Kiến thức Phập Gái Trong Cơ Quan

y tá nghỉ hưu non

Yếu sinh lý
Chủ thớt
haizz thực sự là tao còn nhiều lắm, nhưng đéo biết nên kể như nào, nói thì lắm thằng mõm lợn không tin còn sủa cả lên, nhưng có lúc 3 em nhân viên cùng khoa, chơi thân với nhau tao còn chén từng đứa 1, mà giờ kí ức thì rõ, nhưng không có văn để kể =((
 

y tá nghỉ hưu non

Yếu sinh lý
Chủ thớt
bọn mày ơi, tao đã hình thành được cốt truyện, và được 1 thằng nó chủ động viết cho tao thành truyện, nên tao up tiếp nhé
 

TODAI

Tao là gay
bọn mày ơi, tao đã hình thành được cốt truyện, và được 1 thằng nó chủ động viết cho tao thành truyện, nên tao up tiếp nhé
Cũng k cần truyện này nọ đâu, cứ chân thực mà kể, có nhìu khi vấp thật nhưng sự thật thì sẽ kích thích hơn nhiều, có xíu hình ảnh minh họa thì tuyệt hơn, ủng hộ chủ thead, có sao chia sẻ vậy nhé
 

y tá nghỉ hưu non

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHƯƠNG 1 — CÔ GÁI ĐỐI DIỆN BỆNH VIỆN​

Khoa cấp cứu đêm nào cũng có mùi thuốc sát trùng lạnh ngắt.
Tôi làm ở phòng tiểu phẫu của bệnh viện đã gần bốn năm. Công việc không quá nặng, nhưng trực đêm nhiều khiến con người ta sống lệch hẳn với thế giới bên ngoài. Khi người khác đi ngủ thì tôi bắt đầu thay găng tay, chuẩn bị dụng cụ, nghe tiếng xe cấp cứu hú ngoài cổng.

Đêm đó khoảng hơn chín giờ.
Tôi đang ghi hồ sơ thì điều dưỡng Hà kéo rèm bước vào:

“Có ca ruột thừa nhé, M chuẩn bị phòng.”

Tôi đứng dậy theo phản xạ quen thuộc. Đến lúc đẩy cáng ngoài hành lang mới thấy bệnh nhân là một cô gái còn khá trẻ, mặc áo đồng phục vàng đen của Thế Giới Di Động.

Cô ấy ôm bụng, mặt trắng bệch vì đau.
“Đau lâu chưa em?” tôi hỏi.
“Chiều giờ… em tưởng đau dạ dày…”
Giọng cô ấy nhỏ và mệt.
Trong lúc ký giấy tờ, tôi mới biết cô ấy tên Thuỷ, hai mươi sáu tuổi, làm ở cửa hàng điện thoại ngay đối diện bệnh viện.
“Đúng cái cửa hàng bên kia đường luôn à?” tôi hỏi.
Cô ấy gật đầu:
“Ngày nào em cũng nhìn sang đây.”
Tôi cười:
“Giờ thì thành khách quen luôn rồi.”
Cô ấy cũng cười nhẹ dù đang đau.
Đó là lần đầu tiên tôi để ý cô ấy.
Ca mổ diễn ra nhanh hơn dự kiến.

Ruột thừa viêm chưa biến chứng nên xử lý khá gọn. Sau mổ, cô ấy được chuyển sang phòng theo dõi vài tiếng rồi về khoa điều trị.

Những ngày sau, Thuỷ vẫn nằm tại phòng điều trị và thường xuyên qua phòng tôi thay băng.

Lần đầu thì còn ngại.

Lần thứ hai bắt đầu nói nhiều hơn.

Đến lần thứ ba thì đã quen đến mức vừa bước vào phòng đã nói:


“Hôm nay anh trực tiếp à?”


Tôi giả vờ nghiêm:
“Không thích à?”


“Không… tại nhìn quen thôi.”


Con gái đôi khi chỉ cần một câu đơn giản như vậy cũng đủ khiến đàn ông nhớ cả ngày. Sau 5 ngày thì Thuỷ được xuất viện


Khoảng thời gian đó tôi đang yêu.

Người yêu tôi làm dược sĩ bán thuốc cho một cửa hàng, quen nhau gần hai năm. Mối quan hệ không tệ, chỉ là càng lâu càng giống thói quen hơn tình yêu.

Những cuộc gọi dần ngắn đi.
Tin nhắn cũng ít cảm xúc hơn.
Có hôm cả ngày không nói chuyện cũng chẳng ai thấy thiếu.

Rồi Thuỷ xuất hiện đúng lúc cuộc sống tôi đang nhạt như nước lọc.

Sau thời gian đó 1 tuần. Hôm đó trực khuya, tôi sang cửa hàng đối diện mua sạc điện thoại.

Thuỷ đang đứng tư vấn cho khách. Thấy tôi bước vào, cô ấy hơi khựng lại rồi cười:


“Ủa, bác sĩ cũng dùng sạc rẻ tiền à?”


“Tưởng nhân viên ở đây được giảm giá.”


“Được chứ… nhưng phải tùy người.”


Tôi bật cười:
“Thế anh được giảm không?”

Cô ấy nhìn tôi vài giây rồi đáp nhỏ:
“Chắc là được.”

Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ ràng rằng giữa chúng tôi không còn chỉ là xã giao nữa.

Khoảng gần mười giờ đêm, tôi tan ca.

Lúc đi ngang cửa hàng thì thấy Thuỷ vẫn ngồi kiểm hàng bên trong. Tôi đứng ngoài gõ nhẹ cửa kính.


Cô ấy bước ra:
“Anh chưa về à?”

“Anh định hỏi em câu đó.”

Thuỷ thở dài:
“Cuối tháng kiểm kê mệt lắm.”


Tôi nhìn vẻ mặt mỏi mệt của cô ấy rồi nói:
“Đi ăn gì không? Anh bao.”


Cô ấy im lặng vài giây:
“Để em gọi về nhà đã.”


Từ “nhà” làm tôi chợt nhớ cô ấy đã có chồng.


Không hiểu sao trong lòng lại thấy hụt một chút.


Chúng tôi ngồi ăn phở ngách chó ở phía sau bệnh viện.


Đêm muộn nên quán vắng. Chỉ có tiếng quạt quay và mùi nước lèo nóng bốc lên giữa trời lạnh.


Linh chống cằm hỏi:
“Anh làm viện chắc nhiều người thích lắm nhỉ?”


“Tại sao?”


“Vì nhìn anh đẹp trai, da trắng, ăn nói nhẹ nhàng mà còn mặc blouse nhìn tử tế.”


Tôi cười:
“Đừng tin vẻ ngoài.”


Cô ấy cúi xuống khuấy bát bún:
“Em từng tin vẻ ngoài nên mới lấy chồng sớm.”

Tôi ngẩng lên nhìn cô ấy.

Đó là lần đầu tiên tôi thấy ánh mắt cô ấy buồn đến vậy.
 

y tá nghỉ hưu non

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Cũng k cần truyện này nọ đâu, cứ chân thực mà kể, có nhìu khi vấp thật nhưng sự thật thì sẽ kích thích hơn nhiều, có xíu hình ảnh minh họa thì tuyệt hơn, ủng hộ chủ thead, có sao chia sẻ vậy nhé
thực ra văn vẻ hơn thì đọc nó đỡ nhàm bác ạ, còn cốt truyện vẫn như vậy.
 

y tá nghỉ hưu non

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHƯƠNG 2 — NHỮNG CUỘC GỌI SAU NỬA ĐÊM​


Từ sau bữa bún hôm đó, Thuỷ bắt đầu nhắn tin cho tôi nhiều hơn.


Ban đầu chỉ là:


“Anh trực chưa?”
“Ăn tối chưa?”
“Hôm nay bệnh viện đông không?”


Những câu hỏi rất bình thường, nhưng đều đặn đến mức tôi bắt đầu chờ thông báo từ cô ấy mỗi tối.


Có hôm gần một giờ sáng, tôi đang ngồi ghi hồ sơ thì điện thoại rung.


“Em đang ngồi trước cửa hàng một mình.”


Tôi nhìn sang phía đối diện bệnh viện. Cửa cuốn đã kéo xuống gần hết, chỉ còn ánh đèn hắt ra từ khe cửa nhỏ.


Tôi nhắn lại:
“Đợi anh 5 phút.”




Thuỷ ngồi trên bậc thềm, ôm ly trà sữa đã tan gần hết đá.


“Chồng em đâu?” tôi hỏi vu vơ.


Cô ấy cười nhạt:
“Chắc đang chơi game.”


“Muộn vậy không gọi em à?”


“Anh ấy quen rồi.”


Cách cô ấy trả lời nhẹ tênh, nhưng lại khiến tôi thấy nặng trong lòng.


Thuỷ kể hai người cưới nhau vì yêu từ thời còn đi học. Những năm đầu còn ổn, nhưng sau này áp lực tiền bạc, gia đình, chuyện con cái… mọi thứ bắt đầu thay đổi.


“Bố mẹ chồng em muốn có cháu lắm.”


“Còn hai đứa?”


Cô ấy im lặng vài giây rồi đáp:
“Đi khám rồi… bác sĩ nói chồng em khó có con.”


Tôi không biết nên nói gì.


Một cơn gió đêm thổi qua làm tóc cô ấy bay lòa xòa trước mặt. Theo phản xạ, tôi đưa tay gạt giúp.


Thuỷ hơi khựng lại.


Cả hai cùng im lặng.


Khoảnh khắc đó ngắn thôi, nhưng đủ để tôi hiểu rằng mọi thứ đang đi quá xa.

Từ hôm ấy, chúng tôi bắt đầu có thói quen gặp nhau sau giờ làm.

Đôi khi chỉ là đứng nói vài câu ngoài cửa bệnh viện.
Đôi khi đi uống cà phê lúc nửa đêm.
Có hôm tôi trực mệt quá ngủ quên trong phòng nghỉ, mở mắt ra đã thấy hộp cơm cô ấy để sẵn trên bàn.


“Ăn đi không đau dạ dày đấy bác sĩ.”


Tờ giấy nhớ nguệch ngoạc làm tôi bật cười cả buổi.


Điều đáng sợ nhất của một mối quan hệ không phải rung động.


Mà là cảm giác dần trở thành thói quen của nhau.


Người yêu tôi bắt đầu nhận ra sự khác lạ.


“Dạo này anh hay nhìn điện thoại thế?”


“Công việc thôi.”


“Công việc gì mà toàn nhắn đêm?”


Tôi chỉ im lặng cho qua.


Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình trở thành kiểu đàn ông mà trước đây chính bản thân cũng ghét.


Nhưng càng cố tránh, tôi lại càng nghĩ đến Thuỷ.


Một đêm mưa lớn.


Bệnh viện mất điện vài phút vì quá tải. Hành lang chỉ còn ánh sáng mờ từ đèn khẩn cấp.


Tôi vừa kiểm tra xong phòng dụng cụ thì nghe tiếng gõ cửa phía sau.


Là Thuỷ .


Mái tóc cô ấy ướt vì chạy qua mưa.


“Sao em sang đây?”


Cô ấy cười buồn:
“Cãi nhau với chồng.”


Tôi kéo ghế cho cô ấy ngồi rồi lấy khăn lau tóc.


“Lại chuyện con cái à?”


Linh gật đầu:
“Anh ấy uống rượu xong nói em làm vợ mà không biết thông cảm…”


“Thông cảm gì?”


Cô ấy cắn môi:
“Thông cảm chuyện anh ấy không thể có con.”


Tôi thấy bàn tay cô ấy run nhẹ.


Khoảnh khắc đó, tôi chỉ muốn ôm cô ấy vào lòng.


Và rồi tôi đã làm thật.


Ban đầu Linh còn cứng người lại. Nhưng vài giây sau, cô ấy khẽ tựa đầu vào vai tôi, như thể đã mệt mỏi quá lâu rồi.


Ngoài trời, mưa vẫn rơi trắng xóa.


Còn bên trong căn phòng trực nhỏ hẹp ấy, khoảng cách cuối cùng giữa hai chúng tôi cũng dần biến mất.
 

y tá nghỉ hưu non

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHƯƠNG 3 — ĐÊM MƯA​


Tôi không nhớ chính xác ai là người chủ động hôn trước.


Chỉ nhớ rằng khoảnh khắc ấy, cả hai đều không còn đủ tỉnh táo để nghĩ đến đúng sai nữa.

Thuỷ nằm trong lòng tôi, đôi mắt đỏ hoe sau trận cãi nhau với chồng. Mùi tóc còn ẩm vì mưa hòa lẫn với mùi thuốc sát trùng quen thuộc trong phòng trực khiến mọi thứ trở nên kỳ lạ đến khó tả.


“Chúng ta không nên như này…” cô ấy nói rất nhỏ.


Nhưng khi tôi buông tay ra, Thuỷ lại giữ lấy áo tôi.


Đó là câu trả lời rõ hơn bất kỳ lời nói nào.

Đêm đó trôi qua trong sự im lặng nhiều hơn tôi nghĩ.


Không có những lời hứa hẹn.
Không ai nói sẽ bỏ ai.
Cũng chẳng ai nhắc đến tương lai.


Chỉ là hai con người cô đơn vô tình tìm thấy nhau đúng lúc yếu lòng nhất.


Sau cùng, Thuỷ nằm im cạnh tôi, kéo chăn lên ngang ngực.


“Anh có thấy em tệ không?” cô ấy hỏi.


“Tại sao lại tệ?”


“Vì phản bội chồng.”


Tôi nhìn lên trần phòng trực hồi lâu rồi đáp:
“Anh cũng đâu tốt đẹp gì.”


Thuỷ quay sang nhìn tôi:
“Ít nhất anh còn biết mình sai.”


Câu nói đó khiến tôi không ngủ được cả đêm.

Sáng hôm sau, Thuỷ rời bệnh viện từ rất sớm.


Trước khi đi, cô ấy đứng ở cửa quay lại nhìn tôi:
“Đừng nhắn cho em hôm nay nhé.”


“Vì sao?”


“Để em còn nghĩ mình chưa đi quá xa.”


Rồi cô ấy cười buồn và bước đi.


Tôi đứng trong hành lang nhìn theo bóng lưng ấy rất lâu.


Nhưng khoảng cách chỉ tồn tại được đúng một ngày.


Đêm hôm sau, em lại nhắn:


“Anh đang làm gì?”


Tôi nhìn dòng chữ hiện trên màn hình rất lâu rồi mới trả lời:
“Đang nhớ em.”


Tin nhắn “đã xem” hiện lên gần như ngay lập tức.


Ba phút sau, cô ấy gửi thêm:


“Đừng làm em mềm lòng nữa…”



Từ đó, chúng tôi lao vào mối quan hệ ấy như những kẻ biết rõ đang sai nhưng vẫn không dừng được.


Thuỷ bắt đầu tìm cớ ở lại cửa hàng muộn.
Tôi thì đổi giờ nghỉ để sang gặp cô ấy.


Có hôm cả hai chỉ ngồi trong xe dưới tầng hầm bệnh viện nghe nhạc.
Có hôm Linh ngủ gục trên vai tôi trong phòng trực vì mệt.


Những điều nhỏ nhặt ấy nguy hiểm hơn tất cả.


Nó khiến người ta tưởng rằng mình thật sự thuộc về nhau.



Một tối cuối tuần, tôi đang tắm thì điện thoại sáng liên tục.


Là người yêu tôi gọi.


Mười cuộc liên tiếp.


Khi tôi gọi lại, cô ấy hỏi ngay:


“Anh đang ở đâu?”


“Ở viện.”


“Thật không?”


Tôi im lặng mất vài giây.


Chỉ vài giây thôi, nhưng đủ để người ở đầu dây bên kia hiểu mọi thứ đang thay đổi.




Cùng lúc đó, Thuỷ đang nằm trên giường nhìn tôi.


“Người yêu anh à?”


Tôi gật đầu.


Cô ấy kéo chăn quay lưng lại:
“Anh nên nghe máy sớm hơn.”


Tôi bước lại gần:
“Em giận à?”


“Không.” Thuỷ cười nhạt. “Em lấy tư cách gì để giận?”


Câu nói ấy khiến căn phòng bỗng nặng nề đến khó thở.


Lần đầu tiên, tôi nhận ra thứ giữa chúng tôi không còn chỉ là cảm xúc nhất thời nữa.


Nó đang dần trở thành một mối quan hệ thật sự.


Và đó mới là điều nguy hiểm nhất.
 

y tá nghỉ hưu non

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHƯƠNG 4 — NGƯỜI THỨ BA​


Sau đêm đó, Thuỷ bắt đầu thay đổi.

Cô ấy không còn nhắn tin liên tục như trước. Những cuộc gọi sau nửa đêm cũng ít dần. Có khi tôi gửi vài tin liên tiếp, cô ấy chỉ trả lời đúng một câu:

“Em đang ở nhà.”

Ban đầu tôi nghĩ cô ấy muốn giữ khoảng cách.

Sau này mới hiểu, cô ấy đang cố kéo bản thân ra khỏi tôi.

Một buổi chiều tan ca, tôi sang cửa hàng tìm cô ấy.

Thuỷ đang đứng dán màn hình điện thoại cho khách. Thấy tôi bước vào, tay cô ấy khựng lại vài giây rồi mới cười bình thường:

“Anh mua gì?”

“Tìm em.”

Cô đồng nghiệp đứng cạnh huých vai Thuỷ:

“Kinhhh.”

Thuỷ chỉ cười cho qua.

Nhưng khi tiễn tôi ra ngoài, cô ấy nói rất nhỏ:

“Anh đừng qua đây nhiều nữa.”

“Tại sao?”

“Em không thích cảm giác phải giả vờ không quen anh.”

Câu nói đó khiến tôi nghẹn lại.

Đêm ấy chúng tôi gặp nhau trong căn phòng trọ nhỏ tôi thuê gần bệnh viện.

Thuỷ vừa vào cửa đã ôm tôi rất chặt.

“Em nhớ anh.”

Giọng cô ấy run nhẹ như đang cố kìm nén điều gì.

Tôi vuốt tóc cô ấy:

“Thế sao mấy hôm nay tránh anh?”

Thuỷ không trả lời ngay. Một lúc lâu sau mới khẽ nói:

“Vì em bắt đầu thấy mình giống người thứ ba thật rồi.”

Tôi cứng người.

Dù sự thật vốn là như vậy, nhưng khi nghe chính miệng cô ấy nói ra, tôi vẫn thấy nhói trong lòng.

Đêm đó chúng tôi gần nhau hơn bao giờ hết.

Không còn vội vàng như lần đầu.

Cũng không còn cảm giác chỉ vì cô đơn.

Linh nằm trong vòng tay tôi rất lâu, ngón tay vô thức vẽ lên ngực tôi những vòng tròn nhỏ.

“Anh từng nghĩ sẽ bỏ người yêu chưa?” cô ấy hỏi.

Tôi im lặng.

Và sự im lặng đôi khi chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất.

Thuỷ khẽ cười:

“Em biết mà.”

“Anh chỉ chưa biết phải làm sao…”

“Không phải chưa biết.” cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi. “Là anh không muốn mất ai cả.”

Tôi không thể phản bác.

Bởi cô ấy nói đúng.

Những ngày sau đó, cảm giác tội lỗi bắt đầu xuất hiện ngày một nhiều.

Người yêu tôi vẫn đối xử bình thường, vẫn hỏi han chuyện ăn uống, chuyện trực đêm. Có hôm cô ấy còn mua thuốc đau dạ dày mang qua bệnh viện cho tôi.

Trong lúc cô ấy đang ngồi bóc thuốc, điện thoại tôi sáng lên tin nhắn từ Thuỷ:

“Em nhớ anh.”

Tôi vội úp màn hình xuống.

“Tin nhắn ai thế?” người yêu tôi hỏi.

“Đồng nghiệp thôi.”

Tôi ghét chính bản thân mình lúc đó.

Còn Thuỷ cũng không khá hơn.

Áp lực ở nhà ngày càng nặng nề. Chồng cô ấy bắt đầu nghi ngờ vì cô thường xuyên về muộn.

Có lần gần hai giờ sáng, Thuỷ gọi cho tôi trong tiếng khóc.

“Anh ấy hỏi em có người khác đúng không…”

“Tại sao?”

“Vì em thay đổi nhiều quá.”

Tôi siết chặt điện thoại:

“Rồi em nói sao?”

“Em nói không có.”

“Thế còn em nghĩ gì?”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Rồi Thuỷ khẽ đáp:

“Em nghĩ mình sắp không chịu nổi nữa.”

Ba ngày sau, mọi thứ vỡ tung.

Hôm đó tôi đang trực thì Thuỷ nhắn:

“Anh qua giúp em được không?”

Tôi chạy sang cửa hàng ngay lập tức.

Vừa bước vào kho phía sau, tôi đã thấy cô ấy ngồi thụp xuống sàn, mắt đỏ hoe.

“Có chuyện gì?”

Thuỷ đưa điện thoại cho tôi.

Trên màn hình là bức ảnh chụp tôi và cô ấy đi cùng nhau hôm trước.

Người gửi là chồng cô ấy.

Kèm đúng một dòng:

“Em định giấu anh đến bao giờ?”
 

y tá nghỉ hưu non

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHƯƠNG 5 — VẾT NỨT​


Tôi đứng chết lặng trong kho hàng chật hẹp phía sau cửa hàng Thế Giới Di Động.

Thuỷ ngồi dưới đất, hai mắt đỏ hoe vì khóc quá nhiều.

“Anh ấy biết rồi…” cô ấy nói khàn giọng.

Tôi cầm điện thoại đọc lại tin nhắn lần nữa. Chỉ một bức ảnh chụp từ xa thôi, nhưng đủ để người chồng hiểu mọi chuyện không còn bình thường nữa.

Trong ảnh, Thuỷ đang đứng nép dưới ô của tôi trước cổng bệnh viện.

Cách cô ấy nhìn tôi khiến chẳng ai cần giải thích thêm.

“Anh ấy đang ở đâu?” tôi hỏi.

“Ở nhà.”

“Có làm gì em không?”

Thuỷ lắc đầu:

“Không… chỉ im lặng.”

Cô ấy nói tiếp bằng giọng run run:

“Em sợ kiểu im lặng đó hơn cả chửi nhau.”

Tôi ngồi xuống cạnh cô ấy.

Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu mối quan hệ này, tôi thật sự cảm thấy hậu quả đang hiện ra rõ ràng trước mắt.

Không còn là những cuộc hẹn lén lút nữa.

Mà là một gia đình sắp vỡ.

“Hay là em nói hết đi…” tôi khẽ nói.

Thuỷ quay sang nhìn tôi:

“Rồi sao nữa?”

Tôi không trả lời được.

Cô ấy cười buồn:

“Anh thấy chưa… ngay cả lúc này anh vẫn không biết phải giữ ai.”

Câu nói đó như bóp nghẹt cổ họng tôi.

Bởi cô ấy nói đúng.

Tối hôm đó tôi đưa Thuỷ về.

Suốt quãng đường, cô ấy gần như không nói gì. Chỉ im lặng nhìn ra cửa kính xe, ánh đèn đường phản chiếu lên gương mặt mệt mỏi đến đáng thương.

Khi xe dừng trước con ngõ nhỏ nhà cô ấy, Thuỷ bất ngờ hỏi:

“Nếu em bỏ chồng… anh có đến với em không?”

Tôi siết tay vào vô lăng.

Im lặng.

Lại là im lặng.

Thuỷ bật cười, nhưng mắt thì đỏ:

“Em ghét anh ở chỗ đó.”

Nói xong cô ấy mở cửa bước xuống.

Tôi nhìn theo bóng lưng nhỏ bé ấy đi vào con ngõ tối mà không đủ can đảm gọi lại.

Đêm đó tôi không ngủ.

Gần ba giờ sáng, điện thoại rung lên.

Là người yêu tôi.

“Mai anh rảnh không?”

Tôi nhắm mắt:

“Có chuyện gì à?”

“Em muốn gặp anh.”

Giọng cô ấy rất bình thường.

Nhưng chính sự bình thường ấy lại khiến tôi thấy bất an.

Chiều hôm sau, tôi gặp người yêu ở quán cà phê quen gần bệnh viện.

Cô ấy ngồi đối diện tôi rất lâu rồi mới hỏi:

“Anh còn yêu em không?”

Tôi khựng lại.

“Em hỏi thật đấy.” cô ấy cười nhạt. “Dạo này anh khác lắm.”

Tôi nhìn người con gái đã ở bên mình suốt hai năm trời mà lần đầu tiên thấy bản thân tồi tệ đến thế.

“Anh xin lỗi…”

Người yêu tôi cúi xuống khuấy ly cà phê:

“Anh có người khác rồi đúng không?”

Tôi không phủ nhận được.

Khoảnh khắc ấy, tôi thấy mắt cô ấy đỏ lên, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

“Là cô gái bên cửa hàng điện thoại đối diện bệnh viện à?”

Tim tôi như rơi thẳng xuống.

“Em biết lâu rồi.” cô ấy nói nhỏ. “Chỉ là em chờ anh tự nói.”

Tôi không nhớ hôm đó mình rời quán bằng cách nào.

Chỉ nhớ trời rất nóng, còn trong đầu thì hỗn loạn đến mức không thở nổi.

Một bên là người yêu đã gắn bó nhiều năm.

Một bên là Thuỷ — người khiến tôi rung động thật sự sau khoảng thời gian dài sống như cái máy.

Và lần đầu tiên, tôi hiểu rằng không phải cứ yêu là sẽ có kết thúc đẹp.

Có những lựa chọn, dù chọn bên nào cũng sẽ làm tổn thương một người.

Hoặc tất cả...
 

hacshelby

Yếu sinh lý
t tin rằng trên này thì 10 thằng vào post cả 11 thằng đều muốn xem video mày có thể bớt lèm bèm như đàn bà và nổ video không?
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo