CHƯƠNG 43:
Bar Blue Night (Góc đường Tôn Đản, Quận 4). 10 giờ 00 phút tối.
Mưa Sài Gòn về khuya không còn nặng hạt như hồi chiều, mà nó chuyển sang cái kiểu mưa dầm, mưa rả rích, buồn thúi ruột. Gió từ sông Sài Gòn thổi thốc vào từng cơn, rít qua mấy khe cửa sổ lá sách nghe hu... hu... như tiếng hồn ma bóng quế than khóc.
Bên ngoài, con đường Tôn Đản vắng tanh, chỉ còn vài ngọn đèn đường vàng vọt hắt cái bóng loang lổ xuống mặt nhựa đường ướt mem. Nhưng bên trong Bar Blue Night, cánh cửa cuốn sắt đã được kéo xuống sát đất, chốt chặt ba tầng khóa. Không gian bên trong đặc quánh, ngột ngạt, không phải bởi mùi rượu cũ hay mùi khói thuốc Ruby, mà bởi cái mùi đặc trưng của những đêm định mệnh: Mùi của sát khí.
Đó là thứ mùi của kim loại lạnh lẽo được mài sắc, mùi dầu máy lau vũ khí, mùi xăng pha nhớt, và cả cái mùi mồ hôi chua loét tiết ra từ những gã đàn ông đang chuẩn bị đem mạng sống ra đặt lên bàn cân.
Khoảng bốn chục con người đang tập trung ngay giữa sàn nhảy. Không ai nói với ai câu nào. Sự im lặng bao trùm nặng nề đến mức tiếng một con thạch sùng tặc lưỡi trên trần nhà cũng khiến người ta giật mình thon thót.
Dưới ánh đèn vàng vọt leo lét, Trần Đại đứng sừng sững như một tảng đá đen giữa dòng nước xiết. Đêm nay, gã đã lột bỏ hoàn toàn cái lốt doanh nhân lịch lãm, đạo mạo thường ngày. Không còn veston, không còn giày da bóng lộn. Trần Đại đêm nay trở về đúng nguyên bản của gã: Rồng Sài Gòn.
Gã mặc một chiếc áo khoác da màu đen dài tới đầu gối, loại da trâu dày cui đã sờn rách vài chỗ – tấm áo giáp cũ kỹ từ thời còn lăn lộn ở bến Vân Đồn. Bên trong, gã quấn thêm một lớp tạp dề bằng da của thợ hàn để đỡ những nhát chém trúng chỗ hiểm. Trên tay gã không cầm súng. Gã cầm một cặp Song Đao (dao Mèo lưỡi cong), lưỡi dao được mài bén ngót, sáng quắc, phản chiếu ánh đèn lạnh lẽo. Gương mặt gã lạnh tanh, đôi mắt sâu hoắm hằn lên những tia máu đỏ quạch, nhưng tuyệt nhiên không có chút sợ hãi nào. Chỉ có sự quyết tuyệt của một con thú đầu đàn đã bị dồn vào chân tường, sẵn sàng khô máu trận cuối cùng.
Xung quanh Đại là những hảo thủ lì lợm nhất, những "chiến thần" còn sót lại của băng Rồng Sài Gòn sau cơn bão quét tàn độc của Sáu Búa.
- Hùng Boxing: Gã khổng lồ lầm lì đang ngồi trên cái thùng loa, chậm rãi quấn băng vải vào hai nắm đấm. Hắn quấn rất kỹ, từng vòng một, siết chặt các khớp xương tay. Bên cạnh hắn là đôi "tay gấu" (nắm đấm sắt) có gai nhọn. Đêm nay, Hùng không định đấm cho sưng mặt, hắn định đấm cho nát sọ bất cứ thằng nào cản đường đại ca.
- James Tóc Dài: Gã lãng tử với mái tóc dài cột đuôi ngựa đang khởi động khớp chân rắc rắc. Hắn mang đôi giày Dr. Martens cổ cao, mũi giày bọc sắt – thứ vũ khí chết người của những cú đá "giò lái". Sau lưng hắn dắt chéo hai cây dao găm Thái Lan cán vàng. Ánh mắt James sắc lạnh, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt tóc, vẻ nôn nóng muốn xông trận.
- Tâm Mắt Lộ: Thằng điên của nhóm. Nó đang ngồi xổm ở góc phòng, tỉ mỉ nhồi bông gòn tẩm xăng vào những chai bia thủy tinh rỗng. Bên cạnh là can xăng pha nhớt (để lửa bám dính vào da thịt không dụi tắt được). Nó vừa làm vừa lẩm bẩm hát một bài Bolero sến súa: "Mưa buồn ơi thôi ngừng tiếng... mưa cho phố nhỏ càng buồn thêm...", nụ cười méo xệch trên môi. Với thằng Tâm, đi chém nhau vui như đi hội chợ.
- Lâm Ba Gác và Tuấn Voi: Hai gã hộ pháp sức trâu đang ngồi ăn vội ổ bánh mì thịt nguội. Tụi nó ăn ngấu nghiến như thể đây là bữa ăn cuối cùng. Lâm Ba Gác quấn một sợi xích sắt to bản quanh cánh tay trái làm khiên đỡ đạn, tay phải cầm cây tuýp sắt vát nhọn hoắt. Còn Tuấn Voi, gã vác trên vai một cây búa tạ 5 ký lô – y hệt loại vũ khí mà Sáu Búa đã dùng để phế chân Tài Bến Gỗ. Ánh mắt Tuấn Voi hằn lên sự hận thù. Gã thề đêm nay sẽ dùng chính cây búa này để đập nát đầu gối thằng Sáu Búa, đòi lại công đạo cho người anh em.
Một đội quân ô hợp, trang bị thô sơ, nhưng gắn kết với nhau bằng thứ keo sơn bền chặt nhất: Nghĩa khí giang hồ.
Từ phía cầu thang gỗ ọp ẹp, một bóng người bước xuống tập tễnh. Là Thái Sơn. Cánh tay trái của nó vẫn đang đeo nẹp gỗ, treo lủng lẳng trước ngực. Nhưng tay phải nó đang nắm chặt một cây mã tấu sáng loáng. Khuôn mặt non choẹt của nó đanh lại, đôi mắt rực lửa căm hờn.
Sơn bước thẳng tới trước mặt Trần Đại, giọng kiên quyết: – Đại ca. Cho em đi theo.
Trần Đại đang dùng khăn lau lại lưỡi dao, ngước lên nhìn thằng em út. Ánh mắt hắn thoáng chút dao động, nhưng ngay lập tức trở nên sắc lạnh như đá tảng. – Mày bị điếc hay sao Sơn? Tao đã kêu mày ở nhà canh chừng.
– Em còn tay phải! – Sơn gân cổ lên cãi, giọng run run vì uất ức. – Em cầm dao được! Em chém được! Thằng Tài bị phế chân nằm một chỗ, anh em bị đánh tơi tả, anh bắt em ngồi nhà trùm mền sao đặng? Em là thằng mang ơn anh, anh đi vào chỗ chết, em phải đi theo!
– CÂM CÁI HỌNG LẠI!
Tiếng quát của Trần Đại vang lên như sấm nổ giữa trời quang, làm cả quán bar im phăng phắc. Hùng Boxing ngừng quấn tay, Tâm Mắt Lộ ngừng hát. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hai anh em.
Trần Đại bước tới, túm lấy cổ áo Thái Sơn, gí mạnh nó vào vách tường. Hơi thở nồng mùi rượu đế của hắn phả vào mặt Sơn.
– Mày nhìn kỹ tao đi Sơn. – Đại gằn giọng, từng chữ rít qua kẽ răng.
– Đêm nay tao đi, không phải đi đánh lộn giành gái, cũng không phải đi đòi nợ thuê. Tao đi vào hang cọp. Mày hiểu không? Chuyến này đi dễ khó về.
Sơn sững người, nhìn sâu vào mắt đại ca. Trong đôi mắt đỏ ngầu chằng chịt tia máu ấy, nó thấy một sự mệt mỏi vô tận và một nỗi buồn sâu thẳm của kẻ biết mình sắp đi vào cõi tử.
– Nếu tao chết, thằng Hùng chết, thằng James chết... thì ai sẽ lo cho cái băng này? Ai sẽ lo cho con Linh? Ai sẽ trả thù cho tụi tao?
– Mày, thằng Huy, thằng Kha, thằng Ba Thẹo... tụi bây là hạt giống. Hạt giống thì phải ủ xuống đất, chờ ngày mọc cây thành rừng, chứ không phải ném vào lửa để đốt thành tro. Mày hiểu chưa?
Đại buông Sơn ra, vỗ mạnh vào vai nó, bàn tay chai sạn bóp chặt lấy vai thằng em, giọng trầm xuống như một lời trăng trối nghẹn ngào:
– Nghe anh dặn kỹ nè. – Ở nhà khóa chặt cửa. Tắt hết đèn đóm. Ai gọi cũng không được mở. – Nếu sáng mai tao không về... hoặc nếu mày nghe tin tao bị bắt, bị giết...
– Mày lập tức dắt con Linh, thằng Tài và mấy đứa nhỏ trốn đi. Về quê, xuống miền Tây, hay đi đâu cũng được. Rời khỏi cái đất Sài Gòn này ngay lập tức.
– Đừng tìm cách báo thù. Quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Mày phải sống. Sống để sau này còn có người thắp cho tao nén nhang, rót cho tao ly rượu. Nhớ chưa?
Thái Sơn cắn chặt môi đến bật máu. Nước mắt nó trào ra, lăn dài trên má nóng hổi. Nó muốn gào lên, muốn phản đối, nhưng cái uy của Trần Đại lớn quá, và cái tình cái nghĩa ấy nặng quá. Nó biết, đây là mệnh lệnh cuối cùng của đại ca.
Nó từ từ buông lỏng bàn tay. Cây mã tấu rơi xuống sàn gạch. Keng! Tiếng kim loại va chạm nghe khô khốc, như tiếng vỡ của một giấc mộng tuổi trẻ.
– Em... em nhớ rồi đại ca. – Sơn lí nhí, cúi gằm mặt xuống để giấu đi sự yếu đuối.
Trần Đại gật đầu, quay lưng đi, không dám nhìn thằng em thêm lần nào nữa. Hắn sợ mình sẽ mềm lòng, sợ mình sẽ không nỡ rời bỏ cái "gia đình" nhỏ bé này.
– Tất cả tập trung lại đây! – Lý Ngọc vỗ tay, thu hút sự chú ý của đám đàn em.
Vị quân sư của băng Rồng Sài Gòn đứng bên cạnh một cái bàn bida cũ kỹ, lớp nỉ xanh đã sờn rách. Trên mặt bàn trải rộng một tấm bản đồ Quận 8 vẽ tay chi tiết. Lý Ngọc đêm nay không còn vẻ thư sinh yếu đuối. Hắn mặc sơ mi đen, tay áo xắn cao, đeo cặp kính cận dày cộm. Dù trên tay không cầm tấc sắt, nhưng trong cái đầu chứa đầy chữ nghĩa ấy đang toan tính một kế hoạch tắm máu.
– Anh em nhìn kỹ chỗ này. – Ngọc dùng cây bút lông đỏ khoanh tròn một điểm trên bản đồ. – Đây là Chợ Cá Xóm Củi. Địa điểm thằng Dương hẹn gặp chúng ta lúc 11 giờ rưỡi để "nói chuyện phải quấy".
Đám đàn em xúm lại, những cái đầu đen đúa chụm vào nhau dưới ánh đèn leo lét.
– Chỗ này địa thế rất hiểm, là tử địa. – Ngọc phân tích, giọng lạnh tanh, sắc sảo. – Nó hình chữ U. Ba mặt là các sạp cá và nhà dân san sát nhau, mái tôn lợp kín mít. Mặt còn lại giáp rạch Ụ Cây nước đen ngòm. Chỉ có một lối vào chính độc đạo từ đường Ba Đình đi vô. – Thằng Dương Bạch Tạng là kẻ đa nghi như Tào Tháo và thâm độc như rắn rết. Nó hẹn mình ở đây, chắc chắn nó sẽ dùng kế "mời quân vào rọ".
Ngọc vẽ những đường gạch chéo lên hai bên hông chợ trên bản đồ: – Tao đoán chắc chín phần mười, nó sẽ bố trí quân mai phục trên các mái nhà tôn hai bên hông chợ. Tụi nó sẽ dùng gạch đá, bom xăng hoặc nỏ tự chế bắn tên sắt để tấn công từ trên cao xuống khi chúng ta lọt vào giữa sân chợ. – Nếu chúng ta ngu ngơ đi hết vào đường chính, chúng ta sẽ thành bia đỡ đạn cho tụi nó tập bắn.
Hùng Boxing nhíu mày, giọng ồm ồm: – Vậy làm sao giờ anh Ngọc? Chẳng lẽ quay đầu xe đi về? Nhục lắm!
– Không. – Ngọc cười, nụ cười tự tin của một kẻ tin rằng mình đã đọc vị được đối thủ
. – Tương kế tựu kế. Vỏ quýt dày có móng tay nhọn. – Chúng ta sẽ không dồn hết quân vào đường chính. Chúng ta sẽ chia làm hai mũi giáp công. Kẹp nát nó ở giữa như kẹp thịt bánh mì.
Ngọc ngước lên nhìn Lâm Ba Gác và Tuấn Voi, ánh mắt lóe lên tia nhìn sắc bén:
– Mũi 1 (Đột kích): Anh Lâm và Tuấn Voi dẫn theo 15 anh em nào giỏi leo trèo, mình đồng da sắt nhất. Tụi bây không đi đường bộ. Tụi bây đi đường cống thoát nước ở phía sau chợ. – Tao đã khảo sát rồi. Cái cống đó thông ra rạch Ụ Cây, ngay sau lưng mấy dãy nhà lụp xụp. Tụi bây luồn vào đó, leo lên mái nhà từ phía sau lưng tụi nó. Khi nghe tiếng pháo hiệu của tao, tụi bây đánh úp từ trên xuống. Giết sạch đám mai phục trên mái nhà, không chừa một mống.
Lâm Ba Gác gật đầu cái rụp, đập hai nắm tay vào nhau nghe bốp một cái: – Duyệt. Tao là dân lao động, chui cống là nghề của tao. Đánh úp kiểu đó mới sướng tay.
Ngọc quay sang Trần Đại:
– Mũi 2 (Dương Đông Kích Tây): Anh Đại, tôi, thằng Hùng và thằng James sẽ dẫn cánh quân chủ lực đi đường thủy. – Chúng ta sẽ mượn xà lan chở cát của chú Bảy Tài Công. Giả vờ là xà lan đi lấy hàng, cập bến ngay mặt tiền sông của chợ cá. – Chúng ta sẽ đi thẳng vào sân chợ, chửi bới, khích tướng để thu hút sự chú ý của thằng Dương. Khi nó tưởng mình đã lọt bẫy và ra lệnh tấn công, thì mũi của anh Lâm sẽ từ trên trời rơi xuống. – Lúc đó, đội hình nó sẽ rối loạn như ong vỡ tổ. Chúng ta trong đánh ra, ngoài đánh vào. Băm nát tụi nó tại chỗ.
Trần Đại nhìn bản đồ, gật gù tâm đắc:
– Kế hay. Thằng Dương dù có ba đầu sáu tay cũng không ngờ tao dám đi đường cống ngầm hôi thối.
Lý Ngọc đẩy gọng kính lên sống mũi, giọng đầy kiêu hãnh:
– Thằng Dương nó giỏi kinh doanh, lọc lõi chuyện tiền bạc, nhưng về bày binh bố trận của dân giang hồ, nó chỉ là thằng học việc. Nó nghĩ giang hồ chỉ là chém giết, nó không biết giang hồ còn là nghệ thuật địa hình.
Cả đám đàn em ồ lên tán thưởng. Khí thế hừng hực như lửa cháy. Họ tin vào cái đầu đầy sạn của Lý Ngọc. Họ tin vào sức mạnh vô địch của Trần Đại. Họ tin rằng đêm nay sẽ là đêm tàn của con rắn độc Dương Bạch Tạng.
Nhưng...
Trong cái kế hoạch hoàn hảo ấy, trong những đường vẽ chi chít trên bản đồ ấy, Lý Ngọc đã tính toán đến từng viên gạch, từng con hẻm, từng hướng gió. Hắn tính được lòng tham của con người, tính được sự tàn độc của dao búa. Nhưng hắn đã quên mất một biến số. Một biến số không nằm trong "Luật Giang Hồ". Một biến số mang tên Sáu Thanh.
Lý Ngọc đinh ninh rằng đây là cuộc chiến giữa hai băng đảng, là ân oán cá nhân giải quyết bằng mã tấu và nắm đấm theo luật "bụi đời". Hắn không thể ngờ rằng, đối thủ của hắn đê hèn đến mức không dùng dao, mà dùng... còng số 8. Hắn đang chơi cờ tướng, còn đối thủ của hắn lại chuẩn bị lật bàn cờ để gọi cảnh sát vào bắt hết quân cờ.
10 giờ 30 phút. Mọi thứ đã sẵn sàng.
Trần Đại cầm chai rượu đế Gò Đen, rót đầy một cái bát mẻ, uống cạn một hơi. Hắn ném cái bát xuống sàn nhà. XOẢNG! Mảnh sành vỡ vụn, văng tung tóe.
– Lên đường! – Hắn ra lệnh, giọng trầm đục.
Cánh cửa sau của Bar Blue Night hé mở. Đoàn quân bóng đêm lặng lẽ rút đi dưới màn mưa tầm tã. Lâm Ba Gác và Tuấn Voi dẫn nhóm đột kích lẩn vào bóng tối của những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo, hướng về phía hệ thống cống ngầm dơ dáy. Trần Đại cùng nhóm chủ lực leo lên chiếc xe tải nhỏ ngụy trang chở heo, chạy ra bến sông nơi chiếc xà lan đen trũi của Bảy Tài Công đang đợi sẵn, tiếng máy nổ phành phạch trong đêm.
Thái Sơn đứng dựa cửa, tay ôm vết thương, nhìn theo bóng dáng lầm lũi của đại ca khuất dần trong màn mưa bụi mịt mù. Tim nó đập thình thịch trong lồng ngực. Một cảm giác bất an trào dâng, nhói lên dữ dội, đau hơn cả vết gãy xương sườn. Nó thấy bóng lưng của Trần Đại hôm nay sao mà cô độc quá, bi tráng quá. Giống như bóng của một con mãnh thú già nua đang bước những bước chân cuối cùng về phía nghĩa địa của mình.
Gió từ sông Sài Gòn thổi thốc vào, lạnh buốt thấu xương. Sơn rùng mình. Nó quay vào trong, ra lệnh cho Huy Lì, giọng lạc đi:
– Đóng cửa lại. Cài then ba lớp cho tao. Tắt hết đèn đóm. – Chuẩn bị đồ đạc sẵn sàng đi. Tao nghi... đêm nay có biến lớn.
Cánh cửa sắt sập xuống RẦM một tiếng, ngăn cách hai thế giới. Bên trong là sự chờ đợi mòn mỏi, lo âu. Bên ngoài là cạm bẫy tử thần đang giăng sẵn, chờ nuốt chửng những con thiêu thân lao vào lửa.
Chiếc xà lan rẽ sóng nước đen ngòm, lầm lũi tiến về phía Quận 8, tiến về phía Chợ Cá Xóm Củi – nơi mà sau đêm nay, máu của người anh hùng sẽ hòa vào nước sông, và huyền thoại về Rồng Sài Gòn sẽ bị chôn vùi dưới gót giày của những kẻ nhân danh công lý.
Chợ Cá Xóm Củi (Bến Mễ Cốc, Quận 8). 11 giờ 30 phút đêm.
Khu chợ ban đêm vắng lặng như một nghĩa địa khổng lồ. Không có tiếng rao bán, không có tiếng trả giá ồn ào như buổi sáng. Chỉ có tiếng gió sông thổi phần phật vào những tấm bạt che mưa rách nát và tiếng chuột cống rượt đuổi nhau chít chít dưới những rãnh thoát nước đen ngòm.
Mùi tanh nồng của cá ươn, mùi máu cá khô đọng lại lâu ngày quyện với mùi bùn sình từ con rạch Ụ Cây bốc lên, tạo thành một thứ không khí ngột ngạt, lợm giọng, muốn ói. Những sạp gỗ bỏ không đứng trơ trọi, xiêu vẹo trong bóng tối trông như những nấm mồ vô chủ đang chờ người đến nằm.
Từ dưới bến sông tối thẫm, chiếc xà lan chở cát của Bảy Tài Công từ từ cập vào bờ kè đá trơn trượt. Động cơ đã tắt từ xa để giữ bí mật, xà lan trôi vào nhờ quán tính và dòng nước triều lên.
Bộp... Bộp... Những đôi giày Dr. Martens, những đôi dép cao su dẫm lên lớp bùn nhão nhoét. Đoàn quân của Trần Đại – khoảng 40 tay đao búa thiện chiến – đổ bộ lên bờ nhanh gọn và im lặng như những bóng ma. Không ai nói một lời, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng cọ xát khe khẽ của quần áo.
Trần Đại đi đầu, hai tay nắm chặt cặp song đao, mắt đảo quanh quan sát. Quá im lặng. Một sự im lặng rợn người. Theo lẽ thường, một cuộc hẹn huyết chiến giang hồ phải có lính canh đứng từ đầu ngõ, phải có tiếng mài dao, tiếng chửi thề vọng ra. Nhưng ở đây, mọi thứ im lìm như tờ. Cả khu chợ tối om, không một bóng người.
Lý Ngọc đi ngay sau lưng đại ca, tay chỉnh lại gọng kính, thì thầm:
– Anh Đại, cẩn thận. Im ắng quá. – Mũi của thằng Lâm và Tuấn Voi đã vào vị trí chưa?
Trần Đại nhìn đồng hồ dạ quang trên tay: – Rồi. Tụi nó chắc đang nấp sau mấy dãy nhà lụp xụp phía cuối chợ. Chỉ chờ mình nổ súng... à không, nổ pháo hiệu là đánh úp.
Đại ra hiệu cho anh em tản ra, bám sát vào các cột gỗ, tiến sâu vào lòng chợ.
Khi đi qua dãy sạp cá cuối cùng, một cảnh tượng kỳ quái hiện ra trước mắt họ.
Tại khoảng sân rộng tráng xi măng ở trung tâm chợ – nơi ban ngày dùng để tập kết cá – một ngọn đèn pha công suất lớn duy nhất được bật lên, rọi thẳng một luồng sáng trắng lóa xuống nền đất dơ dáy.
Dưới ánh đèn sân khấu đó, Dương Bạch Tạng đang ngồi. Hắn ngồi vắt chân chữ ngũ trên một chiếc ghế nhựa màu đỏ, dáng vẻ thư thái như đang ngồi ở quán cà phê Givral ngắm phố phường. Điều đáng sợ nhất là trang phục của hắn. Giữa cái chợ cá tanh tưởi, bùn lầy nước đọng này, hắn mặc một bộ veston màu trắng tinh khôi, giày Tây trắng bóng loáng, không dính một hạt bụi.
Trên tay hắn cầm một ly rượu vang đỏ, lắc nhẹ. Màu đỏ của rượu sóng sánh như máu tươi. Đứng sau lưng hắn, lọt thỏm trong bóng tối, là hai tên cận vệ trung thành: Lương Đao, tay phải vẫn còn bó bột trắng toát sau trận thua Hùng Boxing và Chương Còm gã dùng dao găm nghiện ngập.
Xung quanh vắng tanh. Không có quân mai phục. Không có hàng trăm tên côn đồ cầm mã tấu như Lý Ngọc dự đoán.
Trần Đại bước ra từ bóng tối, dẫm mạnh chân xuống vũng nước oàm một tiếng. Song đao trên tay hắn lóe sáng. Phía sau hắn, Hùng Boxing, James Tóc Dài và Tâm Mắt Lộ cùng 40 anh em đồng loạt hiện diện, tạo thành một bức tường sát khí đen ngòm đối lập với màu trắng của Dương.
– Dương! – Tiếng quát của Trần Đại vang vọng, đập vào các vách tường tôn. – Tao tới lấy cái đầu của mày đây.
Dương Bạch Tạng không hề giật mình. Hắn chậm rãi đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm, rồi nhoẻn miệng cười. Một nụ cười nhã nhặn, trí thức nhưng đôi mắt thì lạnh lẽo như mắt rắn.
– Chà... Anh Đại. Anh đúng giờ ghê. – Xin lỗi vì không trải thảm đỏ đón anh. Chỗ này hơi hôi, mong anh thông cảm. Mời anh ly rượu cho ấm bụng?
Trần Đại không đáp lời. Hắn siết chặt cán dao, gân tay nổi lên cuồn cuộn. Sự bình thản của Dương làm hắn cảm thấy bất an.
– Sáu Búa đâu? Trí Dâm đâu? – Đại gằn giọng. – Kêu tụi nó ra đây! Đừng có chơi trò trốn tìm với tao!
Dương Bạch Tạng đặt ly rượu xuống cái bàn nhựa, thở dài giả tạo:
– Đại à, anh lúc nào cũng nghĩ xấu cho em. – Tụi nó là dân lao động, làm xong việc thì đi massage, đi ngủ rồi. Đêm nay chỉ có em và anh thôi. Ân oán của những người "có đầu óc" thì nên giải quyết văn minh, đúng không?
Dương đứng dậy, phủi nhẹ vài hạt bụi vô hình trên vạt áo vest trắng. Hắn bước lên vài bước, tiến về phía ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối.
– Anh Đại nè... – Giọng Dương bỗng trở nên đồng cảm, xót xa. – Em nghe nói thằng Tài Bến Gỗ... cái chân của nó nát bấy rồi hả?
Câu nói như mũi dao chọc thẳng vào tim đen của Trần Đại. Đám đàn em phía sau bắt đầu xao động.
Dương tặc lưỡi, lắc đầu: – Tội nghiệp. Thằng Sáu Búa nó tay chân cục súc, làm việc không biết nhẹ tay. – Em nghe nói lúc bị đập, thằng Tài nó la hét thảm thiết lắm hả? Xương bánh chè vỡ vụn như... tương bần ấy nhỉ? Chắc cả đời này nó phải bò lết như con chó ghẻ rồi.
– CÂM MỒM! – Trần Đại gầm lên, mắt đỏ ngầu.
Nhưng Dương không dừng lại. Hắn biết điểm yếu của từng người. Hắn lia mắt sang Hùng Boxing. – Còn mày nữa, Hùng. Mày to xác mà cái đầu mày toàn bã đậu. – Mày tưởng mày đấm gãy tay thằng Lương là mày hay hả? Tao chỉ cần bỏ ra vài triệu là có thằng khác bán mạng cho tao. Còn mày, đi theo thằng Đại, mày được cái gì? Được cái danh hão hay được ăn cháo phổi?
Hắn quay sang James Tóc Dài: – James, mày múa may quay cuồng, tóc tai vuốt vuốt... nhìn mày giống mấy thằng pê-đê đi diễn xiếc hơn là giang hồ. – Tụi bây nghĩ tụi bây là anh hùng hả? Không. Tụi bây chỉ là mấy con tốt thí mạng. Anh Đại của tụi bây sắp chết rồi, tụi bây chết theo có uổng không?
Những lời nói của Dương như axit tạt vào mặt. Sự sỉ nhục, khinh miệt và tàn nhẫn trong từng câu chữ khiến máu trong người đám giang hồ sôi lên sùng sục.
Tâm Mắt Lộ – thằng điên của nhóm – không chịu nổi nữa. Nó hét lên một tiếng man dại, tay rút cái bật lửa Zippo ra, châm lửa vào chai bom xăng trên tay.
– ĐỤ MÁ MÀY THẰNG CHÓ!!! TAO ĐỐT MÀY!!!
– Tâm! Dừng lại! – Trần Đại quát.
Nhưng Tâm Mắt Lộ đã mất kiểm soát. Nó ném chai bom xăng về phía Dương, rồi cầm mã tấu lao lên như một con bò tót điên. Hùng Boxing cũng gầm lên, hai nắm đấm sắt va vào nhau keng keng, lao theo Tâm. James Tóc Dài và cả đám đàn em phía sau, bị cơn giận làm mờ mắt, đồng loạt hò reo vang trời, xông lên phía trước.
– GIẾT NÓ!!!
Cả một khối người đen ngòm, hừng hực sát khí lao vào vùng ánh sáng đèn pha.
Lý Ngọc đứng phía sau cùng, tay vẫn cầm bản đồ. Hắn không lao lên. Đôi mắt sau tròng kính nheo lại, quan sát tứ phía. Hắn nhìn những mái nhà tôn tối om hai bên. Hắn nhìn vẻ mặt bình thản, nụ cười nửa miệng của Dương Bạch Tạng khi thấy đám đông lao tới. Tại sao Dương không chạy? Tại sao Lương Đao và Chương Còm không rút vũ khí ra đỡ? Tại sao không có quân mai phục ném đá?
Một tia chớp lóe lên trong đầu Lý Ngọc. Một linh cảm kinh hoàng. Dương không bố trí quân mai phục vì hắn không cần dùng quân. Hắn đang chờ con mồi lọt vào cái bẫy còn đáng sợ hơn cả dao kiếm.
Lý Ngọc mở to mắt, hét lên thất thanh, giọng lạc đi trong tiếng hò reo của đám đông: – KHOAN!!! DỪNG LẠI!!! – CÓ BẪY!!! QUAY ĐẦU LẠI!!!
Nhưng tiếng hét của quân sư đã bị nuốt chửng bởi tiếng gầm gừ của những con thú đang khát máu. Không ai nghe thấy hắn. Hoặc có nghe, họ cũng không dừng lại được nữa.
Họ đã lao vào vùng ánh sáng. Và từ trong bóng tối, lưỡi hái tử thần bắt đầu hạ xuống.
Chợ Cá Xóm Củi. 11 giờ 35 phút đêm.
"GIẾT NÓ!!!"
Tiếng thét của Tâm Mắt Lộ như phát súng lệnh xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Cả một khối người đen ngòm, hừng hực sát khí lao vào vùng ánh sáng của ngọn đèn pha duy nhất. Mã tấu giơ cao, bom xăng đã châm ngòi. Trong mắt họ lúc này chỉ có màu trắng của bộ veston Dương Bạch Tạng – cái màu trắng ngạo nghễ và đáng nguyền rủa.
Họ nghĩ rằng mình đang lao vào một trận thư hùng sòng phẳng giữa những kẻ giang hồ. Họ sẵn sàng đổ máu, sẵn sàng mất tay, mất chân để đổi lấy cái đầu của kẻ thù. Nhưng họ không biết, họ đang lao vào một cái máy xay thịt được vận hành bởi những kẻ cầm cân nảy mực.
Khi chân của người đi đầu vừa chạm vào vạch vôi giữa sân chợ...
BỤP! BỤP! BỤP!
Những tiếng nổ khô khốc vang lên liên tiếp từ trên các mái nhà tôn hai bên hông chợ. Không phải súng nổ. Mà là tiếng bật công tắc của hàng chục ngọn đèn pha Halogen công suất lớn – loại đèn dùng cho sân vận động hoặc các chiến dịch truy quét tội phạm quy mô lớn.
Trong tích tắc, cả khu chợ cá hôi hám bỗng rực sáng như ban ngày. Những luồng ánh sáng trắng lóa, cường độ cực mạnh chiếu thẳng vào mặt đoàn quân của Trần Đại từ bốn phía.
– Á!!! Mắt tao!
Tâm Mắt Lộ đang đà lao tới, bị ánh sáng chói lòa tạt vào mặt bất ngờ, nó loạng choạng, nhắm tịt mắt lại. Đám đàn em phía sau cũng khựng lại, lấy tay che mặt, mất phương hướng hoàn toàn. Bóng tối – người bạn đồng hành của giang hồ – đã bị tước đoạt. Họ trần trụi giữa vùng sáng, phơi mình ra như những con cá nằm trên thớt.
Và rồi, âm thanh đáng sợ nhất vang lên. Không phải tiếng "Đém nó!" của giang hồ. Mà là tiếng loa phóng thanh, rè rè, đanh thép, vọng lại từ bốn bề, dội vào lồng ngực những kẻ đang cầm dao:
"CHÚNG TÔI LÀ CẢNH SÁT ĐẶC NHIỆM! CÁC ANH ĐÃ BỊ BAO VÂY!"
Tiếng loa như sét đánh ngang tai. Trần Đại chết sững. Cây song đao trên tay hắn run lên. Trong đầu hắn lóe lên một tia hy vọng mong manh: Chắc là Vũ Phong? Nếu là Vũ Phong thì anh em còn đường sống.
Nhưng không. Giọng nói trong loa tiếp tục vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn:
"ĐỐI TƯỢNG RẤT MANH ĐỘNG VÀ CÓ VŨ KHÍ NÓNG! YÊU CẦU CÁC ĐƠN VỊ TRẤN ÁP MẠNH TAY! KHÔNG ĐẦU HÀNG THÌ BẮN BỎ!"
"Vũ khí nóng?" Trần Đại bàng hoàng. Hắn đã cấm tiệt anh em mang súng. Hắn chỉ mang theo dao búa. Tại sao lại là vũ khí nóng? Hắn nhìn lên tầng hai của ngôi nhà đối diện, nơi có ban công nhìn xuống toàn cảnh khu chợ.
Ở đó, dưới ánh đèn pha, Thượng tá Sáu Thanh đang đứng. Gã "cớm bẩn" mặc bộ cảnh phục thẳng nếp, tay khoanh trước ngực, miệng ngậm điếu thuốc lá thơm, nhìn xuống đám người nhốn nháo bên dưới với ánh mắt của một vị vua phán xét lũ nô lệ nổi loạn. Và đứng ngay bên cạnh Sáu Thanh, là Dương Bạch Tạng. Dương cầm ly rượu, cụng nhẹ vào vai Sáu Thanh, rồi chỉ tay xuống Trần Đại, cười nói gì đó.
Trần Đại hiểu ra tất cả. Dương đã báo án giả. Hắn đã vu khống cho băng Rồng Sài Gòn mang súng, mang lựu đạn sang Quận 8 để gây bạo loạn, lật đổ chính quyền sở tại. Với cái cớ đó, Sáu Thanh danh chính ngôn thuận mang quân đi "dẹp loạn". Và với cái cớ "tội phạm có súng", hắn có quyền ra lệnh cho lính... giết không tha.
– RÚT LUI!!! – Lý Ngọc gào lên, giọng lạc đi vì kinh hoàng. Hắn vứt luôn tấm bản đồ, quay đầu bỏ chạy.
– CHẠY RA BỜ SÔNG!!!
Nhưng đã quá muộn. Từ các con hẻm nhỏ, từ dưới gầm sạp cá, từ những cánh cửa nhà dân đóng kín... hàng trăm bóng đen ập ra. Đó là Tiểu đoàn Cảnh sát Cơ động (CSCĐ).
Họ không phải là công an phường bụng phệ. Họ là những cỗ máy trấn áp chuyên nghiệp. Họ mặc giáp đen từ đầu đến chân, đội mũ bảo hiểm che kín mặt, tay cầm khiên Polycarbonate trong suốt và dùi cui điện dài nửa mét. Đi cùng họ là những con chó Béc-giê to như con bê, mõm rọ sắt, đang chồm lên sủa gâu gâu điên cuồng, chỉ chờ lệnh là lao vào cắn xé.
– Tấn công! – Sáu Thanh ra lệnh lạnh lùng qua bộ đàm.
BÙM! BÙM! BÙM!
Những tiếng nổ trầm đục vang lên. Những vệt khói trắng xám bay vút vào giữa đội hình của Trần Đại. Lựu đạn cay.
– Khụ... khụ... Cay quá! – Mắt tao! Tao không thấy đường!
Khói hơi cay lan tỏa mù mịt. Đám giang hồ Quận 4 dù có lì lợm đến đâu cũng không chịu nổi thứ vũ khí hóa học này. Nước mắt, nước mũi trào ra giàn giụa. Phổi như bị ai bóp nghẹt, ho sặc sụa. Đội hình vỡ tan nát.
Lợi dụng lúc đám giang hồ đang dụi mắt, đội hình lá chắn của cảnh sát ập tới. RẦM! RẦM! RẦM! Tiếng khiên đập vào thịt da nghe chát chúa. Họ không bắt ngay. Họ đánh. Sáu Thanh đã "bật đèn xanh": Trấn áp mạnh tay. Những cây dùi cui điện chích tạch tạch tạch vào sườn, vào cổ, vào bụng những kẻ đang quằn quại.
Phe Trần Đại hoảng loạn tột độ. Họ có thể chém nhau với giang hồ, nhưng bản năng sợ hãi trước cảnh phục khiến tay chân họ bủn rủn. Chống lại người thi hành công vụ là tội chết, là tù mọt gông.
Trong cơn hỗn loạn đó, những bi kịch cá nhân bắt đầu diễn ra.
Tuấn Voi – gã hộ pháp vác búa tạ – đang cố gắng mở đường máu cho anh em chạy về phía cống ngầm , đường lui duy nhất còn sót lại. Nhưng thân hình đồ sộ của hắn trở thành bia đỡ đạn hoàn hảo.
ĐOÀNH! ĐOÀNH!
Hai tiếng nổ lớn từ súng bắn đạn cao su. Hai viên đạn to như nắm tay đập thẳng vào ngực Tuấn Voi. Một lực tác động cực mạnh khiến gã khổng lồ lảo đảo, phun ra một ngụm máu tươi. Xương sườn gãy nát. Hắn gục xuống một chân, nhưng tay vẫn nắm chặt cây búa, gầm lên: – Chạy đi! Tụi bây chạy đi!
– Tuấn! – Lâm Ba Gác lúc này đã chui ra từ cống ngầm định đánh úp, nhưng thấy tình thế thay đổi liền lao ra cứu bạn, hét lên.
Lâm quăng sợi xích sắt, quật ngã hai tên cơ động đang lao tới. Hắn xốc nách Tuấn Voi dậy.
– Đứng lên mày! Đừng có nằm đó!
Nhưng một tốp 5 lính cơ động khác đã ập tới. Một cây dùi cui điện chích thẳng vào gáy Lâm Ba Gác. Dòng điện cao thế làm hắn co giật, trợn ngược mắt, sùi bọt mép rồi ngã vật ra đất, bất tỉnh nhân sự. Tuấn Voi bị đè nghiến xuống, bị còng tay ngoặt ra sau lưng, máu từ miệng vẫn trào ra ướt đẫm bộ áo quần lấm lem bùn đất.
Ở một góc khác, James Tóc Dài – gã lãng tử với đôi chân gió – bị dồn vào chân tường. Hắn định tung cú đá giò lái sở trường để thoát thân. Nhưng sàn chợ đầy nhớt cá trơn trượt đã phản bội hắn. James trượt chân, ngã ngửa. Ngay lập tức, ba tấm khiên ập xuống, đè chặt hắn xuống nền xi măng lạnh lẽo. Những cây dùi cui quật tới tấp vào đầu, vào vai, vào đôi chân quý giá của hắn. – Đừng đánh nữa! Tao đầu hàng! – James hét lên, nhưng tiếng hét chìm nghỉm trong tiếng dùi cui va chạm vào thịt xương.
Mái tóc dài lãng tử của hắn bị một tên lính nắm lấy, giật ngược ra sau, đập đầu hắn xuống đất. Máu chảy bê bết hòa vào nước mưa.
Trần Đại và Hùng Boxing, nhờ kinh nghiệm dày dặn, dìu được Lý Ngọc (lúc này đã mất kính, mù dở) chạy bán sống bán chết về phía bờ sông, nơi Bảy Tài Công đang cho ghe áp sát để ứng cứu.
Nhưng khi ngoái đầu nhìn lại, Trần Đại thấy cảnh tượng đau lòng nhất cuộc đời mình. Hàng chục anh em nằm la liệt, bị còng tay, bị đánh đập, bị chó cắn. Tiếng rên la thảm thiết vang dậy cả khu chợ. Hắn muốn quay lại, muốn liều chết. Nhưng Hùng Boxing đã lôi xềnh xệch hắn xuống ghe:
– Đi anh Đại! Anh mà bị bắt là hết!
Trên ban công tầng hai, gió sông thổi phần phật vào vạt áo vest trắng của Dương Bạch Tạng. Hắn đứng đó, nhìn xuống "đấu trường" bên dưới. Hắn nhìn những con kiến đang chạy loạn, nhìn những gã giang hồ "hảo hán" đang quỳ gối xin tha mạng trước họng súng và dùi cui.
Dương bật cười. Ban đầu chỉ là tiếng cười khẽ, rồi nó lớn dần, lớn dần thành một tràng cười ngặt nghẽo, điên dại. Hắn cười đến chảy nước mắt, cười đến mức phải vịn tay vào lan can để khỏi ngã.
Hắn quay sang Sáu Thanh, nâng ly rượu vang lên: – Tuyệt vời. Anh Sáu đúng là đạo diễn tài ba. Một vở kịch bi tráng.
Sáu Thanh nhếch mép, rít một hơi thuốc:
– Gọn gàng đấy. Đám này đi tù mọt gông. Tội gây rối trật tự công cộng, chống người thi hành công vụ, tàng trữ vũ khí... Tao sẽ cho tụi nó đi cải tạo 10 năm.
Dương Bạch Tạng nhấp một ngụm rượu. Vị chát của rượu hòa với vị ngọt của chiến thắng tạo nên một cảm giác đê mê khó tả. Hắn nhìn theo chiếc ghe nhỏ đang chở Trần Đại chạy trốn trong bóng đêm, ánh mắt ánh lên vẻ khinh miệt tột cùng.
Nội tâm Dương: "Nhìn đi Trần Đại. Nhìn cho kỹ vào. Mày nghĩ mày là Rồng? Mày nghĩ mày có nghĩa khí, có anh em, có võ công cái thế? Vô dụng. Tất cả đều vô dụng trước Quyền Lực và Trí Tuệ của tao. Tao không cần tốn một giọt mồ hôi. Tao không cần cầm dao chém mày. Tao dùng tay của người khác để bóp chết mày. Tao dùng luật pháp để nghiền nát mày. Đó mới là đẳng cấp của Vua. Còn mày... chỉ là một tên du đãng già nua hết thời."
Dương giơ ly rượu về phía dòng sông đen ngòm, thì thầm: – Chúc mừng mày đã sống sót, Đại à. Sống để nhìn tao nuốt trọn cái Sài Gòn này.
Dưới ánh đèn pha chói lòa, những chiếc còng số 8 lạnh lẽo khóa chặt tay những người anh em của Trần Đại. Tiếng còi hụ của xe thùng vang lên ò e... ò e..., báo hiệu sự kết thúc của một thế hệ giang hồ cũ.
Chiếc ghe máy nhỏ của Bảy Tài Công xé nước lao đi trong đêm, bỏ lại sau lưng quầng sáng hỗn loạn và tiếng còi hụ vang trời của khu Chợ Cá.
Trên ghe, không khí tang tóc bao trùm. Trần Đại, Hùng Boxing, Tâm Mắt Lộ và Lý Ngọc nằm vật ra sàn gỗ ướt sũng. Quần áo họ rách bươm, lấm lem bùn đất và máu. Họ đã thoát. Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Quá nghiệt ngã.
Trần Đại gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía bờ. Dưới ánh đèn pha công suất lớn vẫn còn sáng rực một góc trời, hắn thấy rõ mồn một cảnh tượng đau lòng: Hai bóng người hộ pháp – Tuấn Voi và Lâm Ba Gác – đang bị hàng chục tên lính cơ động đè nghiến xuống đất bùn. Những chiếc còng số 8 lạnh lẽo bập vào cổ tay họ. Những cây dùi cui vẫn không ngừng giáng xuống lưng, xuống đầu họ để "trấn áp".
Tuấn Voi, dù bị đánh hộc máu mồm, vẫn cố ngóc đầu lên, nhìn theo chiếc ghe đang xa dần, đôi mắt hắn ánh lên sự mãn nguyện vì đại ca đã an toàn.
– TRỜI ƠI!!!
Trần Đại gầm lên một tiếng thê lương, tiếng gầm của con thú đầu đàn bất lực nhìn bầy con bị xẻ thịt. Hắn vung nắm đấm, đấm mạnh vào thành tàu bằng sắt. BONG! Cú đấm trút hết sự căm hận làm bàn tay hắn toét da, máu tươi chảy ròng ròng hòa với nước mưa.
– Tao giết anh em tao rồi... – Đại lầm bầm, nước mắt đàn ông chảy ngược vào trong, mặn chát. – Tao là thằng tồi! Tao bỏ lại anh em để chạy lấy người!
Hùng Boxing ngồi bên cạnh, cúi gằm mặt, đôi tay quấn băng vải run lên bần bật. Hắn muốn an ủi đại ca, nhưng cổ họng nghẹn đắng. Hắn là kẻ mạnh nhất về nắm đấm, nhưng đêm nay, nắm đấm của hắn vô dụng trước những tấm khiên thép của quyền lực.
Ở mũi ghe, Lý Ngọc ngồi thẫn thờ như một cái xác không hồn. Cặp kính cận đã rơi mất lúc nào không hay, đôi mắt nheo lại nhìn vào hư vô. Hắn là quân sư. Hắn là bộ não của băng nhóm. Hắn đã tính toán từng đường đi nước bước, từng hướng gió, từng con hẻm. Hắn đã đọc vị được Dương Bạch Tạng dùng kế "mời quân vào rọ". Nhưng hắn đã thua.
Hắn thua không phải vì hắn dở. Hắn thua vì hắn chơi cờ tướng – nơi mà hai bên tuân thủ luật lệ công bằng. Còn đối thủ của hắn... nó không chơi cờ. Nó lật bàn. Nó dùng tiền và quyền lực để thay đổi luật chơi. Nó biến một cuộc thanh trừng giang hồ thành một vụ án hình sự.
Ngọc cười nhạt, nụ cười chua chát đầy cay đắng. – “Trong cái xã hội này, trí tuệ không thắng được cường quyền.”
Bên trong căn phòng kín mít, ánh đèn dầu leo lét hắt những cái bóng dài ngoằng lên tường. Thái Sơn, Huy Lì, Kha Ghẻ và Ba Thẹo đang ngồi quanh cái bàn tròn. Không ai nói câu nào, không khí ngột ngạt đến mức nghe rõ tiếng tim đập.
Thái Sơn cầm ly nước trên tay, đưa lên miệng định uống cho đỡ khô cổ.
XOẢNG!
Cái ly thủy tinh bất ngờ vỡ tan tành trong lòng bàn tay nó. Mảnh vỡ cứa vào da thịt, máu rỉ ra đỏ tươi. Nhưng Sơn không thấy đau ở tay. Nó thấy đau ở ngực. Vết thương gãy xương sườn cũ bỗng nhiên nhói lên dữ dội như có ai cầm búa đập vào. Tim nó thắt lại, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, xuyên qua tủy sống.
– Sơn! Mày sao vậy? – Huy Lì hoảng hốt chồm tới cầm máu cho bạn.
Sơn gạt tay Huy ra. Nó đứng phắt dậy, lảo đảo bước ra cửa sổ, nhìn về hướng Quận 8 đen kịt phía bên kia sông. Bầu trời bên đó nhờ nhờ đục, văng vẳng tiếng còi hụ ò e... ò e... vọng về theo gió.
Nó ngửi thấy mùi máu. Không phải mùi máu trên tay nó. Mà là mùi máu của những người thân thuộc. Mùi của sự chia ly tử biệt. Nó là Sói con. Và Sói con luôn có linh cảm đặc biệt khi Sói đầu đàn gặp nạn.
– Anh Đại... – Sơn thì thầm, giọng run rẩy, hai hàng nước mắt vô thức lăn dài. – Mọi người... gãy cánh rồi.
Huy Lì và Kha Ghẻ nhìn nhau, mặt tái mét. Tụi nó hiểu, cái thế giới bình yên giả tạo mà tụi nó đang nương náu sắp sửa sụp đổ hoàn toàn.
Chợ Cá Xóm Củi. 1 giờ sáng.
Khu chợ đã trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, nhưng giờ đây nó nồng nặc mùi thuốc súng, mùi hơi cay và mùi tanh của máu người trộn lẫn máu cá.
Trên ban công tầng hai, Dương Bạch Tạng vẫn đứng đó. Bộ vest trắng của hắn vẫn tinh tươm, không dính một hạt bụi, tương phản gay gắt với khung cảnh hỗn độn, dơ dáy bên dưới.
Hắn nhìn xuống sân chợ, nơi những chiếc xe thùng cảnh sát đang hụ còi rời đi, chở theo những "chiến lợi phẩm" là đàn em của Trần Đại. Hắn nhìn về phía dòng sông đen ngòm, nơi con Rồng Sài Gòn vừa lê lết thân tàn chạy trốn.
Dương mỉm cười. Hắn đưa ly rượu lên cao, như nâng ly chúc mừng với bóng đêm. Hắn đã thắng một trận đánh lớn nhất trong đời giang hồ của mình mà không tốn một tên lính, không sứt một móng tay.
Cái bóng của Dương đổ dài xuống sân chợ, trùm lên những vũng nước đọng, trùm lên những sạp cá trống trơn. Một cái bóng đen khổng lồ, nuốt chửng tất cả.
Đêm nay, công lý đã bị bẻ cong thành lưỡi dao sắc bén trong tay kẻ ác. Đêm nay, lòng nghĩa khí và sự quân tử đã bị nghiền nát dưới gót giày của đồng tiền và mưu hèn kế bẩn. Và con Rồng Sài Gòn... đã chính thức bị bẻ gãy cánh, rơi xuống vực thẳm không đáy.
(Hết Chương 43)