĩa tình cảm. riêng quyền là quyền lực nắm trong tay, thằng nào ngoi lên là toi ngay.
mày thấy avt tao ko =)) thằng duy nhất sống chết già
 
Tháo chọn ng kế nhiệm là tào phi chứ duệ đâu, mà ban đầu chọn thằng út, chẳng qua thằng út chết nên còn 3 thằng con, 1 thằng ngu, 1 thằng dc cái giỏi văn nhưng bê tha, thế là chọn tào phi. Mà thằng phi lại bị tư mã ý thao túng chứ có khôn lanh j đâu. Còn cái việc tào duệ chết sớm theo t thấy chắc chắn ý có nhúng tay vào chứ chết sớm có phải bệnh di truyền đâu
Nó nói đúng rồi. Còn mày nói cái con cặc j tao ko hiểu :D

Thời của Tào Phi vs Tào Duệ thì Tư Mã Ý chỉ có hư danh mà ko có thực quyền. Nó kiểm soát và nắm trong lòng bàn tay rồi nên ko làm j đc. Đến đường Tào Phương thì còn nhỏ quá. Thằng Tào Sảng thì ăn quả Lừa thôi.
 

Unios

Yếu sinh lý
NỖI NIỀM CỦA LƯU BỊ

Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, Lưu Bị cả đời chinh chiến chỉ làm chủ được 3 Châu là: Từ Châu, Kinh Châu, Ích Châu.
Thế mà về sau hết 2 thằng đệ, lại đến thằng con làm mất hết 3 Châu:
-Trương Phi thất thủ Từ Châu.
-Quan Vũ để mất Kinh Châu .
-Lưu Thiện dâng Ích Châu hàng Nguỵ.

Bài học của Lưu Bị cho chúng ta thấy khi chúng ta làm chủ thì đừng quá tin dùng người nhà, mà hãy dùng người, đúng năng lực cho đúng việc.
 

naolaiduoc

Yếu sinh lý
Tao thấy ông này là bậc thầy của Đắc nhân tâm. Cao hơn cái đầu tào tháo một bậc
ngụy quân tử bảo đợi gcl bn lâu cũng đc nhưng ngồi 1 lúc sốt ruột mà cũng éo thể trái lời hứa đc thằng đệ trương phi sôi mau hắn biết là tp sẽ đi gây rối nhưng k cản, nên đoạn này t thấy lưu bị k phải ng tử tế
 

Thanhhp15

Yếu sinh lý
Bọn m cứ vin Tháo là con ông cháu cha, vụ này Tháo nó chỉ ở mức trung bình thôi, con cháu hoạn quan có gì mà danh giá, chỉ qua dễ tiến thân thôi. Nói về thân thế trừ hoàng tộc đéo ai qua 2 nhà Dương Bưu với Viên Thiệu, mà con cháu 2 nhà này có làm dc cái mẹ gì đâu.

Tháo sau khi mang dao đâm Trác là coi như về con số 0, tự xây lực lượng, có thể coi như là bắt đầu trắng tay. Cái mà Tháo có là danh tiếng giết hoạn quan, nghiêm chính khi xử phạt, và yêu nước khi đâm Trác, tự PR tới mức vậy rồi hỏi sao nhiều ng tài theo tới vậy.
Giành nhau còn hơn m nói ngu bỏ mẹ giành nhau thì thành mẹ nó con Thiệu với con Biểu à
 

eloelo_gut

Yếu sinh lý
Bị trong tam quốc giỏi mị người khác. Biết thu phục tướng, lính tốt nhưng lại đ biết cách sử dụng. Như kiểu săn đồ sale nhưng đ biết dùng ra sao
 

súng rủ

Yếu sinh lý
Nếu chỉ xem lướt phim, hoặc đọc 1 lần Tam quốc diễn nghĩa thì mọi người đều dễ dàng mắc sai lầm khi đánh giá về Lưu Bị.
Tại sao ông ta có thể sống sót qua thời loạn thế với xuất phát điểm có thể nói là thấp nhất so với những anh hào thời đó? Tại sao ông ta từ tay trắng đến nỗi ko đủ tiền đút lót viên Đốc Bưu để nhận chức quan quèn lại có thể quy tụ dưới trướng mình toàn là những anh tài hào kiệt? Sẽ có người nói là vì Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân là những võ biền cơ bắp nên dễ bị mủi lòng từ lòng nhân nghĩa (giả tạo) kia. Thế những bậc trí giả như Khổng Minh, Bàng Thống lại dễ bị ông ta lừa dễ dàng vậy sao? Tại sao có người nguyện chết, có người cúc cung tận tụy đến chết vì sự nghiệp của ông ta? Cứ cho rằng Khổng Minh, Bàng Thống xuất phát điểm thấp nên đi theo Lưu Bị cũng được coi là cơ hội lập thân thời loạn. Vậy tại sao Pháp Chính, Trương Tùng 2 tay dâng Tây Xuyên cho tập đoàn Lưu Bị, trong khi họ quyền uy, lợi lộc ko ai sánh bằng khi ở với Lưu Chương?
Ít người nhận ra rằng Lưu Bị chí lớn, dã tâm cao, nhưng rất giỏi kiềm chế tham vọng của bản thân. Không phải ai cũng có thể nói lời từ chối Từ Châu khi Đào Khiêm nguyện trao lại. Lần từ chối thứ 2 với Lưu Biểu ở Kinh Châu còn khó khăn hơn khi ông đang là đích ngắm của Tào Tháo. Con người trong cơn khốn khó mà vẫn kiềm chế được lòng tham thì ko hề là người đơn giản.
Xem lại bộ phim TH Tam Quốc ( bộ phim mới nhất ) đã nhìn nhận rõ hơn về Lưu Bị. Phân đoạn Tam anh chiến Lữ Bố sớm cho thấy tâm cơ thủ đoạn và tài năng của Lưu Bị. Ngay khi vừa trải qua khoảnh khắc suýt mất mạng dưới Họa Kích của Bố mà ông vẫn có thể nhanh chóng tỉnh táo đỡ đòn của Trương Phi và Quan Vũ để giữ lại mạng Lữ Bố. Không có tâm cơ, thủ đoạn và tầm nhìn thì liệu mấy ai làm được điều đó? Tầm nhìn của Lưu Bị còn tỏ ra lấn lướt hơn cả Khổng Minh khi cả 2 chạy trốn khỏi truy kích quân Tào cùng nạn dân Kinh Châu. Trong khi Khổng Minh khuyên ông bỏ dân chạy cho nhanh nhưng ông quyết đoán ko chịu chạy trước dân, cuối cùng Khổng Minh lên thuyền đi trước. Từ rất sớm, khi mà các quân phiệt khác tranh giành địa bàn thì với tư duy chính trị vượt thời đại của mình, ông đã lựa chọn nhân tâm để làm mục tiêu tranh giành. Từ đầu đến cuối, đây vẫn là phương tiện và là tôn chỉ để cho ông cạnh tranh với những thế lực đương thời.
Cái chí của Lưu Bị là lập đại nghiệp chứ ko dừng lại việc vinh hoa phú quý. Ông bỏ Tào, Viên mặc dù được đối đãi tử tế, bỏ Công Tôn Toản khi được trọng dụng.
Lưu Bị hiểu quá rõ vũ khí của mình là gì, hành động và lời nói của ông luôn đứng về nhân dân. Ừ, cứ cho là đạo đức giả, nhưng điểm lại, ông đã bao giờ lừa dối hay bỏ mặc nhân dân chưa? Mà dân thời nào cũng chỉ cần 1 lãnh đạo như vậy- cho dù bị đánh giá là đạo đức giả, kể cả thời này.

***

"Quân sư nghĩ ta không muốn lấy Tây Xuyên sao?
Ta muốn chứ. Ta còn muốn hơn bất kỳ ai.
Nhưng bây giờ nếu như ta vô cớ xuất binh, xem như ta bất nghĩa. Cho dù ta đánh bại Ích Châu, giành được Xuyên Thục, chắc chắn sẽ vô cùng bất nghĩa, vô cùng bất nhân. Đi ngược lại tiêu chí lập thân của ta.
Ta hận chính mình!
Ta hận ta, vốn đã lấy nhân nghĩa làm gốc, lại muốn đi lấy Tây Xuyên để lập nên đại nghiệp."
Thế mới nói cả nhẫn nhục lẫn nhẫn tâm đều rất thống khổ.
Người nhẫn nhục mà không nhẫn tâm thì không thể làm việc lớn. Người nhẫn tâm mà không biết nhẫn nhục chỉ là phường đầu trộm đuôi cướp. Người có cả hai, nhất định có thể làm nên đại sự, bởi vì ngươi phải chịu đựng nỗi thống khổ gấp bội kẻ khác.
 

RealEdisonChen

Thạc sĩ
Nếu chỉ xem lướt phim, hoặc đọc 1 lần Tam quốc diễn nghĩa thì mọi người đều dễ dàng mắc sai lầm khi đánh giá về Lưu Bị.
Tại sao ông ta có thể sống sót qua thời loạn thế với xuất phát điểm có thể nói là thấp nhất so với những anh hào thời đó? Tại sao ông ta từ tay trắng đến nỗi ko đủ tiền đút lót viên Đốc Bưu để nhận chức quan quèn lại có thể quy tụ dưới trướng mình toàn là những anh tài hào kiệt? Sẽ có người nói là vì Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân là những võ biền cơ bắp nên dễ bị mủi lòng từ lòng nhân nghĩa (giả tạo) kia. Thế những bậc trí giả như Khổng Minh, Bàng Thống lại dễ bị ông ta lừa dễ dàng vậy sao? Tại sao có người nguyện chết, có người cúc cung tận tụy đến chết vì sự nghiệp của ông ta? Cứ cho rằng Khổng Minh, Bàng Thống xuất phát điểm thấp nên đi theo Lưu Bị cũng được coi là cơ hội lập thân thời loạn. Vậy tại sao Pháp Chính, Trương Tùng 2 tay dâng Tây Xuyên cho tập đoàn Lưu Bị, trong khi họ quyền uy, lợi lộc ko ai sánh bằng khi ở với Lưu Chương?
Ít người nhận ra rằng Lưu Bị chí lớn, dã tâm cao, nhưng rất giỏi kiềm chế tham vọng của bản thân. Không phải ai cũng có thể nói lời từ chối Từ Châu khi Đào Khiêm nguyện trao lại. Lần từ chối thứ 2 với Lưu Biểu ở Kinh Châu còn khó khăn hơn khi ông đang là đích ngắm của Tào Tháo. Con người trong cơn khốn khó mà vẫn kiềm chế được lòng tham thì ko hề là người đơn giản.
Xem lại bộ phim TH Tam Quốc ( bộ phim mới nhất ) đã nhìn nhận rõ hơn về Lưu Bị. Phân đoạn Tam anh chiến Lữ Bố sớm cho thấy tâm cơ thủ đoạn và tài năng của Lưu Bị. Ngay khi vừa trải qua khoảnh khắc suýt mất mạng dưới Họa Kích của Bố mà ông vẫn có thể nhanh chóng tỉnh táo đỡ đòn của Trương Phi và Quan Vũ để giữ lại mạng Lữ Bố. Không có tâm cơ, thủ đoạn và tầm nhìn thì liệu mấy ai làm được điều đó? Tầm nhìn của Lưu Bị còn tỏ ra lấn lướt hơn cả Khổng Minh khi cả 2 chạy trốn khỏi truy kích quân Tào cùng nạn dân Kinh Châu. Trong khi Khổng Minh khuyên ông bỏ dân chạy cho nhanh nhưng ông quyết đoán ko chịu chạy trước dân, cuối cùng Khổng Minh lên thuyền đi trước. Từ rất sớm, khi mà các quân phiệt khác tranh giành địa bàn thì với tư duy chính trị vượt thời đại của mình, ông đã lựa chọn nhân tâm để làm mục tiêu tranh giành. Từ đầu đến cuối, đây vẫn là phương tiện và là tôn chỉ để cho ông cạnh tranh với những thế lực đương thời.
Cái chí của Lưu Bị là lập đại nghiệp chứ ko dừng lại việc vinh hoa phú quý. Ông bỏ Tào, Viên mặc dù được đối đãi tử tế, bỏ Công Tôn Toản khi được trọng dụng.
Lưu Bị hiểu quá rõ vũ khí của mình là gì, hành động và lời nói của ông luôn đứng về nhân dân. Ừ, cứ cho là đạo đức giả, nhưng điểm lại, ông đã bao giờ lừa dối hay bỏ mặc nhân dân chưa? Mà dân thời nào cũng chỉ cần 1 lãnh đạo như vậy- cho dù bị đánh giá là đạo đức giả, kể cả thời này.

***

"Quân sư nghĩ ta không muốn lấy Tây Xuyên sao?
Ta muốn chứ. Ta còn muốn hơn bất kỳ ai.
Nhưng bây giờ nếu như ta vô cớ xuất binh, xem như ta bất nghĩa. Cho dù ta đánh bại Ích Châu, giành được Xuyên Thục, chắc chắn sẽ vô cùng bất nghĩa, vô cùng bất nhân. Đi ngược lại tiêu chí lập thân của ta.
Ta hận chính mình!
Ta hận ta, vốn đã lấy nhân nghĩa làm gốc, lại muốn đi lấy Tây Xuyên để lập nên đại nghiệp."
Thế mới nói cả nhẫn nhục lẫn nhẫn tâm đều rất thống khổ.
Người nhẫn nhục mà không nhẫn tâm thì không thể làm việc lớn. Người nhẫn tâm mà không biết nhẫn nhục chỉ là phường đầu trộm đuôi cướp. Người có cả hai, nhất định có thể làm nên đại sự, bởi vì ngươi phải chịu đựng nỗi thống khổ gấp bội kẻ khác.
Không nhận Từ Châu là đúng còn không nhận Kinh Châu là sai. Dẫn đến về sau vẫn bị Tào Tháo đuổi đánh cho chạy te tua còn giữ được nhõn 2 vạn quân tham gia trận Xích Bích, rồi sau này khổ công cắn xé chia chác với tụi Giang Đông rồi cuối cùng bị Lã Mông nó úp sọt hết phần Kinh Châu. Chỉ vì Bị đéo có chức Kinh châu mục chính danh để huy động nhân lực, vật lực ngay từ lúc có thể bem Tào Tháo đánh xuống.
Quan Vũ mất Kinh Châu cũng là vì đéo có tước Kinh Châu mục, do Lưu Bị đang làm Ích Châu mục, Vũ không thể cao bằng Bị dẫn đến bọn Sĩ Nhân, My Phương bất phục rồi làm phản lại theo hàng Đông Ngô
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo