ĐÊM THÁC LOẠN NHỤC DỤC ĐẦU TIÊN CỦA 16 CÔ VỢ XINH ĐẸP: SỰ CHIẾM HỮU TUYỆT ĐỐI
Ánh đèn vàng mờ ảo bao trùm lấy căn phòng ngủ khổng lồ, nơi chiếc giường king-size được thiết kế đặc biệt để chứa đựng tất cả. Không khí đặc quánh mùi hương trầm quyện với mùi nước hoa đắt tiền và sự kích thích không thể gọi tên. Căn biệt thự riêng biệt của Trương Dịch đêm nay không còn là nơi ở, mà là một "thánh đường" của sự thác loạn. Ngay từ đầu buổi tiệc, Trương Dịch đã chuẩn bị một loại thần dược kích dục đặc chế, pha vào loại rượu vang đỏ thượng hạng.Trương Dịch đứng ở trung tâm, ánh mắt rực lửa nhìn quanh 16 người phụ nữ của mình—mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều đang khao khát một điều duy nhất bao gồm : Vợ cả Tô Hòa, Lưu Khiết, người yêu cũ Lâm Vãn Nguyệt, em gái công nghệ Trần Văn Hi, nữ cảnh sát Đường Yên, tiểu thư Thẩm Thư Dao, bác sĩ Bạch Dao, Phương Niên, chị em Hạ Miên và Mộc Tử, Từ Giai Kỳ, Trương Mạt Mạt, cháu họ Tạ Dao, mẹ kế Uông Tuyết và cô giáo Lam Hinh.
Cuộc vui bắt đầu bằng sự cuồng nhiệt không giới hạn. Tô Hòa quỳ giữa hai chân anh, đôi mắt mờ đục vì dục vọng. Cô nhìn anh, lưỡi liếm môi một cách dâm đãng: "Anh yêu, nhìn xem... tất cả chúng em đều đang ướt sũng vì anh. Hãy dùng cái thứ to lớn đó nghiền nát chúng em đi!" Tô Hòa, với sự chín mùi của người vợ cả, chủ động ngồi lên người anh trong tư thế cưỡi ngựa, đôi gò bồng đảo rung rinh theo từng nhịp nhún."Nhìn em đi anh yêu, nhìn xem cái lỗ này của em đang mút chặt lấy anh thế nào!" Tô Hòa vừa nhún vừa rên rỉ, đôi mắt mờ đục vì dục vọng. Cô cúi xuống, dùng lưỡi liếm láp vành tai anh, thì thầm lời dâm đãng: "Em muốn anh đâm thật sâu, đâm đến mức em không thể nghĩ được gì khác ngoài cái thứ to lớn này của anh. Anh là của em, và em là nô lệ của anh!"
"Nhìn em đi anh yêu, nhìn xem cái lỗ này của em đang mút chặt lấy anh thế nào!" Tô Hòa vừa nhún vừa rên rỉ, đôi mắt mờ đục vì dục vọng. Cô cúi xuống, dùng lưỡi liếm láp vành tai anh, thì thầm lời dâm đãng: "Em muốn anh đâm thật sâu, đâm đến mức em không thể nghĩ được gì khác ngoài cái thứ to lớn này của anh. Anh là của em, và em là nô lệ của anh!"
Khi Trương Dịch tiến vào cơ thể Lâm Vãn Nguyệt, tiếng "phập" vang lên rõ mồn một. Vãn Nguyệt ngửa cổ, tiếng rên rỉ kéo dài, đôi tay bám chặt vào lưng anh: "Ôi Chúa ơi... sâu quá! Trương Dịch, anh muốn làm em nát ra sao? Cứ đâm mạnh nữa đi, đâm cho em không còn biết mình là ai!". Tư thế "Chiếc bánh kẹp": Trương Dịch nằm ngửa, đè người yêu cũ của mình ngồi trên người anh, nhún nhảy điên cuồng trong khi Lưu Khiết quỳ đối diện, dùng miệng phục vụ những nụ hôn nóng bỏng trên cổ và ngực anh. Vãn Nguyệt rên rỉ, tiếng thịt va chạm "chát chát" vang dội: "Ôi... sâu quá! Anh đang đâm vào tận cùng rồi! Cứ thế này... làm cho em sướng chết đi!", cô rên rỉ nói tiếp :"Ôi trời ơi... anh vẫn mạnh như ngày xưa, không, còn hơn thế nữa!" Vãn Nguyệt hét lên, tiếng rên rỉ hòa cùng tiếng thở dốc. "Đâm mạnh hơn nữa! Đâm cho em nát ra! Em muốn cảm nhận sự thô bạo của anh, hãy làm cho em thành nơi xả tinh của anh đi, hãy thụ thai cho em nữa đi, em muốn sinh thêm cho anh một đứa con trai!"
Đường Yên và Trần Văn Hi không đứng ngoài. Đường Yên, nữ cảnh sát mạnh mẽ, giờ đây bị khuất phục hoàn toàn. Cô bị Trương Dịch ép sát vào tường, đôi chân dài quấn chặt lấy hông anh. Cô thở dốc, những lời nói thốt ra đầy dâm mị: "Ư... em là cảnh sát... nhưng giờ em chỉ muốn làm con điếm của anh thôi... Mạnh lên! Làm cho em run rẩy đi!" Trong khi đó, Văn Hi ở phía dưới, dùng chiếc lưỡi linh hoạt liếm láp mọi ngóc ngách trên cơ thể anh, miệng không ngừng thì thầm: "Anh nhìn xem, em đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận anh rồi này..." Trương Dịch thúc một hồi vào nát be bét cái lồn của thiên tài công nghệ, Văn Hi kiệt sức và nhường sân khấu cho Lam Hinh và Đường Yên. Sự khuất phục của quyền lực: Đường Yên tuy là nữ cảnh sát và Lam Hinh tuy là cô giáo của Trương Dịch nhưng đều bị Trương Dịch bắt quỳ trong tư thế "Doggy" cạnh nhau. Anh thúc mạnh vào Đường Yên từ phía sau, trong khi tay kia bóp chặt bầu ngực của Lam Hinh. Đường Yên hét lên, đôi mắt mờ đục: " la... em không còn là cảnh sát nữa... em chỉ là con điếm của anh... Đâm mạnh hơn nữa, làm cho em run rẩy đi!". Lam Hinh thì rên rỉ, muốn được giành giật với Đường Yên, cô nói: "Em sẽ dạy anh... cách để đạt cực khoái... ôi... anh tuyệt quá!"Trương Dịch bắt đầu đêm nay bằng việc nghiền nát lòng tự trọng của hai người phụ nữ quyền lực nhất: nữ cảnh sát Đường Yên và cô giáo Lam Hinh. Dưới tác dụng của thần dược, cả hai không còn vẻ nghiêm nghị, họ quỳ rạp dưới chân anh, mông cong cao trong tư thế Doggy, hai cơ thể nóng hổi run rẩy chờ đợi. Anh nắm lấy tóc Lam Hinh, kéo ngược đầu cô ra sau, buộc cô phải nhìn thẳng vào sự hung hãn của mình. Trương Dịch cho một cú thúc cực mạnh xuyên qua cánh cửa thiên đường, đâm sâu vào tử cung Lam Hinh. "Aaa! Sâu quá... anh đâm nát em rồi!" Lam Hinh thét lên, tiếng rên rỉ không còn chút thanh tao nào, chỉ còn là sự dâm đãng tột cùng. Cô thốt ra những lời tuyệt vọng: "Em là con điếm của anh... hãy dùng cái thứ to lớn này trừng phạt em, biến em thành nô lệ tình dục của anh đi!" Ngay khi Lam Hinh đang trong cơn co thắt, Trương Dịch không dừng lại. Anh xoay người, nhấn mạnh vào Đường Yên. Cảm giác căng chật của vùng kín nữ cảnh sát khiến anh phát điên. Đường Yên ngửa cổ, tiếng thở dốc dồn dập, đôi tay bám chặt vào ga giường đến mức nhăn nhúm. "Ư... hự... mạnh nữa đi! Anh không biết dùng còng tay, nhưng anh đang khóa chặt em bằng cái đó... Đâm em đi, làm cho em không thể đứng dậy nổi!" Tiếng thịt va chạm "chát chát" vang dội, mạnh mẽ và tàn nhẫn. Trương Dịch không ngừng thúc, mỗi cú đâm đều chạm đến điểm G, khiến cả hai người phụ nữ cùng lúc đạt cực khoái. Lam Hinh rên rỉ trong tiếng khóc, còn Đường Yên thì gào tên anh trong sự sung sướng điên cuồng. Họ không còn là cô giáo hay cảnh sát, họ chỉ là hai cơ thể khao khát được lấp đầy. Khi Trương Dịch phóng thích lần đầu tiên vào sâu trong Đường Yên, cô co giật liên hồi, cảm nhận dòng tinh dịch nóng hổi tràn ngập, lấp đầy mọi ngóc ngách. Cô thì thầm, giọng khàn đặc: "Anh đổ đầy em rồi... em cảm nhận được... em yêu anh, vị chủ nhân của em..."
Sự hỗn loạn lên đến đỉnh điểm khi Thẩm Thư Dao và Bạch Dao cùng lúc phối hợp. Một người hôn môi, một người dùng miệng phục vụ, trong khi Trương Dịch đang thúc mạnh vào bên trong Hạ Miên. Tiếng thịt va chạm "chát chát" vang dội. Hạ Miên rên rỉ trong cơn cực khoái: "Aaa! Em sướng quá... Mộc Tử, nhìn chị này! Anh ấy đang lấp đầy chị... Em cũng muốn, mau đến lượt em!". Hạ Miên, Mộc Tử và Phương Niên tạo thành một "ma trận" thịt. Trong khi Trương Dịch đang chiếm hữu Hạ Miên, Mộc Tử và Phương Niên cùng lúc dùng lưỡi mơn trớn vùng đùi và tinh hoàn của anh. Thẩm Thư Dao cong người, tiếng rên rỉ dồn dập: "Aaa! Em cảm nhận được... tinh dịch của anh đang chuẩn bị tràn ra... hãy đổ hết vào trong em!", Bạch Dao được chịch với nhịp nhịp nhàng, liên tiếp nhún nhảy trên dương vật thì cô không ngần ngại mà rên thành tiếng cùng với các cô vợ khác.
Tạ Dao và Uông Tuyết quấn quýt lấy nhau, cùng chia sẻ sự kích thích khi nhìn thấy Trương Dịch chiếm hữu những người khác. Sự đối lập giữa vẻ ngây thơ của cô cháu họ và sự nóng bỏng và mơn mởn của người mẹ kế hư hỏng Uông Tuyết tạo nên một sự kích thích đạt cực hạn. Dưới tác dụng của thần dược, Tạ Dao không còn rụt rè, cô chủ động dang rộng đôi chân trắng ngần, nhìn anh với ánh mắt cầu xin.Tạ Dao, với vẻ ngây thơ bị vấy bẩn, thốt lên: "Chú... à không, anh Dịch... làm ơn hãy nhìn em... em muốn được anh làm cho khóc..." Cô quấn quýt lấy nhau trong tư thế 69, trong khi Trương Dịch đứng phía trên, dùng tay kích thích điểm G của mẹ kế Uông Tuyết. Uông Tuyết khóc nấc lên vì khoái cảm quá lớn: "Chồng à... em sướng quá... em không chịu nổi nữa... hãy dùng cái đó của anh làm cho em khóc giống con bé Tạ Dao đi, chồng yêu!". Cô quấn lấy Trương Dịch từ phía sau, dùng đôi gò bồng đào ép chặt vào lưng anh, trong khi tay cô thì kích thích vùng kín của Tạ Dao. "Nhìn xem, Tạ Dao của chúng ta đang sướng đến mức phát khóc này. Anh hãy dùng sức mạnh của mình, biến cả hai chúng em thành món đồ chơi của anh đi!" Trương Dịch không kiêng dề cả hai đang mang thai, anh liên tục nhấp thật sâu vào tử cung của cả hai, bắn hàng vạn vô số những tinh binh vào trong, mẹ kế Uông Tuyết rên rỉ không thành tiếng, chỉ còn những tiếng "ư... ứ..." đứt quãng. "Em... em không thở nổi... sướng quá... em muốn chết trong anh... anh hãy đổ đầy tinh dịch vào tử cung em, biến em thành mẹ của con anh nữa đi!" Sự thô bạo và dâm đãng lên đến đỉnh điểm. Trương Dịch thúc mạnh, dồn dập, tiếng thịt va chạm chát chúa vang vọng khắp phòng. Tạ Dao đạt cực khoái liên tiếp, cơ thể cô giật liên hồi, nước mắt chảy dài vì khoái cảm quá lớn. Uông Tuyết cũng cùng lúc đạt đỉnh, rên rỉ tên anh trong sự mê muội. Khi Trương Dịch phóng thích lần cuối cùng, một luồng tinh dịch nóng hổi bắn sâu vào trong cô cháu gái Tạ Dao đáng yêu và ngây thơ đang say thuốc kích dục, và con đĩ mẹ kế Uông Tuyết hứng tình khiến cô thốt lên một tiếng rên rỉ kéo dài rồi lịm đi trong sự thỏa mãn. Cả hai nằm sấp, cơ thể đỏ ửng, đẫm mồ hôi và tinh dịch, gương mặt hiện lên vẻ đờ đẫn vì quá sướng.
Lam Hinh cô giáo nghiêm khắc giờ đây chỉ còn là một người đàn bà khao khát. Cô quỳ rạp xuống, mông cong cao, nhìn anh qua vai với ánh mắt dâm đãng: "Hôm nay em sẽ dạy anh bài học về sự khoái lạc... hãy dùng cái đó trừng phạt em thật nặng nề đi!". Thêm vào đó, Thẩm Thư Dao và Bạch Dao phối hợp cùng Từ Giai Kỳ và Trương Mạt Mạt. Họ tạo thành một chuỗi cơ thể đan xen, mỗi người một vị trí. Trương Dịch luân phiên xoay chuyển, từ tư thế truyền thống đến những tư thế khó nhất, khiến 5 mỹ nữ này chỉ biết rên rỉ trong sự mê muội. Những lời khẩu dâm dâm đãng vang lên không ngớt: "Em là cái lỗ của anh!", "Hãy làm cho em thành con điếm của anh!", “ Chúng em tình nguyện làm bồn chứa tinh của anh đến suốt đời, anh yêu !”
Trương Dịch ngồi trên chiếc ghế, chân gác lên đùi của Tô Hòa và Lưu Khiết. Xung quanh là 14 người còn lại đang thở dốc, cơ thể họ bắt đầu nóng lên. Triệu Lệ Vy, vị nữ tổng tài vốn cao ngạo, lúc này đang quỳ dưới chân Trương Dịch, hai tay bị xích hờ. Cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, vùng kín bắt đầu rỉ nước. Trương Dịch cười nhạt, dùng mũi giày nâng cằm Lệ Vy lên: "Sao thế, Tổng tài Triệu? Thuốc bắt đầu ngấm rồi à? Nhìn cái mặt thèm khát của cô kìa, nhìn xem nó đối lập với cái vẻ uy nghiêm trên công ty thế nào." Triệu Lệ Vy thở hắt ra, giọng run rẩy: "Ư... Trương Dịch... làm ơn... trong người em... nóng quá... em muốn... muốn anh..." Trương Mạt Mạt quỳ bên cạnh, đôi mắt mơ màng, hơi thở gấp gáp. Vì là em gái, cảm giác tội lỗi hòa quyện với thuốc kích dục khiến cô trở nên dâm đãng hơn bao giờ hết. Mạt Mạt không chịu nổi, bắt đầu dùng lưỡi liếm nhẹ lên bắp chân và từ từ mân mê hai hòn dái của Trương Dịch. Trương Dịch lạnh lùng mắng: "Mạt Mạt, ai cho phép em liếm? Đồ con chó dâm đãng, em muốn được anh ban phát khoái lạc đến mức không đợi được sao?" Trương Mạt Mạt rên rỉ: "Anh... anh mắng em đi... em là con chó dâm của anh... làm ơn... hãy nhìn em... em ngứa quá... chỗ đó của em đang khóc vì anh..."Thuốc ngấm từ từ thì Trương Dịch bất ngờ túm lấy tóc Triệu Lệ Vy, kéo mạnh ra sau, khiến bộ ngực căng tròn của cô ưỡn lên. Anh dùng một chiếc roi da nhỏ, quất nhẹ nhưng dứt khoát vào vùng đùi trong trắng ngần của cô "Chát!" Triệu Lệ Vy hét lên một tiếng, nhưng đó không phải là tiếng đau, mà là tiếng khoái lạc tột độ: "Aaa! Đúng rồi... đánh em đi... hành hạ em đi! Em là nô lệ của anh... Trương Dịch... hãy dùng thứ đó... cắm nát tử cung của em!" Trương Dịch quay sang Trương Mạt Mạt, ra lệnh: "Mạt Mạt, nhìn xem Triệu Lệ Vi dâm đãng thế nào chưa kìa. Lại đây, dùng miệng của em làm sạch cho anh trong khi anh hành hạ cô ta." Mạt Mạt không chần chừ, lao đến như một con thú hoang, vừa bú liếm cuồng nhiệt vừa thốt ra những lời dâm ô: "Anh nhìn xem... em sẽ liếm sạch từng chút một... em sẽ làm cho anh sướng phát điên... anh là chủ nhân, là ông trời của em... em là con đĩ nhỏ của anh… “. Họ tranh nhau chạm vào anh, tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc và tiếng va chạm da thịt vang lên chát chúa. Trương Dịch đứng dậy, nắm lấy tóc Mạt Mạt và Lệ Vy, ép hai người họ đối mặt với nhau.
Trương Dịch la lớn lên: "Nhìn cho kỹ! Hai đứa bây, một là tổng tài kiêu kì, một là em gái họ ngây thơ, nhưng giờ đều là những con đĩ thèm khát anh. Ai muốn được anh lấp đầy trước?" Triệu Lệ Vy gào lên: "Em! Em muốn được anh đâm nát... em muốn mang thai con của anh lần nữa... làm ơn... cắm vào đây!" Thế là, một lượng lớn đổ vào tử cung của cô gái tổng tài một cách dứt khoác. Trương Mạt Mạt khóc lóc, dâm đãng: "Em cũng muốn... anh nhìn em này... em là em gái anh... anh hãy làm nhục em... khiến em không bao giờ quên được cảm giác này!" Trương Dịch không khoan nhượng, anh thô bạo thúc mạnh vào Triệu Lệ Vy từ phía sau, trong khi tay kia kéo Mạt Mạt sát vào ngực, bắt cô dùng miệng phục vụ. Khẩu dâm vang lên khắp phòng:"Ah... nhìn xem... 16 người các cô... đều là những kẻ thượng lưu, tri thức... nhưng giờ nhìn lại xem... tất cả đều quỳ dưới chân tôi, cầu xin một chút tinh dịch... Thật là một lũ dâm phụ của tôi haha ~ !"
Sau khi giải tỏa đợt đầu tiên vào Triệu Lệ Vy, Trương Dịch không dừng lại. Thuốc kích dục trong cơ thể 16 người phụ nữ lúc này đã đạt đến đỉnh điểm, khiến tử cung của họ co thắt liên tục, khao khát được lấp đầy bởi thứ chất lỏng nóng hổi của anh. Trương Dịch như một vị thần dục vọng, bắt đầu cuộc hành trình "đánh dấu" lãnh thổ trên từng cơ thể. Anh túm lấy tóc Trương Mạt Mạt, kéo mạnh cô vào tư thế quỳ rạp. Không một chút nhẹ nhàng, anh thúc mạnh, xuyên qua lớp dịch dâm trơn trượt, đâm sâu hết mức vào sâu nhất trong tử cung của em gái mình. "Ư... aaaa!" Mạt Mạt hét lên, đôi mắt trợn ngược vì khoái lạc. "Nhìn xem, Mạt Mạt, anh sẽ đổ đầy vào đây để em nhớ mãi cảm giác bị anh thao túng!" Trương Dịch phóng từng luồng tinh trùng nóng hổi bắn mạnh, bắn sâu, lấp đầy khoang tử cung nhỏ bé của cô cho đến khi nó căng mọng. Tiếp theo, anh chuyển sang Tô Hòa và Lưu Khiết. Hai người vợ cả và vợ hai quỳ sát bên nhau, tranh nhau để được anh ban phát. Trương Dịch thô bạo đẩy họ vào tư thế "doggy", luân phiên đâm thọc. Mỗi lần rút ra là một tiếng "chát" vang dội, và mỗi lần thúc vào là một tiếng rên rỉ đứt quãng. Anh không cho họ nghỉ ngơi, cứ thế bắn hết đợt tinh dịch này đến đợt khác, khiến vùng kín của họ tràn trề, trắng xóa, chảy ròng ròng xuống đùi. Đến lượt Lâm Vãn Nguyệt và Trần Văn Hi. Một người là người yêu cũ, một người là thiên tài công nghệ, nhưng giờ đây họ chỉ là những chiếc bình chứa dâm đãng. Trương Dịch ép họ đối mặt nhau, rồi lần lượt đâm xuyên qua họ. Anh tận hưởng cảm giác tử cung của họ co thắt kịch liệt, cố gắng hút lấy từng giọt tinh túy của anh.
"Hút cho sạch vào! Đừng để phí một giọt nào của anh!" – Anh mắng, trong khi tinh dịch bắn ra như suối, lấp đầy mọi ngóc ngách bên trong họ. Đường Yên và Thẩm Thư Dao bị anh ép vào tường. Sự tương phản giữa vẻ nghiêm túc và sự kiêu kỳ bị nghiền nát bởi sự thô bạo của Trương Dịch. Anh thúc mạnh, sâu đến mức khiến họ cảm thấy như tử cung bị đóng đinh. Những luồng tinh dịch đặc quánh phóng ra, nóng hổi, khiến cả hai run rẩy, đạt cực khoái liên tiếp không ngừng. Bạch Dao và Phương Niên thì bị anh bắt quỳ đối diện. Trương Dịch vừa cười ngạo nghễ vừa đổ đầy tinh trùng vào họ, biến sự hiểu biết về y khoa của Bạch Dao thành sự vô dụng trước cơn sóng dục vọng và làn sóng tinh trùng cũng như là khả năng sinh lý đáng kinh ngạc của chồng cô ấy. Chị em Hạ Miên và Mộc Tử cùng Từ Giai Kỳ quây lấy anh, tạo thành một chuỗi xác thịt. Trương Dịch không ngừng di chuyển, từ cơ thể này sang cơ thể khác. Mỗi lần bắn tinh, anh đều yêu cầu họ phải thốt ra lời thú nhận: "Em là cái bình chứa của anh... em muốn anh lấp đầy tử cung em!" Cuối cùng là em họ Tạ Dao, mẹ kế Uông Tuyết và cô giáo Lam Hinh. Trương Dịch dùng toàn bộ sức lực còn lại, thực hiện những cú thúc cuối cùng đầy uy lực. Anh bắn những đợt tinh dịch cuối cùng, đậm đặc và nóng rực, khiến họ cảm thấy bụng dưới căng cứng vì lượng tinh trùng quá lớn. Căn phòng giờ đây tràn ngập mùi tinh dịch và mùi tình dục nồng nặc. 16 người phụ nữ nằm ngổn ngang, chân dạng ra, vùng kín của ai nấy đều sưng đỏ và tràn trề chất lỏng trắng đục. Tinh dịch từ trong tử cung của họ không thể chứa hết, cứ thế rỉ ra, chảy tràn trên sàn nhà đỏ rực. Họ nằm đó, hơi thở đứt quãng, gương mặt đờ đẫn vì quá sướng. Trương Dịch đứng giữa "vườn hoa" xác thịt, nhìn ngắm tác phẩm của mình. Tất cả 16 người vợ đều mang trong mình dấu ấn của anh, tử cung của họ đều bị lấp đầy bởi tinh trùng của anh, biến họ hoàn toàn thành những nô lệ dục vọng trung thành nhất. Những lời khẩu dâm tục tĩu vang lên khắp phòng: "Đâm em đi!", "Em là của anh!", "Hãy đổ đầy tinh dịch vào tử cung em!". Mỗi cú thúc của Trương Dịch là một lần khiến những mỹ nữ run rẩy, đạt đến đỉnh điểm của sự sung sướng. Cảm giác nóng bỏng, căng chật và sự ma sát mãnh liệt khiến họ chìm trong cơn mê muội.
KẾT QUẢ CỦA SỰ CUỒNG NHIỆT
Khi cơn bão dục vọng đi qua, căn phòng trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề. Trương Dịch nằm đó, xung quanh là 16 "chiến lợi phẩm" trong trạng thái kiệt quệ nhưng mãn nguyện, họ nằm rải rác quanh Trương Dịch, tạo thành một vòng tròn xác thịt trắng ngần, bóng loáng mồ hôi và tinh dịch. Tất cả đều ở trạng thái "đờ đẫn" – một trạng thái cực khoái kéo dài khiến họ không còn đủ sức để cử động, chỉ có thể nằm đó, thở dốc và tận hưởng cảm giác căng cứng ở bụng dưới.
1. Nhóm "Gia đình và Người thân" (Trương Mạt Mạt, Tạ Dao):
Trương Mạt Mạt (em họ): Mạt Mạt nằm trong tư thế phơi bày nhất. Gương mặt cô hiện rõ sự thỏa mãn pha lẫn sự tội lỗi. Đôi mắt cô lim dim, môi mím chặt nhưng thỉnh thoảng lại phát ra tiếng rên rỉ nhỏ. Vùng kín của cô sưng đỏ, và vì là người bị Trương Dịch "đóng đinh" thô bạo, tinh dịch tràn ra từ tử cung cô tạo thành một vũng nhỏ dưới mông, khiến cô trông như một con mèo nhỏ bị khuất phục hoàn toàn.
Tạ Dao (cháu họ): Vẻ trẻ trung, ngây thơ của Tạ Dao bị vấy bẩn bởi sự dâm đãng. Cô nằm co quắp, hai tay vẫn ôm lấy ngực, nhưng đôi chân lại dạng rộng, run rẩy. Tinh dịch chảy ròng ròng xuống đùi, vệt trắng đục tương phản gay gắt với làn da trắng mịn của cô gái trẻ.
Uông Tuyết (mẹ kế) thì nằm trong trạng thái mê man, miệng không ngừng lẩm bẩm tên Trương Dịch, Hai chân của cô vẫn còn dạng rộng một cách vô thức, phơi bày hoàn toàn vùng kín đang sưng tấy và đỏ rực. Lối vào nhỏ bé của cô trông như một bông hoa bị vò nát, không ngừng co thắt từng nhịp nhỏ. Điều kinh khủng và kích thích nhất chính là lượng tinh trùng khổng lồ của Trương Dịch vẫn còn tràn trề bên trong tử cung cô. Vì lượng tinh dịch quá lớn, mỗi khi cô khẽ cử động hay hít thở, những dòng chất lỏng trắng đục, đặc quánh lại từ từ trào ra từ kẽ hở, chảy dài theo rãnh mông và thấm đẫm xuống mặt sàn da. Bụng dưới của cô hơi nhô lên, căng cứng, tạo cảm giác như một chiếc bình chứa đầy tinh túy của người “chồng nhỏ” của cô ấy.
2. Nhóm "Quyền lực và Kỷ luật" (Đường Yên, Lam Hinh, Trần Văn Hi):
Đường Yên (nữ cảnh sát): Sự nghiêm nghị biến mất hoàn toàn. Cô nằm ngửa, hai tay giơ cao quá đầu, hơi thở đứt quãng. Sự tương phản nằm ở chỗ, một người vốn thực thi pháp luật nay lại nằm đó với tử cung tràn đầy tinh dịch của một kẻ thống trị. Miệng cô vẫn còn lưu lại dư vị dâm ô, ánh mắt nhìn Trương Dịch đầy sự phục tùng.
Lam Hinh (cô giáo): Vị cô giáo đoan trang giờ đây trông thật nhếch nhác. Tóc cô xõa rượi, che khuất nửa khuôn mặt đỏ bừng. Cô nằm nghiêng, một chân gác lên đùi người khác, phơi bày vùng kín đang rỉ ra dòng chất lỏng trắng đặc. Sự nhục nhã khi bị "dạy dỗ" bởi Trương Dịch khiến cô đạt đến đỉnh điểm của sự dâm đãng.
Trần Văn Hi (thiên tài công nghệ): Cô nằm im lìm, đôi mắt nhìn trân trân lên trần nhà, não bộ dường như đã bị "chập mạch" bởi khoái lạc. Cơ thể cô run lên từng đợt nhỏ, mỗi lần run là một lượng tinh dịch lại trào ra từ sâu trong tử cung, khiến cô khẽ rên lên một tiếng đầy thỏa mãn.
Bạch Dao (bác sĩ) & Phương Niên (thiên tài ẩm thực): Hai người họ nằm cạnh nhau, tay đan vào nhau một cách vô thức. Bạch Dao, với tư cách bác sĩ, hiểu rõ tử cung mình đang bị lấp đầy như thế nào, và chính điều đó càng khiến cô hưng phấn. Gương mặt cô tràn đầy sự khao khát, đôi môi sưng mọng vì những nụ hôn thô bạo.
3. Nhóm "Tổng tài và tiểu thơ đài cát" (Thẩm Thư Dao, Bạch Dao, Từ Giai Kỳ):
Thẩm Thư Dao (tiểu thư): Sự kiêu kỳ bị nghiền nát. Cô nằm sấp, mông vểnh cao, phô bày toàn bộ vùng nhạy cảm đang sưng tấy. Những vệt tinh dịch đặc quánh bám đầy trên rãnh mông và đùi, biến cô thành một món đồ chơi tình dục đúng nghĩa.Cô thầm thì, giọng khàn đặc: "Chủ nhân... em... em cảm thấy mình tràn đầy... anh đã đổ tất cả vào em... em là của anh... mãi mãi là con đĩ chứa tinh của anh..."
Triệu Lệ Vy (tổng tài): Đôi mắt vốn sắc sảo, uy nghiêm giờ đây trở nên mơ màng, đồng tử giãn ra, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Gương mặt cô đỏ bừng vì dư âm của thuốc kích dục và những lần cực khoái liên tiếp. Môi cô hơi hé mở, nước dãi rỉ ra một chút nơi khóe miệng, hơi thở dồn dập, đứt quãng, tạo thành những tiếng rên rỉ nhỏ trong cổ họng. Những sợi tóc đen dài bết dính vào mồ hôi, dán chặt vào đôi gò má nóng hổi, khiến cô trông vừa nhếch nhác vừa dâm mị đến tột cùng.
Từ Giai Kỳ thì nằm trong trạng thái mê man, miệng không ngừng lẩm bẩm tên Trương Dịch, đôi chân họ vẫn co duỗi theo nhịp co thắt của tử cung co thắt liên tục. Mắt đờ đẫn vì sung sướng và run lên bần bật không ngừng nghỉ.
4. Nhóm "Vợ cả, vợ hai và Người yêu cũ" (Tô Hòa, Lưu Khiết, Lâm Vãn Nguyệt):
Tô Hòa & Lưu Khiết: Hai người vợ nằm sát bên Trương Dịch, gương mặt tràn đầy sự mãn nguyện. Họ không còn tranh giành, mà cùng nhau tận hưởng cảm giác "no nê" tinh dịch. Bộ ngực căng tròn phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở, đầu nhũ hoa sưng đỏ và cứng ngắc vì bị kích thích quá độ. Mồ hôi và tinh dịch hòa quyện, tạo thành một lớp màng bóng loáng bao phủ khắp cơ thể, phản chiếu ánh đèn đỏ mờ ảo của căn phòng. Bụng dưới của họ hơi nhô lên, căng mọng, minh chứng cho việc họ đã nhận được lượng tinh túy khổng lồ từ chồng.
Lâm Vãn Nguyệt (Người yêu cũ): Cô nằm trong tư thế đầy mời gọi, ánh mắt đầy nuối tiếc nhưng cũng đầy dục vọng. Tinh dịch chảy tràn trên cơ thể cô, tạo nên một vẻ đẹp dâm mỹ, khiến cô trông như một món quà đã được "đánh dấu" chủ quyền. Làn da trắng ngần của họ giờ đây chằng chịt những vết tích của sự bạo liệt. Những vết hằn đỏ từ chiếc roi da trên đùi trong, những vết bầm tím nhẹ nơi cổ và cổ tay do bị xích và ghì chặt.
5. Nhóm "Chị em họ" (Hạ Miên, Mộc Tử):
Hai cô gái này nằm quây quần, cơ thể họ dính chặt vào nhau bởi mồ hôi và tinh dịch. Hạ Miên và Mộc Tử nằm đối diện, hai vùng kín sưng đỏ của họ gần như chạm vào nhau, tinh dịch từ người này lấm lem sang người kia.
TÓM LẠI, 16 người phụ nữ, 16 cá tính khác nhau, nhưng giờ đây tất cả đều có chung một dáng vẻ: Sự sụp đổ của lý trí và sự lên ngôi của dục vọng. Họ nằm đó, như những bông hoa đã bị hái, bị vò nát, và được tưới đẫm bằng "nhựa sống" của Trương Dịch. Cả căn phòng chìm trong một sự im lặng đầy nhục dục, chỉ còn tiếng thở dốc và mùi tinh dịch nồng nặc bao trùm lấy tất cả.
- 1 TUẦN SAU ĐÓ :
Ánh nắng ban mai của ngày hôm sau trải dài khắp khuôn viên dinh thự khổng lồ của Trương Dịch. Không khí ngập tràn sự phấn khích, hồi hộp và một chút căng thẳng ngọt ngào. Hôm nay là ngày trọng đại mà 16 người phụ nữ trong cuộc đời anh chính thức trở thành những người vợ được công nhận dưới một mái nhà.
Phần 1: Buổi Sáng – “Huấn Luyện” Dành Cho Các Chị Cả
Trong một phòng riêng biệt được cách âm, trang trí tinh tế nhưng toát lên vẻ uy nghi, ba bóng dáng đang quỳ gối trên thảm nhung đỏ. Tô Hòa (vợ cả, người từng lạnh lùng và kiểm soát), Uông Tuyết (mẹ kế, người có tính cách mạnh mẽ và hơi ngang ngạnh) và Lam Hinh (cô giáo, người luôn giữ khoảng cách và lý trí) đều chỉ mặc những bộ đồ lót bằng lụa mỏng manh, cổ đeo vòng da có khắc tên Trương Dịch.
Trương Dịch ngồi trên ghế bành, ánh mắt sắc lạnh quét qua ba người phụ nữ.
“Các em biết tại sao hôm nay chị em mình lại có buổi nói chuyện này trước giờ G không?”
Tô Hòa cúi đầu, giọng run nhẹ: “Vì… vì thiếp đã từng có ý trịch thượng, ghen tị ngầm với các em.”
“Chính xác. Hôm nay là ngày của tất cả mọi người, không phải ngày để các chị cả dùng ‘địa vị’ mà tạo ra khoảng cách.” Trương Dịch nói, tiếng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. “Tình yêu và sự phục vụ trong ngôi nhà này phải dựa trên sự tôn trọng và hi sinh lẫn nhau, không phải thứ bậc cứng nhắc.”
Anh đứng dậy, cầm lấy một chiếc roi da mềm nhưng dày.
“Bài học hôm nay không phải là trừng phạt. Mà là để các em thấm nhuần cảm giác khi các em nhỏ hơn phải chịu đựng những ánh mắt soi xét, lời nói lạnh nhạt từ chính những người chị mà các em tin tưởng.”
Với Tô Hòa**, anh yêu cầu nàng tự tay viết một bản tuyên thệ, cam kết sẽ là điểm tựa, là cầu nối yêu thương cho tất cả các em, thay vì một bức tường ngăn cách. Mỗi chữ viết ra, nàng phải đọc to, đồng thời cảm nhận nhịp roi nhẹ vào phần đùi sau – biểu tượng cho việc “xóa bỏ” những tư tưởng cũ.
Với Uông Tuyết**, anh bắt nàng phải đứng đối diện với một tấm gương lớn, tự nói ra những lời ghen tuông, đố kỵ đã từng lẩn khuất trong lòng. Sau mỗi câu thừa nhận, nàng phải hôn lên chiếc vòng cổ của mình – vật tượng trưng cho sự thuộc về và trách nhiệm với cả đại gia đình.
Với Lam Hinh**, bài học mang tính triết lý hơn. Cô giáo Lam Hinh phải giải thích lại cho chính mình về khái niệm “bình đẳng” và “yêu thương” trong một mối quan hệ đặc biệt này, không phải bằng sách vở, mà bằng cảm nhận của cơ thể. Anh dùng tay và những nụ hôn quyền lực, khiến cô mất đi khả năng tư duy phản kháng, chỉ còn lại cảm giác mong manh và muốn hòa nhập.
Cuối buổi, cả ba người phụ nữ đều mệt nhoài, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì những cảm xúc được đánh thức và định hình lại. Họ ôm lấy nhau, nước mắt hòa lẫn, hứa sẽ cùng nhau xây dựng một gia đình thực sự. Cả ba đều cảm nhận rõ ràng: địa vị của họ không đến từ việc “lớn hơn”, mà đến từ việc “hi sinh và chịu trách nhiệm nhiều hơn”.
Phần 2: Buổi Trưa – Lễ Cưới Tập Thể “Đặc Biệt”
Không gian chính của dinh thự được biến thành một thánh đường lộng lẫy, nhưng mang màu sắc huyền bí và gợi cảm. Mỗi cô dâu đều khoác lên mình một thiết kế váy cưới độc nhất vô nhị, phản ánh cá tính của từng người, từ váy dạ hội kiêu sa của Thẩm Thư Dao đến bộ veston chỉnh tề của nữ cảnh sát Đường Yên, từ trang phục công nghệ tương lai của Trần Văn Hi đến vẻ đẹp dịu dàng thanh tú của Bạch Dao…
Lễ Đính Hôn (Tái Diễn):
Trương Dịch lần lượt đi đến trước mặt từng người phụ nữ. Không phải là lời cầu hôn, mà là lời tuyên thệ sở hữu và cam kết bảo vệ. Anh đeo vào cổ tay mỗi người một chiếc vòng tay bạc mỏng, có khóa vĩnh viễn, bên trong khắc mã định danh duy nhất của họ và tên anh.
“Tô Hòa, vợ cả của anh, em sẽ mãi mãi là nền tảng và điểm tựa tinh thần của anh.”
“Lưu Khiết, em sẽ mãi mãi là hoa khôi, một đóa hoa xinh đẹp nhất trong lòng anh.”
“Lâm Vãn Nguyệt, tình đầu của anh, giờ đây là định mệnh cuối cùng của anh.”
“Uông Tuyết, người mẹ kế của anh, giờ đây hãy sinh cho anh thật nhiều đứa trẻ kháu khỉnh nhé.”
“Bạch Dao, nữ bác sĩ chữa lành tâm hồn của anh, giờ đây em hãy giúp anh xoa dịu trái tim của anh.”
“Đường Yên, nữ cảnh sát của anh, hãy để anh là người duy nhất được ‘bắt giữ’ trái tim em.”
“Lam Hinh, gia sư riêng của anh, chúng ta hãy (học) hành kiến thức sinh sản thêm em nhé.”
“Triệu Lệ Vy, Từ Giai Kỳ và Thẩm Thư Dao, cả ba em đã biết cái lồn dâm đãng của mình tuân lệnh theo ai rồi chứ?”
“Phương Niên, chúng ta hãy cùng nhau vào bếp với nhau mỗi tối nhé!”
“Hạ Miên và Mộc Tử, hai chị em hãy yêu thương lẫn nhau, anh sẽ giúp hai chị em em thương yêu nhau hơn. Nếu hư hỏng và không tuân lệnh, em biết hậu quả rồi chứ… haha~.”
Mỗi lời nói đều chạm đến đáy lòng họ, khiến những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài.
Lễ Kết Hôn (Nghi Thức Trói Buộc):
Thay vì lời thề truyền thống, một bản “Hợp Đồng Nô Lệ Tình Yêu” được đưa ra. Đây không phải văn bản pháp lý, mà là biểu tượng cho sự tự nguyện hiến dâng toàn bộ thể xác, tâm hồn và lòng trung thành cho Trương Dịch và cho đại gia đình này. Hợp đồng ghi rõ quyền lợi và “nghĩa vụ” của mỗi người, trong đó nhấn mạnh sự gắn kết, hỗ trợ và yêu thương lẫn nhau giữa các chị em.
Từng cô dâu, với đôi má ửng hồng, ký tên mình bằng mực đỏ thẫm lên bản hợp đồng, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người. Hành động này xóa nhòa mọi khoảng cách, tất cả đều bình đẳng trong sự thuộc về này.
Trao Nhẫn:
Chiếc nhẫn cưới được đeo vào ngón tay, và vòng cổ được xâu vào một chiếc xích bạc tinh xảo đeo quanh eo của mỗi cô dâu, như một vật trang sức quyền lực và gợi cảm, luôn nhắc nhở họ về mối liên kết với chồng và với nhau.
Phần 3: Tiệc Cưới – “Lễ Hội Kết Nối”
Căn phòng lớn chuyển thành không gian của tiệc cưới đậm chất… gắn kết thể xác và tinh thần. Âm nhạc du dương, ánh sáng mờ ảo, hương thơm quyến rũ lan tỏa.
Hoạt Động Gắn Kết:
Trò chơi “Chia sẻ hương vị”:** Trương Dịch ngồi giữa, và các cô dâu lần lượt được anh hôn, nếm từng người. Sau đó, họ phải hôn nhau, truyền lại “hương vị” của chồng mà mình vừa nhận được, tạo thành một vòng tròn yêu thương liên hoàn.
Nghi thức “Dòng sữa chung”:** Trong một khoảnh khắc đầy tính biểu tượng và khiêu khích, Trương Dịch dùng ly rượu thánh đựng “tinh túy” của mình. Mỗi cô dâu đều nếm một ngụm nhỏ, chia sẻ cùng một nguồn sống, một sự kết nối nguyên thủy và thiêng liêng.
“Xây dựng tòa tháp”:** Các cô dâu, dưới sự chỉ đạo của Trương Dịch, phải hỗ trợ nhau, nương tựa vào nhau để cùng đạt được cực khoái. Không ai được bỏ rơi ai. Sự giúp đỡ của Đường Yên cho Hạ Miên yếu đuối, sự động viên dịu dàng của Bạch Dao dành cho Trương Mạt Mạt nhút nhát, hay sự dẫn dắt trải nghiệm của Tô Hòa dành cho Từ Giai Kỳ… tất cả đều diễn ra trong sự hòa hợp. Ba người chị cả Tô Hòa, Lưu Khiết, Uông Tuyết, Lam Hinh thể hiện rõ vai trò mới của mình: họ chủ động chăm sóc, bảo vệ và tạo điều kiện để các em nhỏ hơn được thăng hoa.
Cả căn phòng ngập tràn trong hơi thở gấp gáp, những tiếng rên rỉ hòa âm, mồ hôi và mùi hương cơ thể quyện vào nhau. Nhưng trên hết, đó là sự gắn bó. Những ánh mắt nhìn nhau không còn chút ghen tuông hay so đo, chỉ còn tình yêu thương, sự đồng cảm và một niềm hạnh phúc chung vô bờ.
Kết thúc: Khi đêm đã khuya, 16 người phụ nữ kiệt sức nhưng mãn nguyện nằm quấn quýt bên nhau và bên Trương Dịch. Những chiếc vòng tay bạc lấp lánh, chiếc nhẫn kim cương tỏa bừng dưới ánh trăng, những sợi xích quanh eo chạm vào nhau tạo thành những âm thanh leng keng nhẹ nhàng. Họ đã trải qua một ngày không chỉ là hôn lễ, mà còn là một hành trình chuyển hóa tâm lý sâu sắc.
Tô Hòa thì thầm vào tai Lưu Khiết, Lam Hinh và Uông Tuyết: “Chúng ta sẽ là những trụ cột vững chắc nhất.”
Trương Dịch nhìn xuống biển người yêu thương của mình, một nụ cười hài lòng nở trên môi. Ngày hôm sau của lễ cưới, gia đình đặc biệt này đã thực sự được hình thành, không chỉ trên danh nghĩa, mà còn trong từng mối liên kết thể xác và tâm hồn. Họ đã sẵn sàng cho một tương lai cùng nhau, với một trật tự mới, dựa trên tình yêu, sự phục tùng và gắn bó sâu sắc.
CHƯƠNG 6: DIỄN BIẾN SỰ KHAI SINH CỦA THẾ HỆ KẾ CẬN VÀ THÁI ĐỘ CỦA HẬU CUNG
Thời gian trôi qua đến năm 2050, pháo đài ngày tận thế của Trương Dịch đã không còn là một căn hộ đơn độc mà biến thành một tòa tháp gia tộc sầm uất. Giữa cái lạnh thấu xương của kỷ băng hà vĩnh cửu, những tiếng khóc chào đời của thế hệ F1 muộn từ các mối quan hệ đặc biệt đã mang lại những luồng sinh khí mới, đầy kịch tính cho hậu cung.
Hồi 1: Cặp song sinh của người em họ Trương Mạt Mạt: Trương Thiên & Trương Vũ
Vào ngày 12 tháng 4 năm 2049, một trận bão tuyết cấp độ tối cao quét qua thành phố Giang Thành, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của radar. Giữa lúc ấy, bên trong căn phòng hộ sinh ngập tràn ánh đèn ấm áp, Trương Mạt Mạt – cô em họ ruột của Trương Dịch – đang trải qua cơn đau đẻ kéo dài suốt tám tiếng đồng hồ.
Nữ tổng tài Triệu Lệ Vy đứng bên ngoài hành lang kính, khoanh tay nhìn vào trong, khẽ thở dài với Tô Hòa:
"Chị Tô Hòa, thật không ngờ đứa em họ thất lạc năm xưa lại là người sinh đôi tiếp theo cho anh Dịch sau chị. Đây đúng là duyên số trớ trêu."
Tô Hòa mỉm cười dịu dàng, chỉnh lại nôi sưởi ấm: "Thời thế này rồi, dòng máu thuần khiết của họ Trương càng đông đúc thì pháo đài càng vững mạnh. Em họ hay gì đi nữa, chỉ cần trung thành với anh Dịch thì đều là chị em một nhà."
Oa... Oa... Oa...
Hai tiếng khóc vang dội cất lên liên tiếp. Bác sĩ Bạch Dao bế hai đứa trẻ đỏ hỏn đặt vào vòng tay của Trương Dịch. Đó là một cặp song sinh trai gái. Trương Dịch tự tay bế các con, nhìn khuôn mặt tràn đầy nước mắt của Mạt Mạt trên giường đẻ, anh khẽ hôn lên môi cô:
"Con trai đặt tên là Trương Thiên, con gái đặt tên là Trương Vũ. Chúng sẽ là những đứa trẻ được cưng chiều nhất."
Mạt Mạt khóc nghẹn ngào, ôm chặt lấy tay anh: "Anh Dịch... em họ hay vợ không còn quan trọng nữa. Từ nay mạng của mẹ con em hoàn toàn thuộc về anh và gia tộc này." Đám trẻ trong nhà vô cùng háo hức, chúng vây quanh nôi nhìn hai đứa em nhỏ, không một ai dị nghị về thân phận của Mạt Mạt, bởi sự sinh tồn và dòng máu họ Trương là tối cao.
Hồi 2: Con gái nhỏ của người cháu họ Tạ Dao: Trương Dao Dao
Vào ngày 08 tháng 08 năm 2050, pháo đài kỷ niệm một cột mốc lớn khi hệ thống kỹ thuật của Trần Văn Hi hoàn thành việc bao phủ lưới điện năng lượng hạt nhân mini cho toàn bộ ba tòa nhà lân cận. Đúng ngày vui này, đứa cháu họ xa Tạ Dao (19 tuổi) bắt đầu trở dạ sinh con.
Vì Tạ Dao còn quá trẻ, lại gọi Trương Dịch bằng cậu họ theo vai vế cũ, nên các cô vợ lớn như Lưu Khiết và Lâm Vãn Nguyệt ban đầu có chút e dè. Tuy nhiên, khi nhìn thấy Tạ Dao đau đớn trên giường, Lâm Vãn Nguyệt – người từng chịu nhiều trừng phạt – đã chủ động vào phòng giúp đỡ bưng nước ấm, chuộc lỗi lầm năm xưa.
"Cậu Dịch... cháu đau quá... cháu sợ không sinh được..." Tạ Dao khóc thút thít, đôi tay nhỏ nhắn bấu chặt lấy ga giường.
Trương Dịch bước đến ngồi bên cạnh, thản nhiên vuốt tóc cô đầy chiếm hữu: "Có tôi ở đây, cô không phải sợ bất cứ điều gì. Sinh cho tôi một đứa con ngoan, cô sẽ được ngồi cùng bàn tiệc hoàng gia suốt đời."
Sự cổ vũ bá đạo của Trương Dịch giúp cô gái trẻ có thêm sức mạnh. Một bé gái xinh xắn, da trắng như tuyết chào đời, được đặt tên là Trương Dao Dao. Đứa trẻ này thừa hưởng hoàn toàn nét đẹp thanh tú, ngây thơ của mẹ và bộ gen thông minh của cha. Hậu cung nhìn đứa trẻ này đều tấm tắc khen ngợi, sự nghi ngại về vai vế "cậu cháu" hoàn toàn bị xóa nhòa dưới sự sắp xếp độc tôn của vị hoàng đế trung niên Trương Dịch.
Hồi 3: Con trai của người mẹ kế Uông Tuyết: Trương Chính
Sự kiện hạ sinh của Uông Tuyết (người mẹ kế 38 tuổi) vào ngày 20 tháng 11 năm 2050 là một trong những phân đoạn kịch tính nhất về mặt tâm lý của cả pháo đài. Mối quan hệ mẹ kế - con chồng ở thế giới cũ cũ từng khiến Uông Tuyết vô cùng xấu hổ khi mới vào nhà, nhưng sau những đêm ân ái cuồng nhiệt và sự bẻ gãy lòng tự trọng từ Trương Dịch, cô đã hoàn toàn chấp nhận phận sự làm vợ của anh.
Khi Uông Tuyết hạ sinh một bé trai nặng cân, toàn bộ hậu cung đều im lặng theo dõi thái độ của Trương Dịch. Anh bước vào phòng, bế đứa trẻ lên và nhìn thẳng vào mắt Uông Tuyết, người đang lo lắng nằm trên giường:
"Nó tên là Trương Chính. Từ nay về sau, nó là con trai thứ của tôi, không có bất kỳ ai ở đây được phép nhắc lại hai chữ 'mẹ kế'. Kẻ nào dám dị nghị, tôi sẽ ném thẳng ra bão tuyết ngoài kia."
Lời tuyên bố đanh thép của Trương Dịch khiến toàn bộ 16 người vợ khác đều cúi đầu bái phục. Uông Tuyết xúc động rơi nước mắt, cô rướn người ôm lấy cổ Trương Dịch, trao cho anh một nụ hôn nồng cháy, thể hiện sự thuần phục hoàn toàn. Đứa trẻ Trương Chính sinh ra trong sự bảo hộ tối cao của cha, được các anh chị lớn kính trọng và không ai dám có một lời ra tiếng vào.
Hồi 4: Con trai của Cô giáo cũ Lam Hinh: Trương Văn
Vào ngày 25 tháng 12 năm 2050, đúng dịp kỷ niệm 25 năm ngày tận thế, cô giáo chủ nhiệm năm lớp 12 Lam Hinh đã sinh cho Trương Dịch một cậu con trai, đặt tên là Trương Văn. Hoàn cảnh sinh của Lam Hinh diễn ra trong sự ngỡ ngàng của chính cô. Bản thân cô từng là một nhà giáo thanh cao, nghiêm túc, luôn giảng giải đạo đức cho học trò. Giờ đây, cô lại nằm trên giường đẻ của cậu học sinh năm xưa, xung quanh là các cô vợ trẻ đẹp của anh đang chuẩn bị khăn tã phục vụ.
Khi đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời, Trần Văn Hi đeo kính cận bước vào, cười nói:
"Chị Lam Hinh, chúc mừng chị nhé! Thằng bé này nhìn trán cao thông minh lắm, sau này chắc chắn sẽ là thiên tài học thức giống như mẹ nó, giúp anh Dịch quản lý gia quy."
Lam Hinh mặt đỏ bừng vì ngượng ngùng nhưng ánh mắt ngập tràn sự biết ơn. Cô nhìn Trương Dịch đang đứng khoanh tay đầy phong độ ở đầu giường, khẽ thều thào: "Trương Dịch... cảm ơn em... à không, cảm ơn chủ nhân đã cho mẹ con em một cuộc sống hồi sinh như thế này." Trương Dịch cúi xuống hôn mạnh lên môi cô giáo cũ để khẳng định chủ quyền, khiến cô hoàn toàn khuất phục và hạnh phúc với thân phận người vợ hiền thục của mình.
Hồi 5: Con trai của Từ Giai Kỳ: Trương An
Đứa trẻ đặc biệt cuối cùng sinh ra vào ngày 01 tháng 01 năm 2051 là con của Từ Giai Kỳ – con gái của trùm Hắc Long Hội, kẻ thù không đội trời chung đã bị Trương Dịch giết chết. Giai Kỳ sinh con trong một hoàn cảnh đầy tâm trạng mâu thuẫn. Cô vừa thương nhớ người bố đã khuất, vừa bị khuất phục trước sự chu cấp xa hoa của Trương Dịch.
Khi đứa trẻ chào đời, Trương Dịch lạnh lùng bước đến bên nôi, nhìn đứa bé rồi nói với Từ Giai Kỳ:
"Cô từng muốn giết tôi để trả thù cho bố cô. Đứa trẻ này, cô định nuôi dạy nó thành kẻ phản bội pháo đài này sao?"
Từ Giai Kỳ nghe vậy hoảng sợ quỳ sụp xuống giường đẻ, ôm lấy chân Trương Dịch, khóc lóc thảm thiết:
"Không! Chủ nhân, em không dám! Bố em chết là do ông ta tự chuốc lấy tội nghiệt! Đứa trẻ này mang dòng máu của anh, em thề sẽ nuôi dạy nó trung thành tuyệt đối với anh và gia tộc họ Trương! Xin anh đừng bỏ rơi mẹ con em!"
Trương Dịch nhìn sự sợ hãi và lòng trung thành đã được bẻ gãy hoàn toàn của cô, anh khẽ nhếch môi, bế đứa trẻ lên: "Được, vậy tên nó sẽ là Trương An. Mong cho nó một đời bình an, trung thành với gia tộc." Triệu Lệ Vy và Đường Yên đứng bên cạnh cũng gật đầu đồng ý, họ vỗ vai an ủi Từ Giai Kỳ, chính thức xóa bỏ mọi nghi kỵ đời trước. Từ Giai Kỳ ôm lấy con, lòng tràn đầy sự nhẹ nhõm, toàn tâm toàn ý dâng hiến cả thể xác lẫn linh hồn cho vị Chúa tể trung niên để bảo vệ giọt máu của mình.
CHƯƠNG 7: TIỆC LẨU THỜI KHÔNG VÀ ĐẾ CHẾ GIA TỘC TRƯỜNG TỒN
Thời gian: Năm 2055 (30 năm sau ngày tận thế).
Trương Dịch lúc này đã hoàn toàn làm chủ Thời Không Lĩnh Vực, mở rộng không gian an toàn ra toàn bộ khu vực lõi thành phố, biến nơi đây thành thiên đường ấm áp biệt lập với bão tuyết âm 60 độ ngoài kia. Đàn con nhỏ của Mạt Mạt, Tạ Dao, Uông Tuyết, Lam Hinh và Từ Giai Kỳ giờ đã là những đứa trẻ 5-6 tuổi thông minh, chạy nhảy líu lo quanh các anh chị lớn F1 đã trưởng thành.
Bên trong phòng đại tiệc hoàng gia rực rỡ ánh đèn vàng, nồi lẩu nghi ngút khói tỏa hương thơm nồng tộc họ Trương. Trương Dịch ngồi ở vị trí long tọa chủ tọa cao nhất, phong độ bất biến. Bên dưới anh là 16 người vợ đại mỹ nhân đồng lòng quy phục tuyệt đối, không một ai có siêu năng lực ngoài anh, biến anh thành vị Hoàng đế tối cao duy nhất nắm giữ thời không và sự sinh tồn trường tồn vĩnh cửu của cả gia tộc giữa kỷ băng hà diệt vong của nhân loại.