[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 206: Kết nối

Buổi dọn dẹp kho bãi và chuẩn bị cơ sở vật chất của Câu lạc bộ kết thúc khi bóng chiều đã ngả dốc. Mặt trời lặn dần sau những tòa nhà cao tầng, hắt những tia nắng chiều cuối cùng xuống khoảng sân trường đại học.

Cả đám sinh viên sau mấy tiếng đồng hồ khuân vác, quét tước, lau chùi thì đứa nào đứa nấy mệt lử. Mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm cả lưng áo, mặt mũi lem nhem bụi bẩn. Thế nhưng, tinh thần của cả bọn lại cực kỳ phấn chấn vì đống đồ đạc ngổn ngang như cái bãi chiến trường cuối cùng cũng được giải quyết êm đẹp. Đặc biệt là nhờ có "công lớn" của tao trong việc phục hồi lại đống máy móc, âm thanh hỏng hóc, giúp quỹ CLB tiết kiệm được một khoản tiền không hề nhỏ.

Nhìn mấy khuôn mặt bơ phờ đang ngồi bệt dưới hành lang thở dốc, cái tính xởi lởi, phóng khoáng trong tao tự nhiên trỗi dậy. Tao đứng thẳng dậy, vỗ tay cái đốp thật to để thu hút sự chú ý, rồi dõng dạc tuyên bố:

"Anh em hôm nay dọn dẹp vất vả quá rồi! Ra cổng trường, làm chầu trà chanh, cắn hướng dương giải nhiệt đi. Hôm nay xin mạn phép mời mọi người 1 bữa!"

Nghe đến chữ "mời", cả đám sinh viên đang xì xụp thở bỗng rần rần sống dậy. Tiếng reo hò, huýt sáo ầm ĩ vang lên. Nhưng niềm vui chỉ lóe lên được vài giây thì đám đông bỗng khựng lại. Mọi ánh mắt rụt rè, e ngại bắt đầu đổ dồn về phía góc hành lang, nơi "Núi băng" Thu Hạ đang đứng khóa cửa phòng kho.

Theo "truyền thuyết" của CLB, Sếp phó Thu Hạ là người thường không thích "tụ tập đám đông". Làm xong việc là cô ấy xách balo về thẳng thư viện hoặc về nhà, rất hiếm khi, hay nói đúng hơn là hầu như không bao giờ tham gia mấy cái kèo la cà quán xá vỉa hè, chém gió vô thưởng vô phạt.

Thu Hạ xoay người lại, thấy cả đám đang nhìn mình chằm chằm thì hơi nhíu mày. Cô định mở miệng từ chối theo thói quen thì ánh mắt vô tình chạm phải cái nhìn của tao. Tao không cụp mắt xuống, cũng không có vẻ gì là e dè cái uy của cô Sếp phó. Tao đút hai tay vào túi quần, hất hàm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tự tin, thoải mái, ra chiều chờ đợi.

Thu Hạ khẽ khựng lại một nhịp. Ánh mắt cô dao động nhẹ. Rồi, trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, cô khẽ gật đầu, giọng điệu vẫn lạnh lùng nhưng đã có sự phá lệ:

"Được. Mọi người đi đi. Nể mặt nhà tài trợ hôm nay vậy."

Cả đám ồ lên một tiếng thích thú, sung sướng hú hét như vừa bắt được vàng, kéo nhau rồng rắn đi ra phía cổng trường.

Quán trà chanh vỉa hè quen thuộc nằm ngay gần sát cổng trường đại học bắt đầu lên đèn. Cái không khí đặc trưng của sinh viên Hà Nội ùa vào mọi ngóc ngách: ồn ào, xô bồ, dân dã.

Bọn tao ghép mấy cái bàn nhựa lại với nhau, kéo ghế nhựa xanh đỏ quây thành một vòng tròn lớn. Trên bàn nhanh chóng được bày la liệt những cốc trà chanh đá đẫm sương mát lạnh, mấy đĩa hướng dương rang muối hạt to bự chảng, và cả hai đĩa cá bò nướng thơm lừng, dai nhách.

Lúc này, cái rào cản vô hình, cái khoảng cách giữa một thằng "dân thợ bụi bặm" và đám "sinh viên mọt sách" đã hoàn toàn biến mất không để lại dấu vết. Tao tự nhiên, đĩnh đạc trở thành tâm điểm của câu chuyện.

Mấy đứa trong Câu lạc bộ của tao, vốn quanh năm suốt tháng chỉ biết cắm mặt vào giáo trình, làm tiểu luận, nay gặp một thằng lăn lộn ngoài chợ giời như tao thì tò mò ra mặt. Chúng nó thi nhau hỏi về công việc sửa điện thoại, buôn bán phụ kiện nó diễn ra như thế nào.

Tao nhấp ngụm trà chanh cho thấm giọng, rồi không giấu giếm, bắt đầu kể lại mấy cái "tai nạn nghề nghiệp" dở khóc dở cười mà tao và thằng Khánh từng trải qua.

Tao kể cái điệu bộ tưng tửng: "Bọn mày không biết đâu, làm thợ sửa điện thoại nhiều lúc như làm bác sĩ tâm lý, lại kiêm luôn cả pháp y. Có hôm, một bà thím béo ú, son phấn lòe loẹt mang cái điện thoại cục gạch rơi tõm vào bồn cầu ra bắt tao sửa. Vấn đề là bả không nói nó rơi ở đâu. Tao vừa tháo con ốc ra, một cái mùi thối um bốc lên lợm cả giọng. Bả còn ghé sát vào mũi tao hỏi hồn nhiên: 'Cháu ngửi xem có còn mùi không, nãy cô rửa xà phòng kỹ lắm rồi'. Tao tí thì nôn thốc nôn tháo ra quầy!"

Cả đám nghe xong cười ầm lên, mấy đứa con gái ôm bụng lấy tay đập thùm thụp vào lưng đứa ngồi cạnh.

"Chưa hết," - Tao bóc miếng cá bò nướng nhai nhóp nhép, kể tiếp - "Hôm trước nữa, có cặp tình nhân dắt tay nhau ra quán. Con bé phát hiện thằng kia cắm sừng, hai đứa lôi nhau ra trước cửa ki-ốt cãi nhau ỏm tỏi. Con bé tức quá giật cái iPhone 4s của thằng kia đập nát bét xuống vỉa hè, kính văng tung tóe. Đập xong, nó quay ngoắt sang nhìn tao, rút tờ năm trăm nghìn đập xuống mặt kính sòng phẳng: 'Anh khôi phục lại ngay tin nhắn Zalo trong cái máy này giúp em, để em lấy bằng chứng tế sống nó!'. Thằng kia thì cứ chắp tay vái tao như tế sao bảo tao giả vờ nói hỏng hẳn rồi không sửa được đi. Tao đứng giữa cửa hàng mà đéo biết nên khôi phục hay nên đập cmn cái máy đi cho rảnh nợ!"

Lối kể chuyện duyên dáng, gãy gọn, cộng thêm cái biểu cảm gương mặt hài hước nhập tâm của tao khiến cả cái góc vỉa hè cười bò lăn bò toài. Mấy thằng con trai vỗ đùi bôm bốp, cười chảy cả nước mắt.

Giữa cái không khí ồn ào, ngặt nghẽo tiếng cười ấy, có một người vẫn giữ sự im lặng tĩnh tại.

Thu Hạ ngồi vắt chéo chân ở phía đối diện tao. Nó giữ phong thái thanh lịch, từ tốn dùng hai ngón tay thon dài tách từng hạt hướng dương đưa vào miệng. Dù không hùa theo đám đông, nhưng đôi mắt sắc sảo, đen láy cùng nụ cười mỉm của nó thì tuyệt nhiên không hề rời khỏi tao.

Nó lặng lẽ quan sát cách tao nói chuyện, cách tao vung tay mô tả tình huống, cách tao cười sảng khoái và cả cách tao chủ động gọi thêm trà chanh cho mọi người, đẩy đĩa hướng dương về phía mấy đứa ngồi xa không với tới được.

Trong mắt Thu Hạ lúc này, thằng An đã thực sự "lột xác". Không còn cái sự tự ti, rụt rè. Không còn cái vẻ hằn học, cố gồng mình lên để chứng tỏ bản thân hay cái sự mặc cảm giai cấp như trước kia nữa. Thằng con trai đang ngồi nói cười giữa đám đông kia vô cùng đĩnh đạc, phóng khoáng và tự tin làm chủ mọi tình huống. Mọi điều tiêu cực xiềng xích tâm lý cậu, nay đã bốc hơi sạch sẽ dưới ánh mặt trời.

Khi câu chuyện tếu táo dần chùng xuống, mọi người xúm vào cắn hướng dương, Thu Hạ bất ngờ lên tiếng. Giọng cô trong vắt, nhưng lại mang theo sức nặng của một câu hỏi cực kỳ chuyên ngành, đánh thẳng vào trọng tâm:

"An này, cậu làm cửa hàng một thời gian, dòng tiền cũng gọi là có sự ổn định rồi. Thế cậu có định hướng mở rộng không? Với một mô hình cửa hàng như của cậu hiện tại, thì cậu giải quyết bài toán xoay vòng vốn như thế nào để không bị đứt gãy?"

Câu hỏi vừa buông ra, cả đám sinh viên xung quanh bỗng nhiên im bặt. Bọn nó ngơ ngác nhìn Sếp phó, rồi lại quay sang nhìn tao, chớp chớp mắt vì cái chủ đề đột nhiên bẻ lái sang mùi học thuật nặc nồng. Mấy thuật ngữ kiểu "xoay vòng vốn", "đứt gãy" làm không khí trong quán trà chanh bỗng chốc như biến thành hội thảo kinh tế.

Nhưng tao không hề bị khớp. Khác với sự ngợp thở khi đứng trước thế giới của Long hay Bảo ngày trước, lúc này, tao cảm thấy một sự hưng phấn kỳ lạ chạy rần rật trong máu. Tao mỉm cười, hơi rướn người về phía trước, hai tay đan vào nhau đặt lên mặt bàn nhựa. Cuộc "ping-pong" trí tuệ giữa hai hệ tư tưởng chính thức bắt đầu.

"Mở rộng thì chắc chắn là có, nhưng em nghĩ chưa phải lúc này." - Tao đáp lời, nhìn thẳng vào mắt Hạ. - "Còn bài toán xoay vòng vốn à? Như bọn em đang hoạt động thì có một câu khẩu quyết cực kỳ đơn giản: 'Lấy mỡ nó rán nó'."

Thu Hạ hơi nhướn mày: "Cụ thể hơn đi. Ý cậu là tái đầu tư toàn bộ lợi nhuận? Vậy cậu xử lý hàng tồn kho thế nào? Trong ngành hàng của cậu theo tôi biết thì nhập sai một lô hàng là dòng tiền của cậu sẽ chết đứng ngay lập tức."

"Chuẩn. Ví dụ như em chạy theo trend mấy cái ốp lưng, nếu qua mùa trend 1 cái là thành rác." - Tao gật đầu đồng tình, rồi tự tin tung chiêu: "Thế nên về mặt tồn kho, bọn em chơi chiến thuật đánh nhanh rút gọn. Không ôm hàng số lượng lớn để ăn chênh lệch vài giá. Em chỉ nhập theo hot trend từng thời điểm ngắn. Ví dụ tuần này đang rộ ốp lưng theo bộ phim gì đấy là cả team tính toán để nhập vừa đủ bán. Thấy có dấu hiệu chững lại, cái nào bắt đầu ế, là chốt nhanh không tiếc rẻ giữ lại bán lẻ nữa. Em đóng thùng, đẩy buôn lỗ vốn hoặc hòa vốn cho các đội buôn săn hàng khác. Mục đích là gì? Là để lấy lại cục tiền mặt ngay lập tức, đập vào nhập cái trend mới. Chấp nhận lỗ một mã để duy trì dòng tiền cho cả hệ thống."

Mắt Thu Hạ sáng lên một tia bất ngờ. Cô gật gù, ngón tay gõ gõ nhẹ lên mặt bàn:

"Hi sinh lợi nhuận biên để đảm bảo tính thanh khoản. Một chiến thuật rất mạo hiểm nhưng cực kỳ sắc bén. Vậy còn Target Audience... ý tôi là, tệp khách hàng mục tiêu của cậu? Cậu định vị cửa hàng của mình ở phân khúc nào để cạnh tranh với các chuỗi lớn? Có định hướng thay đổi gì khi mở rộng không."

Tao bật cười, với tay lấy cốc trà chanh tu một ngụm:

"Chị nói kiểu thuật ngữ chuyên môn quá em chả hiểu đâu. Bọn em không quá quan tâm đến phân khúc này nọ đâu. Khách hàng của Alo Phụ Kiện chủ yếu là sinh viên, là dân lao động. Bọn họ cần gì? Cần ba chữ: 'Ngon - Bổ - Rẻ'. Chuỗi lớn nó bán dịch vụ, bán điều hòa mát lạnh, nhân viên cúi chào 90 độ. Còn em bán sự thực dụng, thực tế. Máy hỏng là báo giá, sửa trước mặt, lấy ngay trong 15 phút. Ốp lưng rẻ bằng một nửa các cửa hàng lớn. Các chuỗi lớn không nhặt bạc cắc, rơi sót đồng nào thì bọn em sẽ nhặt những đồng bạc cắc ấy, tích gió thành bão."

Sự va chạm tư tưởng giữa một bên là "Kinh tế học bài bản" trên giảng đường, và một bên là "Thực chiến vỉa hè" lăn lộn mưu sinh tạo ra một loại chemistry (phản ứng hóa học) cực kỳ cuốn hút.

Thu Hạ gật gù liên tục. Những góc nhìn thực tế, thô ráp nhưng sắc bén, đi thẳng vào lõi vấn đề của tao là thứ mà những bài giảng hàn lâm của giảng viên đôi khi chưa giúp cho sinh viên hiểu hết được. Ở chiều ngược lại, tao cũng giật mình nhận ra. Hóa ra, những cái kỹ năng sinh tồn mà tao làm theo bản năng, khi được Thu Hạ khoác lên mình những cái tên học thuật, nó trở nên có hệ thống và logic lạ thường. Mấy cái lý thuyết sách vở của nó, nếu tao biết cách học và áp dụng đúng, nó sẽ giúp cửa hàng của tao bớt đi bao nhiêu rủi ro "chết ngu" vì làm ăn theo cảm tính.

Đám sinh viên xung quanh ngồi im thin thít, thỉnh thoảng rộ lên vài tiếng xì xào, tập trung ngồi nghe hai cao thủ "giao chiêu". Chúng nó nhận ra thằng An không chỉ biết kể chuyện hài, mà những chia sẻ về việc kinh doanh của nó cũng rất đáng để lắng nghe.

Cuộc vui tàn khi đồng hồ điểm gần 9 giờ tối. Mọi người bắt đầu rục rịch đứng dậy.

Tao lôi cái ví da cũ mèm ra, rút tờ năm trăm nghìn đưa cho bà chủ quán, nhanh gọn, dứt khoát.

Thu Hạ đứng lên, đưa tay xách chiếc balo laptop. Nó nhìn tao, lên tiếng theo đúng văn hóa sòng phẳng của CLB:

"Này, hóa đơn hết bao nhiêu? Để mọi người chia ra (Campuchia). Cậu không cần phải bao hết đâu."

Tao đút ví lại vào túi quần, mỉm cười, xua tay một cách cực kỳ đĩnh đạc:

"Thôi, hôm nay em đã nói em là nhà tài trợ. Giang hồ... à nhầm, Việt Nam nói là làm. Còn vụ chia tiền, để hôm khác mấy anh chị em mình đi rồi lại chia nhau sau."

Tao cố tình gài một cái cớ, mở ra một đường lui cho một cuộc gặp gỡ trong tương lai. Thu Hạ nghe vậy, không tranh cãi thêm. Cô khẽ gật đầu: "Được rồi. Thôi tạm biệt mọi người. Về cẩn thận nha."

Mọi người tản ra ai về nhà nấy. Tao nhảy lên chiếc Wave tã, đạp nổ máy, vít ga hòa vào dòng đường phố Hà Nội buổi tối lộng gió.

Gió đêm táp vào mặt mát rượi. Đang chạy xe, tao hồi tưởng lại cuộc nói chuyện "ping-pong" trí tuệ ban nãy với Thu Hạ, khóe môi bất giác mỉm cười thành tiếng.

Hóa ra, cái việc tiếp xúc với những người tài giỏi không hề đáng sợ hay khinh người như tao từng tự ti mặc cảm. Những con người tinh anh, lý trí, lạnh lùng như Thu Hạ, một khi tao vứt bỏ được cái tôi, cái sự tự ti ấy đi để đứng ngang hàng, làm bạn một cách sòng phẳng... lại thú vị và mang lại giá trị vô cùng. Một chân trời mới, nơi tri thức hàn lâm và bản lĩnh đường phố kết hợp lại với nhau, đang mở toang cánh cửa, rực rỡ chào đón tao bước vào.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 207: Lò bát quái

Thoắt cái, những tờ lịch bóc dở đã vơi đi quá nửa, xé đến những ngày cuối cùng của tháng 7.

Những đợt nắng nóng đỉnh điểm, khắc nghiệt và tàn bạo nhất của mùa hè. Thời tiết cả ngày lẫn đêm oi bức, ngột ngạt không khác gì một cái lò bát quái khổng lồ đang hầm hập nung lửa. Bước chân ra đường buổi trưa, tao có cảm giác nhựa đường dưới đế giày đang chảy nhão ra. Ở trong cái đại bản doanh Bùi Xương Trạch này, dù cái quạt máy công nghiệp đã bật số to nhất, quay vù vù cật lực thì thứ gió nó phả vào mặt cũng chỉ là những luồng hơi nóng hầm hập, rát sấy như rang.

Nhưng cái lò bát quái của thời tiết bên ngoài có lẽ vẫn chưa ăn nhằm gì so với cái lò bát quái đang rực lửa bên trong cơ thể tao.

Tao bắt đầu cảm nhận một cách cực kỳ rõ rệt sự "vật vã" của tâm lý, của sinh lý. Tính từ cái ngày chính thức chia tay Vy, dọn dẹp sạch sẽ mớ bòng bong tình cảm đến giờ cũng đã mấy tháng ròng rã trôi qua. Trong suốt khoảng thời gian "treo niêu" ấy, tao tuyệt đối không gần gũi đàn bà, cũng không có thời gian mà nghĩ đến chuyện xả stress. Tao cứ để cái guồng quay cuộc sống trôi qua đều đặn và tạm quên đi cái thứ bản năng con người đó.

Nhưng cái ác nghiệt ở chỗ, tao là một thằng thanh niên mới bước sang tuổi 20. Ăn no, ngủ kỹ, vác nặng, ngày nào cũng làm việc hùng hục ngoài cửa hàng. Năng lượng nạp vào thì dư thừa, dồi dào cuồn cuộn, nhưng lại tuyệt nhiên không có một lỗ hổng nào để xả ra.

Tao ngậm ngùi nhận ra một chân lý vô cùng phũ phàng và rất "Đời". Đó là: Cái đầu của mày, cái lý trí của mày có thể lạnh lùng ra lệnh "tắt ham muốn", "nghỉ yêu đương" để tập trung cho sự nghiệp. Nhưng cơ thể sinh học của một thằng đàn ông đang ở độ tuổi hừng hực sức sống nhất thì nó không chịu nghe lời. Nó biểu tình. Nó gào thét.

Đêm xuống, cái nóng hấp hơi từ bên ngoài vẫn hầm hập bao trùm lấy khu trọ.

Tao nằm trần truồng chỉ mặc độc cái quần sịp, trằn trọc lật qua lật lại trên manh chiếu trúc đến rát cả lưng mà vẫn đéo thể nào nhắm mắt ngủ nổi. Máu nóng trong người rất dễ bốc lên đỉnh đầu.

Sự bức bối sinh lý kéo theo tính khí của tao dạo gần đây cũng trở nên thất thường, dễ cáu bẳn và ngứa mắt với những thứ nhỏ nhặt nhất. Ví dụ như thằng Khánh. Lúc nào cũng thấy nó rúc rích nhắn tin, thỉnh thoảng ăn cơm lại thấy nó với chị Lan liếc mắt đưa tình, hay ngồi sát sạt vào nhau ở phòng khách trêu đùa, đụng chạm tí chút. Những lúc như thế, tao ngứa mắt đến mức chỉ muốn giơ chân đạp ngay cho thằng bạn một phát lộn cổ xuống đất cho bõ tức. Đang ngồi hàn vỉ mạch điện thoại, thiếc không ăn chì tao cũng bực bội ném cạch cái mỏ hàn xuống bàn chửi thề.

Nằm nhìn chằm chằm lên cái trần nhà xỉn màu, tao vò đầu bứt tai, tự chửi thầm chính cái miệng của mình. Thề thốt làm "sư cụ", làm "Đường Tăng" cho lắm vào, để ra vẻ ngầu lòi, giờ sinh lý nó nổi loạn thì không biết làm cái gì cho qua cơn. Chả nhẽ mò ra đường tìm gái thì nhục bỏ mẹ. Quả bom nổ chậm mang tên "hormone nam tính" đang đếm ngược từng ngày, trực chờ nổ tung bất cứ lúc nào không hay.

Và trong cái hoàn cảnh "nước sôi lửa bỏng" ấy, bà chị Mai Anh thân yêu chính là kẻ liên tục châm những mồi lửa chí mạng vào quả bom đang chực chờ nổ tung của tao.

Vin vào cái cớ thời tiết mùa hè nóng bức, dạo này Mai Anh ở nhà ăn mặc "thoáng" đến mức báo động đỏ, phá vỡ mọi quy chuẩn thuần phong mỹ tục của xóm trọ.

Ả biến thành một "Bà La Sát giải nhiệt" thực thụ, tra tấn thị giác tao không thương tiếc. Ả toàn diện những bộ đồ ngủ lụa mỏng tang, rủ rỉn, dính sát vào từng đường cong. Hoặc không thì là mấy cái áo hai dây khoét cổ sâu tít tắp, kết hợp với quần soóc ngắn cũn cỡn, lượn qua lượn lại trước mặt tao với tần suất dày đặc.

Mỗi lần ả vừa tắm xong bước ra, vô tình chạm mặt ở hành lang, tao lại bị đập thẳng vào mặt cái khung cảnh bức tử: Mùi sữa tắm hương hoa hồng thơm ngầy ngậy, da thịt ẩm ướt ửng hồng dưới ánh đèn, mái tóc ướt sũng hất ngược ra sau để lộ bắp tay và bờ vai thon thả. Những lúc như thế, tao lại phải liên tục bấm bụng, nghiến răng cái rắc, ngửa mặt nhìn lên trần nhà lẩm nhẩm đọc bảng cửu chương: _"Bảy lần bảy bốn chín, tám lần tám sáu tư..."_ để cố gắng phân tán tư tưởng, ngăn không cho thằng em bên dưới biểu tình.

Nhưng Mai Anh không để tao yên. Ả như một kẻ thù không đội trời chung trên con đường mong muốn giữ vững lời hứa "tắt ham muốn" của tao, vô tình mà như cố ý thử thách sức chịu đựng của tao bằng những tình huống dở khóc dở cười.

Đêm hôm kia, trời nóng quá không ngủ được, tao lồm cồm bò dậy, đi chân trần mò xuống dưới tầng 1 mở tủ lạnh định tu ccốc nước đá cho hạ nhiệt. Tao vừa mở cánh cửa tủ, hơi lạnh phả ra khoan khoái thì Mai Anh cũng thoắt ẩn thoắt hiện không hiểu từ đâu đi ra.

Ả lách người qua khe cửa hẹp, chen vào với tay đứng ngay sát tao để lấy hộp sữa chua ở ngăn trên cùng. Động tác đó khiến chiếc váy ngủ bằng lụa trượt ngược lên trên, ép sát vòng ba nảy nở, căng mẩy chạm thẳng vào hông tao đang đứng ngay phía sau lưng.

Một luồng điện giật tê tái chạy dọc sống lưng tao. Đang đứng nghẹn lại vì sự cọ xát mềm mại ấy, ả còn hồn nhiên quay đầu lại, môi kề sát mặt tao, thỏ thẻ hỏi một câu cực kỳ hai nghĩa:

"Nóng héo cả người cu nhỉ?"

Tao cứng đơ toàn thân, suýt nữa thì sặc ngụm nước lạnh lên tận mũi, vội vàng gật đầu cái rụp rồi lách người chạy thẳng về phòng như bị ma đuổi, bỏ lại tiếng cười khúc khích đắc ý của ả sau lưng.

Nhưng đỉnh điểm của sự tra tấn phải là vào buổi tối hôm qua.

Tao đang ngồi bấm điện thoại chơi game ở sofa phòng khách. Mai Anh tắm xong đi ra, mặc độc cái quần soóc bò rách tua rua ngắn cũn. Ả đến ngồi phịch xuống bên cạnh, thản nhiên vắt chéo, gác thẳng đôi chân dài trắng bóc, mát rượi lên đùi tao.

Ả ném cái tuýp kem dưỡng ẩm vào ngực tao, giọng nũng nịu ra lệnh:

"Ê cu, nặn kem bôi hộ chị tí vào phần lưng sau vai với, tay chị mỏi quá đưa ra sau không với tới."

Tao cầm tuýp kem, nuốt nước bọt đánh ực một cái. Giằng co nội tâm mất năm giây, tao đành phải nặn một vệt kem trắng muốt ra tay. Bàn tay thô ráp, chai sần của tao bắt đầu run run chạm vào làn da lưng trần mịn màng, mát rượi của bà chị. Cảm giác trơn trượt của kem dưỡng ẩm hòa với độ mềm mại của da thịt đàn bà làm đầu óc tao ong ong.

Mai Anh chống cằm, quay mặt lại nhìn tao chằm chằm. Đôi mắt hồ ly híp lại, ả cười khanh khách, bắt đầu buông lời châm chọc sắc lẹm:

"Dạo này chị thấy mắt mày quầng thâm như gấu trúc rồi đấy An ạ. Chắc đêm nằm trằn trọc thở dài gãi mông sột soạt suốt. Treo niêu lâu ngày, máu nóng dồn lên não bứt rứt lắm đúng không? Thế nào, có cần bà chị này hi sinh tấm thân ngọc ngà, truyền cho tí âm khí để cân bằng âm dương không hả sư cụ?"

Lời trêu chọc trực diện, nhắm thẳng vào cái bản ngã đàn ông đang thèm khát khiến mặt tao nóng phừng phừng. Mùi hương ngào ngạt phả thẳng vào mũi.

Sức chịu đựng của tao chính thức chạm đến vạch đỏ. Không thể gồng thêm được nữa.

Tao toát mồ hôi hột, ném bộp tuýp kem trả lại vào tay ả. Tao vội vàng đứng phắt dậy, lùi ra xa ba bước để giữ khoảng cách an toàn, né tránh đôi chân thon dài kia.

Giọng tao hơi lạc đi vì nhịp tim đang đập cuồng loạn, nhưng tao vẫn cố rướn cổ, gồng mình tỏ ra lưu manh, hất hàm cảnh cáo:

"Chị thôi ngay cái trò này đi nhé! Mỡ cứ để hớ hênh ngay trước miệng mèo thế này, có ngày mèo nó chịu không nổi, nó ăn tạp thật thì lúc đấy chị lại khóc thét đéo kịp nhặt quần đâu! Em đi tắm!"

Nói xong, đéo đợi ả phản ứng, tao quay lưng chạy trối chết, lao thẳng vào nhà tắm và chốt cửa lại cái _rầm_.

Bên ngoài vẫn còn vọng lại tiếng cười ngặt nghẽo, đắc thắng của "Yêu nhền nhện".

Đứng trong nhà tắm tối om, tao vội vàng vặn vòi hoa sen sang bên nước lạnh hết cỡ. Dòng nước xối xả dội thẳng từ đỉnh đầu xuống, buốt lạnh, chảy tràn qua mặt, qua ngực để dập tắt cái "lò bát quái" đang cháy hừng hực trong huyết quản.

Dưới làn nước lạnh, tao chống hai tay vào tường, thở hắt ra những hơi nặng nhọc. Tao vẫn luôn giữ một cái giới hạn cuối cùng với bà chị này. Bởi vì tao thật sự không muốn có 1 ngày, lại 1 xích mích hay 1 vấn đề gì xảy ra, tao lại 1 lần nữa mất đi người mà tao trân trọng.

Tháng Tám sắp đến rồi. Ngày sinh nhật tuổi 20 của tao cũng đang đến rất gần. Tao nhắm mắt lại, tự nhủ với chính mình một sự thật trần trụi: Nếu cứ tiếp tục bị dồn nén sinh lý một cách cực đoan thế này, và phải hứng thêm vài đòn khiêu khích chí mạng của bà chị quái thai kia nữa... thì cái ngày mà thằng "sư cụ" này chính thức "vỡ giới", chắc chắn sẽ không còn xa nữa.

Chương 208: Lời mời của Thiếu gia

Không khí tháng tám của Hà Nội bắt đầu có sự chuyển mình rõ rệt. Những cơn gió heo may đầu mùa thổi về, mang theo hơi sương man mát xua tan đi cái ngột ngạt, bức bối của cái lò bát quái tháng Bảy. Đi trên đường buổi tối, người ta đã bắt đầu cảm nhận được cái se lạnh mơn trớn trên da thịt. Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với sự dịu mát của thời tiết bên ngoài, sự rạo rực, bức bối bên trong cơ thể tao vẫn đang âm ỉ cháy, thậm chí còn có dấu hiệu bùng phát mạnh mẽ hơn.

Tháng Tám đến, đồng nghĩa với việc ngày 15/08 cũng đang nhích lại gần. Đó là ngày sinh nhật tròn 20 tuổi của tao.

Khác với phần lớn số đông, cứ đến sinh nhật là phải tụ tập đàn đúm, mua bánh kem chong nến hát hò ầm ĩ rồi up Facebook sống ảo, tao vốn không quan tâm cho lắm đến cái ngày sinh nở của mình.

Với một thằng con trai sớm lăn lộn mưu sinh, nếm đủ mùi kim tiền và cay đắng như tao, sinh nhật cũng chỉ là một ngày hai tư tiếng bình thường như bao ngày khác. Sáng mở mắt ra là nghĩ xem hôm nay cửa hàng có đông khách không, nguồn hàng lấy ở đâu, làm sao để kiếm được nhiều tiền hơn. Tao định bụng, đến đúng ngày 15, tao sẽ tự thưởng cho mình một bát phở bò lõi rùa ngập thịt ở đầu ngõ, đập thêm quả trứng chần, vắt miếng chanh, nêm thêm thìa tương ớt cay xè cho ấm bụng. Ăn xong, xỉa răng uống cốc trà đá rồi lại vác mặt đi học rồi đi làm, tiếp tục cái công cuộc kiếm tiền và nâng cấp bản thân.

Với tao thế là đủ, là trọn vẹn.

Nhưng, cuộc đời đôi khi không cho phép mày được bình yên theo cách mày muốn, nhất là khi mày có những thằng anh em chí cốt luôn biết cách làm đảo lộn mọi kế hoạch.

Buổi chiều hôm đó, khi tao đang lúi húi dán cường lực cho khách thì nghe tiếng động cơ quen thuộc nổ giòn giã ngoài vỉa hè. Long "thiếu gia" phi con SH xịn bóng lộn đỗ xịch trước cửa ki-ốt Alo Phụ Kiện.

Vừa gạt chân chống, Long đã bước vào với một phong thái tự tin ngút ngàn, mặt mũi hớn hở rạng rỡ như bắt được vàng. Nghe đâu anh chàng vừa chốt được một kèo làm ăn khá đậm, đẩy thành công một lô phụ kiện tồn kho số lượng lớn cho bọn lái buôn dưới tỉnh, cộng thêm việc trúng một mánh cò đất nho nhỏ (cho người quen) nên ví lúc nào cũng rủng rỉnh.

Long bước vào, đập tay với thằng Khánh một cái "đốp", rồi đi thẳng lại phía quầy lễ tân. Hắn vỗ vai tao, gật đầu hất hàm:

"Xong khách chưa? Bỏ mẹ cái giẻ lau màn hình xuống. Khánh, đóng nửa cái cửa cuốn lại. Ba anh em mình họp triều đình tí!"

Thấy thái độ nghiêm trọng pha lẫn hưng phấn của Long, tao ngơ ngác đưa cái máy đã dán xong cho khách, thu tiền rồi kéo ghế ra giữa cửa hàng. Thằng Khánh cũng tò mò bỏ dở ván game chạy ra.

Ba thằng vừa kéo ghế nhựa ngồi quây lại thành vòng tròn, Long thò tay vào cái túi xách chéo hàng hiệu, rút ra một xấp tiền polymer mệnh giá năm trăm nghìn cũng phải gọi là kha khá đấy.

_Bạch!_ Hắn ném tẹt xấp tiền cọc thẳng xuống mặt bàn, dõng dạc tuyên bố bằng một chất giọng sặc mùi sếp lớn:

"Anh tuyên bố luôn cho vuông! Sinh nhật thằng An 20 tuổi năm nay, anh sẽ đứng ra lo toàn bộ chi phí tổ chức. Mọi thứ cứ để anh bao tất! Các chú chỉ cần đi theo anh để ăn mừng thôi."

Tao với thằng Khánh nhìn xấp tiền rồi nhìn nhau, tròn mắt ngạc nhiên. Chưa kịp để tao mở mồm can ngăn, Long đã chỉ tay thẳng vào mặt tao, tuôn một tràng thoại trọng tâm:

"Sinh nhật thằng An năm nay tuyệt đối không có chuyện mua mấy con vịt nướng hay ra làm nồi lẩu vỉa hè nữa! Tuổi 20 là cột mốc của đời thằng đàn ông, là phải có sự đột biến! Anh em mình năm nay sẽ lên đồ cho thật bảnh. Anh sẽ book một bàn V.I.P trên con Bar xịn nhất nhì khu phố cổ. Đêm 15 này, anh sẽ cho chú biết mùi thế giới về đêm của dân chơi nó rực rỡ đến mức như thế nào!"

Nghe đến hai chữ "lên Bar", tao giật thót mình, vội vàng xua tay chối đây đẩy. Cái bản tính dè dặt của một thằng quen sống trong vỏ bọc an toàn lập tức trỗi dậy.

"Thôi thôi lạy bố! Lên mấy cái chỗ đấy làm đéo gì cho phí tiền. Đồ uống thì đắt cắt cổ, nhạc thì đập bùm bùm nhức hết cả đầu. Với lại..." - Tao ngập ngừng một chút rồi nhấn mạnh - "...Anh em cũng biết tao đang trong giai đoạn 'tu chay', tao không thích đến mấy cái chỗ phức tạp, đèn mờ gái gú lằng nhằng đấy đâu. Đang yên đang lành tự nhiên vác xác lên đấy làm gì."

Thằng Khánh ngồi cạnh nghe tao nói thế thì bĩu môi một cái dài thượt, buông ngay đòn khích tướng điệu nghệ:

"Á à, nấp sau cái mác 'sư cụ' để trốn đi chơi chứ gì? Thằng cùi bắp này? Đi bar là để nghe nhạc, uống rượu xả stress, ngắm người đẹp nhảy nhót cho đầu óc nó bay bổng. Chứ đã có ai kề dao vào cổ ép mày phải phá giới hay bế con nào vào khách sạn đéo đâu mà mày phải giãy nảy lên như đỉa phải vôi thế?"

Long không khích bác kiểu chợ búa như Khánh. Hắn rót một chén nước chè, nhấp một ngụm rồi nhìn tao với ánh mắt của một dân chơi từng trải, đánh một đòn tâm lý sắc bén, đánh trúng vào cái yếu huyệt "muốn nâng cấp bản thân" của tao.

"Nghe tao nói này An. Chuyến đi này không chỉ đơn thuần là ăn mừng sinh nhật. Nó là một nghi thức. Nghi thức ‘lột xác’ và 'cắt xui xẻo'."

Long hất cằm về phía xấp tiền: "Mày đang muốn phát triển bản thân đúng không. Thế thì mày phải bước ra ngoài, nếm thử cái mùi của thế giới về đêm này, xem bọn có tiền nó tiêu tiền như thế nào. Mở rộng tư duy ra! Hơn nữa, từ đầu năm đến giờ mày dính đủ thứ vận đen, nhất là cái vụ tình cảm zời ơi đất hỡi vừa rồi. Lên đó, mượn tiếng nhạc, mượn hơi men, nhảy cho toát mồ hôi ra để rũ bỏ hoàn toàn cái xui xẻo cũ, đón tuổi 20 với một tâm thế của một thằng đàn ông bản lĩnh. Đi. Cấm cãi!"

Trước sự nhiệt tình đến mức khô máu của Long, và những lý lẽ quá sức thuyết phục, đánh đúng vào khát khao muốn vươn lên của tao, tao ngồi im lặng mất mười giây. Cuối cùng, tao đưa tay gãi đầu, chép miệng một cái rõ to:

"Mẹ, hai đánh một không chột cũng què... đi thì đi! Chơi tới bến luôn, sợ đéo gì!"

"Thế mới là chuẩn không phải chỉnh chứ!" - Khánh vỗ đùi đánh đét một cái, cười hô hố.

Chốt xong kèo, bầu không khí trong ki-ốt lập tức trở nên hưng phấn tột độ. Long và Khánh bắt đầu châu đầu vào bàn tán rôm rả về việc tối đó sẽ gọi rượu Chivas hay Macallan, rồi ngắm mấy em DJ mặc những bộ đồ bốc lửa ra sao. Thằng Khánh còn vỗ ngực bùm bụp, hứa hẹn hôm đó sẽ vận dụng hết các mối quan hệ xã hội để điều vài em chân dài bốc lửa đến ngồi cùng bàn, giúp Sếp An mở mang tầm mắt và có cơ hội được "tẩy trần" sau nhiều tháng treo niêu.

"Tẩy trần cái gì cơ? Đứa nào định tẩy trần cho ai đấy hả?"

Một giọng nữ lanh lảnh, sắc như dao cau đột nhiên vang lên từ phía cửa.

Ba thằng tao giật mình quay lại. Mai Anh lù lù xuất hiện từ bao giờ không biết. Ả vừa đi chơi bời ở đâu về, trên tay xách lỉnh kỉnh mấy túi đồ ăn, mặc chiếc váy bodycon màu đen tôn lên từng đường cong bốc lửa. Ả đứng tựa vai vào cửa cuốn, khoanh tay trước ngực, nhếch mép cười khẩy nhìn ba thằng đàn ông đang tái mặt vì bị bắt quả tang đang bàn mưu tính kế đi "hư hỏng".

"Bọn em... bọn em đang bàn kế hoạch tổ chức sinh nhật cho thằng An chị ạ..." - Thằng Khánh ấp úng, gãi đầu cười hì hì.

Mai Anh bước vào, đặt túi đồ lên bàn, tuyên bố một câu xanh rờn, không cho phép có sự thương lượng:

"Có kèo lên Bar à? Hay đấy. Vậy thì tính thêm một suất cho chị. Chị mày đi cùng!"

"Ơ kìa bà chị... Bọn em đi mấy thằng đực rựa uống rượu, chị đi theo làm gì cho nó nhạt nhẽo ra..." - Long cố gắng vớt vát.

"Nhạt là nhạt thế nào?" - Mai Anh trừng mắt, đưa ra một lý do đanh thép không thể bắt bẻ. - "Để ba thằng đực rựa đi với nhau, trong tay lại rủng rỉnh tiền đi lôi nhau lên cái chốn đèn mờ ấy á? Khéo chưa uống được mấy ly đã bị mấy con 'đào mỏ' nó chuốc say, lột sạch từ tiền nong đến cái quần lót mang về. Chị mày phải đi theo để làm 'Quản giáo', giám sát không cho bọn mày chơi bời sa đọa, mất tư cách..."

Nói đến đây, ả cố tình liếc đôi mắt hồ ly sắc lẹm về phía tao, nở một nụ cười ma mị:

"...Đặc biệt là phải canh chừng cái thằng 'sư cụ' thân yêu của chị kia kìa. Nó đang thề 'tắt ham muốn', lỡ lên đấy bị con nào nó quyến rũ vỡ giới thì hỏng hết cả đạo hạnh!"

Khánh và Long nghe xong méo xệch cả mặt, nhìn nhau nhưng tuyệt nhiên không dám cãi nửa lời. Bà Mai Anh này đã quyết thì chỉ có trời mới cản được.

Riêng tao thì ngồi im như phỗng, một giọt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương. Tao thừa hiểu, lên cái chốn xập xình, cồn kích thích đầy mình mà lại có thêm bà chị quái thai, chuyên thích mặc đồ bốc lửa và châm chọc tao đi cùng... Buổi "rửa phèn" này dự kiến sẽ lành ít dữ nhiều đây.

Đến tối, danh sách mâm tiệc sinh nhật chính thức được chốt lại gồm 4 người cốt cán: Tao, Long, Khánh và Mai Anh. Chị Lan khi nghe tin thì xin kiếu ngay lập tức. Chị bảo dạo này đi làm mệt, không hợp với mấy chốn ồn ào đau đầu ấy. Chị chỉ dặn với Mai Anh một câu: "Nhờ em để mắt đến Khánh hộ chị, đừng để ông dở hơi này uống say rồi làm trò con bò trên đấy." Nhìn danh sách, Mai Anh chép miệng bảo: "Đội hình này 3 nam 1 nữ hơi lệch. Để hôm đấy chị rủ thêm 1, 2 con bạn chị đi cùng cho có nếp có tẻ, mâm nó mới xôm, chơi nó mới vui được." Tất cả đều vui vẻ đồng ý.

Đêm đó, nằm trên giường, tao không ngủ được.

Tao mở màn hình điện thoại, nhìn chằm chằm vào cái bảng lịch. Những con số đang lặng lẽ đếm ngược đến ngày 15/08.

Một luồng cảm xúc kỳ lạ, đan xen hỗn độn len lỏi trong lồng ngực. Có một chút hồi hộp, căng thẳng của một kẻ "lính mới" chuẩn bị bước chân vào chốn ăn chơi xa xỉ lần đầu tiên trong đời. Nhưng ẩn sâu bên dưới sự hồi hộp ấy, là sự cồn cào, bức bối khó tả. Cảm giác khi đến Bar thì sẽ có những thứ tuyệt vời đang chờ tao khám phá.

Tao hít một hơi thật sâu vào lồng ngực. Tuổi 20 của thằng An, chắc chắn sẽ được đón chào bằng một đêm rực rỡ và không thể nào quên. Lên đồ thôi!
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 209: Lột xác

Đồng hồ điểm 7 giờ tối ngày thứ Sáu. Chỉ còn vỏn vẹn năm tiếng đồng hồ nữa là tờ lịch sẽ chính thức lật sang ngày 15/08, là cái mốc đánh dấu thằng An chính thức bước sang tuổi 20.

Đại bản doanh Bùi Xương Trạch tối nay mang một bầu không khí khác hẳn thường ngày. Tiếng nhạc nhẽo xập xình, dập bass tức ngực phát ra từ cái loa điện thoại của thằng Khánh. Thay vì cái mùi hàng hoá, mùi thiếc hàn hay mùi mồ hôi chua loét của mấy thằng đực rựa sau một ngày cày cuốc, không gian phòng trọ lúc này ngập ngụa mùi sáp vuốt tóc nam, hòa quyện với đủ thứ mùi nước hoa đắt tiền đang lấn át mọi ngóc ngách.

Tâm trạng tao lúc này là một mớ hỗn độn. Vừa hồi hộp, vừa bứt rứt. Sự kích thích của một kẻ "nhà quê" sắp được đi trải nghiệm thế giới xa hoa về đêm, cộng hưởng với cái sự "treo niêu" bức bối sinh lý suốt mấy tháng trời khiến tao không thể nào ngồi yên được một chỗ. Tao cứ đi ra đi vào, cắn móng tay cạch cạch.

Chuẩn bị đến giờ G, tao hít một hơi, mở tủ quần áo lôi ra bộ "giáp" mà tao tự cho là ngầu nhất, chiến nhất của mình. Mặc đồ xong xuôi, tao tự tin vuốt vuốt lại cổ áo rồi bước ra giữa phòng khách.

Giao diện của tao lúc đó là: Một cái áo phông đen trơn ôm sát bắp tay để lộ những đường gân guốc, một cái quần jeans đen mài bạc rách loang lổ ở hai đầu gối, và dưới chân là đôi giày thể thao trắng tinh mới coóng mua từ đời nảo đời nào để dành, một năm chắc xỏ vào chân được đúng hai ba lần trong những dịp đặc biệt.

Tao vừa bước ra, vươn vai định hỏi thằng Khánh xem "Anh mày thế này đã đủ uy tín chưa", thì Mai Anh từ trong phòng ả bước ra.

Hôm nay ả lên đồ cực cháy. Một chiếc váy bodycon màu mận chín ôm sát sịt lấy từng đường cong cơ thể, xẻ tà cao lên tận nửa đùi. Khuôn mặt được trang điểm kỹ càng, đôi môi đỏ chót, đôi mắt lúng liếng đưa tình, chuẩn dáng hồ ly.

Mai Anh vừa hất hất mái tóc, vừa ngước lên nhìn tao từ đỉnh đầu xuống gót chân. Đôi lông mày ả nhíu chặt lại, rồi ngay lúc đó ả thốt lên một câu chửi đanh thép:

"Mả mẹ mày An! Nay đi sinh nhật mày hay mày định đi đòi nợ thuê vác dao chém người thế hả? Lên con Bar to nhất nhì phố cổ mà mày mặc cái bộ đồ cái bang này thì bảo vệ có khi nó còn không cho mày gửi xe chứ đừng nói là bước qua cửa!"

"Ơ kìa, em thấy bộ này chất mà. Đen toàn tập, cool ngầu vãi lìn ra còn gì!" - Tao gãi đầu, cố gắng bảo vệ gu thẩm mỹ vỉa hè của mình.

Thằng Khánh ngồi cạnh cũng gật gù hùa theo tao. Nhưng Mai Anh không thèm đôi co. Ả rút điện thoại, bấm gọi video thẳng cho Long "thiếu gia" đang chuẩn bị qua nhà. Vừa nhìn thấy giao diện của tao qua màn hình, Long cũng lắc đầu ngán ngẩm y chang Mai Anh.

"Đéo được! Cởi ngay cởi ngay! Mày mặc thế lên đấy hỏng hết đội hình VIP của anh em mình. Chờ đấy, anh mang đồ qua cho mày thay!" - Tiếng Long oang oang trong điện thoại rồi tắt phụt.

Ba mươi phút sau, Long có mặt. Và cái quy trình chế tác "trai hư" chính thức được bắt đầu.

Long lục trong cái túi đồ hiệu hắn vừa mang tới, rút ra ném thẳng vào mặt tao một chiếc sơ mi lụa tơ tằm màu đen than bóng mờ.

"Thay cái áo phông của mày ra. Mặc cái này vào nhanh! Luôn và ngay!"

Tao chép miệng, lột cái áo phông ra rồi tròng chiếc sơ mi lụa vào người. Ngay khoảnh khắc lớp vải lụa trượt trên da, tao giật mình. Nó không hề giống bất cứ loại quần áo rẻ tiền nào tao từng mặc. Chất lụa xịn mềm mại, mát lạnh, trơn tuột ôm lấy cơ thể, chạm vào làn da thô nhám, rít rát của một thằng thợ thuyền tạo nên một cảm giác cực kỳ khác lạ. Nó vừa vặn đến mức tao cảm thấy mình như được khoác lên một tầng đẳng cấp mới.

Tao đang lóng ngóng cài cúc thì Mai Anh gạt tay tao ra: "Để yên đấy, để chị mày ra tay."

Bà chị xóm trọ bước tới sát rạt tao. Ả đưa đôi bàn tay với những chiếc móng được sơn dũa cẩn thận, dứt khoát bung hai cái cúc ngực trên cùng của chiếc sơ mi ra, kéo vạt áo trễ xuống một chút để lộ ra phần xương quai xanh nam tính và một mảng cơ ngực rắn chắc mà tao dày công tập luyện bằng việc bưng bê hàng hóa.

Mai Anh hơi rướn người lên, hai tay luồn ra sau gáy tao để vuốt lại nếp cổ áo. Khoảng cách giữa hai chị em lúc này gần đến mức tao có thể đếm được từng sợi mi cong vút của ả. Và cái "lò bát quái" trong người tao bắt đầu phản chủ. Cái mùi nước hoa YSL nồng nàn, khiêu khích hòa quyện với mùi da thịt ngầy ngậy của đàn bà mới tắm xong phả thẳng vào khoang mũi tao. Hơi thở nóng hổi của ả lướt qua yết hầu tao. Sự tiếp xúc vật lý từ những đầu ngón tay mềm mại chạm vào da thịt trước ngực khiến nhịp tim tao tăng tốc độ đột ngột. Tao phải cắn chặt hàm răng, nín thở, hai tay nắm chặt lại giấu sau lưng để kiềm chế bản năng đang gào thét đòi vồ lấy người phụ nữ trước mặt. Tao ước gì giờ không gian chỉ có tao và ả để "buổi tiệc sinh nhật" được diễn ra ngay bây giờ.

"Tóc tai để tao!" - Tiếng thằng Khánh vang lên phá tan cái bầu không khí mờ ám.

Nó lôi hộp sáp vuốt tóc xịn của nó ra, trét một đống ra tay rồi hì hục cào lên đầu tao. Khánh chải ngược toàn bộ phần tóc mái lòa xòa của tao ra phía sau theo kiểu Slicked Back kinh điển. Cuối cùng, Long bước tới, cầm chai Bleu de Chanel xịt phịt phịt hai nhát vào hai bên cổ và cổ tay tao. Một thứ mùi hương nam tính, trầm ấm, sặc mùi công tử chất chơi và sự quyến rũ lan tỏa khắp phòng.

"Xong! Mở mắt ra nhìn đi ông tướng." - Long vỗ vai tao.

Tao từ từ xoay người lại, đứng đối diện với chiếc gương đứng cỡ lớn ở góc phòng khách.

Khoảnh khắc nhìn vào gương, tao không tin nổi vào mắt mình. Thằng con trai tóc tai lòa xòa, lúc nào cũng khoác cái vẻ nhếch nhác, bụi bặm và ánh mắt u uất thường ngày đã hoàn toàn bốc hơi.

Thay vào đó là một gã đàn ông lạ hoắc. Khuôn mặt góc cạnh, đường xương hàm sắc nét được phô bày trọn vẹn khi vuốt tóc ngược ra sau. Chiếc sơ mi lụa đen phanh ngực làm tôn lên cái vẻ lỳ lợm, sương gió của một ngời đàn ông từng trải, nhưng lại được bọc trong một lớp vỏ hào nhoáng, sang trọng và đắt tiền. Đáy mắt tao trong gương phản chiếu ánh đèn, rực lên một vẻ nguy hiểm, lạnh lùng, đầy mùi "sát gái" mà chính bản thân tao cũng không nhận ra mình lại có cái thần thái ấy.

Điều kỳ lạ nhất là, mặc dù đây không phải là phong cách thường ngày của tao, nhưng tao lại không hề cảm thấy nặng nề hay ngột ngạt như cái hồi bị Vy bắt mặc quần âu áo sơ mi đóng thùng để đi chơi với bạn cô ấy. Cái hồi đó, tao mặc đồ lịch sự mà thấy mình như con khỉ làm trò, đầy tự ti và giả tạo. Còn bây giờ, khoác lên bộ đồ của "trai hư", tao lại thấy mình được là chính mình, tự do, phóng khoáng và ngạo nghễ cắn nuốt mọi ánh nhìn.

"Đấy! Thấy chưa! Bạn tôi phải thế này thì lên đấy mấy em hot girl mới rụng trứng, mới xin chết hàng loạt được chứ!" - Thằng Khánh vỗ đùi đánh đét, cười hô hố.

Mai Anh đứng khoanh tay tựa vào tường. Ả híp đôi mắt đuôi hồ ly lại, lè cái lưỡi đỏ chót liếm nhẹ lên môi trên, nhìn tao chằm chằm bằng một ánh mắt cực kỳ thèm thuồng và đầy ẩn ý. Ả nhếch mép: "Được đấy. Đêm nay mà không vỡ giới thì hơi phí cái nhan sắc này cu ạ."

Chốt xong đội hình, cả đám lục đục kéo nhau ra ngõ.

Buổi tiệc tùng ngày hôm nay, Long dắt theo một cô bé tên Linh. Nghe phong phanh là "gà bông" mới mà Long đang trong giai đoạn tìm hiểu. Con bé trông rất tiểu thư, ngoan ngoãn, váy vóc trắng muốt trái ngược hoàn toàn với vẻ bốc lửa của Mai Anh. Bạn của Mai Anh thì cuối cùng báo bận đéo đi được. Vậy là chốt sổ đội hình 5 người: 3 nam (tao, Long, Khánh) và 2 nữ (Linh, Mai Anh).

Một chiếc taxi 7 chỗ trờ tới đầu ngõ. Cả đám chen chúc nhau chui lên xe.

Không gian chật hẹp, kín bưng của chiếc xe 7 chỗ hòa quyện mùi nước hoa đắt tiền của hai người phụ nữ và ba gã đàn ông, tạo ra một thứ không khí kích thích tột độ. Tao bị đẩy xuống ngồi ở hàng ghế cuối cùng, và người ngồi sát rạt bên cạnh tao, không ai khác chính là Mai Anh.

Bóng tối trên xe che giấu đi mọi biểu cảm. Chiếc taxi lăn bánh, lạng lách qua những con phố đông đúc. Mỗi khi xe ôm cua hay phanh gấp, thân hình mềm mại của Mai Anh lại đổ ập về phía tao. Sự va chạm của bờ vai, của lớp vải lụa trượt trên cánh tay, và đặc biệt là độ nóng ran truyền qua lớp váy mỏng ép vào đùi tao khiến tao phát điên.

Đã thế, bà chị quái thai này còn cố tình chơi đòn tâm lý. Thỉnh thoảng, ả lại "giả vờ vô tình" đặt bàn tay mềm mại của ả lên đùi tao, miết nhẹ một cái cực kỳ tự nhiên rồi mới rụt lại. Mỗi lần như thế, máu trong huyết quản tao lại sôi sùng sục, gân xanh trên mu bàn tay nổi cộm lên vì phải gồng mình chịu đựng. Tao phải quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, cắn chặt hàm răng để không phát ra tiếng thở dốc.

Chiếc taxi băng băng hướng thẳng về phía trung tâm khu phố cổ, nơi những ánh đèn neon xanh đỏ bắt đầu hắt những luồng sáng mờ ảo qua cửa kính xe.

Tao lôi điện thoại ra bật màn hình. 21h30.

Mọi giác quan trong cơ thể tao lúc này đều đang bị kéo căng như dây đàn. Tao nhìn hình bóng của mình phản chiếu mờ mờ trên tấm kính xe, siết chặt nắm tay, tự nhủ thầm trong bụng: "Đêm nay, cái mác 'sư cụ' này có lẽ phải tạm thời cất sang một bên đã. Tao phải chào đón cái sinh nhật tuổi 20 này một cách rực rỡ và điên rồ nhất có thể.". Mọi thứ đã sẵn sàng cho một cú nổ!
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 210: Thế giới đèn mờ

Chiếc taxi 7 chỗ lạng lách qua dòng người đông đúc rồi từ từ phanh lại, đỗ xịch trước cửa một quán Bar mang phong cách trông cực kỳ hoành tráng, nằm chễm chệ ngay khu "đất kim cương" của trung tâm phố cổ.

Chưa cần bước xuống xe, chỉ cần nhìn qua lớp cửa kính, tao đã cảm nhận được cái mùi tiền tài và xa xỉ phả ra ngùn ngụt. Dọc hai bên vỉa hè là la liệt những con xế hộp đắt tiền: nào hãng M nào hãng B nào hãng P nằm san sát nhau. Đứng lố nhố xung quanh là những gã đàn ông vuốt keo bóng lộn, phì phèo xì gà, và một dàn chân dài váy áo ngắn cũn cỡn, có thể nói là cái gì không hở được thì mới không để hở thôi chứ còn đâu là hở hết, xoa xoa tay vào nhau đứng túm năm tụm ba giữa cái gió hơi se lạnh của đêm Hà Nội.

Cánh cửa taxi bật mở. Nhóm năm người bọn tao bước xuống.

Nhìn dàn bảo vệ mặc sơmi đen, đeo tai nghe bộ đàm, dáng người cao to lừng lững, mặt mũi bặm trợn như dân đâm thuê chém mướn đang đứng gác trước cửa cuốn, cái tâm lý "lính mới" của một thằng sinh viên nghèo, quen sống chui lủi dưới xóm trọ xập xệ trong tao theo phản xạ định trỗi dậy. Tao hơi khớp, hai vai bất giác rụt lại, định khép nép lách người bước vào như cái thói quen nhún nhường thường ngày.

Nhưng ngay khoảnh khắc tao vừa bước lên bậc thềm, sức mạnh của cái "giao diện" mới bắt đầu phát huy tác dụng một cách diệu kỳ.

Ánh đèn neon trước cửa hắt vào khuôn mặt vuốt sáp hất ngược góc cạnh của tao, rọi thẳng vào chiếc sơ mi lụa đen phanh ngực bóng bẩy đang bay lật phật trong gió. Gã bảo vệ bặm trợn liếc nhìn tao từ đầu đến chân. Đột nhiên, hắn đứng thẳng người, hai tay chắp trước bụng, cúi đầu gật một cái rụp rồi chủ động dang tay, đẩy mạnh cánh cửa cách âm dày cộp ra để dẹp đường: "Dạ, mời anh chị vào trong!"

Tao hơi sững lại nửa nhịp, rồi cũng hất cằm gật đầu đáp lễ, nghênh ngang bước qua cửa. Ngay phút giây đó, tao nhận ra một chân lý tàn nhẫn nhưng thực dụng của cái xã hội này: Ở cái chốn phù phiếm này, không ai quan tâm ruột mày là bã đậu hay vàng ròng. Cái vỏ bọc hào nhoáng, rồi thì thần thái bên ngoài mới là thứ quyết định thái độ mà người đời dành cho mày.

Vừa bước qua hai lớp cửa cách âm bọc nhung, một cú sốc giác quan giáng thẳng vào hệ thần kinh của tao. Nó khốc liệt và choáng ngợp đến mức tao tưởng chừng như mình vừa rơi tõm xuống một chiều không gian khác.

Một luồng âm thanh khổng lồ dội thẳng vào mặt, ép chặt lấy lồng ngực. Tiếng nhạc Vinahouse dập tưng bừng, chát chúa. Âm bass (âm trầm) phát ra từ hệ thống loa công suất lớn đánh mạnh đến mức tao cảm nhận rõ rệt lục phủ ngũ tạng, từng thớ thịt và cả sàn nhà dưới chân đang rung lên bần bật. Nhịp tim tao vô thức tăng tốc, đập thình thịch, đồng bộ hoàn toàn với nhịp điệu của thứ âm nhạc kích động kia.

Không gian bên trong tranh tối tranh sáng, rộng lớn nhưng lại cho tao cảm giác hơi bị ngột ngạt. Những hệ thống đèn laser đủ màu xanh, đỏ, tím, vàng quét liên tục, chớp nhoáng xé toạc những đám khói nhân tạo mờ ảo đang phun mịt mù từ trên trần nhà xuống. Khung cảnh hiện ra ma mị, cuồng nhiệt, khiến thị giác tao rối loạn nhưng lại đầy rẫy tính kích thích.

Và cái khứu giác là thứ bị tra tấn dã man nhất. Không khí ngập ngụa cái mùi khói sashi hương dâu, hương táo, hương bạc hà ngọt lịm, thơm lừng xộc thẳng vào khoang mũi. Thứ khói ấy quẩn quanh, đan xen với mùi cồn nồng nặc của rượu mạnh, và đặc biệt là hàng chục, hàng trăm thứ mùi nước hoa đắt tiền phảng phất phát ra từ những lớp da thịt đang kề sát, lướt qua nhau.

Bọn tao đi theo ánh đèn pin dẫn đường của cậu quản lý. Càng đi sâu vào trong, tao càng hoa mắt chóng mặt. Đây không phải là một tụ điểm vui chơi bình thường, đây chính xác là "Động Bàn Tơ" trong truyền thuyết!

Xung quanh tao, trên các bục gỗ, ở các bàn đứng, đâu đâu cũng là đàn bà. Những cô gái ăn mặc bốc lửa, hở hang đến mức táo bạo đang nhún nhảy, uốn éo theo tiếng nhạc. Dưới ánh đèn chớp nhoáng, tao bị hoa mắt bởi những chiếc váy hai dây đính sequin lấp lánh đang bó sát, hằn rõ mồn một từng chuyển động của những vòng ba căng tròn. Những chiếc áo ống cúp ngực mỏng manh có cảm giác như chực chờ trào tung ra ngoài theo mỗi nhịp các cô ả giậm chân. Những mảng lưng trần trắng nõn nà, những đôi chân dài miên man mang guốc cao gót bước đi uyển chuyển, lượn lờ cọ xát vào nhau.

Đối với một thằng đàn ông bị "treo niêu", dồn nén sinh lý ròng rã mấy tháng trời như tao, cảnh tượng này không khác gì một cực hình tra tấn khiến đầu óc tao không ngừng thổn thức.

Cổ họng tao khô khốc, đắng nghét. Tao phải liên tục nuốt nước bọt. Mắt tao cứ vô thức dán chặt vào những khe ngực sâu hoắm lướt ngang qua. Quả bom nổ chậm mang tên "bản năng" đang gầm gào, cào xé thành ruột đòi thoát ra ngoài. Tao lén thò tay vào túi quần, tự véo mạnh vào đùi mình một cái đau điếng để lấy lại sự tỉnh táo, không cho phép bản thân chảy dãi ra như một thằng háo sắc hạ lưu.

Cậu quản lý dẫn cả đám rẽ vào khu vực V.I.P nơi có một chiếc sofa bọc da xịn xò, rộng thênh thang nằm ở góc đẹp nhất quán, vừa bao quát được toàn bộ sân khấu, vừa có độ riêng tư nhất định.

Ngồi xuống bàn, hệ sinh thái tính cách của từng người trong đội hình bắt đầu bộc lộ rõ rệt, đéo ai giống ai.

Long "Thiếu gia" thì y như cá gặp nước. Hắn thể hiện rõ bản lĩnh của kẻ sành sỏi, quen thói ăn chơi. Long thân thiết bắt tay gã quản lý, móc ví boa thẳng một tờ năm trăm nghìn rồi vẩy tay gọi đồ mà đéo thèm liếc menu: "Cho anh một combo Macallan 12, hoa quả bưng lên loại ngon nhất, thêm một bình sashi vị dâu tây bạc hà xả đá. Nhanh nhé!". Gọi đồ xong, hắn tự tin, điềm đạm ngả lưng ra sofa, nắm lấy tay cái Linh, thỉnh thoảng lại ghé sát miệng vào tai con bé thì thầm to nhỏ điều gì đó trông cực kỳ lãng mạn.

Cái Linh, cô "gà bông" mới của Long thì trái ngược hoàn toàn. Trông con bé ngơ ngác, sợ sệt như con nai đi lạc vào bầy sói. Nó bám rịt lấy cánh tay Long, hai vai hơi co rúm lại vì tiếng ồn chát chúa và sự đông đúc xung quanh. Nó ngoan ngoãn thu mình ngồi nép tịt vào góc sofa, thỉnh thoảng mới dám lấm lét nhìn ngó xung quanh.

Và rồi... đến thằng Khánh.

Nhìn thằng bạn thân, tao chỉ muốn lấy cái gối úp mẹ lên mặt nó cho đỡ nhục. Nó hưng phấn đến mức tột độ, kiểu cứ như là mất kiểm soát luôn ấy. Nhạc đánh một đằng, nó gật gù lắc lư cái đầu lệch mẹ nó sang một nhịp khác. Hai mắt nó mở to, đảo liên tục như rang lạc, soi hết em chân dài bàn bên trái, lại dòm sang em ngực khủng bàn bên phải. Nó liên tục chồm người qua mặt tao, ghé mồm vào sát tai tao hét lớn qua tiếng nhạc: "Ê vãi lìn ngon quá An ơi!!! Nhìn con bé bàn bên kìa, zu to bằng cái bát tô kìa mày ơi! Tuyệt vờiiiii!". Tao phải nghiến răng, đạp cho nó một phát dưới gầm bàn để nó tém tém cái sự quá khích lại.

Còn Mai Anh? Ả đúng chuẩn là "Nữ hoàng bóng đêm".

Hòa vào cái môi trường này, Mai Anh tự nhiên và tỏa ra một thần thái bức người. Ả ngồi vắt chéo đôi chân thon dài, để lộ đường xẻ tà nguy hiểm. Tay ả cầm ly nước nhẹ nhàng xoay xoay, cơ thể mềm mại hơi đung đưa, nhún nhảy nhịp nhàng theo điệu nhạc Vinahouse một cách cực kỳ quyến rũ. Giữa hàng đống gái xinh trong quán, Mai Anh vẫn nổi bật lên nhờ cái sự sắc sảo, chín muồi. Và dĩ nhiên, ả không quên thỉnh thoảng lại liếc đôi mắt hồ ly sang phía tao, đầy vẻ tò mò và khiêu khích để xem phản ứng của thằng "Sư cụ" bị thả vào động nhền nhện sẽ ra sao.

Bên trong tao lúc này đang ngợp thở. Cái cảm giác lơ ngơ, căng thẳng và sự bức bối sinh lý đan xen làm tao bối rối tột độ. Nhưng tao thừa khôn ngoan để hiểu rằng, nếu tao cứ trợn tròn mắt thèm thuồng như thằng Khánh, hay cứ co rúm người lại, thì tao sẽ trở thành một trò cười, một thằng phèn đéo ngửi nổi.

Tao quyết định tạo cho mình một vỏ bọc. Một kịch bản hoàn hảo cho kẻ lính mới.

Tao chọn cách ngồi ngả lưng lún thật sâu xuống chiếc sofa da êm ái, hai chân vội vàng dang rộng ra một chút để có tư thế thoải mái nhất. Khi nhân viên bê rượu lên, tao đón lấy ly rượu mạnh mà Long vừa rót. Tao kê khuỷu tay lên thành ghế, một tay cầm ly rượu, khẽ xoay xoay cổ tay cho mấy viên đá lạnh lanh canh va đập vào thành ly thủy tinh tạo ra những tiếng lách cách êm tai.

Tao giữ một khuôn mặt lạnh tanh, tuyệt đối không cười, không bộc lộ bất kỳ một cảm xúc kinh ngạc nào. Ánh mắt tao hơi rủ xuống, hững hờ, lơ đãng quét qua đám đông cuồng nhiệt, uốn éo đang nhảy múa điên cuồng trước mặt. Tao nhìn họ như một kẻ đứng ngoài cuộc chơi, một kẻ đã quá chán ngán, bất cần đời và đéo thèm bận tâm đến mọi thứ hào nhoáng xung quanh.

Và trớ trêu thay, đời nhiều khi không biết đâu mà lần.

Chính cái sự "cố gồng" để che giấu đi sự lơ ngơ, run rẩy bên trong đó, kết hợp với chiếc sơ mi lụa đen phanh cúc ngực rũ rượi, mái tóc vuốt ngược bóng bẩy và khuôn mặt góc cạnh lầm lỳ... lại vô tình nhào nặn tao biến thành một gã bad boy lạnh lùng, bí ẩn và toát ra một sức hút cực kỳ ngang tàng.

Dưới ánh đèn laser xanh đỏ liên tục lướt qua bàn V.I.P, tao không hề hay biết rằng, cái thần thái bất cần đời dởm đời ấy của tao đã vượt qua hàng tá những gã thiếu gia bóng lộn khác, bắt đầu lọt thẳng vào tầm ngắm của những "kẻ săn mồi" sừng sỏ và khát máu nhất trong quán Bar đêm nay.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo