CHƯƠNG 2 — NHỮNG CUỘC GỌI SAU NỬA ĐÊM
Từ sau bữa bún hôm đó, Thuỷ bắt đầu nhắn tin cho tôi nhiều hơn.
Ban đầu chỉ là:
“Anh trực chưa?”
“Ăn tối chưa?”
“Hôm nay bệnh viện đông không?”
Những câu hỏi rất bình thường, nhưng đều đặn đến mức tôi bắt đầu chờ thông báo từ cô ấy mỗi tối.
Có hôm gần một giờ sáng, tôi đang ngồi ghi hồ sơ thì điện thoại rung.
“Em đang ngồi trước cửa hàng một mình.”
Tôi nhìn sang phía đối diện bệnh viện. Cửa cuốn đã kéo xuống gần hết, chỉ còn ánh đèn hắt ra từ khe cửa nhỏ.
Tôi nhắn lại:
“Đợi anh 5 phút.”
Thuỷ ngồi trên bậc thềm, ôm ly trà sữa đã tan gần hết đá.
“Chồng em đâu?” tôi hỏi vu vơ.
Cô ấy cười nhạt:
“Chắc đang chơi game.”
“Muộn vậy không gọi em à?”
“Anh ấy quen rồi.”
Cách cô ấy trả lời nhẹ tênh, nhưng lại khiến tôi thấy nặng trong lòng.
Thuỷ kể hai người cưới nhau vì yêu từ thời còn đi học. Những năm đầu còn ổn, nhưng sau này áp lực tiền bạc, gia đình, chuyện con cái… mọi thứ bắt đầu thay đổi.
“Bố mẹ chồng em muốn có cháu lắm.”
“Còn hai đứa?”
Cô ấy im lặng vài giây rồi đáp:
“Đi khám rồi… bác sĩ nói chồng em khó có con.”
Tôi không biết nên nói gì.
Một cơn gió đêm thổi qua làm tóc cô ấy bay lòa xòa trước mặt. Theo phản xạ, tôi đưa tay gạt giúp.
Thuỷ hơi khựng lại.
Cả hai cùng im lặng.
Khoảnh khắc đó ngắn thôi, nhưng đủ để tôi hiểu rằng mọi thứ đang đi quá xa.
Từ hôm ấy, chúng tôi bắt đầu có thói quen gặp nhau sau giờ làm.
Đôi khi chỉ là đứng nói vài câu ngoài cửa bệnh viện.
Đôi khi đi uống cà phê lúc nửa đêm.
Có hôm tôi trực mệt quá ngủ quên trong phòng nghỉ, mở mắt ra đã thấy hộp cơm cô ấy để sẵn trên bàn.
“Ăn đi không đau dạ dày đấy bác sĩ.”
Tờ giấy nhớ nguệch ngoạc làm tôi bật cười cả buổi.
Điều đáng sợ nhất của một mối quan hệ không phải rung động.
Mà là cảm giác dần trở thành thói quen của nhau.
Người yêu tôi bắt đầu nhận ra sự khác lạ.
“Dạo này anh hay nhìn điện thoại thế?”
“Công việc thôi.”
“Công việc gì mà toàn nhắn đêm?”
Tôi chỉ im lặng cho qua.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình trở thành kiểu đàn ông mà trước đây chính bản thân cũng ghét.
Nhưng càng cố tránh, tôi lại càng nghĩ đến Thuỷ.
Một đêm mưa lớn.
Bệnh viện mất điện vài phút vì quá tải. Hành lang chỉ còn ánh sáng mờ từ đèn khẩn cấp.
Tôi vừa kiểm tra xong phòng dụng cụ thì nghe tiếng gõ cửa phía sau.
Là Thuỷ .
Mái tóc cô ấy ướt vì chạy qua mưa.
“Sao em sang đây?”
Cô ấy cười buồn:
“Cãi nhau với chồng.”
Tôi kéo ghế cho cô ấy ngồi rồi lấy khăn lau tóc.
“Lại chuyện con cái à?”
Linh gật đầu:
“Anh ấy uống rượu xong nói em làm vợ mà không biết thông cảm…”
“Thông cảm gì?”
Cô ấy cắn môi:
“Thông cảm chuyện anh ấy không thể có con.”
Tôi thấy bàn tay cô ấy run nhẹ.
Khoảnh khắc đó, tôi chỉ muốn ôm cô ấy vào lòng.
Và rồi tôi đã làm thật.
Ban đầu Linh còn cứng người lại. Nhưng vài giây sau, cô ấy khẽ tựa đầu vào vai tôi, như thể đã mệt mỏi quá lâu rồi.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi trắng xóa.
Còn bên trong căn phòng trực nhỏ hẹp ấy, khoảng cách cuối cùng giữa hai chúng tôi cũng dần biến mất.