Kiến thức Phập Gái Trong Cơ Quan

y tá nghỉ hưu non

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHƯƠNG 6 — KHÔNG AI THẮNG TRONG CHUYỆN NÀY​


Sau buổi nói chuyện hôm đó, người yêu tôi không khóc, cũng không níu kéo.
Cô ấy chỉ đứng dậy trước khi rời quán rồi nói một câu:
“Em từng nghĩ anh là người sẽ không phản bội.”
Cánh cửa kính khép lại.
Tôi ngồi chết lặng rất lâu nhìn ly cà phê đã tan hết đá.
Có những lời không cần lớn tiếng vẫn đủ khiến người ta day dứt cả đời.
Tối hôm đó Thuỷ gọi cho tôi.
“Anh ổn không?”
Tôi bật cười mệt mỏi:
“Trông anh giống ổn à?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Em xin lỗi…”
“Không phải lỗi của em một mình.”
Thuỷ khẽ thở dài:
“Nhưng nếu em không xuất hiện thì mọi chuyện đã khác.”
Tôi tựa đầu vào tường hành lang bệnh viện:
“Có khi chỉ là sớm hay muộn thôi.”
Hai ngày sau, người yêu tôi chủ động nhắn tin chia tay.
Không trách móc.
Không làm ầm lên.
Chỉ vỏn vẹn:
“Dừng lại ở đây đi anh.”
Tôi đọc đi đọc lại dòng tin nhắn ấy hàng chục lần mà vẫn thấy khó tin.
Mối quan hệ hai năm kết thúc chỉ bằng một câu ngắn ngủi.
Đêm đó tôi uống rượu một mình trên sân thượng khu trọ.
Thuỷ đến lúc gần nửa đêm.
Cô ấy mặc áo khoác rộng, tóc buộc vội, vừa thấy tôi đã nhăn mặt:
“Anh uống bao nhiêu rồi?”
“Không nhớ.”
Thuỷ bước lại giật lon bia khỏi tay tôi:
“Anh đang tự hành mình à?”
Tôi nhìn cô ấy rất lâu rồi bất ngờ kéo vào lòng.
“Anh mất cô ấy rồi.”
Linh đứng yên vài giây mới ôm lại tôi:
“Em biết…”
Giọng cô ấy rất nhỏ.
Không hề có niềm vui của người “được chọn”.
Chỉ có cảm giác nặng nề của kẻ biết mình góp phần làm tan vỡ một chuyện tình khác.
Khoảng thời gian sau đó, tôi và Thuỷ gần như công khai ở cạnh nhau.
Không còn lén lút nhắn tin nữa.
Không còn né tránh ánh mắt nhau nơi đông người.
Nhưng kỳ lạ là, càng được ở bên nhau, cả hai lại càng ít cười hơn trước.
Bởi chúng tôi hiểu cái giá phải trả cho mối quan hệ này quá đắt.
Chồng Thuỷ dọn ra ngoài ở tạm sau trận cãi nhau lớn.
Hôm đó cô ấy gọi cho tôi trong tiếng khóc nghẹn:
“Anh ấy hỏi em có yêu anh không…”
“Rồi em trả lời sao?”
Thuỷ im lặng rất lâu.
“Em không trả lời được.”
Tôi siết chặt điện thoại:
“Vì em còn thương anh ấy?”
“Không phải…” cô ấy nghẹn giọng. “Mà vì em nhận ra em cũng không hiểu mình đang làm gì nữa.”

Tối hôm sau, Thuỷ qua phòng trọ tôi.

Cô ấy ngồi bó gối trên giường rất lâu rồi bất ngờ hỏi:
“Anh có từng nghĩ sau này mình sẽ sống với nhau thật không?”
Tôi nhìn cô ấy.

Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu chuyện này, tôi thật sự nghĩ đến tương lai.

Một tương lai không còn lén lút.
Không còn nói dối.
Không còn những cuộc gọi giấu giếm giữa đêm.
Nhưng thay vì thấy nhẹ nhõm, tôi lại thấy sợ.
Bởi tôi chợt nhận ra… chúng tôi đến với nhau trong những tổn thương và dối trá.


Liệu thứ tình cảm đó có đủ để đi hết một đời không?
Thuỷ có lẽ cũng nhận ra sự im lặng của tôi mang ý nghĩa gì.
Cô ấy cười nhạt:
“Anh biết không… em từng nghĩ chỉ cần được ở cạnh anh là đủ.”
“Thuỷ…”
“Nhưng bây giờ em lại thấy cả hai mình đều đang lạc đường.”

Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu đổ mưa.
Tiếng mưa rơi lộp bộp lên mái tôn giống hệt đêm đầu tiên cô ấy bước vào phòng trực của tôi.
Chỉ khác rằng lúc này, cả hai đều không còn cảm thấy bình yên nữa.
 

hiepsilangthang

Yếu sinh lý
M đừng có viết theo lối chuyện nữa vì nghe nó giả lắm. M viết như lúc đâu hộ t, t có bà chị vợ làm bác sĩ nên cũng đang tò mò xem trực đêm nhiều giờ giấc đảo lộn vậy mà chồng bà làm công việc nhà nước theo giờ hành chính thời gian vk ck gặp mặt gần gũi nhau bị hạn chế đi thì liệu bà có khả năng chịch nhau với đồng nghiệp hay bệnh nhân trong viện ko.
 

thoibodilamnguoi

Yếu sinh lý

CHƯƠNG 5 — VẾT NỨT​


Tôi đứng chết lặng trong kho hàng chật hẹp phía sau cửa hàng Thế Giới Di Động.

Thuỷ ngồi dưới đất, hai mắt đỏ hoe vì khóc quá nhiều.

“Anh ấy biết rồi…” cô ấy nói khàn giọng.

Tôi cầm điện thoại đọc lại tin nhắn lần nữa. Chỉ một bức ảnh chụp từ xa thôi, nhưng đủ để người chồng hiểu mọi chuyện không còn bình thường nữa.

Trong ảnh, Thuỷ đang đứng nép dưới ô của tôi trước cổng bệnh viện.

Cách cô ấy nhìn tôi khiến chẳng ai cần giải thích thêm.

“Anh ấy đang ở đâu?” tôi hỏi.

“Ở nhà.”

“Có làm gì em không?”

Thuỷ lắc đầu:

“Không… chỉ im lặng.”

Cô ấy nói tiếp bằng giọng run run:

“Em sợ kiểu im lặng đó hơn cả chửi nhau.”

Tôi ngồi xuống cạnh cô ấy.

Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu mối quan hệ này, tôi thật sự cảm thấy hậu quả đang hiện ra rõ ràng trước mắt.

Không còn là những cuộc hẹn lén lút nữa.

Mà là một gia đình sắp vỡ.

“Hay là em nói hết đi…” tôi khẽ nói.

Thuỷ quay sang nhìn tôi:

“Rồi sao nữa?”

Tôi không trả lời được.

Cô ấy cười buồn:

“Anh thấy chưa… ngay cả lúc này anh vẫn không biết phải giữ ai.”

Câu nói đó như bóp nghẹt cổ họng tôi.

Bởi cô ấy nói đúng.

Tối hôm đó tôi đưa Thuỷ về.

Suốt quãng đường, cô ấy gần như không nói gì. Chỉ im lặng nhìn ra cửa kính xe, ánh đèn đường phản chiếu lên gương mặt mệt mỏi đến đáng thương.

Khi xe dừng trước con ngõ nhỏ nhà cô ấy, Thuỷ bất ngờ hỏi:

“Nếu em bỏ chồng… anh có đến với em không?”

Tôi siết tay vào vô lăng.

Im lặng.

Lại là im lặng.

Thuỷ bật cười, nhưng mắt thì đỏ:

“Em ghét anh ở chỗ đó.”

Nói xong cô ấy mở cửa bước xuống.

Tôi nhìn theo bóng lưng nhỏ bé ấy đi vào con ngõ tối mà không đủ can đảm gọi lại.

Đêm đó tôi không ngủ.

Gần ba giờ sáng, điện thoại rung lên.

Là người yêu tôi.

“Mai anh rảnh không?”

Tôi nhắm mắt:

“Có chuyện gì à?”

“Em muốn gặp anh.”

Giọng cô ấy rất bình thường.

Nhưng chính sự bình thường ấy lại khiến tôi thấy bất an.

Chiều hôm sau, tôi gặp người yêu ở quán cà phê quen gần bệnh viện.

Cô ấy ngồi đối diện tôi rất lâu rồi mới hỏi:

“Anh còn yêu em không?”

Tôi khựng lại.

“Em hỏi thật đấy.” cô ấy cười nhạt. “Dạo này anh khác lắm.”

Tôi nhìn người con gái đã ở bên mình suốt hai năm trời mà lần đầu tiên thấy bản thân tồi tệ đến thế.

“Anh xin lỗi…”

Người yêu tôi cúi xuống khuấy ly cà phê:

“Anh có người khác rồi đúng không?”

Tôi không phủ nhận được.

Khoảnh khắc ấy, tôi thấy mắt cô ấy đỏ lên, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

“Là cô gái bên cửa hàng điện thoại đối diện bệnh viện à?”

Tim tôi như rơi thẳng xuống.

“Em biết lâu rồi.” cô ấy nói nhỏ. “Chỉ là em chờ anh tự nói.”

Tôi không nhớ hôm đó mình rời quán bằng cách nào.

Chỉ nhớ trời rất nóng, còn trong đầu thì hỗn loạn đến mức không thở nổi.

Một bên là người yêu đã gắn bó nhiều năm.

Một bên là Thuỷ — người khiến tôi rung động thật sự sau khoảng thời gian dài sống như cái máy.

Và lần đầu tiên, tôi hiểu rằng không phải cứ yêu là sẽ có kết thúc đẹp.

Có những lựa chọn, dù chọn bên nào cũng sẽ làm tổn thương một người.

Hoặc tất cả...
mày có số k t chỉ cần nói ntn là m biết nó 203 tên là Thảo có đi khách k cho t xin pass e nó t cũng kết em nó r
 

y tá nghỉ hưu non

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHƯƠNG 7 — NHỮNG NGÀY MỆT MỎI​

Mưa kéo dài gần một tuần.

Thành phố lúc nào cũng ẩm lạnh, giống hệt tâm trạng của tôi và Thuỷ lúc đó.
Chúng tôi vẫn gặp nhau.
Vẫn nhắn tin mỗi ngày.
Nhưng cảm giác đã khác trước rất nhiều.
Không còn những rung động đầy háo hức.
Không còn cảm giác chỉ cần nhìn thấy nhau là đủ vui.
Thay vào đó là sự mệt mỏi âm thầm len vào từng cuộc trò chuyện.
Thuỷ chuyển ra ngoài ở tạm một mình.
Căn phòng thuê nhỏ nằm sâu trong con ngõ phía sau siêu thị. Hôm tôi qua phụ chuyển đồ, cô ấy ngồi giữa đống thùng carton rồi bật cười:
“Không ngờ có ngày em thành người bỏ nhà đi.”
Tôi bước lại ôm vai cô ấy:
“Chỉ là tạm thời thôi.”
“Anh nghĩ em còn quay về được à?”
Tôi không trả lời.
Cô ấy nhìn tôi vài giây rồi quay mặt đi:
“Dạo này anh hay im lặng lắm.”
Thật ra tôi cũng không biết phải nói gì.
Công việc ở bệnh viện ngày càng áp lực. Chuyện tình cảm thì rối tung. Mỗi lần về phòng trọ, tôi chỉ muốn nằm im không nghĩ thêm điều gì nữa.
Có hôm đang trực, tôi nhìn điện thoại cả tiếng mà không đủ sức trả lời tin nhắn của Thuỷ.
“Anh ngủ chưa?”
“Anh ăn gì chưa?”
“Em nhớ anh.”
Những dòng chữ từng khiến tôi thấy ấm lòng giờ lại vô tình trở thành áp lực.
Tôi ghét bản thân vì điều đó.
Một tối cuối tuần, Thuỷ nấu cơm đợi tôi.
Căn phòng trọ nhỏ nóng hầm hập vì bếp gas, nhưng cô ấy vẫn cặm cụi nấu đủ món.
“Lâu lắm rồi em mới nấu cho ai đó ăn,” cô ấy cười.
Tôi ngồi xuống bàn, nhìn những món đơn giản trước mặt mà trong lòng chợt nghẹn lại.
Khoảnh khắc ấy giống một gia đình thật sự.
Một thứ mà cả tôi và cô ấy đều từng nghĩ sẽ có được khi đến với nhau.

Trong lúc ăn, Thuỷ bất ngờ hỏi:
“Anh có thấy hối hận không?”
“Tại sao lại hỏi vậy?
“Vì bỏ người yêu để đến với em.”
Tôi đặt đũa xuống:
“Anh không biết nữa.”

Thuỷ khẽ gật đầu, như thể đã đoán trước câu trả lời.
“Còn em?” tôi hỏi lại.
Cô ấy cười buồn:
“Có.”
Tôi ngẩng lên nhìn cô ấy.
“Em hối hận vì đã làm tổn thương nhiều người như vậy.” Thuỷ nói nhỏ. “Nhưng điều đáng sợ nhất là… dù hối hận, em vẫn còn yêu anh.”
Căn phòng bỗng yên lặng đến khó thở.

Đêm đó, chúng tôi nằm cạnh nhau nhưng chẳng ai ngủ được.

Thuỷ quay lưng về phía tôi, giọng rất nhỏ:
“Anh này…”
“Ừ?”
“Nếu sau này mình cũng làm tổn thương nhau thì sao?”
Tôi nhìn lên trần nhà tối om:
“Anh không biết.”
“Em sợ lắm.”

Tôi vòng tay ôm cô ấy từ phía sau.
Nhưng lần đầu tiên, ngay cả cái ôm cũng không khiến cả hai thấy an toàn nữa.

Một tuần sau, chuyện ở bệnh viện bắt đầu trở nên khó chịu.
Tin đồn lan rất nhanh.
Có người nói tôi cướp vợ người khác.
Có người bảo Thuỷ bỏ chồng theo trai.

Điều dưỡng Hà một hôm kéo tôi ra hành lang:
“Mày tính nghiêm túc với cô ấy thật à?”
“Tại sao hỏi vậy?”
Hà nhìn tôi rất lâu:
“Vì mấy mối quan hệ bắt đầu bằng phản bội thường khó đi xa lắm.”

Tôi cười nhạt:
“Bà chuyển nghề làm thầy bói đi.”

Nhưng sâu trong lòng, tôi biết cô ấy nói không sai.

Tối hôm đó, Thuỷ nhắn cho tôi:
“Hôm nay em gặp chồng cũ.”

Tôi đọc tin nhắn mà tim khựng lại.
“Anh ấy đến đưa thêm đồ cho em.”
“Tại sao không gọi anh?”
“Vì em nghĩ có vài chuyện em nên tự đối diện.”
Tôi nhìn màn hình rất lâu rồi mới nhắn tiếp:
“Em còn tình cảm với anh ta không?”

Tin nhắn hiện “đã xem”.

Nhưng Thuỷ không trả lời.
Tin nhắn của tôi gửi đi suốt cả đêm vẫn không có hồi âm.


Sáng hôm sau, Thuỷ cũng không nhắn như thường lệ.

Tôi bắt đầu thấy bồn chồn.
Đến trưa, khi vừa tan ca khỏi phòng tiểu phẫu, điện thoại mới rung lên.

“Xin lỗi anh, tối qua em ngủ quên.”

Chỉ một câu ngắn ngủi.

Nhưng tôi đọc ra được sự xa cách trong đó.

Buổi tối tôi sang phòng trọ tìm cô ấy.

Thuỷ mở cửa rất chậm. Gương mặt mệt mỏi, mắt hơi sưng như vừa khóc.

“Em ổn không?”
“Ừ.”
“Chồng em nói gì hôm qua?”

Cô ấy quay lưng đi vào trong:

“Anh ấy hỏi em sống có vui không.”
“Rồi em trả lời sao?”

Thuỷ im lặng vài giây:

“Em không biết.”

Câu trả lời ấy khiến lòng tôi chùng xuống.

Từ hôm đó, giữa chúng tôi bắt đầu xuất hiện những khoảng lặng dài.
Không ai nói chia tay.
Cũng không ai hết yêu.
Chỉ là cả hai dần nhận ra tình cảm thôi chưa đủ để cứu vãn mọi thứ.
Một tối mưa lớn, tôi tan ca muộn rồi ghé qua phòng Thuỷ.

Cô ấy đang ngồi bó gối trên giường, trong phòng không bật đèn.


“Sao tối om vậy?”
“Em đau đầu.”

Tôi bước lại định sờ trán thì cô ấy khẽ né đi.


Rất nhẹ thôi.
Nhưng đủ khiến tôi khựng lại.
Thuỷ nhận ra phản ứng của mình, liền nói:

“Em xin lỗi… em chỉ hơi mệt.”

Tôi ngồi xuống cạnh cô ấy:
“Hay dạo này em muốn ở một mình hơn?”

Cô ấy cúi mặt:
“Có lẽ.”

Câu nói đó như một nhát dao cùn, không đau ngay nhưng cứ âm ỉ mãi.
Chúng tôi bắt đầu cãi nhau từ những chuyện rất nhỏ.
Tôi trách cô ấy lạnh nhạt.
Cô ấy trách tôi vô tâm.

Có hôm chỉ vì tôi bận trực quên trả lời tin nhắn vài tiếng, Thuỷ bật khóc:

“Ngày trước anh đâu như thế.”
Tôi mệt mỏi dựa vào tường:
“Ngày trước mọi thứ đâu rối như bây giờ.”
“Ý anh là quen em khiến anh thấy phiền à?”
“Anh không nói thế.”
“Nhưng anh đang nghĩ thế.”


Lần đầu tiên kể từ khi đến với nhau, tôi thấy ánh mắt cô ấy không còn chỉ có yêu thương nữa.
Mà còn có thất vọng.

Vài ngày sau, người yêu cũ nhắn cho tôi.

“Anh khỏe không?”

Tôi nhìn dòng tin nhắn rất lâu.

Không hiểu sao trong lòng lại nhói lên cảm giác có lỗi đến nghẹn thở.

Cô ấy vẫn chưa chặn tôi.
Vẫn còn quan tâm tôi.


Trong khi tôi là người phản bội trước.

Tối đó Thuỷ vô tình nhìn thấy tin nhắn ấy khi điện thoại tôi sáng màn hình.

Cô ấy im lặng vài giây rồi hỏi:

“Anh còn thương chị ấy đúng không?”
“Không phải như em nghĩ.”
“Anh trả lời em đi.”

Tôi không biết phải nói gì.

Bởi nếu bảo hết thương thì là nói dối.
Còn nếu thừa nhận… tôi lại càng làm tổn thương Linh.

Cô ấy bật cười chua chát:
“Cuối cùng em vẫn chỉ là người chen vào cuộc đời người khác.”

“Thuỷ…”

“Anh biết điều em sợ nhất là gì không?”

Cô ấy nhìn thẳng vào tôi, mắt đỏ hoe.

“Không phải mất anh.”

“Mà là một ngày anh nhận ra thứ anh tiếc nhất… lại là người anh đã bỏ.”

Đêm đó tôi rời khỏi phòng trọ của Thuỷ lúc gần ba giờ sáng.

Mưa rất lớn.

Tôi đứng dưới mái hiên hút hết điếu thuốc này đến điếu khác mà vẫn thấy lòng mình rối như tơ vò.

Lần đầu tiên, tôi tự hỏi:

Có phải ngay từ đầu, chúng tôi chỉ đang cố dùng nhau để lấp đầy những khoảng trống trong cuộc đời mình không?
 

y tá nghỉ hưu non

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Đang đọc tự sự hay đổi qa chương chương đ thèm đọc luôn
mày thông cảm, cốt truyện tao kể nó y như vậy, nhưng tao kể tao thấy nó lủng củng, nhạt, nên tao nhờ được thằng nó viết cho, chỉ có thêm thắt bối cảnh và suy nghĩ thâm tâm thôi, chứ nó vẫn vậy
 

px150

Thạc sĩ

CHƯƠNG 6 — KHÔNG AI THẮNG TRONG CHUYỆN NÀY​


Sau buổi nói chuyện hôm đó, người yêu tôi không khóc, cũng không níu kéo.
Cô ấy chỉ đứng dậy trước khi rời quán rồi nói một câu:
“Em từng nghĩ anh là người sẽ không phản bội.”
Cánh cửa kính khép lại.
Tôi ngồi chết lặng rất lâu nhìn ly cà phê đã tan hết đá.
Có những lời không cần lớn tiếng vẫn đủ khiến người ta day dứt cả đời.
Tối hôm đó Thuỷ gọi cho tôi.
“Anh ổn không?”
Tôi bật cười mệt mỏi:
“Trông anh giống ổn à?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Em xin lỗi…”
“Không phải lỗi của em một mình.”
Thuỷ khẽ thở dài:
“Nhưng nếu em không xuất hiện thì mọi chuyện đã khác.”
Tôi tựa đầu vào tường hành lang bệnh viện:
“Có khi chỉ là sớm hay muộn thôi.”
Hai ngày sau, người yêu tôi chủ động nhắn tin chia tay.
Không trách móc.
Không làm ầm lên.
Chỉ vỏn vẹn:
“Dừng lại ở đây đi anh.”
Tôi đọc đi đọc lại dòng tin nhắn ấy hàng chục lần mà vẫn thấy khó tin.
Mối quan hệ hai năm kết thúc chỉ bằng một câu ngắn ngủi.
Đêm đó tôi uống rượu một mình trên sân thượng khu trọ.
Thuỷ đến lúc gần nửa đêm.
Cô ấy mặc áo khoác rộng, tóc buộc vội, vừa thấy tôi đã nhăn mặt:
“Anh uống bao nhiêu rồi?”
“Không nhớ.”
Thuỷ bước lại giật lon bia khỏi tay tôi:
“Anh đang tự hành mình à?”
Tôi nhìn cô ấy rất lâu rồi bất ngờ kéo vào lòng.
“Anh mất cô ấy rồi.”
Linh đứng yên vài giây mới ôm lại tôi:
“Em biết…”
Giọng cô ấy rất nhỏ.
Không hề có niềm vui của người “được chọn”.
Chỉ có cảm giác nặng nề của kẻ biết mình góp phần làm tan vỡ một chuyện tình khác.
Khoảng thời gian sau đó, tôi và Thuỷ gần như công khai ở cạnh nhau.
Không còn lén lút nhắn tin nữa.
Không còn né tránh ánh mắt nhau nơi đông người.
Nhưng kỳ lạ là, càng được ở bên nhau, cả hai lại càng ít cười hơn trước.
Bởi chúng tôi hiểu cái giá phải trả cho mối quan hệ này quá đắt.
Chồng Thuỷ dọn ra ngoài ở tạm sau trận cãi nhau lớn.
Hôm đó cô ấy gọi cho tôi trong tiếng khóc nghẹn:
“Anh ấy hỏi em có yêu anh không…”
“Rồi em trả lời sao?”
Thuỷ im lặng rất lâu.
“Em không trả lời được.”
Tôi siết chặt điện thoại:
“Vì em còn thương anh ấy?”
“Không phải…” cô ấy nghẹn giọng. “Mà vì em nhận ra em cũng không hiểu mình đang làm gì nữa.”

Tối hôm sau, Thuỷ qua phòng trọ tôi.

Cô ấy ngồi bó gối trên giường rất lâu rồi bất ngờ hỏi:
“Anh có từng nghĩ sau này mình sẽ sống với nhau thật không?”
Tôi nhìn cô ấy.

Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu chuyện này, tôi thật sự nghĩ đến tương lai.

Một tương lai không còn lén lút.
Không còn nói dối.
Không còn những cuộc gọi giấu giếm giữa đêm.
Nhưng thay vì thấy nhẹ nhõm, tôi lại thấy sợ.
Bởi tôi chợt nhận ra… chúng tôi đến với nhau trong những tổn thương và dối trá.


Liệu thứ tình cảm đó có đủ để đi hết một đời không?
Thuỷ có lẽ cũng nhận ra sự im lặng của tôi mang ý nghĩa gì.
Cô ấy cười nhạt:
“Anh biết không… em từng nghĩ chỉ cần được ở cạnh anh là đủ.”
“Thuỷ…”
“Nhưng bây giờ em lại thấy cả hai mình đều đang lạc đường.”

Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu đổ mưa.
Tiếng mưa rơi lộp bộp lên mái tôn giống hệt đêm đầu tiên cô ấy bước vào phòng trực của tôi.
Chỉ khác rằng lúc này, cả hai đều không còn cảm thấy bình yên nữa.
truyện hay
mà cũng cay, cũng đắng
 

y tá nghỉ hưu non

Yếu sinh lý
Chủ thớt
M đừng có viết theo lối chuyện nữa vì nghe nó giả lắm. M viết như lúc đâu hộ t, t có bà chị vợ làm bác sĩ nên cũng đang tò mò xem trực đêm nhiều giờ giấc đảo lộn vậy mà chồng bà làm công việc nhà nước theo giờ hành chính thời gian vk ck gặp mặt gần gũi nhau bị hạn chế đi thì liệu bà có khả năng chịch nhau với đồng nghiệp hay bệnh nhân trong viện ko.
vậy để tao viết nốt cái sự việc này rồi tao lại kể lại cho chúng mày nghe nhé, nói chung tao nói thẳng luôn, nó do tính con người thôi, lăng nhăng thì kể cả ở nhà nội trợ vẫn lăng nhăng được, chỉ là cơ quan nó có nhiều kẽ hở thời gian để ngoại tình thôi
 

y tá nghỉ hưu non

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHƯƠNG 9 — NGƯỜI Ở LẠI​


Sau đêm mưa hôm đó, tôi và Thuỷ gần như không gặp nhau suốt một tuần.
Không ai chủ động nhắn trước.
Cũng chẳng ai nói lời chia tay.
Mối quan hệ của chúng tôi giống một sợi dây đã căng quá lâu, chỉ chờ đứt.
Tôi vùi đầu vào công việc.

Bệnh viện bước vào đợt cao điểm, ca trực kín đặc. Có hôm tôi đứng phòng tiểu phẫu liên tục từ chiều đến gần sáng, mệt đến mức vừa ngồi xuống đã ngủ quên trên bàn.

Điều dưỡng Hà lay tôi dậy:
“Ông ổn không đấy?”
“Chắc ổn.”

Hà nhìn quầng thâm dưới mắt tôi rồi thở dài:

“Yêu đương kiểu này có ngày gục thật.”

Tôi chỉ cười nhạt.

Có nhiều chuyện, người ngoài nhìn còn rõ hơn chính người trong cuộc.

Đêm thứ tám, Thuỷ nhắn:
“Anh rảnh không?”

Tôi nhìn dòng tin nhắn hồi lâu mới trả lời:

“Có chuyện gì vậy e?”
“Em đang ở trước bệnh viện.”

Tim tôi khựng lại.

Thuỷ đứng dưới gốc cây đối diện cổng viện, mặc áo khoác rộng màu xám. Gầy hơn trước nhiều.

Vừa thấy tôi, cô ấy cười nhẹ:

“Anh xuống thật.”
“Tưởng em không muốn gặp anh nữa.”
“Em cũng tưởng thế.”

Chúng tôi đi bộ dọc con đường phía sau bệnh viện. Đêm khuya nên rất vắng, chỉ có tiếng chó sủa xa xa và ánh đèn đường vàng nhạt kéo dài trên mặt đường ướt.

Một lúc lâu sau, Thuỷ mới lên tiếng:
“Em gặp lại chồng rồi.”

Tôi im lặng.
“Anh ấy nói nếu em muốn quay về… anh ấy vẫn chấp nhận.”

Tôi dừng bước.

“Thế còn em?”

Thuỷ cúi đầu nhìn mũi giày:

“Em không biết.”

Câu trả lời ấy khiến lồng ngực tôi nặng trĩu.

Chúng tôi ngồi xuống ghế đá phía sau khu cấp cứu.
Thuỷ tựa đầu vào vai tôi như thói quen cũ, nhưng lần này cảm giác khác hẳn.
Không còn bình yên nữa.
Chỉ còn lại sự mệt mỏi của hai người đã đi quá xa nhưng cũng không biết phải đi tiếp thế nào.

“Anh này…” cô ấy khẽ gọi.
“Ừ?”
“Nếu em quay về… anh có ghét em không?”

Tôi cười buồn:

“Anh có tư cách gì mà ghét.”

Thuỷ ngẩng lên nhìn tôi:

“Anh vẫn còn thương em đúng không?”

Tôi không trả lời ngay.

Rồi khẽ gật đầu.

Cô ấy mím môi, mắt đỏ hoe:

“Em cũng vậy.”

Khoảnh khắc đó đau hơn bất kỳ cuộc cãi vã nào.
Bởi cả hai đều hiểu rằng… yêu nhau không đồng nghĩa sẽ ở được với nhau.
Gần sáng, Thuỷ bất ngờ nói:

“Em muốn về quê một thời gian.”
“Bao lâu?”
“Chưa biết.”

Tôi quay sang nhìn cô ấy:

“Còn chúng ta?”

Thuỷ cười rất nhẹ, nhưng ánh mắt thì buồn đến khó tả.

“Có lẽ mình nên dừng ở đây thôi.”

Dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, tôi vẫn thấy tim mình hụt đi một nhịp.

“Vì chồng em à?”
“Không hẳn.”
“Thế vì gì?”

Linh im lặng rất lâu rồi mới đáp:

“Vì em không muốn sau này nhìn anh và chỉ nhớ đến những tổn thương.”

Trời gần sáng bắt đầu có gió lạnh.

Thuỷ đứng dậy trước.

“Em đi đây.”

Tôi kéo tay cô ấy lại:

“Thuỷ…”

Cô ấy quay lại nhìn tôi.
Ánh mắt ấy vẫn còn tình cảm.
Vẫn còn tiếc.
Nhưng cũng đã có quyết định.

“Đừng giữ em nữa anh.”

Tôi buông tay.
Lần đầu tiên kể từ khi quen nhau, tôi hiểu thế nào là bất lực thật sự.
Chỉ có thể đứng nhìn người mình yêu rời đi… mà không còn lý do nào đủ đúng để giữ lại.


Thuỷ rời thành phố vào một buổi sáng nhiều sương.

Cô ấy không cho tôi ra tiễn.

Chỉ để lại một tin nhắn lúc gần sáu giờ:

“Em đi rồi. Anh nhớ ăn uống tử tế nhé.”

Tôi đọc dòng tin ấy trong phòng trực bệnh viện, giữa tiếng máy monitor kêu đều đều và mùi thuốc sát trùng lạnh ngắt quen thuộc.
Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thấy khoảng trống trong lòng mình rõ đến vậy.
Những ngày sau đó, tôi gần như sống như cái máy.

Đi làm.
Trực đêm.
Về phòng trọ ngủ vài tiếng rồi lại quay lại bệnh viện.

Không còn ai nhắn hỏi tôi đã ăn chưa.
Không còn hộp cơm đặt trước cửa phòng trực.
Cũng không còn cô gái mặc đồng phục vàng đen đứng cười phía bên kia đường nữa.

Mọi thứ quay về như trước khi Thuỷ xuất hiện.
Chỉ có tôi là không còn như cũ.
Một tháng sau, tôi chuyển khỏi phòng trọ cũ.
Căn phòng vẫn còn vài món đồ Thuỷ để quên:
một chiếc cốc màu trắng,
mấy gói thuốc đau đầu,
và chiếc buộc tóc cô ấy thường tháo ra mỗi khi nằm cạnh tôi.
Tôi ngồi rất lâu nhìn những thứ nhỏ nhặt ấy rồi cuối cùng gom lại bỏ vào thùng carton.
Có những mối quan hệ kết thúc không phải vì hết yêu.
Mà vì cả hai đều hiểu tiếp tục chỉ làm nhau đau thêm.

Khoảng gần Tết, tôi vô tình gặp lại người yêu cũ.
Cô ấy đứng trước hiệu thuốc gần bệnh viện, tóc cắt ngắn hơn trước.
Thấy tôi, cô ấy hơi bất ngờ:
“Lâu rồi nhỉ.”
Tôi gượng cười:
“Ừ.”
Không khí giữa hai người ngượng ngập đến khó tả.
Sau vài câu hỏi thăm xã giao, cô ấy bất ngờ hỏi:

“Anh ổn chưa?”

Tôi im lặng vài giây rồi đáp thật:

“Chắc là chưa.”

Cô ấy cười nhẹ:

“Em cũng từng như vậy.”

Khoảnh khắc đó, tôi mới hiểu mình đã làm cô ấy đau đến mức nào.

Trước khi đi, cô ấy nhìn tôi rồi nói:

“Thật ra em từng rất ghét anh.”

Tôi cúi đầu:

“Anh xin lỗi.”

“Nhưng sau này em nghĩ lại…” cô ấy thở nhẹ. “Có lẽ lúc đó anh cũng chỉ đang lạc lối thôi.”
Nói xong cô ấy cười nhẹ rồi quay lưng bước đi.
Lần này, tôi không còn đủ ích kỷ để giữ thêm bất kỳ ai nữa.
Mùa đông năm ấy trôi qua rất chậm.
Có hôm trực khuya, tôi đứng ngoài hành lang nhìn sang phía cửa hàng Thế Giới Di Động đối diện bệnh viện.
Biển hiệu vẫn sáng.
Nhưng người con gái từng đứng đó đã không còn nữa.
Điều dưỡng Hà bước tới đưa tôi cốc cà phê nóng:
“Lại nhìn bên kia à?”
Tôi cười:
“Thói quen thôi.”
Hà tựa lan can:
“Mày còn thương cô ấy không?”
Tôi nhìn màn đêm phía trước rất lâu rồi khẽ đáp:
“Có.”
“Thế sao không tìm lại?”

Tôi im lặng.
Bởi có những người… dù còn yêu rất nhiều, vẫn không nên quay lại cuộc đời nhau nữa.

Sau thời gian đó tao không liên lạc với Thuỷ nữa, qua vài người bạn làm cùng ở TGDD thì biết là e với chồng đã hạnh phúc với nhau, sau mấy năm chạy chữa thì 2 vợ chồng cũng có được 2 cô công chúa. Còn tao thì vẫn vậy...
 

y tá nghỉ hưu non

Yếu sinh lý
Chủ thớt
à cái th cụ mày con này nxua học vùng cao việt bắc đúng k quê nó ở nghệ an giờ đang học y ở thái bình hay sao đấy cũng gọi là cái dạng ăn chơi lêu lổng cặp kè ltinh suốt
à thằng này giỏi, đấy là lí do tao đéo muốn tiết lộ nhiều cho chúng mày, vì nó ảnh hưởng đến đời tư của chúng nó
 

thoibodilamnguoi

Yếu sinh lý
à thằng này giỏi, đấy là lí do tao đéo muốn tiết lộ nhiều cho chúng mày, vì nó ảnh hưởng đến đời tư của chúng nó
tao chỉ nói nthe thôi để cho m biết tao cũng k muốn public hẳn ra để mấy th xàm lồn nó phá kb em nó dễ dãi hay đi khách hay không nhưng nó ảnh hưởng đến csong của em nó còn t cũng kết em nó lâu r nếu m có cửa cho t phệt n 1 phát thì gợi ý cho t
 

thoibodilamnguoi

Yếu sinh lý
tên thật của nó là cđg tên nghe nó giống đàn ông lắm dcm :))) hồi nó còn non thì không biết chứ giờ thấy ăn chơi lắm, chắc SGBB
giờ nhìn bớp đét luôn ăn chơi suốt giao diện của nó thì giống bớp hơn là con nhà giàu kkkk m thử lhe lại xem nào deal luôn quả 5m xem n có đi k đi thì gth t với
 

y tá nghỉ hưu non

Yếu sinh lý
Chủ thớt
tao chỉ nói nthe thôi để cho m biết tao cũng k muốn public hẳn ra để mấy th xàm lồn nó phá kb em nó dễ dãi hay đi khách hay không nhưng nó ảnh hưởng đến csong của em nó còn t cũng kết em nó lâu r nếu m có cửa cho t phệt n 1 phát thì gợi ý cho t
vẫn thi thoảng nói chuyện, nhưng giờ vợ con rồi nên đéo muốn động chạm, vợ tao thì sư tử lắm nên cũng rén, nhưng nói chung là mượt lắm, giờ nhìn thì vẫn ngon đét :D
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo