Taxi dừng ngoài cổng. Lão bước xuống một mình.
Không có Nhung đi cạnh.
Không có tiếng giày cao gót cộp cộp theo sau.
Không có cái dáng nghênh ngang của mấy hôm nay.
Lão đi vào sân, áo polo hàng hiệu nhăn nhúm, tóc vuốt lúc tối giờ đã rối. Một bên má còn đỏ hằn dấu tay. Mấy thằng bốc vác trực đêm thấy lão thì đứng dậy.
“Sếp Tứ.”
Lão không đáp.
Lão đi thẳng vào trong.
Hoàng đang ngồi ở bàn làm việc, trước mặt là laptop và mấy tập giấy. Thấy Lão Tứ về một mình, anh ngẩng lên.
“Chú về rồi à?”
Lão Tứ không trả lời.
Lão đi ngang qua Hoàng như không nghe thấy.
Hoàng nhìn theo.
Mày anh hơi cau lại.
Không nhiều.
Chỉ một thoáng.
Như người thấy có chuyện gì đó không đúng.
“Chú?”
Lão Tứ vẫn không đáp.
Lão đi thẳng vào phòng riêng.
Một lát sau, bên trong vang lên tiếng đồ bị ném xuống nền.
Bịch.
Bịch.
Bịch.
Áo polo.
Quần tây.
Giày da.
Mấy cái túi hàng hiệu.
Hoàng đứng dậy, đi tới gần cửa phòng.
Lão Tứ đang lôi cái rương cũ dưới gầm giường ra. Cái rương bụi bặm, khóa đã rỉ, bên trong là mấy bộ đồ cũ lão từng mặc từ hồi mới về dãy trọ. Áo sơ mi bạc màu. Quần kaki sờn gấu. Cái áo bà ba mỏng. Một cái khăn rằn cũ.
Lão cởi áo mới.
Mặc lại áo cũ.
Động tác chậm chạp, nặng nề.
Như một người vừa đi đâu rất xa, cuối cùng vẫn phải quay về cái thân xác ban đầu của mình.
Hoàng đứng ngoài cửa, không hỏi thêm.
Mặt anh bình thản, nhưng ánh mắt có chút không vui.
Đúng lúc đó, ngoài sân vang lên tiếng giày cao gót gấp gáp.
Cộp cộp cộp.
Nhung chạy vào.
Tóc cô hơi rối, mặt tái đi, môi còn vương màu son nhưng không còn cái vẻ ngọt ngào thường ngày. Vừa thấy Hoàng, cô vội bước tới.
“Anh Hoàng…”
Hoàng quay lại.
“Chuyện gì?”
Nhung nhìn về phía phòng Lão Tứ, rồi hạ giọng:
“Ở quán xảy ra chuyện.”
Hoàng không nói.
Nhung nuốt nước bọt.
“Anh Tứ gọi con Mai qua ngồi. Rồi… chắc ảnh say. Ảnh hơi quá tay với nó. Con Mai tát ảnh.”
Hoàng nhìn Nhung.
“Tát?”
“Dạ. Tát trước mặt khách. Trước mặt Bình.”
Trong phòng, Lão Tứ vẫn im lặng.
Nhung nói tiếp, giọng nhỏ hơn:
“Nó còn chửi ảnh. Nói ảnh thay đổi. Nói ảnh giống mấy thằng ăn chơi rẻ tiền. Bình định đuổi nó, nhưng anh Tứ không cho. Xong ảnh bỏ về luôn.”
Hoàng nghe xong, không đáp ngay.
Anh nhìn vào trong phòng.
Lão Tứ đã mặc lại bộ đồ cũ. Lão ngồi trên mép giường, quay lưng ra cửa. Cái lưng già hơi còng xuống, khác hẳn dáng ngẩng cao mấy ngày qua.
Hoàng hơi cau mày.
Rất khẽ.
Như không thích nhìn thấy cảnh đó.
Nhung đứng cạnh, lo lắng hỏi:
“Giờ em vào nói chuyện với ảnh nha?”
Hoàng quay sang cô.
“Không cần.”
“Nhưng ảnh đang…”
“Về đi.”
Nhung khựng lại.
“Anh Hoàng…”
Hoàng nhìn cô.
Giọng anh vẫn nhẹ:
“Anh nói về.”
Nhung im ngay.
Cô cúi đầu.
“Dạ.”
Cô quay người bước ra.
Tới cửa, cô còn ngoái lại nhìn vào phòng một lần. Nhưng Lão Tứ không quay ra. Nhung mím môi, rồi đi thẳng.
Tiếng giày cao gót xa dần ngoài sân.
Hoàng đứng thêm một lát.
Rồi anh bước vào phòng, cúi xuống nhặt từng món đồ bị ném dưới nền.
Áo polo.
Quần tây.
Thắt lưng.
Giày da.
Đồng hồ.
Mấy thứ mới hôm qua còn làm Lão Tứ vui như đứa trẻ, giờ nằm lăn lóc, nhăn nhúm, vô nghĩa.
Hoàng xếp chúng lại một bên.
“Chú nghỉ đi.”
Lão Tứ không đáp.
Hoàng nói tiếp:
“Đống này để con dọn.”
Lão vẫn im.
Một lúc sau, Lão Tứ nằm xuống giường, quay mặt vào tường.
Cái lưng già co lại dưới lớp áo cũ bạc màu.
Hoàng nhìn lão.
Không nói nữa.
Anh cầm mấy túi đồ bước ra ngoài. Tới cửa, Hoàng khựng lại một chút.
Trong phòng rất yên.
Yên đến mức nghe được tiếng quạt quay, tiếng xe tải xa xa ngoài đường, và một âm thanh rất nhỏ bị nén lại trong cổ họng già nua.
Lão Tứ khóc.
Không thành tiếng.
Không nức nở.
Chỉ là vai lão run khẽ, từng chút một, như một đứa trẻ già nua cố giấu mặt vào tường.
Lâu lắm rồi lão mới khóc.
Hoàng đứng ngoài cửa, tay cầm đống đồ hàng hiệu.
Ánh mắt anh tối xuống.
Rồi anh lặng lẽ khép cửa lại.
Trong căn phòng nhỏ phía sau, ông chủ Tứ nằm quay lưng vào tường, mặc lại bộ đồ cũ, khóc rất lâu.
Đêm đó, không chỉ Lão Tứ khóc.
Ở một căn phòng khác trên lầu, Mai cũng khóc.
Cô về tới phòng khi gần hai giờ sáng.
Hùng chưa về. Hoặc có thể đã về rồi lại đi. Mấy ngày nay cô không còn phân biệt rõ nữa. Căn phòng lúc nào cũng có vẻ như vừa bị ai đó bỏ lại giữa chừng. Cái chén chưa rửa. Cái áo công nhân cũ treo sau cửa. Hộp sắt dưới gầm tủ. Chiếc quạt treo tường quay chậm, phát ra tiếng kêu khô khốc như cổ họng người già.
Mai đóng cửa lại.
Cô đứng tựa lưng vào cánh cửa một lúc lâu.
Rồi từ từ trượt xuống nền.
Cái váy bị xẻ còn trên người. Áo sơ mi đã cài tạm bằng một cái kim băng nhỏ cô mượn của Dung. Mùi rượu, mùi thuốc lá, mùi nước hoa rẻ tiền và mùi mồ hôi đàn ông vẫn bám trên tóc, trên da, trên cổ áo.
Cô đưa tay lên nhìn.
Bàn tay vẫn còn hơi rát.
Cái tát đó không phải tát một khách.
Không phải tát một ông chủ.
Càng không phải tát một lão già say rượu.
Cô tát vào cái hình ảnh cuối cùng còn sót lại trong lòng mình về Lão Tứ.
Một ông già thô kệch, cộc cằn, nói năng khó nghe, nhưng từng có lúc khiến cô nghĩ: ít nhất ông ấy còn là người.
Vậy mà đêm nay, dưới ánh đèn xanh đỏ của quán, ông ấy cũng giống những người đàn ông khác.
Có tiền.
Có men.
Có đàn bà đẹp ngồi bên cạnh.
Có cái quyền tưởng tượng rằng thân thể người khác chỉ là một phần của bàn rượu.
Mai không chịu nổi.
Nếu là người khác, có lẽ cô đã nhịn.
Một tháng trước, thậm chí nửa tháng trước, cô còn không biết mình có thể nhịn tới mức nào. Mỗi đêm ở quán, cô học cách cười khi người ta nói bậy. Học cách lùi nửa bước khi người ta vờ chạm vào hông. Học cách nhận tiền bằng hai tay, dù trong lòng muốn ném tờ tiền đó xuống đất. Học cách bấm hóa đơn, ghi order, bưng ly, đếm tiền, chịu nhạc đập vào đầu, chịu khói thuốc làm cay mắt.
Nửa tháng.
Cô kiếm được bảy, tám triệu tiền tip.
Lương thì chưa tới ngày nhận.
Bảy, tám triệu ấy nằm trong cái túi nhỏ dưới gối. Tiền lẻ có, tiền chẵn có. Tờ nào cũng nhàu. Tờ nào cũng có mùi người khác. Mai đã đếm đi đếm lại không biết bao nhiêu lần. Lần nào đếm xong cũng thấy vừa mừng vừa nhục.
Đó là tiền cô kiếm được.
Bằng cơ thể cho người khác ngắm.
Bằng nụ cười giả.
Bằng những cái cúi người.
Bằng việc tự xé bớt một chút tự trọng mỗi đêm, gấp lại thật nhỏ, nhét vào túi tạp dề cùng tiền tip.
Vậy mà tối nay, một cái tát có thể làm mất hết.
Bình chắc sẽ không cho cô quay lại.
Quán đó không thiếu người.
Một người đàn bà hai mươi chín tuổi, có chồng, mới vào làm nửa tháng, dám tát khách trước mặt quản lý, trước mặt bàn rượu, trước mặt cả cái luật ngầm của quán — người như vậy, giữ lại làm gì?
Mai nghĩ tới ngày mai.
Rồi thấy trước mặt tối sầm.
Không xưởng.
Không công ty ông Tứ.
Không quán.
Không tiền.
Không đường.
Cô co gối lên, ôm lấy mình.
Rồi khóc.
Ban đầu chỉ là tiếng thở nghẹn. Sau đó nước mắt rơi xuống đầu gối. Rồi cả người cô rung lên. Cô cắn môi để không phát ra tiếng lớn, sợ hàng xóm nghe thấy, sợ Hùng bất chợt về, sợ chính mình nghe thấy tiếng khóc của mình mà yếu đi.
Cô khóc vì buồn Lão Tứ.
Khóc vì buồn cho mình.
Khóc vì cái vũng bùn mà cô cứ tưởng mình chỉ cần cẩn thận bước qua là được, ai ngờ càng đi càng lún.
Có những vũng bùn không nằm ngoài đường.
Nó nằm trong cách người ta nhìn mình.
Trong cách người ta trả tiền.
Trong cách mình cười lại dù không muốn.
Trong cách mình tự nhủ: thêm một đêm nữa thôi, thêm một tờ tiền nữa thôi, thêm một lần nhịn nữa thôi.
Rồi một ngày, soi gương, không còn biết người trong đó là ai.
Đêm ấy, ở tầng trệt, Lão Tứ cũng khóc.
Ông già nằm quay mặt vào tường, mặc lại bộ đồ cũ, khóc bằng cái kiểu của đàn ông đã già. Không gào lên. Không gọi ai. Không đập phá nữa. Chỉ để nước mắt chảy ra âm thầm, như một cái vòi rỉ trong căn nhà bỏ hoang.
Một người có tiền rồi khóc.
Một người không tiền mà khóc.
Một người đang đứng trên cái đỉnh mới dựng bằng rượu, xe hơi, gái đẹp, áo quần đắt tiền và tiếng người ta gọi “sếp”.
Một người đang ở dưới đáy, nơi ánh đèn quán đêm chiếu xuống không đủ sáng, nơi thân thể đàn bà bị nhìn như món hàng, nơi mỗi tờ tiền đều có cái móc nhỏ giấu bên trong.
Nhưng lạ thay, cái đỉnh ấy không sáng.
Nó đục.
Đục như ly rượu bị pha quá nhiều đá tan.
Đục như mặt kính xe hơi phản chiếu một gương mặt già cố làm ra trẻ.
Đục như tiếng cười của những người gọi anh, gọi sếp, nhưng trong mắt không có lấy một chút thật lòng.
Còn cái đáy nơi Mai đứng lại có một thứ sáng rất nhỏ.
Không phải thứ sáng sạch sẽ.
Càng không phải thứ sáng cao quý.
Nó chỉ là đốm sáng của một người vẫn còn biết đau khi bị chạm vào chỗ không nên chạm. Vẫn còn biết giận khi người mình từng kính trọng biến thành kẻ khác. Vẫn còn đủ sức giơ tay tát, dù biết cái tát đó có thể làm mình mất việc.
Ở đáy bùn, có khi một người chỉ còn lại một điều duy nhất để chứng minh mình chưa chết hẳn.
Đó là biết giới hạn.
Mai không nghĩ được sâu như vậy.
Cô chỉ khóc.
Lão Tứ cũng không nghĩ được sâu như vậy.
Lão cũng chỉ khóc.
Nhưng trong đêm, hai tiếng khóc ấy giống như hai giọt nước rơi xuống hai cái giếng khác nhau.
Một cái giếng nằm dưới tầng trệt, giữa mùi tiền mới, hàng hóa, xe tải và những bộ quần áo đắt tiền bị ném thành đống.
Một cái giếng nằm trên lầu, trong căn phòng thuê nóng hầm hập, cạnh cái hộp sắt trống và túi tiền tip giấu dưới gối.
Hai giọt nước không gặp nhau.
Chúng rơi riêng.
Tối đen.
Không tiếng vang.
Nhưng đâu đó trong cái dãy trọ cũ vừa biến thành công ty ấy, đêm bắt đầu đổi màu.
Không ai nhận ra ngay.
Hoàng vẫn ngồi dưới ánh đèn văn phòng, im lặng thu dọn những thứ cần thu dọn.
Nhung đã đi.
Hằng không dám tới gần.
Đám công nhân ngủ trong góc kho hoặc hút thuốc ngoài sân.
Xe tải nằm im như con thú lớn đang thở.
Không có Nhung đi cạnh.
Không có tiếng giày cao gót cộp cộp theo sau.
Không có cái dáng nghênh ngang của mấy hôm nay.
Lão đi vào sân, áo polo hàng hiệu nhăn nhúm, tóc vuốt lúc tối giờ đã rối. Một bên má còn đỏ hằn dấu tay. Mấy thằng bốc vác trực đêm thấy lão thì đứng dậy.
“Sếp Tứ.”
Lão không đáp.
Lão đi thẳng vào trong.
Hoàng đang ngồi ở bàn làm việc, trước mặt là laptop và mấy tập giấy. Thấy Lão Tứ về một mình, anh ngẩng lên.
“Chú về rồi à?”
Lão Tứ không trả lời.
Lão đi ngang qua Hoàng như không nghe thấy.
Hoàng nhìn theo.
Mày anh hơi cau lại.
Không nhiều.
Chỉ một thoáng.
Như người thấy có chuyện gì đó không đúng.
“Chú?”
Lão Tứ vẫn không đáp.
Lão đi thẳng vào phòng riêng.
Một lát sau, bên trong vang lên tiếng đồ bị ném xuống nền.
Bịch.
Bịch.
Bịch.
Áo polo.
Quần tây.
Giày da.
Mấy cái túi hàng hiệu.
Hoàng đứng dậy, đi tới gần cửa phòng.
Lão Tứ đang lôi cái rương cũ dưới gầm giường ra. Cái rương bụi bặm, khóa đã rỉ, bên trong là mấy bộ đồ cũ lão từng mặc từ hồi mới về dãy trọ. Áo sơ mi bạc màu. Quần kaki sờn gấu. Cái áo bà ba mỏng. Một cái khăn rằn cũ.
Lão cởi áo mới.
Mặc lại áo cũ.
Động tác chậm chạp, nặng nề.
Như một người vừa đi đâu rất xa, cuối cùng vẫn phải quay về cái thân xác ban đầu của mình.
Hoàng đứng ngoài cửa, không hỏi thêm.
Mặt anh bình thản, nhưng ánh mắt có chút không vui.
Đúng lúc đó, ngoài sân vang lên tiếng giày cao gót gấp gáp.
Cộp cộp cộp.
Nhung chạy vào.
Tóc cô hơi rối, mặt tái đi, môi còn vương màu son nhưng không còn cái vẻ ngọt ngào thường ngày. Vừa thấy Hoàng, cô vội bước tới.
“Anh Hoàng…”
Hoàng quay lại.
“Chuyện gì?”
Nhung nhìn về phía phòng Lão Tứ, rồi hạ giọng:
“Ở quán xảy ra chuyện.”
Hoàng không nói.
Nhung nuốt nước bọt.
“Anh Tứ gọi con Mai qua ngồi. Rồi… chắc ảnh say. Ảnh hơi quá tay với nó. Con Mai tát ảnh.”
Hoàng nhìn Nhung.
“Tát?”
“Dạ. Tát trước mặt khách. Trước mặt Bình.”
Trong phòng, Lão Tứ vẫn im lặng.
Nhung nói tiếp, giọng nhỏ hơn:
“Nó còn chửi ảnh. Nói ảnh thay đổi. Nói ảnh giống mấy thằng ăn chơi rẻ tiền. Bình định đuổi nó, nhưng anh Tứ không cho. Xong ảnh bỏ về luôn.”
Hoàng nghe xong, không đáp ngay.
Anh nhìn vào trong phòng.
Lão Tứ đã mặc lại bộ đồ cũ. Lão ngồi trên mép giường, quay lưng ra cửa. Cái lưng già hơi còng xuống, khác hẳn dáng ngẩng cao mấy ngày qua.
Hoàng hơi cau mày.
Rất khẽ.
Như không thích nhìn thấy cảnh đó.
Nhung đứng cạnh, lo lắng hỏi:
“Giờ em vào nói chuyện với ảnh nha?”
Hoàng quay sang cô.
“Không cần.”
“Nhưng ảnh đang…”
“Về đi.”
Nhung khựng lại.
“Anh Hoàng…”
Hoàng nhìn cô.
Giọng anh vẫn nhẹ:
“Anh nói về.”
Nhung im ngay.
Cô cúi đầu.
“Dạ.”
Cô quay người bước ra.
Tới cửa, cô còn ngoái lại nhìn vào phòng một lần. Nhưng Lão Tứ không quay ra. Nhung mím môi, rồi đi thẳng.
Tiếng giày cao gót xa dần ngoài sân.
Hoàng đứng thêm một lát.
Rồi anh bước vào phòng, cúi xuống nhặt từng món đồ bị ném dưới nền.
Áo polo.
Quần tây.
Thắt lưng.
Giày da.
Đồng hồ.
Mấy thứ mới hôm qua còn làm Lão Tứ vui như đứa trẻ, giờ nằm lăn lóc, nhăn nhúm, vô nghĩa.
Hoàng xếp chúng lại một bên.
“Chú nghỉ đi.”
Lão Tứ không đáp.
Hoàng nói tiếp:
“Đống này để con dọn.”
Lão vẫn im.
Một lúc sau, Lão Tứ nằm xuống giường, quay mặt vào tường.
Cái lưng già co lại dưới lớp áo cũ bạc màu.
Hoàng nhìn lão.
Không nói nữa.
Anh cầm mấy túi đồ bước ra ngoài. Tới cửa, Hoàng khựng lại một chút.
Trong phòng rất yên.
Yên đến mức nghe được tiếng quạt quay, tiếng xe tải xa xa ngoài đường, và một âm thanh rất nhỏ bị nén lại trong cổ họng già nua.
Lão Tứ khóc.
Không thành tiếng.
Không nức nở.
Chỉ là vai lão run khẽ, từng chút một, như một đứa trẻ già nua cố giấu mặt vào tường.
Lâu lắm rồi lão mới khóc.
Hoàng đứng ngoài cửa, tay cầm đống đồ hàng hiệu.
Ánh mắt anh tối xuống.
Rồi anh lặng lẽ khép cửa lại.
Trong căn phòng nhỏ phía sau, ông chủ Tứ nằm quay lưng vào tường, mặc lại bộ đồ cũ, khóc rất lâu.
Đêm đó, không chỉ Lão Tứ khóc.
Ở một căn phòng khác trên lầu, Mai cũng khóc.
Cô về tới phòng khi gần hai giờ sáng.
Hùng chưa về. Hoặc có thể đã về rồi lại đi. Mấy ngày nay cô không còn phân biệt rõ nữa. Căn phòng lúc nào cũng có vẻ như vừa bị ai đó bỏ lại giữa chừng. Cái chén chưa rửa. Cái áo công nhân cũ treo sau cửa. Hộp sắt dưới gầm tủ. Chiếc quạt treo tường quay chậm, phát ra tiếng kêu khô khốc như cổ họng người già.
Mai đóng cửa lại.
Cô đứng tựa lưng vào cánh cửa một lúc lâu.
Rồi từ từ trượt xuống nền.
Cái váy bị xẻ còn trên người. Áo sơ mi đã cài tạm bằng một cái kim băng nhỏ cô mượn của Dung. Mùi rượu, mùi thuốc lá, mùi nước hoa rẻ tiền và mùi mồ hôi đàn ông vẫn bám trên tóc, trên da, trên cổ áo.
Cô đưa tay lên nhìn.
Bàn tay vẫn còn hơi rát.
Cái tát đó không phải tát một khách.
Không phải tát một ông chủ.
Càng không phải tát một lão già say rượu.
Cô tát vào cái hình ảnh cuối cùng còn sót lại trong lòng mình về Lão Tứ.
Một ông già thô kệch, cộc cằn, nói năng khó nghe, nhưng từng có lúc khiến cô nghĩ: ít nhất ông ấy còn là người.
Vậy mà đêm nay, dưới ánh đèn xanh đỏ của quán, ông ấy cũng giống những người đàn ông khác.
Có tiền.
Có men.
Có đàn bà đẹp ngồi bên cạnh.
Có cái quyền tưởng tượng rằng thân thể người khác chỉ là một phần của bàn rượu.
Mai không chịu nổi.
Nếu là người khác, có lẽ cô đã nhịn.
Một tháng trước, thậm chí nửa tháng trước, cô còn không biết mình có thể nhịn tới mức nào. Mỗi đêm ở quán, cô học cách cười khi người ta nói bậy. Học cách lùi nửa bước khi người ta vờ chạm vào hông. Học cách nhận tiền bằng hai tay, dù trong lòng muốn ném tờ tiền đó xuống đất. Học cách bấm hóa đơn, ghi order, bưng ly, đếm tiền, chịu nhạc đập vào đầu, chịu khói thuốc làm cay mắt.
Nửa tháng.
Cô kiếm được bảy, tám triệu tiền tip.
Lương thì chưa tới ngày nhận.
Bảy, tám triệu ấy nằm trong cái túi nhỏ dưới gối. Tiền lẻ có, tiền chẵn có. Tờ nào cũng nhàu. Tờ nào cũng có mùi người khác. Mai đã đếm đi đếm lại không biết bao nhiêu lần. Lần nào đếm xong cũng thấy vừa mừng vừa nhục.
Đó là tiền cô kiếm được.
Bằng cơ thể cho người khác ngắm.
Bằng nụ cười giả.
Bằng những cái cúi người.
Bằng việc tự xé bớt một chút tự trọng mỗi đêm, gấp lại thật nhỏ, nhét vào túi tạp dề cùng tiền tip.
Vậy mà tối nay, một cái tát có thể làm mất hết.
Bình chắc sẽ không cho cô quay lại.
Quán đó không thiếu người.
Một người đàn bà hai mươi chín tuổi, có chồng, mới vào làm nửa tháng, dám tát khách trước mặt quản lý, trước mặt bàn rượu, trước mặt cả cái luật ngầm của quán — người như vậy, giữ lại làm gì?
Mai nghĩ tới ngày mai.
Rồi thấy trước mặt tối sầm.
Không xưởng.
Không công ty ông Tứ.
Không quán.
Không tiền.
Không đường.
Cô co gối lên, ôm lấy mình.
Rồi khóc.
Ban đầu chỉ là tiếng thở nghẹn. Sau đó nước mắt rơi xuống đầu gối. Rồi cả người cô rung lên. Cô cắn môi để không phát ra tiếng lớn, sợ hàng xóm nghe thấy, sợ Hùng bất chợt về, sợ chính mình nghe thấy tiếng khóc của mình mà yếu đi.
Cô khóc vì buồn Lão Tứ.
Khóc vì buồn cho mình.
Khóc vì cái vũng bùn mà cô cứ tưởng mình chỉ cần cẩn thận bước qua là được, ai ngờ càng đi càng lún.
Có những vũng bùn không nằm ngoài đường.
Nó nằm trong cách người ta nhìn mình.
Trong cách người ta trả tiền.
Trong cách mình cười lại dù không muốn.
Trong cách mình tự nhủ: thêm một đêm nữa thôi, thêm một tờ tiền nữa thôi, thêm một lần nhịn nữa thôi.
Rồi một ngày, soi gương, không còn biết người trong đó là ai.
Đêm ấy, ở tầng trệt, Lão Tứ cũng khóc.
Ông già nằm quay mặt vào tường, mặc lại bộ đồ cũ, khóc bằng cái kiểu của đàn ông đã già. Không gào lên. Không gọi ai. Không đập phá nữa. Chỉ để nước mắt chảy ra âm thầm, như một cái vòi rỉ trong căn nhà bỏ hoang.
Một người có tiền rồi khóc.
Một người không tiền mà khóc.
Một người đang đứng trên cái đỉnh mới dựng bằng rượu, xe hơi, gái đẹp, áo quần đắt tiền và tiếng người ta gọi “sếp”.
Một người đang ở dưới đáy, nơi ánh đèn quán đêm chiếu xuống không đủ sáng, nơi thân thể đàn bà bị nhìn như món hàng, nơi mỗi tờ tiền đều có cái móc nhỏ giấu bên trong.
Nhưng lạ thay, cái đỉnh ấy không sáng.
Nó đục.
Đục như ly rượu bị pha quá nhiều đá tan.
Đục như mặt kính xe hơi phản chiếu một gương mặt già cố làm ra trẻ.
Đục như tiếng cười của những người gọi anh, gọi sếp, nhưng trong mắt không có lấy một chút thật lòng.
Còn cái đáy nơi Mai đứng lại có một thứ sáng rất nhỏ.
Không phải thứ sáng sạch sẽ.
Càng không phải thứ sáng cao quý.
Nó chỉ là đốm sáng của một người vẫn còn biết đau khi bị chạm vào chỗ không nên chạm. Vẫn còn biết giận khi người mình từng kính trọng biến thành kẻ khác. Vẫn còn đủ sức giơ tay tát, dù biết cái tát đó có thể làm mình mất việc.
Ở đáy bùn, có khi một người chỉ còn lại một điều duy nhất để chứng minh mình chưa chết hẳn.
Đó là biết giới hạn.
Mai không nghĩ được sâu như vậy.
Cô chỉ khóc.
Lão Tứ cũng không nghĩ được sâu như vậy.
Lão cũng chỉ khóc.
Nhưng trong đêm, hai tiếng khóc ấy giống như hai giọt nước rơi xuống hai cái giếng khác nhau.
Một cái giếng nằm dưới tầng trệt, giữa mùi tiền mới, hàng hóa, xe tải và những bộ quần áo đắt tiền bị ném thành đống.
Một cái giếng nằm trên lầu, trong căn phòng thuê nóng hầm hập, cạnh cái hộp sắt trống và túi tiền tip giấu dưới gối.
Hai giọt nước không gặp nhau.
Chúng rơi riêng.
Tối đen.
Không tiếng vang.
Nhưng đâu đó trong cái dãy trọ cũ vừa biến thành công ty ấy, đêm bắt đầu đổi màu.
Không ai nhận ra ngay.
Hoàng vẫn ngồi dưới ánh đèn văn phòng, im lặng thu dọn những thứ cần thu dọn.
Nhung đã đi.
Hằng không dám tới gần.
Đám công nhân ngủ trong góc kho hoặc hút thuốc ngoài sân.
Xe tải nằm im như con thú lớn đang thở.




))