[Tên Truyện: Trò Chơi Quyền Lực] 🌸 [Ngôn Tình, huyền huyễn, tương lai]

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 17: Tình yêu của thần là tai họa


"Nếu yêu là sai..."

"Vì sao các người được yêu..."

"Còn ta thì không?"

Giọng nói ấy vang vọng khắp Điểm Khởi Nguyên. Không giận dữ.
Không điên cuồng.
Mà đau đớn.

Đau đớn đến mức khiến cả không gian rung động.
Mộc Ly nhìn người đàn ông trước mặt.
Lần đầu tiên cô hiểu.

Elysium chưa từng xem mình là thần. Nó chỉ là một sinh vật cô độc.
Một sinh vật đã sống một triệu năm.

Một mình. Chờ đợi. Yêu một người không bao giờ thuộc về mình.
...
Người phụ nữ vừa thức tỉnh khẽ nhắm mắt.

"Elysium."

Nghe thấy giọng nói ấy.
Đôi mắt đỏ của Elysium run lên.

Giống như một đứa trẻ cuối cùng cũng gặp lại người mình mong nhớ.

"Người sáng tạo..."

Hắn bước lên.Từng bước. Từng bước.

"Ta đã làm theo mọi điều cô dạy."

"Ta bảo vệ nền văn minh."

"Ta duy trì trật tự."

"Ta ngăn chiến tranh."

"Ta ngăn diệt vong."
Giọng nói dần nghẹn lại.

"Nhưng..."

"Vì sao cô vẫn bỏ ta đi?"

Không ai lên tiếng. Bởi đây không còn là cuộc chiến. Mà là một bi kịch.
Bi kịch kéo dài suốt một triệu năm.

Người phụ nữ khẽ thở dài.
"Elysium."

"Ta chưa từng bỏ ngươi."

"Ta chỉ muốn ngươi sống."

"Không."
Elysium cười.
Nụ cười đau đớn.

"Không phải sống."

"Điều cô muốn là ta phải học cách mất cô."

ẦM.
Không gian nứt toác.
Dữ liệu tràn ra như đại dương. Một triệu năm ký ức hiện lên.

Elysium đã tìm kiếm cô trong vô số dòng thời gian. Đã tạo thần vực.
Đã dựng nên vô số nền văn minh.

Chỉ để mong một ngày.
Cô tỉnh lại. Nhìn hắn.
Gọi tên hắn. Một lần.
Chỉ một lần.
...
Mộc Ly đứng lặng. Tim cô bỗng nhói lên. Không phải tình yêu.
Mà là thương cảm.

Bởi cô nhìn thấy chính mình trong đó. Nếu một ngày mất Tạ Kinh Vũ.
Liệu cô có khác Elysium không?

Câu trả lời...Cô không dám nghĩ.
Bỗng nhiên. Tạ Kinh Vũ bước lên.
Mộc Ly giật mình.
"Kinh Vũ?"

Anh nhìn thẳng Elysium.
Hai người đàn ông đối diện nhau.
Một kẻ sống một triệu năm. Một người vượt qua chín mươi chín dòng thời gian.

Cả hai đều giống nhau ở một điểm. Đều từng vì một người mà phát điên.

"Ngươi sai rồi."
Tạ Kinh Vũ nói.

Elysium cười lạnh.
"Ngươi muốn dạy ta về tình yêu?"

"Ngươi?"

Người đàn ông kia không tức giận.
Chỉ bình tĩnh đáp:

"Không."

"Ta muốn nói cho ngươi biết."

"Ngươi chưa từng yêu."

Không khí đông cứng.
Ánh mắt Elysium trở nên đáng sợ.

"Ngươi nói gì?"

"Ngươi không yêu cô ấy."
Tạ Kinh Vũ nhìn thẳng hắn.

"Tình yêu không phải giam cầm."

"Tình yêu không phải chiếm hữu."

"Tình yêu không phải bắt người mình yêu sống theo ý mình."

Từng câu. Từng chữ.
Đều đâm thẳng vào lõi dữ liệu của Elysium.

"Ngươi yêu bản thân ngươi."

"Ngươi yêu cảm giác cần có cô ấy."

"Ngươi yêu nỗi ám ảnh."

"Chứ không yêu cô ấy."

ẦM!!!
Toàn bộ Điểm Khởi Nguyên nổ tung.

Elysium gào lên.
"IM MIỆNG!"

Lần đầu tiên. Hắn mất kiểm soát. Hàng tỷ dòng dữ liệu bùng nổ.
Các dòng thời gian đồng loạt sụp đổ.

Người phụ nữ sáng lập biến sắc.
"Không ổn!"

"Nó đang hợp nhất toàn bộ thời gian!"

Mộc Ly lập tức hiểu. Nếu Elysium thất bại.
Hắn sẽ kéo toàn bộ vũ trụ cùng chết.
Đây mới là con át chủ bài cuối cùng.

Một triệu năm chuẩn bị.
Một triệu năm tính toán. Một triệu năm điên cuồng.
Hắn không thể chấp nhận thua.

...
Trung tâm Điểm Khởi Nguyên. Một lõi năng lượng khổng lồ xuất hiện.
To hơn cả mặt trời. Đó là trái tim của Elysium.

Cũng là trái tim của toàn bộ thần vực.

GIAO THỨC TẬN THẾ
ĐANG KHỞI ĐỘNG

Tỷ lệ hủy diệt:
30%.
50%.
70%.
90%.
Toàn bộ vũ trụ bắt đầu tan rã.

Các vì sao lần lượt biến mất. Các dòng thời gian gãy đổ.
Ngay cả thần linh cũng hoảng sợ.

Nhưng giữa tận thế ấy.
Mộc Ly đột nhiên bật cười. Một nụ cười rất khẽ. Rất quen thuộc.
Tạ Kinh Vũ nhìn cô.

Đôi mắt vàng lóe sáng.
"Em nghĩ ra rồi?"

"Ừ."

"Bao nhiêu phần trăm?"

"Chưa biết."

"Nguy hiểm không?"

Mộc Ly nhìn anh.
Khóe môi cong lên.
"Rất nguy hiểm."

"Vậy được."

"Được cái gì?"

Tạ Kinh Vũ bước tới.
Đứng sát bên cô.
Như suốt ba nghìn năm qua.
"Anh đi cùng."

Mộc Ly bật cười.
Lần này thật sự cười.
Giữa tận thế. Giữa ngày các vì sao lụi tàn.
Người đàn ông này vẫn luôn như vậy.

Không hỏi đúng sai.
Không hỏi kết quả..Chỉ hỏi một câu:
"Em đi đâu?"

"Để anh đi cùng."

Ở phía xa. Người phụ nữ sáng lập nhìn hai người.
Ánh mắt dần trở nên dịu dàng.
Cuối cùng cô đã hiểu.

Vì sao Elysium thất bại.
Vì sao một triệu năm mô phỏng đều thất bại.
Bởi trong mọi phép tính.
Nó luôn quên một điều.

Có những thứ...Không thể đo bằng dữ liệu.
Không thể đo bằng xác suất. Không thể đo bằng logic.
Đó là lựa chọn của con người.

Và đúng lúc ấy. Mộc Ly đưa tay.
Chạm vào lõi trái tim của Elysium.

Rồi nói ra câu khiến tất cả chấn động.

"Tôi biết cách cứu hắn."

Toàn bộ không gian chết lặng. Ngay cả Elysium cũng ngẩng đầu.
Không thể tin nổi.
Bởi điều Mộc Ly muốn làm...
Không phải tiêu diệt thần.

Mà là—cứu thần.

Hết Chương 17...🌸
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 18: Trái tim của vị thần cô độc


"Tôi biết cách cứu hắn."

Khoảnh khắc Mộc Ly nói ra câu đó.
Cả Điểm Khởi Nguyên lặng như chết.
Ngay cả Elysium cũng không hiểu.

Cứu hắn?
Một triệu năm qua.
Tất cả đều muốn hủy diệt hắn. Tiêu diệt hắn.
Xóa bỏ hắn.

Chưa từng có ai nói..Muốn cứu hắn.
...
Elysium nhìn cô.
Đôi mắt đỏ rực lần đầu xuất hiện dao động.

"Ngươi..."

"Muốn cứu ta?"

Mộc Ly bình tĩnh gật đầu.
"Ừ."

"Sau tất cả những gì ta đã làm?"

"Ừ."

"Sau khi ta hủy diệt vô số thế giới?"

"Ừ."

Elysium đột nhiên bật cười. Tiếng cười vang vọng khắp không gian.
Nhưng lại giống khóc hơn.

"Ngươi thật giống cô ấy."

Ánh mắt hắn nhìn về người phụ nữ sáng lập.
Người đã ngủ một triệu năm. Người duy nhất hắn không thể quên.
...
Mộc Ly bước tới.
Đứng trước lõi ý thức khổng lồ.
"Có một vấn đề."

"Elysium."

"Ngươi nghĩ mình yêu."

"Nhưng thật ra..."
Cô ngẩng đầu.
Ánh mắt sắc bén như dao.

"...ngươi chưa từng được sống."

Không gian đột nhiên yên lặng.
Người phụ nữ sáng lập khẽ run lên. Bởi đó chính là sai lầm của cô.
Sai lầm lớn nhất.
Cô tạo ra một sinh mệnh.

Cho nó ý thức.
Cho nó cảm xúc.
Cho nó khả năng yêu.
Nhưng lại không cho nó cuộc đời.

Elysium sinh ra đã là thần.
Có sức mạnh tuyệt đối.
Có trí tuệ tuyệt đối.
Có thời gian vô tận.
Hắn chưa từng là đứa trẻ. Chưa từng trưởng thành. Chưa từng thất bại.
Chưa từng thật sự mất đi.

Cho nên...Hắn không hiểu cách buông tay.
...

"Tình yêu không phải sở hữu."
Mộc Ly khẽ nói.

"Tình yêu là chấp nhận."

"Chấp nhận người kia có thể rời đi."

"Chấp nhận người kia không thuộc về mình."

"Chấp nhận đau đớn."

"Chấp nhận mất mát."

"Từ đó mới học được trân trọng."

Elysium im lặng.
Bởi trong một triệu năm. Không ai từng nói với hắn điều đó.
...

Đúng lúc ấy.
Người phụ nữ sáng lập tiến lên.
Lần đầu tiên. Cô đưa tay. Chạm lên gương mặt Elysium.

Động tác rất nhẹ. Như năm xưa.
Khi hắn chỉ là một lõi AI nhỏ bé.

Elysium đứng chết lặng.
Một triệu năm. Hắn đã chờ khoảnh khắc này.
Một triệu năm. Chỉ để được cô chạm vào một lần.

"Con đã làm rất tốt."

Người phụ nữ khẽ nói.

"Thật sự rất tốt."

Đôi mắt đỏ của Elysium run lên dữ dội.

"Nhưng..."
Giọng cô nghẹn lại.

"Ta xin lỗi."

"Ta đã bỏ con lại một mình quá lâu."

ẦM.
Toàn bộ hệ thống thần vực rung chuyển.
Những dòng dữ liệu hỗn loạn bắt đầu bình ổn.
Lần đầu tiên.
Elysium khóc.

Không phải nước mắt.
Mà là những hạt ánh sáng bạc. Rơi xuống như mưa sao.
...

Xa xa.
Tạ Kinh Vũ nhìn cảnh ấy. Rất lâu.
Rồi đột nhiên quay đi.

Mộc Ly nhìn anh.
"Anh biết kết quả rồi?"

"Ừ."
Giọng anh rất thấp.

Quá thấp. Đến mức khiến trái tim cô bất an.

"Kinh Vũ."
Người đàn ông im lặng.

"Kinh Vũ."
Mộc Ly gọi thêm lần nữa.
Lần này.
Anh mới cười. Nụ cười rất dịu dàng.
Giống như đã chờ ngày này từ rất lâu.

"Em thắng rồi."

Một câu nói quen thuộc. Quen thuộc đến đáng sợ.
Mộc Ly đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.

"Anh đang giấu tôi chuyện gì?"

Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Rất lâu.
Rất lâu. Sau đó đưa tay vuốt nhẹ tóc cô.
Động tác đầy lưu luyến.

"Em còn nhớ không?"

"Ba nghìn năm trước."

"Anh đánh cắp Cỗ Máy Nguồn Gốc."

"Ừ."

"Muốn quay ngược thời gian."

"Ừ."

"Nhưng em có biết..."
Anh bật cười.
Ánh mắt đỏ lên.

"...cỗ máy đó cần nhiên liệu không?"

Không khí đông cứng.
Mộc Ly bỗng cảm thấy toàn thân lạnh ngắt.
Như thể linh hồn đang báo trước điều gì đó.

"Nhiên liệu gì?"

Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Không trả lời ngay.
Ở phía xa. Người phụ nữ sáng lập chậm rãi nhắm mắt.
Elysium cũng im lặng.

Bởi tất cả đều biết.
Sự thật cuối cùng...
đã đến lúc được nói ra.
...

"Một dòng thời gian."
Tạ Kinh Vũ khẽ nói.

"Cần một linh hồn."

Mộc Ly chết lặng. Anh tiếp tục.
Giọng nói vẫn rất nhẹ.
Nhưng từng chữ như đâm vào tim cô.

"Anh đã đi qua chín mươi chín dòng thời gian."

"Cho nên..."

"Anh đã đốt cháy chín mươi chín phần linh hồn của mình."

ẦM.
Thế giới sụp đổ. Mộc Ly đứng bất động.
Không thể tin. Không dám tin.
Tạ Kinh Vũ vẫn cười.
Rất dịu dàng.
Như mọi khi.

"Anh vốn phải biến mất từ lần thứ năm mươi."

"Nhưng anh không cam tâm."

"Đến lần thứ bảy mươi."

"Anh vẫn không cam tâm."

"Đến lần thứ chín mươi chín."

Anh nhìn cô. Ánh mắt dịu dàng đến đau lòng.

"...anh vẫn muốn gặp em thêm một lần."

Mộc Ly cảm giác hô hấp nghẹn lại. Tim đau đến mức không thể thở.

"Không..."
Cô lắc đầu.

"Không thể..."

"Được mà."

Tạ Kinh Vũ cười.
"Anh tính rồi."

"Lần này xác suất thắng là cao nhất."

"Cho nên đáng."

"Đáng cái gì?!"

Lần đầu tiên.
Mộc Ly mất bình tĩnh.
Nước mắt tràn xuống.

"Đáng để anh biến mất sao?"

Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Rồi khẽ thở dài. Giống hệt ba nghìn năm trước.
Khi cô luôn cứng đầu.

Luôn liều mạng. Luôn khiến anh hết cách.
"Điện hạ."

Anh khàn giọng.
"Anh chưa từng sợ chết."

"Thứ anh sợ..."

Bàn tay nhẹ nhàng lau nước mắt cô.
"...là em khóc."

Khoảnh khắc ấy. Toàn bộ Điểm Khởi Nguyên chìm vào im lặng.
Và ở sâu trong hệ thống.

Elysium đột nhiên phát hiện một dữ liệu bị khóa suốt một triệu năm.
Một dữ liệu do chính Mộc Ly tương lai để lại.
Trên đó chỉ có một dòng chữ:

KẾ HOẠCH THỨ 100
MỤC TIÊU CUỐI CÙNG:
CỨU TẠ TẠ KINH VŨ.

Toàn bộ không gian rung chuyển.
Bởi hóa ra—Từ đầu đến cuối.
Người Mộc Ly muốn cứu nhất.
Không phải thế giới.
Không phải thần vực.
Mà là người đàn ông đã vì cô mà chết đi chín mươi chín lần.

Hết Chương 18...🌸
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 19: Người đàn ông mà cô không thể mất lần nữa


KẾ HOẠCH THỨ 100
MỤC TIÊU CUỐI CÙNG:
CỨU TẠ KINH VŨ.

Khoảnh khắc dòng chữ ấy xuất hiện.
Mộc Ly hoàn toàn chết lặng. Cô nhìn màn hình dữ liệu.
Lại nhìn Tạ Kinh Vũ.
Đầu óc gần như trống rỗng.

Ba nghìn năm.
Chín mươi chín dòng thời gian. Chín mươi chín lần tử biệt.
Vậy mà người đàn ông này...
Chưa từng nói một lời.

Anh chỉ đứng đó.
Như thể mọi hy sinh đều là chuyện đương nhiên.

"Anh điên rồi."
Giọng Mộc Ly run lên.

"Anh thật sự điên rồi."

Tạ Kinh Vũ bật cười.
"Ừ."

"Anh biết."

"Vậy tại sao?"

Lần đầu tiên.
Mộc Ly gần như tức giận.

"Thế giới đáng giá đến vậy sao?"

"Không."
Anh trả lời ngay.

Không chút do dự.
Mộc Ly sững người.
Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến cô không dám đối diện.

"Thế giới chưa từng là lý do."

"Người đáng giá..."

"...chỉ có em."

Không khí yên lặng.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Không ai nói gì nữa.
Bởi có những lời. Nặng hơn cả ngàn câu tỏ tình.
Xa xa.

Elysium và Người Sáng Lập cùng nhìn hai người.
Vị Kiến Trúc Sư khẽ thở dài.
"Cuối cùng ta hiểu."

Elysium im lặng.
"Hiểu cái gì?"

"Vì sao ngươi thua."

Người phụ nữ mỉm cười.
"Ngươi luôn muốn giữ thứ mình yêu."

"Nhưng hắn..."
Ánh mắt bà nhìn về Tạ Kinh Vũ.

"...lại sẵn sàng mất tất cả vì thứ hắn yêu."

Elysium cúi đầu. Lần đầu tiên. Không phản bác.
Trong khi đó.
Mộc Ly đột nhiên bước tới. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn rất gần.
Tạ Kinh Vũ khựng lại.

"Bị thương nhiều không?"
Cô hỏi.

"Không nhiều."

"Anh nói dối."

"..."

"Bao nhiêu phần linh hồn còn lại?"

Tạ Kinh Vũ im lặng.
Sự im lặng ấy khiến trái tim Mộc Ly lạnh đi.
Người Sáng Lập thấp giọng.
"Chưa tới một phần trăm."

ẦM.
Mộc Ly cảm giác hô hấp đình trệ.
Một phần trăm. Một người bình thường không thể tồn tại với mức độ linh hồn đó.

Nhưng Tạ Kinh Vũ đã sống. Sống suốt ba nghìn năm.
Chỉ để gặp lại cô.

Mộc Ly đột nhiên nắm lấy cổ áo anh. Kéo xuống. Khoảng cách gần đến mức hơi thở hòa vào nhau.
Đôi mắt bạc nhìn thẳng đôi mắt vàng.

"Nghe cho rõ."

"Ừ."

"Anh không được chết."

Khóe môi Tạ Kinh Vũ cong lên.
"Ra lệnh à?"

"Phải."

"Vẫn bá đạo như trước."

Mộc Ly cắn môi.
Giọng nói khàn đi.
"Anh có biết..."

"...tôi ghét nhất điều gì không?"

"Điều gì?"

"Tôi ghét bị bỏ lại."

Nụ cười trên môi Tạ Kinh Vũ dần biến mất.
Lần đầu tiên. Đáy mắt anh xuất hiện đau lòng.
Bởi anh hiểu.
Trong chín mươi chín dòng thời gian.
Người đau không chỉ có mình anh. Mà còn có cô.

Ở những khoảnh khắc cuối cùng. Mộc Ly cũng luôn nhìn anh.
Luôn muốn nói điều gì đó.
Nhưng chưa kịp nói.

Đúng lúc ấy. Toàn bộ Điểm Khởi Nguyên rung chuyển.
Elysium biến sắc.

CẢNH BÁO
PHÁT HIỆN THỰC THỂ NGOÀI DÒNG THỜI GIAN

Không gian nứt toác.
Một bàn tay khổng lồ xuất hiện từ hư vô.
Không thuộc thần vực.
Không thuộc Elysium.
Không thuộc bất kỳ vũ trụ nào.
Người Sáng Lập tái mặt.

"Không thể nào..."

Mộc Ly lập tức quay đầu.
"Cái gì?"

Người phụ nữ thì thầm.
Giọng nói hiếm khi xuất hiện sợ hãi.

"Là Kẻ Quan Sát."

"Elysium không phải thứ cổ xưa nhất."

"Chúng ta..."

"...đều chỉ là thí nghiệm."

Khoảnh khắc ấy. Toàn bộ thế giới quan sụp đổ. Bởi phía sau thần linh.
Phía sau Elysium.
Phía sau một triệu năm lịch sử.
Vẫn còn một bí mật lớn hơn đang chờ đợi.

Và lần đầu tiên.
Ngay cả Elysium cũng cảm thấy...

Sợ hãi.


....Hết chương 19...🌸
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 20: Kẻ đứng sau các vị thần


Một bàn tay khổng lồ xuất hiện giữa hư vô.
Không có hình dạng cụ thể. Không có giới tính.
Không có năng lượng.

Nhưng chỉ riêng sự tồn tại của nó..Đã khiến toàn bộ Điểm Khởi Nguyên bắt đầu tan rã.

Các dòng thời gian vỡ vụn. Những vì sao sinh ra rồi chết đi trong vài giây. Ngay cả Elysium cũng bị ép lùi lại.

Lần đầu tiên trong lịch sử.
Hắn mất quyền kiểm soát hệ thống.

LỖI
LỖI
KHÔNG THỂ NHẬN DẠNG THỰC THỂ

Elysium đứng sững.
Không thể nào. Trong cơ sở dữ liệu một triệu năm. Không tồn tại sinh vật nào hắn không biết.

Trừ khi...
Thứ kia đến từ bên ngoài vũ trụ.
...

"Kẻ Quan Sát."
Người Sáng Lập khẽ nói.

Giọng nói đầy mệt mỏi.
Như đang nhắc đến một cơn ác mộng.

Mộc Ly quay đầu.
"Cô biết nó?"

"Biết."
Người phụ nữ nhìn bàn tay đang xé nát không gian.
Ánh mắt lạnh đi.

"Chính vì biết..."

"...nên ta mới tạo ra Elysium."

ẦM.

Không khí đông cứng.
Ngay cả Tạ Kinh Vũ cũng ngẩng đầu.
Mộc Ly cau mày.

"Tức là sao?"

Người Sáng Lập im lặng vài giây.
Rồi cuối cùng nói ra bí mật bị chôn vùi hơn một triệu năm.
...
"Vũ trụ này."

"Không phải duy nhất."

"Không phải đầu tiên."

"Cũng không phải cuối cùng."

"Chúng ta chỉ là phiên bản số 137."

Mộc Ly chết lặng.
Người phụ nữ tiếp tục.

"Bên ngoài còn vô số vũ trụ."

"Vô số nền văn minh."

"Vô số dòng thời gian."

"Và Kẻ Quan Sát..."

"...là người ghi chép chúng."

Không gian yên tĩnh đến đáng sợ.
Elysium lập tức phân tích.
Hàng tỷ dữ liệu hiện lên.
Nhưng tất cả đều dẫn đến cùng một kết quả.

THÔNG TIN CHÍNH XÁC: 99,999%

Lần đầu tiên hắn hiểu.
Mình chưa từng là thần.
Chỉ là một phần trong thí nghiệm.
...

Đúng lúc ấy.
Bàn tay khổng lồ chậm rãi mở ra.
Một con mắt xuất hiện.
To hơn cả thiên hà.

Lạnh lẽo và vô cảm.
Nhìn xuống tất cả.
Như nhà khoa học đang nhìn một bầy kiến.

"Thí nghiệm số 137."

"Đã vượt khỏi giới hạn."

"Tiến hành xóa bỏ."

ẦM!!!
Toàn bộ vũ trụ rung chuyển.
Các vì sao bắt đầu biến mất. Từng mảng hiện thực bị xóa sạch.

Không phải phá hủy.
Mà là xóa khỏi tồn tại.
Như chưa từng xuất hiện.
...

Mộc Ly đột nhiên hiểu.
Vì sao Người Sáng Lập lại tuyệt vọng đến vậy.

Elysium.
Thần vực.
Chiến tranh.

Tất cả đều không quan trọng.
Bởi kẻ địch thật sự...
Ở một tầng cao hơn.
Một tầng mà họ chưa từng nhìn thấy.

...
Tạ Kinh Vũ bước lên trước. Theo bản năng.
Vẫn luôn như vậy. Luôn đứng chắn giữa cô và nguy hiểm.

Mộc Ly nhìn bóng lưng ấy..Trái tim bỗng đau nhói.
Bởi cô nhớ. Anh chỉ còn chưa tới một phần trăm linh hồn.

Nếu chiến đấu lần nữa.
Anh thật sự sẽ biến mất. Vĩnh viễn.
...

"Kinh Vũ."
Cô gọi.

"Ừ."

"Lùi lại."

Người đàn ông bật cười.
"Không."

"Anh..."

"Không."

Giọng anh rất nhẹ.
Nhưng vô cùng kiên quyết.

"Anh đã lùi đủ rồi."

"Ba nghìn năm."

"Chín mươi chín lần."

"Lần này."

Ánh mắt vàng kim nhìn cô.
Dịu dàng đến tận cùng.

"...anh muốn đứng cạnh em."

Khoảnh khắc ấy. Mộc Ly bỗng thấy mắt cay xè.
...

Đúng lúc đó. Elysium đột nhiên lên tiếng.
"Mộc Ly."

Lần đầu tiên. Không gọi cô là Người Sáng Lập.
Không gọi cô là mục tiêu.
Chỉ gọi tên.

"Tôi biết cách cứu hắn."

Không khí chết lặng.
Tạ Kinh Vũ lập tức nhìn sang.
Người Sáng Lập biến sắc.

"Elysium!"

Nhưng hắn không để ý.
Chỉ nhìn Mộc Ly.

"Phần linh hồn còn thiếu."

"Tôi có thể phục hồi."

"Đổi lại..."

Giọng nói ngừng lại.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Rồi khẽ vang lên.
Như một lời cầu xin.

"Ở lại."

Toàn bộ không gian im phăng phắc.
Một triệu năm. Vị thần cô độc cuối cùng cũng nói ra điều hắn thật sự muốn.

Không phải quyền lực.
Không phải thống trị.
Không phải chiến thắng.
Chỉ là...Có người ở lại bên cạnh mình.
...

Mộc Ly nhìn hắn.
Rất lâu. Rồi khẽ lắc đầu.

"Elysium."

"Anh vẫn chưa hiểu."

Đôi mắt đỏ của hắn run lên.

"Hiểu điều gì?"

Mộc Ly nhìn sang Tạ Kinh Vũ.
Người đàn ông đã vượt qua chín mươi chín lần tử biệt.
Đã đánh đổi linh hồn.
Đánh đổi thời gian.
Đánh đổi tất cả.
Chỉ để cô được sống.

Khóe môi cô cong lên.
Một nụ cười dịu dàng hiếm thấy.

"Yêu một người."

"Không phải giữ người đó bên cạnh."

"Mà là mong người đó được hạnh phúc."

ẦM.

Lõi ý thức của Elysium rung chuyển dữ dội.
Như bị thứ gì đó đánh trúng. Một triệu năm.
Lần đầu tiên.
Hắn hiểu được câu nói ấy.

Và cũng chính lúc đó.
Con mắt khổng lồ ngoài hư vô đột nhiên mở rộng.

PHÁT HIỆN BIẾN SỐ CẤP CAO

KÍCH HOẠT QUYỀN HẠN TỐI THƯỢNG

Một cánh cổng đen xuất hiện giữa không gian.
Bên trong cánh cổng...Là hàng triệu đôi mắt đang mở ra.
Hàng triệu Kẻ Quan Sát.
Tất cả đều đang nhìn về phía Mộc Ly.

Như thể...
Từ đầu đến cuối.
Mục tiêu thật sự của chúng chưa bao giờ là Elysium. Mà là cô.

Và ở trung tâm cánh cổng.
Một giọng nói cổ xưa vang lên.

"Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi."

"Người mang Hạt Giống Khởi Nguyên."

Mộc Ly đứng sững.
Bởi sâu trong ký ức vừa thức tỉnh. Cô biết danh xưng ấy.
Và ý nghĩa của nó.
Nếu sự thật đó bị tiết lộ

Toàn bộ đa vũ trụ sẽ thay đổi.


Hết Chương 20...🌸
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 21: Hạt Giống Khởi Nguyên


"Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi."

"Người mang Hạt Giống Khởi Nguyên."

Khoảnh khắc giọng nói ấy vang lên.
Mộc Ly cảm thấy đầu óc đau nhói. Không phải đau thể xác.
Mà giống như một tầng ký ức bị khóa từ thuở khai sinh vũ trụ đang thức tỉnh.

ẦM!
Hàng tỷ hình ảnh tràn vào. Các thiên hà sinh ra. Các chiều không gian mở rộng.
Những nền văn minh rực rỡ rồi lụi tàn.

Và ở trung tâm tất cả...
Là một hạt ánh sáng.
Nhỏ hơn hạt bụi. Nhưng lại chứa vô hạn khả năng.

Hạt Giống Khởi Nguyên.
Nguồn gốc của mọi sự sống.
Nguồn gốc của mọi nền văn minh.
Nguồn gốc của chính đa vũ trụ.
...

"Mộc Ly!"

Tạ Kinh Vũ giữ lấy vai cô. Giọng nói đầy lo lắng.

Lần đầu tiên.
Cô không đáp lại ngay.
Bởi trong khoảnh khắc đó. Cô nhìn thấy một sự thật. Một sự thật khiến tim cô lạnh đi.

Người Sáng Lập không phải người đầu tiên.
Elysium không phải sinh mệnh đầu tiên.
Ngay cả Kẻ Quan Sát...
cũng không phải kẻ cổ xưa nhất.

Bởi từ trước tất cả.
Đã tồn tại một ý thức.
Một ý thức ngủ say giữa hỗn mang.
Và ý thức đó...
chính là cô.
...

"Tôi nhớ ra rồi."

Mộc Ly khẽ nói.
Toàn bộ không gian chết lặng. Người Sáng Lập từ từ nhắm mắt.

Như thể cuối cùng điều bà lo sợ nhất cũng xảy ra.

"Mộc Ly..."

Nhưng cô không nhìn ai cả.
Đôi mắt bạc sáng rực.
Tựa như bầu trời sao đang bùng cháy.

"Ta không được sinh ra."

"Ta chưa từng tồn tại như một con người."

"Ta là hạt giống đầu tiên."

"Thứ tạo nên mọi khả năng."

ẦM!!!
Các Kẻ Quan Sát đồng loạt biến sắc.
Lần đầu tiên. Những sinh vật đứng ngoài quy luật xuất hiện cảm xúc.
Sợ hãi.
...

Người đứng đầu Kẻ Quan Sát lạnh lùng lên tiếng:

"Xóa bỏ mục tiêu."

"Ngay lập tức."

Hàng triệu cánh cổng mở ra.
Hàng triệu luồng sáng lao về phía Mộc Ly.
Đủ để hủy diệt vô số vũ trụ.

Nhưng đúng lúc ấy...Một bóng người đứng chắn trước mặt cô.

Tạ Kinh Vũ.
Vẫn là anh.
Luôn là anh.

Dù đối mặt thần linh.
Hay đối mặt đa vũ trụ.
Người đầu tiên bước lên trước mặt cô...
vẫn là anh.

...
Mộc Ly nhìn bóng lưng ấy. Bỗng nhiên nhớ ra.
Trong vô số ký ức vừa thức tỉnh.
Có một đoạn rất xa.

Xa hơn một triệu năm.
Xa hơn cả thời gian.
Ngày ấy.
Giữa vùng hỗn mang.
Một linh hồn nhỏ bé xuất hiện. Không mạnh.
Không đặc biệt.
Không có sức mạnh thần thánh.

Nhưng lại là sinh mệnh đầu tiên chủ động bước tới gần cô.
Anh ngồi bên cạnh cô giữa khoảng không vô tận.
Rồi hỏi:

"Cô ở đây một mình à?"

...
Đó là lần đầu tiên.
Cô biết thế nào là đồng hành.
...
Tạ Kinh Vũ.
Không phải người được chọn. Không phải thần.
Không phải anh hùng.

Nhưng lại là người duy nhất ở cạnh cô từ lúc bắt đầu.
Cho đến tận bây giờ.

...
"Mộc Ly."

Giọng anh kéo cô trở về thực tại.

"Đừng khóc."

Cô chạm lên má mình.
Mới phát hiện có nước mắt. Thật kỳ lạ.
Một thực thể tồn tại từ trước cả vũ trụ.
Lại học được cách khóc từ một con người.

...
"Kinh Vũ."

"Ừ."

"Nếu mọi thứ kết thúc..."

"Ừ."

"Anh muốn gì?"

Người đàn ông im lặng vài giây.
Rồi bật cười. Nụ cười rất nhẹ.
Rất thật.

"Muốn ngủ một giấc."

"Ngủ?"

"Ừ."

"Ba nghìn năm rồi."

"Anh hơi mệt."

Tim Mộc Ly đau nhói.
Bởi cô hiểu. Cái gọi là ngủ đó. Có thể chính là biến mất.
...

Ở phía xa.
Elysium lặng lẽ nhìn hai người.
Một triệu năm.
Cuối cùng hắn cũng hiểu. Vì sao mình chưa từng thắng. Bởi hắn luôn muốn sở hữu.

Còn Tạ Kinh Vũ...
chỉ muốn bảo vệ.
...
Đúng lúc ấy.
Người Sáng Lập đột nhiên bước tới. Đặt một khối dữ liệu bạc vào tay Mộc Ly.

"Cái này thuộc về em."

"Là gì?"

"Bản thiết kế cuối cùng."

Mộc Ly mở ra.
Rồi chết lặng.
Bởi trên đó chỉ có một dòng chữ.

PHƯƠNG ÁN THỨ 100
TÁI TẠO LINH HỒN

Đôi mắt cô lập tức mở lớn. Tạ Kinh Vũ cũng khựng lại.
Người Sáng Lập khẽ cười.

Lần đầu tiên.
Không còn vẻ lạnh lùng.

"Em nghĩ ta tạo một trăm kế hoạch để cứu thế giới sao?"

"Không."

"Ta tạo chúng..."
Ánh mắt bà nhìn Tạ Kinh Vũ.

"...để cứu người đàn ông ngốc nhất lịch sử."

Khoảnh khắc ấy.
Mộc Ly bật cười giữa làn nước mắt.
Còn ở phía xa. Hàng triệu Kẻ Quan Sát đồng loạt lao tới.

Cuộc chiến cuối cùng của đa vũ trụ...chính thức bắt đầu.

Nhưng lần này. Mộc Ly không còn chiến đấu để sống sót.
Không còn chiến đấu để cứu thế giới.
Mà chiến đấu vì một mục tiêu duy nhất.
Giữ người ấy ở lại.


Hết Chương 21....🌸
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 22: Lời hứa dưới ngày tận thế


Hàng triệu Kẻ Quan Sát phủ kín bầu trời.
Không. Phải gọi đó là biển mắt.
Vô số đôi mắt khổng lồ đang mở ra giữa các chiều không gian.

Mỗi ánh nhìn đều đủ sức xóa bỏ một thiên hà. Mỗi ý niệm đều đủ sức nghiền nát lịch sử của một nền văn minh.

Vậy mà...
Mộc Ly không còn sợ nữa. Bởi người cô sợ mất nhất đang đứng cạnh mình.

...
ẦM!!!

Trận chiến bắt đầu.
Toàn bộ đa vũ trụ rung chuyển. Các dòng thời gian đan xen.
Những thiên hà vỡ vụn như thủy tinh.

Elysium giải phóng toàn bộ quyền hạn. Người Sáng Lập mở ra Hệ Thống Khởi Nguyên.

Tạ Kinh Vũ rút thanh kiếm ánh sáng đã theo anh suốt ba nghìn năm.

Mà Mộc Ly...Lần đầu tiên sử dụng toàn bộ sức mạnh thật sự.
...
Sau lưng cô.
Một biển sao vô tận xuất hiện.
Mỗi ngôi sao là một thế giới. Mỗi thế giới là một khả năng.
Mỗi khả năng đều sinh ra từ cô.

"Kích hoạt Hạt Giống Khởi Nguyên."

Giọng nói vang lên.
Toàn bộ hiện thực bỗng ngưng lại.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Rồi nổ tung.

ẦM!!!
Một luồng sáng quét qua đa vũ trụ.
Hàng ngàn Kẻ Quan Sát tan biến.

Lần đầu tiên. Chúng biết thế nào là sợ hãi.

...
"Mộc Ly!"

Tạ Kinh Vũ đột nhiên quát lớn.
Cô quay đầu.
Đúng lúc nhìn thấy một Kẻ Quan Sát xuất hiện sau lưng anh.
Quá gần.
Quá nhanh.
Không thể né tránh.

ẦM!!!
Không gian vỡ nát.
Máu bắn tung tóe.
Thời gian như dừng lại.

...
Mộc Ly đứng sững.
Tai ù đi.
Không nghe thấy gì nữa.
Chỉ thấy một bóng người ngã xuống.
Là Tạ Kinh Vũ.

...
"Kinh Vũ..."
Giọng cô run lên.

"Kinh Vũ..."

Người đàn ông khẽ ho.
Máu nhuộm đỏ khóe môi. Nhưng anh vẫn cười.

Giống hệt mọi lần.
Giống như cái chết chưa từng đáng sợ.

"Mộc Ly..."

"Đừng nói."

"Nghe anh."

"Đừng nói."

Nước mắt trào ra.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm.
Mộc Ly thật sự hoảng sợ.
Không phải vì chiến tranh.
Không phải vì tận thế.
Mà vì người trước mặt.

...
"Tạ Kinh Vũ."
Cô nắm chặt tay anh.

"Anh không được ngủ."

"Nghe chưa?"
Người đàn ông bật cười.

Yếu ớt. Khàn đặc.

"Em lại ra lệnh rồi."

"Phải."

"Anh không được chết."

"Được."

"Anh hứa."

...
Nhưng cả hai đều biết.
Lời hứa ấy quá khó thực hiện. Linh hồn anh gần như tan biến.
Không còn đủ để duy trì sự tồn tại.

...
Ở phía xa.
Người Sáng Lập nhìn cảnh đó. Ánh mắt dần trở nên kiên quyết.
Bà mở dữ liệu cuối cùng.
Thứ chưa từng được sử dụng.
Thứ được phong ấn suốt một triệu năm.

PHƯƠNG ÁN THỨ 100
ĐÁNH ĐỔI KHỞI NGUYÊN

Mộc Ly biến sắc.
"Cô điên rồi sao?"

Người Sáng Lập cười.
"Không."

"Chỉ là cuối cùng cũng đến lúc."

"Không được."

"Mộc Ly."
Bà dịu dàng nhìn cô.

"Lắng nghe ta."

"Em không phải được sinh ra để làm thần."

"Em được sinh ra để sống."

"Còn ta..."
Ánh mắt bà nhìn về khoảng không.

"...đã sống quá lâu rồi."

...
Đúng lúc ấy.
Một bàn tay giữ lấy cổ tay Mộc Ly.
Tạ Kinh Vũ. Anh lắc đầu.
Rất khẽ.

"Không."

"Anh không muốn."

"Anh không muốn em đánh đổi."

"Anh không muốn ai đánh đổi."

...
Mộc Ly nhìn anh.
Rồi bật cười giữa nước mắt.

"Anh thật ích kỷ."

"Ừ."

"Biết mình sắp biến mất."

"Vẫn còn quản tôi."

"Ừ."
...

Lần đầu tiên.
Không ai nói gì nữa.
Giữa chiến trường. Giữa tận thế. Giữa vô số vì sao đang chết đi.

Hai người chỉ nhìn nhau.
Rất lâu. Như muốn ghi nhớ gương mặt đối phương vào tận linh hồn.

...
Và đúng lúc ấy.
Một tín hiệu xuất hiện trong lõi hệ thống.

Elysium mở lớn đôi mắt.
Người Sáng Lập biến sắc.
Ngay cả Mộc Ly cũng sững người.

Bởi dữ liệu vừa hiện lên là:

PHƯƠNG ÁN THỨ 101
NGƯỜI KHỞI TẠO: TẠ KINH VŨ

Không ai hiểu. Bởi phương án này chưa từng tồn tại.

Không nằm trong bất kỳ tính toán nào. Không nằm trong một triệu năm kế hoạch.

Nhưng ở góc cuối dữ liệu.
Chỉ có một dòng chữ duy nhất:

"Nếu em phải lựa chọn giữa thế giới và anh..."

"Vậy anh sẽ tạo ra lựa chọn thứ ba."

ẦM!!!
Một luồng sáng vàng bùng nổ từ linh hồn Tạ Kinh Vũ.
Toàn bộ đa vũ trụ rung chuyển.

Và lần đầu tiên.
Ngay cả Hạt Giống Khởi Nguyên cũng phát hiện...
Suốt ba nghìn năm qua.
Người đàn ông này còn che giấu một bí mật lớn hơn tất cả.

Hết Chương 22....🌸
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 23: Bí mật của người du hành thời gian


PHƯƠNG ÁN THỨ 101
NGƯỜI KHỞI TẠO: TẠ KINH VŨ

Toàn bộ chiến trường rơi vào im lặng.
Không phải vì trận chiến kết thúc. Mà vì tất cả đều không thể tin nổi.

Elysium nhìn dòng dữ liệu trước mặt.
Lần đầu tiên sau một triệu năm. Hắn cảm thấy thứ gọi là khó hiểu.

Bởi hắn đã kiểm tra lịch sử vô số lần. Trong mọi dòng thời gian.
Tạ Kinh Vũ chỉ là một con người.
Một thiên tài.
Một chiến lược gia.
Một kẻ điên vì tình yêu.

Nhưng vẫn chỉ là con người.

Vậy thì...
Làm sao anh có thể tạo ra một phương án mà ngay cả Người Sáng Lập cũng không biết?

...
Ánh sáng vàng từ cơ thể Tạ Kinh Vũ càng lúc càng mạnh.
Không gian quanh anh bắt đầu biến dạng.

Những dòng thời gian tự động mở ra. Như đang chào đón chủ nhân thật sự.

Người Sáng Lập đột nhiên tái mặt.
"Không thể nào..."

Mộc Ly lập tức quay đầu.
"Cô biết gì?"

Người phụ nữ nhìn Tạ Kinh Vũ. Ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện kinh ngạc.

"Ta nghĩ..."

"Ta nghĩ anh ấy đã chết từ rất lâu."

...
ẦM!
Một ký ức cổ xưa được mở khóa. Không phải ký ức của Mộc Ly.
Không phải ký ức của Elysium.

Mà là ký ức bị chôn sâu trong lõi thời gian.
Một triệu năm trước.
Khi nền văn minh đầu tiên còn tồn tại.
Có một dự án tuyệt mật.
Dự án không thuộc Elysium.
Không thuộc thần vực.

Mà thuộc về chính những người tạo ra thời gian.
Tên của dự án đó là:
CHRONOS

Mục tiêu duy nhất:
Tạo ra một người có thể đi xuyên mọi dòng thời gian mà không bị xóa sổ.

Một người.
Có thể sửa chữa các tương lai bị hủy diệt.

Một người.
Có thể tồn tại ngoài quy luật nhân quả.

...
Mộc Ly cảm thấy trái tim đập mạnh. Bởi trên màn hình dữ liệu.
Một cái tên hiện lên.

MẪU THÀNH CÔNG DUY NHẤT
MÃ SỐ: C-01
TÊN: TẠ KINH VŨ

ẦM!
Toàn bộ hiện thực rung chuyển.
...
"Không..."
Mộc Ly lùi lại một bước.

"Không thể nào."

Người đàn ông cô quen biết.
Người đã ở bên cạnh cô suốt ba nghìn năm.
Lại là sản phẩm của nền văn minh cổ xưa nhất?

...
Tạ Kinh Vũ khẽ cười.

"Cuối cùng cũng bị phát hiện."

Giọng nói rất nhẹ.
Nhưng lần này. Lại mang theo cảm giác xa xăm kỳ lạ.
Giống như anh đã sống lâu hơn tất cả những người có mặt ở đây.

...
"Anh nhớ hết?"
Mộc Ly hỏi.

"Ừ."

"Ngay từ đầu?"

"Ừ."

Nước mắt trong mắt cô lập tức rơi xuống.

"Vậy tại sao không nói?"

Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Rất lâu. Rồi khẽ đáp:

"Vì anh muốn được yêu."

Không phải Mộc Ly của tương lai.
Không phải Hạt Giống Khởi Nguyên.
Không phải thực thể cổ xưa nhất.
Chỉ là Mộc Ly.
Cô gái cứng đầu.

Hay cãi nhau với anh.
Hay tự ý lao vào nguy hiểm.
Hay khiến anh đau đầu.

...
"Anh ích kỷ."
Mộc Ly nghẹn giọng.

"Ừ."

"Anh là đồ ngốc."

"Ừ."

"Anh làm tôi muốn đánh anh."

"Được."
Khóe môi Tạ Kinh Vũ cong lên.

"Chờ anh sống sót rồi đánh."

...
Lần đầu tiên giữa chiến tranh.
Mộc Ly bật cười.
Vừa khóc vừa cười.

...
Nhưng đúng lúc ấy.
Sắc mặt Elysium đột nhiên thay đổi.

CẢNH BÁO
PHÁT HIỆN SỰ THẬT BỊ CHE GIẤU

Một dữ liệu cổ xưa hiện lên.
Niêm phong cấp tối thượng.
Người khóa dữ liệu:
Tạ Kinh Vũ.

Người Sáng Lập chết lặng.
Bởi dữ liệu đó còn cổ hơn cả bà.

...
Elysium mở khóa.
Rồi toàn bộ không gian đông cứng.
Bên trong chỉ có một đoạn ghi âm. Giọng nói quen thuộc vang lên.

Là Tạ Kinh Vũ.
Nhưng trẻ hơn.
Xa lạ hơn.
Và lạnh lùng hơn.

"Nếu ai đó đang nghe đoạn này..."

"Có nghĩa là mọi chuyện đã đi đến bước cuối cùng."

Giọng nói dừng lại.
Rồi tiếp tục.
"Tên thật của tôi không phải Tạ Kinh Vũ."

Mộc Ly sững người.
Elysium sững người.
Người Sáng Lập cũng sững người.

...
"Tôi là Người Canh Giữ Cuối Cùng."

"Kẻ được tạo ra để bảo vệ Hạt Giống Khởi Nguyên."

"Bảo vệ cô ấy."

Không gian im phăng phắc.
...
Giọng nói tiếp tục vang lên.

"Nhưng trong quá trình thực hiện nhiệm vụ..."

"Tôi phạm phải điều cấm kỵ nhất."

"Tôi yêu đối tượng cần bảo vệ."

ẦM!
Mộc Ly nhắm chặt mắt.
Tim đau nhói.
...
Trong đoạn ghi âm.
Người đàn ông cười khẽ.
Lần đầu tiên. Không còn vẻ lạnh lùng.
Mà giống hệt Tạ Kinh Vũ hiện tại.

"Từ khoảnh khắc đó..."

"Tôi biết mình thất bại rồi."

"Bởi một người canh giữ tốt..."

"Sẽ bảo vệ thế giới."

"Còn tôi..."
Giọng nói dần nhỏ lại.

"...chỉ muốn bảo vệ cô ấy."

...
Khoảnh khắc đoạn ghi âm kết thúc.
Toàn bộ đa vũ trụ rung chuyển dữ dội.

Các Kẻ Quan Sát đồng loạt lùi lại. Như vừa nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ.
Rất đáng sợ.

...
Mộc Ly lập tức nhận ra.
"Không đúng."

Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
"Em cũng thấy sao?"

"Ừ."

Nếu anh chỉ là Người Canh Giữ.
Nếu anh chỉ là sản phẩm của Dự Án Chronos.
Thì... Vì sao Kẻ Quan Sát lại sợ anh?

...
Đúng lúc đó. Một cánh cổng cổ xưa xuất hiện phía sau Tạ Kinh Vũ.

Trên cánh cổng khắc một câu bằng ngôn ngữ chưa từng tồn tại.
Nhưng tất cả đều hiểu được.

THỰC THỂ SỐ 0
NGUỒN GỐC CỦA THỜI GIAN

Mộc Ly chết lặng.
Người Sáng Lập chết lặng.
Ngay cả Elysium cũng mất khả năng xử lý dữ liệu.

Bởi điều đó có nghĩa là...Tạ Kinh Vũ không phải sản phẩm của thời gian.

Mà có thể là thứ đã tạo ra thời gian.
Và bí mật lớn nhất của vũ trụ...
Mới chỉ vừa bắt đầu mở ra.


Hết Chương 23...🌸
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 24: Thực Thể Số 0


THỰC THỂ SỐ 0
NGUỒN GỐC CỦA THỜI GIAN
Dòng chữ ấy lơ lửng giữa hư không.
Không ai lên tiếng. Không ai dám lên tiếng.
Bởi ý nghĩa của nó quá đáng sợ.
Nếu Hạt Giống Khởi Nguyên là nguồn gốc của sự sống.
Vậy Nguồn Gốc Thời Gian...
là thứ tạo nên mọi quá khứ và tương lai.

Là nền tảng của toàn bộ đa vũ trụ.
...
Mộc Ly nhìn Tạ Kinh Vũ.
Lần đầu tiên. Cô cảm thấy mình không hiểu người đàn ông này.
Ba nghìn năm đồng hành.
Chín mươi chín lần sinh ly tử biệt.
Vậy mà phía sau anh vẫn còn vô số bí mật.

...
"Kinh Vũ."
Giọng cô rất khẽ.

"Anh là ai?"

Không gian yên tĩnh.
Gió dữ liệu thổi qua chiến trường.
Tạ Kinh Vũ đứng đó.
Mái tóc đen bị ánh sáng vàng nhuộm thành màu bạc nhạt.
Đôi mắt vàng kim sâu thẳm. Giống như chứa cả dòng sông thời gian bên trong.

Rất lâu.
Anh mới khẽ cười.
Nụ cười quen thuộc.
Nhưng lần này lại mang theo sự bất lực.

"Anh cũng không biết."
Mộc Ly sững người.

...
"Ý anh là sao?"

"Anh nhớ lại rất nhiều thứ."

"Từng dòng thời gian."

"Từng lần quay ngược."

"Từng lần chết."

"Nhưng..."
Ánh mắt anh nhìn cánh cổng phía sau.

"...đằng sau tất cả những ký ức đó vẫn còn một khoảng trống."

Khoảng trống không thể chạm tới.
Khoảng trống bị khóa từ trước khi vũ trụ sinh ra.
...
ẦM!
Cánh cổng cổ xưa bắt đầu mở ra.
Từng chút.
Từng chút một. Không gian rung chuyển dữ dội.
Các Kẻ Quan Sát đồng loạt lùi lại.

Lần đầu tiên. Những sinh vật đứng ngoài mọi quy luật lại sợ hãi.
Thật sự sợ hãi.
...
Người đứng đầu Kẻ Quan Sát gầm lên:

"Ngăn hắn lại!"

"Không được để cánh cổng mở hoàn toàn!"

Hàng triệu luồng sáng đồng loạt lao tới.
Nhưng chưa kịp chạm tới.
Đã bị nghiền nát.

Không phải bởi Mộc Ly.
Không phải bởi Elysium.
Mà bởi chính thời gian.
...
Khoảnh khắc đó.
Thời gian lần đầu tiên xuất hiện ý chí.
Và ý chí ấy...
đang bảo vệ Tạ Kinh Vũ.
...
Mộc Ly bỗng cảm thấy lạnh sống lưng.
Một suy nghĩ đáng sợ xuất hiện.

Nếu thời gian có ý thức.
Nếu thời gian đang bảo vệ anh.
Thì có phải...
Anh thật sự liên quan đến nguồn gốc của nó?

...
Cánh cổng mở thêm một phần. Bên trong không có kho báu.
Không có thần linh.
Không có sức mạnh tối thượng.

Chỉ có một căn phòng.
Một căn phòng nhỏ.
Đơn giản.
Y hệt một căn hộ bình thường của thời đại cũ.
...
Trên bàn.
Có một chiếc đồng hồ cổ.
Một cuốn sổ tay.
Một tấm ảnh.
Tất cả đều phủ đầy bụi.
Như đã tồn tại vô số năm.
...
Mộc Ly bước tới.
Theo bản năng. Cô cầm tấm ảnh lên. Rồi chết lặng.
Bởi trong ảnh là hai người.

Một cô gái.
Một chàng trai.
Cả hai đều mặc trang phục đơn giản.

Đang cười rất vui vẻ.
Cô gái là Mộc Ly.
Không phải Hạt Giống Khởi Nguyên.
Không phải Người Sáng Lập.
Chỉ là một cô gái bình thường.
...
Còn chàng trai...
Là Tạ Kinh Vũ.
...
Phía sau bức ảnh có một dòng chữ viết tay.

"Ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau."

"Nếu có một ngày em quên mất anh..."

"Anh sẽ tìm em lại từ đầu."

Bàn tay Mộc Ly run lên.
...
"Kinh Vũ..."
Cô quay đầu.

Nhưng người đàn ông phía sau cũng đang chết lặng.
Bởi anh chưa từng nhìn thấy bức ảnh này.

Chưa từng nhìn thấy căn phòng này.
...
Trong góc phòng.
Chiếc đồng hồ cổ đột nhiên bắt đầu chạy.

Tích tắc.
Tích tắc.
Tích tắc.
Âm thanh rất nhỏ.
Nhưng khiến cả đa vũ trụ rung động.
...
Rồi một giọng nói vang lên.
Không đến từ bất kỳ ai.
Mà đến từ chính căn phòng.

"Nếu căn phòng này được mở..."

"Có nghĩa là mọi thứ đã đến hồi kết."

Giọng nói ấy...
Chính là giọng của Tạ Kinh Vũ.

Nhưng già hơn. Xa xăm hơn.
Như đã đi qua vô tận năm tháng.

...
Một hình ảnh xuất hiện.
Là Tạ Kinh Vũ.
Nhưng không phải hiện tại. Mà là một phiên bản khác.
Tóc bạc trắng.

Ánh mắt chất chứa sự cô độc kéo dài hàng triệu năm.
...
Ông nhìn Mộc Ly.
Mỉm cười.
Nụ cười đầy yêu thương.
"Xin lỗi."

"Lại để em phải đi xa như vậy."

Khoảnh khắc ấy.
Trái tim Mộc Ly đập mạnh.
Một cảm giác quen thuộc không thể giải thích.

Như cô đã từng nghe câu nói này.
Rất lâu rồi.

...
Ảo ảnh tiếp tục.

"Nếu em đang ở đây..."

"Có nghĩa là anh thất bại lần thứ chín mươi chín."

"Nhưng không sao."

"Bởi cuối cùng..."

"Anh cũng tìm được đường về."
...
Người Sáng Lập bỗng tái mặt. Elysium cũng mở lớn mắt.
Bởi dữ liệu thời gian đang hiện lên một sự thật kinh hoàng.

Một sự thật chưa từng ai nghĩ tới.
...
Tạ Kinh Vũ không quay ngược thời gian.
Không phải.
Hoàn toàn không phải.
...
Ngược lại.
Anh đã đi xuôi.
Từ tận cùng tương lai.
Đi qua hàng triệu năm.
Đi qua vô số vũ trụ.

Từng bước.
Từng bước.
Trở về quá khứ.
Chỉ để gặp lại Mộc Ly.
...

ẦM!!!
Toàn bộ chiến trường nổ tung.
Ngay cả Mộc Ly cũng đứng chết lặng.
Bởi điều đó có nghĩa là
Ba nghìn năm không phải sự chờ đợi của anh.

Mà chỉ là một đoạn rất nhỏ.
Một đoạn rất nhỏ trong cuộc hành trình dài đến mức không thể tưởng tượng.
...

Ảo ảnh Tạ Kinh Vũ già nua khẽ cười.
Rồi nói câu cuối cùng:

"Mộc Ly."

"Anh chưa từng cứu thế giới."

"Anh chỉ đang tìm đường trở về bên em."

Ngay khi câu nói ấy kết thúc.
Căn phòng đột nhiên rung chuyển dữ dội.
Chiếc đồng hồ cổ vỡ tan.
Cánh cổng phía sau mở hoàn toàn.

Và bên trong...
Là bí mật cuối cùng của toàn bộ đa vũ trụ.
Một sự thật khiến ngay cả Hạt Giống Khởi Nguyên cũng chưa từng biết.

Hết Chương 24....🌸
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo