CHƯƠNG 42: LƯỚI TRỜI
Quận 4, Sài Gòn. Đêm mưa.
Trước cửa Bar Mi Nhon. 9 giờ 00 phút tối.
Mưa Sài Gòn những ngày này không còn là những cơn mưa rào bất chợt gột rửa bụi bặm phố phường nữa. Nó dầm dề, rả rích, như một thứ nước mắt trời ai oán khóc thương cho những kiếp người chìm nổi ở cái quận nghèo đói và tội lỗi này.
Bar Mi Nhon đứng sừng sững giữa màn mưa bụi mịt mờ, như một ốc đảo ánh sáng giữa sa mạc đen tối của khu Xóm Chiếu. Ánh đèn neon xanh đỏ từ bảng hiệu hắt xuống mặt đường loang lổ vũng nước, tạo nên những gam màu ảo giác, nhập nhoạng. Tiếng nhạc Jazz dìu dặt, u buồn vọng ra từ sau cánh cửa gỗ nặng nề, hòa lẫn với tiếng lách tách của mưa rơi và tiếng còi xe máy xa xăm.
Bên trong quán, không khí đặc quánh mùi khói thuốc lá thơm, mùi rượu mạnh và mùi nước hoa đàn bà. Những gã đàn ông mặc vest, những cô gái nhảy đầm trong bộ váy xẻ tà, những tay lính Mỹ lai vãng... tất cả đang chìm đắm trong cơn say để quên đi cái thực tại nghiệt ngã bên ngoài.
Vũ Phong đứng trước quầy bar, tay xoay xoay ly rượu Whisky trên mặt bàn gỗ sồi bóng loáng. Anh không uống. Đôi mắt thâm quầng của vị thanh tra trẻ ánh lên vẻ mệt mỏi và chán chường. Đêm nay, anh không đến đây với tư cách là một người bạn vong niên của Trần Đại, mà là một kẻ thi hành công vụ.
– Anh Phong, không uống à? – Trần Đại ngồi bên cạnh, đẩy bao thuốc 555 về phía Phong.
Đại vẫn giữ phong thái lịch lãm của một ông trùm. Bộ vest đen cắt may thủ công ôm gọn lấy thân hình vạm vỡ, mái tóc chải ngược bóng mượt, nhưng đôi mắt Rồng Sài Gòn hôm nay lại phảng phất nét u sầu. Hắn biết, sự yên bình giả tạo này sắp kết thúc.
Phong rút một điếu thuốc, châm lửa. Ngọn lửa từ chiếc Zippo bùng lên, soi rõ hai khuôn mặt phong trần.
– Uống không vô, Đại à. – Phong thở hắt ra một làn khói trắng đục. – Tối nay tao dẫn lính đi kiểm tra hành chính. Thủ tục thôi. Mấy ông ở trên đang làm gắt vụ ma túy học đường. Tao phải làm cho có lệ để báo cáo.
Đại cười nhạt, nụ cười nửa miệng đầy chua chát:
– Tao hiểu. Mày cứ làm việc của mày. Giấy phép kinh doanh, giấy chứng nhận an toàn thực phẩm, danh sách nhân viên... tao để sẵn trên bàn rồi. Chỗ tao làm ăn đàng hoàng, đóng thuế đủ, không chứa chấp hàng trắng. Mày biết mà.
– Tao biết. Nhưng người khác thì không. – Phong nhìn quanh quán bar, giọng hạ thấp xuống. – Cẩn thận đấy. Gió đang đổi chiều. Có những kẻ muốn mượn gió bẻ măng.
Lời cảnh báo của Phong chưa kịp dứt thì cánh cửa gỗ của quán bar bị đẩy mạnh. Một luồng gió lạnh buốt từ bên ngoài thốc vào, mang theo hơi nước ẩm ướt và một bầu không khí sát phạt đè nặng lên lồng ngực mọi người.
Tiếng nhạc vụt tắt. Ánh đèn vàng ấm cúng chuyển sang màu trắng lạnh lẽo khi hệ thống đèn pha công suất lớn được bật lên.
Một chiếc xe Jeep quân sự màu xanh ô liu đỗ xịch ngay trước cửa, bánh xe nghiến lên mặt đường sũng nước rào rào. Theo sau là hai chiếc xe tải Zil chở đầy lính cơ động trang bị dùi cui, khiên chắn và súng AK báng gấp.
Từ trên chiếc xe Jeep, hai người đàn ông bước xuống. Sự xuất hiện của họ giống như hai đám mây đen kịt che lấp chút ánh sáng hi vọng cuối cùng của Trần Đại.
Người đi sau là Thượng tá Sáu Thanh. Hắn trạc tuổi ngũ tuần, dáng người đậm đà, bệ vệ trong bộ cảnh phục cấp cao phẳng phiu. Khuôn mặt chữ điền, da ngăm đen, nhưng đôi mắt híp lại dưới vành mũ kê-pi lại toát lên vẻ giảo hoạt, thâm sâu của một con cáo già đã thành tinh. Trên vai hắn, quân hàm Thượng tá đỏ chói như hai vệt máu. Hắn kẹp điếu thuốc lá thơm đắt tiền giữa hai ngón tay, đi đứng thong dong, nhàn nhã như đi dạo mát, nhưng cái bóng hắn đổ xuống lại trùm lên cả con phố.
Người đi trước, dẫn đầu đoàn quân, là một thái cực hoàn toàn khác. Đó là Thượng tá Lôi "Hổ". Một khối cơ bắp già cỗi nhưng cứng như thép nguội, được tôi luyện qua hàng chục năm chiến trường và trấn áp tội phạm. Ông ta cao lớn, vai rộng như cái phản, khuôn mặt đầy những vết sẹo rỗ lồi lõm – dấu tích của những trận thư hùng trong quá khứ. Đôi mắt Lôi Hổ to, lồi, trừng trừng sát khí như mắt cọp, nhìn vào ai là người đó cảm thấy lạnh gáy. Ông ta không mang theo súng ngắn bên hông như Sáu Thanh. Ông ta cầm một cây ba-toong bọc thép, gõ nhịp cộp... cộp... xuống nền gạch, mỗi tiếng gõ như một nhát búa đóng vào quan tài.
Lôi Hổ ghét du đãng. Không phải cái ghét của người thực thi pháp luật bình thường, mà là cái ghét cực đoan, mù quáng của một kẻ cuồng tín. Trong mắt ông ta, giang hồ là rác rưởi, là ung nhọt cần phải cắt bỏ không thương tiếc, bất kể là giang hồ nghĩa khí hay giang hồ đâm thuê chém mướn.
– Dẹp hết! – Giọng Lôi Hổ vang lên, ồm ồm như tiếng sấm rền. – Tắt nhạc! Bật đèn sáng hết cỡ! Tất cả đứng im, hai tay để lên bàn!
Đám khách khứa trong quán nhốn nháo, hoảng sợ. Mấy cô vũ nữ rú lên, nép vào góc tường.
Vũ Phong vội vàng bước ra, dập gót chào theo điều lệnh:
– Báo cáo Thượng tá! Tôi là Thanh tra Vũ Phong, đang thực hiện kiểm tra hành chính theo quy trình...
Sáu Thanh bước tới, vỗ nhẹ vào vai Phong, nụ cười mỉm chi trên môi nhưng ánh mắt thì lạnh băng:
– Cậu làm tốt lắm Phong. Nhưng mà... – Hắn kéo dài giọng, quay sang Lôi Hổ. – ...Anh Lôi thấy đấy, cậu Phong nhà mình tính tình hiền lành, hay nể nang người quen. Cái ổ này là ung nhọt của quận, dân tình khiếu nại nhiều lắm rồi mà cậu ấy cứ dây dưa mãi. – Tôi nghĩ hôm nay anh em mình phải làm cho ra ngô ra khoai, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, anh Lôi nhỉ?
Một câu nói nhẹ nhàng như bông gòn, nhưng lại là mồi lửa ném vào thùng thuốc súng. Sáu Thanh biết rõ Lôi Hổ là người nóng tính và căm ghét Trần Đại – kẻ được mệnh danh là "ông trùm doanh nhân". Hắn đang mượn tay con Hổ già này để xé xác con Rồng.
Lôi Hổ hừ lạnh một tiếng, gạt phăng Vũ Phong sang một bên như gạt một chướng ngại vật nhỏ nhoi. Ông ta sải bước tiến thẳng về phía bàn VIP, nơi Trần Đại vẫn đang ngồi điềm tĩnh hút thuốc.
Không gian trong quán bar như ngưng đọng lại. Hai con mãnh thú của hai thế giới đối mặt nhau.
Lôi Hổ đứng sừng sững trước mặt Trần Đại, cái bóng to lớn của ông ta che khuất ánh đèn. Ông ta nhìn Trần Đại bằng ánh mắt khinh miệt tột độ.
– Trần Đại. – Lôi Hổ gằn từng tiếng. – Tao nghe danh mày đã lâu. Rồng Sài Gòn cơ đấy. – Mày tưởng mày khoác lên người bộ vest đắt tiền, uống rượu Tây, hút xì gà là mày thành doanh nhân thành đạt hả? Mày tưởng mày rửa sạch được mùi máu tanh trên tay mày sao? – Với tao, mày chỉ là thằng du đãng hạng sang. Một con chó ghẻ được xức nước hoa. Và chó thì phải nhốt vào cũi.
Hùng Boxing đứng sau lưng đại ca, nghe vậy thì máu nóng dồn lên não. Hắn gầm lên một tiếng, định lao tới:
– Đụ má ông già! Ông nói chuyện với ai đó?
– Hùng! Lui ra! – Trần Đại quát lớn, giơ tay ngăn cản đàn em.
Đại đứng dậy, chỉnh lại cổ áo vest. Hắn nhìn thẳng vào mắt Lôi Hổ, không hề nao núng, nhưng cũng không tỏ ra hỗn xược. Hắn giữ cái phong thái của một kẻ có học, có nguyên tắc.
– Thượng tá Lôi. – Đại nói, giọng trầm ấm, vang vọng. – Nóng giận hại gan, không tốt cho sức khỏe người già đâu. – Tôi là công dân, tôi làm ăn hợp pháp. Thượng tá nói chuyện nên cẩn trọng ngôn từ. Có bằng chứng tôi vi phạm pháp luật thì cứ còng tay tôi bắt đi. Còn nếu không... xin đừng phá chén cơm của anh em tôi. Ở đây có cả trăm con người đang kiếm sống lương thiện.
XOẢNG!!!
Cây gậy chỉ huy bọc thép trên tay Lôi Hổ vung lên, quét ngang mặt bàn. Ly rượu Whisky pha lê vỡ tan tành, rượu màu hổ phách bắn tung tóe lên bộ cảnh phục của ông ta và bộ vest của Trần Đại.
Lôi Hổ không nổi điên như một tên phàm phu tục tử. Ông ta hành động dứt khoát, lạnh lùng và đầy uy quyền. Hành động đập vỡ ly rượu không phải là sự mất kiểm soát, mà là sự thị uy của quyền lực tuyệt đối.
– Bằng chứng? – Lôi Hổ cười gằn, khuôn mặt sẹo rỗ co giật. – Tao là bằng chứng. Luật pháp là bằng chứng. – Tao nhận được tin báo mật, nghi ngờ chỗ này tàng trữ vũ khí quân dụng và là nơi trung chuyển ma túy tổng hợp. – Ma túy đang tràn lan trong trường học, giết chết con em chúng ta. Và mày... kẻ đứng đầu cái Quận 4 này, mày dám nói mày vô can? Mày không bán thì mày cũng bao che. Tội mày đáng bắn bỏ!
Ông ta quay sang đám lính cơ động đang đứng rập rình chờ lệnh:
– Lục soát! Lục tung từng ngóc ngách cái quán này lên cho tao! Gỡ từng miếng ván sàn, đập từng bức tường thạch cao! Tao không tin không tìm ra một con dao, một viên thuốc nào trong cái ổ này. – Niêm phong quán bar 3 tháng để phục vụ điều tra chuyên án! – Đuổi hết khách về đồn lấy lời khai! Thằng nào chống cự, quy vào tội chống người thi hành công vụ, đánh gãy chân tại chỗ cho tao!
– Rõ! – Tiếng hô của đám lính cơ động vang lên như sấm rền.
Ngay lập tức, quán Bar Mi Nhon biến thành một bãi chiến trường. Tiếng bàn ghế bị lật tung, tiếng ly tách vỡ loảng xoảng, tiếng la hét của các cô vũ nữ, tiếng chửi thề của đám bảo vệ bị trấn áp. Hùng Boxing, James Tóc Dài bị mấy nòng súng AK chĩa thẳng vào đầu, đành bất lực đứng nhìn cơ ngơi của đại ca bị đập phá tan hoang.
Trần Đại đứng chết lặng giữa cơn hỗn loạn. Hắn không sợ bị bắt, hắn không sợ bị đánh. Nhưng hắn sợ cái cảm giác bất lực này. Lôi Hổ không dùng luật rừng. Ông ta dùng luật pháp – thứ vũ khí sắc bén nhất – để bóp chết hắn. "Nghi ngờ tàng trữ", "phục vụ điều tra" – những cụm từ hành chính lạnh lùng ấy đủ sức đóng băng mọi hoạt động kinh doanh của hắn trong nhiều tháng trời. Mà với một băng nhóm giang hồ, không có tiền là chết.
Trong góc khuất của quán bar, nơi ánh đèn chưa chiếu tới, Sáu Thanh đứng tựa lưng vào tường, rít một hơi thuốc dài khoan khoái. Hắn nhìn cảnh Lôi Hổ đang ra oai tàn phá cơ nghiệp của Trần Đại, khóe môi nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. “Mượn dao giết người” – kế sách này của Dương Bạch Tạng quả nhiên cao tay. Hắn vừa giữ được bàn tay sạch sẽ, vừa mượn được cái uy của Lôi Hổ để triệt hạ đối thủ.
Hắn vẫy tay gọi Vũ Phong lại gần. Phong bước tới, mặt đỏ gay vì tức giận nhưng không làm gì được. Anh biết, cấp bậc của anh quá nhỏ bé so với hai con hổ già này.
Sáu Thanh phả làn khói thuốc thơm nồng nặc vào mặt Phong, mùi thuốc lá đắt tiền quyện với mùi nước hoa Chanel tạo nên một thứ mùi lợm giọng của quyền lực thối nát. Hắn ghé sát tai Phong, giọng nói ngọt nhạt như rót mật vào tai, nhưng lại lạnh buốt sống lưng:
– Cậu non lắm Phong à. – Cậu nhìn xem, thằng Đại nó đứng đó, bất lực như một con cá nằm trên thớt. Thời thế đổi thay rồi. Nó già rồi, hết thời rồi. Cái lý tưởng "nghĩa khí giang hồ" của nó không còn đất sống ở cái xã hội kim tiền này nữa đâu.
Hắn đặt bàn tay đeo nhẫn vàng to sụ lên vai Phong, bóp nhẹ: – Gió đã đổi chiều. Cậu là người thông minh, có năng lực. Cậu nên biết đứng về phía nào cho ấm thân. – Dương Bạch Tạng... cậu ấy là một doanh nhân có tầm nhìn, lại biết điều. Hợp tác với cậu ấy, tương lai cậu sẽ rộng mở. Còn cứ bám lấy cái xác chết trôi Trần Đại... coi chừng cái ghế Thanh tra của cậu bay màu theo cái quán bar này đấy. – Đừng để lòng tốt đặt nhầm chỗ, hả em trai?
Vũ Phong rùng mình. Anh gạt tay Sáu Thanh ra, lùi lại một bước, nhìn thẳng vào mắt cấp trên của mình. Trong đôi mắt híp tịt ấy, anh thấy một vực thẳm của sự tham lam và đê hèn. – Cảm ơn Thượng tá đã nhắc nhở. – Phong nói, giọng cứng nhắc. – Nhưng tôi làm cảnh sát để bắt tội phạm, không phải để làm tay sai cho tội phạm. – Hôm nay các ông có thể dùng luật để ép người. Nhưng luật trời lồng lộng, lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt.
Sáu Thanh bật cười khà khà, tiếng cười như tiếng kim loại cạo vào thủy tinh: – Lưới trời? Ở cái đất này, tao là trời!
Hắn vứt điếu thuốc xuống đất, lấy mũi giày da bóng lộn di nát nó, như di nát số phận của những kẻ dám chống đối. – Được rồi. Cứ giữ cái liêm sỉ của cậu đi. Để xem nó nuôi sống vợ con cậu được bao lâu.
Bên ngoài, mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Những tấm niêm phong màu đỏ chót có đóng dấu mộc của cơ quan điều tra được dán chéo lên cánh cửa gỗ lim của Bar Mi Nhon. Trần Đại và đàn em bị đuổi ra ngoài đường. Hắn đứng dưới mưa, nhìn trân trân vào tờ giấy niêm phong. Nước mưa chảy dài trên khuôn mặt góc cạnh, hòa lẫn với sự cay đắng.
Bar Mi Nhon bị đóng cửa. Nguồn tài chính chủ lực, "bầu sữa" nuôi sống hàng trăm anh em của băng Rồng Sài Gòn đã bị cắt đứt hoàn toàn. Không có tiền, không có địa bàn. Trần Đại biết, mình đang bị dồn vào chân tường. Và khi con rồng bị dồn vào chân tường, nó chỉ còn cách phun ra ngọn lửa cuối cùng để thiêu đốt tất cả, kể cả chính mình.
Trong bóng tối của chiếc xe Jeep đang lăn bánh rời đi, Sáu Thanh nhấc điện thoại "cục gạch" lên, bấm số.
– A lô, bác sĩ Dương hả? Xong việc rồi. Con Rồng đã bị bẻ gãy răng nanh. Giờ đến lượt các cậu vào cuộc. Làm cho gọn vào.
Cuộc điện thoại kết thúc. Màn đêm Sài Gòn nuốt chửng đoàn xe cảnh sát, để lại một khoảng không im lặng chết chóc và nỗi tuyệt vọng ê chề của những kẻ bại trận dưới danh nghĩa của công lý.
Cảng Khánh Hội (Khu vực cầu cảng số 4).
Nắng chiều ở bến cảng không lãng mạn như nắng trong công viên, cũng không oi ả hầm hập như nắng trong hẻm nhỏ. Nắng ở đây là thứ nắng trộn với dầu mazut, khét lẹt, rát bỏng da thịt, quánh đặc lại cùng bụi than đá và mùi cá khô mặn mòi bốc lên từ lòng sông Sài Gòn.
Không gian bị xé toạc bởi một bản hợp xướng hỗn loạn của công nghiệp: Tiếng xích sắt của cần cẩu va vào nhau keng keng chát chúa, tiếng còi tàu hụ lên từng hồi u... u... buồn thảm thiết, tiếng động cơ xe tải gầm rú và tiếng la hét, chửi thề của hàng ngàn gã đàn ông đang bán sức lao động để đổi lấy chén cơm.
Đây là lãnh địa của những kẻ sống bằng cơ bắp. Nơi mà luật pháp đôi khi phải nhường bước cho luật rừng, và sức mạnh được đo bằng độ chai sạn của bàn tay.
Ngự trị trên cái vương quốc ồn ào và dơ dáy ấy là Bảy "Tài Công"
Hắn đang ngồi vắt vẻo trên nóc cabin của chiếc xà lan chở cát trọng tải 500 tấn, tay cầm một cái ca nhôm méo mó đựng đầy rượu đế Gò Đen. Bảy Tài Công là một gã khổng lồ đúng nghĩa. Hắn cao gần hai mét, sừng sững như một trụ cầu. Làn da hắn không đen, mà là màu đồng hun bóng lưỡng, được tôi luyện qua hàng chục năm phơi mình giữa nắng gió sông nước. Hắn cởi trần trùng trục, để lộ bộ ngực vạm vỡ như tảng đá, nơi ngự trị của một hình xăm màu chàm đã phai: Một chiếc mỏ neo quấn dây xích và bánh lái tàu nằm ngay giữa tim – biểu tượng của kẻ đã thề sống chết với dòng sông.
Hắn không có vẻ đạo mạo, trí thức kiểu Trần Đại, cũng không có vẻ âm hiểm, bệnh hoạn kiểu Dương Bạch Tạng. Bảy Tài Công toát lên cái khí chất hoang dã, hào sảng và bất cần đời của một con cá kình giữa biển khơi. Hắn là trùm nghiệp đoàn bốc xếp, nắm trong tay hàng ngàn cửu vạn và tài công thiện nghệ, giàu nứt đố đổ vách nhờ những chuyến hàng đi lục tỉnh, nhưng hắn vẫn thích ngồi nhậu rượu đế với đám phu phen, ăn cá khô và chửi thề sướng miệng.
– Dô tụi bay! – Bảy Tài Công nâng cái ca nhôm lên, giọng ồm ồm như tiếng sấm nổ trong lu nước. – Uống cho mát ruột, lát nữa còn vác xi măng!
– Dô anh Bảy! – Đám công nhân bên dưới, người nào người nấy mồ hôi nhễ nhại, đồng thanh hô to, ánh mắt nhìn hắn đầy vẻ kính trọng và sùng bái.
Đúng lúc đó, một chiếc xe hơi Toyota Crown màu đen bóng lộn từ từ len lỏi qua những đống container, dừng lại ngay sát mép nước. Sự xuất hiện của nó lạc lõng và chướng mắt giữa cái bến cảng bụi bặm này như một con bọ hung bò vào đĩa cơm trắng.
Cửa xe mở ra. Tú Ông bước xuống. Gã "má mì" của Dương Bạch Tạng hôm nay ăn vận chải chuốt, sơ mi lụa, quần tây ủi ly thẳng tắp, giày da bóng loáng. Nhưng vừa đặt chân xuống nền đất nhão nhoét dầu mỡ, hắn đã nhăn mặt, lấy khăn tay bịt mũi vì mùi hôi tanh của sông nước. Tay hắn xách một chiếc vali số loại Samsonite đời mới, nặng trịch. Đi theo sau hắn là hai tên vệ sĩ mặc vest đen, đeo kính râm, mặt lạnh như tiền.
Đám công nhân bốc vác ngừng tay, nhìn đám người lạ mặt với ánh mắt thù địch và soi mói. Ở đây, họ ghét nhất là mấy thằng "bóng cái" chải chuốt và đám dân chơi nửa mùa.
Tú Ông cố giữ vẻ bình tĩnh, ngước mắt nhìn lên nóc xà lan, nơi Bảy Tài Công đang ngồi uống rượu như một vị thần biển cả. Hắn nở nụ cười cầu tài, cái giọng eo éo vang lên:
– Chào anh Bảy! Anh Bảy khỏe không đa? Em là Tú, người của anh Dương Bạch Tạng bên Quận 8, có chút chuyện muốn thưa chuyện với anh.
Bảy Tài Công nheo mắt nhìn xuống. Hắn không thèm đứng dậy, chỉ nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống sông, rồi quay sang nói với đám đàn em, giọng oang oang cố tình cho Tú Ông nghe thấy:
– Tụi bay ngửi thấy mùi gì không? Tự nhiên đang thơm mùi rượu, ở đâu xộc tới cái mùi lẹo cái rẻ tiền thúi hoắc vậy cà?
Đám công nhân cười ồ lên hô hố. Tú Ông mặt đỏ gay, nhưng vẫn cố nén giận. Hắn biết, muốn bước chân vào cái bến cảng này, phải bước qua xác con cá kình kia trước. Hắn ra hiệu cho đàn em đứng lại, rồi một mình xách vali leo lên cầu thang mạn tàu, bước đi rón rén sợ bẩn giày.
Khi đã đứng trước mặt Bảy Tài Công, Tú Ông đặt chiếc vali xuống, chỉnh lại cổ áo:
– Anh Bảy khéo đùa. Em mang thiện chí tới đây, mong anh bớt chút thời gian vàng ngọc. – Chuyện là... anh Dương nhà em rất ngưỡng mộ uy danh của anh Bảy ở bến cảng này. Anh Dương muốn mời anh hợp tác một chuyến làm ăn lớn.
Bảy Tài Công ngửa cổ tu một ngụm rượu, lấy mu bàn tay quẹt ngang miệng, khinh khỉnh hỏi:
– Hợp tác cái quần què gì? Tao là dân bốc vác, chỉ biết dùng sức trâu, không biết dùng đầu óc lừa lọc như chủ của mày.
– Ấy chết, anh Bảy đừng nói vậy. – Tú Ông cười giả lả, tay mở khóa chiếc vali. Cạch... Cạch... Nắp vali bật mở. Bên trong là những cọc tiền Đô-la Mỹ xanh lét và những thỏi vàng SJC xếp ngay ngắn, chiếu lấp lánh dưới ánh nắng chiều gay gắt.
Đám công nhân bên dưới nhìn thấy vàng thì ồ lên kinh ngạc. Cả đời họ làm lụng vất vả cũng chưa từng thấy nhiều tiền đến thế.
Tú Ông quan sát thái độ của mọi người, đắc ý nói tiếp:
– Đây là chút quà ra mắt của anh Dương. Chỉ là tiền trà nước thôi. – Anh Dương muốn nhờ hệ thống tàu bè của anh Bảy. Anh biết đó, xe tải đi đường bộ dạo này bị "cơm sườn" soi kỹ quá. Tụi em muốn gửi gắm một ít "hàng nông sản" đi ké theo mấy chuyến xà lan của anh về các tỉnh miền Tây. – Lợi nhuận chia đôi. Anh chỉ việc cho tàu chạy, còn lại tụi em lo hết. Đảm bảo mỗi tháng anh em bến cảng sẽ có tiền uống bia ôm mệt nghỉ, không phải bán mặt cho đất bán lưng cho trời nữa.
Bảy Tài Công nhìn đống tiền vàng trong vali. Ánh mắt hắn không hề dao động, vẫn lạnh lùng và sâu thẳm như đáy sông Sài Gòn. Hắn gắp một con khô cá lóc, bỏ vào miệng nhai rộp rộp.
– Hàng nông sản? – Bảy hỏi, giọng điệu giễu cợt. – Nông sản gì mà quý dữ vậy? Bột mì hay là... bột trắng?
Tú Ông hạ giọng, nháy mắt đầy ẩn ý:
– Anh Bảy là người thông minh, cần gì phải nói toạc ra. Thời buổi này, làm ăn chân chính thì cám cũng không có mà ăn. Anh em mình nương tựa nhau mà sống. Anh Dương có hàng, anh có đường vận chuyển. Chúng ta sẽ là vua.
Không gian trên mui xà lan bỗng chốc im bặt. Chỉ còn tiếng gió sông thổi phần phật vào vạt áo của Tú Ông. Bảy Tài Công từ từ đứng dậy. Cái bóng khổng lồ của hắn trùm lên người Tú Ông nhỏ bé. Hắn vươn vai, các thớ cơ cuồn cuộn chuyển động như những con trăn khổng lồ dưới lớp da đồng hun.
Hắn nhìn Tú Ông, rồi nhìn xuống đám anh em công nhân đang ngước cổ chờ đợi bên dưới. Những khuôn mặt đen nhẻm, khắc khổ, những đôi bàn tay chai sạn vì bê vác, những chiếc áo rách vai đẫm mồ hôi.
Bảy Tài Công cười. Một nụ cười sảng khoái nhưng chứa đầy sự khinh bỉ ngạo nghễ. Tiếng cười vang động cả một khúc sông, làm mấy con chim bói cá đang rình mồi cũng phải giật mình bay vút đi.
– Hahahaha! Làm vua? – Thằng Dương Bạch Tạng muốn tao làm vua xứ này hả?
Bất ngờ, Bảy Tài Công tung chân. Một cú đá trời giáng, nhanh như điện xẹt.
BỐP!!!
Mũi chân trần to bè của hắn đá thẳng vào chiếc vali tiền. Chiếc vali Samsonite bay vút lên không trung, vẽ thành một đường parabol tuyệt đẹp rồi rơi tòm xuống dòng nước đen ngòm của sông Sài Gòn.
ÙM!!!
Tiền đô, vàng thỏi chìm nghỉm trong tích tắc, bị dòng nước xoáy nuốt chửng không thương tiếc.
Tú Ông hét lên thất thanh, lao ra lan can nhìn xuống dòng sông, mặt cắt không còn giọt máu:
– Trời ơi! Tiền! Anh... anh điên rồi! Anh có biết đó là bao nhiêu tiền không?
Bảy Tài Công túm lấy cổ áo Tú Ông, nhấc bổng gã lên như nhấc một con gà nhép. Hắn dí sát khuôn mặt đầy râu ria, sặc mùi rượu của mình vào mặt gã má mì, đôi mắt long lên sòng sọc như mắt cọp.
– Nghe cho rõ đây, thằng bóng cái! – Bảy gầm lên, giọng nói rung chuyển cả sàn tàu.
– Về nhắn với thằng Dương chủ mày: Bến cảng Khánh Hội này là nơi anh em tao đổ mồ hôi nước mắt để kiếm chén cơm sạch! Chén cơm chan mồ hôi chứ đéo phải chan máu! – Tao là thằng phu phen, tao ít học, tao mê tiền. Nhưng tao biết cái gì nuốt được, cái gì không. Cái thứ hàng giết người của tụi bây... chó nó còn không thèm ngửi!
Hắn chỉ tay về phía đám công nhân đang reo hò ầm ĩ bên dưới:
– Anh em tao nghèo, nhưng sống ngẩng cao đầu. Tụi tao chở gạo, chở xi măng, chở sắt thép để xây dựng cái xứ này. Chứ tụi tao đéo chở cái chết trắng về cho bà con dòng họ mình hút chích! – Tao nể thằng Dương có cái đầu bác sĩ, nhưng cái tâm của nó thúi hơn cứt chuột. Đừng để tao thấy một gói bột nào lọt vô bến cảng của tao. Tao bắt được, tao cột đá quăng tụi bây xuống sông làm mồi cho hà bá đó! Cút!
Dứt lời, Bảy Tài Công quăng mạnh Tú Ông xuống sàn tàu uỵch một cái đau điếng.
Tú Ông lồm cồm bò dậy, quần áo xộc xệch, mặt mày tái mét vì sợ hãi. Hắn không dám ho he nửa lời, vội vàng ra hiệu cho đàn em dìu chạy thục mạng xuống cầu thang, chui tọt vào chiếc xe hơi và rồ ga bỏ chạy trối chết, để lại sau lưng tiếng cười chế giễu vang trời của cả ngàn công nhân bến cảng.
Bảy Tài Công đứng trên mui tàu, gió sông thổi tung cái quần đùi bộ đội bạc phếch. Hắn nhìn theo chiếc xe hơi đang khuất dần trong bụi mù, rồi nhổ thêm một bãi nước bọt.
– Đồ chó má.
Hắn ngồi phịch xuống, cầm cái ca nhôm lên, uống một hơi cạn sạch rượu. – Anh em! Làm việc tiếp! Tối nay tao bao chầu cháo lòng! Không say không về!
– Hoan hô anh Bảy! – Tiếng reo hò dậy sóng cả một khúc sông.
Với cái đá vali tiền ấy, Bảy Tài Công đã chính thức vạch ra một ranh giới đỏ. Hắn biến bến cảng Khánh Hội thành một "Vùng Đất Cấm", một pháo đài bất khả xâm phạm mà cả Dương Bạch Tạng lẫn Trần Đại đều phải kiêng dè. Hắn là một ông vua không ngai, cai trị bằng cái uy của một kẻ trượng phu, sống giữa vũng bùn nhưng không hôi tanh mùi bùn. Hắn đứng ngoài cuộc chiến tranh giành quyền lực, nhưng sự tồn tại của hắn chính là tảng đá ngầm sắc bén nhất có thể đâm thủng bất cứ con tàu tham vọng nào dám bén mảng tới vùng nước của hắn.
Dòng sông Sài Gòn vẫn cuộn chảy lững lờ, mang theo phù sa và cả những bí mật chưa kể. Nhưng hôm nay, dòng sông ấy có vẻ sạch sẽ hơn một chút, nhờ cái ngông cuồng đầy kiêu hãnh của gã tài công họ Bảy.
Bar Blue Night (Góc đường Tôn Đản). 1 giờ sáng.
Cơn mưa đêm rả rích vẫn chưa chịu dứt, gõ nhịp đều đều lên mái tôn của quán bar như tiếng gõ quan tài. Trước đây, nơi này từng là hang ổ ăn chơi trác táng của Tám Sọ, giờ đây nó trở thành pháo đài cuối cùng của phe Trần Đại sau khi Bar Mi Nhon bị niêm phong.
Bên ngoài, cửa cuốn sắt đã kéo xuống kín mít, chỉ chừa một khe nhỏ để canh gác. Bên trong, ánh đèn màu quay cuồng thường ngày đã tắt, chỉ còn lại vài bóng đèn vàng vọt hắt xuống quầy rượu, tạo nên những mảng sáng tối nhập nhoạng đầy ám ảnh. Không khí nồng nặc mùi rượu cũ, mùi thuốc lá Ruby và mùi mồ hôi của những gã đàn ông đang bị dồn vào chân tường.
Trần Đại – Rồng Sài Gòn – ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, tay cầm chai rượu đế Gò Đen. Rượu Tây đã bị Lôi Hổ đập nát hết, giờ hắn uống rượu quê, cái vị cay nồng xộc lên mũi làm đôi mắt hắn càng thêm vằn đỏ những tia máu.
Đám đàn em ngồi la liệt dưới sàn nhảy. Đứa lau súng, đứa mài dao kèn kẹt, đứa nằm vắt tay lên trán thở dài sườn sượt. Không có tiền, không có khách, cái dũng khí giang hồ cũng vơi đi phân nửa.
Lý Ngọc đứng bên cái bàn gỗ cập kênh, dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu bão. Hắn không uống rượu, không hút thuốc. Hắn đang lau cặp kính cận dày cộm bằng vạt áo sơ mi trắng đã ngả màu cháo lòng.
– Anh Đại. – Ngọc lên tiếng, giọng bình thản đến lạ lùng giữa cái không khí bi thảm này. – Sáu Thanh khóa vòi nước của mình, thì mình phải cắt ống dẫn dầu của thằng Dương.
Trần Đại ngước lên, cười nhạt: – Cắt bằng cách nào? Nó có Sáu Thanh bảo kê, có giấy tờ hợp pháp. Mày định kêu anh em đi cướp ngân hàng à?
– Không. – Ngọc đeo kính vào, đôi mắt sau tròng kính lóe lên một tia sáng sắc sảo, lạnh lùng. – Đánh nhau bằng cơ bắp lúc này là tự sát. Thằng Dương nó giàu, nhưng tiền của nó không phải lá mít. Nó đang "lấy mỡ nó rán nó". – Em đã điều tra kỹ. Thằng Dương đang dùng tiền lãi từ chuỗi tiệm cầm đồ và sòng bài (cướp được của Hiếu Nhỏ) để bù lỗ cho việc phát ma túy miễn phí ở trường học. Nó đang nuôi quân bằng tiền nóng. – Nếu dòng tiền đó bị tắc... đám chó săn sẽ quay lại cắn nó ngay.
Ngọc quay sang bóng tối nơi góc nhà kho:
– Long, ra đây đi em.
Từ trong bóng tối, một thằng nhóc loắt choắt bước ra. Nó mặc cái áo thun dính đầy dầu nhớt, tóc tai bù xù như tổ quạ, trên tay ôm khư khư một cái hộp đen sì to bằng cái đài cassette, chằng chịt dây điện và ăng-ten.
Đó là Long "Thợ Máy" – tân binh trong nhóm của Thái Sơn, một thiên tài lập dị về đồ điện tử.
– Dạ... chào anh Đại, chào anh Ngọc. – Long lí nhí, tay run run chỉnh lại cái kính cận dán băng keo.
Hùng Boxing nheo mắt: – Thằng nhóc này làm được gì? Chế bom à?
– Lợi hại hơn bom. – Lý Ngọc vỗ vai Long. – Đây là vũ khí của chúng ta. Long, giải thích cho mấy anh nghe đi.
Long nuốt nước bọt, đặt cái hộp đen lên bàn, mắt sáng lên khi nói về chuyên môn: – Dạ... cái này em chế từ cục biến áp lò vi sóng với mấy cái tụ điện cao áp. Em gọi nó là "Cục Phá Sóng". – Khi bật lên, nó sẽ phát ra xung điện từ cực mạnh trong bán kính 20 mét. Nó không giết người, nhưng nó làm nhiễu loạn tất cả đồ điện tử. Máy lạnh sẽ ngừng chạy, đèn sẽ chớp tắt, máy đánh bạc điện tử sẽ nhảy số loạn xạ hoặc cháy mainboard.
Trần Đại nhướng mày, nhìn cái hộp sắt vụn vẻ nghi ngờ: – Chỉ vậy thôi hả?
Lý Ngọc cười, nụ cười của một quân sư đang bày binh bố trận: – Chỉ cần vậy là đủ. – Dân cờ bạc là chúa mê tín. Đang chơi mà đèn chớp tắt, máy lạnh hư nóng chảy mỡ, máy đánh bài bị lỗi... tụi nó sẽ nghĩ là có điềm, có ma, hoặc nhà cái chơi gian lận. – Cộng thêm vài tin đồn em cho người tung ra: "Sòng thằng Dương chơi bùa ngải trấn yểm, gắn chip lừa bịp"... Đảm bảo trong vòng 3 ngày, sòng của nó vắng như Chùa Bà Đanh.
Sòng bài "Kim Long" (Chân cầu Chà Và, Quận 8). Đêm hôm đó.
Đây là cứ địa hái ra tiền của Dương Bạch Tạng. Vị trí đắc địa: Nằm bên Quận 8 nhưng chỉ cần qua cây cầu là tới Quận 5 (địa bàn Vương Xích Thố). Dương rất khôn khéo, hắn không dám mở sòng trong Chợ Lớn để chọc giận Vương, nhưng hắn mở ngay sát nách để "vợt" khách sộp người Hoa sang chơi.
Bên trong tòa nhà 3 tầng kín cổng cao tường, máy lạnh chạy phà phà, đèn chùm sáng choang. Hàng trăm con bạc – phần lớn là dân buôn bán Chợ Lớn – đang say máu sát phạt. Tiếng xóc đĩa, tiếng máy slot machine kêu teng teng vui tai.
Bên ngoài con hẻm, trong một chiếc xe hủ tiếu gõ ngụy trang, Long Thợ Máy và Dũng Đầu Bò đang nấp.
– Tới giờ linh rồi. – Dũng thì thầm, tay lăm lăm cái cờ-lê.
– Rồi. – Long hít sâu, bật công tắc.
RẸT... RẸT... RẸT...
Một luồng xung điện vô hình bắn xuyên qua bức tường gạch.
Bên trong sòng bài, thảm họa bắt đầu. Dàn đèn chùm đang sáng trưng bỗng chớp tắt liên hồi như đèn vũ trường, rồi phụt tắt, rồi lại sáng lên chập chờn ma quái. Bóng tối và ánh sáng nhập nhoạng tạo nên những cái bóng nhảy múa rùng rợn trên tường.
– Ngộ á? Cái gì dợ? – Mấy ông khách người Hoa nhốn nháo.
Tiếp theo là dàn máy lạnh. Tiếng quạt gió rít lên ken két rồi tắt ngúm. Cái nóng hầm hập ập vào. Và kinh khủng nhất là dàn máy Slot Machine. Màn hình nhảy số loạn xạ, tiếng nhạc rè rè như tiếng ma cười.
– Đụ má! Ăn gian! – Một tay anh chị đập bàn hét lên. – Nhà cái chơi điếm! Tao đang cầu đỏ mà cúp điện hả?
Đàn em của Lý Ngọc cài cắm trong đám đông la lên: – Có ma! Sòng này có vong ám rồi! Chạy lẹ không xui tận mạng mấy cha ơi!
Tâm lý đám đông bùng nổ. Dân làm ăn Chợ Lớn kỵ nhất là "bị ám". Họ vứt bài, vơ tiền, chen lấn nhau chạy thục mạng ra cửa thoát hiểm. Khung cảnh hỗn loạn như ong vỡ tổ. Quản lý sòng bài (lính Dương) gào thét bất lực. Doanh thu đêm đó về con số 0.
Tại Bar Blue Night, Lý Ngọc nhận tin báo, khẽ mỉm cười: – Con rắn đã bị cắt đứt đường làm ăn.
Đêm đó, và cả những đêm sau nữa, "bóng ma điện tử" của Long Thợ Máy ám ảnh khắp các cơ sở làm ăn của Dương Bạch Tạng. Khách khứa bỏ đi hết. Tin đồn lan xa. Doanh thu sụt giảm 90%. Dòng tiền mặt của Dương bị tắc nghẽn nghiêm trọng. Hắn ngồi trên đống ma túy trị giá cả triệu đô, nhưng lại không có tiền mặt để trả lương cho bảo vệ, trả tiền điện, và quan trọng nhất: trả "phí nuôi quân" cho đám Sáu Búa và Trí Dâm.
Tại nhà kho cũ, Lý Ngọc nhận tin báo, khẽ mỉm cười, đẩy gọng kính: – Một nước cờ đẹp. Không tốn một giọt máu, mà làm con rắn độc phải quằn quại vì đói.
Trong khi Lý Ngọc đánh vào túi tiền của Dương, thì Thái Sơn nhận nhiệm vụ cắt đứt "nguồn cầu" tại các trường học.
Với vị thế "Vua không ngai" vừa được xác lập, Sơn triệu tập các đại ca của các trường lân cận. Luật mới được ban hành, khắc nghiệt và đanh thép: "Thằng nào, con nào trong trường mà cầm kẹo, cầm thuốc của tụi lạ mặt, là đang ỉa lên mặt thằng Thái Sơn này. Tao bắt được, tao đánh gãy giò"
Uy tín của Sơn lúc này lớn như núi. Đám học sinh sợ Sơn hơn sợ thầy giám thị. Những tên "đại lý con" (học sinh bị Dương dụ dỗ bán thuốc) sợ xanh mặt, không dám công khai chào hàng nữa. Các cổng trường được canh gác bởi đội quân của Dũng "Đầu Bò" và Huy "Lì". Bất cứ kẻ lạ mặt nào lảng vảng tiếp cận học sinh đều bị "hỏi thăm sức khỏe" bằng nắm đấm.
Bề ngoài, có vẻ như phe chính nghĩa đã thắng thế. Ma túy bị chặn đứng ở cổng trường. Dòng tiền bẩn bị chặn đứng ở sòng bạc. Lý Ngọc và Trần Đại, trong giây phút lạc quan hiếm hoi, đã tin rằng họ đang kiểm soát được cuộc chơi. Rằng trí tuệ và nghĩa khí có thể đẩy lùi được cái ác.
Nhưng họ đã lầm. Họ là những người đàn ông chinh chiến sa trường, họ hiểu luật giang hồ, hiểu mưu ma chước quỷ. Nhưng họ không hiểu được sự tinh vi, luồn lách của con rắn độc khi nó quyết tâm tiêm nọc vào con mồi. Và họ càng không lường hết được lòng tham của những kẻ "bình dân" vô hại.
Họ quên mất một chân lý: Nước chảy chỗ trũng. Chặn cửa trước, ma túy sẽ đi vào bằng cửa sau. Chặn giang hồ, ma túy sẽ đi vào bằng tay... người nhà.
Căng-tin trường THPT Vân Đồn. Giờ ra chơi.
Tiếng trống trường vang lên tùng tùng tùng. Hàng trăm học sinh ùa ra sân như bầy chim vỡ tổ. Tiếng cười đùa, tiếng la hét vang động cả một góc sân. Nắng trưa chói chang rọi xuống những tà áo dài trắng tinh khôi, những chiếc áo sơ mi đóng thùng ngay ngắn. Một khung cảnh học đường bình yên, trong sáng đến mức không ai nghĩ rằng bóng tối đang ngự trị ngay tại đây.
Góc khuất của căng-tin, nơi bán hủ tiếu, bánh canh, lúc nào cũng đông nghịt khách. Bà chủ căng-tin – đám học trò hay gọi là Bà Béo – đang múc nước lèo thoăn thoắt. Bà ta có khuôn mặt phúc hậu, hay cười, lúc nào cũng "Con ăn gì con?", "Ăn nhiều cho mau lớn nghen con".
Nhưng hôm nay, nụ cười của Bà Béo có gì đó khác lạ. Ánh mắt bà ta láo liên, thỉnh thoảng lại sờ tay vào túi áo bà ba căng phồng những tờ tiền polymer mới cứng – số tiền mà Tú Ông đã dúi vào tay bà tối qua, bằng cả năm trời bà bán hủ tiếu.
– Dì Béo ơi! Cho con tô hủ tiếu bò kho! – Một nhóm nữ sinh lớp 10, mặt mũi non choẹt, xúm lại quầy.
Bà Béo nhìn quanh, thấy không có đám sao đỏ hay đàn em của Thái Sơn lảng vảng gần đó. Bà hạ giọng, thì thầm với nhóm nữ sinh, cái giọng ngọt ngào chết người: – Mấy đứa ăn hủ tiếu hoài không ngán hả? Nay dì có món mới nè. "Bột canh tôm chua cay" hàng xách tay Thái Lan. – Cái này pha nước sôi uống ngon lắm, lại giúp tỉnh táo học bài, giảm cân giữ dáng, da dẻ hồng hào như diễn viên điện ảnh luôn.
Đám con gái nghe đến "giảm cân", "đẹp da" thì mắt sáng rực lên như đèn pha ô tô. Tuổi mới lớn, cái gì làm đẹp là tụi nó mê tít. – Thiệt hả dì? Bao nhiêu một gói?
– Rẻ bèo. Năm ngàn một gói thôi. Dì thương tụi con dì mới bán rẻ đó. – Bà Béo thò tay vào cái thúng đựng gia vị, lôi ra mấy gói nilon nhỏ xíu, in hình những con tôm đỏ chót và những dòng chữ loằng ngoằng sặc sỡ.
Thực chất, đó là ma túy tổng hợp dạng bột, được ngụy trang tinh vi dưới vỏ bọc gia vị. Một loại ma túy mới mà Dương Bạch Tạng vừa nhập về: Dễ tan trong nước, mùi thơm kích thích, gây hưng phấn nhẹ nhưng gây nghiện cực nhanh.
Đám nữ sinh hí hửng mua ngay. Tụi nó đâu biết đó là vé thông hành xuống địa ngục.
Nhà vệ sinh nữ. 5 phút sau.
Ba bốn cô nữ sinh chui tọt vào buồng vệ sinh cuối cùng, đóng cửa lại. Tụi nó xé gói bột ra, đổ vào chai nước suối, lắc đều. Nước trong chai chuyển sang màu hồng nhạt đẹp mắt.
– Uống thử đi mày. – Mày uống trước đi.
Một cô bé tóc dài, đeo kính cận – nhìn là biết con nhà gia giáo, học giỏi – đưa chai nước lên miệng, nhấp một ngụm. Vị ngọt lợ, hơi cay nồng, rồi một cảm giác tê tê lan tỏa đầu lưỡi. Vài giây sau, một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng, xộc thẳng lên não. Mọi mệt mỏi của giờ học Toán tan biến. Đầu óc cô bé bỗng trở nên nhẹ bẫng, hưng phấn lạ thường. Cô bé thấy cái nhà vệ sinh dơ dáy này bỗng nhiên đẹp như cung điện, tiếng nước chảy róc rách nghe như nhạc giao hưởng.
– Ngon quá tụi bây ơi! – Cô bé cười khúc khích, đôi mắt dại đi, long lanh một cách bất thường. – Tao thấy... tao thấy tao đang bay!
Đám bạn tranh nhau chai nước, chuyền tay nhau uống. Tiếng cười rúc rích, man dại vang lên trong bốn bức tường gạch men trắng toát.
Ngoài sân trường, Thái Sơn và Dũng Đầu Bò đang đi tuần tra. Tụi nó nhìn những cậu học sinh nam đang đá cầu, những cô gái đang nhảy dây, và tự hào nghĩ rằng mình đã bảo vệ được sự bình yên này. Lý Ngọc ngồi trong nhà kho, nhìn vào bản đồ doanh thu sụt giảm của Dương Bạch Tạng và mỉm cười đắc thắng.
Họ không hề biết, ngay dưới mũi họ, trong cái nơi được coi là an toàn nhất, kín đáo nhất, con quỷ dữ đã gieo xong mầm mống của nó. Không cần súng đạn, không cần giang hồ bặm trợn. Chỉ cần lòng tham của một bà bán căng-tin và sự tò mò của những đứa trẻ.
Lý Ngọc đã tính toán trăm đường, chặn đứng mọi ngả đường của dòng tiền và giang hồ. Nhưng hắn, với cái đầu của một quân sư, đã quên mất một biến số quan trọng nhất: Sự tàn độc của cái ác không có giới hạn, và sự ngây thơ của con người chính là điểm yếu chí mạng nhất.
Cái giá phải trả cho "Điểm Mù" này sẽ không được tính bằng tiền, mà bằng tính mạng và tương lai của cả một thế hệ. Và khi họ nhận ra, thì mọi thứ đã quá muộn.
Đêm Sài Gòn. Khi bóng tối nuốt chửng ánh đèn.
Sài Gòn về đêm giống như một cô gái giang hồ già nua, trát đầy phấn son lên mặt để che đi những vết sẹo rỗ của thời gian. Dưới ánh đèn vàng vọt của những cây cột đèn đường chập chờn, những mảng tối bắt đầu cựa quậy.
Tại Bar Blue Night, Trần Đại và Lý Ngọc vẫn ngồi đó, bên chai rượu đế vơi đi một nửa. Họ vẫn tin rằng chiến thuật "Phá Sóng" đã thành công, rằng con rắn độc Dương Bạch Tạng đang quằn quại vì thiếu tiền. Họ tin vào cái lý trí của những kẻ làm ăn lớn. Nhưng họ quên mất một điều: Kẻ thù của họ không chỉ có một. Và khi con thú bị dồn vào đường cùng, nó sẽ không cắn bằng răng nanh, mà nó sẽ xua bầy chó ghẻ ra cắn xé bằng những cách bẩn thỉu nhất.
10 giờ 30 phút đêm.
Vũ trường New Century vẫn kiêu hãnh sáng đèn giữa trung tâm Quận 1. Dù có tin đồn thất thiệt, nhưng Mộng Lan vẫn giữ được cái uy của mình. Bà tin rằng cái mác "sang trọng bậc nhất Sài Gòn" là tấm khiên bất hoại. Khách đến đây là những đại gia, Việt kiều, những kẻ có tiền muốn tìm sự an toàn và đẳng cấp.
Mộng Lan đứng trên lầu kính, tay cầm ly rượu vang đỏ, nhìn xuống sàn nhảy đang dập dìu trong tiếng nhạc Eurodance xập xình. Bà đang nhẩm tính xem ngày mai sẽ chi viện cho Trần Đại bao nhiêu tiền để gầy dựng lại Bar Mi Nhon.
Bất ngờ, từ phía cửa chính, một cảnh tượng kinh hoàng ập đến.
Hai chiếc xe tải loại chở xà bần, bốc mùi hôi thối nồng nặc, đỗ xịch ngay trước thảm đỏ. Bảo vệ chưa kịp hiểu chuyện gì thì thùng xe bật mở. Không phải giang hồ cầm mã tấu. Không phải công an cầm dùi cui. Mà là một đoàn quân xác sống.
Khoảng 20 con nghiện ma túy giai đoạn cuối. Những kẻ mà người ta thường thấy nằm vật vờ dưới gầm cầu Ông Lãnh, bến Chương Dương, da bọc xương, lở loét, ghẻ chốc đầy người. Quần áo chúng rách bươm, đen đúa, bốc lên mùi của cống rãnh, mùi mủ máu và mùi tử khí.
– Tụi bây vô đó! – Một tên đàn em của Trí Dâm Tặc đứng bịt mũi từ xa hét lớn.
– Quậy nát cho tao! Đứa nào xin được tiền, làm khách ói, tao thưởng cho một "tép"!
Nghe thấy "thuốc", đôi mắt lờ đờ của đám nghiện bỗng sáng lên như ma trơi. Cơn vật thuốc làm chúng mất hết nhân tính, chỉ còn bản năng loài vật. Chúng ùa vào vũ trường sang trọng như một cơn lũ đen ngòm.
– Trời ơi! Cái gì vậy? Bảo vệ đâu! – Tiếng la hét thất thanh của đám khách VIP vang lên.
Bảo vệ định lao vào ngăn cản, nhưng rồi sững lại, dạt ra xa. Ai dám đụng vào những cái xác lở loét, cầm kim tiêm dính máu quơ quào loạn xạ kia?
Đám nghiện tràn vào sàn nhảy. Chúng không đánh nhau. Chúng dùng vũ khí đáng sợ hơn: Sự Tởm Lợm.
Một gã nghiện cởi phanh cái áo sơ mi cáu bẩn, phô ra lồng ngực gầy đét và những vết chích mưng mủ, chảy nước vàng khè ở bẹn háng. Hắn lao vào ôm chặt lấy chân một quý bà đang mặc váy đầm dạ hội ngàn đô.
– Cô ơi... cứu con... cho con tiền chích thuốc... con chết mất... con lạy cô...
Người đàn bà rú lên như bị chọc tiết, đạp lia lịa nhưng gã nghiện vẫn bám chặt như đỉa đói, bôi những thứ dơ bẩn lên đôi chân trần của bà.
Ở góc khác, một mụ đàn bà điên dại nằm lăn ra giữa sàn đá hoa cương bóng loáng. Mụ giãy đành đạch, sùi bọt mép, rồi nôn thốc nôn tháo ra những thứ xú uế nồng nặc mùi axit dạ dày và rượu cồn pha tạp. Bãi nôn loang lổ ngay dưới ánh đèn laser lộng lẫy. Có thằng còn trơ trẽn tụt quần, ngồi xổm đi vệ sinh ngay giữa sàn nhảy để "ăn vạ", miệng gào thét xin tiền bố thí.
Khung cảnh hỗn loạn tột độ. Mùi nước hoa Chanel đắt tiền bị lấn át bởi mùi hôi thối của phân và rác rưởi. Khách khứa kinh hoàng, giẫm đạp lên nhau mà chạy. Những ông Tây, những đại gia sợ lây bệnh, bỏ của chạy lấy người, không ai còn dám nghĩ đến chuyện quay lại cái "ổ dịch" này nữa.
Mộng Lan đứng chết lặng trên lầu. Bà nhìn xuống "vương quốc" của mình giờ đây biến thành cái bãi rác. Bà nhìn những khách VIP bỏ chạy. Bà biết, New Century đã chết. Cái danh "đẳng cấp" mà bà tốn 10 năm gầy dựng bằng tiền, bằng quan hệ, bằng máu và nước mắt... đã bị Trí Dâm Tặc dìm xuống hố phân chỉ trong 10 phút.
Ly rượu trên tay bà rơi xuống sàn. Xoảng! Thứ nước đỏ thẫm loang ra như máu. Mộng Lan ôm mặt, gục xuống khóc nức nở. Bà không sợ súng đạn, nhưng bà gục ngã trước sự hèn hạ tột cùng này.
Bar Blue Night (Quận 4) – Cây Búa Của Tử Thần
11 giờ 30 phút đêm.
Cùng lúc đó, tại Bar Blue Night. Đây là cứ điểm cuối cùng, là "bát cơm" ngon ăn còn lại của phe Trần Đại sau khi bị Lôi Hổ phong tỏa. Quán vắng tanh vì trời mưa. Chỉ có Tài Bến Gỗ và khoảng 10 đàn em thân tín, những đứa trẻ mới lớn, hăng máu nhưng thiếu kinh nghiệm đang ngồi canh gác.
Tài đang ngồi lau cây mã tấu sáng loáng, lòng bồn chồn không yên. Hắn linh cảm có chuyện chẳng lành. Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên.
RẦM!!!
Cánh cửa cuốn sắt bị một chiếc xe ba gác máy tông thẳng vào, móp méo một mảng lớn rồi bung ra khỏi đường ray. Gió mưa thốc vào lạnh buốt.
Từ trong màn mưa, một bóng người cao lênh khênh, gầy guộc bước vào. Hắn mặc cái quần kaki lấm lem vôi vữa, ở trần, để lộ bộ xương sườn và những thớ cơ dây thừng đen đúa. Hắn không cầm dao, không cầm kiếm. Hắn kéo lê một cây búa tạ ,loại 5 ký dùng đập bê tông trên sàn gạch. Đầu búa bằng sắt đen sì cạ xuống nền nhà keng... két... nghe buốt tận óc, rợn người hơn cả tiếng mài dao trong lò mổ.
Theo sau hắn là 30 tay đao búa, mặt mày bặm trợn, lầm lì, thằng nào cũng cầm búa đóng đinh bọc trong tờ báo cũ.
Tài Bến Gỗ nheo mắt nhìn. Dưới ánh đèn vàng vọt, hắn thấy một khuôn mặt lạ hoắc. Khuôn mặt rỗ chằng chịt như tổ ong và đôi mắt trắng dã, vô hồn như mắt cá chết. Hắn chưa từng gặp gã này bao giờ. Một tên ất ơ nào đó từ vùng ven chăng?
– Mày là thằng nào? – Tài quát lớn, chĩa mũi mã tấu về phía kẻ xâm nhập. – Mày biết đây là đất của ai không mà dám vác búa tới?
Sáu Búa cười khẩy. Nụ cười của một con quỷ đói vừa được thả xích, hàm răng ám khói vàng khè nhe ra: – Đất của ai tao không quan tâm. Tao chỉ biết tao được trả tiền để tới đây "dọn dẹp". – Nghe nói tụi bây đang kẹt tiền? Tao tới "góp vốn" bằng máu đây.
– Mày muốn gì? – Tài nghiến răng, ra hiệu cho đàn em dàn trận. – Mày làm chó cho thằng Dương hả?
– Tao làm chó cho ai không quan trọng. Quan trọng là hôm nay tao nhận đơn đặt hàng. – Sáu Búa nâng cây búa tạ lên, ánh mắt lóe lên tia nhìn tàn độc. – Có người mua cái chân của tụi bây. – Đập nát hết cho tao! Chừa cái mạng lại để tụi nó lết đi báo tin cho thằng Đại!
– Anh em! Đập chết mẹ nó! – Tài Bến Gỗ hét lên, lao tới.
Cuộc hỗn chiến nổ ra ngay trong lòng Bar Blue Night chật hẹp. Nhưng phe Tài Bến Gỗ bị áp đảo hoàn toàn. Đám đàn em của Tài là những đứa trẻ mới lớn, quen đánh nhau kiểu "lấy le", chém gió nhiều hơn chém người. Còn đám đệ tử của Sáu Búa là những gã thợ hồ, bốc vác, đòi nợ thuê chuyên nghiệp ở khu ổ chuột Quận 6.
Cách đánh của chúng tàn độc và khác người. Chúng không chém. Chúng đập. BỐP! RẮC! BỊCH! Những tiếng xương gãy giòn tan vang lên liên hồi. Đám đệ tử của Sáu Búa dùng mặt búa đóng đinh đập thẳng vào khớp vai, cùi chỏ, đầu gối. Những đòn đánh không lấy mạng ngay, nhưng triệt hạ khả năng chiến đấu vĩnh viễn và gây đau đớn tột cùng.
Tài Bến Gỗ tả xung hữu đột, chém bị thương hai tên. Nhưng hắn không đỡ nổi đòn của Sáu Búa. Gã trùm cho vay nặng lãi này có sức mạnh của một con trâu điên.
Sáu Búa né đường dao của Tài một cách nhẹ nhàng, rồi vung cây búa tạ lên như vung một món đồ chơi. VÚT... BỐP!!! Cán búa tạ quất ngang hông Tài, hất văng hắn bay qua quầy bar, đập người vào tủ rượu. Chai lọ vỡ tan tành, rơi xuống loảng xoảng.
Tài phun ra một ngụm máu tươi, gục xuống. Hắn chưa kịp hiểu gã quái vật này là ai mà lại mạnh đến thế. Đúng lúc đó, một thằng nhóc đàn em của Tài (chắc mới 16 tuổi) bị dồn vào góc tường. Một tên lính của Sáu Búa đang giơ búa định đập nát đầu thằng bé.
– KHÔNG!!!
Tài Bến Gỗ gượng dậy, lao tới như một mũi tên. Hắn dùng thân mình che chắn cho thằng nhỏ.
RẮC!!!
Cây búa đóng đinh giáng xuống vai Tài, làm hắn khuỵu xuống. Nhưng hắn vẫn quay lại, trừng mắt nhìn Sáu Búa đang lững thững bước tới.
– Thằng mặt rỗ! Tha cho tụi nhỏ! Tụi nó không biết gì hết! Mày muốn tính sổ thì tính với tao nè!
Sáu Búa dừng lại, chống cây búa tạ xuống đất, nhìn Tài với vẻ khinh bỉ pha chút thích thú: – Nghĩa khí gớm nhỉ? Được, tao thích những thằng lì lợm. – Tao sẽ tha cho thằng nhóc này. Nhưng cái giá phải trả là cái chân trái của mày. Mày chịu không?
Tài nhìn thằng em đang run lẩy bẩy sau lưng. Hắn cắn răng, gật đầu: – Chơi luôn!
Sáu Búa cười lớn. Hắn vung cây búa tạ lên cao. Bóng đen của cây búa in lên trần nhà như lưỡi hái tử thần.
– Nhớ lấy cảm giác này nhé. – Sáu Búa gầm lên.
BỐP!!!
Cây búa tạ giáng thẳng xuống đầu gối chân trái của Tài Bến Gỗ. Một lực ngàn cân nện vào khớp xương.
– ÁAAAAAAAAAAA!!!
Tiếng thét xé lòng của Tài vang vọng khắp quán bar, lấn át cả tiếng mưa rơi ngoài trời, khiến ai nấy đều rùng mình ớn lạnh. Cái đầu gối nát bấy, xương bánh chè vỡ vụn thành trăm mảnh, máu tuôn ra xối xả. Tài ngã vật ra sàn, co giật, mắt trợn ngược, nhưng miệng vẫn không xin tha một lời.
Sáu Búa nhấc búa lên, thản nhiên đạp lên ngực Tài, rồi nhổ một bãi nước bọt vào mặt kẻ bại trận: – Về nhắn với thằng Đại. Đây là tiền lãi tao tính cho món nợ 5 năm trước. – Bảo nó lục lại trí nhớ đi. Sáu Búa Quận 6 gửi lời hỏi thăm. – Mỗi ngày tao sẽ ghé một chỗ, đập nát 5 thằng, cho đến khi nó vác xác tới Bến Xe Miền Tây quỳ lạy tao.
Hắn huýt sáo một tiếng, dẫn đàn em rút lui nhanh như một cơn lốc ma quái, để lại Blue Night tan hoang và những người anh em của Trần Đại nằm quằn quại trong vũng máu và những mảnh chai vỡ.
Căn nhà sàn bỏ hoang ven Kênh Tẻ (Cuối hẻm 148). 3 giờ sáng.
Mưa đã ngớt, nhưng nước triều đang lên. Căn nhà sàn xiêu vẹo nằm chênh vênh trên dòng nước đen ngòm của con kênh Tẻ, bốc lên mùi bùn sình nồng nặc quyện với rác rưởi. Bên dưới sàn gỗ, tiếng nước vỗ oàm oạp vào mấy cây cọc cừ tràm nghe như tiếng thở dài của hà bá.
Đây là nơi trú ẩn cuối cùng, là cái "bệnh viện dã chiến" thảm hại của phe Trần Đại. Không ánh đèn điện, chỉ có vài ngọn đèn dầu bão leo lét hắt những cái bóng ma quái lên vách ván mục nát.
Sàn nhà chật ních người nằm la liệt. Tiếng rên rỉ vì đau đớn hòa lẫn với tiếng kẽo kẹt của sàn gỗ mỗi khi có người di chuyển. Máu từ những vết thương nhỏ giọt xuống khe sàn, rơi tòm xuống dòng nước ô nhiễm bên dưới.
Lão Mộc (Hoa Đà Chợ Lớn) ngồi bệt dưới đất, tay đầy máu me, mồ hôi nhễ nhại dù trời lạnh buốt. Lão vừa nắn xong cái xương bánh chè nát bấy của Tài Bến Gỗ. Lão thở hắt ra, lau tay vào cái giẻ rách, lắc đầu ngao ngán:
– Xong rồi. Cái chân này coi như phế. Xương nát vụn như cám, dây chằng đứt lìa. Tao giữ được cho nó khỏi cưa chân là may phước ông bà để lại, nhưng từ nay về sau đi chấm phẩy. Võ công phế hết. Nó thành người tàn tật rồi.
Trần Đại đứng tựa lưng vào cột nhà, nửa người chìm trong bóng tối. Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi dòng kênh đen ngòm đang trôi lững lờ. Đại ca không được khóc. Nhưng trong đôi mắt đỏ ngầu của Rồng Sài Gòn, người ta thấy một con đập đang vỡ. Hai bàn tay hắn nắm chặt vào lan can gỗ mục, bóp nát nó thành vụn cám.
Hắn nhìn Tài – đứa em trung thành nhất, đứa em từng đỡ cho hắn nhát dao chí mạng ở bến Vân Đồn năm nào, giờ nằm đó mê man, khuôn mặt trắng bệch như sáp. Cuộc đời dọc ngang của một gã giang hồ, cuối cùng lại kết thúc trên cái chõng tre nát này sao?
Tiếng bước chân vội vã vang lên trên cầu ván. Lý Ngọc bước vào, quần áo xộc xệch, ướt sũng nước mưa, khuôn mặt tái mét như người chết trôi. Hắn vừa chạy từ Quận 1 về.
– Anh Đại... – Giọng Ngọc lạc đi. – Vũ trường chị Lan... xong rồi. – Thằng Trí Dâm Tặc chơi hèn. Nó lùa con nghiện lở loét vào quậy nát bét. Chị Lan đang điên loạn bên đó, khách khứa bỏ chạy hết rồi.
Trần Đại từ từ quay lại. Gương mặt hắn lúc này không còn vẻ đạo mạo của một doanh nhân nữa. Nó méo xệch, đau đớn và lạnh lẽo đến thấu xương. – Tại sao? – Hắn hỏi, giọng khàn đặc như tiếng xát giấy nhám. – Tại sao tụi nó lại có tiền? Tao đã chặn hết nguồn tiền của thằng Dương rồi mà? Thằng Sáu Búa, thằng Trí Dâm... tụi nó là đám khố rách áo ôm, lấy đâu ra tiền tấn để nuôi quân đánh úp tao cùng một lúc?
Lý Ngọc buông thõng tay xuống, tựa lưng vào vách ván, trượt dài xuống đất. Hắn tháo mắt kính ra, day day đôi mắt mệt mỏi, giọng run rẩy nhận ra sai lầm chí mạng của mình: – Em sai rồi anh Đại... Em tính sai nước cờ rồi. – Tiền mặt bị chặn. Nhưng thằng Dương... nó còn Hàng. – Em vừa nhận tin tình báo: Đàn em của Trí Dâm Tặc và Sáu Búa đang bán "kẹo" công khai ở Gò Vấp và Quận 6. – Thằng Dương không trả lương bằng tiền. Nó trả bằng ma túy! Nó dùng ma túy để liên kết đám giang hồ đói khát lại với nhau. Nó biến tụi nó thành đại lý phân phối cấp 2. Nó cho tụi kia bán thuốc để lấy tiền nuôi quân đánh mình.
Một sự im lặng chết chóc bao trùm căn nhà sàn. Chỉ còn tiếng gió lùa qua khe vách hu... hu... như tiếng ma khóc.
Trần Đại bật cười. Một nụ cười chua chát, man dại vang lên giữa đêm khuya. Hắn đã hiểu. Hắn đã cố gắng làm người tử tế, cố gắng dùng cái đầu để kinh doanh, dùng luật giang hồ nghĩa khí để đối đãi. Hắn muốn rửa sạch vết chàm để anh em có đường sống lương thiện. Nhưng đối thủ của hắn là quỷ dữ. Dương Bạch Tạng đã dùng thứ vũ khí tàn độc nhất – Ma Túy – để biến cả cái thành phố này thành tay sai của hắn. Sáu Thanh dùng luật pháp để trói tay Đại. Dương dùng tiền mua chuộc. Và giờ đây, hắn dùng máu và xương của anh em Đại để rửa chân.
– Nó ép tao... – Đại lầm bầm, giọng nói trầm xuống như tiếng gầm gừ của con thú bị thương cùng đường. – Nó ép tao vào đường cùng. – Được. Nếu làm người tử tế mà anh em tao phải đổ máu... thì tao thà làm quỷ dữ.
Đại đứng thẳng dậy. Cái bóng của Rồng Sài Gòn in dài trên vách gỗ, to lớn, cô độc và đầy sát khí. Hắn bước tới chỗ Tài Bến Gỗ, nhẹ nhàng đặt tay lên trán người em đang sốt hầm hập. – Ngủ đi Tài. Ngày mai thức dậy, anh sẽ mang đầu thằng Sáu Búa về cho mày kê chân.
Hắn quay phắt sang Lý Ngọc, đôi mắt rực lửa, không còn chút do dự hay toan tính nào nữa: – Ngọc! Gọi cho Bảy Tài Công. – Nói ổng tao cần mượn một chiếc xà lan lớn. Tao không chở hàng. Tao chở quan tài. – Huy động toàn bộ anh em còn đi được. Đem hết hàng nóng ra. Đêm mai, tao sẽ đích thân đi gặp thằng Sáu Búa. Tao sẽ lấy cái đầu của nó, và sau đó... tao sẽ đốt sạch cái ổ của thằng Dương.
– Dù có phải tắm máu cái Sài Gòn này, tao cũng chơi tới cùng!
Ngoài trời, một tia chớp xé toạc bầu trời đêm đen kịt, soi sáng khuôn mặt giận dữ và quyết tuyệt của Trần Đại. Tiếng sấm rền vang ĐÙNG ĐÙNG như tiếng trống trận, rung chuyển cả căn nhà sàn ọp ẹp.
Con Rồng đã thức giấc, và nó đang khát máu hơn bao giờ hết.
(Hết Chương 42)