Cá nhân tao thấy Lưu Bị giỏi thuật đắc nhân tâm nhưng một mặt khác ổng cũng là “Ngụy quân tử” chính hiệu và cũng toàn thủ đoạn chính trị, thâm hiểm chứ không phải kiểu người nhân nghĩa như thế gian hay ca tụng. Vụ ổng quăng đứa con của mình xuống ai khen chứ tao đánh giá ông này bất nhân và bất nghĩa!
Bất nghĩa ở đây là bất nghĩa với vợ của mình. Ai đời vợ mình mang nặng đẻ đau khúc ruột của mình mà lại phụ tình nghĩa tào khang, làm hại chính đứa con của mình. Bất nhân là hành vi cố ý làm tổn hại tới đứa con. Cổ nhân có câu “Hùm dữ còn không nỡ ăn thịt con” nay Lưu Bị vì để lấy lòng Triệu Tử Long mà đan tâm hại đứa con của mình thì có phải còn hơn loài lang sói. Con là khúc ruột của mình mà còn không thương thì có thể thương được ai?! Và kẻ bất nhân, bất nghĩa liệu có phải là người tốt, nhân nghĩa như thế gian ca tụng?!
Còn nhớ thời Tề Hoàn Công nước Tề, Thừa tướng của nước Tề trước khi mất có trăn trối dặn Tề Hoàn Công không được tin dùng 3 tên nịnh thần là: Khai Phương, Dịch Nha và Thụ Điêu. Trong đó, Dịch Nha vốn xuất thân là một tên đầu bếp, trong một lần Tề Hoàn Công chỉ buộc miệng nói “Không biết vị thịt người như thế nào!” thì Dịch Nha liền về nhà, giết ngay đứa con mới 3 tuổi của mình để làm món thịt hấp cho Tề Hoàn Công. Tề Hoàn Công thấy sự việc này thì cho rằng Dịch Nha còn yêu Tề Hoàn Công hơn cả con đẻ của mình nên đáng để được nhận chức Thừa tướng sau khi Quản Trọng qua đời. Thừa tướng Quản Trọng nghe vậy liền can ngăn và khuyên Tề Hoàn Công rằng: “Tình người ta không gì hơn yêu con, ngay tới con cái của mình còn không yêu thì sao có thể yêu chúa công được đây?!” Sau khi Quản Trọng qua đời, Tề Hoàn Công bỏ qua lời trăn trối của Quản Trọng mà vẫn tin dùng 3 tên nịnh thần đó dẫn tới kết cục cuối đời bị 3 tên này xây tường, giam lỏng tới chết trong cung cấm. Khi ông qua đời mặc dù là vua của một nước chư hầu song không ai biết, phải tới tận 67 ngày sau mới được an táng.
Đây cũng chính là ví dụ cho thấy những kẻ tới chính con cái mình còn không thương thì chính là kẻ thâm hiểm, dã tâm đầy mình mà Dịch Nha và Lưu Bị là ví dụ. Vậy nên ai ca ngợi Lưu Bị là chính nhân quân tử, nhân từ, hiền đức chớ cá nhân tao thì không thấy vậy!