CHƯƠNG 27
Bãi kho K13. 2 giờ 15 phút sáng.
Gió.
Gió từ sông Sài Gòn thổi thốc vào bãi kho từng cơn lạnh buốt, rít qua những khe tôn rách nát tạo thành tiếng hú ghê rợn như tiếng oan hồn đòi mạng. Nhưng cái lạnh của thời tiết chẳng thấm vào đâu so với cái lạnh đang bao trùm lên vạn vật tại nơi này.
Chiến trường K13 sau khi đoàn quân của Trần Đại rút đi, chỉ còn lại một sự tĩnh lặng chết chóc.
Không còn tiếng la hét, không còn tiếng đao kiếm va chạm, không còn tiếng súng nổ chát chúa. Chỉ còn lại tiếng lép bép của những vũng máu đang bắt đầu đông đặc lại, tiếng những tấm bạt rách bay phần phật và tiếng sóng vỗ ì oạp vào chân cầu cảng, như một con quái vật đang liếm láp những vết thương của bờ bãi.
Dưới ánh trăng suông nhợt nhạt và vài ngọn đèn cao áp vàng vọt còn sót lại chưa bị bắn vỡ, bãi kho hiện ra như một bức tranh địa ngục trần gian. Hàng trăm cái xác nằm la liệt, chồng chất lên nhau. Những cánh tay vươn lên trời trong tư thế co quắp, những đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào hư vô, những vũng bùn đen ngòm trộn lẫn với lục phủ ngũ tạng tạo thành một thứ hồ dán sền sệt, bốc mùi tanh nồng đến mức chuột cống cũng phải ngần ngại chưa dám bò ra ăn.
Đây không phải là nơi dành cho người sống. Đây là thánh địa của cái chết.
Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển nhẹ. Những viên sỏi nhỏ nảy lên trên mặt đường bê tông.
Từ phía con đường đất dẫn vào khu kho, ba luồng ánh sáng pha cực mạnh quét qua, xé toạc màn đêm dày đặc. Những luồng sáng trắng lóa, lạnh lẽo, soi rõ từng chi tiết rùng rợn của bãi chiến trường: Một cái đầu lâu vỡ nát, một bàn tay đứt lìa vẫn còn đeo nhẫn vàng, một vũng máu đen sì đang thu hút đám ruồi nhặng bay đêm.
Ba chiếc xe tải cỡ lớn từ từ tiến vào.
Đó không phải là xe cảnh sát, cũng không phải xe cứu thương. Đó là loại xe tải đông lạnh chuyên dụng chở thịt heo từ các lò mổ về chợ đầu mối Bình Điền. Thùng xe to tướng, kín mít, tỏa ra hơi lạnh trắng xóa.
Trên thân xe không có bất kỳ logo hay nhãn hiệu nào. Toàn bộ xe được sơn một màu xám xịt như màu tro cốt. Biển số xe trước và sau đều bị trét bùn đất dày cộm, che kín mọi thông tin nhận dạng.
Đoàn xe di chuyển chậm rãi, lầm lì như những con thú ăn xác chết khổng lồ. Tiếng động cơ rì rầm trầm đục, nghe như tiếng xay nghiền đá sỏi. Chúng dừng lại ngay giữa trung tâm bãi chiến trường, quây lại thành một hình bán nguyệt, chặn kín mọi tầm nhìn từ phía ngoài vào.
Cánh cửa xe bật mở.
Một gã đàn ông bước xuống từ cabin chiếc xe đầu tiên.
Gã to béo, bụng phệ chảy xệ xuống thắt lưng, cái đầu hói bóng lưỡng phản chiếu ánh đèn pha. Gã mặc một bộ đồ bảo hộ lao động bằng cao su màu trắng đục – loại thường thấy trong các phòng mổ pháp y hoặc khu xử lý chất thải độc hại. Nhưng bộ đồ ấy không sạch sẽ. Nó lấm lem những vết ố vàng cũ kỹ và những vệt màu nâu đỏ đã khô cứng – dấu tích của những "ca làm việc" trước đó.
Dưới chân gã là đôi ủng cao su đen dài tới đầu gối. Hai bàn tay gã đeo găng tay cao su dày cộm màu cam.
Gã là Tư "Lò Mổ".
Trong Ngũ Đại Giang Hồ, nếu Ông Pháo là bộ não, Vương Xích Thố là túi tiền, Mộng Lan là tai mắt, thì Tư Lò Mổ chính là cái "dạ dày". Gã là người nuốt chửng mọi rắc rối, mọi tàn dư của thế giới ngầm và tiêu hóa chúng sạch sẽ, không để lại bất cứ dấu vết nào.
Tư đứng giữa bãi xác, hít một hơi thật sâu cái không khí đặc quánh mùi tử khí. Gã không nhăn mặt, không buồn nôn. Trái lại, gã có vẻ... thản nhiên, như một người nông dân ra thăm đồng sau mùa gặt.
Gã rút từ túi ngực ra một điếu xì gà Cohiba to tướng bằng ngón chân cái. Gã châm lửa, rít một hơi dài, để đốm lửa đỏ rực lên trong đêm tối, rồi nhả ra một làn khói xanh dày đặc. Mùi thơm nồng của xì gà thượng hạng ngay lập tức lấn át bớt cái mùi tanh tưởi xung quanh.
– Chà... – Tư Lò Mổ cất giọng, ồm ồm và khàn đục như tiếng dao cạo trên thớt gỗ.
– Đêm nay bội thu dữ đa. Thằng Đại với thằng Hiếu quậy tưng bừng quá, làm tao tốn tiền xăng.
Gã phẩy tay ra hiệu.
Từ thùng sau của ba chiếc xe tải, cửa cuốn được kéo lên Rẹtttt. Hơi lạnh từ bên trong phả ra trắng xóa như sương mù Đà Lạt.
Một "đội quân vệ sinh" gồm 20 tên lầm lì nhảy xuống.
Tụi nó mặc đồ bảo hộ kín mít từ đầu đến chân y hệt Tư, mặt đeo mặt nạ phòng độc chuyên dụng hoặc khẩu trang y tế dày cộm. Không ai nói với ai một lời nào. Không tiếng gọi nhau, không tiếng chửi thề. Sự im lặng của chúng còn đáng sợ hơn cả những cái xác chết.
Trên tay chúng không cầm súng hay dao. Chúng cầm những thứ dụng cụ chuyên dụng của nghề dọn xác: Những cái móc sắt nhọn hoắt, loại dùng để móc thịt heo, những cái xẻng xúc tuyết bản rộng, những cuộn bao nilon đen dày, và những can nhựa loại 30 lít chứa đầy dung dịch lỏng sóng sánh.
Đó là Axit Sunfuric đậm đặc và dung dịch kiềm công nghiệp.
Tư Lò Mổ kẹp điếu xì gà vào khóe miệng, chắp tay sau đít, đi dạo một vòng quanh bãi xác như một vị tướng đi duyệt binh. Đôi mắt híp ti hí của gã quét qua từng khuôn mặt nát bấy, từng cái xác không còn nguyên vẹn.
– Phân loại ra! – Tư ra lệnh, giọng lạnh lùng và dứt khoát. – Quy trình cũ.
Gã chỉ tay về phía những xác chết có buộc khăn trắng hoặc có dấu hiệu của phe Trần Đại thì nhẹ tay chút. Kiếm giấy tờ tùy thân, gom lại một chỗ. Đưa về nhà đòn, tắm rửa sạch sẽ, khâu lại vết thương cho đẹp đẽ rồi sáng mai liên hệ gia đình trả xác. Nhớ kẹp thêm phong bì tiền tuất của Ông Pháo. Làm cho đàng hoàng, đừng để mang tiếng với anh em xã hội.
Rồi gã chỉ tay về phía đống xác chồng chất như núi của "Binh đoàn Zombie" và đám lính đánh thuê vô danh:
– Còn cái đống rác rưởi này... Phe thằng Hiếu, đám nghiện ngập, đám lính đánh thuê không cha không mẹ...
Gã rít một hơi thuốc, nhả khói vào mặt một cái xác đang trợn mắt nhìn mình: – Xay hết cho tao.
Theo lệnh của ông trùm, bộ máy dọn dẹp bắt đầu vận hành.
Nó trơn tru, chuyên nghiệp và tàn nhẫn đến mức rợn người.
Đám nhân viên tản ra. Chúng dùng những cái móc sắt móc vào quần áo, vào thắt lưng, hoặc thậm chí móc thẳng vào thịt của những cái xác, kéo lê sềnh sệch trên nền bê tông. Tiếng thịt da ma sát với mặt đất sọat... sọat... vang lên đều đều.
Chúng làm việc nhanh thoăn thoắt. Một tên lật xác, tên kia lục túi lấy ví tiền, điện thoại, đồng hồ, dây chuyền vàng. Tất cả tài sản cá nhân bị lột sạch, ném vào một cái thùng phuy sắt để tí nữa Tư Lò Mổ sẽ chia chác hoặc nấu chảy phi tang.
Sau khi bị lột sạch, những cái xác vô thừa nhận bị ném lên thùng xe tải đông lạnh. Bịch... Bịch... Bịch... Tiếng những khối thịt chết va vào sàn xe kim loại nghe nặng trịch và vô hồn. Không có sự tôn trọng nào dành cho người chết ở đây. Với Tư Lò Mổ, đây chỉ là "hàng hóa", là "rác thải sinh học" cần xử lý.
Ở một góc khác, hai tên nhân viên đang xử lý hiện trường. Chúng đổ những can axit đậm đặc xuống những vũng máu lớn. Xèo... xèo... xèo... Bọt trắng sủi lên. Máu, thịt vụn và bùn đất tan chảy, bốc khói nghi ngút, biến thành một thứ nước lỏng màu nâu xám, rồi được vòi rồng áp suất cao (lấy nước từ sông) xịt trôi tuột xuống cống rãnh.
Mọi dấu vết của cuộc thảm sát kinh hoàng cách đây một giờ đồng hồ đang dần bị xóa sạch. Nếu sáng mai cảnh sát có tới đây, họ sẽ chỉ thấy một bãi kho sạch bong, ướt át và nồng nặc mùi thuốc tẩy Javel – thứ mùi duy nhất có thể át được mùi của cái chết.
Tư Lò Mổ đi đến góc trũng nhất của bãi kho, nơi nước triều sông Sài Gòn đang dâng lên xâm xấp.
Gã dừng lại trước một cái xác đặc biệt.
Cái xác nằm ngửa, nửa người chìm trong bùn nước. Khuôn mặt đã bị chém nát làm đôi, vết thương ở vai toác ra như miệng quái thú. Là Hải "Phay".
Gã sát thủ lừng danh đất Cảng, kẻ từng khiến bao nhiêu ông trùm mất ăn mất ngủ, kẻ có giá 50 cây vàng cho một lần ra tay, giờ đây nằm đó, thảm hại và cô độc như một con cá ươn bị vứt bỏ ngoài chợ chiều.
Tư Lò Mổ nhếch mép cười khẩy. Gã dùng mũi chiếc ủng cao su dính đầy máu, đá nhẹ vào má của Hải Phay, lật cái đầu đang ngoẹo sang một bên cho thẳng lại.
– Chà chà... Người quen. – Tư chép miệng, giọng đầy vẻ châm chọc. – Sát thủ Đất Bắc à? Nghe danh đã lâu, nay mới được gặp mặt. Mà sao gặp nhau trong cái tình cảnh bi đát thế này hả em trai?
Gã cúi xuống, phả khói thuốc vào khuôn mặt nát bấy của Hải: – Mày giỏi dao, giỏi kiếm. Mày giết người như ngóe. Nhưng mày quên mất một điều: Ở cái đất Sài Gòn này, giết người thì dễ, dọn xác mới khó. Mày vào Nam kiếm ăn mà không biết chào hỏi Thổ Địa, thì kết cục này là đáng đời rồi.
Tư đứng thẳng dậy, quay sang hai tên đàn em to con nhất đang đứng chờ lệnh bên cạnh cỗ máy nghiền công nghiệp đặt trên thùng xe tải thứ ba.
Cỗ máy đó là "bảo bối" của Tư Lò Mổ. Một cái máy nghiền rác công suất lớn, chạy bằng động cơ dầu diesel, với những lưỡi dao thép xoắn ốc có thể nghiền nát cả bê tông chứ đừng nói là xương người.
– Thằng này... xử lý sao anh Tư? – Một tên đàn em hỏi, giọng rè rè qua lớp mặt nạ.
Tư Lò Mổ nhìn cái xác Hải Phay lần cuối, ánh mắt lạnh lẽo không gợn chút cảm xúc.
– Nó là sát thủ. Tay nó nhuốm nhiều máu quá, nghiệp nặng lắm. Để nguyên con ném xuống sông Hà Bá không dám nhận đâu, lỡ cá tôm ăn phải thịt nó rồi bị ngộ độc thì tội nghiệp ngư dân.
Gã phẩy tay dứt khoát:
– Xay nát nó ra. Trộn với cám. Cho tụi cá tra dưới bè của tao ăn. Coi như kiếp này nó làm ác, kiếp sau cho nó làm cứt cá trả nợ đời.
– Dạ rõ.
Hai tên đàn em lực lưỡng cúi xuống. Mỗi đứa nắm một chân Hải Phay, nhấc bổng cái xác nặng nề lên như nhấc một con heo cạo.
Chúng quăng mạnh cái xác lên băng chuyền của máy nghiền.
RÀO... RÀO... RÀO...
Tiếng động cơ máy nghiền gầm lên, phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm. Những lưỡi dao thép đen ngòm bắt đầu quay tít, đói khát và tàn nhẫn.
Cái xác của Hải Phay trôi dần vào miệng máy. Đầu tiên là đôi chân. Tiếng xương gãy Rốp... rốp... bị tiếng máy át đi phần nào nhưng vẫn đủ để khiến người nghe lạnh gáy. Rồi đến thân mình. Và cuối cùng là cái đầu nát bấy với đôi mắt vẫn còn trợn ngược kinh hoàng.
Tư Lò Mổ đứng đó, điềm nhiên hút thuốc, nhìn "kiếp người lừng lẫy" của một sát thủ bị nghiền nát thành từng mảnh vụn nhỏ xíu, trộn lẫn với máu và bùn, rồi được xả theo một đường ống nhựa to, chảy tòm tõm xuống dòng sông Sài Gòn đen ngòm bên dưới.
Dòng nước xoáy cuộn trôi đi tất cả. Không nấm mồ. Không bia đá. Không một ai biết Hải Phay đã biến mất khỏi thế gian này như thế nào. Hắn trở về với cát bụi theo cách đau đớn và nhục nhã nhất.
Tư Lò Mổ nhìn dòng nước đỏ ngầu đang tan dần vào bóng tối, gã thở dài, một cái thở dài triết lý của kẻ đã nhìn thấy quá nhiều cái chết:
– Giang hồ... Hừm. Người đời chỉ thấy mấy thằng đại ca cầm kiếm chém nhau hào nhoáng, vỗ ngực xưng tên. Có ai biết đâu, sau ánh hào quang đó là những kẻ dọn rác như tao.
Gã quay lưng lại với dòng sông, nhìn đám đàn em đang tiếp tục công việc dọn dẹp những cái xác vô danh khác.
– Tụi mày nhớ cho kỹ. – Tư nói vọng lại, giọng vang vọng giữa bãi kho trống hoác. – Giết người là việc của hảo hán. Nhưng dọn xác... là việc của đao phủ. Và trong cái thế giới này, đao phủ mới là kẻ sống dai nhất, hahaha!
Gã búng điếu xì gà cháy dở xuống vũng axit đang sôi sục xèo một tiếng, rồi leo lên cabin xe tải, đóng sầm cửa lại, bỏ lại sau lưng một bãi chiến trường đang dần trở nên sạch sẽ đến rợn người.
Bóng tối lại bao trùm lên bến K13. Chỉ còn tiếng sóng vỗ ì oạp, thì thầm kể lại câu chuyện về một đêm đẫm máu mà ngày mai, khi bình minh lên, sẽ chẳng còn ai nhớ đến, như thể nó chưa từng xảy ra.
Chùa Lá, Rạch Bà Tàng, Quận 8. 3 giờ 00 phút sáng.
Đoàn xe máy tả tơi của phe Trần Đại xé màn đêm, chạy dọc theo con đường đất đỏ gồ ghề ven bờ kênh Đôi, rồi rẽ ngoặt vào một khu rừng dừa nước rậm rạp. Cuối con đường mòn, lấp ló sau những tán cây bồ đề cổ thụ, là một ngôi chùa cổ hoang phế.
Chùa Lá.
Đây từng là nơi ẩn náu của Bảy Sấm thời còn trốn lệnh truy nã của cảnh sát chế độ cũ. Ngôi chùa mái ngói âm dương đã sụt lún, tường gạch rêu phong nứt toác, tượng Hộ Pháp trước cổng cụt mất một tay, nhưng nó vẫn đứng sừng sững, uy nghiêm và lạnh lẽo giữa vùng đầm lầy.
Đoàn người dừng lại. Không ai nói một lời, chỉ có tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ kìm nén và tiếng bước chân nặng nề.
Họ không phải là những kẻ chiến thắng trở về trong vinh quang. Họ giống những bóng ma vừa bò lên từ địa ngục, mang theo mùi của máu, bùn và thuốc súng.
Gian chính điện của chùa, nơi từng nghi ngút khói hương thờ Phật, giờ đây biến thành một bệnh viện dã chiến nồng nặc mùi cồn Iodine và mùi máu tanh.
Những ngọn đèn dầu bão và vài cái đèn pin công suất lớn được thắp lên, hắt những cái bóng xiêu vẹo, ma quái lên vách tường loang lổ. Tượng Phật Thích Ca bằng đồng đen ngồi trên tòa sen, đôi mắt khép hờ, từ bi nhìn xuống đám chúng sinh đầy tội lỗi đang quằn quại bên dưới.
Ông Sáu "Kim" – một lão già gầy gò, da nhăn nheo như vỏ cam khô, mắt đeo kính lúp dày cộp – đang thoăn thoắt đôi tay gầy guộc trên da thịt của Hùng Boxing.
Ông Sáu không phải bác sĩ. Ông từng là y tá chiến trường, sau giải ngũ về làm nghề hoạn heo, rồi kiêm luôn "bác sĩ chui" cho giới giang hồ. Ở cái thế giới ngầm này, không ai dám vác cái thân đầy đạn và vết chém vào bệnh viện công. Vào đó là còng số 8 chờ sẵn. Chỉ có tìm đến ông Sáu Kim.
– Cắn chặt vào! – Ông Sáu nhét một cuộn băng gạc vào miệng Hùng Boxing.
Hùng gật đầu, mồ hôi vã ra như tắm. Viên đạn của Hiếu Nhỏ găm vào bả vai trái hắn, chạm vào xương.
KEENG!
Tiếng kìm y tế gắp viên đầu đạn ném vào cái khay nhôm nghe lạnh người. Hùng cong người lên, gân cổ nổi cuồn cuộn, nhưng không kêu một tiếng.
– Xương không gãy, nhưng nát phần mềm. – Ông Sáu lầm bầm, tay cầm kim chỉ may vết thương nhanh như thợ may vá áo.
– Nghỉ ngơi một tháng. Cấm vận động mạnh. Nếu không muốn thành phế nhân thì nghe lời tao.
Ở góc bên kia, James "Tóc Dài" đang nằm dài trên chiếc chiếu cói. Cái chân gãy của hắn đã được nẹp lại bằng nẹp tre. Nhưng hắn không kêu đau vì cái chân. Hắn đang khóc vì mái tóc.
Mái tóc lãng tử, niềm tự hào của James, giờ bết bát bùn đất và bị cháy xém một mảng do đạn sượt qua. – Hư hết rồi... Hư hết tóc tao rồi... – James sụt sịt.
Tâm "Mắt Lộ" ngồi bên cạnh, vừa băng cái đầu chảy máu của mình, vừa vỗ vai thằng bạn: – Thôi nín đi má. Còn cái đầu là may rồi. Tóc tai mốt mọc lại, tao dẫn mày đi uốn setting.
Không khí trong gian chính điện nặng nề, u ám. Mùi thuốc sát trùng không át nổi mùi tử khí.
Ở vị trí trang trọng nhất, trên chiếc phản gỗ lim kê giữa nhà, là thi thể của Phong Lân.
Người sư thúc nằm đó, yên bình như đang ngủ. Ông đã được anh em lau sạch bùn đất trên mặt, thay một bộ quần áo bà ba trắng tinh (đồ dự phòng của chùa). Vết đạn trên ngực trái đã được che lại. Trên người ông phủ một tấm vải đỏ thắm – lá cờ thêu hình Rồng vàng uốn lượn trên nền hoa mai. Đó là cờ hiệu của môn phái Mai Hoa Long Quyền, kỷ vật duy nhất còn sót lại của võ đường năm xưa mà Trần Đại cất giữ.
Gã Câm và Gã Lùn quỳ hai bên xác chủ nhân như hai bức tượng hộ pháp. Gã Câm không còn cười nữa, khuôn mặt bôi vôi của hắn chảy dài những vệt nước mắt đen ngòm. Gã Lùn thì cứ đập đầu thùm thụp xuống nền gạch, trán sưng vù, miệng lầm bầm những âm thanh vô nghĩa đau đớn.
Trần Đại bước vào từ cửa sau. Hắn đã cởi bỏ chiếc áo sơ mi rách nát đẫm máu, để lộ thân hình vạm vỡ chằng chịt vết sẹo. Trên ngực và hông hắn quấn băng trắng toát, máu vẫn còn rỉ ra thấm đỏ một mảng.
Hắn đi lại khó khăn, nhưng lưng vẫn thẳng.
Đại không nằm nghỉ. Hắn cầm một chậu nước ấm và một chiếc khăn sạch, đi đến chỗ Tâm Mắt Lộ và Lý Ngọc.
Tâm Mắt Lộ thấy đại ca tới, vội định đứng dậy: – Anh Đại! Anh ngồi nghỉ đi, để tụi em tự lo...
– Ngồi im. – Đại ấn vai Tâm xuống.
Hắn nhúng khăn vào chậu nước, vắt khô, rồi nhẹ nhàng lau những vết máu khô và bùn đất trên mặt Tâm. Động tác của hắn ân cần, tỉ mỉ, khác hẳn với vẻ tàn bạo lúc cầm mã tấu chém người.
– Đau không? – Đại hỏi khẽ.
– Như kiến cắn thôi. – Tâm Mắt Lộ cười hề hề, nhưng mắt rưng rưng.
Đại lau sạch vùng mắt lồi đặc trưng của Tâm, rồi chuyển sang Lý Ngọc. Chàng thư sinh mặt lạnh lúc này trông tơi tả nhất. Kính vỡ, mặt đầy vết xước. Đại cầm lấy cái gọng kính gãy của Ngọc, lau sạch tròng kính còn lại, rồi đeo lại cho đàn em.
– Xin lỗi tụi bây. – Đại nói, giọng trầm xuống. – Tao hứa mang tụi bây đi làm giàu, mà giờ lại ra nông nỗi này.
Lý Ngọc chỉnh lại kính, nhìn thẳng vào mắt đại ca:
– Anh nói bậy. Nếu không có anh, tụi em giờ này đang mục xương trong tù hoặc chết bờ chết bụi rồi. Đi với anh, tụi em mới được sống như con người.
– Đúng đó đại ca! – Hùng Boxing nói vọng sang. – Vết sẹo này là huy chương của em. Đụ mẹ, sau này già kể cho con cháu nghe, tụi nó lác mắt chơi.
Trần Đại gượng cười, vỗ vai từng người. Hắn biết, những vết thương da thịt này sẽ lành, nhưng vết thương lòng đêm nay thì sẽ còn rỉ máu mãi.
Sau khi kiểm tra vết thương cho anh em, ánh mắt Trần Đại dừng lại ở góc tối của gian chùa.
Ở đó, Thái Sơn và Ba Thẹo đang ngồi co ro. Hai đứa trẻ bụi đời Quận 4, mới hôm qua còn là những thằng nhóc đánh giày, móc túi, giờ đây trông già đi cả chục tuổi. Thái Sơn băng bó cánh tay, mặt mày lấm lem khói súng. Ba Thẹo nằm gối đầu lên đùi Sơn, ngực quấn băng kín mít, hơi thở yếu ớt nhưng đã qua cơn nguy kịch.
Tụi nó nhìn Trần Đại với ánh mắt vừa sùng bái, vừa sợ hãi. Sợ vì cái sát khí của Đại, và sợ vì mặc cảm mình chỉ là "người dưng" bị cuốn vào cuộc chiến.
Trần Đại cầm chai rượu đế Gò Đen và hai cái chén sành, đi về phía hai đứa nhỏ. Tiếng bước chân của hắn vang lên cộp... cộp... trong sự im lặng của ngôi chùa.
Hắn ngồi xổm xuống trước mặt Thái Sơn.
Sơn vội vàng cúi đầu: – Dạ... dạ thưa anh Đại...
Đại đặt chai rượu xuống đất. Hắn không nói gì, rót đầy hai chén rượu trắng. Mùi rượu nồng nặc bốc lên.
– Ngẩng mặt lên. – Đại ra lệnh.
Thái Sơn từ từ ngẩng đầu. Đôi mắt nó đỏ hoe, nhưng ẩn sâu trong đó là sự lỳ lợm của một con sói con.
Đại nhìn thẳng vào mắt nó. Hắn thấy hình ảnh của chính mình hai mươi năm trước. Cô độc. Lỳ lợm. Và khao khát được thừa nhận.
– Hồi đầu tao đuổi tụi bây đi, mày có hận tao không? – Đại hỏi.
– Dạ... không. – Sơn trả lời thật thà. – Em tưởng anh khinh tụi em nghèo hèn.
Đại cười nhạt, cầm chén rượu lên, lắc nhẹ: – Tao đuổi tụi bây, vì tao sợ tụi bây chết. Cái con đường này... một khi đã bước chân vào thì đéo có đường lui. Nó không hào nhoáng như trong phim HongKong tụi mày coi đâu. Nó là máu, là tù tội, là chết bờ chết bụi không ai nhặt xác.
Đại chỉ tay về phía xác Phong Lân:
– Mày thấy ông Phong không? Cả đời dọc ngang, cuối cùng cũng nằm đó. Tao không muốn tụi bây có kết cục như vậy.
Sơn im lặng, cắn môi.
– Nhưng... – Giọng Đại đanh lại. – Đêm nay, tụi bây đã chứng minh tao sai. Tụi bây đã không bỏ chạy. Tụi bây đã hiên ngang ở lại tới phút cuối cùng.
Đại cầm chén rượu, đưa tận tay cho Thái Sơn.
– Đêm nay, đám bụi đời tụi bây chết ở bãi K13 hết rồi.
Sơn run run đón lấy chén rượu.
– Uống đi. – Đại nói, ánh mắt rực lửa. – Từ giờ phút này, tụi bây không còn là con nít bụi đời, không còn là người dưng nước lã nữa. – Tụi bây là em của tao, em của Trần Đại. – Mạng của tụi bây là của tao. Và mạng của tao... cũng là của tụi bây. Ai đụng đến tụi bây, là đụng đến Trần Đại này.
Thái Sơn nhìn chén rượu trong tay, rồi nhìn sang Ba Thẹo đang nằm thiêm thiếp, rồi nhìn lên khuôn mặt nghiêm nghị của đại ca. Một luồng cảm xúc nóng hổi trào dâng trong lồng ngực nó, nghẹn ứ ở cổ họng.
Nó đã được công nhận. Nó không còn là thằng trẻ trâu vô danh nữa. Nó đã có một gia đình, một người anh cả để thờ phụng.
Sơn ngửa cổ, uống cạn chén rượu đế cay xé họng.
– Khà...
Rượu chảy vào ruột gan, nóng ran như lửa đốt, thiêu rụi đi sự sợ hãi và non nớt. Nước mắt Sơn trào ra, lăn dài trên má, hòa với vị rượu cay nồng.
– Dạ... Đại ca! – Sơn cúi đầu, giọng lạc đi.
Trần Đại vỗ mạnh vào vai Sơn, rồi quay sang Ba Thẹo, xoa đầu thằng nhỏ:
– Thằng Thẹo ráng dưỡng thương. Mai mốt khỏe, tao dạy võ cho tụi bây. Đừng làm bia đỡ đạn nữa, tốn tiền thuốc lắm con.
Cả gian chùa dường như ấm lại. Sự liên kết giữa những con người xa lạ, được hàn gắn bằng máu và rượu, giờ đây trở nên bền chặt hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Sau khi đã sơ cứu và ổn định tinh thần, Trần Đại ra hiệu cho tất cả anh em tập hợp trước phản gỗ đặt xác Phong Lân.
Những người còn đứng được thì đứng. Những người bị thương nặng như Hùng, James, Ba Thẹo thì ngồi hoặc được dìu. Gã Câm và Gã Lùn vẫn quỳ đó, mắt sưng húp.
Trần Đại bước đến bàn thờ tạm. Hắn châm ba nén nhang lớn. Đốm lửa đỏ rực lên, khói hương nghi ngút bay lên, quấn quýt quanh lá cờ Mai Hoa Long Quyền như rồng bay phượng múa.
Đại cắm nhang vào bát hương đầy tro. Hắn lùi lại ba bước, quỳ xuống. Bịch.
Tất cả anh em phía sau đồng loạt quỳ xuống theo.
Bịch... Bịch... Bịch...
Không gian im phăng phắc, chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran ngoài đầm lầy.
Trần Đại nhìn vào khuôn mặt thanh thản của sư thúc, giọng hắn trầm và vang, từng từ ngữ như được tạc vào đá:
– Sư thúc. – Ông đã sống một đời ngang tàng, và ra đi một cách oanh liệt. Ông đã dạy cho tui bài học cuối cùng về chữ "Nghĩa". Món nợ mạng sống này, Trần Đại tui xin khắc cốt ghi tâm.
Đại cúi đầu lạy một lạy sát đất.
– Con, Trần Đại, truyền nhân đời thứ 3 của Mai Hoa Long Quyền, xin thề trước vong linh sư thúc và chư vị thần phật: – Con sẽ đưa Mai Hoa Long Quyền đứng đầu giang hồ như di nguyện của chú. – Con sẽ bảo vệ anh em, bảo vệ mảnh đất này bằng máu và tính mạng của mình.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt thay đổi. Không còn là sự bi thương, mà là một ngọn lửa hận thù lạnh lẽo, tàn khốc.
– Và con xin thề...
Đại rút con dao găm bên hông ra, rạch một đường mạnh vào lòng bàn tay trái. Máu tươi nhỏ xuống sàn gạch tỏng... tỏng...
– Món nợ máu đêm nay, con sẽ bắt thằng Hiếu Nhỏ và thằng Tám Sọ phải trả gấp trăm lần. Dù tụi nó có trốn xuống địa ngục, con cũng sẽ lôi đầu tụi nó lên tế vong linh chú.
Hắn nắm chặt bàn tay đang chảy máu, giơ lên cao: – Đêm nay, Sài Gòn sẽ không ngủ vì chú!
– TRẢ THÙ! TRẢ THÙ! TRẢ THÙ!
Tiếng hô của hàng chục con người vang dội cả ngôi chùa cổ, làm rung chuyển những tấm màn nhện và đánh thức cả bầy dơi đang ngủ trên mái. Gã Câm ngửa mặt lên trời hú một tiếng dài thê lương. Gã Lùn đấm tay vào ngực thùm thụp.
Lời thề máu đã được xác lập. Không còn đường lui. Không còn sự khoan nhượng.
Trần Đại đứng dậy, quay lại nhìn anh em. Khuôn mặt hắn lúc này đanh lại, lạnh lùng như một pho tượng đá.
– Tư Lò Mổ đang dọn dẹp K13. Ông Pháo đã phát lệnh "Truy Sát Hoàn". – Bây giờ, việc của chúng ta là đi săn.
Đại quay sang Hùng Boxing và James:
– Hai đứa bay ở lại dưỡng thương, coi sóc chùa. Tâm, Ngọc.. đi theo tao.
Hắn bước ra cửa chùa, nơi cơn mưa đêm bắt đầu trút xuống tầm tã. – Đêm nay trời mưa to. Rất tốt để rửa sạch đường phố.
Đoàn người lầm lũi bước ra màn mưa, bỏ lại sau lưng sự bình yên của ngôi chùa cổ, lao vào bóng tối để thực hiện cuộc đi săn tàn khốc nhất lịch sử giang hồ Sài Gòn.
Trong khi đó, tại trung tâm thành phố, lệnh "Truy Sát Hoàn" của Ông Pháo đã biến Sài Gòn thành một chảo lửa.
Từ Chợ Lớn, Quận 8, Quận 4... những đoàn xe máy nối đuôi nhau như những dòng sông sắt thép đổ về trung tâm. Những gã giang hồ già, trẻ, tay cầm mã tấu bọc trong giấy báo, tuýp sắt, bom xăng... lượn lờ khắp các ngõ ngách.
Các cơ sở làm ăn của Tám Sọ bị đập phá tan hoang. Tiệm cầm đồ, quán massage, sòng bạc chui... tất cả đều bị đám đông giận dữ ập vào. Đồ đạc bị đập nát, đốt cháy. Đàn em Tám Sọ bị lôi ra giữa đường đánh thừa sống thiếu chết.
– Thằng Tám đâu? Thằng Hiếu đâu? Khai mau!
Tại biệt thự của Hiếu Nhỏ ở khu Dakao (Quận 1). Hàng trăm chiếc xe máy vây kín cổng trước và cổng sau. Những chai bom xăng (cocktail Molotov) cháy sáng rực được ném qua hàng rào. XOẢNG! BÙM! Lửa bùng lên liếm vào những gốc cây cảnh đắt tiền.
Bên trong biệt thự, Hiếu Nhỏ đang điên cuồng nhét những cọc tiền USD và vàng miếng vào túi du lịch. – Nhanh lên! Tụi nó tới rồi! – Hiếu hét lên, mắt long sòng sọc.
Tám Sọ run rẩy ôm cái túi da, vấp ngã dúi dụi. Bi Lớn ngồi một góc, tay lăm lăm khẩu AK báng gấp, ánh mắt vô hồn nhìn vào bức tường.
Tiếng còi hụ của cảnh sát bắt đầu vang lên từ xa, hòa lẫn với tiếng la hét của đám giang hồ đang phá cổng.
Một đêm dài vô tận chỉ mới bắt đầu.
Bên ngoài cánh cổng sắt kiên cố của căn biệt thự kiểu Pháp cổ, tiếng gầm rú của hàng nghìn chiếc xe máy vang lên như sấm dậy. Ánh đèn pha chồng chéo quét qua quét lại, hòa với ánh lửa bập bùng từ những chai bom xăng (cocktail Molotov) mà đám giang hồ phẫn nộ ném vào sân vườn.
XOẢNG! BÙM!
Một chai xăng ném trúng cửa sổ tầng 2, lửa bùng lên liếm vào tấm rèm nhung đỏ thẫm.
Nhưng bên trong phòng khách rộng lớn lát đá cẩm thạch, không khí còn ngột ngạt và điên loạn hơn gấp bội.
Tám Sọ – ông trùm Quận 4 lừng lẫy một thời – giờ đây đang quỳ rạp trên sàn nhà, hai tay vơ vét điên cuồng những cọc tiền USD xanh lét và những thỏi vàng SJC bóng loáng nhét vào cái túi du lịch Louis Vuitton to tướng.
Hắn vừa nhét vừa run, mồ hôi vã ra như tắm, làm trôi đi lớp phấn sáp trên cái đầu hói. – Đụ mẹ... Đụ mẹ... Nhanh lên... Tụi nó phá cửa bây giờ! Chết hết! Chết hết!
Hắn quay sang Hiếu "Nhỏ", gào lên trong tuyệt vọng:
– Anh Hiếu! Anh đứng đó cười cái gì? Anh hại tôi rồi! Anh nói dùng súng là tụi nó sợ, sao giờ cả cái Sài Gòn này nó đòi giết mình? Anh điên rồi!
Hiếu "Nhỏ" đứng trước màn hình camera an ninh khổng lồ chiếm trọn một bức tường. Trên màn hình là cảnh tượng biển người đen kịt đang vây kín ngôi nhà, những khuôn mặt đằng đằng sát khí, những cây mã tấu sáng loáng dưới ánh đèn đường.
Hiếu không sợ. Trái lại, hắn đang cười. Một nụ cười khanh khách, giật cục, méo mó của kẻ đang phê thuốc. Hắn cầm ly rượu Cognac, lắc lư theo tiếng nhạc chát chúa đang mở hết công suất.
– Đẹp! Đẹp quá Tám ơi! – Hiếu chỉ vào màn hình, nơi một chai bom xăng vừa nổ tung như pháo hoa. – Mày nhìn coi, đông vui như hội chợ Tết. Tụi nó tới chúc mừng tao đó!
Hắn quay lại, ném cái ly pha lê vào tường vỡ tan tành. Đôi mắt giãn đồng tử của hắn long lên sòng sọc, đỏ ngầu như hai hòn than:
– Sợ cái con cặc! Tao có tiền! Tao có súng! Đứa nào bước vô đây tao bắn nát sọ!
Ở một góc tối của căn phòng, Bi Lớn ngồi trên ghế sô pha. Hắn không nhặt tiền, cũng không uống rượu. Trên đùi hắn đặt một khẩu tiểu liên Uzi lạnh ngắt. Mắt hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Trong đầu hắn lúc này chỉ hiện lên hình ảnh thằng em trai Bi Nhỏ nằm chết trong vũng bùn ở K13, miệng sùi bọt mép, mắt trợn ngược.
Hắn không còn gì để mất. Vợ con không có, thằng em duy nhất – lẽ sống của đời hắn – đã chết vì cái tham vọng điên rồ của Hiếu Nhỏ. Nhưng cái "nghĩa khí" mù quáng và lòng hận thù với phe Trần Đại (kẻ đã gián tiếp giết em hắn) khiến Bi Lớn trở thành một con chó điên trung thành đến hơi thở cuối cùng. Hắn lên đạn rộp rộp, tiếng kim loại va chạm nghe lạnh người.
Minh Rỗ – gã quân sư quạt mo – là kẻ tỉnh táo nhất trong đám loạn thần này. Hắn vừa cất điện thoại, mặt tái mét: – Anh Hiếu! Anh Tám! Xong rồi. Thằng Sáu Thanh (cảnh sát biến chất) báo là nó chỉ giữ chân đám hình sự được 30 phút nữa thôi. Ông Pháo đã mua đứt đường dây rồi.
Minh Rỗ túm lấy cổ áo Hiếu Nhỏ, lay mạnh: – Tỉnh lại đi đại ca! Phải đi ngay! Cano đang chờ ở bến Bạch Đằng. Chỉ cần ra được tới đó, chạy ra cửa biển Cần Giờ qua Campuchia là mình sống. Ở lại đây là chết cháy đó!
Hiếu Nhỏ gạt tay Minh Rỗ ra, chỉnh lại cổ áo vest, ánh mắt lóe lên tia nhìn tàn độc: – Đi? Được. Tao đi. Nhưng trước khi đi, tao phải tặng cho lũ "khán giả" bên ngoài một món quà kỷ niệm.
Hắn đá vào chân Tài "Nhớt" và Hòa "Chó Điên" đang đứng canh cửa:
4 giờ 00 phút sáng.
Bên ngoài cổng biệt thự, đám đông giận dữ của phe Ngũ Đại Giang Hồ đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
– Phá cửa! Lôi cổ thằng Hiếu ra! – Lột da nó!
Một chiếc xe tải chở vật liệu xây dựng (do phe Chợ Lớn điều tới) bắt đầu lùi lại, lấy đà để húc tung cánh cổng sắt kiên cố.
Nhưng cánh cổng bất ngờ tự động mở toang.
KÉT.....
Đám đông khựng lại một nhịp. Từ trong bóng tối của sân biệt thự, tiếng động cơ Diesel tăng áp gầm rú lên như tiếng quỷ khóc thần sầu.
Hai luồng đèn pha Xenon cực mạnh bật sáng, chiếu thẳng vào mắt những người đứng đầu, làm họ lóa mắt không thấy gì.
RẦM!!!
Một chiếc xe bán tải Ford Ranger độ chế lao ra như một con tê giác điên. Chiếc xe này đã được Hiếu Nhỏ gia cố lại: Cản trước hàn thêm những thanh thép nhọn hoắt như răng nanh, kính xe bọc lưới sắt chống đạn, thùng sau chất đầy những bao cát.
Theo sát sau nó là chiếc Mercedes S600 đen bóng, kính đen kín mít.
– Nó chạy kìa! Chặn nó lại! – Tiếng hô hoán vang lên.
Hàng chục gã giang hồ cầm mã tấu, tuýp sắt lao vào, định chặn đầu xe. Có kẻ ném bom xăng vào thùng xe bán tải.
Nhưng họ đã sai lầm. Họ đang dùng dao búa để đối đầu với tử thần.
Từ cửa kính của chiếc xe bán tải và chiếc Mercedes, bốn cái nòng súng đen ngòm thò ra.
Tài Nhớt ngồi ghế phụ xe bán tải, tay cầm khẩu tiểu liên Uzi. Hòa Chó Điên ngồi thùng sau, tay lăm lăm khẩu AK-47 báng gấp (hàng nóng mua từ biên giới). Bi Lớn và Minh Rỗ ngồi trong xe Mercedes cũng hạ kính, chĩa súng lục ra ngoài.
– CHẾT HẾT ĐI LŨ RÁC RƯỞI!!!
Tài Nhớt gào lên, siết cò.
ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!
Tiếng súng nổ chát chúa, liên hồi như tiếng pháo tết, nhưng rợn người hơn gấp vạn lần. Những tia lửa khạc ra từ nòng súng xé toạc màn đêm.
Những viên đạn đồng lao đi với tốc độ tử thần, xuyên qua da thịt, xuyên qua những tấm lá chắn mỏng manh bằng gỗ hay tôn.
– Á Á Á!!!
Tiếng la hét thất thanh vang lên. Những gã giang hồ đi đầu ngã rạp xuống như lúa gặp bão. Máu phun ra xối xả. Có người trúng đạn vào ngực, có người bị bắn nát chân. Những chiếc xe máy Honda 67, Dream dựng làm chướng ngại vật bị đạn bắn thủng bình xăng, nổ tung BÙM, tạo thành những quả cầu lửa khổng lồ.
Dòng người hỗn loạn dạt ra hai bên như ong vỡ tổ. Không ai, dù có gan lì đến đâu, dám lấy thân mình ra đỡ đạn.
– Tránh ra! Nó có súng liên thanh!
Chiếc xe bán tải "Quái Vật" của Hiếu Nhỏ không giảm tốc độ. Nó lao thẳng vào đám đông đang hoảng loạn.
RẦM! RỐP!
Tiếng kim loại va chạm, tiếng xương gãy, tiếng xe máy bị nghiền nát dưới bánh xe khổng lồ. Chiếc bán tải húc văng một chiếc xe ba gác chắn đường, cán qua những chiếc xe máy nằm la liệt, mở toang một con đường máu đỏ lòm.
Hiếu Nhỏ ngồi ở ghế sau chiếc Mercedes, hạ kính xuống một chút. Hắn ném ra ngoài hai quả lựu đạn tròn vo.
Không phải lựu đạn nổ. Là lựu đạn cay và bom khói.
XÌ... BÙM!
Một làn khói trắng dày đặc bốc lên mù mịt, bao trùm cả con phố Dakao. Mùi cay nồng xộc vào mắt, vào mũi khiến đám đông ho sặc sụa, nước mắt nước mũi giàn giụa, mất hoàn toàn phương hướng.
Trong màn khói hỗn loạn đó, hai chiếc xe của phe phản diện rú ga, lao vút đi về hướng đường Đinh Tiên Hoàng, bỏ lại phía sau một bãi chiến trường tan hoang đầy máu và lửa.
4 giờ 15 phút sáng.
Sài Gòn chưa tỉnh giấc, nhưng những con đường trung tâm Quận 1 đã biến thành đường đua của tử thần.
Hai chiếc xe của Hiếu Nhỏ lao đi với tốc độ 100km/h, lạng lách đánh võng qua những chiếc xe tải chở hàng đêm. Chúng vượt đèn đỏ, leo lề, bất chấp mọi luật lệ giao thông.
Phía sau chúng, cách một đoạn, là đoàn quân truy sát của phe Ngũ Đại Giang Hồ. Dù không có súng lớn, nhưng sự giận dữ khiến họ không buông tha. Hàng trăm chiếc xe máy gầm rú đuổi theo. Những gã "quái xế" Quận 4 tay cầm mã tấu, rạp người trên yên xe, cố gắng bám đuôi.
– Cắt đuôi tụi nó! Bắn! Bắn chết mẹ tụi nó! – Hiếu Nhỏ gào lên qua bộ đàm.
Hòa Chó Điên ngồi ở thùng sau xe bán tải, gió tạt vào mặt phần phật. Hắn kê khẩu AK lên thành xe, nhắm vào đoàn xe máy phía sau.
PẰNG! PẰNG! PẰNG!
Hắn bắn từng phát một (single shot) để tiết kiệm đạn nhưng cực kỳ chính xác. Một gã đàn em của Vương Xích Thố đi đầu trúng đạn vào ngực, cả người và xe văng vào cột điện, tia lửa tóe ra. Một chiếc khác trúng đạn vào bánh trước, lộn nhào mấy vòng trên mặt đường nhựa.
– Lũ chó dai như đỉa! – Hòa Chó Điên chửi thề, thay băng đạn mới.
Bên trong chiếc Mercedes, Tám Sọ ôm chặt túi tiền, mặt cắt không còn giọt máu. Mỗi lần xe xóc nảy hay tiếng súng nổ là hắn lại giật nảy người, miệng lầm bầm khấn vái đủ thứ thần phật. – Nam mô a di đà phật... Thoát chuyến này con cạo đầu đi tu... Con hứa...
Bi Lớn ngồi ghế trước, lạnh lùng quay xuống tát Tám Sọ một cú trời giáng: – Câm cái họng lại! Mày mà lải nhải nữa tao bắn nát sọ mày trước!
Xe lao ra đường Tôn Đức Thắng, dọc bờ sông Sài Gòn. Bến Bạch Đằng đã hiện ra trước mặt với những ánh đèn tàu lấp loáng.
Nhưng đúng lúc đó, từ ngã tư Nguyễn Huệ, một chiếc xe tải chở rác bất ngờ lao ra chặn ngang đường.
Đó là cái bẫy của phe Ông Pháo.
– Coi chừng! – Minh Rỗ hét lên, bẻ lái chiếc Mercedes sang trái cực gắt.
Chiếc xe bán tải đi trước không may mắn như vậy. Tài xế (một đàn em của Hiếu) đạp phanh cháy lốp nhưng không kịp.
RẦM!!!
Chiếc bán tải đâm sầm vào hông xe rác. Tiếng va chạm kinh hoàng vang lên. Đầu xe bán tải bẹp dúm. Tài Nhớt văng đầu đập vào kính chắn gió, máu tuôn xối xả. Hòa Chó Điên ở thùng sau bị hất văng ra ngoài, lăn lóc trên mặt đường nhựa, khẩu súng văng ra xa.
– Kệ mẹ tụi nó! Chạy tiếp! – Hiếu Nhỏ ra lệnh lạnh lùng cho Minh Rỗ.
Bến đò nát khu Bình Quới. 4 giờ 30 phút sáng.
Chiếc xe bán tải "Quái Vật" và chiếc Mercedes của Hiếu Nhỏ, lúc này đã nát bươm, kính vỡ tan hoang, lốp xe bị bắn thủng lết bánh sền sệt, cố sống cố chết lao qua con đường đất đỏ gồ ghề dẫn vào khu đầm lầy Bình Quới.
Đây là bãi tập kết hàng lậu cũ của dân buôn lậu đường sông, cỏ lau mọc cao quá đầu người, muỗi kêu như sáo thổi.
KÉT..... RẦM!
Chiếc Mercedes mất lái, tông gãy hàng rào gỗ mục nát rồi lao thẳng xuống bãi bùn sát mép sông. Đầu xe bốc khói nghi ngút.
Cánh cửa bật mở.
Tám Sọ bò ra đầu tiên, mặt mũi lấm lem bùn đất, tay vẫn ôm khư khư cái túi tiền. Hắn nôn thốc nôn tháo vì say xe và sợ hãi. Bi Lớn dìu Minh Rỗ bị trúng đạn ở vai bước xuống. Hiếu Nhỏ bước ra cuối cùng. Hắn đi lảo đảo, tay cầm chai rượu uống dở, đôi mắt giãn đồng tử nhìn quanh quất một cách điên dại.
Dưới bến sông tối tăm, một chiếc cano cao tốc 4 máy ,loại hắn hay dùng để chở thuốc lá lậu đã nổ máy bạch... bạch... bạch... chờ sẵn. Gã lái tàu người Campuchia da đen nhẻm sốt ruột vẫy tay:
– Lẹ lên mấy cha! Nước ròng rồi!
– Đi! Xuống tàu! – Minh Rỗ hét lên, đẩy Tám Sọ xuống bãi sình.
Nhưng đúng lúc đó, từ phía con đường đất độc đạo dẫn vào bến, hai luồng đèn pha sáng quắc chiếu thẳng vào bọn chúng.
Không phải đoàn xe của Trần Đại. Phe Trần Đại với những thương binh què quặt đang bị tụt lại phía sau rất xa.
Chỉ có hai chiếc xe mô tô phân khối lớn. Một chiếc Harley Davidson độ dáng Bobber hầm hố. Một chiếc Suzuki Crystal đen trũi.
Hai gã đàn ông bước xuống xe, chắn ngang đường thoát. Chúng không vội vã, không la hét. Sự xuất hiện của chúng mang theo một luồng áp lực vô hình khiến ngay cả kẻ điên như Hiếu Nhỏ cũng phải khựng lại.
Đó là hai "Cỗ máy giết người" khét tiếng nhất của Ngũ Đại Giang Hồ, những kẻ chỉ được thả xích khi cần tận diệt đối thủ.
A SẤM (Hộ pháp của Vương Xích Thố): Một gã khổng lồ gốc Hoa, cao gần hai mét, cơ bắp cuồn cuộn như những tảng đá nâu bóng. Hắn để đầu trọc, trên đỉnh đầu xăm hình một con nhện độc. Hắn không dùng súng. Trên tay hắn lôi sềnh sệch một sợi xích sắt to bản, đầu xích gắn một quả cầu gai đẫm máu. Hắn là A Sấm – kẻ được mệnh danh là "Xe lu Chợ Lớn".
MƯỜI "MẶT SẮT" (Sát thủ của Ông Pháo): Trái ngược với A Sấm, gã này gầy gò, mặc bộ đồ bà ba đen, khuôn mặt lạnh tanh không một chút biểu cảm như đeo mặt nạ sắt. Đôi mắt hắn đục ngầu, vô hồn. Tay phải hắn cầm một khẩu súng giảm thanh Browning Hi-Power. Tay trái hắn xoay xoay hai viên bi sắt. Hắn là Mười Mặt Sắt – đao phủ riêng của Ông Pháo, người chuyên đi thi hành án tử cho những kẻ phản bội.
– Tụi bây là ai? – Bi Lớn gào lên, chĩa khẩu tiểu liên về phía hai gã lạ mặt.
A Sấm không trả lời. Hắn chỉ cười, để lộ hàm răng bọc vàng chói lóa. Hắn vung sợi xích sắt lên. VÚT! Quả cầu gai bay xé gió, đập nát kính chắn gió chiếc Mercedes cái Rầm, mảnh kính bắn tung tóe vào mặt Tám Sọ.
Mười Mặt Sắt thì nhẹ nhàng hơn. Hắn giơ súng lên. Pụp. Pụp. Hai phát đạn cực nhanh và êm. Hai tên đàn em còn sót lại của Hiếu Nhỏ (Tài Nhớt và một tên vệ sĩ) gục xuống, mỗi tên dính một viên đạn ngay giữa trán.
– Lên tàu! Nhanh! Tụi nó là quái vật! – Minh Rỗ hét lên, đẩy Hiếu Nhỏ ngã dúi dụi xuống bãi bùn.
Bi Lớn liều mạng đứng lại chặn hậu. Hắn bóp cò khẩu tiểu liên, xả đạn về phía hai gã sát thủ. Đoàng! Đoàng! Đoàng!
A Sấm dùng chính chiếc cửa xe Mercedes bị giật tung ra để làm khiên chắn đạn. Hắn lao tới như một con tê giác. RẦM! Hắn húc bay Bi Lớn xuống sông. Bi Lớn lồm cồm bò dậy, nhưng khẩu súng đã văng mất. Hắn vội vàng bơi ra phía chiếc cano đang nổ máy.
Trong khi đó, Hiếu Nhỏ, Tám Sọ và Minh Rỗ đã trèo được lên cano. – Chạy! Chạy đi! – Tám Sọ gào thét.
Gã lái tàu rú ga. Chiếc cano chồm lên mặt nước, rẽ sóng lao đi.
Mười Mặt Sắt bước ra mép nước. Hắn bình tĩnh ngắm bắn. Pụp. Viên đạn trúng vào vai Minh Rỗ khiến gã này ngã nhào xuống sàn tàu. Pụp. Viên tiếp theo sượt qua tai Tám Sọ, bắn bay một mảng da đầu.
Nhưng chiếc cano quá nhanh. Nó lạng lách qua những rặng dừa nước, lao vào màn đêm dày đặc của sông Sài Gòn rồi khuất dạng.
A Sấm tức giận, quăng sợi xích sắt xuống nước ÙM một cái, gầm lên một tiếng tiếng Quảng Đông đầy phẫn nộ.
Năm phút sau.
Đoàn xe của phe Trần Đại mới lết được tới nơi.
Họ không lao tới như những siêu nhân. Họ đến trong tình trạng kiệt quệ. Xe của Trần Đại đổ Rầm xuống bãi cỏ. Hắn ngã lăn ra đất, vết thương ở bụng băng tạm lại bục ra, máu thấm ướt đẫm cả quần.
Gã Câm và Gã Lùn nhảy xuống xe, vội vàng đỡ Đại dậy. nhìn bãi chiến trường với ánh mắt thất thần.
Trần Đại lảo đảo bước ra mép sông, được Gã Câm dìu một bên. Hắn nhìn thấy A Sấm và Mười Mặt Sắt đang đứng đó, nhìn theo hướng chiếc cano đã mất hút.
Hai gã "quái vật" quay lại nhìn Trần Đại. A Sấm gật đầu nhẹ một cái – một sự công nhận dành cho kẻ hậu sinh gan lì. Mười Mặt Sắt cất súng vào trong áo, nói một câu ngắn gọn, giọng khàn đặc:
– Tụi nó cao số. Chạy rồi.
Trần Đại quỵ hai gối xuống bùn. Nước sông lạnh ngắt tràn vào chân hắn. Hắn không gào thét. Hắn không chém vào hư không. Hắn chỉ cảm thấy một sự trống rỗng vô tận. Sức lực rời bỏ cơ thể hắn.
Tám Sọ, Hiếu Nhỏ, Minh Rỗ... những kẻ đầu sỏ, những kẻ gây ra cái chết của chú Phong, đã trốn thoát. Chúng mang theo tiền, mang theo hận thù và chắc chắn sẽ quay lại.
– A... A... – Đại rên lên, tiếng rên rỉ nghẹn ứ trong cổ họng. Hắn đấm mạnh tay xuống bùn đen.
Phía xa, trên mặt sông đen ngòm, chỉ còn lại những gợn sóng lăn tăn và tiếng gió rít qua rặng dừa nước như tiếng cười nhạo báng của số phận.
Đúng lúc đó, tiếng còi hụ Ò... e... Ò... e... vang lên dồn dập từ phía đường chính. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy xuyên qua màn đêm.
– Cảnh sát tới! Rút mau! – Mười Mặt Sắt ra lệnh.
Gã Câm vội xốc nách Trần Đại lên vai. Gã Lùn dọn đường. Đoàn quân tơi tả của phe Trần Đại, cùng hai gã quái vật của Ngũ Đại, nhanh chóng tan vào bóng tối của những con hẻm nhỏ khu Bình Quới, để lại sau lưng những chiếc xe cháy rụi và một bến sông hoang tàn.
Đêm nay đã kết thúc. Nhưng cuộc chiến đẫm máu nhất lịch sử giang hồ Sài Gòn, cuộc chiến xuyên biên giới, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Ngã tư Hàng Xanh, cửa ngõ dẫn vào khu Bình Quới. 4 giờ 40 phút sáng.
Cơn mưa đêm Sài Gòn bắt đầu nặng hạt. Những hạt mưa quất rát rạt vào kính chắn gió của chiếc xe đặc chủng Ford Transit đang hú còi inh ỏi, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của thành phố.
Bên trong xe, không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
Thanh tra Vũ Phong ngồi ghế phụ, tay nắm chặt bộ đàm, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và vì giận dữ. Anh là đội trưởng Đội Cảnh sát Hình sự Đặc nhiệm (SBC), nổi tiếng là "Cọp Gấm" của lực lượng vì sự liều lĩnh và căm ghét tội phạm đến xương tủy.
– Báo cáo! – Vũ Phong hét vào bộ đàm. – Tình hình mục tiêu thế nào?
Tiếng rè rè vang lên, xen lẫn tiếng gió rít: – Báo cáo đội trưởng! Hai chiếc xe của đối tượng đã vượt qua chốt chặn Đinh Tiên Hoàng. Chúng đang di chuyển với tốc độ cực cao về hướng bán đảo Thanh Đa. Có nổ súng! Nhắc lại, đối tượng có vũ khí quân dụng!
Vũ Phong nghiến răng, đấm mạnh tay vào táp-lô xe: – Khốn kiếp! Huy động toàn bộ lực lượng Quận Bình Thạnh chốt chặn cầu Kinh! Không được để chúng lọt vào khu đầm lầy! Nếu chúng xuống được đường sông là mất dấu ngay!
Anh quay sang ra lệnh cho tài xế:
– Đạp hết ga cho tôi! Cho phép nổ súng vào lốp xe! Đêm nay phải hốt trọn ổ bọn này, không phân biệt phe nào. Giang hồ hay du đãng, cầm súng là bắn!
Đoàn xe đặc nhiệm gồm 5 chiếc, trang bị tận răng, lao đi như những mũi tên thép. Vũ Phong đã chờ đợi cơ hội này quá lâu. Đêm nay, Sài Gòn loạn lạc, nhưng đó cũng là cơ hội để anh quét sạch cái ung nhọt "Tám Sọ" và "Hiếu Nhỏ" đã mưng mủ bấy lâu nay.
Nhưng khi đoàn xe vừa chớm tới ngã tư Hàng Xanh, một tình huống bất ngờ xảy ra.
Từ phía đường Điện Biên Phủ, một chiếc xe Jeep quân dụng và hai chiếc xe Land Cruiser biển xanh bất ngờ lao ra, chặn ngang đường đi của đoàn xe đặc nhiệm.
– Phanh gấp! – Tài xế hét lên.
KÉT.....!!!
Đoàn xe của Vũ Phong phanh cháy lốp, trượt đi trên mặt đường ướt nhẹp, dừng lại cách chiếc Jeep chặn đường chỉ vài gang tay.
Vũ Phong điên tiết giật cửa nhảy xuống xe, tay đặt lên báng súng bên hông:
– Cái quái gì vậy? Thằng nào dám cản đường thi hành công vụ?
Cánh cửa chiếc xe Jeep bật mở. Một đôi giày da bóng loáng, không dính một hạt bụi, đặt xuống mặt đường sũng nước.
Một người đàn ông trung niên bước xuống. Ông ta mặc cảnh phục cấp cao phẳng phiu, trên vai đeo quân hàm Thượng tá đỏ chói. Khuôn mặt chữ điền, da ngăm đen, đôi mắt híp lại dưới vành mũ kê-pi che giấu mọi cảm xúc. Trên tay ông ta kẹp một điếu thuốc lá thơm đắt tiền.
Là Thượng tá Sáu Thanh – Phó Giám đốc phụ trách an ninh khu vực, và là sếp trực tiếp của Vũ Phong.
Nhìn thấy Sáu Thanh, cơn giận của Vũ Phong khựng lại một nhịp, nhưng sự gấp gáp khiến anh không thể giữ lễ nghi thông thường. Anh chạy tới, dập gót chào qua loa:
– Báo cáo Thượng tá! Tụi tội phạm đang chạy về hướng Bình Quới. Chúng có súng AK và lựu đạn. Xin thủ trưởng cho anh em dẹp đường để truy đuổi gấp! Chậm một phút là tụi nó thoát!
Sáu Thanh không trả lời ngay. Ông ta thong thả rít một hơi thuốc, nhả khói vào màn mưa, rồi mới từ từ quay sang nhìn Vũ Phong. Ánh mắt ông ta lạnh lẽo, sâu thẳm và chứa đựng một quyền lực vô hình còn đáng sợ hơn cả súng đạn.
– Dừng lại, Phong. – Giọng Sáu Thanh trầm đục, uy lực. – Ai cho phép cậu xuất quân quy mô lớn thế này?
– Nhưng thưa sếp! – Vũ Phong gân cổ lên. – Cả thành phố đang loạn! Tụi nó bắn nhau như chiến trường ở Quận 1, Quận 4! Dân tình đang hoảng loạn! Nhiệm vụ của chúng ta là trấn áp...
– TRẤT TỰ!
Sáu Thanh quát lớn, tiếng quát át cả tiếng mưa. Ông ta bước tới, dí sát mặt vào Vũ Phong, giọng hạ thấp xuống nhưng đanh lại như thép nguội:
– Cậu còn non lắm Phong à. Cậu nhìn thấy cái gì? Thấy súng nổ, thấy máu chảy là cậu nhảy dựng lên như con gà đá.
Ông ta chỉ tay về phía xa, nơi bầu trời đêm vẫn còn ửng đỏ ánh lửa từ những vụ cháy:
– Đây không phải là bạo loạn tự phát. Đây là Thanh Trừng Nội Bộ. Là quy luật đào thải của thế giới ngầm.
– Tôi không quan tâm quy luật gì! – Vũ Phong cãi lại, trán nổi gân xanh. – Tụi nó vi phạm pháp luật! Tụi nó giết người! Tôi là cảnh sát, tôi phải bắt tụi nó! Sếp tránh ra!
Sáu Thanh cười khẩy. Một nụ cười nhạt thếch, đầy vẻ trịch thượng và toan tính. Ông ta vỗ vỗ vào vai Vũ Phong, phủi đi những giọt nước mưa trên vai áo người cấp dưới:
– Cậu bắt? Cậu bắt ai? Bắt hết cả cái giang hồ Sài Gòn này à? Nhà tù nào chứa cho hết?
Ông ta ghé sát tai Vũ Phong, thì thầm những lời như dao cứa:
– Cấp trên đã có chỉ đạo ngầm: Khoanh vùng. Để tụi nó tự xử nhau. Tụi nó là rác rưởi, để rác tự đốt rác, xã hội càng sạch, ta càng đỡ tốn đạn. Cậu hiểu chưa?
– Nhưng... – Vũ Phong sững sờ.
– Nếu cậu xông vào lúc này, – Sáu Thanh tiếp tục, giọng đe dọa. – Cậu dồn tụi nó vào đường cùng. Tụi nó sẽ bắn trả điên cuồng. Lỡ đạn lạc trúng dân thường, trúng anh em chiến sĩ, ai chịu trách nhiệm? Cậu gánh nổi không? Hay là cậu muốn cái ghế Thanh tra của cậu bay màu ngay sáng mai?
– Rút quân ra vòng ngoài. Lập chốt chặn ở bán kính 5km. Không được tiến sâu vào khu vực Bình Quới trong vòng 1 tiếng nữa.
– MỘT TIẾNG? – Vũ Phong hét lên. – Một tiếng là đủ để tụi nó chạy sang tận Campuchia rồi! Sếp! Sếp đang thả hổ về rừng đó!
Sáu Thanh ném điếu thuốc xuống đất, dùng gót giày nghiền nát nó. Khuôn mặt ông ta trở lại vẻ lạnh lùng quan liêu thường thấy.
– Đây là mệnh lệnh. Cậu muốn chống lệnh à?
Vũ Phong đứng chôn chân giữa trời mưa. Nước mưa chảy ròng ròng trên mặt anh, mặn chát như nước mắt của sự bất lực. Anh nhìn Sáu Thanh, rồi nhìn đoàn anh em phía sau đang chờ lệnh. Anh hiểu. Anh hiểu cái "lý do" chết tiệt mà Sáu Thanh đưa ra.
Nó không phải là chiến thuật. Nó là một cuộc giao dịch.
Trong đầu Vũ Phong hiện lên những tin đồn về mối quan hệ mờ ám giữa Sáu Thanh và Ông Pháo. Những bữa tiệc kín, những vali tiền được chuyển đi trong đêm. Một giờ đồng hồ. Đó là cái giá mà phe Ngũ Đại Giang Hồ đã mua để có thời gian dọn dẹp tàn cuộc, theo một thỏa thuận ngầm nào đó để tránh dây dưa đến các ông lớn.
Sáu Thanh là kẻ đứng giữa hai dòng nước đục và trong. Hắn không thuộc về ánh sáng, cũng chẳng hẳn thuộc về bóng tối. Hắn là Vùng Xám. Hắn thao túng cả hai đầu thái cực để trục lợi và giữ cho cái ghế của mình vững chắc. Hắn dùng luật pháp để kìm kẹp giang hồ, và dùng giang hồ để làm giàu cho bản thân.
Vũ Phong nghiến răng ken két, hai bàn tay nắm chặt đến mức móng tay cắm vào thịt. Cảm giác bất lực trào dâng khiến anh muốn rút súng bắn vào cái bản mặt đạo đức giả kia. Nhưng anh không thể. Anh là cảnh sát. Anh phải phục tùng mệnh lệnh.
– ...Rõ. Thưa sếp.
Vũ Phong gằn từng chữ, đau đớn như nuốt than hồng. Anh quay lưng lại, đi về phía xe của mình, đấm mạnh một cú vào nắp capo tạo thành một vết lõm lớn.
– TOÀN ĐỘI NGHE LỆNH! RÚT QUÂN RA CHỐT CHẶN VÒNG NGOÀI! KHÔNG ĐƯỢC TIẾN CÔNG!
Tiếng ra lệnh của anh vang lên đầy uất hận trong đêm mưa.
Sáu Thanh đứng nhìn theo, nhếch mép cười hài lòng. Ông ta rút điện thoại ra, soạn một tin nhắn ngắn gọn gửi cho một số máy lạ: "Đường đã thông. Dọn dẹp cho sạch."
Cánh cửa thép của pháp luật đã bị đóng lại bởi bàn tay của kẻ giữ chìa khóa, mở toang con đường sống cho những con quỷ dữ.
Con tàu xé nước lao đi trên sông Sài Gòn rộng lớn, hướng về phía cửa biển để tìm đường sang biên giới Campuchia.
Trên cano, không khí tang tóc và sợ hãi bao trùm.
Tám Sọ ngồi bệt dưới sàn tàu, tay ôm khư khư túi tiền và vàng, mặt mày xanh lét vì say sóng và mất máu (do viên đạn sượt qua tai). Hắn nhìn về phía thành phố đang lùi xa, nước mắt chảy dài: – Hết rồi... Cơ nghiệp bao năm... Vợ con tao... Mất hết rồi...
Minh Rỗ tự băng bó vết thương trên vai, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn. Hắn nhìn đồng hồ, lẩm bẩm tính toán lộ trình tẩu thoát.
Bi Lớn ngồi ở đuôi tàu, tay vẫn cầm khẩu súng hết đạn. Mắt hắn nhìn trân trân xuống dòng nước đen ngòm, nơi xác của em trai hắn và những thằng đàn em đã bị bỏ lại. Sự trung thành mù quáng giờ đây chỉ còn lại là một nỗi trống rỗng vô tận.
Chỉ có Hiếu "Nhỏ" là vẫn đứng vững.
Gã đứng ở mũi tàu, gió sông thổi phần phật vào chiếc áo vest rách tươm. Thuốc đang dần tan, để lại những cơn đau nhức ê ẩm khắp cơ thể và sự mệt mỏi rã rời. Nhưng tinh thần của hắn thì không hề sụp đổ.
Trái lại, trong đôi mắt thâm quầng của hắn, ngọn lửa thù hận đang bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.
Hắn nhìn về phía Sài Gòn. Thành phố lấp lánh ánh đèn phía xa, đẹp đẽ và hào nhoáng. Đó từng là sân chơi của hắn. Đó từng là nơi hắn vung tiền mua vui, nơi hắn coi mạng người như cỏ rác. Giờ đây, thành phố ấy đã khước từ hắn. Nó đã đuổi cổ hắn đi như một con chó ghẻ.
Hiếu Nhỏ bật cười. Tiếng cười khàn đặc, chua chát nhưng đầy sự thách thức.
– Cười cái gì mà cười? – Tám Sọ rên rỉ. – Giờ mình thành chó nhà có tang rồi.
Hiếu quay lại, đá mạnh vào chân Tám Sọ: – Câm mồm! Ai nói tao thua?
Hắn chỉ tay về phía thành phố: – Tao chưa thua. Tao chỉ đang tạm lui binh thôi. Tiền tao còn đầy ở ngân hàng Thụy Sĩ. Đất Campuchia, đất Thái Lan... tao còn đầy anh em.
Hiếu bước tới, túm lấy cổ áo Minh Rỗ:
– Minh! Qua bển, liên hệ ngay với Bố Già bên Tam Giác Vàng. Tao muốn mua súng. Mua thật nhiều súng. Hạng nặng. Lựu đạn, B40, C4... mua hết cho tao!
– Anh... anh định làm gì? – Minh Rỗ kinh hãi.
Hiếu Nhỏ buông tay ra, quay lại nhìn về hướng Sài Gòn, giơ ngón tay thối lên trời cao.
– TẠM BIỆT SÀI GÒN! – Hắn gào lên, tiếng gào xé nát màn đêm yên tĩnh trên sông.
– Tụi bây nghe cho rõ đây! Trần Đại! Ông Pháo! Vương Xích Thố! Lũ cặn bã đạo đức giả!
– Tao sẽ quay lại! Tao thề có trời đất chứng giám, ngày tao quay lại, tao sẽ không dùng dao chém lộn với tụi bây nữa! Tao sẽ dùng bom! Tao sẽ biến cái thành phố này thành tro bụi! Tao sẽ tắm máu cả dòng họ tụi bây!
Lời thề độc địa của kẻ lưu vong vang vọng trên mặt sông, hòa vào tiếng sóng vỗ ì oạp, trôi về phía thành phố đang ngủ say, báo hiệu một tương lai đầy bão tố.
(Hết Chương 27)