[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 27: Lần đầu tiên​

Cái ôm kéo dài hơn mức cần thiết của một tình bạn trong sáng.

Mùi sả chanh trên tóc Ngân không còn chỉ là một mùi hương dễ chịu nữa. Nó biến thành một thứ chất dẫn cháy, len lỏi vào khứu giác, chạy dọc xuống sống lưng và kích hoạt một cái gì đó đang ngủ yên trong người tao.

Tao cảm nhận rõ lồng ngực mình đang phập phồng, ép sát vào vai nó. Tim tao đập mạnh đến mức tao sợ nó nghe thấy. Mà chắc là nó nghe thấy thật, vì tai nó đang áp ngay vào chỗ ồn ào nhất đó.

Ngoài trời, gió mùa vẫn rít từng cơn qua khe cửa sổ hở toác, nhưng trong cái ổ chăn lộn xộn này, không khí đặc quánh lại, nóng hầm hập.

Tao nới lỏng vòng tay, nhưng không buông hẳn. Hai bàn tay tao vẫn giữ lấy bắp tay nó, hơi đẩy nhẹ ra một chút để nhìn mặt.

Ngân ngước lên.

Dưới ánh sáng nhờ nhờ của buổi chiều tà hắt vào từ cửa sổ, khuôn mặt nó hiện ra rõ mồn một. Mắt nó ầng ậng nước, long lanh. Má nó đỏ lựng, không biết do hơi ấm của cái ôm hay do ngượng. Vài sợi tóc mai bết lại dính trên trán.

Nó không tránh ánh mắt tao.

Cái nhìn của nó lúc này không có sự sắc sảo khi mặc cả mua sách cũ, cũng không có vẻ nghiêm túc khi giảng giải về nhân sinh quan. Nó mềm nhũn. Nó chờ đợi.

Cổ họng tao khô khốc trở lại, dù cơn sốt đã lui.

Tao nhìn xuống đôi môi nó. Môi nó hơi hé mở, hồng nhạt tự nhiên, không son phấn.

Trong đầu tao lúc này không còn hình ảnh tờ tiền polymer xanh đỏ, không còn những dòng code hay nỗi lo tiền nhà. Tất cả những toan tính đời thường biến mất sạch sẽ. Chỉ còn lại một bản năng nguyên thủy thôi thúc tao phải làm một cái gì đó.

Tao cúi xuống.

Chậm.

Tao dò xét phản ứng của nó. Nếu nó quay đi, tao sẽ biến thành thằng hề vĩ đại nhất cái xóm trọ này. Nhưng nó vẫn đứng im, mắt khép hờ, cằm hơi rướn lên.

Đó là đèn xanh.

Tao áp môi mình vào môi nó.

Lần đầu tiên.

Nó không giống trong phim Hàn Quốc với nhạc nền du dương. Nó vụng về vãi chưởng.

Hai cái mũi va vào nhau. Răng tao cọ nhẹ vào môi nó làm tao giật mình rụt lại một tí. Nhưng ngay sau đó, cảm giác mềm mại và ấm nóng ùa đến, xóa tan mọi sự lóng ngóng.

Môi nó mềm như thạch, có vị ngọt nhẹ. Hơi thở của nó phả vào mặt tao, nóng hổi, thơm mùi kẹo cao su bạc hà nó hay nhai.

Tao nhắm tịt mắt lại.

Tay tao, vốn quen cầm chuột máy tính và bê vác thùng hàng, giờ lóng ngóng không biết để đâu. Tao đưa tay lên, vụng về luồn vào mái tóc rối của nó sau gáy, kéo nó sát lại gần hơn.

Ngân rên khẽ một tiếng trong cổ họng. Tay nó bấu chặt vào lưng áo tao. Cái móng tay bấm vào da thịt qua lớp vải mỏng làm tao thấy nhói, nhưng cái đau đó lại kích thích kinh khủng.

Nụ hôn sâu hơn.

Tao mút nhẹ môi dưới của nó. Cái cảm giác đê mê chạy rần rần từ đỉnh đầu xuống gót chân. Tao không còn là thằng An đang ốm dặt dẹo nữa. Tao thấy mình khỏe như vâm, máu nóng chảy rần rật trong huyết quản.

Tao xoay người, kéo Ngân ngồi hẳn lên mép giường.

Chân giường cũ kêu "cót két" một tiếng phản đối, nhưng tao mặc kệ.

Hai đứa dính chặt lấy nhau. Khoảng cách giữa hai cơ thể bị triệt tiêu hoàn toàn.

Tao cảm nhận được những đường cong mềm mại của con gái mà trước giờ tao chỉ dám nhìn trộm hoặc tưởng tượng. Sự mềm mại ấy đối lập hoàn toàn với sự thô ráp, cứng nhắc của cuộc sống tao hàng ngày.

Tay tao trượt từ gáy xuống lưng nó. Hơi ấm từ cơ thể nó truyền qua lớp áo len mỏng tang.

"Cạch... Xoảng!"

Khuỷu tay tao trong lúc quờ quạng đã gạt phăng cái cốc nước cam trên bàn xuống đất.

Nước cam chảy lênh láng ra sàn gạch men, loang lổ. Cái cốc nhựa lăn lóc vào gầm giường.

Nhưng không đứa nào buồn cúi xuống nhặt. Thậm chí bọn tao còn chẳng buồn mở mắt ra nhìn.

Cái lộn xộn dưới sàn nhà chả là cái đinh gì so với cái lộn xộn trong lồng ngực tao lúc này. Tao muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi. Tao muốn giữ chặt lấy sự ngọt ngào này để bù đắp cho những ngày tháng chui rúc, tính toán, lừa lọc ngoài kia.

Ngân vòng tay qua cổ tao, kéo đầu tao xuống thấp hơn. Nụ hôn trở nên gấp gáp, hơi thở hai đứa loạn nhịp, hổn hển.

Đúng lúc tao đang định đẩy ngã nó xuống đệm.

"Rầm rầm rầm!"

Tiếng chân người chạy huỳnh huỵch trên cầu thang sắt. Cái cầu thang xoắn ốc chết tiệt rung lên bần bật, truyền rung chấn vào tận trong phòng.

- Đời là thế thôi... cần chi phải sầu... khi ta đã có...

Giọng hát vịt đực, lạc tông, sai nhạc vang lên oang oang.

Khánh.

Cái tên phá đám vĩ đại nhất lịch sử nhân loại.

Ngân giật bắn mình như bị điện giật. Nó dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh vào ngực tao.

Tao bị đẩy bất ngờ, ngã ngửa ra sau, đầu đập cái "bộp" vào tường vôi. Đau điếng.

Hai đứa tách nhau ra nhanh như hai cực nam châm cùng dấu.

Ngân luống cuống đứng dậy, tay vuốt vội mái tóc rối bù, chỉnh lại cái cổ áo len bị xô lệch. Mặt nó đỏ như quả gấc chín, mắt đảo dáo dác tìm chỗ trốn dù cái phòng có mười mét vuông đéo có chỗ nào mà trốn.

Tao cũng ngồi bật dậy, vuốt mặt, cố điều hòa nhịp thở đang gấp gáp như chó đuổi.

Cánh cửa phòng bật mở toang.

Khánh đứng lù lù ở cửa, tay xách một cái túi ni lông đen sì, nách kẹp một cái quạt tản nhiệt cũ rích bám đầy bụi.

- Về rồi đây! Đcm lạnh vãi cả linh hồn. Tao mua cháo lòng đây, dậy húp tí cho nóng...

Nó khựng lại.

Nó nhìn tao đang ngồi thở dốc trên giường, tóc tai dựng ngược. Rồi nó nhìn sang Ngân đang đứng nép vào góc tường, mặt cúi gằm, tay vân vê vạt áo.

Rồi nó nhìn xuống vũng nước cam lênh láng dưới sàn.

Không khí trong phòng đông cứng lại trong khoảng ba giây.

Khánh chớp mắt, cái mặt nó nghệt ra trông ngu không tả được. Nhưng rất nhanh, cái bản năng "cáo già" của nó bật dậy. Nó nhếch mép cười, một nụ cười đểu cáng quen thuộc.

- Ơ kìa... Ngân sang chơi à? Tôi... tôi về hơi sớm nhỉ?

Ngân không trả lời. Nó lí nhí trong miệng:
- Ngân về đây. An uống thuốc đi nhé.

Nói xong, nó lách qua người thằng Khánh, chạy biến ra khỏi phòng như ma đuổi. Tiếng dép nó loẹt quẹt trên hành lang nhỏ dần rồi im bặt.

Trong phòng chỉ còn lại tao và Khánh.

Khánh ném cái túi cháo lòng lên bàn, đá cái cốc nhựa vào góc nhà. Nó kéo cái ghế xoay ra, ngồi phịch xuống, nhìn tao chằm chằm.

- Khỏe rồi à? - Nó hỏi, giọng đầy ẩn ý.

- Ừ. Đỡ rồi. - Tao đáp cụt lủn, quay mặt vào trong tường để giấu đi cái mặt vẫn còn nóng ran.

- Đỡ là tốt. Tao cứ tưởng mày sắp chết, ai ngờ ở nhà "hoạt động mạnh" gớm. Đổ cả nước thế kia cơ mà.

Nó cười hô hố, tiếng cười vang vọng khắp cái phòng trọ chật hẹp.

Tao không chửi lại nó như mọi khi. Tao ngồi im.

Tay tao sờ xuống mặt gối.

Đầu ngón tay chạm phải một vật cứng, nhỏ xíu.

Một cái kẹp tóc.

Cái kẹp tóc mái màu hồng nhạt, hình nơ, đính mấy hạt đá nhựa rẻ tiền. Chắc lúc nãy giằng co nó bị tuột ra từ tóc Ngân.

Tao nắm chặt cái kẹp tóc trong lòng bàn tay. Các cạnh sắc của hạt đá ấn vào da thịt, đau nhói nhưng thật.

Tao đưa lên mũi ngửi trộm. Vẫn còn vương mùi của Ngân.

Thằng Khánh lôi cái quạt tản nhiệt cũ ra, bắt đầu tháo lắp, mồm liến thoắng kể về vụ sửa server kiếm được 5 lít ngon ơ.

Tao ậm ừ cho qua chuyện, nhưng tai tao ù đi, chả nghe lọt chữ nào.

Trong đầu tao chỉ còn lại dư vị của nụ hôn vụng về lúc nãy. Cái vị ngọt của son môi (hay là nước bọt?), cái vị mặn của mồ hôi, và cái hơi nóng hầm hập của da thịt.

Tao nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời tối đen như mực.

Nụ hôn đầu tiên.

Thằng An nhà quê, nghèo rớt mồng tơi, vừa hôn cô sinh viên Ngoại Thương phòng bên cạnh.

Và quan trọng hơn, nó đã hôn lại tao.

Tao đút cái kẹp tóc vào túi áo ngực, ngay sát trái tim đang dần bình ổn nhịp đập.

Đây không phải là một chiến tích để khoe khoang với thằng Khánh. Đây là một bí mật. Một cái mỏ neo giữ tao lại giữa cái dòng chảy xiết của cuộc đời này.

Tao đứng dậy, cầm lấy bát cháo lòng thằng Khánh mua.

- Ăn đi cho nóng. Nguội tanh ngắt bây giờ. - Khánh giục.

Tao múc một thìa cháo bỏ vào mồm.

Hôm nay cháo lòng ngon lạ lùng.

Cuộc đời sang trang rồi An ạ. Mày không còn là thằng trẻ con nữa. Mày vừa bước qua một cái ngưỡng cửa mà thằng Dũng hay thằng Long chắc cũng chả hiểu được cảm giác này đâu.

Cảm giác của lần đầu tiên. Run rẩy, lóng ngóng, nhưng đê mê đến tận cùng.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 28: Luật ngầm và cái nắm tay trong túi áo​

Sáu giờ sáng.

Cái vòi nước bằng đồng ở bể rửa mặt chung đã bị rỉ sét một mảng xanh lè, nước nhỏ tong tỏng xuống đáy chậu xi măng tạo thành những vòng tròn lan tỏa đều đặn.

Tao đứng đó, mồm ngậm bàn chải đánh răng, mắt lờ đờ nhìn vào dòng nước đang chảy. Đêm qua tao ngủ chập chờn. Dư âm của bát cháo lòng và cái chạm môi vụng về làm não tao hoạt động quá công suất, trong khi cơ thể thì vẫn rệu rã vì tàn dư cơn sốt.

Tiếng dép lê loẹt quẹt vang lên từ phía cầu thang.

Không cần quay lại tao cũng biết là ai. Cái nhịp điệu bước chân nhẹ nhàng ấy khác hẳn tiếng giậm chân bình bịch như voi đi của thằng Khánh hay tiếng guốc nhọn lộc cộc của mấy bà chị đi làm sớm.

Ngân bước đến bên cạnh tao.

Nó đặt cái chậu rửa mặt xuống thành bể. Hôm nay nó mặc cái áo len cổ lọ màu be, tóc búi cao gọn gàng, lộ ra cái gáy trắng ngần mà hôm qua tay tao vừa chạm vào.

Không khí xung quanh đông đặc lại. Chỉ có tiếng nước chảy róc rách và tiếng cọ rửa sột soạt.

Tao liếc trộm sang. Mặt nó tỉnh bơ. Nó vặn vòi nước, vục mặt vào làn nước lạnh buốt, kì cọ kỹ càng như thể muốn trôi đi hết sự ngượng ngùng của tối qua.

- Dậy sớm thế? - Tao mở lời, nhổ bọt kem đánh răng ra, giọng cố tỏ ra bình thản nhất có thể.

- Ừ. Sắp thi giữa kỳ rồi. - Nó đáp gọn lỏn, không nhìn tao.

Tao với tay lấy cái cốc nhựa. Tay tao run một nhịp vô duyên, hay do cái thành bể trơn trượt vì rêu bám, cái bàn chải đánh răng trượt khỏi tay tao, rơi "cạch" xuống lòng bể nước chung.

Cùng một lúc, cả tao và Ngân đều thò tay xuống nhặt.

Những ngón tay tao chạm vào mu bàn tay nó dưới làn nước lạnh ngắt.

Tao giật mình rụt lại như chạm phải điện 220V. Ngân cũng khựng lại.

Bốn con mắt nhìn nhau qua làn hơi nước mờ mờ bốc lên từ miệng tao (do lạnh). Khoảng cách gần đến mức tao thấy rõ một nốt ruồi son nhỏ xíu dưới đuôi mắt trái của nó mà bình thường cái kính cận dày cộp đã che mất.

Trong một giây, cái ký ức về nụ hôn chiều qua ùa về, rõ mồn một.

Ngân nhặt cái bàn chải lên, đưa cho tao. Mặt nó hơi ửng hồng, nhưng ánh mắt thì nghiêm túc lạ thường.

- Cầm lấy. Rửa cho sạch đi.

- Cảm ơn.

Tao cầm lấy cái bàn chải. Hai đứa đứng cạnh nhau, vai cách vai chừng mười phân. Không ai nói thêm câu nào, nhưng cái sự im lặng này nó không còn đáng sợ như hồi mới quen. Nó căng như dây đàn, chỉ chực chờ một ngón tay gảy vào là rung lên bần bật.

***

Bảy giờ kém mười lăm. Quán bún riêu đầu ngõ.

Hơi nước bốc lên nghi ngút từ nồi nước dùng to đùng, mang theo mùi mắm tôm nồng nặc đặc trưng đánh thức cả con phố dậy.

Tao gọi hai bát bún riêu đầy đủ, thêm hai cái quẩy giòn tan. Lần này tao nhanh tay trả tiền trước khi Ngân kịp mở ví. Trong túi tao đang có tiền, và tao không muốn cái sự sòng phẳng thái quá làm hỏng bữa sáng đầu tiên sau "sự kiện chấn động".

Ngân ngồi đối diện tao, gắp một miếng đậu phụ nóng hổi thổi phù phù.

- An này. - Nó gọi, giọng trầm xuống, mắt nhìn thẳng vào bát bún.

- Hả?

- Chuyện hôm qua...

Tim tao thót một cái. Tao dừng đũa, nuốt miếng bún chưa kịp nhai. Đến đoạn giải trình rồi đây.

- Tớ nghĩ là... - Ngân ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt tao. - Ở xóm trọ, mình cứ bình thường như trước đi.

- Bình thường là sao? - Tao hỏi lại, hơi hụt hẫng. Ý nó là coi như chưa có gì xảy ra?

- Là vẫn xưng hô ông - tôi. Vẫn giữ khoảng cách. Đừng có tỏ ra quan tâm thái quá hay dính lấy nhau.

Nó cắn một miếng quẩy, nhai chậm rãi rồi giải thích tiếp:

- Cậu biết cái mồm thằng Khánh rồi đấy. Nó mà biết chuyện thì cả cái khu Cầu Giấy này biết. Nó sẽ trêu chọc, sẽ soi mói. Tớ không thích bị bàn tán. Với cả bà Hồng nữa, bà ấy ghét nhất chuyện yêu đương lăng nhăng trong khu trọ. Lỡ bà ấy ngứa mắt đuổi khéo thì mệt lắm.

Tao gật gù. Hợp lý. Cái sự đời tư ở khu trọ này nó mong manh lắm. Một cái liếc mắt đưa tình cũng có thể thành chủ đề đàm tiếu cho mấy bà bán nước chè đầu ngõ.

- Thế nghĩa là... mình diễn kịch à? - Tao hỏi.

- Không hẳn là diễn. Chỉ là giữ ý thôi. - Ngân lấy thìa khuấy nhẹ bát bún, rồi mỉm cười, một nụ cười tinh quái làm tao yên tâm hẳn. - Nhưng đấy là ở nhà. Còn khi đi riêng, ra khỏi cái ngõ 165 này... thì được phép thân hơn một tí.

- Thân hơn một tí là thế nào?

- Tự hiểu. Ăn nhanh đi không muộn học.

Nó gắp cho tao một miếng chả lá lốt từ bát nó sang bát tao. Hành động nhỏ, tự nhiên, nhưng mang tính xác nhận chủ quyền vãi chưởng.

Tao nhìn miếng chả nằm gọn trên đám bún trắng, cười thầm trong bụng.

Luật ngầm đã được thông qua. Một bản hợp đồng bí mật giữa hai kẻ đang tập làm người lớn.

***

Tối hôm đó, trời lạnh hơn hẳn. Gió mùa về sâu, mang theo cái hanh hao nứt nẻ da thịt.

Tao với Ngân đi dạo quanh hồ Thành Công. Không phải đi mua sách cũ hay tìm đồ ăn, chỉ đơn giản là đi bộ sau giờ học.

Tao mặc cái áo gió hai lớp màu đen đã bạc màu ở vai. Cái áo này tao mua hàng thùng từ năm lớp 11, khóa kéo đã hỏng một nửa, gió cứ thế lùa vào phần ngực lạnh buốt. Tao rùng mình, co ro đút hai tay vào túi quần bò, cố giữ ấm.

Ngân đi bên cạnh, quàng khăn len kín mít, chỉ hở mỗi đôi mắt và cái mũi đỏ ửng vì lạnh.

- Áo mỏng thế mà cũng đi ra đường. Cậu cậy mình khỏe à? Mới ốm dậy đấy. - Nó càu nhàu, giọng trách móc nhưng không gay gắt.

- Quên không mang áo khoác dày lên. Với cả... đi cạnh cậu thấy ấm rồi cần gì áo. - Tao buông một câu tán tỉnh sến súa học lỏm trên mạng.

Ngân lườm tao một cái cháy mặt:
- Bớt văn vở đi. Lạnh run cầm cập ra kia kìa.

Bọn tao đi dưới hàng cây liễu rủ ven hồ. Đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt nước gợn sóng đen ngòm. Xung quanh, mấy đôi tình nhân ngồi trên ghế đá ôm ấp nhau công khai, mặc kệ gió máy. Có đôi đi xe SH lướt qua, con bé ngồi sau cho cả hai tay vào túi áo khoác của thằng người yêu phía trước, đầu dựa vào lưng nó tình cảm vãi.

Tao nhìn theo, chép miệng. Cái xe SH thì tao chưa có, nhưng cái áo khoác thì tao có (dù hơi rách).

Đột nhiên, Ngân dừng lại.

Nó nhìn tao, rồi nhìn hai bàn tay tao đang giấu nhẹm trong túi quần bò chật chội.

Nó bước lại gần, đứng sát sạt bên cạnh tao.

- Bỏ tay ra đây xem nào.

Tao ngơ ngác rút tay phải ra. Bàn tay tao lạnh ngắt, khô ráp.

Ngân không nói gì. Nó cầm lấy bàn tay tao. Tay nó ấm sực.

Rồi nó làm một hành động khiến tao đứng hình.

Nó kéo tay tao nhét vào túi áo khoác gió của tao. Cái túi áo rộng thùng thình, lót nỉ bên trong (may mà chỗ này chưa rách).

Nhưng nó không rút tay nó ra.

Nó để cả bàn tay nhỏ bé của nó nằm gọn trong túi áo tao, đan vào những ngón tay lạnh cóng của tao.

- Túi áo cậu rộng thật đấy. - Nó nói bâng quơ, mắt nhìn ra mặt hồ xa xăm, nhưng má thì đỏ lựng lên.

Tao siết nhẹ những ngón tay. Hơi ấm từ tay nó truyền sang tay tao, lan tỏa qua lớp vải áo gió mỏng manh, sưởi ấm cả một mảng sườn bên phải.

Chúng tao tiếp tục bước đi.

Một tay tao đút túi quần bò. Tay kia nằm trong túi áo khoác, nắm chặt lấy tay Ngân.

Cái nắm tay trong túi áo.

Nó kín đáo. Nó an toàn. Không ai nhìn thấy, không ai phán xét. Nhưng bên trong cái không gian chật hẹp của lớp vải dù ấy, hai bàn tay đang dính chặt lấy nhau như thể sợ nếu buông ra thì gió sẽ thổi bay mất người kia.

Tao nhìn những ánh đèn cao áp phản chiếu dưới hồ. Hà Nội về đêm ồn ào và bụi bặm, nhưng khoảnh khắc này, tao thấy nó tĩnh lặng lạ thường.

Cái nắm tay này khác hẳn nụ hôn vội vàng hôm qua. Nụ hôn là sự bùng nổ của cảm xúc bị dồn nén. Còn cái nắm tay này là sự cam kết.

Tao nhận ra, tao không cần phải giàu sụ ngay lập tức, cũng không cần phải trở thành ông nọ bà kia để có được tình yêu. Tao chỉ cần đủ vững chãi để người ta dám đặt tay vào túi áo mình.

Và để giữ được bàn tay này, tao không được phép ốm, không được phép lười, và càng không được phép nghèo đến mức không mua nổi một bát phở nóng cho nó ăn sáng.

Một triệu trong túi và 16GB kiến thức trong USB chưa đủ. Tao cần nhiều hơn thế.

***

Mười giờ đêm.

Tao về đến phòng. Thằng Khánh đang ngồi vắt vẻo trên ghế, tay quay quay cái tuốc nơ vít, mắt nheo lại nhìn tao như thám tử Conan.

- Đi đâu về muộn thế? Lại đi "lượn lờ" với hàng xóm à?

Nó nhấn mạnh chữ "lượn lờ" với một giọng điệu đầy mỉa mai.

Tao cởi cái áo gió ra, treo lên móc. Cái túi áo bên phải dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm của bàn tay Ngân.

- Đi hóng gió tí thôi. Hỏi lắm thế. - Tao đáp, giọng bình thản, không còn lúng túng chối quanh như mọi khi.

- Gớm, hóng gió mà mặt mày phởn như trúng xổ số thế kia. Khai thật đi, tiến triển đến đâu rồi? Đã... gì chưa?

Khánh nháy mắt, làm cái động tác tay ám chỉ bậy bạ.

Tao không trả lời. Tao lấy cái khăn mặt, đi ra bể nước rửa mặt.

Sự im lặng của tao làm thằng Khánh chưng hửng. Nó tặc lưỡi quay lại màn hình máy tính: "Chán phèo. Thằng này dạo này kín tiếng gớm."

Tao rửa mặt xong, quay vào phòng, leo lên giường.

Tao rút cái ví da cũ mèm ra. Mở ngăn bí mật sâu nhất, nơi tao hay nhét bùa bình an mẹ xin ở chùa hồi đầu năm.

Tao lôi trong túi quần ra cái kẹp tóc mái màu hồng nhạt đính đá.

Tao kẹp nó vào mép của tấm bùa bình an.

Cái kẹp tóc rẻ tiền, mua ngoài chợ chắc 5 nghìn một cái. Nhưng với tao, nó là cái mỏ neo.

Mỗi lần nhìn thấy nó, tao sẽ nhớ về cái vị ngọt của nụ hôn đầu và hơi ấm trong túi áo khoác. Nó nhắc tao rằng tao không còn chiến đấu một mình nữa.

Tao nhét cái ví xuống dưới gối, nằm xuống.

Tao nhắm mắt lại.

Ngày mai, khi bước ra khỏi cửa phòng này, tao và Ngân sẽ lại là "ông - tôi", "cậu - tớ", là hàng xóm tốt bụng.

Nhưng tối đến, khi đi qua những con phố lộng gió, cái túi áo bên phải của tao sẽ luôn có chỗ cho một bàn tay khác.

Đó là luật ngầm. Và tao thích cái luật này vãi chưởng.
 

phamhuyhuy

Tao là gay

Chương 28: Luật ngầm và cái nắm tay trong túi áo​

Sáu giờ sáng.

Cái vòi nước bằng đồng ở bể rửa mặt chung đã bị rỉ sét một mảng xanh lè, nước nhỏ tong tỏng xuống đáy chậu xi măng tạo thành những vòng tròn lan tỏa đều đặn.

Tao đứng đó, mồm ngậm bàn chải đánh răng, mắt lờ đờ nhìn vào dòng nước đang chảy. Đêm qua tao ngủ chập chờn. Dư âm của bát cháo lòng và cái chạm môi vụng về làm não tao hoạt động quá công suất, trong khi cơ thể thì vẫn rệu rã vì tàn dư cơn sốt.

Tiếng dép lê loẹt quẹt vang lên từ phía cầu thang.

Không cần quay lại tao cũng biết là ai. Cái nhịp điệu bước chân nhẹ nhàng ấy khác hẳn tiếng giậm chân bình bịch như voi đi của thằng Khánh hay tiếng guốc nhọn lộc cộc của mấy bà chị đi làm sớm.

Ngân bước đến bên cạnh tao.

Nó đặt cái chậu rửa mặt xuống thành bể. Hôm nay nó mặc cái áo len cổ lọ màu be, tóc búi cao gọn gàng, lộ ra cái gáy trắng ngần mà hôm qua tay tao vừa chạm vào.

Không khí xung quanh đông đặc lại. Chỉ có tiếng nước chảy róc rách và tiếng cọ rửa sột soạt.

Tao liếc trộm sang. Mặt nó tỉnh bơ. Nó vặn vòi nước, vục mặt vào làn nước lạnh buốt, kì cọ kỹ càng như thể muốn trôi đi hết sự ngượng ngùng của tối qua.

- Dậy sớm thế? - Tao mở lời, nhổ bọt kem đánh răng ra, giọng cố tỏ ra bình thản nhất có thể.

- Ừ. Sắp thi giữa kỳ rồi. - Nó đáp gọn lỏn, không nhìn tao.

Tao với tay lấy cái cốc nhựa. Tay tao run một nhịp vô duyên, hay do cái thành bể trơn trượt vì rêu bám, cái bàn chải đánh răng trượt khỏi tay tao, rơi "cạch" xuống lòng bể nước chung.

Cùng một lúc, cả tao và Ngân đều thò tay xuống nhặt.

Những ngón tay tao chạm vào mu bàn tay nó dưới làn nước lạnh ngắt.

Tao giật mình rụt lại như chạm phải điện 220V. Ngân cũng khựng lại.

Bốn con mắt nhìn nhau qua làn hơi nước mờ mờ bốc lên từ miệng tao (do lạnh). Khoảng cách gần đến mức tao thấy rõ một nốt ruồi son nhỏ xíu dưới đuôi mắt trái của nó mà bình thường cái kính cận dày cộp đã che mất.

Trong một giây, cái ký ức về nụ hôn chiều qua ùa về, rõ mồn một.

Ngân nhặt cái bàn chải lên, đưa cho tao. Mặt nó hơi ửng hồng, nhưng ánh mắt thì nghiêm túc lạ thường.

- Cầm lấy. Rửa cho sạch đi.

- Cảm ơn.

Tao cầm lấy cái bàn chải. Hai đứa đứng cạnh nhau, vai cách vai chừng mười phân. Không ai nói thêm câu nào, nhưng cái sự im lặng này nó không còn đáng sợ như hồi mới quen. Nó căng như dây đàn, chỉ chực chờ một ngón tay gảy vào là rung lên bần bật.

***

Bảy giờ kém mười lăm. Quán bún riêu đầu ngõ.

Hơi nước bốc lên nghi ngút từ nồi nước dùng to đùng, mang theo mùi mắm tôm nồng nặc đặc trưng đánh thức cả con phố dậy.

Tao gọi hai bát bún riêu đầy đủ, thêm hai cái quẩy giòn tan. Lần này tao nhanh tay trả tiền trước khi Ngân kịp mở ví. Trong túi tao đang có tiền, và tao không muốn cái sự sòng phẳng thái quá làm hỏng bữa sáng đầu tiên sau "sự kiện chấn động".

Ngân ngồi đối diện tao, gắp một miếng đậu phụ nóng hổi thổi phù phù.

- An này. - Nó gọi, giọng trầm xuống, mắt nhìn thẳng vào bát bún.

- Hả?

- Chuyện hôm qua...

Tim tao thót một cái. Tao dừng đũa, nuốt miếng bún chưa kịp nhai. Đến đoạn giải trình rồi đây.

- Tớ nghĩ là... - Ngân ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt tao. - Ở xóm trọ, mình cứ bình thường như trước đi.

- Bình thường là sao? - Tao hỏi lại, hơi hụt hẫng. Ý nó là coi như chưa có gì xảy ra?

- Là vẫn xưng hô ông - tôi. Vẫn giữ khoảng cách. Đừng có tỏ ra quan tâm thái quá hay dính lấy nhau.

Nó cắn một miếng quẩy, nhai chậm rãi rồi giải thích tiếp:

- Cậu biết cái mồm thằng Khánh rồi đấy. Nó mà biết chuyện thì cả cái khu Cầu Giấy này biết. Nó sẽ trêu chọc, sẽ soi mói. Tớ không thích bị bàn tán. Với cả bà Hồng nữa, bà ấy ghét nhất chuyện yêu đương lăng nhăng trong khu trọ. Lỡ bà ấy ngứa mắt đuổi khéo thì mệt lắm.

Tao gật gù. Hợp lý. Cái sự đời tư ở khu trọ này nó mong manh lắm. Một cái liếc mắt đưa tình cũng có thể thành chủ đề đàm tiếu cho mấy bà bán nước chè đầu ngõ.

- Thế nghĩa là... mình diễn kịch à? - Tao hỏi.

- Không hẳn là diễn. Chỉ là giữ ý thôi. - Ngân lấy thìa khuấy nhẹ bát bún, rồi mỉm cười, một nụ cười tinh quái làm tao yên tâm hẳn. - Nhưng đấy là ở nhà. Còn khi đi riêng, ra khỏi cái ngõ 165 này... thì được phép thân hơn một tí.

- Thân hơn một tí là thế nào?

- Tự hiểu. Ăn nhanh đi không muộn học.

Nó gắp cho tao một miếng chả lá lốt từ bát nó sang bát tao. Hành động nhỏ, tự nhiên, nhưng mang tính xác nhận chủ quyền vãi chưởng.

Tao nhìn miếng chả nằm gọn trên đám bún trắng, cười thầm trong bụng.

Luật ngầm đã được thông qua. Một bản hợp đồng bí mật giữa hai kẻ đang tập làm người lớn.

***

Tối hôm đó, trời lạnh hơn hẳn. Gió mùa về sâu, mang theo cái hanh hao nứt nẻ da thịt.

Tao với Ngân đi dạo quanh hồ Thành Công. Không phải đi mua sách cũ hay tìm đồ ăn, chỉ đơn giản là đi bộ sau giờ học.

Tao mặc cái áo gió hai lớp màu đen đã bạc màu ở vai. Cái áo này tao mua hàng thùng từ năm lớp 11, khóa kéo đã hỏng một nửa, gió cứ thế lùa vào phần ngực lạnh buốt. Tao rùng mình, co ro đút hai tay vào túi quần bò, cố giữ ấm.

Ngân đi bên cạnh, quàng khăn len kín mít, chỉ hở mỗi đôi mắt và cái mũi đỏ ửng vì lạnh.

- Áo mỏng thế mà cũng đi ra đường. Cậu cậy mình khỏe à? Mới ốm dậy đấy. - Nó càu nhàu, giọng trách móc nhưng không gay gắt.

- Quên không mang áo khoác dày lên. Với cả... đi cạnh cậu thấy ấm rồi cần gì áo. - Tao buông một câu tán tỉnh sến súa học lỏm trên mạng.

Ngân lườm tao một cái cháy mặt:
- Bớt văn vở đi. Lạnh run cầm cập ra kia kìa.

Bọn tao đi dưới hàng cây liễu rủ ven hồ. Đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt nước gợn sóng đen ngòm. Xung quanh, mấy đôi tình nhân ngồi trên ghế đá ôm ấp nhau công khai, mặc kệ gió máy. Có đôi đi xe SH lướt qua, con bé ngồi sau cho cả hai tay vào túi áo khoác của thằng người yêu phía trước, đầu dựa vào lưng nó tình cảm vãi.

Tao nhìn theo, chép miệng. Cái xe SH thì tao chưa có, nhưng cái áo khoác thì tao có (dù hơi rách).

Đột nhiên, Ngân dừng lại.

Nó nhìn tao, rồi nhìn hai bàn tay tao đang giấu nhẹm trong túi quần bò chật chội.

Nó bước lại gần, đứng sát sạt bên cạnh tao.

- Bỏ tay ra đây xem nào.

Tao ngơ ngác rút tay phải ra. Bàn tay tao lạnh ngắt, khô ráp.

Ngân không nói gì. Nó cầm lấy bàn tay tao. Tay nó ấm sực.

Rồi nó làm một hành động khiến tao đứng hình.

Nó kéo tay tao nhét vào túi áo khoác gió của tao. Cái túi áo rộng thùng thình, lót nỉ bên trong (may mà chỗ này chưa rách).

Nhưng nó không rút tay nó ra.

Nó để cả bàn tay nhỏ bé của nó nằm gọn trong túi áo tao, đan vào những ngón tay lạnh cóng của tao.

- Túi áo cậu rộng thật đấy. - Nó nói bâng quơ, mắt nhìn ra mặt hồ xa xăm, nhưng má thì đỏ lựng lên.

Tao siết nhẹ những ngón tay. Hơi ấm từ tay nó truyền sang tay tao, lan tỏa qua lớp vải áo gió mỏng manh, sưởi ấm cả một mảng sườn bên phải.

Chúng tao tiếp tục bước đi.

Một tay tao đút túi quần bò. Tay kia nằm trong túi áo khoác, nắm chặt lấy tay Ngân.

Cái nắm tay trong túi áo.

Nó kín đáo. Nó an toàn. Không ai nhìn thấy, không ai phán xét. Nhưng bên trong cái không gian chật hẹp của lớp vải dù ấy, hai bàn tay đang dính chặt lấy nhau như thể sợ nếu buông ra thì gió sẽ thổi bay mất người kia.

Tao nhìn những ánh đèn cao áp phản chiếu dưới hồ. Hà Nội về đêm ồn ào và bụi bặm, nhưng khoảnh khắc này, tao thấy nó tĩnh lặng lạ thường.

Cái nắm tay này khác hẳn nụ hôn vội vàng hôm qua. Nụ hôn là sự bùng nổ của cảm xúc bị dồn nén. Còn cái nắm tay này là sự cam kết.

Tao nhận ra, tao không cần phải giàu sụ ngay lập tức, cũng không cần phải trở thành ông nọ bà kia để có được tình yêu. Tao chỉ cần đủ vững chãi để người ta dám đặt tay vào túi áo mình.

Và để giữ được bàn tay này, tao không được phép ốm, không được phép lười, và càng không được phép nghèo đến mức không mua nổi một bát phở nóng cho nó ăn sáng.

Một triệu trong túi và 16GB kiến thức trong USB chưa đủ. Tao cần nhiều hơn thế.

***

Mười giờ đêm.

Tao về đến phòng. Thằng Khánh đang ngồi vắt vẻo trên ghế, tay quay quay cái tuốc nơ vít, mắt nheo lại nhìn tao như thám tử Conan.

- Đi đâu về muộn thế? Lại đi "lượn lờ" với hàng xóm à?

Nó nhấn mạnh chữ "lượn lờ" với một giọng điệu đầy mỉa mai.

Tao cởi cái áo gió ra, treo lên móc. Cái túi áo bên phải dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm của bàn tay Ngân.

- Đi hóng gió tí thôi. Hỏi lắm thế. - Tao đáp, giọng bình thản, không còn lúng túng chối quanh như mọi khi.

- Gớm, hóng gió mà mặt mày phởn như trúng xổ số thế kia. Khai thật đi, tiến triển đến đâu rồi? Đã... gì chưa?

Khánh nháy mắt, làm cái động tác tay ám chỉ bậy bạ.

Tao không trả lời. Tao lấy cái khăn mặt, đi ra bể nước rửa mặt.

Sự im lặng của tao làm thằng Khánh chưng hửng. Nó tặc lưỡi quay lại màn hình máy tính: "Chán phèo. Thằng này dạo này kín tiếng gớm."

Tao rửa mặt xong, quay vào phòng, leo lên giường.

Tao rút cái ví da cũ mèm ra. Mở ngăn bí mật sâu nhất, nơi tao hay nhét bùa bình an mẹ xin ở chùa hồi đầu năm.

Tao lôi trong túi quần ra cái kẹp tóc mái màu hồng nhạt đính đá.

Tao kẹp nó vào mép của tấm bùa bình an.

Cái kẹp tóc rẻ tiền, mua ngoài chợ chắc 5 nghìn một cái. Nhưng với tao, nó là cái mỏ neo.

Mỗi lần nhìn thấy nó, tao sẽ nhớ về cái vị ngọt của nụ hôn đầu và hơi ấm trong túi áo khoác. Nó nhắc tao rằng tao không còn chiến đấu một mình nữa.

Tao nhét cái ví xuống dưới gối, nằm xuống.

Tao nhắm mắt lại.

Ngày mai, khi bước ra khỏi cửa phòng này, tao và Ngân sẽ lại là "ông - tôi", "cậu - tớ", là hàng xóm tốt bụng.

Nhưng tối đến, khi đi qua những con phố lộng gió, cái túi áo bên phải của tao sẽ luôn có chỗ cho một bàn tay khác.

Đó là luật ngầm. Và tao thích cái luật này vãi chưởng.
Sao có 1 chạp vậy
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 29: "Doanh nghiệp" nhỏ​

Căn phòng trọ của tao và thằng Khánh giờ ồn ào như một cái xưởng cơ khí thu nhỏ.

Không còn tiếng dế kêu rả rích hay tiếng nước nhỏ giọt buồn thảm từ trần nhà nữa. Thay vào đó là tiếng quạt tản nhiệt quay vù vù như trực thăng cất cánh, tiếng ổ cứng cũ rít lên ken két mỗi khi đọc dữ liệu, và tiếng gõ phím lạch cạch không ngớt của thằng Khánh.

Mùa thi đến.

Mùa thi của sinh viên là mùa gặt của bọn tao. Laptop hỏng, Win lỗi, máy treo do mở quá nhiều tab tài liệu, hay đơn giản là cần cài phần mềm để làm bài tập lớn. Nhu cầu tăng vọt như giá vàng ngày vía Thần Tài.

Khánh quyết định mở rộng quy mô. Nó gọi đây là chiến dịch phủ sóng thương hiệu.

Nó ngồi nhà, lập chục cái nick ảo, chui vào các diễn đàn sinh viên nội bộ của Thương Mại, Sư Phạm, Quốc Gia, Báo Chí. Nó spam bài viết, comment dạo, thậm chí tự tạo drama máy hỏng rồi lấy nick khác vào seeding giới thiệu dịch vụ của bọn tao. Văn mẫu của nó nghe kêu vãi chưởng: "Uy tín - Tận tâm - Giá sinh viên - Cứu dữ liệu như cứu người yêu cũ".

Còn tao, tao được phân công làm bộ phận Marketing thực địa.

Nhiệm vụ của tao là đi rải truyền đơn. Nhưng không phải phát tờ rơi tay bo ngoài cổng trường cho người ta vứt đi. Khánh in ra hàng trăm cái decal nhỏ xíu, cỡ bằng bao diêm, in dòng chữ vàng chóe trên nền đen: "SỬA MÁY TÍNH TẠI NHÀ - ALO LÀ CÓ - 09XXXX".

Nó bắt tao chui vào các quán nét quanh khu Cầu Giấy, rình lúc chủ quán không để ý thì dán trộm lên cạnh màn hình máy tính. Hoặc lẻn vào các khu giảng đường, dán lên mặt bàn, dán vào cửa nhà vệ sinh.

Một công việc đòi hỏi sự lén lút, mặt dày và đôi chân nhanh nhẹn.

-

Chiều thứ Ba. Ký túc xá Đại học Sư Phạm.

Tao đeo cái balo, giả vờ làm sinh viên vào thăm bạn. Mục tiêu là cái bảng tin ở sảnh tầng 1 và mấy cái cột ở nhà xe.

Tao vừa dán được cái decal thứ ba lên bảng tin, đè lên tờ quảng cáo gia sư của thằng khác, thì có tiếng quát giật ngược từ phía sau:

- Ê! Thằng kia! Làm cái trò gì đấy?

Tao quay lại. Một lão bảo vệ già, tay cầm dùi cui cao su, đang hùng hổ lao tới.

Phản xạ tự nhiên của một thằng làm chui, tao co giò chạy.

- Đứng lại! Bắt lấy nó! Thằng dán quảng cáo bậy!

Lão bảo vệ già nhưng chạy khỏe như vận động viên điền kinh. Lão thổi còi toe toe làm náo loạn cả cái sân ký túc. Mấy đứa sinh viên nữ đang đi bộ giật mình dạt hết sang hai bên, nhìn tao như nhìn tội phạm truy nã.

Tao cắm đầu chạy về phía khu nhà vệ sinh cuối dãy nhà C. Tim tao đập thình thịch, muốn văng ra khỏi lồng ngực. Cái cảm giác nhục nhã nó dâng lên tận cổ. Tao đường đường là sinh viên đại học, giờ bị rượt đuổi như chó hoang chỉ vì mấy cái tem quảng cáo rách.

Tao lao vào một cánh cửa khép hờ.

Kho chứa đồ vệ sinh.

Mùi hôi của chổi lau nhà chưa giặt kỹ, mùi thuốc tẩy Javel nồng nặc xộc vào mũi tao. Căn phòng tối om, chật chội, đầy nhện và bụi.

Tao nép sau mấy cái xô nhựa xếp chồng lên nhau, nín thở.

Tiếng bước chân rầm rập chạy qua cửa. Tiếng lão bảo vệ chửi đổng: "Mẹ kiếp, nó chui lỗ nào nhanh thế không biết."

Tao ngồi thụp xuống, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt, ướt đẫm cái áo phông bên trong. Tay tao vẫn nắm chặt xấp decal dính dấp.

Tao nhìn cái xô nhựa bẩn thỉu trước mặt. Tự nhiên thấy buồn cười. Đời tao đúng là gắn liền với những cái xô và những góc tối.

Nhưng tao không sợ như hồi trốn trong kho hàng lậu nữa. Lần này, tao thấy kích thích.

Tao bóc một cái decal ra. Dán phịch một cái lên thành cái xô nhựa bẩn nhất.

- Cho mày biết thế nào là marketing du kích. - Tao lầm bầm.

Đợi êm êm, tao lẻn ra ngoài, hòa vào đám sinh viên đang tan tầm, đi ra cổng chính với vẻ mặt tỉnh bơ như chưa từng có cuộc rượt đuổi nào.

-

Chiến dịch của thằng Khánh hiệu quả không ngờ.

Điện thoại hotline réo liên tục.

Căn phòng hơn 10 mét vuông chính thức vận hành theo dây chuyền chuyên môn hóa.

Khánh phụ trách "ca khó": lỗi main, lỗi chip, cứu dữ liệu, cài phần mềm chuyên dụng. Nó ngồi ghế xoay, ra dáng giám đốc kỹ thuật, chỉ tay năm ngón và chém gió với khách qua điện thoại.

Tao phụ trách "ca mềm" và phần cứng cơ bản. Tháo máy, vệ sinh bụi, tra keo tản nhiệt, nâng cấp RAM, thay bàn phím.

Những ngày đầu tao lóng ngóng, tay chân thừa thãi, vặn ốc toàn bị trờn ren hoặc thừa ốc khi lắp lại. Khánh chửi tao như tát nước vào mặt. Nhưng tao không tự ái. Tao học.

Tao học cách phân biệt ốc dài ốc ngắn. Học cách dùng nhíp gắp bụi trong khe tản nhiệt. Học cách phết keo tản nhiệt sao cho chỉ một hạt đậu xanh là đủ lan đều mặt chip, không bị lem nhem.

Một tuần sau, tao tháo lắp con Dell Inspiron cũ mèm chỉ mất 10 phút. Tay tao dính đầy bụi đen và dầu máy, móng tay lúc nào cũng đen sì, nhưng tao thấy sướng.

Đó là cái sướng của việc làm chủ công cụ. Tao không còn là thằng An chỉ biết dùng sức trâu bò đi bốc vác nữa. Tao có nghề.

-

Doanh thu tăng trưởng.

Bọn tao không dùng ví nữa. Tiền lẻ, tiền chẵn kiếm được trong ngày, bọn tao nhét chung vào một cái hộp bánh quy Danisa cũ.

Cái hộp bằng thiếc, in hình lâu đài châu Âu sang chảnh, nhưng bên trong là tiền cũ cả tiền lẻ lẫn tiền chẵn.

Mỗi tối, sau khi chốt xong đơn cuối cùng, tao với Khánh lại mở hộp ra. Âm thanh của tiền nghe vui tai hơn bất kỳ bản nhạc nào.

Có tiền, bọn tao bắt đầu đi "săn" hàng.

Chợ giời Đê La Thành, chợ Trời Phố Huế. Khánh dẫn tao đi lùng sục từng sạp hàng cũ nát.

Nó dạy tao cách nhìn mainboard.

- Mày nhìn cái tụ này. Nếu đầu nó phẳng lì, sáng bóng là tụ xịn, chưa bị thay. Còn nếu nó hơi phồng lên, hoặc chân hàn có vết nhựa thông vàng khè, là hàng sửa rồi, hàng dựng. Mua về lắp cho khách là ăn cám.

Nó dạy tao cách mặc cả với mấy lão chủ quán cáo già. Cách giả vờ chê ỏng chê eo rồi bỏ đi để nó gọi lại.

Tao học nhanh. Cái sự lươn lẹo của thằng Khánh ngấm vào tao, cộng hưởng với cái sự lì lợm của dân miền Trung, tạo thành một thằng An phiên bản nâng cấp.

Một buổi chiều, có thằng sinh viên Xây Dựng mang con máy đến bắt đền.

Nó là một thằng to con, đeo kính cận, mặt hầm hầm.

- Chúng mày làm ăn kiểu gì thế? Tao mới vệ sinh máy ở đây hôm qua, về nhà bật lên quạt kêu như công nông, giờ máy nóng ran tự tắt. Đền máy cho tao!

Khánh đang bận cài server từ xa, nó hất hàm về phía tao:
- Mày xử lý đi.

Tao đứng dậy. Bình thường, tao sẽ hoảng, sẽ xin lỗi rối rít. Nhưng hôm nay, trong túi tao có tuốc nơ vít và trong đầu tao có kiến thức.

Tao bình tĩnh mở máy ra trước mặt nó.

- Ông nhìn kỹ nhé.

Tao chỉ vào cái quạt chip. Một cánh quạt bị gãy, văng ra kẹt vào khe tản nhiệt.

- Hôm qua tôi làm xong, test máy chạy êm ru ông mới mang về. Ông nhìn vết gãy này xem. Vết mới tinh, nhựa trắng hếu. Mà quan trọng là cái tem bảo hành tôi dán ở ốc đây này.

Tao chỉ vào con tem vỡ bé xíu có chữ ký của tao dán đè lên con ốc giữ quạt. Tem đã bị rách.

- Ông tự ý tháo máy ra, chọc ngoáy làm gãy cánh quạt, giờ mang đến bắt đền à?

Thằng kia đỏ mặt, ấp úng:
- Tao... tao chỉ mở ra xem chúng mày có luộc đồ không thôi...

- Ông mở ra là mất bảo hành. Lỗi do ông thao tác sai. Giờ muốn sửa thì thay quạt mới. Hai trăm nghìn. Không sửa thì cầm máy về.

Giọng tao đanh lại, lạnh lùng. Tao nhìn thẳng vào mắt nó, không chớp.

Thằng kia đuối lý, lầm bầm chửi thề vài câu rồi móc ví trả tiền thay quạt.

Lúc nó về, Khánh quay sang tao, giơ ngón tay cái lên.

- Khá lắm. Phải thế chứ. Làm nghề này mà hiền là chúng nó cưỡi lên đầu ngay.

Tao cười nhạt, lau mồ hôi tay vào quần. Cảm giác chiến thắng này ngon hơn cả bát phở bò.

-

Cuối tuần. Tổng kết doanh thu.

Cái hộp Danisa đầy ắp. Trừ hết chi phí, vốn liếng, mỗi thằng đút túi được gần hai triệu.

Một con số không tưởng với tao cách đây một tháng.

- Liên hoan! - Khánh tuyên bố.

Nó phóng xe ra chợ Nghĩa Tân, mua về nửa cân thịt quay, một túi nem chua rán, lạc rang húng lìu và hai lít bia hơi đựng trong can nhựa vàng.

- Gọi cả Ngân sang đi. - Khánh bảo tao. - Ăn một mình mất lộc. Với cả... để tao xem mày với nó diễn kịch đến bao giờ.

Tao nhắn tin cho Ngân. Năm phút sau, nó sang.

Nó mặc bộ đồ ở nhà gọn gàng, tay cầm theo đĩa dưa chuột chẻ làm mồi góp vui.

Ba đứa ngồi quây quanh cái bàn gỗ ép - giờ đã thành bàn làm việc kiêm bàn ăn. Mùi thịt quay thơm phức.

- Nào, nâng ly chúc mừng "Tập đoàn công nghệ" 10 mét vuông làm ăn phát đạt! - Khánh rót bia ra cốc nhựa, hô to.

- Chúc mừng hai ông chủ. - Ngân cười, cụng cái cốc nước lọc của nó vào cốc bia của bọn tao.

Khánh uống một hơi hết nửa cốc, khà một tiếng sảng khoái rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt về kế hoạch tương lai. Nào là thuê cửa hàng mặt phố, nào là tuyển nhân viên chân dài, nào là mở chuỗi hệ thống sửa chữa toàn miền Bắc.

Tao ngồi nghe, gật gù, tay bốc miếng thịt quay giòn bì bỏ vào mồm. Ngon. Vị béo ngậy của mỡ lợn hòa với vị đắng của bia hơi đúng là cực phẩm.

Ngân ngồi đối diện tao. Nó ăn uống nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng gật đầu tán thưởng mấy câu chuyện chém gió của thằng Khánh. Trước mặt thằng Khánh, nó vẫn giữ khoảng cách với tao, xưng hô "cậu - tớ" đầy khách sáo.

- Cậu ăn đi An, miếng này nạc này. - Ngân gắp cho tao một miếng thịt, giọng điệu bình thường như bạn bè.

Nhưng bên dưới gầm bàn chật chội, một bàn chân trần đang lén lút tìm đường.

Ngón chân cái của nó chạm nhẹ vào mắt cá chân tao. Rồi trượt dần lên bắp chân.

Tao giật mình, sặc ngụm bia đang uống dở.

- Khụ... khụ...

- Làm sao thế? Ăn từ từ thôi, có ai tranh đâu mà vội. - Khánh vỗ vỗ vào lưng tao, cười hô hố.

Tao ho sù sụ, mặt đỏ tưng bừng. Tao liếc nhìn Ngân.

Mặt nó tỉnh bơ. Nó đang thong thả chấm miếng dưa chuột vào bát bột canh, mắt nhìn thẳng vào tao, trong veo và ngây thơ vô số tội.

Bàn chân nó dưới gầm bàn vẫn không dừng lại. Nó cọ nhẹ vào ống đồng của tao, trêu ngươi, khiêu khích.

Tao kẹp chặt chân nó lại bằng hai chân của mình. Giữ cứng ngắc.

Ngân hơi nhướng mày, khóe môi cong lên một chút xíu, rồi nó rút chân về.

- Hai người làm ăn tốt thế này, chắc sắp đổi đời rồi nhỉ. - Nó nói, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ giả tạo.

- Đương nhiên. Thằng An giờ tay nghề cứng lắm, sắp thành thợ cả rồi. - Khánh vỗ vai tao.

Tao cười gượng, tim vẫn đập thình thịch vì cú chạm lén lút vừa rồi.

Tao nhìn căn phòng bừa bộn máy móc. Nhìn hộp bánh Danisa đựng tiền. Nhìn thằng bạn quái chiêu và cô gái bí mật đang ngồi trước mặt.

Đây là doanh nghiệp của tao. Đây là thế giới của tao.

Nó nhỏ bé, chật chội, đôi khi bốc mùi. Nhưng ở đây, tao có tiền, có vị thế, và có cả những rung động ngầm thú vị.

Tao nâng cốc bia lên, uống cạn. Vị bia hôm nay không đắng. Nó ngọt. Ngọt lừ.
 

phamhuyhuy

Tao là gay
C

Chương 29: "Doanh nghiệp" nhỏ​

Căn phòng trọ của tao và thằng Khánh giờ ồn ào như một cái xưởng cơ khí thu nhỏ.

Không còn tiếng dế kêu rả rích hay tiếng nước nhỏ giọt buồn thảm từ trần nhà nữa. Thay vào đó là tiếng quạt tản nhiệt quay vù vù như trực thăng cất cánh, tiếng ổ cứng cũ rít lên ken két mỗi khi đọc dữ liệu, và tiếng gõ phím lạch cạch không ngớt của thằng Khánh.

Mùa thi đến.

Mùa thi của sinh viên là mùa gặt của bọn tao. Laptop hỏng, Win lỗi, máy treo do mở quá nhiều tab tài liệu, hay đơn giản là cần cài phần mềm để làm bài tập lớn. Nhu cầu tăng vọt như giá vàng ngày vía Thần Tài.

Khánh quyết định mở rộng quy mô. Nó gọi đây là chiến dịch phủ sóng thương hiệu.

Nó ngồi nhà, lập chục cái nick ảo, chui vào các diễn đàn sinh viên nội bộ của Thương Mại, Sư Phạm, Quốc Gia, Báo Chí. Nó spam bài viết, comment dạo, thậm chí tự tạo drama máy hỏng rồi lấy nick khác vào seeding giới thiệu dịch vụ của bọn tao. Văn mẫu của nó nghe kêu vãi chưởng: "Uy tín - Tận tâm - Giá sinh viên - Cứu dữ liệu như cứu người yêu cũ".

Còn tao, tao được phân công làm bộ phận Marketing thực địa.

Nhiệm vụ của tao là đi rải truyền đơn. Nhưng không phải phát tờ rơi tay bo ngoài cổng trường cho người ta vứt đi. Khánh in ra hàng trăm cái decal nhỏ xíu, cỡ bằng bao diêm, in dòng chữ vàng chóe trên nền đen: "SỬA MÁY TÍNH TẠI NHÀ - ALO LÀ CÓ - 09XXXX".

Nó bắt tao chui vào các quán nét quanh khu Cầu Giấy, rình lúc chủ quán không để ý thì dán trộm lên cạnh màn hình máy tính. Hoặc lẻn vào các khu giảng đường, dán lên mặt bàn, dán vào cửa nhà vệ sinh.

Một công việc đòi hỏi sự lén lút, mặt dày và đôi chân nhanh nhẹn.

-

Chiều thứ Ba. Ký túc xá Đại học Sư Phạm.

Tao đeo cái balo, giả vờ làm sinh viên vào thăm bạn. Mục tiêu là cái bảng tin ở sảnh tầng 1 và mấy cái cột ở nhà xe.

Tao vừa dán được cái decal thứ ba lên bảng tin, đè lên tờ quảng cáo gia sư của thằng khác, thì có tiếng quát giật ngược từ phía sau:

- Ê! Thằng kia! Làm cái trò gì đấy?

Tao quay lại. Một lão bảo vệ già, tay cầm dùi cui cao su, đang hùng hổ lao tới.

Phản xạ tự nhiên của một thằng làm chui, tao co giò chạy.

- Đứng lại! Bắt lấy nó! Thằng dán quảng cáo bậy!

Lão bảo vệ già nhưng chạy khỏe như vận động viên điền kinh. Lão thổi còi toe toe làm náo loạn cả cái sân ký túc. Mấy đứa sinh viên nữ đang đi bộ giật mình dạt hết sang hai bên, nhìn tao như nhìn tội phạm truy nã.

Tao cắm đầu chạy về phía khu nhà vệ sinh cuối dãy nhà C. Tim tao đập thình thịch, muốn văng ra khỏi lồng ngực. Cái cảm giác nhục nhã nó dâng lên tận cổ. Tao đường đường là sinh viên đại học, giờ bị rượt đuổi như chó hoang chỉ vì mấy cái tem quảng cáo rách.

Tao lao vào một cánh cửa khép hờ.

Kho chứa đồ vệ sinh.

Mùi hôi của chổi lau nhà chưa giặt kỹ, mùi thuốc tẩy Javel nồng nặc xộc vào mũi tao. Căn phòng tối om, chật chội, đầy nhện và bụi.

Tao nép sau mấy cái xô nhựa xếp chồng lên nhau, nín thở.

Tiếng bước chân rầm rập chạy qua cửa. Tiếng lão bảo vệ chửi đổng: "Mẹ kiếp, nó chui lỗ nào nhanh thế không biết."

Tao ngồi thụp xuống, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt, ướt đẫm cái áo phông bên trong. Tay tao vẫn nắm chặt xấp decal dính dấp.

Tao nhìn cái xô nhựa bẩn thỉu trước mặt. Tự nhiên thấy buồn cười. Đời tao đúng là gắn liền với những cái xô và những góc tối.

Nhưng tao không sợ như hồi trốn trong kho hàng lậu nữa. Lần này, tao thấy kích thích.

Tao bóc một cái decal ra. Dán phịch một cái lên thành cái xô nhựa bẩn nhất.

- Cho mày biết thế nào là marketing du kích. - Tao lầm bầm.

Đợi êm êm, tao lẻn ra ngoài, hòa vào đám sinh viên đang tan tầm, đi ra cổng chính với vẻ mặt tỉnh bơ như chưa từng có cuộc rượt đuổi nào.

-

Chiến dịch của thằng Khánh hiệu quả không ngờ.

Điện thoại hotline réo liên tục.

Căn phòng hơn 10 mét vuông chính thức vận hành theo dây chuyền chuyên môn hóa.

Khánh phụ trách "ca khó": lỗi main, lỗi chip, cứu dữ liệu, cài phần mềm chuyên dụng. Nó ngồi ghế xoay, ra dáng giám đốc kỹ thuật, chỉ tay năm ngón và chém gió với khách qua điện thoại.

Tao phụ trách "ca mềm" và phần cứng cơ bản. Tháo máy, vệ sinh bụi, tra keo tản nhiệt, nâng cấp RAM, thay bàn phím.

Những ngày đầu tao lóng ngóng, tay chân thừa thãi, vặn ốc toàn bị trờn ren hoặc thừa ốc khi lắp lại. Khánh chửi tao như tát nước vào mặt. Nhưng tao không tự ái. Tao học.

Tao học cách phân biệt ốc dài ốc ngắn. Học cách dùng nhíp gắp bụi trong khe tản nhiệt. Học cách phết keo tản nhiệt sao cho chỉ một hạt đậu xanh là đủ lan đều mặt chip, không bị lem nhem.

Một tuần sau, tao tháo lắp con Dell Inspiron cũ mèm chỉ mất 10 phút. Tay tao dính đầy bụi đen và dầu máy, móng tay lúc nào cũng đen sì, nhưng tao thấy sướng.

Đó là cái sướng của việc làm chủ công cụ. Tao không còn là thằng An chỉ biết dùng sức trâu bò đi bốc vác nữa. Tao có nghề.

-

Doanh thu tăng trưởng.

Bọn tao không dùng ví nữa. Tiền lẻ, tiền chẵn kiếm được trong ngày, bọn tao nhét chung vào một cái hộp bánh quy Danisa cũ.

Cái hộp bằng thiếc, in hình lâu đài châu Âu sang chảnh, nhưng bên trong là tiền cũ cả tiền lẻ lẫn tiền chẵn.

Mỗi tối, sau khi chốt xong đơn cuối cùng, tao với Khánh lại mở hộp ra. Âm thanh của tiền nghe vui tai hơn bất kỳ bản nhạc nào.

Có tiền, bọn tao bắt đầu đi "săn" hàng.

Chợ giời Đê La Thành, chợ Trời Phố Huế. Khánh dẫn tao đi lùng sục từng sạp hàng cũ nát.

Nó dạy tao cách nhìn mainboard.

- Mày nhìn cái tụ này. Nếu đầu nó phẳng lì, sáng bóng là tụ xịn, chưa bị thay. Còn nếu nó hơi phồng lên, hoặc chân hàn có vết nhựa thông vàng khè, là hàng sửa rồi, hàng dựng. Mua về lắp cho khách là ăn cám.

Nó dạy tao cách mặc cả với mấy lão chủ quán cáo già. Cách giả vờ chê ỏng chê eo rồi bỏ đi để nó gọi lại.

Tao học nhanh. Cái sự lươn lẹo của thằng Khánh ngấm vào tao, cộng hưởng với cái sự lì lợm của dân miền Trung, tạo thành một thằng An phiên bản nâng cấp.

Một buổi chiều, có thằng sinh viên Xây Dựng mang con máy đến bắt đền.

Nó là một thằng to con, đeo kính cận, mặt hầm hầm.

- Chúng mày làm ăn kiểu gì thế? Tao mới vệ sinh máy ở đây hôm qua, về nhà bật lên quạt kêu như công nông, giờ máy nóng ran tự tắt. Đền máy cho tao!

Khánh đang bận cài server từ xa, nó hất hàm về phía tao:
- Mày xử lý đi.

Tao đứng dậy. Bình thường, tao sẽ hoảng, sẽ xin lỗi rối rít. Nhưng hôm nay, trong túi tao có tuốc nơ vít và trong đầu tao có kiến thức.

Tao bình tĩnh mở máy ra trước mặt nó.

- Ông nhìn kỹ nhé.

Tao chỉ vào cái quạt chip. Một cánh quạt bị gãy, văng ra kẹt vào khe tản nhiệt.

- Hôm qua tôi làm xong, test máy chạy êm ru ông mới mang về. Ông nhìn vết gãy này xem. Vết mới tinh, nhựa trắng hếu. Mà quan trọng là cái tem bảo hành tôi dán ở ốc đây này.

Tao chỉ vào con tem vỡ bé xíu có chữ ký của tao dán đè lên con ốc giữ quạt. Tem đã bị rách.

- Ông tự ý tháo máy ra, chọc ngoáy làm gãy cánh quạt, giờ mang đến bắt đền à?

Thằng kia đỏ mặt, ấp úng:
- Tao... tao chỉ mở ra xem chúng mày có luộc đồ không thôi...

- Ông mở ra là mất bảo hành. Lỗi do ông thao tác sai. Giờ muốn sửa thì thay quạt mới. Hai trăm nghìn. Không sửa thì cầm máy về.

Giọng tao đanh lại, lạnh lùng. Tao nhìn thẳng vào mắt nó, không chớp.

Thằng kia đuối lý, lầm bầm chửi thề vài câu rồi móc ví trả tiền thay quạt.

Lúc nó về, Khánh quay sang tao, giơ ngón tay cái lên.

- Khá lắm. Phải thế chứ. Làm nghề này mà hiền là chúng nó cưỡi lên đầu ngay.

Tao cười nhạt, lau mồ hôi tay vào quần. Cảm giác chiến thắng này ngon hơn cả bát phở bò.

-

Cuối tuần. Tổng kết doanh thu.

Cái hộp Danisa đầy ắp. Trừ hết chi phí, vốn liếng, mỗi thằng đút túi được gần hai triệu.

Một con số không tưởng với tao cách đây một tháng.

- Liên hoan! - Khánh tuyên bố.

Nó phóng xe ra chợ Nghĩa Tân, mua về nửa cân thịt quay, một túi nem chua rán, lạc rang húng lìu và hai lít bia hơi đựng trong can nhựa vàng.

- Gọi cả Ngân sang đi. - Khánh bảo tao. - Ăn một mình mất lộc. Với cả... để tao xem mày với nó diễn kịch đến bao giờ.

Tao nhắn tin cho Ngân. Năm phút sau, nó sang.

Nó mặc bộ đồ ở nhà gọn gàng, tay cầm theo đĩa dưa chuột chẻ làm mồi góp vui.

Ba đứa ngồi quây quanh cái bàn gỗ ép - giờ đã thành bàn làm việc kiêm bàn ăn. Mùi thịt quay thơm phức.

- Nào, nâng ly chúc mừng "Tập đoàn công nghệ" 10 mét vuông làm ăn phát đạt! - Khánh rót bia ra cốc nhựa, hô to.

- Chúc mừng hai ông chủ. - Ngân cười, cụng cái cốc nước lọc của nó vào cốc bia của bọn tao.

Khánh uống một hơi hết nửa cốc, khà một tiếng sảng khoái rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt về kế hoạch tương lai. Nào là thuê cửa hàng mặt phố, nào là tuyển nhân viên chân dài, nào là mở chuỗi hệ thống sửa chữa toàn miền Bắc.

Tao ngồi nghe, gật gù, tay bốc miếng thịt quay giòn bì bỏ vào mồm. Ngon. Vị béo ngậy của mỡ lợn hòa với vị đắng của bia hơi đúng là cực phẩm.

Ngân ngồi đối diện tao. Nó ăn uống nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng gật đầu tán thưởng mấy câu chuyện chém gió của thằng Khánh. Trước mặt thằng Khánh, nó vẫn giữ khoảng cách với tao, xưng hô "cậu - tớ" đầy khách sáo.

- Cậu ăn đi An, miếng này nạc này. - Ngân gắp cho tao một miếng thịt, giọng điệu bình thường như bạn bè.

Nhưng bên dưới gầm bàn chật chội, một bàn chân trần đang lén lút tìm đường.

Ngón chân cái của nó chạm nhẹ vào mắt cá chân tao. Rồi trượt dần lên bắp chân.

Tao giật mình, sặc ngụm bia đang uống dở.

- Khụ... khụ...

- Làm sao thế? Ăn từ từ thôi, có ai tranh đâu mà vội. - Khánh vỗ vỗ vào lưng tao, cười hô hố.

Tao ho sù sụ, mặt đỏ tưng bừng. Tao liếc nhìn Ngân.

Mặt nó tỉnh bơ. Nó đang thong thả chấm miếng dưa chuột vào bát bột canh, mắt nhìn thẳng vào tao, trong veo và ngây thơ vô số tội.

Bàn chân nó dưới gầm bàn vẫn không dừng lại. Nó cọ nhẹ vào ống đồng của tao, trêu ngươi, khiêu khích.

Tao kẹp chặt chân nó lại bằng hai chân của mình. Giữ cứng ngắc.

Ngân hơi nhướng mày, khóe môi cong lên một chút xíu, rồi nó rút chân về.

- Hai người làm ăn tốt thế này, chắc sắp đổi đời rồi nhỉ. - Nó nói, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ giả tạo.

- Đương nhiên. Thằng An giờ tay nghề cứng lắm, sắp thành thợ cả rồi. - Khánh vỗ vai tao.

Tao cười gượng, tim vẫn đập thình thịch vì cú chạm lén lút vừa rồi.

Tao nhìn căn phòng bừa bộn máy móc. Nhìn hộp bánh Danisa đựng tiền. Nhìn thằng bạn quái chiêu và cô gái bí mật đang ngồi trước mặt.

Đây là doanh nghiệp của tao. Đây là thế giới của tao.

Nó nhỏ bé, chật chội, đôi khi bốc mùi. Nhưng ở đây, tao có tiền, có vị thế, và có cả những rung động ngầm thú vị.

Tao nâng cốc bia lên, uống cạn. Vị bia hôm nay không đắng. Nó ngọt. Ngọt lừ.
hấm
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 30: Cú tát của giảng đường và mùi mực đỏ​

Giáo trình Kinh tế vi mô của tao dùng để kê màn hình.

Nghiêm túc đấy. Cái chân đế màn hình con Dell cũ bị gãy một bên, cập kênh, tao phải nhét quyển sách dày cộp vào cho nó cân. Hậu quả là trang 125, chương về "Cung cầu và giá cả thị trường", dính một vệt đen sì to tướng.

Đó là vết keo tản nhiệt trộn với bụi máy tính.

Tao ngồi ở giảng đường, lật giở quyển sách ra ôn thi giữa kỳ. Mùi giấy cũ đã biến mất, thay vào đó là mùi khét lẹt của đồ điện tử ám vào từng trang sách. Tao nhìn những dòng chữ chi chít về đường cong bàng quan, chi phí cơ hội, nhưng trong đầu tao chỉ nhảy số về giá RAM, giá ổ cứng SSD và tiền công cài Win.

Đêm qua tao kiếm được 300 nghìn. Trong túi quần tao hiện tại có gần hai triệu.

Cái ví dày cộm ép vào đùi phải làm tao thấy tự tin lạ thường. Tao bước vào phòng thi không còn cái vẻ khúm núm, sợ sệt của thằng sinh viên nghèo kiết xác hồi đầu năm. Tao đi thẳng lưng, mặt vênh lên một tí. Tao là thợ, tao là "doanh nhân" nhỏ, tao kiếm ra tiền. Mấy cái chữ nghĩa trong sách vở này giải quyết được cái gì?

Nhưng sự đời đéo như mơ.

Giám thị phát đề. Môn Toán cao cấp.

Tao cầm tờ đề thi lên. Mặt giấy trắng tinh, mực in đen nhánh thơm mùi máy photocopy.

Câu 1: Tính tích phân bất định.
Câu 2: Giải hệ phương trình tuyến tính bằng phương pháp Gauss.
Câu 3: Tìm cực trị của hàm số.

Tao nhìn vào những ký tự $\int$, $\Sigma$, $\lambda$. Chúng nó nhảy múa trước mắt tao như những sợi dây điện bị chập cháy.

Tao đơ.

Hoàn toàn đơ.

Một tháng nay, tao chỉ biết đến "Format ổ C", "Ghost Win", "Crack Office". Bộ nhớ não tao đã bị ghi đè (overwrite) hoàn toàn bởi những thủ thuật lươn lẹo và mánh khóe kiếm tiền lẻ. Những kiến thức toán học cao siêu mà tao từng tự hào hồi cấp ba giờ trôi tuột đi đâu mất, sạch bách như dữ liệu bị xóa vĩnh viễn không thể khôi phục.

Tao cắn bút. Cái bút bi Thiên Long vỏ xanh quen thuộc giờ trở nên vô dụng. Tao không thể dùng tuốc nơ vít để vặn ra đáp án, cũng không thể dùng lệnh "Run as Administrator" để bắt bài toán này chạy theo ý mình.

Mồ hôi bắt đầu rịn ra trán. Không phải mồ hôi của lao động chân tay, mà là mồ hôi lạnh của sự bất lực.

"Xoạt."

Một tờ giấy nháp được đẩy nhẹ xuống từ bàn trên.

Thằng Long.

Nó ngồi ngay trước tao. Lưng nó thẳng tắp, tay cầm bút máy Parker viết nhoay nhoáy như rồng bay phượng múa. Nó làm bài xong từ đời nào rồi.

Tao liếc nhìn tờ giấy nháp.

Chữ thằng Long đẹp, nắn nót. Lời giải chi tiết từ A đến Z.

Nhưng bi kịch là ở chỗ: Tao đéo hiểu gì cả.

Tao nhìn vào những dòng biến đổi ma trận của nó. Tại sao dòng 1 lại trừ đi 2 lần dòng 3? Tại sao x lại bằng cái đống loằng ngoằng kia? Tao như thằng mù chữ nhìn vào văn bản tiếng Phạn.

Tao muốn chép. Nhưng chép thế nào khi không biết đâu là số 5, đâu là chữ S trong cái mớ công thức rối rắm kia? Chép sai một dấu là đi cả bài.

Cái sự bất lực nó dâng lên tận cổ họng, đắng ngắt.

Tao có tiền. Tao có kỹ năng xã hội. Tao biết cài Win cho cả cái giảng đường này. Nhưng trước mặt tờ giấy trắng và cây bút bi, tao là một thằng phế vật.

Long quay xuống, nhướng mày ra hiệu "Chép đi".

Tao lắc đầu. Cười méo xệch.

Tao gục mặt xuống bàn. Tiếng quạt trần quay vù vù trên đầu nghe như tiếng cười nhạo báng. Hóa ra, cái "thông minh" của tao chỉ là khôn vặt. Còn cái trí tuệ thật sự để ngồi ở giảng đường đại học này, tao đã vứt mẹ nó vào sọt rác từ lúc nào không hay.

"Hết giờ! Thu bài!"

Tao nộp tờ giấy trắng tinh, chỉ ghi mỗi họ tên và mã sinh viên.

***

Tiết sau. Trả bài kiểm tra điều kiện môn Kinh tế vi mô tuần trước.

Ông thầy giảng viên là một tiến sĩ già, nổi tiếng khó tính và hay châm chọc sinh viên. Ông cầm xấp bài thi, gõ gõ xuống mặt bàn giáo viên *cộp cộp*.

- Lớp này học hành chểnh mảng lắm. Điểm thấp lẹt đẹt. Đặc biệt có mấy anh chị chắc tưởng mình giỏi rồi, đi học như đi dạo mát.

Ông bắt đầu đọc tên trả bài.

- Nguyễn Văn A, 7 điểm.
- Trần Thị B, 8 điểm.
- Phạm Đức Long, 9 điểm.

Thằng Long lên lấy bài, mặt tỉnh bơ. Cả lớp nhìn nó ngưỡng mộ. Vừa giàu, vừa đẹp trai, vừa học giỏi. Nó là "con nhà người ta" phiên bản hoàn hảo.

- Nguyễn Minh An.

Tim tao thót một cái.

- Anh An đâu?

- Dạ... có em. - Tao đứng dậy, giọng lí nhí.

Ông thầy nhìn tao qua cặp kính lão trễ xuống mũi. Ánh mắt ông soi mói, như đang nhìn một mẫu vật lạ bị lỗi.

- Anh An này. Tôi thấy anh trong giờ hay ngủ gật lắm. Chắc tối làm thêm vất vả à? Hay bận nghiên cứu khoa học?

Cả lớp cười rộ lên. Mấy đứa con gái bàn đầu quay xuống nhìn tao tủm tỉm. Bọn nó biết thừa tao là thằng thợ cài Win dạo, suốt ngày lếch thếch đi dán quảng cáo.

- Bài của anh đây. Cầm lấy mà về treo lên tường làm kỷ niệm.

Ông thầy thả tờ bài thi xuống mép bàn. Tờ giấy bay lảo đảo rồi rơi xuống đất.

Tao đi lên, cúi xuống nhặt.

Một con số 2 to đùng, đỏ chót, được khoanh tròn ngay giữa trang giấy. Màu mực đỏ tươi roi rói, nhìn nhức cả mắt.

Số 2.

Hồi cấp ba, tao là học sinh giỏi Toán nhất nhì trường huyện. Tao là niềm tự hào của cả dòng họ. Bố mẹ tao bán mặt cho đất bán lưng cho trời để tao được ngồi ở đây.

Và tao trả ơn ông bà bằng một con 2 đỏ lòm.

Tao cầm bài kiểm tra, đi về chỗ. Quãng đường từ bục giảng về bàn học dài lê thê. Tao cảm giác như hàng trăm con mắt đang găm vào lưng tao.

- Ê, thợ cả mà cũng tạch à? - Một thằng ngồi bàn bên cạnh thì thầm, cười đểu. Thằng này hôm nọ vừa nhờ tao cài driver máy in, lúc trả tiền còn mặc cả bớt 10 nghìn.

Máu nóng dồn lên mặt tao.

Cái cảm giác nhục nhã này nó khác hẳn cái nhục khi bị bà Hồng đòi tiền nhà hay bị lão xe ôm lừa. Cái nhục đó là do tao yếu thế, tao nghèo. Còn cái nhục này là do tao ngu. Do tao tự buông thả mình.

Tao ngồi xuống ghế, vò nát tờ bài thi trong tay.

Thằng Long quay xuống, nhìn tao ái ngại:
- Thôi, thua lần này ta gỡ lại lần khác.

Tao không trả lời. Tao nhét cục giấy lộn vào sâu trong đáy balo, chèn dưới cái laptop nặng trịch.

***

Tan học.

Tao không về phòng trọ ngay. Tao cũng không đi tìm Ngân. Tao cần một chỗ để thở.

Tao đi ra sau khu giảng đường, chỗ có mấy cây xà cừ cổ thụ và bức tường rêu phong loang lổ.

Trên thân cây xà cừ sần sùi, tao nhìn thấy một cái decal quen thuộc.

Cái tem "SỬA MÁY TÍNH TẠI NHÀ - ALO LÀ CÓ" do chính tay tao dán trộm cách đây hai tuần.

Góc decal đã bị ai đó cạy, bong ra một mảng, cong queo, dính đầy bụi đất. Lớp keo dán rẻ tiền không chịu được nắng mưa, chảy ra nham nhở. Trông nó nhem nhuốc, lạc lõng giữa cái không gian học thuật này.

Tao đứng nhìn cái decal của chính mình.

Đây là thành tựu của tao sao? Một miếng giấy decal bé tí, đi dán trộm, kiếm vài đồng bạc lẻ từ sự thiếu hiểu biết của người khác?

Tao sờ vào túi quần. Hai triệu vẫn còn đó. Dày cộm.

Nhưng sao tao thấy nó nhẹ bẫng. Nó không mua lại được cái sĩ diện vừa bị đạp đổ trên giảng đường. Nó không mua được kiến thức để tao điền vào tờ giấy thi.

Tao bóc cái decal ra. Lớp keo dính chặt vào tay tao, nhớp nháp, khó chịu. Tao vo tròn nó lại, búng đi.

Cái decal bay vèo vào thùng rác.

Tao nhận ra mình đang đi lệch đường. Lệch vãi cả lìn.

Tao cứ tưởng mình khôn ngoan khi kiếm được tiền sớm hơn bạn bè đồng trang lứa. Tao cười chê bọn nó chỉ biết cắm đầu vào sách vở. Nhưng thực ra, tao đang bán rẻ tương lai của mình với giá vài trăm nghìn một ngày.

Bố mẹ tao ở quê không bán lợn, bán gà để tao lên đây làm thằng thợ sửa máy tính dạo. Họ muốn tao thành cử nhân, thành ông nọ bà kia.

Điện thoại rung. Tin nhắn của mẹ.

"Con ơi, sắp thi chưa? Học hành chăm chỉ nghe con. Mẹ mới gửi ít lạc rang muối vừng lên, chắc mai kia là tới. Cố gắng ăn uống đầy đủ nhé."

Tao đọc tin nhắn. Sống mũi cay xè.

Tao nhìn xuống đôi bàn tay mình. Móng tay đen sì vì dầu máy và bụi bẩn.

Mùi mực đỏ trên bài kiểm tra dường như vẫn còn ám vào tay tao, nồng nặc hơn cả mùi dầu luyn.

Tao đứng dựa lưng vào gốc cây, nhắm mắt lại.

Hôm nay, cái "ông chủ nhỏ" trong tao đã chết lâm sàng. Chỉ còn lại thằng sinh viên năm nhất với bảng điểm nát bét và nỗi sợ hãi tột cùng về ngày mai.

Tao phải học lại. Nghiêm túc. Trước khi quá muộn.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 31: Đơn xin nghỉ việc​

Tao ngồi trước bàn làm việc – thực chất là hai cái bàn gỗ ép ghép lại, ngổn ngang tua vít, ổ cứng và dây cáp.

Trên màn hình máy tính, con trỏ chuột nhấp nháy ở dòng code cuối cùng của một bản crack Win. Bên cạnh bàn phím là cuốn giáo trình Toán cao cấp dày cộp, trang giấy trắng tinh bị gió quạt tản nhiệt thổi bay phần phật.

Tao nhìn đồng hồ. 6 giờ chiều.

Theo lịch ngày hôm nay, 4 tiếng nữa tao phải có mặt ở Đặng Tiến Đông. Phải chui vào cái kho tối om, ngồi im như thóc, nín thở mỗi khi có tiếng còi hú và làm bạn với nỗi sợ bị còng tay.

Đổi lại, sáng mai tao sẽ có 200 nghìn.

Nhưng đổi lại nữa, tao sẽ lại ngủ gục trên giảng đường. Tao sẽ lại nhìn đề thi như nhìn bức vách. Và con điểm 2 đỏ chót kia sẽ có thêm vài người anh em song sinh nữa trong bảng điểm cuối kỳ.

Tao sờ tay vào túi quần. Ví dày.

Doanh thu từ "Tập đoàn công nghệ" của tao và Khánh đang ổn định. Tao không còn là thằng An chết đói phải đếm từng nghìn lẻ mua mì tôm vụn. Tao đã có quyền lựa chọn.

Bài toán kinh tế được đặt ra:

Phương án A: Tiếp tục tham lam. Cày ngày sửa máy, cày đêm trông kho. Tiền nhiều, nhưng rủi ro pháp lý cao, sức khỏe nát, học hành vứt đi. Kết quả: Có thể bị đuổi học hoặc dính vòng lao lý.

Phương án B: Cắt bỏ thứ không quan trọng. Tập trung vào mảng sửa máy tính (an toàn, có kỹ năng) và quay lại cày cuốc việc học. Tiền ít đi một chút, nhưng ngủ ngon và đầu óc tỉnh táo.

Tao gập laptop lại. Tiếng *bộp* dứt khoát.

Tao chọn B.

Tao không thể bán rẻ tương lai của mình với giá 200 nghìn một đêm mãi được. Tao cần thời gian. Thời gian là thứ duy nhất tao không thể crack hay download lậu.

Tao vớ lấy cái áo khoác, xỏ giày. Lần này tao không đeo khẩu trang đen kín mít như mọi khi.

***

Quán bia hơi vỉa hè nằm khuất sau một bãi tập kết vật liệu xây dựng trên đường Đê La Thành.

Giờ này là giờ tan tầm của dân văn phòng, nhưng lại là giờ "xả hơi" của đám dân chợ búa, cửu vạn và những kẻ sống về đêm như Tuấn Gà.

Hắn ngồi một mình ở góc quán, chân gác lên cái ghế nhựa đối diện. Trên bàn là một ca bia hơi vơi nửa, một đĩa lạc luộc và bao Thăng Long mềm bẹp dí.

Tuấn Gà trông tã hơn mọi khi. Mắt hắn đục ngầu, vằn lên những tia máu đỏ quạch. Da mặt xám ngoét, lấm tấm mồ hôi dầu. Cái hình xăm bọ cạp trên cổ hắn co giật mỗi khi hắn rít thuốc.

Tao bước đến, kéo ghế ngồi xuống đối diện.

Hắn ngước lên, lờ đờ nhìn tao, rồi nhếch mép cười. Nụ cười không chạm đến đáy mắt.

- Đến sớm thế? Chưa đến giờ nhận ca mà. Hay đói thuốc, muốn ứng trước?

Tao gọi một cốc nhân trần đá. Tao không uống bia. Tao cần tỉnh táo để đàm phán.

- Tao không đến nhận ca. - Tao nói, giọng bình thản.

Tuấn Gà ngừng nhai hạt lạc. Hắn nheo mắt, cái nhìn sắc lạnh như dao lam lướt qua mặt tao.

- Thế đến làm gì? Mời tao đi ăn cưới à?

- Tao đến xin nghỉ.

Không gian ồn ào của quán bia dường như bị lọt thỏm ra ngoài tai tao. Chỉ còn lại tiếng *tách tách* của bọt bia vỡ trong ca nhựa của hắn.

Tuấn Gà châm điếu thuốc mới, rít một hơi sâu, giữ khói trong phổi thật lâu rồi phả thẳng vào mặt tao. Mùi khói thuốc khét lẹt, cay nồng.

- Lý do? - Hắn hỏi cộc lốc. - Chê tiền ít à? Hay sợ?

- Tao sợ. - Tao thừa nhận thẳng thắn. - Nhưng không phải sợ công an. Tao sợ tao làm hỏng việc của mày.

Hắn nhướng mày, vẻ ngạc nhiên. Hắn đợi tao nói tiếp.

- Dạo này tao đi học, lại làm thêm ban ngày. Đầu óc tao lúc nào cũng quay cuồng. Đêm ngồi kho, tao bắt đầu buồn ngủ. Hôm qua tao suýt ngủ gật lúc xe hàng đến.

Tao nhìn thẳng vào mắt hắn:

- Mày biết quy tắc rồi đấy. Chỉ cần tao lơ là một giây, không kịp báo động, cả cái kho hàng của mày đi tong. Tao không muốn vì 200 nghìn của tao mà mày mất cả tỷ bạc. Tao là mắt xích yếu, tao tự biết đường rút lui để mày tìm thằng khác ngon hơn.

Tuấn Gà im lặng. Hắn xoay xoay ca bia trên mặt bàn ướt át.

Lý lẽ của tao đánh trúng vào cái sườn của hắn: Sự an toàn của dòng tiền. Tao không van xin hắn cho tao nghỉ vì tao bận học (hắn quan tâm đéo gì chuyện học của tao). Tao nói về lợi ích của hắn.

Hắn thò tay vào túi áo khoác da, rút ra một xấp tiền. Toàn tờ 200, 500 nghìn buộc dây chun.

Hắn rút ra hai tờ 500 nghìn, ném toẹt xuống trước mặt tao.

- Thưởng nóng thêm một triệu. Tăng lương thêm 50k 1 buổi. Làm tiếp không?

Đó là phép thử.

Một triệu bằng cả tuần tao hì hục cài Win dạo.

Tao nhìn hai tờ tiền xanh lét nằm trên mặt bàn dính đầy dầu mỡ và vỏ lạc. Nó hấp dẫn. Nó quyền lực.

Nhưng tao lắc đầu.

Tao rút ví, lấy ra tờ 10 nghìn trả tiền cốc nhân trần của mình.

- Cảm ơn mày. Nhưng tao quyết rồi. Tao không nhận.

Tao đẩy hai tờ 500 nghìn về phía hắn.

Tuấn Gà nhìn tao trân trối. Có lẽ trong cái thế giới của hắn, thằng nào cũng tham lam, thằng nào cũng có cái giá. Việc tao từ chối tiền tươi thóc thật làm hắn thấy lạ lẫm.

Hắn bật cười. Tiếng cười khàn đặc, nghe như tiếng ho. Hắn thu tiền về, nhét lại vào túi.

- Được. Khá lắm. Thằng Khánh nó chọn bạn khéo đấy.

Hắn uống cạn ca bia, đặt mạnh xuống bàn *cộp* một cái.

- Nghỉ thì nghỉ. Tao cũng đéo thiếu người. Nhưng nhớ cái mồm. Những gì mày thấy ở kho...

- Tao quên hết rồi. - Tao cắt ngang. - Tao chưa từng đến Đặng Tiến Đông. Tao chỉ biết cài Win dạo thôi.

Tuấn Gà gật gù. Hắn nhìn ra dòng xe cộ bụi bặm ngoài đường, ánh mắt bỗng chùng xuống, mệt mỏi và già nua hơn cái tuổi đôi mươi của hắn rất nhiều.

- Học cho tử tế vào. - Hắn nói, giọng nhỏ, gần như lầm bầm. - Ngày xưa tao cũng đỗ cấp 3 trường điểm đấy. Nhưng tao bỏ... Giờ thì chỉ biết làm đêm thôi.

Câu nói lửng lơ rơi tõm vào không khí.

Hắn không nhìn tao nữa, giơ tay gọi chủ quán lấy thêm bia.

Tao đứng dậy.

- Chào mày. Bảo trọng.

Tao quay lưng bước đi. Không ai giữ lại. Không có màn dọa dẫm hay níu kéo nào. Cuộc chia tay diễn ra sòng phẳng và lạnh lùng đúng chất đường phố.

Ra đến lề đường, tao thò tay vào túi quần sau.

Cái khẩu trang vải đen sì tao hay đeo mỗi khi đi làm đêm. Nó đã bắt đầu sờn rách, ám mùi bụi kho và mùi thuốc lá của Tuấn Gà.

Đó là tấm vé thông hành vào thế giới ngầm của tao suốt tháng qua.

Tao vo tròn nó lại.

Một chiếc xe rác đang đi tới, mấy bà lao công đang hất những thùng rác sinh hoạt lên xe. Mùi xú uế bốc lên nồng nặc.

Tao ném cái khẩu trang vào thùng xe.

Nó nằm lọt thỏm giữa đống vỏ dưa hấu và túi ni lông bẩn thỉu. Chiếc xe rác lăn bánh, cuốn nó đi xa dần.

Tao hít một hơi thật sâu. Không khí Hà Nội vẫn bụi, vẫn xăng xe, nhưng tao thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng. Như vừa trút bỏ được một lớp da chết xấu xí.

Tao đã cắt đứt cái đuôi đen tối của mình. Từ giờ, tao chỉ kiếm tiền sạch. Dù ít, dù vất vả, nhưng tao có thể ngẩng cao đầu mà đi.

Về đến phòng trọ.

Thằng Khánh vẫn đang ngủ, chân gác lên bàn phím, tiếng ngáy đều đều.

Tao ngồi vào bàn học. Gạt sang một bên đống tua vít và ốc vít.

Tao mở quyển giáo trình Toán cao cấp ra. Trang sách chi chít những ma trận, định thức mà hôm nọ tao nhìn như bức vách.

Tao cầm cây bút bi lên.

Bắt đầu lại từ trang số 1.

Túi tiền tao sẽ vơi đi một nửa. Nhưng cái đầu tao sẽ được lấp đầy. Và lần này, tao sẽ không để con điểm 2 nào tát vào mặt mình nữa.

Ngoài cửa sổ, nắng sớm bắt đầu chiếu xiên vào, rọi thẳng lên vết mực đen sì trên trang sách. Tao mỉm cười, bắt đầu giải bài toán đầu tiên.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo