[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

haiautrang

Yếu sinh lý
Lúc đầu mày xây dựng nhân vật hay. Tuyến truyện rất ổn. Nhưng càng lúc mày càng đuqa nhân vật vào bối cảnh và hành động chả ra làm sao cả. Tao đọc ko có chút đồng cảm nào ngoài nhận thấy một thằng người như phản diện. Hợm hĩnh mà tự ti. Ngu xuẩn nhưng tưởng là tài. Gia trưởng như phaa Nhiều thằng con trai xứ Đông Lào. Đọc nó mệt mỏi vl. Kiểu thằng con trai mới lớn ra HN chương đầu và thằng hiện tại đéo liên quan tới nhau vậy. Nói thật mày bớt xoáy vào tình yêu tình báo ghen tuông ntn vì người bình thường đeow ai làm thế
tao phải like cho mày
 

Chương 5: Đi tìm đường tới trường​

Sáng hôm sau, tao tỉnh dậy vì tiếng còi xe inh ỏi vọng từ ngoài đường lớn vào, dù cái phòng trọ nằm tít sâu trong ngõ.

Thằng Dũng vẫn ngủ say như chết, mồm há hốc, nước dãi chảy ướt một mảng gối. Tao rón rén bước qua người nó, chui vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Nhìn vào gương, tao thấy một thằng nhà quê mắt thâm quầng, tóc tai dựng ngược.

Tao móc ví kiểm tra lại lần nữa. Một tờ một trăm, một tờ hai chục, một tờ mười nghìn. Tổng cộng 130 nghìn.

Tao thở dài, nhét tiền vào sâu trong túi quần bò, cài khuy túi lại cho chắc. Hôm nay tao phải lên trường nộp hồ sơ nhập học. Đại học Thương Mại. Nghe oai phết, nhưng tao còn chưa biết cái cổng trường nó tròn méo ra sao.

"Dũng, ê Dũng." Tao lay chân thằng bạn.

Nó ú ớ, mắt nhắm tịt: "Gì? Để bố ngủ."

"Trường tao đi đường nào?"

Dũng gãi háng, ngáp một cái rõ to rồi làu bàu: "Mày ra đầu ngõ, bắt xe buýt số 32 hoặc 20 gì đấy. Cứ thấy cái nào đông đông, có chữ 'ĐH' thì nhảy tót lên. Hà Nội nằm trong lòng bàn tay ấy mà. Lên xe nhớ giữ ví, móc túi nhanh hơn ảo thuật đấy."

Nói xong nó trùm chăn ngủ tiếp. Chỉ dẫn thế thì bố tao cũng chịu.

Tao khoác cái balo laptop nặng trịch lên vai. Trong đó là toàn bộ giấy tờ nhập học và con laptop cũ. Tài sản lớn nhất đời tao, mất là ăn cám.

Tao bước ra khỏi cửa. Cái ngõ 165 Cầu Giấy ban ngày trông còn tấp nập hơn ban đêm. Hàng quán bày la liệt, mùi bún chả, mùi than tổ ong sộc lên nồng nặc.

Tao rút con Samsung Galaxy Y cũ mèm ra, bật 3G lên để tra Google Maps. Mạng quay tít mù. Cái chấm xanh định vị nhảy lambada loạn xạ trên màn hình. Lúc thì nó báo tao đang ở Cầu Giấy, lúc lại văng mẹ sang tận... Yên Hòa.

"Rẽ phải, sau đó rẽ trái..."

Tao làm theo cái giọng chị Google đều đều vô cảm. Đi được mười phút, tao thấy mình lại đứng trước cửa hàng bún chả lúc nãy. Đậu má, lạc ngay trong cái ngõ nhà mình.

Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán. Tao tắt cụ cái điện thoại vô dụng, quyết định dùng mồm.

"Cô ơi, ra đường Cầu Giấy đi lối nào ạ?"

Bà bán bún chả đang quạt than khói mù mịt, không thèm ngẩng lên, hất hàm về phía tay trái: "Thẳng."

Tao cắm đầu đi thẳng. Cuối cùng cũng lết được ra đường lớn.

Cảnh tượng trước mắt làm tao choáng váng. Đường Cầu Giấy lúc 7 giờ sáng là một dòng sông xe cộ đặc quánh. Tiếng động cơ gầm rú, khói bụi mịt mù. Người ta đi như ăn cướp, chen chúc từng xăng-ti-mét đường nhựa.

Tao đứng nép vào trạm xe buýt, lơ ngơ như bò đội nón. Một chiếc xe buýt màu vàng đỏ lù lù lao tới, phanh "kít" một cái cháy đường. Cửa xe mở toang.

"Lên không? Lên nhanh!" Thằng lơ xe nhoài người ra hét.

Tao thấy trên kính xe có dán chữ "ĐH Sư Phạm - ĐH Quốc Gia...". Chắc là nó rồi. Tao lao lên.

"Gọn vào em ơi! Đứng nghệt mặt ra đấy tắc mẹ cửa rồi!" Thằng lơ xe dúi vào lưng tao một cái đau điếng.

Tao loạng choạng bám vào cái tay vịn sắt lạnh ngắt. Xe chật như nêm cối. Mùi mồ hôi, mùi dầu gió, mùi bánh mì kẹp thịt trộn lẫn vào nhau tạo thành một thứ không khí ngột ngạt đến khó thở.

"Vé lượt hay vé tháng?"

"Vé lượt anh ơi. Cho em về Thương Mại." Tao đưa tờ 10 nghìn lẻ.

Thằng lơ xe xé cái vé mỏng tang, đưa lại tao 3 nghìn tiền thừa, rồi nhìn tao bằng ánh mắt thương hại:
"Thương Mại đi ngược chiều bố trẻ ạ. Đây là xe lên Bờ Hồ. Xuống bến sau rồi bắt xe ngược lại."

Tao chết điếng. Máu nóng dồn lên mặt. Cả xe quay lại nhìn tao. Mấy đứa sinh viên đeo tai nghe tủm tỉm cười. Tao chỉ muốn độn thổ.

"Xuống bến này luôn đi!"

Xe phanh gấp. Cửa mở. Tao bị dòng người phía sau đẩy văng xuống vỉa hè.

Tao đứng trơ trọi ở một cái bến lạ hoắc, xung quanh là những tòa nhà cao tầng xa lạ. Mất mẹ 7 nghìn cho một chuyến đi ngu ngốc dài đúng 500 mét.

Tao nhìn sang bên kia đường. Dòng xe cộ chạy ngược chiều vun vút. Không có vạch kẻ đường cho người đi bộ, cũng chẳng có cầu vượt gần đây. Muốn sang đường bắt xe ngược lại, tao phải băng qua cái dòng thác lũ sắt thép kia.

Tao nuốt nước bọt. Sợ vãi linh hồn.

Tao quyết định không đi xe buýt nữa. 130 nghìn trừ đi 7 nghìn, còn 123 nghìn. Tiền còn ít lắm, không được phép sai nữa. Tao sẽ đi bộ.

Google Maps (khi đã ổn định sóng) báo: "Cách trường Đại học Thương Mại 2,5 km."

2,5 cây số. Ở quê tao đi bộ chăn bò cả ngày không sao. Nhưng đi bộ ở cái vỉa hè Hà Nội này là một cực hình.

Vỉa hè bị chiếm dụng sạch sẽ. Chỗ thì làm bãi gửi xe, chỗ thì bán trà đá, chỗ thì đào bới ngổn ngang lát lại đá xanh đá đỏ gì đấy. Tao cứ phải đi luồn lách, chốc chốc lại phải nhảy xuống lòng đường đi chung với xe máy, rồi lại nhảy lên tránh ô tô.

Nắng bắt đầu lên cao. Cái nắng hanh hao của mùa thu Hà Nội tưởng nhẹ nhàng mà rát mặt phết.

Tao đi được một lúc thì cái áo phông ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào lưng. Cái balo laptop cứ đập vào lưng "bộp bộp" theo từng bước chân. Khát nước khô cả cổ họng nhưng tao tiếc tiền không dám mua chai nước suối 5 nghìn.

Tao dừng lại ở ngã tư, định hỏi đường cho chắc ăn.

"Chú ơi, hướng này về Mai Dịch đúng không ạ?" Tao hỏi một ông xe ôm đang ngồi đọc báo.

Ông ta hạ tờ báo xuống, liếc tao: "Đi xe không? 20 nghìn chở tận cổng."

"Dạ không, cháu hỏi đường thôi."

Ông ta hừ một tiếng, giơ tờ báo lên che mặt: "Không đi thì lượn, hỏi han gì sáng ngày ra hãm tài."

Tao cứng họng. Đắng ngắt.

Tao lại hỏi một chị văn phòng đang đứng chờ đèn đỏ. Chị ta đeo khẩu trang kín mít, mắt dán vào điện thoại. Tao vừa mở mồm "Chị ơi...", chị ta đã lùi lại một bước, tay ôm chặt cái túi xách như sợ tao giật mất, lắc đầu quầy quậy rồi rồ ga phóng đi khi đèn còn chưa chuyển xanh.

Ở cái thành phố này, sự tử tế dường như cũng được niêm yết giá. Không ai cho không ai cái gì, kể cả một lời chỉ đường.

Tao lầm lũi đi tiếp.

Từng dòng xe máy tay ga lướt qua tao. Những đứa con gái trạc tuổi tao, váy ngắn, da trắng bóc, ngồi sau xe SH cười nói rôm rả. Mùi nước hoa của họ bay lại, thơm phức, đối lập hẳn với cái mùi mồ hôi chua loét trên người tao.

Tự nhiên tao thấy mình bé nhỏ vãi cứt.

Tao như một con kiến đen đủi đang cố bò ngược dòng nước lũ. Xung quanh là những tòa nhà kính sáng loáng, những tấm biển quảng cáo tiếng Anh, những con người ăn mặc sành điệu. Họ thuộc về thế giới này. Còn tao? Tao là thằng nhà quê với cái balo nặng trĩu và 123 nghìn trong túi.

Gần 10 giờ trưa, cái cổng trường to đùng cũng hiện ra trước mắt.

Chữ "ĐẠI HỌC THƯƠNG MẠI" màu vàng chóe gắn trên cổng đá.

Tao đứng dựa vào gốc cây xà cừ bên đường, thở dốc như chó thè lưỡi. Chân tao mỏi nhừ, phồng rộp lên vì đôi giày bata Thượng Đình cứng ngắc.

Đáng lẽ tao phải thấy háo hức. Đáng lẽ tao phải thấy tự hào kiểu "vượt khó vươn lên". Nhưng không.

Tao chỉ thấy mệt. Và sợ.

Nhìn cái cổng trường to vật vã, nhìn đám sinh viên ra vào tấp nập, tao thấy mình lạc lõng kinh khủng.

Tao lôi điện thoại ra, nhìn vạch sóng chập chờn. Không có tin nhắn nào cả.

Tao đứng đó, giữa cái nắng trưa Hà Nội, nhận ra rằng quãng đường từ nhà đến đây không chỉ là ba trăm cây số địa lý. Nó xa hơn nhiều. Và tao vừa mới chỉ đi được bước đầu tiên của một cuộc hành xác dài đằng đẵng.

Tao xốc lại cái balo, hít một hơi đầy mùi bụi đường, rồi lầm lũi bước qua cổng trường.
Ngày thứ 2 đặt chân lên hn năm 2003, tao lang thang xe đạp muột buổi sáng, đi hết các con phố chính của quận Cầu Giấy và Tây Hồ để định hình đường đi lối lại. Từ ấy mới nắm được bên nào chiều đi bên nào chiều về của mấy tuyến bus kiểu 24: Long Biên - Công viên nước - Long Biên
Hay tuyến 16: Giáp Bát - ĐHSP hoặc tuyến 30 Mai Động - Hoàng Quốc Việt..,
 

Baolong199x

Yếu sinh lý
Lúc đầu mày xây dựng nhân vật hay. Tuyến truyện rất ổn. Nhưng càng lúc mày càng đuqa nhân vật vào bối cảnh và hành động chả ra làm sao cả. Tao đọc ko có chút đồng cảm nào ngoài nhận thấy một thằng người như phản diện. Hợm hĩnh mà tự ti. Ngu xuẩn nhưng tưởng là tài. Gia trưởng như phaa Nhiều thằng con trai xứ Đông Lào. Đọc nó mệt mỏi vl. Kiểu thằng con trai mới lớn ra HN chương đầu và thằng hiện tại đéo liên quan tới nhau vậy. Nói thật mày bớt xoáy vào tình yêu tình báo ghen tuông ntn vì người bình thường đeow ai làm thế
Chưa iêu chưa hiểu được đâu. Bgio đặt vào tình cảnh của nó thì sẽ hiểu :))
 

Phangphapphuphang99

Yếu sinh lý
Đến bây giờ tao đọc chẳng qua thấy vui thôi chứ tao nghĩ mày cũng chả ra cái đầu buồi gì. Cuộc đời mày cũng chẳng đi đc đến đâu. Vì học hành tao thấy mày chẳng bao giờ đề cập đến chắc chắn các môn mày sẽ ko qua đc và sẽ bị học lại hoặc bị đuổi. Còn bản chất ko có tiền ko có học thì chả có con nào theo mày. Đcm ở cuộc sống này để gái theo thì thứ nhất phải có tiền thứ 2 phải đẹp trai hoặc là mày phải học thật giỏi chứ cứ cặm cụi sửa mays cái máy với bán mấy cái ốp lưng thì tao nghĩ mày cũng chả làm gì cho đời.
 

Coldcoffee221294

Yếu sinh lý
Đến bây giờ tao đọc chẳng qua thấy vui thôi chứ tao nghĩ mày cũng chả ra cái đầu buồi gì. Cuộc đời mày cũng chẳng đi đc đến đâu. Vì học hành tao thấy mày chẳng bao giờ đề cập đến chắc chắn các môn mày sẽ ko qua đc và sẽ bị học lại hoặc bị đuổi. Còn bản chất ko có tiền ko có học thì chả có con nào theo mày. Đcm ở cuộc sống này để gái theo thì thứ nhất phải có tiền thứ 2 phải đẹp trai hoặc là mày phải học thật giỏi chứ cứ cặm cụi sửa mays cái máy với bán mấy cái ốp lưng thì tao nghĩ mày cũng chả làm gì cho đời.
Chắc thằng bố con mẹ mày tự hào về mày lắm nhỉ. Ranh con nứt mắt, lông dái còn tơ mà lên mặt dạy đời ai? Tài khoản nổi 1 tỷ chưa? Đéo đọc thì cút
 

Phangphapphuphang99

Yếu sinh lý
Chắc thằng bố con mẹ mày tự hào về mày lắm nhỉ. Ranh con nứt mắt, lông dái còn tơ mà lên mặt dạy đời ai? Tài khoản nổi 1 tỷ chưa? Đéo đọc thì cút
Mấy con lợn thì biết con cặc gì bố mày đẻ ra đc cả mày, còn tao góp ý cũng chỉ để nó phát triển theo một chiều hướng tích cực hơn hiểu ko con chó. Chứ cứ loay hoay mấy cái ốp lưng thì đời nó toang.
 

Coldcoffee221294

Yếu sinh lý
Mấy con lợn thì biết con cặc gì bố mày đẻ ra đc cả mày, còn tao góp ý cũng chỉ để nó phát triển theo một chiều hướng tích cực hơn hiểu ko con chó. Chứ cứ loay hoay mấy cái ốp lưng thì đời nó toang.
Loại ngu k phân biệt được đâu là chuyện, đâu là truyện. Góp ý cc. Ngậm mồm mà cút
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 196: Kẻ bám đuôi

Tao đéo biết chính xác là mấy ngày đã trôi qua kể từ cái đêm kinh hoàng ở phòng Vy. Thời gian đối với tao bây giờ chỉ còn là những mảng màu xám xịt, nhờ nhờ, lặp đi lặp lại một cách đặc quánh và buồn nôn.

Đại bản doanh Bùi Xương Trạch im lìm hơn nhiều so với những ngày bình thường khác. Tao, một thằng tính khí lỳ lợm ngày nào giờ tự nhốt mình trong cái phòng ngủ chật hẹp, sống vật vờ đéo khác gì một cái xác không hồn chưa kịp đem chôn.

Bàn tay phải của tao quấn những lớp băng gạc trắng toát, giờ đã ngả màu cáu bẩn. Chỗ khớp xương gồ lên rỉ ra những vệt máu khô thâm đen, cứng ngắc sau cú đấm điên cuồng vào bức tường hôm đó. Mỗi lần cử động, cơn đau thấu xương lại ập đến, lan từ các đốt ngón tay lên tận bả vai. Nhưng thề có trời, cái đau đớn về mặt thể xác ấy chẳng là cái đinh gì so với sự tàn phá đang diễn ra bên trong đại não tao. Cơn đau thể xác chỉ nhắc nhở tao rằng tao còn sống, còn cơn đau tâm trí thì đang đục khoét, gặm nhấm tao từng giây từng phút.

Căn phòng của tao lúc nào cũng đóng kín cửa sổ, nặc mùi khói thuốc lá Thăng Long khét lẹt quyện với cái mùi chua loét của hơi bia rẻ tiền. Râu ria tao lởm chởm đâm ra như cước, hai hốc mắt sâu hoắm, thâm quầng vì những đêm thức trắng.

Mỗi khi tao nhắm mắt lại, ảo giác lại ập đến. Tao đéo thấy lại được những kỷ niệm đẹp đẽ ngày xưa, đéo thấy nụ cười của Vy lúc tao chở nó lượn lờ phố xá nữa. Cái duy nhất chớp nháy trong võng mạc tao là ánh mắt kinh tởm, ghê sợ tột độ của nó khi nhìn tao co rúm ở góc tường. Bên tai tao cứ văng vẳng tiếng thét xé lòng: "Bỏ em ra!". Hình ảnh chiếc áo đứt tung cúc, rách toạc dưới bàn tay thô bạo của tao trở thành một bản án lương tâm, một bản án chung thân không có lệnh ân xá.

Tao ân hận. Một sự ân hận muộn màng, cay đắng và bất lực đến cùng cực. Giá như tao kiềm chế được. Giá như tao không để cơn ghen tuông biến mình thành một con thú hoang. Tao không chỉ làm tổn thương thể xác của người con gái tao yêu, mà tao đã bóp nát bét sự tôn nghiêm, bóp nát lòng tự trọng của cô ấy. Chữ "Giá như..." cứ lặp đi lặp lại trong đầu tao như một câu thần chú vô dụng của những kẻ thất bại. Nhưng thời gian thì đéo thể quay ngược lại được.

Sự dằn vặt tột độ cộng với nỗi nhớ cào xé ruột gan khiến tao không thể ngồi yên mãi trong căn phòng sực mùi khói thuốc này. Tao khao khát được nói một lời xin lỗi tử tế, dù chỉ là một lời xin lỗi để tao bớt khốn nạn đi một chút. Tao muốn nhìn thấy Vy, chỉ để biết rằng nó vẫn ổn, rằng nó không bị cái sự bạo lực của tao làm cho suy sụp.

Nhưng tao không dám nhắn tin. Cầm điện thoại lên, gõ được vài chữ rồi lại xóa. Tao cũng không dám gọi điện. Tao biết chắc chắn số của tao đã nằm trong danh sách đen, hoặc nếu nó có đổ chuông thì nó cũng sẽ không bao giờ bắt máy. Tao làm gì còn tư cách gì để đòi hỏi sự giao tiếp từ nó nữa.

Thế là, từ một thằng đàn ông luôn ngẩng cao đầu, tao tự biến mình thành một "kẻ bám đuôi" hèn mọn và tuyệt vọng.

Buổi tối, khi cái lạnh buốt của gió mùa tràn về, tao xách con Wave tã lượn lờ quanh cái ngõ trọ quen thuộc của Vy. Tao không dám đỗ xe trước cổng. Tao tấp xe vào cái gốc cây ở tít phía ngoài, cách xa khu nhà của Vy một đoạn. Mặc kệ sương rớt lạnh ngắt, tao châm điếu thuốc, rít những hơi dài, ngước đôi mắt đỏ ngầu nhìn đăm đăm lên ánh đèn hắt ra từ ô cửa sổ phòng nó trên tầng. Đôi khi chỉ thấy một cái bóng đen lướt qua rèm cửa, tim tao cũng đập lỗi một nhịp. Đứng đến khi chân tay tê cóng, sương ướt sũng vai áo, tao mới lủi thủi đi về như một bóng ma lạc loài.

Ban ngày, tao bỏ bê ki-ốt, trốn học. Tao phi xe lên tận cổng trường Kinh tế Quốc dân. Tao dừng xe tít bên kia đường, cách xa cổng trường, lẩn vào đám xe ôm truyền thống đang chờ khách. Tao kéo khẩu trang kín mít, sụp mí cái mũ bảo hiểm xuống che đi nửa khuôn mặt tàn tạ. Hai mắt tao căng ra như radar, rà quét từng đám sinh viên tan học lố nhố bước ra từ cánh cổng lớn, chỉ để nuôi một tia hy vọng mỏng manh là bắt gặp được bóng dáng quen thuộc của Vy.

Có những lúc buổi trưa, tao thực sự nhìn thấy Vy bước ra khỏi cổng trường cùng mấy đứa bạn. Cái thân hình nhỏ bé ấy làm lồng ngực tao thót lên, đau nhói. Phản xạ tự nhiên của cơ thể khiến tay tao vặn ga, định rồ máy chạy tới. Nhưng chỉ xê dịch được nửa mét, hai ngón tay tao lại tự động bóp phanh cái "kít". Bánh xe trượt đi một đoạn ngắn rồi đứng khựng lại. Sự tự ti, nỗi nhục nhã và cái hình ảnh con quái vật trong phòng hôm đó như một bức tường bê tông vô hình chặn đứng tao lại. Tao cúi gầm mặt xuống. Mày lấy tư cách gì để bước đến chào cô ấy hả An? Mày định dọa Vy sợ thêm một lần nữa à? Tao tự chửi rủa chính mình, đành bất lực nhìn bóng nó khuất dần vào dòng người tấp nập.

Một buổi trưa giữa tuần, trời hửng những tia nắng hanh hao hiếm hoi của mùa xuân.

Tao lại tiếp tục cái chu trình bám đuôi thảm hại của mình. Rời khỏi chỗ đứng trước cổng trường, tao tạt vào một quán cơm văn phòng khá lịch sự nằm ngay trên phố gần đó, con phố sầm uất ngập tràn hàng quán phục vụ cho dân văn phòng và sinh viên quanh khu vực.

Bước vào quán, tao chọn ngay một cái bàn trống nằm khuất tít trong góc sâu nhất, nơi ánh sáng tối hơn một chút nhưng mặt lại hướng thẳng ra phía cửa kính trong suốt nhìn ra ngoài đường. Tao gọi một đĩa cơm rang dưa bò.

Khi đĩa cơm nóng hổi được bưng ra, tao không có tâm trạng nào mà nuốt. Tay trái tao cầm thìa xúc cơm, tay phải cầm đôi đũa chọc chọc vô định vào mớ dưa xào. Hai mắt tao vẫn không ngừng lia ra ngoài mặt kính, quét qua những tốp người đi bộ trên vỉa hè, vô thức nuôi một hy vọng hão huyền sẽ tình cờ thấy Vy đi ngang qua.

Gần mười hai giờ rưỡi. Quán đang vãn dần khách.

Leng... keng...

Cánh cửa kính của quán bị đẩy vào, chiếc chuông gió gắn trên mép cửa vang lên âm thanh lanh lảnh.

Từ ngoài cửa, một nhóm bốn người bước vào. Hai nam, hai nữ. Họ trạc tuổi sinh viên năm cuối hoặc mới ra trường. Cách họ ăn mặc lịch sự, phong thái tự tin, vừa đi vừa nói cười rôm rả với những từ ngữ sặc mùi trí thức.

Bàn tay đang chọc đũa vào đĩa cơm của tao đột ngột dừng lại. Nhịp tim tao đánh thịch một cái rõ mạnh vào lồng ngực.

Ánh mắt tao khựng lại, dán chặt vào nhóm người đó. Đúng hơn là dán chặt vào người con gái đang đi ở vị trí giữa nhóm.

Là Vy.

Nhưng cái giao diện của nó ngày hôm nay làm tao sững sờ. Nó không mặc áo phông, quần bò giản dị như trứco đó thường ngày tao vẫn hay đèo đi học. Hôm nay, Vy mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu trắng tinh tươm, sơ vin gọn gàng trong chiếc quần âu cạp cao màu đen, tôn lên vóc dáng thanh mảnh. Nó trang điểm nhẹ nhàng, mái tóc xõa ngang lưng mượt mà. Trông nó trưởng thành, chuyên nghiệp và cực kỳ xinh đẹp.

Trên khuôn mặt ấy, không còn sót lại một vệt nào của sự tiều tụy, hoảng sợ hay u uất của cái đêm kinh hoàng ở phòng trọ. Nó đang đi bên cạnh những người bạn, đầu khẽ gật gù lắng nghe người bên cạnh nói chuyện, khóe môi thỉnh thoảng lại nở một nụ cười mỉm rạng rỡ và tự tin.

Nó đang sống. Nó đang tỏa sáng trong cái thế giới thuộc về nó. Một thế giới không có sự hiện diện của một thằng như tao.

Ánh mắt tao vô thức chuyển dời, lần theo ánh nhìn của Vy để xem nó đang cười và lắng nghe ai nói.

Kẻ đi ngay sát vai Vy bước tới bàn.

Một chiếc áo sơ mi màu xanh dương nhạt chắc là đắt tiền, tay áo được xắn lên gọn gàng, lộ ra chiếc đồng hồ dây da tinh tế. Quần âu phẳng lỳ không một nếp nhăn. Khuôn mặt tri thức, cái gọng kính mảnh quen thuộc và một phong thái đĩnh đạc đéo lẫn đi đâu được.

Là Bảo. Chính nó. Cái nguyên do bóp nghẹt tâm trí tao bấy lâu nay giờ lại một lần nữa sừng sững hiện hình ngay trước mắt, bằng xương bằng thịt, dưới ánh sáng ban ngày.

Bọn họ tiến về phía một chiếc bàn trống nằm cách chỗ tao ngồi chỉ vài bước chân.

Bảo kéo nhẹ chiếc ghế gỗ ra một chút, chờ Vy ngồi xuống rồi mới đẩy ghế vào cho cô. Một cử chỉ lịch thiệp đến mức hoàn hảo. Khi cả nhóm đã ngồi yên vị, Bảo với tay rút vài tờ giấy ăn, thong thả lau sạch mấy đôi đũa cùng chiếc thìa, rồi đặt ngay ngắn trước mặt Vy và các bạn. Hắn với tay lấy bình trà đá trên bàn, rót ra chiếc cốc thủy tinh, đẩy nhẹ về phía cô một cách cực kỳ tự nhiên, ân cần nhưng không hề quá trớn.

Vy nhận lấy đôi đũa và cốc nước, hơi nghiêng đầu, mỉm cười nhẹ nhàng đáp lại.

Bức tranh trước mắt tao lúc này thật sự là một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo của giai cấp trí thức. Bốn người họ ngồi đó, vừa gọi món vừa thảo luận công việc rôm rả. Bọn họ toát ra cái thứ ánh sáng của những kẻ có học thức, có tương lai rực rỡ, một đội ngũ tinh anh đang bàn chuyện thay đổi thế giới.

Còn tao? Tao ngồi lọt thõm trong cái góc tối tăm, râu ria lởm chởm, quần áo xộc xệch, kế bên là đĩa cơm rang nguội ngắt. Sự đối lập gay gắt này tát thẳng vào mặt tao, khiến tao cảm thấy không ổn.

Và chính lúc này ... ngay tại cái khoảnh khắc tao nhìn thấy nụ cười của Vy dành cho kẻ đó, ngay tại khoảnh khắc tao chứng kiến sự ân cần của thằng đàn ông mặc sơ mi xanh ấy.

Mọi sự dằn vặt, mọi sự ân hận tột cùng, mọi cái suy nghĩ "giá như" mà tao tự gặm nhấm suốt mấy ngày qua... đột nhiên bốc hơi sạch sẽ.

Cái hố sâu của sự ân hận bỗng chốc bị lấp đầy bằng một khối dung nham bỏng rát. Cơn sóng ngầm của sự ghen tuông cay đắng, của sự uất hận và lòng tự ái bị chà đạp lại một lần nữa sống dậy, cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Trong góc khuất của quán cơm giữa trưa, một lần nữa tao lại cảm thấy đúng cái kiểu "không còn gì để mất". Tao nghĩ tao cần phải làm một cái gì đấy chứ không thể nào mà ngồi yên chịu trận như thế này được.

Chương 197: Lý lẽ của kẻ cướp

Tao nhìn chằm chằm vào cái nụ cười mỉm của Vy dành cho gã đàn ông mặc áo sơ mi xanh nhạt ấy. Một nụ cười mà đã từ rất lâu rồi, tao không còn được nhận lại. Khối dung nham trong ngực tao sôi lên sùng sục, nung chảy mọi suy nghĩ trong đầu.

Một sự uất hận. Sự cay đắng tột cùng của một thằng đàn ông đang dần bị cướp mất thứ quý giá nhất ngay trước mắt.

Tao thò tay vào túi quần bò, rút ra một tờ năm mươi nghìn nhàu nhĩ, đặt xuống mặt bàn cạnh đĩa cơm rang dưa bò nguội ngắt chưa vơi nổi một phần ba. Không thèm đợi tiền thừa, tao đẩy mạnh chiếc ghế lùi lại. Tiếng chân ghế ma sát với mặt sàn gạch hoa vang lên một tiếng "két" chói tai, phá vỡ cái không gian êm đềm của quán ăn buổi trưa.

Lúc này, trong quán chỉ còn lác đác một hai bàn có khách đang nán lại ăn nốt. Tao sải những bước dài, nặng nề và dứt khoát, tiến thẳng về phía chiếc bàn ở giữa quán.

Tiếng bước chân của tao nện xuống sàn gạch thùm thụp, mang theo một luồng sát khí đéo thể che giấu. Cảm nhận được sự bất thường, câu chuyện rôm rả của bàn bốn người kia chợt chững lại. Hai người bạn ngồi đối diện Vy ngước mắt lên nhìn tao với vẻ tò mò pha lẫn cảnh giác. Bảo cũng dừng động tác gắp thức ăn.

Và rồi, Vy quay đầu lại.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt nó chạm phải khuôn mặt tao, nụ cười trên môi nó chết đứng. Cả cơ thể nó cứng đờ lại như bị điểm huyệt. Tao biết cái giao diện của tao lúc này trông khủng khiếp đến mức nào. Quần áo xộc xệch, râu ria lởm chởm như một thằng bụi đời, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ rực vì mất ngủ. Tao lù lù xuất hiện sau lưng nó, mang theo cái sự ám ảnh từ cái đêm ở phòng trọ.

Tao dừng lại sát mép bàn, đứng sừng sững che khuất cả ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào. Cố gắng vận dụng toàn bộ chút sức tàn của lý trí để đè nén ngọn lửa đang cuộn trào trong lồng ngực, tao nặn ra một câu chào gượng gạo, khàn đặc:

"Chào mọi người."

Đám bạn của Vy im bặt, nhìn nhau không dám ho he. Tao không quan tâm đến chúng nó, ánh mắt tao ghim chặt vào khuôn mặt đang tái nhợt của Vy, gằn từng chữ:

"Vy, ra ngoài cho anh xin 5 phút. Anh có chuyện cần nói."

Cú sốc ban đầu trôi qua rất nhanh. Ngay khi định hình lại được sự việc, khuôn mặt Vy lập tức đanh lại. Không có sự xót xa khi thấy bộ dạng tàn tạ của tao, cũng không có sự nhún nhường. Trong mắt nó lúc này chỉ tràn ngập sự ngột ngạt, phiền phức và cả một sự xấu hổ không hề che giấu. Chắc chắn rồi, nó cảm thấy mất mặt khi một thằng thợ sửa điện thoại rách nát vác cái bộ dạng thú hoang này đến tận nơi làm việc, ngay giữa bữa ăn trưa cùng những người bạn "tinh anh" của nó.

Vy lạnh lùng đáp lại, giọng nói không có nửa điểm dao động, như đang nói với một kẻ quấy rối vô danh ngoài đường:

"Em đang ăn trưa với bạn. Mình không còn gì để nói với nhau cả. Anh về đi."

Câu từ chối phũ phàng, ném thẳng vào mặt tao giữa thanh thiên bạch nhật. Trước mặt những người ngoài, và đặc biệt là trước mặt thằng Bảo. Lời nói của nó như một cái tát trời giáng, quất thẳng vào cái lòng tự ái vốn đã mỏng manh và đầy thương tích của tao.

Máu nóng bốc thẳng lên não. Tao mất kiểm soát. Mặc kệ đây là chốn đông người, tao thò tay ra, chộp lấy cổ tay Vy, dùng lực kéo mạnh nó lên khỏi ghế:

"Anh bảo ra ngoài! Anh chỉ xin em một vài phút thôi! Anh không muốn hai đứa mình phải nói qua nói lại ở đây, trước mặt người khác!"

Lực kéo của tao quá mạnh khiến Vy bị lôi đứng xộc xệch lên. Nó nhăn mặt vì đau, dùng bàn tay còn lại đánh thùm thụp vào tay tao, cố gắng gỡ những ngón tay như gọng kìm của tao ra. Giọng nó bắt đầu hoảng loạn, the thé lên vì tức giận:

"Bỏ em ra! Anh làm cái trò điên khùng gì thế hả?"

Không khí trong quán cơm bỗng chốc đóng băng. Tiếng bát đũa ngừng hẳn. Mọi ánh mắt của nhân viên và vài vị khách còn lại đều đổ dồn về phía cái bàn giữa quán.

Và ngay lúc cái cục diện đang trở nên hỗn loạn ấy, kẻ ngáng đường xuất hiện.

Không có tiếng quát tháo. Không vung tay múa chân, cũng không có biểu hiện của sự hoảng loạn. Bảo từ từ đứng thẳng dậy khỏi chiếc ghế. Động tác của hắn ung dung, từ tốn đến mức đáng sợ.

Hắn vươn tay ra. Một bàn tay với những ngón tay thuôn dài, sạch sẽ, móng tay cắt tỉa gọn gàng tóm lấy cái cổ tay đang nắm chặt Vy của tao. Lực siết của hắn không bạo lực, nhưng lại cực kỳ chắc chắn, mang theo sự vững chãi của một kẻ kiểm soát hoàn toàn tình hình.

Bảo khẽ dùng lực, đẩy mạnh tay tao ra khỏi người Vy.

Hắn bước lên nửa bước, chen vào giữa, đứng chắn ngay trước mặt Vy, dùng chính cơ thể phẳng phiu trong chiếc sơ mi đắt tiền của mình tạo thành một bức bình phong bảo vệ cô ấy. Hắn cao hơn tao một chút, cúi đầu nhìn tao qua lớp mắt kính cận. Không có sự khinh bỉ lồ lộ, không chửi rủa, giọng nói của hắn điềm tĩnh, trầm ấm nhưng sắc như một lưỡi dao mổ:

"Phiền cậu buông tay ra. Vy đã nói rất rõ là không muốn đi. Xin cậu hãy tôn trọng mong muốn của cô ấy. Là đàn ông, nếu người ta đã không muốn gặp thì đừng có cưỡng ép người ta giữa nơi công cộng như thế này. Mất hay đi, cậu An ạ."

Câu răn dạy đạo lý được bọc trong ngôn từ lịch thiệp ấy như một mồi lửa ném thẳng vào kho thuốc súng. Mày dạy tao cách làm đàn ông à? Một thằng đi cướp người yêu của người khác lại đứng đây giảng đạo lý về sự tôn trọng?

Sự uất hận trong tao bùng nổ tung tóe. Mặc kệ tất cả, tao chỉ thẳng ngón tay vào sát mặt Bảo, gân cổ lên buông những lời khinh bỉ, cay độc nhất:

"Việc của ông à?! Chuyện của tôi với Vy đéo đến lượt một thằng người ngoài như ông xen vào! Mà ông tỏ vẻ đạo mạo, tử tế cái đéo gì ở đây? Biết thừa Vy có người yêu rồi mà vẫn cố tình xun xoe, vẫn nhắn tin làm phiền ngày đêm, đò đưa thả thính? Định làm kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình người khác à cái thằng trí thức rởm kia?!"

Tao gào lên, cố tình bóc trần cái bộ mặt khốn nạn của hắn trước mặt tất cả những người bạn của chúng nó. Tao muốn thấy hắn xấu hổ, muốn thấy hắn luống cuống thanh minh, bao biện kiểu "cậu hiểu lầm rồi", "chúng tôi chỉ là bạn". Tao muốn xé nát cái mặt nạ điềm tĩnh của hắn.

Nhưng tao đã nhầm. Mọi sự tưởng tượng của tao hoàn toàn sụp đổ trước cái đẳng cấp khốn nạn tận cùng của một kẻ được ăn học bài bản.

Cả quán cơm nín thở. Hai đứa bạn của Vy mắt mở to thao láo.

Đứng trước lời sỉ nhục công khai, chửi thẳng mặt là kẻ thứ ba phá hoại, khuôn mặt Bảo... không hề biến sắc. Không một vệt đỏ lên vì ngượng. Không một cái chớp mắt bối rối. Hắn không hề phản kháng yếu ớt, cũng đéo thèm nhọc công bao biện bất cứ điều gì.

Hắn từ tốn đưa tay lên, ngón trỏ khẽ đẩy nhẹ cái gọng kính mảnh trên sống mũi. Ánh mắt hắn nhìn tao tĩnh lặng một cách đáng sợ. Và rồi, hắn ném ra một câu nói khiến đất dưới chân tao như sụt lún:

"Đúng. Tôi thích Vy."

Hắn thừa nhận. Thẳng thừng. Lạnh lùng. Rành rọt ngay trước mặt tao, trước mặt Vy, và trước mặt tất cả mọi người.

Nhìn cái biểu cảm sững sờ đến đông cứng của tao, khóe môi Bảo hơi nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng quen thuộc. Hắn tiến thêm nửa bước, áp sát tao, giọng điệu vẫn giữ nguyên cái sự từ tốn, lịch sự nhưng giờ đây nó đã biến thành một thứ vũ khí sát thương chí mạng:

"Thì sao? Cậu là người yêu Vy đúng không? Thế tôi hỏi cậu một câu nhé. Cậu với Vy đã cưới chưa? Hai người đã ra phường đăng ký kết hôn, đã có bất kỳ một văn bản pháp luật nào công nhận hai người là vợ chồng hợp pháp của nhau chưa?"

Hắn ngừng lại một giây, đủ để từng chữ ngấm sâu vào não tao, rồi gằn giọng tiếp tục cái logic trơ trẽn đến cùng cực của mình:

"Nếu chưa, thì Vy vẫn là một cô gái theo pháp luật là độc thân tự do. Việc tôi thích, tôi quan tâm và theo đuổi một cô gái độc thân chả có gì là vi phạm pháp luật cả. Chúng ta chỉ đang cạnh tranh công bằng thôi. Mà trong cạnh tranh... ai mang lại cho cô ấy cuộc sống tốt hơn, cảm giác an toàn hơn thì người đó xứng đáng có được cô ấy hơn. Đúng chưa, cậu An?"

Câu lý luận của Bảo giáng xuống như một nhát búa tạ tảng đập thẳng vào mọi lý lẽ của tao.

Đó là một sự ngụy biện thối rình! Nó lôi cái mác "pháp luật", lôi cái sự "chưa kết hôn" ra để làm tấm bình phong che đậy cho cái bản chất khốn nạn, trơ tráo của một kẻ đi cướp giật tình yêu của người khác. Đó là đỉnh cao của sự đê tiện mang mác "trí thức"!

Nhưng cái bi kịch, cái cay đắng đến uất nghẹn tột cùng là... lời lẽ của hắn lại chặt chẽ, lại kín kẽ đến mức một thằng cộc cằn, vốn dĩ chỉ quen giải quyết vấn đề bằng cách thô kệch như tao ... đéo thể tìm được một từ ngữ nào để cãi lại. Họng tao ứ nghẹn. Môi tao mấp máy nhưng không bật ra được âm thanh nào. Tao thua trắng bụng trên chính cái bàn cờ ngôn từ do nó làm chủ.

Sự bất lực tận cùng trong ngôn từ lập tức bị đun sôi, chuyển hóa thành sát khí.

Máu nóng trong đầu tao sôi lên sùng sục, tao cảm giác như hai lỗ tai mình đang xì khói. Mắt tao vằn lên đỏ rực như máu, hằn học nhìn chằm chằm vào cái khuôn mặt đĩnh đạc, sạch sẽ cùng nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích của kẻ thù.

Cãi đéo lại thì tao dùng cách của đường phố.

Bàn tay phải của tao từ từ buông thõng xuống. Các ngón tay bắt đầu cuộn chặt lại, bóp nát sự đau đớn từ vết thương cũ, nắm lại thành một nắm đấm cứng như tảng đá.

Rắc... rắc...

Tiếng khớp xương kêu lên đanh thép giữa không gian im ắng. Sợi dây lý trí cuối cùng của tao đã bị thiêu rụi hoàn toàn bởi cái lý lẽ của kẻ cướp học thức ấy. Cơ bắp toàn thân tao căng cứng. Tao gồng mình, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể xuống mũi chân, chuẩn bị vung một cú đấm triệt hạ thẳng vào cái mặt nạ đạo mạo khốn nạn kia. Tới đâu thì tới. Hôm nay tao khô máu với mày.
 

meraps

Yếu sinh lý
Trẻ Con quá .

Chương 196: Kẻ bám đuôi

Tao đéo biết chính xác là mấy ngày đã trôi qua kể từ cái đêm kinh hoàng ở phòng Vy. Thời gian đối với tao bây giờ chỉ còn là những mảng màu xám xịt, nhờ nhờ, lặp đi lặp lại một cách đặc quánh và buồn nôn.

Đại bản doanh Bùi Xương Trạch im lìm hơn nhiều so với những ngày bình thường khác. Tao, một thằng tính khí lỳ lợm ngày nào giờ tự nhốt mình trong cái phòng ngủ chật hẹp, sống vật vờ đéo khác gì một cái xác không hồn chưa kịp đem chôn.

Bàn tay phải của tao quấn những lớp băng gạc trắng toát, giờ đã ngả màu cáu bẩn. Chỗ khớp xương gồ lên rỉ ra những vệt máu khô thâm đen, cứng ngắc sau cú đấm điên cuồng vào bức tường hôm đó. Mỗi lần cử động, cơn đau thấu xương lại ập đến, lan từ các đốt ngón tay lên tận bả vai. Nhưng thề có trời, cái đau đớn về mặt thể xác ấy chẳng là cái đinh gì so với sự tàn phá đang diễn ra bên trong đại não tao. Cơn đau thể xác chỉ nhắc nhở tao rằng tao còn sống, còn cơn đau tâm trí thì đang đục khoét, gặm nhấm tao từng giây từng phút.

Căn phòng của tao lúc nào cũng đóng kín cửa sổ, nặc mùi khói thuốc lá Thăng Long khét lẹt quyện với cái mùi chua loét của hơi bia rẻ tiền. Râu ria tao lởm chởm đâm ra như cước, hai hốc mắt sâu hoắm, thâm quầng vì những đêm thức trắng.

Mỗi khi tao nhắm mắt lại, ảo giác lại ập đến. Tao đéo thấy lại được những kỷ niệm đẹp đẽ ngày xưa, đéo thấy nụ cười của Vy lúc tao chở nó lượn lờ phố xá nữa. Cái duy nhất chớp nháy trong võng mạc tao là ánh mắt kinh tởm, ghê sợ tột độ của nó khi nhìn tao co rúm ở góc tường. Bên tai tao cứ văng vẳng tiếng thét xé lòng: "Bỏ em ra!". Hình ảnh chiếc áo đứt tung cúc, rách toạc dưới bàn tay thô bạo của tao trở thành một bản án lương tâm, một bản án chung thân không có lệnh ân xá.

Tao ân hận. Một sự ân hận muộn màng, cay đắng và bất lực đến cùng cực. Giá như tao kiềm chế được. Giá như tao không để cơn ghen tuông biến mình thành một con thú hoang. Tao không chỉ làm tổn thương thể xác của người con gái tao yêu, mà tao đã bóp nát bét sự tôn nghiêm, bóp nát lòng tự trọng của cô ấy. Chữ "Giá như..." cứ lặp đi lặp lại trong đầu tao như một câu thần chú vô dụng của những kẻ thất bại. Nhưng thời gian thì đéo thể quay ngược lại được.

Sự dằn vặt tột độ cộng với nỗi nhớ cào xé ruột gan khiến tao không thể ngồi yên mãi trong căn phòng sực mùi khói thuốc này. Tao khao khát được nói một lời xin lỗi tử tế, dù chỉ là một lời xin lỗi để tao bớt khốn nạn đi một chút. Tao muốn nhìn thấy Vy, chỉ để biết rằng nó vẫn ổn, rằng nó không bị cái sự bạo lực của tao làm cho suy sụp.

Nhưng tao không dám nhắn tin. Cầm điện thoại lên, gõ được vài chữ rồi lại xóa. Tao cũng không dám gọi điện. Tao biết chắc chắn số của tao đã nằm trong danh sách đen, hoặc nếu nó có đổ chuông thì nó cũng sẽ không bao giờ bắt máy. Tao làm gì còn tư cách gì để đòi hỏi sự giao tiếp từ nó nữa.

Thế là, từ một thằng đàn ông luôn ngẩng cao đầu, tao tự biến mình thành một "kẻ bám đuôi" hèn mọn và tuyệt vọng.

Buổi tối, khi cái lạnh buốt của gió mùa tràn về, tao xách con Wave tã lượn lờ quanh cái ngõ trọ quen thuộc của Vy. Tao không dám đỗ xe trước cổng. Tao tấp xe vào cái gốc cây ở tít phía ngoài, cách xa khu nhà của Vy một đoạn. Mặc kệ sương rớt lạnh ngắt, tao châm điếu thuốc, rít những hơi dài, ngước đôi mắt đỏ ngầu nhìn đăm đăm lên ánh đèn hắt ra từ ô cửa sổ phòng nó trên tầng. Đôi khi chỉ thấy một cái bóng đen lướt qua rèm cửa, tim tao cũng đập lỗi một nhịp. Đứng đến khi chân tay tê cóng, sương ướt sũng vai áo, tao mới lủi thủi đi về như một bóng ma lạc loài.

Ban ngày, tao bỏ bê ki-ốt, trốn học. Tao phi xe lên tận cổng trường Kinh tế Quốc dân. Tao dừng xe tít bên kia đường, cách xa cổng trường, lẩn vào đám xe ôm truyền thống đang chờ khách. Tao kéo khẩu trang kín mít, sụp mí cái mũ bảo hiểm xuống che đi nửa khuôn mặt tàn tạ. Hai mắt tao căng ra như radar, rà quét từng đám sinh viên tan học lố nhố bước ra từ cánh cổng lớn, chỉ để nuôi một tia hy vọng mỏng manh là bắt gặp được bóng dáng quen thuộc của Vy.

Có những lúc buổi trưa, tao thực sự nhìn thấy Vy bước ra khỏi cổng trường cùng mấy đứa bạn. Cái thân hình nhỏ bé ấy làm lồng ngực tao thót lên, đau nhói. Phản xạ tự nhiên của cơ thể khiến tay tao vặn ga, định rồ máy chạy tới. Nhưng chỉ xê dịch được nửa mét, hai ngón tay tao lại tự động bóp phanh cái "kít". Bánh xe trượt đi một đoạn ngắn rồi đứng khựng lại. Sự tự ti, nỗi nhục nhã và cái hình ảnh con quái vật trong phòng hôm đó như một bức tường bê tông vô hình chặn đứng tao lại. Tao cúi gầm mặt xuống. Mày lấy tư cách gì để bước đến chào cô ấy hả An? Mày định dọa Vy sợ thêm một lần nữa à? Tao tự chửi rủa chính mình, đành bất lực nhìn bóng nó khuất dần vào dòng người tấp nập.

Một buổi trưa giữa tuần, trời hửng những tia nắng hanh hao hiếm hoi của mùa xuân.

Tao lại tiếp tục cái chu trình bám đuôi thảm hại của mình. Rời khỏi chỗ đứng trước cổng trường, tao tạt vào một quán cơm văn phòng khá lịch sự nằm ngay trên phố gần đó, con phố sầm uất ngập tràn hàng quán phục vụ cho dân văn phòng và sinh viên quanh khu vực.

Bước vào quán, tao chọn ngay một cái bàn trống nằm khuất tít trong góc sâu nhất, nơi ánh sáng tối hơn một chút nhưng mặt lại hướng thẳng ra phía cửa kính trong suốt nhìn ra ngoài đường. Tao gọi một đĩa cơm rang dưa bò.

Khi đĩa cơm nóng hổi được bưng ra, tao không có tâm trạng nào mà nuốt. Tay trái tao cầm thìa xúc cơm, tay phải cầm đôi đũa chọc chọc vô định vào mớ dưa xào. Hai mắt tao vẫn không ngừng lia ra ngoài mặt kính, quét qua những tốp người đi bộ trên vỉa hè, vô thức nuôi một hy vọng hão huyền sẽ tình cờ thấy Vy đi ngang qua.

Gần mười hai giờ rưỡi. Quán đang vãn dần khách.

Leng... keng...

Cánh cửa kính của quán bị đẩy vào, chiếc chuông gió gắn trên mép cửa vang lên âm thanh lanh lảnh.

Từ ngoài cửa, một nhóm bốn người bước vào. Hai nam, hai nữ. Họ trạc tuổi sinh viên năm cuối hoặc mới ra trường. Cách họ ăn mặc lịch sự, phong thái tự tin, vừa đi vừa nói cười rôm rả với những từ ngữ sặc mùi trí thức.

Bàn tay đang chọc đũa vào đĩa cơm của tao đột ngột dừng lại. Nhịp tim tao đánh thịch một cái rõ mạnh vào lồng ngực.

Ánh mắt tao khựng lại, dán chặt vào nhóm người đó. Đúng hơn là dán chặt vào người con gái đang đi ở vị trí giữa nhóm.

Là Vy.

Nhưng cái giao diện của nó ngày hôm nay làm tao sững sờ. Nó không mặc áo phông, quần bò giản dị như trứco đó thường ngày tao vẫn hay đèo đi học. Hôm nay, Vy mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu trắng tinh tươm, sơ vin gọn gàng trong chiếc quần âu cạp cao màu đen, tôn lên vóc dáng thanh mảnh. Nó trang điểm nhẹ nhàng, mái tóc xõa ngang lưng mượt mà. Trông nó trưởng thành, chuyên nghiệp và cực kỳ xinh đẹp.

Trên khuôn mặt ấy, không còn sót lại một vệt nào của sự tiều tụy, hoảng sợ hay u uất của cái đêm kinh hoàng ở phòng trọ. Nó đang đi bên cạnh những người bạn, đầu khẽ gật gù lắng nghe người bên cạnh nói chuyện, khóe môi thỉnh thoảng lại nở một nụ cười mỉm rạng rỡ và tự tin.

Nó đang sống. Nó đang tỏa sáng trong cái thế giới thuộc về nó. Một thế giới không có sự hiện diện của một thằng như tao.

Ánh mắt tao vô thức chuyển dời, lần theo ánh nhìn của Vy để xem nó đang cười và lắng nghe ai nói.

Kẻ đi ngay sát vai Vy bước tới bàn.

Một chiếc áo sơ mi màu xanh dương nhạt chắc là đắt tiền, tay áo được xắn lên gọn gàng, lộ ra chiếc đồng hồ dây da tinh tế. Quần âu phẳng lỳ không một nếp nhăn. Khuôn mặt tri thức, cái gọng kính mảnh quen thuộc và một phong thái đĩnh đạc đéo lẫn đi đâu được.

Là Bảo. Chính nó. Cái nguyên do bóp nghẹt tâm trí tao bấy lâu nay giờ lại một lần nữa sừng sững hiện hình ngay trước mắt, bằng xương bằng thịt, dưới ánh sáng ban ngày.

Bọn họ tiến về phía một chiếc bàn trống nằm cách chỗ tao ngồi chỉ vài bước chân.

Bảo kéo nhẹ chiếc ghế gỗ ra một chút, chờ Vy ngồi xuống rồi mới đẩy ghế vào cho cô. Một cử chỉ lịch thiệp đến mức hoàn hảo. Khi cả nhóm đã ngồi yên vị, Bảo với tay rút vài tờ giấy ăn, thong thả lau sạch mấy đôi đũa cùng chiếc thìa, rồi đặt ngay ngắn trước mặt Vy và các bạn. Hắn với tay lấy bình trà đá trên bàn, rót ra chiếc cốc thủy tinh, đẩy nhẹ về phía cô một cách cực kỳ tự nhiên, ân cần nhưng không hề quá trớn.

Vy nhận lấy đôi đũa và cốc nước, hơi nghiêng đầu, mỉm cười nhẹ nhàng đáp lại.

Bức tranh trước mắt tao lúc này thật sự là một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo của giai cấp trí thức. Bốn người họ ngồi đó, vừa gọi món vừa thảo luận công việc rôm rả. Bọn họ toát ra cái thứ ánh sáng của những kẻ có học thức, có tương lai rực rỡ, một đội ngũ tinh anh đang bàn chuyện thay đổi thế giới.

Còn tao? Tao ngồi lọt thõm trong cái góc tối tăm, râu ria lởm chởm, quần áo xộc xệch, kế bên là đĩa cơm rang nguội ngắt. Sự đối lập gay gắt này tát thẳng vào mặt tao, khiến tao cảm thấy không ổn.

Và chính lúc này ... ngay tại cái khoảnh khắc tao nhìn thấy nụ cười của Vy dành cho kẻ đó, ngay tại khoảnh khắc tao chứng kiến sự ân cần của thằng đàn ông mặc sơ mi xanh ấy.

Mọi sự dằn vặt, mọi sự ân hận tột cùng, mọi cái suy nghĩ "giá như" mà tao tự gặm nhấm suốt mấy ngày qua... đột nhiên bốc hơi sạch sẽ.

Cái hố sâu của sự ân hận bỗng chốc bị lấp đầy bằng một khối dung nham bỏng rát. Cơn sóng ngầm của sự ghen tuông cay đắng, của sự uất hận và lòng tự ái bị chà đạp lại một lần nữa sống dậy, cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Trong góc khuất của quán cơm giữa trưa, một lần nữa tao lại cảm thấy đúng cái kiểu "không còn gì để mất". Tao nghĩ tao cần phải làm một cái gì đấy chứ không thể nào mà ngồi yên chịu trận như thế này được.

Chương 197: Lý lẽ của kẻ cướp

Tao nhìn chằm chằm vào cái nụ cười mỉm của Vy dành cho gã đàn ông mặc áo sơ mi xanh nhạt ấy. Một nụ cười mà đã từ rất lâu rồi, tao không còn được nhận lại. Khối dung nham trong ngực tao sôi lên sùng sục, nung chảy mọi suy nghĩ trong đầu.

Một sự uất hận. Sự cay đắng tột cùng của một thằng đàn ông đang dần bị cướp mất thứ quý giá nhất ngay trước mắt.

Tao thò tay vào túi quần bò, rút ra một tờ năm mươi nghìn nhàu nhĩ, đặt xuống mặt bàn cạnh đĩa cơm rang dưa bò nguội ngắt chưa vơi nổi một phần ba. Không thèm đợi tiền thừa, tao đẩy mạnh chiếc ghế lùi lại. Tiếng chân ghế ma sát với mặt sàn gạch hoa vang lên một tiếng "két" chói tai, phá vỡ cái không gian êm đềm của quán ăn buổi trưa.

Lúc này, trong quán chỉ còn lác đác một hai bàn có khách đang nán lại ăn nốt. Tao sải những bước dài, nặng nề và dứt khoát, tiến thẳng về phía chiếc bàn ở giữa quán.

Tiếng bước chân của tao nện xuống sàn gạch thùm thụp, mang theo một luồng sát khí đéo thể che giấu. Cảm nhận được sự bất thường, câu chuyện rôm rả của bàn bốn người kia chợt chững lại. Hai người bạn ngồi đối diện Vy ngước mắt lên nhìn tao với vẻ tò mò pha lẫn cảnh giác. Bảo cũng dừng động tác gắp thức ăn.

Và rồi, Vy quay đầu lại.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt nó chạm phải khuôn mặt tao, nụ cười trên môi nó chết đứng. Cả cơ thể nó cứng đờ lại như bị điểm huyệt. Tao biết cái giao diện của tao lúc này trông khủng khiếp đến mức nào. Quần áo xộc xệch, râu ria lởm chởm như một thằng bụi đời, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ rực vì mất ngủ. Tao lù lù xuất hiện sau lưng nó, mang theo cái sự ám ảnh từ cái đêm ở phòng trọ.

Tao dừng lại sát mép bàn, đứng sừng sững che khuất cả ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào. Cố gắng vận dụng toàn bộ chút sức tàn của lý trí để đè nén ngọn lửa đang cuộn trào trong lồng ngực, tao nặn ra một câu chào gượng gạo, khàn đặc:

"Chào mọi người."

Đám bạn của Vy im bặt, nhìn nhau không dám ho he. Tao không quan tâm đến chúng nó, ánh mắt tao ghim chặt vào khuôn mặt đang tái nhợt của Vy, gằn từng chữ:

"Vy, ra ngoài cho anh xin 5 phút. Anh có chuyện cần nói."

Cú sốc ban đầu trôi qua rất nhanh. Ngay khi định hình lại được sự việc, khuôn mặt Vy lập tức đanh lại. Không có sự xót xa khi thấy bộ dạng tàn tạ của tao, cũng không có sự nhún nhường. Trong mắt nó lúc này chỉ tràn ngập sự ngột ngạt, phiền phức và cả một sự xấu hổ không hề che giấu. Chắc chắn rồi, nó cảm thấy mất mặt khi một thằng thợ sửa điện thoại rách nát vác cái bộ dạng thú hoang này đến tận nơi làm việc, ngay giữa bữa ăn trưa cùng những người bạn "tinh anh" của nó.

Vy lạnh lùng đáp lại, giọng nói không có nửa điểm dao động, như đang nói với một kẻ quấy rối vô danh ngoài đường:

"Em đang ăn trưa với bạn. Mình không còn gì để nói với nhau cả. Anh về đi."

Câu từ chối phũ phàng, ném thẳng vào mặt tao giữa thanh thiên bạch nhật. Trước mặt những người ngoài, và đặc biệt là trước mặt thằng Bảo. Lời nói của nó như một cái tát trời giáng, quất thẳng vào cái lòng tự ái vốn đã mỏng manh và đầy thương tích của tao.

Máu nóng bốc thẳng lên não. Tao mất kiểm soát. Mặc kệ đây là chốn đông người, tao thò tay ra, chộp lấy cổ tay Vy, dùng lực kéo mạnh nó lên khỏi ghế:

"Anh bảo ra ngoài! Anh chỉ xin em một vài phút thôi! Anh không muốn hai đứa mình phải nói qua nói lại ở đây, trước mặt người khác!"

Lực kéo của tao quá mạnh khiến Vy bị lôi đứng xộc xệch lên. Nó nhăn mặt vì đau, dùng bàn tay còn lại đánh thùm thụp vào tay tao, cố gắng gỡ những ngón tay như gọng kìm của tao ra. Giọng nó bắt đầu hoảng loạn, the thé lên vì tức giận:

"Bỏ em ra! Anh làm cái trò điên khùng gì thế hả?"

Không khí trong quán cơm bỗng chốc đóng băng. Tiếng bát đũa ngừng hẳn. Mọi ánh mắt của nhân viên và vài vị khách còn lại đều đổ dồn về phía cái bàn giữa quán.

Và ngay lúc cái cục diện đang trở nên hỗn loạn ấy, kẻ ngáng đường xuất hiện.

Không có tiếng quát tháo. Không vung tay múa chân, cũng không có biểu hiện của sự hoảng loạn. Bảo từ từ đứng thẳng dậy khỏi chiếc ghế. Động tác của hắn ung dung, từ tốn đến mức đáng sợ.

Hắn vươn tay ra. Một bàn tay với những ngón tay thuôn dài, sạch sẽ, móng tay cắt tỉa gọn gàng tóm lấy cái cổ tay đang nắm chặt Vy của tao. Lực siết của hắn không bạo lực, nhưng lại cực kỳ chắc chắn, mang theo sự vững chãi của một kẻ kiểm soát hoàn toàn tình hình.

Bảo khẽ dùng lực, đẩy mạnh tay tao ra khỏi người Vy.

Hắn bước lên nửa bước, chen vào giữa, đứng chắn ngay trước mặt Vy, dùng chính cơ thể phẳng phiu trong chiếc sơ mi đắt tiền của mình tạo thành một bức bình phong bảo vệ cô ấy. Hắn cao hơn tao một chút, cúi đầu nhìn tao qua lớp mắt kính cận. Không có sự khinh bỉ lồ lộ, không chửi rủa, giọng nói của hắn điềm tĩnh, trầm ấm nhưng sắc như một lưỡi dao mổ:

"Phiền cậu buông tay ra. Vy đã nói rất rõ là không muốn đi. Xin cậu hãy tôn trọng mong muốn của cô ấy. Là đàn ông, nếu người ta đã không muốn gặp thì đừng có cưỡng ép người ta giữa nơi công cộng như thế này. Mất hay đi, cậu An ạ."

Câu răn dạy đạo lý được bọc trong ngôn từ lịch thiệp ấy như một mồi lửa ném thẳng vào kho thuốc súng. Mày dạy tao cách làm đàn ông à? Một thằng đi cướp người yêu của người khác lại đứng đây giảng đạo lý về sự tôn trọng?

Sự uất hận trong tao bùng nổ tung tóe. Mặc kệ tất cả, tao chỉ thẳng ngón tay vào sát mặt Bảo, gân cổ lên buông những lời khinh bỉ, cay độc nhất:

"Việc của ông à?! Chuyện của tôi với Vy đéo đến lượt một thằng người ngoài như ông xen vào! Mà ông tỏ vẻ đạo mạo, tử tế cái đéo gì ở đây? Biết thừa Vy có người yêu rồi mà vẫn cố tình xun xoe, vẫn nhắn tin làm phiền ngày đêm, đò đưa thả thính? Định làm kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình người khác à cái thằng trí thức rởm kia?!"

Tao gào lên, cố tình bóc trần cái bộ mặt khốn nạn của hắn trước mặt tất cả những người bạn của chúng nó. Tao muốn thấy hắn xấu hổ, muốn thấy hắn luống cuống thanh minh, bao biện kiểu "cậu hiểu lầm rồi", "chúng tôi chỉ là bạn". Tao muốn xé nát cái mặt nạ điềm tĩnh của hắn.

Nhưng tao đã nhầm. Mọi sự tưởng tượng của tao hoàn toàn sụp đổ trước cái đẳng cấp khốn nạn tận cùng của một kẻ được ăn học bài bản.

Cả quán cơm nín thở. Hai đứa bạn của Vy mắt mở to thao láo.

Đứng trước lời sỉ nhục công khai, chửi thẳng mặt là kẻ thứ ba phá hoại, khuôn mặt Bảo... không hề biến sắc. Không một vệt đỏ lên vì ngượng. Không một cái chớp mắt bối rối. Hắn không hề phản kháng yếu ớt, cũng đéo thèm nhọc công bao biện bất cứ điều gì.

Hắn từ tốn đưa tay lên, ngón trỏ khẽ đẩy nhẹ cái gọng kính mảnh trên sống mũi. Ánh mắt hắn nhìn tao tĩnh lặng một cách đáng sợ. Và rồi, hắn ném ra một câu nói khiến đất dưới chân tao như sụt lún:

"Đúng. Tôi thích Vy."

Hắn thừa nhận. Thẳng thừng. Lạnh lùng. Rành rọt ngay trước mặt tao, trước mặt Vy, và trước mặt tất cả mọi người.

Nhìn cái biểu cảm sững sờ đến đông cứng của tao, khóe môi Bảo hơi nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng quen thuộc. Hắn tiến thêm nửa bước, áp sát tao, giọng điệu vẫn giữ nguyên cái sự từ tốn, lịch sự nhưng giờ đây nó đã biến thành một thứ vũ khí sát thương chí mạng:

"Thì sao? Cậu là người yêu Vy đúng không? Thế tôi hỏi cậu một câu nhé. Cậu với Vy đã cưới chưa? Hai người đã ra phường đăng ký kết hôn, đã có bất kỳ một văn bản pháp luật nào công nhận hai người là vợ chồng hợp pháp của nhau chưa?"

Hắn ngừng lại một giây, đủ để từng chữ ngấm sâu vào não tao, rồi gằn giọng tiếp tục cái logic trơ trẽn đến cùng cực của mình:

"Nếu chưa, thì Vy vẫn là một cô gái theo pháp luật là độc thân tự do. Việc tôi thích, tôi quan tâm và theo đuổi một cô gái độc thân chả có gì là vi phạm pháp luật cả. Chúng ta chỉ đang cạnh tranh công bằng thôi. Mà trong cạnh tranh... ai mang lại cho cô ấy cuộc sống tốt hơn, cảm giác an toàn hơn thì người đó xứng đáng có được cô ấy hơn. Đúng chưa, cậu An?"

Câu lý luận của Bảo giáng xuống như một nhát búa tạ tảng đập thẳng vào mọi lý lẽ của tao.

Đó là một sự ngụy biện thối rình! Nó lôi cái mác "pháp luật", lôi cái sự "chưa kết hôn" ra để làm tấm bình phong che đậy cho cái bản chất khốn nạn, trơ tráo của một kẻ đi cướp giật tình yêu của người khác. Đó là đỉnh cao của sự đê tiện mang mác "trí thức"!

Nhưng cái bi kịch, cái cay đắng đến uất nghẹn tột cùng là... lời lẽ của hắn lại chặt chẽ, lại kín kẽ đến mức một thằng cộc cằn, vốn dĩ chỉ quen giải quyết vấn đề bằng cách thô kệch như tao ... đéo thể tìm được một từ ngữ nào để cãi lại. Họng tao ứ nghẹn. Môi tao mấp máy nhưng không bật ra được âm thanh nào. Tao thua trắng bụng trên chính cái bàn cờ ngôn từ do nó làm chủ.

Sự bất lực tận cùng trong ngôn từ lập tức bị đun sôi, chuyển hóa thành sát khí.

Máu nóng trong đầu tao sôi lên sùng sục, tao cảm giác như hai lỗ tai mình đang xì khói. Mắt tao vằn lên đỏ rực như máu, hằn học nhìn chằm chằm vào cái khuôn mặt đĩnh đạc, sạch sẽ cùng nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích của kẻ thù.

Cãi đéo lại thì tao dùng cách của đường phố.

Bàn tay phải của tao từ từ buông thõng xuống. Các ngón tay bắt đầu cuộn chặt lại, bóp nát sự đau đớn từ vết thương cũ, nắm lại thành một nắm đấm cứng như tảng đá.

Rắc... rắc...

Tiếng khớp xương kêu lên đanh thép giữa không gian im ắng. Sợi dây lý trí cuối cùng của tao đã bị thiêu rụi hoàn toàn bởi cái lý lẽ của kẻ cướp học thức ấy. Cơ bắp toàn thân tao căng cứng. Tao gồng mình, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể xuống mũi chân, chuẩn bị vung một cú đấm triệt hạ thẳng vào cái mặt nạ đạo mạo khốn nạn kia. Tới đâu thì tới. Hôm nay tao khô máu với mày.
Trẻ Con quá
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 198: Bản ngã

Không gian trong quán cơm giữa trưa như bị rút cạn toàn bộ không khí. Mọi âm thanh xung quanh, tiếng quạt trần lạch cạch, tiếng còi xe ngoài đường phố, tiếng xì xầm của vài người khách bàn bên, tất cả đều lùi tít về phía sau, loãng dần rồi biến mất hoàn toàn.

Lúc này, trong đầu tao chỉ còn lại một thứ âm thanh duy nhất: tiếng nhịp tim của chính mình đang đập thình thịch, liên hồi như tiếng trống trận nện thẳng vào màng nhĩ.

Thịch! Thịch! Thịch!

Máu nóng rần rật dồn hết lên não. Nắm đấm bên tay phải của tao đã cuộn lại cứng ngắc như một tảng đá. Tao cảm giác là những vết thương cũ ở đốt ngón tay đang căng ra, có thể nứt toác ra bất cứ lúc nào. Toàn bộ gân xanh nổi hằn lên từ cổ cho đến dọc cánh tay. Lực sát thương đã được nạp đầy. Nắm đấm ấy đang lơ lửng giữa không trung, chỉ chực chờ một cái chớp mắt để lao đi với vận tốc cực đại, nện thẳng vào giữa cái bản mặt đạo mạo, vỡ nát cái gọng kính tri thức đểu và đánh sập sự kiêu ngạo của kẻ đối diện.

Bảo vẫn đứng đó. Nó không hề lùi lại nửa bước. Dù tao biết thừa nó cũng đang rén, nhưng cái sự toan tính của một thằng trí thức, cộng thêm việc muốn thể hiện bản lĩnh trước mặt Vy làm nó cố gồng. Nó hơi hếch cằm lên, khóe môi vẫn giương giương cái nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích. Ánh mắt nó đắc thắng, chờ đợi. Phải rồi, nó đang chờ đợi cú đấm này. Nó cần tao đấm nó, để nó có thể chứng minh cho Vy và tất cả mọi người thấy rằng: tao chỉ là một thằng vô học, một con thú hoang hành xử bằng bạo lực đéo có não.

Khóe mắt tao sượt qua Vy. Nó đang đứng như trời trồng, không nhúc nhích. Đôi mắt nó mở to, ánh lên sự hoảng loạn và sợ sệt tột độ. Hai tay nó bấu chặt vào mép bàn. Khuôn mặt nhợt nhạt ấy nhìn thẳng vào tao, không một lời thốt ra, nhưng ánh mắt ấy như đang phát ra một luồng "thần giao cách cảm" tuyệt vọng, hy vọng tao hãy dừng tay lại ngay lúc này, đừng để mọi chuyện đi quá xa.

Thịch! Thịch! Thịch!

Nhịp tim tao càng lúc càng đập bạo liệt. Trong cái không gian ngột ngạt ấy, một luồng tư tưởng màu đen ngòm, đại diện cho bản năng thú tính, cho sự sân si và cái tôi độc hại của một thằng thường xuyên lăn lộn ngoài đường bắt đầu gào thét rống lên trong não tao.

"Đấm vỡ mặt nó luôn và ngay đi An! Đấm đi! Nó đang sỉ nhục mày! Nó lôi luật pháp ra để hợp thức hóa cái trò cướp người yêu khốn nạn của nó, mày định nhịn à? Người làm ăn bươn chải sợ cái đéo gì mấy thằng trói gà không chặt này?! Mất Vy rồi, đằng đéo nào cũng mất rồi, thì đập nát tất cả đi! Cho nó biết cái giá phải trả khi đụng vào đồ của mày! Đập nát cái gọng kính, đập nát cái hàm răng đang cười khẩy kia đi!"

Sức mạnh cơ bắp dồn tụ lên bả vai. Nắm đấm của tao giật nhẹ về phía trước một nhịp. Cơn giận dữ lúc này mang một mùi vị vô cùng ngọt ngào và cám dỗ. Nó kích thích tao, xúi giục tao bước qua lằn ranh quỷ dữ, biến thành một kẻ hủy diệt để bảo vệ cái sĩ diện rẻ rách cuối cùng. Chỉ cần một cú vung tay, tao có thể giải tỏa toàn bộ uất ức.

Nhưng... ngay tại cái tích tắc ngàn cân treo sợi tóc ấy. Ánh mắt sợ sệt, hơi đỏ vằn lên của Vy một lần nữa dội thẳng vào đồng tử của tao.

Hình ảnh Vy co rúm người lại, hai tay ôm khư khư lấy vạt áo đứt cúc trong cái đêm kinh hoàng ở phòng trọ đột ngột chớp nháy, hiện về sắc nét như một mũi dao đâm xuyên qua toàn bộ lý trí của tao. Cái ánh mắt kinh tởm mà nó từng dành cho tao đêm hôm đó...

Chính cái sự sợ hãi của người con gái tao yêu thương nhất đã trở thành một chiếc mỏ neo, găm phập vào lý trí tao, kéo giật tao lại bên mép vực.

Một luồng tư tưởng thứ hai, trong trẻo hơn, lạnh lẽo hơn và tỉnh táo hơn bỗng nhiên cất tiếng. Nó mang theo sự lương tri, tình yêu thực sự, và phảng phất cả cái chất giọng chát chúa nhưng trần trụi của bà chị Mai Anh vào cái đêm mà tao tâm sự với bả.

"Dừng lại An! Mày đấm nó, rồi sao nữa? Mày đấm nó, mày sẽ chứng minh được điều gì? Mày chỉ chứng minh cho bọn nó thấy mày đích thực là một con thú hoang đéo có não! Mày chỉ đang tự xác nhận rằng Vy đã đúng, mày đéo bao giờ mang lại cảm giác an toàn cho cô ấy! Mày đấm nó, rồi công an phường gọi lên còng tay mày lại. Cửa hàng bỏ cho ai? Anh em thằng Tùng thằng Khánh rồi thằng Long sẽ như thế nào? Bố mẹ ở quê mất mặt vì một thằng con tù tội đánh người sẽ sống sao? Và quan trọng nhất... An ạ, mày đấm nó ngay tại đây, Vy sẽ cả đời này kinh tởm và ám ảnh cái tên mày."

Sự thấu suốt ập đến như một gáo nước đá dội thẳng từ đỉnh đầu xuống gót chân tao.

Nhịp tim đang đập cuồng loạn bỗng chốc chậm lại. Dần dần... dần dần bình ổn.

Tao bừng tỉnh. Khói nóng bốc lên từ hai lỗ tai tan biến sạch sẽ. Mọi luồng suy nghĩ trong đầu tao, tưởng chừng như dài cả thế kỷ, nhưng thật ra chỉ lả lướt trôi qua trong đầu tao trong tích tắc. Tao nhận ra một chân lý tàn khốc mà một thằng đàn ông ở tuổi hai mươi phải trả giá bằng cả một cuộc tình mới học được: Đấm một kẻ thù, có thể là yếu hơn mình về sức mạnh vật lý, đó không phải là sự mạnh mẽ. Cố chấp dùng bạo lực để níu kéo một thứ đã mất đi chỉ là sự hèn nhát tột cùng khi đéo dám chấp nhận sự thật mình là kẻ thất bại. Tình yêu thực sự, hóa ra đéo phải là chiếm hữu bằng mọi giá. Tình yêu thực sự là biết buông tay, để người mình thương không phải chịu đựng thêm bất kỳ sự tổn thương nào do chính cái bản ngã méo mó của mình gây ra nữa.

Tao hít một hơi thật sâu. Không khí tràn vào lồng ngực mát lạnh.

Trái ngược hoàn toàn với sự kỳ vọng đắc thắng của Bảo, và cũng đi ngược lại với nỗi sợ hãi tột cùng của Vy...

Các đốt ngón tay đang siết chặt từ từ lỏng ra. Rồi duỗi thẳng.

Khuôn mặt đang đằng đằng sát khí của tao bỗng chốc giãn ra. Các cơ mặt thả lỏng. Sự u uất, điên cuồng bám riết lấy tao suốt bao ngày qua bỗng dưng bay sạch. Lần đầu tiên sau ngần ấy ngày, tao cảm thấy một sự nhẹ nhõm, thoải mái bao trùm lấy toàn bộ tâm trí.

Sự thay đổi đột ngột này khiến Bảo ngỡ ngàng. Hắn hơi nheo mắt lại sau tròng kính cận. Nụ cười nửa miệng tự mãn tắt ngấm trên môi, thay vào đó là một sự bối rối vì kịch bản đéo đi theo cái hướng trí thức của hắn đã tính toán từ trước. Ở phía sau, Vy từ từ mở to mắt, ngơ ngác nhìn tao như nhìn một người từ hành tinh khác rơi xuống.

Bầu không khí căng như dây đàn bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng của sự trưởng thành.

Tao tiến lên nửa bước, khoảng cách chỉ còn đúng một gang tay với Bảo. Tao nhìn thẳng sâu vào mắt nó. Không còn hằn học. Không còn sự ganh đua. Lúc này, trong mắt tao chỉ còn lại sự khinh bỉ lạnh lùng, cái sự khinh bỉ của một kẻ "trải đời đường phố" dành cho một thằng vừa tuyên chiến với tao để cướp đi thứ mà trong thời điểm ấy tao coi là quý giá nhất đời mình.

Giọng tao cất lên, trầm ấm, đĩnh đạc, không cần gào thét nhưng từng chữ đều có sức nặng đè bẹp đối phương:

"Mày nói đúng, luật pháp không cấm mày. Trình độ học vấn của mày cao, lý lẽ của mày tao không cãi được. Nhưng cái tư duy nấp trong bóng tối, chờ người ta cãi nhau để đục nước béo cò, mượn gió bẻ măng của mày... đối với tao nó rách nát hệt như cái cách mày ngụy biện vậy."

Tao thấy yết hầu của Bảo chuyển động. Nó nuốt nước bọt. Tao khẽ nghiêng đầu, bồi thêm một đòn phán quyết:

"Tao có thể đấm nát cái mặt mày ngay bây giờ, tao thừa sức làm điều đó. Nhưng tao sẽ không làm thế. Vì mày không xứng đáng để tao phải bẩn tay. Và quan trọng hơn..."

Tao ngưng lại một nhịp, liếc mắt nhìn lướt qua Vy rồi nhìn lại Bảo.

"... Tao cũng không muốn người tao yêu phải chứng kiến thêm bất cứ một điều gì tệ hại, xấu xí nào nữa từ tao."

Nói xong, tao thu ánh nhìn lại, gạt thằng Bảo ra khỏi tầm mắt như gạt một chướng ngại vật vô giá trị. Tao quay sang nhìn Vy.

Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, tao thấy trong mắt nó có sự rung động, có cả sự ngỡ ngàng chưa kịp tiêu hóa.

Ánh mắt tao dành cho nó giờ đây bình thản. Có một chút xót xa cho những gì tao đã gây ra, có một sự nuối tiếc cho một mối tình đã từng rất đẹp đẽ, nhưng trên hết là sự chân thành tột cùng. Không có một lời van xin quay lại. Không có một cử chỉ níu kéo. Tao biết mọi thứ đã an bài. Tao chấp thận thất bại. Tao chấp nhận trả giá cho những sai lầm ngu xuẩn của mình.

"Anh nhận ra rồi Vy ạ." - Tao nở một nụ cười nhẹ, nụ cười của một kẻ đã chấp nhận thua cuộc nhưng không hề hèn kém. - "Anh đã sai khi cứ cố ép mình vào một thế giới tinh anh không thuộc về mình. Và anh càng sai hơn khi biến em thành nơi trút bỏ sự tự ti của anh bấy lâu nay. Anh xin lỗi vì tất cả những tổn thương anh đã gây ra cho em. Chắc đây là thời điểm... anh phải đi rồi."

Dứt lời, tao không chờ đợi một câu trả lời hay một lời níu giữ nào từ Vy.

Tao quay ra xung quanh. Nói 1 câu gọt lỏn. "Xin lỗi vì đã làm phiền bữa ăn của mọi người". Nói xong, tao quay gót. Tao sải những bước chân dài, vững chãi, nhịp điệu đều đặn bước về phía cửa chính. Lưng tao giữ thẳng tắp.

Tao đưa tay đẩy mạnh cánh cửa kính của quán ăn.

Leng... keng...

Tiếng chuông gió vang lên trong trẻo, réo rắt báo hiệu sự rời đi.

Tao bước ra ngoài vỉa hè, đứng nhìn dòng người hối hả đang chạy xe trên phố. Ánh nắng buổi trưa của những ngày chớm xuân hắt thẳng vào mặt tao, hơi chói lóa nhưng mang theo một sự ấm áp đến kỳ lạ. Hít một luồng không khí bụi bặm nhưng tự do của đường phố vào lồng ngực, tao thấy mình đang sống lại.

Ở lại trong cái quán ăn phía sau lưng tao là xác chết của một thằng An cục súc, một thằng An bị sự tự ti và ghen tuông bệnh hoạn đục khoét tâm hồn.

Và ngay dưới ánh nắng này, một thằng An mới, một thằng đã biết nhẫn nhịn đúng lúc, biết nhận thua một cách sòng phẳng, biết buông bỏ những thứ không thuộc về mình và biết ngẩng cao đầu làm lại từ đầu... đang dần dần hình thành, cứng cáp và bản lĩnh hơn bao giờ hết.

Chương 199: Dấu chấm hết

Tao dắt con Wave tã ra khỏi vỉa hè quán cơm, tiếng động cơ con xe cà tàng xình xịch vang lên đều đặn quen thuộc. Tao hòa mình vào dòng đường phố đang tấp nập xe cộ. Ánh nắng hắt xuống mặt đường nhựa, hắt lên mặt tao, nhưng bên trong tao lúc này lại là một khoảng không tĩnh lặng đến lạ thường.

Lồng ngực tao... nhẹ bẫng. Cái tảng đá ghen tuông ngàn cân đè nén tao ròng rã suốt mấy tháng trời, thứ khiến tao lúc nào cũng nghẹt thở, đột nhiên biến mất sạch sẽ. Tao không còn phải nơm nớp lo sợ mất Vy nữa. Tao cũng không còn phải gồng mình lên, gân cổ cãi vã hay tìm cách đấu trí, đọ sức với thằng Bảo.

Cái cảm giác khi chính thức buông tay, mất đi thứ quan trọng nhất trong đời, hóa ra không phải là sự gào thét điên dại như tao từng tưởng tượng. Mà trớ trêu thay, nó lại mang đến một sự thanh thản đến kỳ lạ. Bằng việc lùi lại và quay lưng đi, tao vừa tự cởi trói cho Vy khỏi một thằng người yêu độc hại, và cũng tự cởi trói cho chính cái bản ngã đang chết chìm của chính mình.

Tao phóng xe băng băng. Từng cơn gió rít qua vành tai ù ù.

Đột nhiên, khóe mắt tao cay xè. Tầm nhìn phía trước nhòe đi. Những giọt nước mắt nóng hổi mà tao đã cố kìm nén bao lâu nay bỗng trào ra, lăn dài trên gò má sạm nắng và đám râu ria lởm chởm.

Đàn ông không khóc vì đau thể xác, mà khóc vì sự bất lực của chính mình. Tao khóc vì đau khổ, vì tao biết tao đã chính thức mất đi người con gái tao yêu thương nhất trên đời này, và mất đi bằng cái cách tồi tệ, khốn nạn nhất do chính tay tao gây ra. Tao hối hận đến mức tột cùng vì những vết thương tâm lý, sự hoảng sợ tột độ mà vào cái ngày đó tao đã giáng xuống đầu Vy. Nhưng xen lẫn trong mớ hỗn độn cay đắng ấy, lại là một sự nhẹ nhõm vô hình. Nhẹ nhõm vì cuối cùng, cái phần "người", cái bản ngã lương thiện trong tao đã chiến thắng. Tao đã kịp đạp phanh dừng lại ngay trước ngưỡng cửa của việc biến thành một kẻ tội phạm, một con thú hoang tàn độc.

Tao không đưa tay lên lau nước mắt. Cứ để mặc cho gió tạt vào mặt, thổi khô những vệt nước mặn chát. Đó giống như một nghi thức rửa tội muộn màng của một thằng đàn ông trên con đường tìm lại chính mình.

Tao về đến đại bản doanh Bùi Xương Trạch lúc đầu giờ chiều. Khu trọ im lìm, mọi người chắc đang đi làm, đi học hết rồi.

Bước vào phòng, tao không bật đèn, đi thẳng một mạch vào nhà tắm. Tao cởi phăng bộ quần áo xộc xệch, ám đầy mùi mồ hôi chua loét và khói thuốc lá của những chuỗi ngày vật vờ. Tao vặn mở vòi sen ở mức mạnh nhất. Nước lạnh buốt xối thẳng từ đỉnh đầu xuống, chảy tràn qua vai, qua ngực.

Tao nhắm mắt lại, cảm nhận từng dòng nước tuôn trào. Nước cuốn trôi đi những lớp bụi bặm của đường phố, rửa trôi luôn cả những sự sần sùi, nhếch nhác và xấu xí nhất bám trên da thịt tao.

Nhìn dòng nước xoáy tròn rồi trôi tuột xuống nắp cống, tao nhủ thầm trong bụng, mong sao mọi bực dọc, u uất, điên cuồng và cả cái sự hèn mọn của chuỗi ngày làm "kẻ bám đuôi" rình rập cũng trôi đi theo dòng nước bẩn ấy.

Tắm xong, tao lấy bọt cạo râu, cạo sạch sẽ đám râu ria lởm chởm trên cằm. Tao bôi thuốc sát trùng, dán băng gạc mới cho vết thương ở tay (do bị nứt lại khi nãy), rồi mặc vào người một chiếc áo phông sạch sẽ, một cái quần đùi thoải mái.

Đứng ở cửa phòng tắm, nhìn gương mặt mình trong tấm gương, tao thấy mắt mình vẫn đỏ, vẫn quầng thâm, nhưng cái sát khí điên loạn đã không còn. Mọi thứ mà tao muốn gột bỏ nay đã bị xả trôi xuống cống. Đứng trước gương lúc này chỉ còn lại thằng An tử tế... nhưng cô độc đến tận cùng.

Tao kéo ghế, ngồi xuống trước cái bàn làm việc lộn xộn những mỏ hàn, tua vít và linh kiện hỏng. Tao vươn tay bật chiếc máy tính quen thuộc. Tiếng quạt tản nhiệt của cái laptop rít lên rì rì trong căn phòng yên tĩnh.

Bàn tay cầm chuột của tao hơi khựng lại một nhịp, rồi chậm rãi click mở vào một folder nằm sâu trong ổ D. Thư mục mang tên ngắn gọn: "Vy".

Bên trong đó là một "bảo tàng" chứa đựng hàng trăm bức ảnh từ những ngày đầu tiên hai đứa mới yêu nhau. Dòng hồi tưởng lập tức ùa về như một thước phim quay chậm.

Đây là bức ảnh Vy cười tươi rói, tít cả mắt khi hai đứa đi dạo trên bờ Hồ Gươm vào một buổi tối mùa thu. Kia là bức ảnh nó phồng má thổi phù phù bát phở vỉa hè bốc khói nghi ngút. Và đây nữa, bức ảnh nó lén chụp tao từ phía sau lúc tao đang nhễ nhại mồ hôi cắm mặt sửa mainboard điện thoại, khóe môi nó lúc ấy ngập tràn sự tự hào và thương yêu.

Những nụ cười ngày xưa ấy, nó vô tư, trong trẻo và ngập tràn niềm tin bao nhiêu... thì sự lạnh nhạt, ánh mắt hoảng sợ và ghê tởm của Vy những ngày cuối cùng lại tàn nhẫn, ám ảnh tao bấy nhiêu. Tao click xem từng tấm, lướt qua từng đoạn thanh xuân rực rỡ mà hai đứa đã đắp xây. Khóe môi tao bất giác mỉm cười. Một nụ cười xót xa, tiếc nuối nhưng hoàn toàn không còn một chút oán trách nào. Lỗi lầm không thuộc về những bức ảnh này, nó thuộc về kẻ đã tự tay xé nát chúng.

Tao châm một điếu thuốc Thăng Long. Chút khói xám cuộn lên, tan vào không gian vắng lặng. Tao rít một hơi dài, ngửa cổ phả khói lên trần nhà, tự mổ xẻ lại toàn bộ quá trình biến chất của chính bản thân mình.

Sự mục rỗng này... bắt đầu từ khi nào?

Có lẽ, nó bắt đầu rạn nứt kể từ khi tao được tận mắt nhìn thấy thế giới của Long và Thu Hạ. Đó là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Một thế giới của sự "tinh anh", của nhà lầu, xe bốn bánh, của những bữa tiệc sang trọng và những câu chuyện kiến thức tầm vĩ mô. Đứng trước thế giới đó, một thằng xuất thân như tao, mặc dù cũng có chút thành tựu tự nhiên thấy mình nhỏ bé, bần hàn và lố bịch đến thảm hại. Tao nhận ra, tiền bán dăm ba cái ốp lưng, ép dăm ba cái mặt kính của tao chắc còn phải xa lắc xa lơ, cày cuốc cả đời mới chạm được vào cái thế giới ấy.

Và rồi, sự lệch pha bắt đầu xuất hiện khi Vy cũng đang tiến những bước chân đầu tiên vào cái thế giới trí thức đó. Nó đi thực tập, nó làm luận văn, nó nói về những dự án, những case study kinh tế.

Tao đã sợ. Tao sợ nó sẽ đi xa quá, sẽ bỏ tao lại phía sau. Nên tao đã vắt kiệt sức, lao đầu vào cày cuốc kiếm tiền, thay đổi bản thân để chứng minh rằng tao lo được cho nó, tao muốn bằng mọi cách nhanh nhất kéo gần lại được cái khoảng cách giai cấp chết tiệt kia.

Nhưng tao đã sai lầm. Tiền bạc không lấp được khoảng trống của sự đồng điệu tâm hồn trong ngày 1 ngày 2.

Đúng lúc tao đang gồng mình lên chạy đua đến hụt hơi, thì thằng Bảo xuất hiện. Bảo không chỉ là một gã tình cũ. Bảo đại diện cho chính cái thế giới thượng lưu, trí thức mà tao đang chật vật với tới. Hắn điềm đạm, hắn có học, và quan trọng nhất, hắn thấu hiểu những gì Vy đang làm. Việc nhìn thấy Bảo dễ dàng mang lại cho Vy sự định hướng, sự giúp đỡ và cảm giác an toàn mà tao bất lực không thể cho được... đã kích hoạt nỗi sợ hãi tột cùng trong tao.

Sự tự ti hèn mọn đã bóp méo đi tình yêu.

Thay vì cố gắng vươn lên, nâng cấp bản thân mình, thì tao lại chọn một con đường đê hèn nhất: dùng sự kiểm soát, sự ghen tuông hẹp hòi và tính gia trưởng để "kéo" Vy ngược trở lại, bắt nó phải ở trong tầm mắt của mình. Và khi bị dồn vào chân tường, khi mọi lý lẽ đều đuối sức trước gã trí thức kia, tao đã chọn cách dùng bạo lực, thứ vũ khí bản năng tồi tệ nhất của phần "con", để giải quyết vấn đề.

Kết quả, tao tự hủy diệt tất cả.

Điếu thuốc cháy tàn đến tận đầu lọc, nóng bỏng đầu ngón tay. Tao dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn. Một sự giác ngộ muộn màng nhưng khắc cốt ghi tâm khiến tao nhớ mãi đến tận sau này: Sự tự ti chính là nấm mồ tàn nhẫn nhất chôn sống mọi tình yêu.

Tao với tay lấy chiếc điện thoại đang vứt lăn lóc trên mặt bàn. Mở khóa màn hình, tao bấm vào ứng dụng tin nhắn, mở khung chat của Vy. Đoạn hội thoại gần nhất hầu như chỉ toàn là những dòng tin nhắn màu xanh tao gửi đi liên tục, đổi lại là một sự im lặng vô hình.

Hai ngón tay cái của tao đặt lên bàn phím. Cứ gõ vài chữ, tao lại xóa. Tao chỉnh sửa từng câu, từng từ. Tao dành trọn cả một tiếng đồng hồ trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của buổi chiều chỉ để soạn một tin nhắn cuối cùng. Một lời trần tình, và cũng là một lời chào tạm biệt tử tế nhất của thằng An dành cho mối tình khắc cốt ghi tâm này.

"Vy à, anh không biết là em có đọc những dòng tin nhắn này không.

Thời gian gần đây anh như một thằng điên, anh không còn là anh nữa. Nhưng có lẽ bây giờ anh đã tỉnh lại rồi. Anh viết tin nhắn này không phải để xin em quay lại, mà để gửi lời xin lỗi chân thành nhất của một thằng đàn ông đến người con gái mà nó yêu thương nhất.

Anh xin lỗi vì sự tự ti và ghen tuông của anh đã làm em mệt mỏi. Anh xin lỗi vì đã làm những điều quá tệ hại đối với em. Cả đời này anh sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình vì khoảnh khắc đó.

Cảm ơn em vì quãng thời gian thanh xuân chúng ta đã ở bên nhau. Kỷ niệm của hai đứa mình rất đẹp, lỗi là ở anh đã tự tay đập nát nó. Em yên tâm, từ nay về sau anh sẽ không xuất hiện để làm phiền cuộc sống của em nữa đâu.

Chúc em một đời bình an, đạt được những điều tốt đẹp nhất mà em mong muốn.
Phải luôn luôn hạnh phúc nhé.
Tạm biệt em."

Tao đọc đi đọc lại từng chữ, từng dấu chấm phẩy một lần cuối cùng. Không oán hận. Không níu kéo. Không mong một dòng tin phản hồi. Chỉ đơn giản là đặt một dấu chấm hết trọn vẹn để giải thoát cho cả hai.

Tao hít một hơi thật sâu, ngón tay cái nhẹ nhàng ấn xuống nút Gửi.

Cái mũi tên màu xanh vút đi. Dòng chữ "Đã gửi" hiện lên nhỏ xíu bên dưới viền bong bóng chat.

Mọi thứ kết thúc thật rồi.

Tao ấn nút tắt nguồn máy tính, màn hình phụt đen. Tao ném chiếc điện thoại sang một góc giường, ngả người nằm vật xuống tấm nệm quen thuộc. Tao kéo chăn lên ngang ngực, nhắm nghiền hai mắt lại. Cả cơ thể và tâm trí tao rũ rượi lịm đi. Một giấc ngủ sâu nhất, nặng nề nhất và không mộng mị trong suốt nhiều ngày qua ập đến, chính thức khép lại chương buồn nhất của tuổi trẻ.
 

Hanoi40man

Yếu sinh lý
Chương mới này hay quá. Mô tả quá chân thật chi tiết tâm trạng thằng An. Đm đọc mà tao thấy hình ảnh của mọi thằng đàn ông trải qua khi cơn ghen bùng lên và sự bình thản khi buông tay mối tình mình ko thể giữ.
PS: Mục Donate đâu nhỉ để tao tặng tác giả bao thuốc với ly cafe ngồi nhâm nhi sáng tác tiếp.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương mới này hay quá. Mô tả quá chân thật chi tiết tâm trạng thằng An. Đm đọc mà tao thấy hình ảnh của mọi thằng đàn ông trải qua khi cơn ghen bùng lên và sự bình thản khi buông tay mối tình mình ko thể giữ.
PS: Mục Donate đâu nhỉ để tao tặng tác giả bao thuốc với ly cafe ngồi nhâm nhi sáng tác tiếp.
Bro có lòng thì t có dạ t k từ chối đâu B I D V 8847773428 . =)))) Cảm ơn bro nhé.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Cảm ơn các bác đôn lết cho thằng An nhé. Sẽ cố gắng rặn chữ đều đều để các bác đọc giải trí nhaa :3
 

Hanoi40man

Yếu sinh lý
Cảm ơn các bác đôn lết cho thằng An nhé. Sẽ cố gắng rặn chữ đều đều để các bác đọc giải trí nhaa :3
Tao cảm giác form thằng An hơi nhỏ bé dù rắn rỏi. Mày cho thằng An tập tành hay làm gì đó cho cao ráo lên. Quần bò áo phông ôk rồi, nhưng bỏ đôi giày bata Thượng Đình đi, nghe như giày của mấy bố nhân viên tàu hỏa :))), cho nó đi đôi sneaker ngon ngon vào. :)))
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Tao cảm giác form thằng An hơi nhỏ bé dù rắn rỏi. Mày cho thằng An tập tành hay làm gì đó cho cao ráo lên. Quần bò áo phông ôk rồi, nhưng bỏ đôi giày bata Thượng Đình đi, nghe như giày của mấy bố nhân viên tàu hỏa :))), cho nó đi đôi sneaker ngon ngon vào. :)))
ừ cho đến hiện tại thì vẫn đang là hình tượng có tí tiền nhưng cũng chưa biết chăm chút làm đẹp bản thân ăn mặc các thứ các thứ đấy =)) kiểu gì cũng đến lúc phải lột xác thoaiiii
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo