[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

onlybruno

Tao là gay
Hồi năm 2013 2014 đh Thương Mại là trường cùi cùi . Đéo hiểu sao " chuyên toán giỏi nhất lớp " lại đi thi cái trường đấy , mà ko phải Bách Khoa hay KtQd
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Hồi năm 2013 2014 đh Thương Mại là trường cùi cùi . Đéo hiểu sao " chuyên toán giỏi nhất lớp " lại đi thi cái trường đấy , mà ko phải Bách Khoa hay KtQd
chuyên Toán giỏi toán nhất lớp thôi nhưng dốt lý hoá bác ơi, tự biết lượng sức mình thôi =)))
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 18: Gã bạn cùng phòng quái chiêu và "trụ sở" mới​

Sáng hôm sau, tao tỉnh dậy trong một sự im lặng tuyệt đối.

Không có tiếng ngáy rền rĩ của thằng Dũng. Không có tiếng lạch cạch gõ phím điện thoại. Không có cả cái mùi nước xả vải rẻ tiền nó hay dùng.

Căn phòng mười mét vuông bỗng nhiên rộng ra một cách bất thường. Nắng chiếu qua khe cửa sổ, rọi thẳng vào khoảng sàn trống hoác nơi thằng Dũng từng nằm. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong luồng sáng đó, lơ lửng, vô định.

Tao ngồi dậy, nhìn vào khoảng trống đó. Một con ruồi xanh vo ve bay vòng tròn, tiếng cánh đập nghe rõ mồn một như tiếng trực thăng.

Sự tự do này có cái giá của nó. Chính xác là một triệu hai.

Tao lôi điện thoại ra xem giờ. 10 giờ sáng. Vẫn chưa có tin nhắn nào từ "vũ trụ" báo rằng tao trúng số hay ai đó chuyển nhầm tiền. Cục đá tảng mang tên "tiền nhà" lại đè nặng lên ngực, làm tao thở hắt ra một hơi dài thườn thượt.

"Reng... reng... reng..."

Điện thoại trên tay tao rung lên bần bật làm tao giật bắn mình. Màn hình hiện lên cái tên: "Khánh IT".

Tao bắt máy. Chưa kịp "Alo", đầu dây bên kia đã vang lên tiếng còi xe inh ỏi và giọng thằng Khánh gấp gáp như bị ma đuổi:

- An! Phòng mày còn chỗ không?

- Còn. Thằng Dũng vừa đi hôm qua. Sao thế?

- Tuyệt vời! Tao qua ở luôn. Đang trên đường rồi. Mở cửa sẵn đi!

- Từ từ... Mày đùa à? Sao tự nhiên...

- Đùa cái bòi. Bà chủ trọ cũ vừa đuổi thẳng cổ tao sáng nay. Bà ấy bảo tao biến cái phòng trọ thành cái lò hạt nhân, tối ngày gõ phím cạch cạch bà ấy mất ngủ. Tao đang ngồi trên xe ba gác rồi. 15 phút nữa có mặt. Chuẩn bị tiếp tế lương thực đi, tao đói vãi lìn.

"Tút... tút..."

Nó cúp máy cái rụp. Nhanh gọn, dứt khoát như cách nó cài lại Win.

Tao ngớ người. Cuộc đời tao dạo này cứ như phim hài tình huống. Thằng này đi, thằng kia đến, không cho tao kịp có một phút giây bi lụy hay suy tư sến súa nào.

Mười lăm phút sau.

Một chiếc xe ba gác kềnh càng đỗ xịch trước cửa ngõ 165.

Tao chạy xuống, mắt tròn mắt dẹt nhìn "gia tài" của thằng Khánh.

Không có vali quần áo gọn gàng. Không có chăn màn thơm tho.

Trên thùng xe là một đống lổn nhổn những màn hình máy tính cũ, case PC tháo dở vỏ, dây điện, dây mạng cuộn thành từng búi to như trăn tinh. Một cái ghế xoay văn phòng rách da lòi mút vàng khè nằm chổng ngược. Mấy cái hộp các-tông đựng đầy bo mạch, ốc vít, mỏ hàn.

Và ngồi chễm chệ trên đỉnh đống rác công nghệ ấy là thằng Khánh. Nó đeo kính râm, mồm ngậm điếu thuốc, tay ôm khư khư cái laptop ThinkPad như ôm báu vật.

- Xuống bốc phụ tao! Nhanh không tắc đường dân chửi cho vuốt mặt không kịp! - Nó nhảy xuống, hất hàm ra lệnh.

Tao với nó và ông xe ba gác hì hục khuân vác.

Mỗi chuyến đi lên cầu thang xoắn ốc là một cực hình. Mùi nhựa cháy, mùi bụi điện tử, mùi khói thuốc lá ám vào từng món đồ xộc lên mũi tao.

Bà Hồng đang ngồi tỉa cây cảnh ở sân tầng 1, thấy động liền ngước lên. Cặp kính lão trễ xuống sống mũi, bà nheo mắt nhìn thằng Khánh đang vác cái case máy tính to tổ bố đi qua.

- Ê, thằng kia! - Giọng bà đanh lại. - Mày là thằng nào? Định biến nhà tao thành vựa ve chai đồng nát hả?

Tao thót tim. Cửa ải khó nhất đây rồi. Bà Hồng ghét nhất là bừa bộn và cháy nổ.

Khánh dừng lại. Nó đặt cái case xuống, tháo kính râm ra, nở một nụ cười tươi rói, răng khểnh duyên vãi chưởng:

- Cháu chào cô ạ! Cô tinh mắt thế, nhìn phát biết ngay cháu dân kỹ thuật. Cháu là bạn thằng An, xin phép cô cho cháu qua ở ghép với nó ạ.

- Kỹ thuật cái gì? Trông như thằng nghiện. - Bà Hồng hừ lạnh, mắt vẫn soi vào cái hình xăm lấp ló ở cổ tay nó. - Nhà tao không chứa chấp dân xã hội, cờ bạc lô đề đâu nhé.

Khánh không hề nao núng. Nó móc ví, rút ra một xấp tiền polymer xanh lét, phẳng phiu.

- Cô cứ đùa. Cháu là sinh viên Bưu Chính, lập trình viên tương lai đấy ạ. Mấy cái này là máy móc cháu nghiên cứu khoa học thôi. Đây, cháu gửi cô luôn 600 nghìn tiền cọc tháng sau, với 300 nghìn tiền làm thẻ từ, đăng ký tạm trú. Cô cầm cho cháu yên tâm.

Nhìn thấy tiền tươi, cơ mặt bà Hồng giãn ra tức thì. Tốc độ thay đổi thái độ của bà còn nhanh hơn lật bánh tráng.

- Ờ... Bưu Chính à? Thế học giỏi đấy. - Bà cầm tiền, đếm roẹt roẹt. - Thôi được rồi. Nhưng tao cấm tiệt chuyện cháy nổ nhé. Mày mà hàn xì cái gì cháy phòng tao là tao gô cổ lên công an.

- Cô yên tâm. Cháu làm việc bằng cái đầu, an toàn là trên hết. - Khánh nháy mắt.

Nó vác cái case máy tính lên vai, huýt sáo đi thẳng lên tầng. Tao lẽo đẽo theo sau, thầm bái phục. Thằng này đúng là cáo già thành tinh.

***

Đến trưa, căn phòng của tao chính thức biến hình.

Từ một cái phòng trọ sinh viên nghèo nàn, tẻ nhạt, nó biến thành một cái "trụ sở" dã chiến.

Góc phòng đẹp nhất – nơi có cửa sổ nhìn sang tường nhà hàng xóm – bị Khánh chiếm dụng. Nó kê hai cái bàn gỗ ép lại với nhau, đặt lên đó hai cái màn hình to vật vã. Một cái case máy tính lắp đèn LED xanh đỏ nhấp nháy như vũ trường được đặt dưới gầm bàn.

Dây điện chạy loằng ngoằng khắp sàn nhà như mạng nhện khổng lồ. Mùi nhựa thông thoang thoảng bay lên từ mỏ hàn nóng hổi.

Khánh cởi trần, mặc quần đùi, ngồi trên cái ghế xoay rách, tay gõ phím lạch cạch, mắt dán vào màn hình đang chạy những dòng code xanh lè.

- Xong! - Nó reo lên, đập tay xuống bàn cái "bộp". - Có mạng rồi.

- Mạng đâu ra? Tao tưởng chưa đóng tiền mạng tháng này? - Tao ngạc nhiên.

- Hack wifi nhà hàng xóm. - Nó cười nhăn nhở. - Pass là "12345678". Dễ như ăn kẹo. Mạng cáp quang Viettel hẳn hoi, download phim Nhật cứ gọi là mượt.

Tao lắc đầu ngán ngẩm nhưng trong lòng thì sướng rơn. Đỡ được 100 nghìn tiền mạng.

Khánh quay ghế lại, nhìn tao. Nó với tay lấy cái ví trên bàn, rút ra thêm 600 nghìn nữa, ném toẹt về phía tao.

- Cầm lấy.

- Gì đây? - Tao chụp lấy mấy tờ tiền.

- Tiền nhà nửa tháng còn lại. Thằng Dũng đi rồi thì phần của nó tao chịu. Tao với mày sòng phẳng. Tiền nhà cưa đôi. Tiền điện nước chia theo đầu người.

Tao cầm 600 nghìn trong tay. Cảm giác nhẹ bẫng cả người. Cái tảng đá đè nặng ngực tao từ sáng bỗng tan biến như bọt xà phòng.

Khánh châm điếu thuốc, rít một hơi rồi phả khói vào cái quạt tản nhiệt máy tính đang quay vù vù, tạo thành một luồng khói xoáy đẹp mắt.

- Quy tắc sống chung này. Nghe cho thủng lỗ tai nhé.

Tao gật đầu, chăm chú nghe.

- Một, tiền bạc phân minh, ái tình sòng phẳng. Đừng vay mượn lặt vặt, tao ghét nhất đòi nợ anh em. Hai, đồ ăn của tao trong tủ lạnh hay mì tôm trong thùng, mày cứ ăn thoải mái, hết thì bảo tao mua hoặc mày mua bù vào. Ba, và là cái quan trọng nhất...

Nó chỉ tay vào dàn máy tính sau lưng, giọng nghiêm trọng hẳn:

- ...tuyệt đối không được động vào máy tính của tao. Dù chỉ là một cái click chuột. Trong này là cần câu cơm, là mạng sống của tao. Lỡ tay xóa mất dữ liệu khách hàng hay dính virus là tao cắt gân đấy. Rõ chưa?

- Rõ. Tao cũng mù công nghệ, động vào làm gì cho rách việc. - Tao cười, nhét tiền vào túi.

- Tốt. Giờ thì đi mua cơm rang đi. Tao bao bữa tân gia. Thêm chai Sting dâu nữa cho nó máu.

Tao xỏ dép chạy đi mua cơm. Lòng phơi phới lạ lùng.

Về đến phòng, hai thằng ngồi bệt xuống sàn nhà bừa bộn dây rợ. Hộp cơm rang dưa bò nóng hổi, chai Sting đỏ au.

Căn phòng chật chội hơn hẳn so với lúc ở cùng Dũng. Đồ đạc ngổn ngang, lối đi chỉ vừa một bàn chân lách qua. Tiếng quạt tản nhiệt của dàn máy tính kêu *ù... ù...* liên tục, cộng thêm tiếng gõ phím cơ *lách cách* đanh tai của thằng Khánh.

Nhưng lạ thay, tao không thấy khó chịu.

Ngược lại, tao thấy "ấm".

Cái ánh sáng xanh đỏ hắt ra từ thùng máy tính làm căn phòng trông bớt ảm đạm đi nhiều. Cái mùi khói thuốc và mùi nhựa thông át đi cái mùi ẩm mốc u ám cũ kỹ.

Tao nhìn thằng Khánh đang vừa nhai cơm ngồm ngoàm vừa dán mắt vào màn hình chửi thề với một thằng khách hàng nào đó qua chat. Nó là một thằng quái chiêu, bừa bãi, và có phần "dị hợm".

Nhưng nó sòng phẳng. Nó thực tế. Và quan trọng nhất, sự hiện diện ồn ào của nó lấp đầy cái khoảng trống đáng sợ mà thằng Dũng để lại.

Tao hút ngụm Sting ngọt lừ, tựa lưng vào tường, nhìn dàn máy tính nhấp nháy trong góc tối.

Giờ đây, tao không còn là con kiến đơn độc lầm lũi đi về nữa. Tao đã có đồng đội. Một thằng đồng đội biết hack wifi, biết sửa máy tính, và biết ném tiền ra đúng lúc tao cần nhất.

"Trụ sở" mới đã được thiết lập. Cuộc chiến sinh tồn của tao ở Hà Nội bây giờ mới thực sự có thêm hỏa lực.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 19: Cơn mưa rào Hà Nội và bát canh cua không người lái​

Mưa Hà Nội không lãng mạn như trong mấy bài hát của Phú Quang hay Bằng Kiều mà bố tao hay mở ở nhà.

Nó thô bạo và bẩn thỉu.

Bắt đầu bằng tiếng sấm rền như bom nổ ngay trên nóc nhà, sau đó là tiếng nước dội xuống mái tôn *rầm rầm* như ai đó đang đổ sỏi lên đầu mình. Phòng trọ ở tầng áp mái nên hứng trọn mọi âm thanh bạo lực nhất của thiên nhiên.

Tao ngồi bó gối trên giường, nhìn ra cửa sổ. Chẳng thấy phố xá đâu, chỉ thấy một màn nước trắng xóa.

Nước không chỉ rơi từ trên trời xuống. Nó còn dềnh lên từ dưới đất.

Cái mùi đặc trưng của cống rãnh Hà Nội bắt đầu len lỏi vào phòng. Mùi tanh của bùn, mùi chua của rác, mùi ngai ngái của nước thải sinh hoạt bị ứ đọng lâu ngày giờ được dịp trào ngược lên. Nó quyện với cái hơi ẩm mốc của tường vôi cũ tạo thành một thứ không khí đặc quánh, hít vào thấy lợm giọng.

- Đm lag thế! Mạng mẽo như cái bẹn bà già!

Thằng Khánh gào lên, đập mạnh con chuột xuống mặt bàn gỗ ép.

Nó đang đeo cái tai nghe to sụ trùm kín đầu, mắt dán vào màn hình máy tính đang hiện cái vòng tròn xoay tít. Nó mặc kệ sấm chớp, mặc kệ cái mùi cống đang xâm chiếm khứu giác. Với nó, mất kết nối server còn đáng sợ hơn ngày tận thế.

Tao nhìn vệt nước đang ngấm dần từ trần nhà xuống bức tường phía chân giường. Vệt nước loang ra, sẫm màu, nhìn như một vết chàm xấu xí đang lan rộng trên khuôn mặt cô gái già nua.

*Tỏng.*

Một giọt nước rơi xuống sàn nhà.

*Tỏng.*

Giọt thứ hai.

Tao lẳng lặng đi lấy cái xô nhựa màu hồng nứt miệng – di sản thằng Dũng để lại – đặt vào chỗ dột. Tiếng nước nhỏ vào xô *tách... tách...* nghe não nề vãi chưởng.

"Bụp."

Cánh quạt trần đang quay lờ đờ bỗng nhiên dừng lại. Màn hình máy tính của thằng Khánh tắt ngấm đen sì. Dàn đèn led xanh đỏ trong case máy tính cũng lịm đi.

Mất điện.

Không gian chìm vào bóng tối nhờ nhờ của buổi chiều mưa bão. Tiếng quạt tản nhiệt im bặt, nhường chỗ hoàn toàn cho tiếng mưa rơi rào rào.

- Ôi dkm cuộc đời! Đang combat! - Khánh tháo tai nghe, vứt toẹt xuống bàn, ngửa cổ lên trần nhà than vãn. - Mất điện đúng lúc này thì tao thề là tao muốn đốt cả cái sở điện lực.

Nó lôi bao thuốc ra, bật lửa *tách* một cái. Ánh lửa bùng lên soi rõ khuôn mặt cau có của nó.

- Mày ra xem cả khu mất hay mỗi phòng mình nhảy aptomat? - Nó sai tao.

Tao xỏ dép, lết ra mở cửa.

Hành lang tối om như hũ nút. Mưa tạt ướt đẫm cả một khoảng sàn gạch men phía ngoài. Gió lùa hun hút, lạnh buốt sống lưng.

Cả dãy trọ im lìm. Mất điện toàn khu rồi.

Tao định quay vào báo cáo tình hình thì mũi tao bắt được một mùi hương lạ.

Không phải mùi cống rãnh. Không phải mùi thuốc lá của thằng Khánh.

Mùi sả. Thơm nồng, ấm áp, len lỏi giữa cái không khí ẩm ướt lạnh lẽo.

Tao nhìn sang phòng 304.

Cửa phòng khép hờ. Một ánh sáng vàng dịu hắt ra từ bên trong, lung linh, nhảy múa.

Tao bước lại gần, tò mò ghé mắt nhìn vào.

Ngân đang ngồi trên chiếu, lưng dựa vào thành giường. Trước mặt nó là một cây nến thơm đặt trong cốc thủy tinh nhỏ. Ánh nến hắt lên khuôn mặt nó, làm nổi bật sống mũi cao và đôi mắt đang chăm chú nhìn vào cuốn sách trên tay.

Cảnh tượng ấy đẹp như một bức tranh tĩnh vật. Nó tách biệt hoàn toàn với cái sự hỗn độn, bẩn thỉu và ồn ào bên ngoài.

Ở phòng tao, mất điện là thảm họa, là chửi thề, là hôi hám.

Ở phòng nó, mất điện là một dịp để thắp nến, đọc sách và tận hưởng mùi hương.

Nó nghe tiếng động, ngẩng đầu lên. Thấy cái bóng đen lù lù của tao chắn trước cửa, nó hơi giật mình, nhưng rồi nhận ra ngay.

- Anh An ạ? Mất điện rồi anh nhỉ.

- Ừ... - Tao gãi đầu, tay vẫn bám vào khung cửa. - Bên em có nến à? Sang thế. Bên anh hai thằng đực rựa đang ngồi nhìn nhau chửi thề.

Nó phì cười, gập cuốn sách lại.

- Nến em mua rẻ ấy mà. Anh vào đây cho sáng, đứng ngoài đấy gió tạt ướt hết người.

Tao chần chừ một giây. Nhìn xuống đôi chân đang đi dép tổ ong lấm lem của mình, rồi nhìn cái sàn nhà sạch bong của nó.

- Thôi, chân anh bẩn...

- Anh bỏ dép ở ngoài là được. Vào đây, em đang nấu dở nồi canh, may mà dùng bếp ga mini nên vẫn chín.

Cái bụng tao, như thường lệ, luôn phản bội lại lòng tự trọng. Nghe thấy chữ "canh", nó réo lên một tiếng *ùng ục* rõ to, át cả tiếng mưa rơi.

Tao đỏ mặt, tặc lưỡi bỏ dép, bước vào "thánh địa" của nó.

Căn phòng ấm sực. Mùi tinh dầu sả chanh từ cây nến tỏa ra dễ chịu kinh khủng. Nó làm tao quên mất mình đang ở trong cái xóm trọ tồi tàn ngập nước cống.

Ngân đứng dậy, đi về phía góc bếp nhỏ xíu được sắp xếp gọn gàng. Nó múc ra một bát canh bốc khói nghi ngút, đặt lên cái bàn gấp nhỏ.

- Em mời anh. Canh cua rau đay mồng tơi. Mưa gió thế này ăn cho ấm bụng.

Tao ngồi xuống đối diện nó. Ánh nến ở giữa hai đứa, chập chờn.

Bát canh màu xanh đậm, bên trên nổi mấy mảng gạch cua đóng tảng vàng ươm. Không có cơm, không có thịt, không có cà pháo. Chỉ một bát canh suông.

Đúng chuẩn "không người lái".

Tao cầm thìa, múc một miếng nước canh đưa lên miệng.

Vị ngọt thanh của cua đồng tan ra nơi đầu lưỡi. Cái nhớt nhớt đặc trưng của rau đay trôi tuột xuống cổ họng. Nóng hổi.

Nó không phải sơn hào hải vị. Nó là vị của quê.

Ở nhà tao, mỗi khi trời mưa dầm dề thế này, mẹ tao cũng hay nấu canh cua. Bố tao sẽ ngồi rít thuốc lào, nhìn mưa rơi ngoài hiên và lầm bầm tính xem lúa ngoài đồng có bị ngập không.

- Ngon không anh? - Ngân hỏi, giọng nhỏ nhẹ.

- Ngon. Ngọt lắm. Lâu lắm rồi anh không được ăn canh cua chuẩn vị thế này.

Tao nói thật lòng. Bát canh này ăn đứt mấy bát mì tôm trứng hay cơm rang dưa bò đầy dầu mỡ mà tao nạp vào người cả tháng nay.

- Quê em ở đâu? - Tao hỏi, mắt vẫn nhìn vào ngọn nến.

- Em ở Hải Phòng. Cũng hay mưa ngập như này lắm. Hồi bé em toàn lội nước đi bắt cua đồng với bọn trẻ con trong xóm.

- Anh ở Hà Tĩnh. Miền Trung thì bão lũ quanh năm. Mưa thế này ăn thua gì.

Hai đứa ngồi nói chuyện về mưa. Không hỏi "bố mẹ làm gì", không hỏi "nhà có giàu không", cũng chẳng đả động gì đến chuyện tiền nong cơm áo. Chỉ là những câu chuyện vụn vặt về tuổi thơ, về những con cua, con cá, về tiếng ếch nhái kêu ộp oạp sau mưa.

Trong ánh sáng lờ mờ, tao thấy mắt nó lấp lánh.

Lần đầu tiên tao ngồi gần một đứa con gái trong một không gian kín, riêng tư như thế này mà không thấy tự ti hay sợ sệt. Có lẽ bóng tối đã che đi cái áo phông cũ mèm của tao. Hoặc có lẽ mùi hương sả chanh đã làm dịu đi cái gai góc xù xì mà tao luôn dựng lên để bảo vệ mình.

Tao nhìn nó, thầm nghĩ: Cùng là phận đi thuê trọ, cùng chui rúc trong cái ngõ nhỏ này, sao cách nó sống lại nhẹ nhàng thế?

Tao thì vật lộn, chửi bới, gồng mình lên để tồn tại. Còn nó thì chấp nhận, sắp xếp và biến cái khổ thành cái gì đó thi vị hơn.

Nó giống như cây sen đá mọc trong kẽ nứt bê tông. Còn tao giống như đám rêu mốc bám trên tường ẩm.

- Anh ăn thêm không? Còn nhiều lắm. - Nó đẩy cái nồi nhỏ về phía tao.

Tao lắc đầu, đặt cái thìa xuống bát cạn sạch.

- Thôi, anh no rồi. Cảm ơn em. Bát canh này... quý hơn vàng.

Tao muốn ngồi thêm một chút nữa. Muốn hít hà cái không khí bình yên này thêm vài phút. Ở bên kia bức tường, thằng Khánh chắc đang nằm chửi đổng hoặc ngủ gật với cái bụng đói. Thế giới bên đó ồn ào và thực dụng quá.

Bỗng nhiên.

"Bụp."

Đèn tuýp trên trần nhà bật sáng trưng. Quạt treo tường quay vù vù.

Ánh sáng trắng lạnh lẽo ùa vào, xé toạc cái không gian mờ ảo ấm cúng. Ngọn nến thơm trở nên vô duyên, lạc lõng.

Mọi thứ hiện nguyên hình.

Cái bát tô trơ đáy. Cái áo phông nhàu nhĩ của tao. Và khoảng cách gượng gạo giữa hai đứa.

- AN ƠI! CÓ ĐIỆN RỒI! VỀ MÀ NẤU MÌ!

Tiếng thằng Khánh hét vọng sang từ phòng bên cạnh, to như loa phường, xuyên thủng bức tường ngăn cách.

Cái lãng mạn (nếu có) vỡ tan tành như bong bóng xà phòng.

Tao giật mình đứng dậy, luống cuống như thằng ăn trộm bị bắt quả tang.

- Có... có điện rồi. Anh về đây. Thằng Khánh nó gọi.

Ngân cũng vội vàng đứng lên, tay vuốt lại lọn tóc rơi trước trán, cười ngượng nghịu:

- Vâng, anh về đi kẻo bạn chờ.

Tao xỏ dép, bước nhanh ra cửa.

Về đến phòng mình, tao thấy thằng Khánh đang ngồi chễm chệ trên ghế, tay cầm chuột, mắt sáng rực nhìn vào màn hình máy tính đã khởi động xong.

- Đi đâu đấy? Tao tưởng mày bị nước cống cuốn trôi mẹ rồi. - Nó hỏi mà không thèm nhìn tao.

- Sang hàng xóm xin tí lửa. - Tao đáp, leo lên giường ngồi bó gối.

- Xin được gì không? Hay lại xách dái về? Nấu mì đi, tao đói sắp tụt huyết áp rồi.

Tao nhìn gói Hảo Hảo vứt lăn lóc trên bàn. Nhìn cái xô nước mưa dột vẫn đang *tỏng... tỏng* giữa nhà.

Mùi canh cua vẫn còn đọng lại nơi đầu lưỡi. Ngọt và thanh.

Tao đứng dậy, cầm gói mì lên.

- Ừ, để tao nấu.

Mưa ngoài trời vẫn rơi rả rích, nhưng trong lòng tao, cơn mưa rào vừa rồi đã để lại một vũng nước nhỏ. Trong veo. Và lần đầu tiên, tao không thấy phiền vì sự ẩm ướt đó.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 20: Phi vụ "cài Win dạo" và bài học về sự lươn lẹo​

Tao đứng trân trân nhìn thằng trong gương.

Một thằng lạ hoắc.

Nó mặc cái áo sơ mi trắng dài tay của thằng Dũng để lại – cái áo đã ngả màu cháo lòng ở cổ, hơi rộng so với cái khung xương gầy guộc của tao. Tóc tao được thằng Khánh xịt cho một lớp gôm cứng ngắc, vuốt ngược ra sau lộ cả cái trán dô bướng bỉnh. Trên mặt tao ngự trị một cặp kính gọng đen không độ to đùng.

- Đấy. Trông uy tín hẳn. - Khánh đứng bên cạnh, chép miệng gật gù. - Nhìn mặt mày bình thường ngu ngu, đeo kính vào phát trông như giáo sư Havard thất nghiệp về nước cống hiến.

Nó nhét vào túi áo ngực tao một xấp danh thiếp in màu lòe loẹt trên giấy A4 cắt thủ công: *"Trung tâm Cứu hộ Máy tính Số 1 - Chuyên gia: Trần Quốc Khánh - Hotline: 09xxxx..."*

- Nghe này An. - Khánh chỉnh lại cái cổ áo cho tao, mặt nghiêm trọng như sắp tiễn tao ra trận. - Nhiệm vụ hôm nay rất đơn giản. Tao là kỹ sư trưởng. Mày là trợ lý kỹ thuật. Việc của mày là cầm túi đồ nghề, đứng cạnh tao, mặt lạnh như tiền. Tao bảo đưa cái gì thì đưa cái đấy. Tuyệt đối không được cười. Không được nói chuyện linh tinh. Khách hỏi gì cứ chỉ sang tao.

- Sao phải diễn sâu thế? Cứ vào sửa thôi không được à? - Tao càu nhàu, cái kính không độ làm tao hơi chóng mặt.

- Mày dốt lắm. - Khánh búng vào trán tao một cái. - Mình đi sửa dạo, không cửa hàng, không bảo hành. Cái người ta mua không phải là kỹ thuật, mà là cái sự yên tâm. Nhìn hai thằng lôi thôi lếch thếch vào phòng, bố ai dám giao máy tính cho. Phải "phông bạt" lên thì mới hét giá được.

Nó quẳng cho tao cái túi vải đựng đồ nghề nặng trịch.

- Đi. Hôm nay sang khu tập thể Sư Phạm. Bên đấy toàn sinh viên nữ, gà mờ công nghệ lắm. Mỏ vàng đấy con ạ.

***

Khu tập thể nữ sinh trường Sư Phạm nằm sâu trong một con ngõ ngoằn ngoèo mạn đường Xuân Thủy. Những dãy nhà vàng ệch, tróc lở mảng vôi, ban công lồng sắt chuồng cọp đua ra thụt vào như hàm răng bà lão.

Vừa bước chân lên cầu thang, tao đã bị một mùi hương tấn công.

Không phải mùi ẩm mốc quen thuộc của khu trọ tao. Mà là mùi nước xả vải. Comfort, Downy, Essence... đủ cả. Nó nồng nặc, ngọt lừ, quyện vào nhau tạo thành một mê hồn trận hương thơm làm tao hắt xì hơi ba cái liên tục.

Nhưng cái mùi chưa đáng sợ bằng cái nhìn.

Hành lang chăng đầy dây phơi. Quần áo đủ màu sắc bay phấp phới. Và kinh khủng nhất là những món đồ nhỏ xíu, ren rúa, xanh đỏ tím vàng treo lủng lẳng ngay trên đầu.

Tao đỏ mặt tía tai. Cúi gằm mặt xuống đất, đếm từng viên gạch vỡ để bước đi. Tay tao siết chặt quai túi đồ nghề, mồ hôi tay rịn ra ướt nhẹp.

Xung quanh, mấy đứa con gái mặc đồ bộ ở nhà đi lại tấp nập. Đứa thì cầm chậu đi giặt, đứa thì ngồi chải tóc. Thấy hai thằng đực rựa lạ mặt đi vào, đứa nào cũng nhìn chằm chằm. Tiếng xì xào, tiếng cười khúc khích vang lên sau lưng làm gáy tao nóng ran như bị kim châm.

- Ngẩng cao đầu lên! Làm như đi ăn trộm thế thì ai tin? - Khánh đi trước, thì thầm qua kẽ răng, lưng thẳng tắp, mặt lạnh tanh, cái dáng điệu tự tin vãi chưởng.

Tao hít sâu một hơi, cố nuốt cái sự ngại ngùng vào bụng, ngẩng lên nhìn thẳng. Nhưng mắt tao lại va ngay phải một cái áo lót màu đen ren lưới đang nhỏ nước tong tỏng.

Tao lại cúi xuống. Thôi, hèn tí nhưng an toàn.

***

Phòng 402. Khách hàng đầu tiên.

Một em gái tóc ngắn, đeo kính cận, mặt tái mét như vừa mất sổ gạo. Cái máy tính bàn cũ kỹ của em ấy nằm im lìm trên bàn học, quạt quay vù vù nhưng màn hình đen thui.

- Anh xem giúp em với. Em đang làm bài tiểu luận thì nó tắt phụt cái. Bật lại nó cứ kêu tít tít rồi không lên nữa. Trong đấy toàn tài liệu quan trọng, mất là em chết chắc.

Khánh đặt cái cặp da giả xuống bàn, kéo ghế ngồi, dáng điệu khoan thai như bác sĩ trưởng khoa bắt mạch. Nó bật máy.

"Bíp... bíp... bíp..."

Ba tiếng bíp dài.

Tao đứng bên cạnh, trong lòng thầm reo lên. Lỗi này tao biết. Lỏng RAM. Hồi ở quán nét quê tao bị suốt, chỉ cần tháo thanh RAM ra, lấy tờ giấy lau cái chân đồng rồi cắm lại là xong. Mất đúng 30 giây.

Tao định mở mồm bảo "Lỏng RAM thôi em ơi", thì Khánh đã giơ tay chặn lại.

Nó nhăn mặt, chép miệng, lắc đầu quầy quậy.

- Ca này căng. - Khánh phán, giọng trầm trọng.

Em gái kia run bắn người:
- Sao... sao thế hả anh? Cháy... cháy ổ cứng ạ?

- Không phải ổ cứng. Cái này là xung đột phần cứng sâu, dẫn đến chết IC nguồn cấp cho bo mạch chủ. Em nghe tiếng bíp không? Đấy là tiếng kêu cứu của con chip đấy. May mà em gọi bọn anh sớm, để thêm tí nữa là nó chập cháy lan sang cả màn hình.

Tao đứng hình. Mắt tròn mắt dẹt nhìn thằng Khánh sau lớp kính không độ.

Đù má, nó chém gió thành thần. "Tiếng kêu cứu của con chip"? Văn vở đến thế là cùng.

Khánh quay sang tao, búng tay cái "tách":
- Trợ lý An, đưa tôi bộ tuốc nơ vít đa năng và mỏ hàn xung. Chuẩn bị phẫu thuật gấp.

Tao luống cuống lục túi, đưa cho nó bộ đồ nghề. Tay tao hơi run. Tao cảm giác mình đang đồng lõa trong một vụ lừa đảo trắng trợn.

Khánh bắt đầu diễn.

Nó tháo tung cái vỏ máy tính ra. Nó lấy cái mỏ hàn (chưa cắm điện) quẹt qua quẹt lại mấy cái vào bo mạch cho có vẻ nguy hiểm. Rồi nó rút thanh RAM ra, không thèm lau, chỉ thổi phù một cái rồi cắm lại chỗ cũ.

Xong xuôi, nó lôi từ trong túi ra một cái bình xịt khí nén.

- Cái này là khí trơ hóa lỏng nhập khẩu, chuyên dùng để làm mát và vệ sinh mạch điện tử cao cấp. Anh tặng em gói vệ sinh này, bình thường bọn anh tính phí 50 nghìn đấy.

Nó xịt xịt mấy cái vào quạt tản nhiệt. Bụi bay mù mịt.

Em gái kia đứng nép vào góc tường, mắt rưng rưng cảm động:
- Dạ... em cảm ơn anh nhiều lắm ạ.

Khánh cắm dây nguồn, bật máy.

"Tít." Một tiếng bíp ngắn gọn, đanh giòn. Màn hình sáng lên, logo Windows chạy mượt mà.

- Xong. Em vào kiểm tra dữ liệu đi. - Khánh đứng dậy, phủi tay áo.

Em gái lao vào máy tính, reo lên sung sướng khi thấy file Word vẫn còn nguyên.

- Ôi may quá! Em cảm ơn hai anh! Hết... hết bao nhiêu ạ?

Khánh rút tờ hóa đơn tự in, rút bút bi gạch gạch mấy dòng chữ nguệch ngoạc:

- Công sửa mạch nguồn: 150k. Thay tụ lọc nhiễu (cái này nó bịa ra): 50k. Tổng cộng 200k. Anh lấy rẻ cho sinh viên đấy, chứ mang ra quán nó chém cho 500 là ít.

- Dạ vâng, rẻ quá ạ.

Em gái móc ví, đưa hai tờ 100 nghìn phẳng phiu. Tay em ấy đưa tiền mà mặt vẫn tươi cười hớn hở như vừa trúng số.

Tao đứng nhìn cảnh đó. Cổ họng tao nghẹn ứ lại.

Lỗi lỏng RAM. Sửa mất 1 phút. Không tốn một xu tiền linh kiện.

Nó thu 200 nghìn. Bằng tao thức trắng một đêm trông kho hàng lậu.

***

Rời khỏi khu tập thể Sư Phạm, trời đã ngả về chiều.

Nắng vàng vọt chiếu xiên qua những tán cây xà cừ già nua trên đường Xuân Thủy. Xe cộ đi lại tấp nập.

Khánh ghé vào một quán trà đá vỉa hè, gọi hai cốc nhân trần.

Nó rút tờ 200 nghìn lúc nãy ra, cộng thêm 100 nghìn nữa từ một ca cài Win dạo ở phòng bên cạnh. Tổng cộng 300 nghìn.

Nó chia đôi. Đưa tao 150 nghìn.

- Công của mày đây. Hôm nay diễn tốt lắm. Cái mặt đần thối của mày làm khách tin sái cổ.

Tao cầm tờ tiền. Tờ 100 nghìn và tờ 50 nghìn.

Nó không nhàu nát như tiền bốc vác. Nó sạch sẽ, thơm mùi ví tiền của con gái. Nhưng tao thấy nó nặng trịch.

- Khánh này... - Tao ngập ngừng, tay mân mê cốc nhân trần đá. - Lấy thế có ác quá không? Máy nó có hỏng mẹ gì đâu. Cắm lại cái RAM là xong mà.

Khánh châm điếu thuốc, rít một hơi dài, rồi nhả khói vào không trung. Nó nhìn tao bằng ánh mắt của một thằng đàn anh nhìn đứa em ngây thơ.

- Ác cái gì? Tao có làm hỏng máy nó không? Không. Máy nó chạy ngon lành chưa? Rồi. Nó có vui không? Có. Thế là "win-win", đôi bên cùng có lợi.

Nó chỉ tay vào dòng người hối hả ngoài đường:

- Mày nhìn đi. Ở cái đất này, sự thật nó rẻ rúng lắm An ạ. Nếu tao bảo "Em ơi máy chỉ lỏng RAM thôi, anh cắm hộ free", nó sẽ nghĩ gì? Nó sẽ nghĩ "Thằng này chắc thợ vườn, máy hỏng thế mà sửa qua loa". Rồi lần sau máy nó hỏng thật, nó sẽ đéo gọi tao nữa.

Khánh gõ ngón tay xuống bàn *cộc cộc*:

- Người ta không trả tiền cho cái tuốc nơ vít tao vặn. Người ta trả tiền cho cái cảm giác được "chuyên gia" cứu vớt. Tao bán sự yên tâm, bán cái uy tín (dù là phông bạt). Đấy là nghệ thuật kinh doanh, hiểu chưa con gà?

Tao im lặng.

Lý lẽ của nó nghe sặc mùi ngụy biện, nhưng đéo cãi được.

Tao nhớ lại khuôn mặt nhẹ nhõm của em gái lúc nãy. Em ấy trả 200 nghìn để mua lại sự an toàn cho cái tiểu luận. Nếu biết sự thật là chỉ lỏng cái chân cắm, chắc em ấy sẽ thấy mình là con lừa. Nhưng em ấy không biết. Và em ấy hạnh phúc.

Hóa ra, sự lươn lẹo đôi khi lại là liều thuốc an thần cho xã hội này.

- Cất tiền đi. Tối nay về tao dạy mày cài Win. Học nhanh vào, lần sau tao cho mày tự đi một mình. - Khánh vỗ vai tao, đứng dậy thanh toán tiền nước.

***

Về đến phòng trọ.

Tao cởi cái áo sơ mi của thằng Dũng ra, vắt lên thành ghế. Cái áo dính mồ hôi nhớp nháp.

Tao tháo cái kính không độ, ném lên bàn.

Tao đứng trước cái gương treo tường sứt góc. Soi mình vào đó.

Vẫn là thằng An nhà quê. Nhưng ánh mắt tao đã khác. Nó bớt đi cái vẻ ngơ ngác sợ sệt của ngày đầu. Nó có thêm một chút toan tính, một chút lì lợm.

Tao thử nhếch mép cười.

Tao cố bắt chước nụ cười nửa miệng của thằng Khánh lúc nó nhận tiền. Cái nụ cười vừa tự tin, vừa đểu giả, vừa bất cần.

Trong gương, thằng An cười lại với tao. Một nụ cười méo mó, gượng gạo. Nhưng nó đang dần định hình.

Tao nhìn xuống tờ 150 nghìn để trên mặt bàn. Cạnh đó là gói mì tôm Hảo Hảo.

150 nghìn mua được một thùng mì. Ăn cả tháng.

Tao cầm tờ tiền lên, vuốt phẳng phiu, nhét vào ví.

Sự cắn rứt lương tâm lúc chiều bỗng nhiên tan biến đâu mất. Thay vào đó là một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.

Tao nhận ra một bài học xương máu: Ở Hà Nội, kiến thức là cần thiết, nhưng "độ dày mặt" mới là thứ quyết định mày ăn cơm thịt hay ăn mì tôm.

Và hôm nay, da mặt tao hình như đã dày lên một lớp.

Tao lấy điện thoại ra, mở camera trước. Tao chỉnh lại tóc, nghiêng mặt một góc 45 độ, tập lại cái nụ cười công nghiệp ấy một lần nữa.

"Tách."

Bức ảnh lưu lại khoảnh khắc tao chính thức bước một chân vào cái guồng quay "lừa lọc" của cơm áo gạo tiền. Trông tao trong ảnh cũng "uy tín" phết.

Đêm nay, tao sẽ không phải đi trông kho. Tao sẽ ngồi nhà, học cách cài Win, và học cách biến những nỗi sợ hãi bé tí teo của người khác thành bữa tối của mình.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo