CHƯƠNG 6 — KHÔNG AI THẮNG TRONG CHUYỆN NÀY
Sau buổi nói chuyện hôm đó, người yêu tôi không khóc, cũng không níu kéo.
Cô ấy chỉ đứng dậy trước khi rời quán rồi nói một câu:
“Em từng nghĩ anh là người sẽ không phản bội.”
Cánh cửa kính khép lại.
Tôi ngồi chết lặng rất lâu nhìn ly cà phê đã tan hết đá.
Có những lời không cần lớn tiếng vẫn đủ khiến người ta day dứt cả đời.
Tối hôm đó Thuỷ gọi cho tôi.
“Anh ổn không?”
Tôi bật cười mệt mỏi:
“Trông anh giống ổn à?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Em xin lỗi…”
“Không phải lỗi của em một mình.”
Thuỷ khẽ thở dài:
“Nhưng nếu em không xuất hiện thì mọi chuyện đã khác.”
Tôi tựa đầu vào tường hành lang bệnh viện:
“Có khi chỉ là sớm hay muộn thôi.”
Hai ngày sau, người yêu tôi chủ động nhắn tin chia tay.
Không trách móc.
Không làm ầm lên.
Chỉ vỏn vẹn:
“Dừng lại ở đây đi anh.”
Tôi đọc đi đọc lại dòng tin nhắn ấy hàng chục lần mà vẫn thấy khó tin.
Mối quan hệ hai năm kết thúc chỉ bằng một câu ngắn ngủi.
Đêm đó tôi uống rượu một mình trên sân thượng khu trọ.
Thuỷ đến lúc gần nửa đêm.
Cô ấy mặc áo khoác rộng, tóc buộc vội, vừa thấy tôi đã nhăn mặt:
“Anh uống bao nhiêu rồi?”
“Không nhớ.”
Thuỷ bước lại giật lon bia khỏi tay tôi:
“Anh đang tự hành mình à?”
Tôi nhìn cô ấy rất lâu rồi bất ngờ kéo vào lòng.
“Anh mất cô ấy rồi.”
Linh đứng yên vài giây mới ôm lại tôi:
“Em biết…”
Giọng cô ấy rất nhỏ.
Không hề có niềm vui của người “được chọn”.
Chỉ có cảm giác nặng nề của kẻ biết mình góp phần làm tan vỡ một chuyện tình khác.
Khoảng thời gian sau đó, tôi và Thuỷ gần như công khai ở cạnh nhau.
Không còn lén lút nhắn tin nữa.
Không còn né tránh ánh mắt nhau nơi đông người.
Nhưng kỳ lạ là, càng được ở bên nhau, cả hai lại càng ít cười hơn trước.
Bởi chúng tôi hiểu cái giá phải trả cho mối quan hệ này quá đắt.
Chồng Thuỷ dọn ra ngoài ở tạm sau trận cãi nhau lớn.
Hôm đó cô ấy gọi cho tôi trong tiếng khóc nghẹn:
“Anh ấy hỏi em có yêu anh không…”
“Rồi em trả lời sao?”
Thuỷ im lặng rất lâu.
“Em không trả lời được.”
Tôi siết chặt điện thoại:
“Vì em còn thương anh ấy?”
“Không phải…” cô ấy nghẹn giọng. “Mà vì em nhận ra em cũng không hiểu mình đang làm gì nữa.”
Tối hôm sau, Thuỷ qua phòng trọ tôi.
Cô ấy ngồi bó gối trên giường rất lâu rồi bất ngờ hỏi:
“Anh có từng nghĩ sau này mình sẽ sống với nhau thật không?”
Tôi nhìn cô ấy.
Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu chuyện này, tôi thật sự nghĩ đến tương lai.
Một tương lai không còn lén lút.
Không còn nói dối.
Không còn những cuộc gọi giấu giếm giữa đêm.
Nhưng thay vì thấy nhẹ nhõm, tôi lại thấy sợ.
Bởi tôi chợt nhận ra… chúng tôi đến với nhau trong những tổn thương và dối trá.
Liệu thứ tình cảm đó có đủ để đi hết một đời không?
Thuỷ có lẽ cũng nhận ra sự im lặng của tôi mang ý nghĩa gì.
Cô ấy cười nhạt:
“Anh biết không… em từng nghĩ chỉ cần được ở cạnh anh là đủ.”
“Thuỷ…”
“Nhưng bây giờ em lại thấy cả hai mình đều đang lạc đường.”
Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu đổ mưa.
Tiếng mưa rơi lộp bộp lên mái tôn giống hệt đêm đầu tiên cô ấy bước vào phòng trực của tôi.
Chỉ khác rằng lúc này, cả hai đều không còn cảm thấy bình yên nữa.




) hồi nó còn non thì không biết chứ giờ thấy ăn chơi lắm, chắc SGBB
) cụ chén luôn trong phòng trực quá béo