full truyện siêu phẩm của tml Fafamimi

TungGold

Yếu sinh lý
địt mẹ nghĩ mày bực vcl, bố mày đã nói từ bao lần trước rồi, đm chúng mày mấy con chó này bố bảo để bố lấy hết rồi đăng một thể, địt mẹ mày cứ có là đăng lên, cái lồn mẹ chúng mày nữa, con chó anhlaai mày bị rủa chết cả nhà xứng lắm con, mày còn chết thảm hơn thế con chó ạ, con cái mày, vợ con mày, tất cả nhà mày. địt con mẹ mày nữa
2 vote anh ơi
 

LuisHanh

Yếu sinh lý
địt mẹ nghĩ mày bực vcl, bố mày đã nói từ bao lần trước rồi, đm chúng mày mấy con chó này bố bảo để bố lấy hết rồi đăng một thể, địt mẹ mày cứ có là đăng lên, cái lồn mẹ chúng mày nữa, con chó anhlaai mày bị rủa chết cả nhà xứng lắm con, mày còn chết thảm hơn thế con chó ạ, con cái mày, vợ con mày, tất cả nhà mày. địt con mẹ mày nữa
nhưng tao ghét mấy thằng như thằng lồn anhlaai này, độc hại vl, nên 3 vote nhé =))
 

LuisHanh

Yếu sinh lý
địt mẹ nghĩ mày bực vcl, bố mày đã nói từ bao lần trước rồi, đm chúng mày mấy con chó này bố bảo để bố lấy hết rồi đăng một thể, địt mẹ mày cứ có là đăng lên, cái lồn mẹ chúng mày nữa, con chó anhlaai mày bị rủa chết cả nhà xứng lắm con, mày còn chết thảm hơn thế con chó ạ, con cái mày, vợ con mày, tất cả nhà mày. địt con mẹ mày nữa
nát bét luôn
 

blogpikachu

Yếu sinh lý
địt mẹ nghĩ mày bực vcl, bố mày đã nói từ bao lần trước rồi, đm chúng mày mấy con chó này bố bảo để bố lấy hết rồi đăng một thể, địt mẹ mày cứ có là đăng lên, cái lồn mẹ chúng mày nữa, con chó anhlaai mày bị rủa chết cả nhà xứng lắm con, mày còn chết thảm hơn thế con chó ạ, con cái mày, vợ con mày, tất cả nhà mày. địt con mẹ mày nữa
5 vote bạn ơi, đĩ mẹ sữa nó cấm thật địt địt đuỵt
 

docchua14

Yếu sinh lý
địt mẹ nghĩ mày bực vcl, bố mày đã nói từ bao lần trước rồi, đm chúng mày mấy con chó này bố bảo để bố lấy hết rồi đăng một thể, địt mẹ mày cứ có là đăng lên, cái lồn mẹ chúng mày nữa, con chó anhlaai mày bị rủa chết cả nhà xứng lắm con, mày còn chết thảm hơn thế con chó ạ, con cái mày, vợ con mày, tất cả nhà mày. địt con mẹ mày nữa
6 vote mày ơi, bưng cho nó bát cứt cho cả nhà thằng anhlai95 ăn đi m. sinh năm 95 mà ngu, già rồi còn ngu
 

LuisHanh

Yếu sinh lý
6 vote mày ơi, bưng cho nó bát cứt cho cả nhà thằng anhlai95 ăn đi m. sinh năm 95 mà ngu, già rồi còn ngu
địt mẹ thằng chó đấy nó inbox tao xin tao lậy tao các thứ mua hứa sẽ chỉ đọc không mang ra ngoài, đấy mày xem đi, nó đăng mẹ luôn =))) bọn đọc chùa là vậy đấy
 

LuisHanh

Yếu sinh lý
tao vừa mua được chap thằng sữa rồi, mấy nữa lại được vào nhóm, giờ có lồn bố share nữa mấy thằng lồn
 

vodanhhanoi

Yếu sinh lý
Chap 112: Những chuyến đi

…Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Cộp! Cộp! Cộp! –Tiếng guốc của Uyên vang lên trong đại sảnh công ty, với một vẻ mặt lạnh lùng kiêu sa nàng không bao giờ liếc nhìn bất kể một ai mặc cho họ đang dõi theo nàng với những ánh mắt hâm mộ và si mê.

Chiếc guốc đế đỏ hàng hiệu cao tám phân khiến chiều cao của nàng cao đến gần 1m80. Uyên đi vào trong thang máy, nàng vuốt mái tóc dài của mình ra đằng sau. Bỗng Uyên cau mày lại khẽ liếc ra đằng sau khi thấy ai đó cứ lén lút phía sau nàng, hình ảnh của hắn vừa phản chiếu trong tấm kính phía trước.

-Uyên!!! Chờ tớ!!!! –Giọng Lý mập vang lên phía sau Uyên. Bàn tay béo múp của nó chặn cửa thang máy khiến Uyên cau mày lại. Hóa ra là thằng Lý mập, ngày nào nó cũng rình Uyên phía dưới đại sảnh để được đi thang máy lên cùng nàng.

Có nhưng lần Uyên đã cố gắng đi sớm để không đi cùng nó vậy mà ngày hôm sau nó còn đến sớm hơn, thằng này cứ bám nàng như con Sam khó chịu thực sự. Nhưng nghĩ đến những lần nó giúp đỡ thì Uyên cũng giãn đôi lông mày khó ở của mình ra.

-Hì… Uyên! Hôm nay cậu đi làm sớm thế? Hì… -Lý mập bẽn lẽn bấm tầng 12 và lùi lại đứng sau Uyên.

Lúc này Uyên đang mặc một bộ quần áo công sở cực kỳ quyến rũ, chiếc quần vải bó sát vào mông và đùi để lộ ra hình dáng thon gọn của đôi chân dài cực phẩm, còn phía trên nàng mặc một chiếc áo sơ mi điệu, khoác ngoài là một chiếc áo Blazer đắt tiền. Cổ tay nhỏ nhắn đeo một chiếc đồng hồ trị giá cả tỷ đồng, mái tóc búi cao để lộ ra chiếc cổ thiên nga trắng như bạch tuyết, đâu đó rơi vài sợi tóc xuống gáy trông quyến rũ vô cùng.

-Ngày nào tôi chả đi sớm… Mà cậu đứng sau lưng tôi làm gì đó? Bộ định chụp lén mông người ta à? –Uyên quay lại nhìn Lý mập với ánh mắt sắc lạnh.

-Tớ! Tớ không… Không có ý đấy… -Lý mập luống cuống đi lên đứng phía trên cạnh Uyên.

-Vậy sao ngày nào cũng lẽo đẽo đi theo người ta thế hả? –Uyên khoanh tay lại lườm Lý mập chất vấn.

-Tớ… Đâu… Chỉ là tình cờ thôi mà Hì hì… -Lý mập gãi đầu gãi tai, lúc này nó đứng cạnh Uyên trông nó chỉ thấp đến vai nàng vì Uyên đang đi guốc, mà cho dù có không đi guốc thì Lý mập vẫn thấp hơn khi nó chỉ cao có 1m60 béo tròn như quả bóng lớn.

-Hay nhỉ! Ngày nào cũng tình cờ! Bộ ông định theo dõi tôi hả? Báo công an nhé! –Uyên lườm lý mập.

-Không! Cậu đừng! Tớ không có ý đó mà… Uyên… -Lý mập nghe Uyên nói nên nó rất sợ nhưng thực sự Uyên chỉ muốn trêu nó, dù gì nó cũng là bạn từ thời cấp ba nên nàng quá hiểu tính nó rồi.

-Vậy cậu dám đưa điện thoại cho tôi kiểm tra không –Uyên dơ bàn tay thon dài của mình ra trước mặt Lý mập.

-Tớ… Tớ… -Lý mập rất sợ vì trong điện thoại nó khá nhiều ảnh của Uyên, đã vậy thời gian này nó còn chụp lén Uyên nhiều hơn để báo cáo cho Phi. Nếu lộ ra sẽ ảnh hưởng tới cả Phi nên nó không dám.

-Sao nào… Chụp lén mông người ta rồi nên không dám đưa cho tôi xem hả? –Uyên cười khúc khích nhìn cái vẻ mặt sợ hãi của Lý mập. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Không! Tớ không chụp… -Lý mập nắm chặt cái điện thoại trong tay.

-Biến thái… -Uyên thở dài rồi thu tay lại và quay đi. Lý mập liếc nhìn Uyên thấy nàng có vẻ không vui liền từ từ đưa điện thoại ra.

-Đây cậu xem đi, tớ không chụp thật mà…. –Lý mập thấy mình bị oan trong mắt crush nên đành đưa điện thoại cho Uyên, đối với nó thể diện của nó với Uyên mới là quan trọng nhất nên nó không được để mất điểm trong mắt nàng.

Uyên lườm Lý mập và rút điện thoại trong tay nó.

-Cậu không được đọc tin nhắn của tớ đâu đấy, cho cậu xem album ảnh thôi! –Lý mập ngó nghiêng xem Uyên đang vào mục nào của nó.

-Thèm vào đọc tin nhắn của ông! –Uyên bĩu môi rồi xem ảnh, thì thấy toàn ảnh của nàng, nàng biết nó si mê mình nhưng những bức chụp trộm này thật biến thái. Uyên cau mày, nàng bấm vào ảnh đã ẩn trên iphone bởi vì những gì thầm kín nhất đều ở trong đây. Nhưng bị vướng mật khẩu nên nàng dơ điện thoại ra trước mặt Lý mập một cách rất lạnh lùng, ánh mắt xinh đẹp cau có của nàng khiến cho Lý mập phải đứng im bất động.

-Ơ gì thế cậu… -Lý mập chưa kịp phản ứng thì máy đã mở khóa phần ảnh ẩn.

-Cậu! –Lý mập định nhào tới lấy lại điện thoại thì Uyên giấu nó ra sau lưng và mở to mắt nhìn Lý mập. Đôi mắt bồ câu của Uyên và hàng lông mi dài tự nhiên đó càng khiến biểu cảm của nàng thêm hút hồn Lý mập khiến nó phải đứng im.

Uyên lướt xem mấy ảnh ẩn của nó thì thấy toàn ảnh chụp mông nàng, thậm chí là mu bướm của nàng những lúc nàng mặc đồ bó thế này. Bất chợt Uyên cau mày lại và đưa một tay xuống kéo cái vạt áo che đi như một bản năng của con gái. Nhưng vì chiếc áo Blazer của Uyên chỉ dài đến đúng phần bụng nên không thể kéo thêm được nữa.

Uyên cau mày nhìn Lý mập chằm chằm, nó thấy thế liền đứng lùi lại và cúi mặt xuống. Uyên tức giận vì sự biến thái của Lý mập. Rõ ràng nó toàn chụp lén nàng những lúc nàng không để ý, đã vậy còn có cái ảnh chụp lén dưới váy nữa, mặc dù bị mờ và không lộ quần lót nhưng thấy rõ phần đùi phía trong của nàng. Uyên tức giận tắt máy và đưa cho Lý mập.

-Tớ… Tớ… -Lý mập đứng run rẩy như cầy sấy và đưa tay cầm điện thoại.

-Đồ biến thái bệnh hoạn! Khai mau cậu chụp để làm gì? –Uyên đập mạnh một cái vào vai Lý mập ngay sau khi nó vừa cầm điện thoại. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Tớ… Tớ xin lỗi… Tớ…. Au ui!! –Lý mập ôm vai vì bị Uyên đánh, mặc dù không đau nhưng nó vẫn phải tỏ ra đang bị Uyên trừng phạt. Một sự trừng phạt sung sướng khi tay Uyên chạm vào người nó.

-Có khai không? Không tôi mách anh Phi! –Uyên khoanh tay đứng nhìn nó và định dơ tay đánh thêm một cái nữa thì bỗng cửa thang máy mở ra.

-Tinh!... –Cửa thang máy mở dần sang hai bên, trước cửa thang máy là bác gái lao công, bác gái mở to mắt khi thấy Uyên đang dơ tay, còn Lý mập thì ôm người né tránh.

-Xin cậu!!! Tớ… -Lúc này cả Lý mập và Uyên đều dừng lại đỏ mặt xấu hổ.

-Cháu chào bác ạ! –Uyên thấy bác lao công liền dừng tay, lễ phép chào rồi đi thẳng ra ngoài thang máy. Bác lao công cũng chỉ cười rồi đẩy xe dọp dẹp vào phía trong.

-Uyên!!! –Lý mập gọi theo Uyên thì thang máy dần đóng lại. May quá, cô ấy đi rồi… Lý mập thở dài vì vừa rồi chỉ bị Uyên phát hiện việc nó chụp trộm chứ nàng chưa đọc đến tin nhắn của nó và Phi.

-Pặp! –Bỗng có một bàn tay trắng trẻo chặn cửa thang máy, cửa thang máy lại mở ra. Đứng ngoài là Uyên với gương mặt cau có lườm Lý mập.

-Uyên!... Tớ… -Lý mập mặt nhăn tái mét khi thấy Uyên quay lại.

-Tại sao lại là tầng 29 hả tên kiaaaa???? –Uyên dậm chân một cái tức giận vì tự nhiên nàng bị đưa lên tận tầng 29, đã đi ra rồi còn phải quay lại như đồ ngốc thế này.

-Ơ! Tớ! Tớ xin lỗi, tớ nhớ mình đã ấn tầng 12 rồi mà… -Lý mập mở to mắt nhìn lên cửa thang máy và thấy tầng 29 thật.

-Hừ! Đồ mắt đuiii! –Uyên tức giận không nói được gì vì có cô lao công đứng trong. Nàng hậm hực đi vào thang máy và ấn tầng 12. Gương mặt xinh xắn của Uyên bỗng đỏ lên vì xấu hổ. “Cái tên chết tiệt này, bộ đến cái thang máy cũng không biết bấm sao”. Uyên hậm hực.

-“Dễ thương quá…” –Lý mập không dám nói gì, nó chỉ liếc nhìn Uyên. Lúc nãy vào thang máy vì luống cuống và mải để ý đến Uyên nên nó bấm nhầm lên tận tầng 29, bảo sao thang máy đi lâu hơn bình thường.

-Tinh!!! –Sau một lúc, thang máy dừng ở tầng 12, nơi làm việc của Uyên và Lý mập. Cửa thang máy vừa mở ra thì Uyên quay lại chào bác lao công và đi thẳng ra ngoài. Lý mập cũng lẽo đẽo chạy theo nàng. Uyên không thèm nói gì, hậm hà hậm hực đi về phòng của mình.

Đây là khu vực tầng 12, nơi làm việc của phòng Sale, phòng kế toán, trợ lý, và giám đốc. Một lúc sau, Lý mập lò dò tới phòng Uyên.

-Cộc! cộc! Uyên ơi! –Lý mập đứng ngoài gọi cửa.

-Cạch! Gì nữa? –Uyên mở cửa thấy Lý mập đang cầm trên tay một cốc trà sữa vị mà nàng thích.

-Tớ xin lỗi cậu… Tớ không cố ý làm cậu xấu hổ lúc nãy… -Lý mập đưa cốc trà sữa cho Uyên.

-Hừ… -Uyên quay người đi vào trong phòng nhưng vẫn để cửa, thấy thế Lý mập liền đi vào trong cùng Uyên, nó đặt cốc trà sữa lên bàn rồi bẽn lẽn ngồi xuống ghế sofa trong phòng Uyên.

Uyên chẳng thèm nói gì, nàng chỉ ngồi ở bàn làm việc và gõ máy tính. Một lúc sau liếc lên thấy Lý mập vẫn chưa đi, nó ngồi im như khúc gỗ ở đó. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Cậu đến đây chỉ để xin lỗi thôi à? Hay định chụp trộm tôi tiếp? –Uyên lạnh lùng nói.

-Không phải thế… Tớ… Muốn giải thích về mấy bức ảnh đó… -Lý mập ấp úng, hóa ra nó muốn giải thích với Uyên tại sao lại chụp lén nàng nhiều vậy, bởi vì đối với nó lòng tự trọng và tư cách quan trọng hơn cả, nó chỉ sợ làm mất lòng Uyên, sợ hơn mọi thứ trên đời.

-Huh! Tôi hiểu, cậu không cần phải giải thích đâu… -Uyên biết thừa nó chụp mấy thứ đó về để làm gì, nghĩ đến cảnh nó thủ dâm với ảnh của nàng Uyên thấy rùng hết cả mình. Đồ bệnh hoạn, tên thất bại… Đấy là lý do chính khiến nó chưa có người yêu.

-Không phải… Là vì chồng cậu… -Lý mập ấp úng, nghe nó nói đến đây Uyên liền ngó đầu ra khỏi chiếc màn hình máy tính và nhìn nó.

-Chồng tôi á? Anh Phi? –Uyên tò mò.

-Ừ… Anh ấy nói tớ để ý cậu… Nên là… Tớ mới chụp nhiều như thế… -Lý mập lôi Phi ra để giải thích cho sự biến thái của mình, nó thà bất tín với Phi còn hơn làm Uyên mất lòng.

-Để ý?... Anh ấy nhờ cậu từ bao giờ? –Uyên nhíu lông mày lại suy nghĩ. Biết nó đang giải thích cho sự biến thái của nó nhưng Uyên biết thừa anh Phi không bao giờ bảo nó chụp ảnh nhạy cảm của nàng như thế. Việc nó dùng ảnh nàng thủ dâm không thể thay đổi rồi, nhưng cái Uyên suy nghĩ là việc anh Phi nhờ nó theo dõi nàng… Tại sao?

-Cách đây mấy ngày thôi… Bảo tớ để ý cậu… Nhưng không phải theo dõi đâu… -Lý mập ấp úng.

-Trời ạ… Có gì đâu mà theo dõi… -Uyên thở dài, chắc anh ấy lo lắng nàng với giám đốc Quang. Nếu là mấy ngày trước chắn chắn có liên quan đến chuyện ở sân bay rồi, chỉ vì nàng phải về sớm đi làm mà anh ấy nhờ cả Lý mập theo dõi, trời ạ.

-Ừ… Vì biết cậu không có gì hết nên tớ cũng muốn nói với cậu, tớ không muốn giấu cậu điều gì cả!–Lý mập nói vậy làm Uyên nhắm mắt lại thở dài, nghĩ cho cùng nó biến thái cũng vì nó thích mình quá. Dù gì nó cũng không hẳn xấu, cũng biết khai ra chuyện anh Phi nhờ nó theo dõi.

Hóa ra cũng vì ông Quang, anh ấy tính hay ghen lại gia trưởng. Phi làm thế này Uyên cũng thấy bình thường vì nàng rất hiểu tính chồng, thôi thì để anh ấy yên tâm công tác nàng cứ coi như chưa biết gì vậy. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

Thì ra mấy ngày nay cứ thấy thằng Lý mập liên tục đi theo mình, mới đầu cũng nghĩ nó chỉ lẽo đẽo đi theo như bình thường thôi, nhưng tần suất nhiều hơn rất nhiều nên Uyên thấy lạ nhưng giờ nàng đã hiểu nó làm thế là vì Phi.

-Tớ sẽ không theo dõi cậu đâu, tớ sẽ bao cáo giả với anh Phi, cậu đừng lo, anh em cùng công ty với nhau… -Lý mập thấy Uyên dịu dịu nó bắt đầu hắng giọng oai tơ sĩ diện.

-Ai anh em với ông… Tôi vẫn hơn tháng ông đấy! Là chị! Hiểu chưa! –Uyên bặm môi rồi nói, nàng thấy Lý mập vẫn cứ trẻ con như ngày nào, nó không chịu trưởng thành hay sao á.

-Ừ ừ… Thì tớ đang thí dụ… Hì hì… -Lý mập gãi đầu gãi tai.

-Về chuyện đó… Ông cứ làm như những gì anh Phi nói đi, anh ấy yêu cầu gửi gì ông cứ gửi, kể cả lúc tôi ngủ trưa, không phải lo đâu… Tôi cho phép! –Uyên thở dài và nói với Lý mập, nàng làm vậy cũng vì chồng mình, nàng muốn anh ấy có một tâm lý thoải mái nhất để tiếp tục dự án ngoài kia, chứ nếu không anh ấy suốt ngày ghen tuông lo lắng thì sao mà làm việc được chứ. Vẫn là Uyên tâm lý và thấu hiểu chồng.

-Làm vậy được á… -Lý mập đần mặt ra, nó không hiểu sao Uyên lại kệ cho nó theo dõi.

-Cậu không cần thắc mắc đâu, cứ làm theo lời tôi là được rồi… -Uyên thở dài và không muốn giải thích gì vì Lý mập nó đần lắm nó sẽ chẳng hiểu được tình cảm vợ chồng chịu hy sinh vì nhau là thế nào.

-Tuân lệnh! –Lý mập đứng phắt dậy và dơ bàn tay lên trán như chào điều lệnh. Điều này khiến Uyên nhăn mặt lại.

-Tuân lệnh gì chứ… Trời ạ… -Nàng lắc đầu và mang son ra tô lại môi cho đỏ.

-Cậu bôi son à? Cậu đi đâu đấy! –Lý mập cầm cốc trà sữa đặt lên bàn làm việc của Uyên.

-Đi đâu kệ tôi! –Uyên cau mày lườm thì Lý mập cười hề hề.

-Thôi tớ về phòng nha! Mốt tớ có lẽo đẽo theo cậu thì đừng giận nha! –Lý mập vẫy tay và cười rất tươi.

-Ừm… -Uyên ừ một cái rồi đứng dậy, nàng cầm túi xách đi ra ngoài.

Lý mập đứng từ xa và thấy Uyên không đi qua phòng mình mà đi thẳng lên phòng giám đốc Quang. Hóa ra lên phòng giám đốc, cậu ấy lên đó để làm gì nhỉ, còn bôi son nữa… Sao lại bôi son nhỉ, môi cậu ấy bình thường cũng đã đỏ rồi mà… Lý mập thắc mắc nhưng chẳng thể giải thích nổi vì đứa tồ tệch như nó làm sao có thể hiểu được.

… Lúc đó bên phòng tay Quang. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Nữ giám đốc của anh!!! Trời ơi em đẹp quá! –Tay Quang thấy Uyên liền đứng dậy đi tới, với gương mặt xấu xí sở khanh thì tay Quang cũng cao cỡ bằng Uyên nhưng người hắn to và đậm.

-Anh… Em nói mấy lần rồi anh đừng nói chuyện với em kiểu đó… Em có chồng, anh có vợ, nói kiểu đó khác gì tán tỉnh chứ… -Uyên cau mày lại.

-Ừ ừ… Anh xin lỗi… Nào em! Em có chuyện gì mà lại sang phòng anh thế này, đến thăm anh à? –Lão Quang đặt tay vào hông Uyên và đưa nàng tới ghế sofa ngồi.

-Và cũng đừng chạm vào người em! –Uyên cau mày gạt tay của lão Quang ra và ngồi xuống ghế.

-Ừ! ừ! Lỗi anh! Lỗi anh làm thiên thần khó chịu… -Tay Quang tiếp tục buông lời tán tỉnh Uyên.

-Hmm… -Uyên thở dài rồi nhìn lão Quang.

-Anh đang lắng nghe em đây! –Lão Quang thấy Uyên nhìn mình chằm chằm liền có chút lúng túng nhẹ.

-Một hai ngày nữa em đi du lịch với bố… Lần trước em có xin phép anh rồi đó… Anh nhớ chứ? –Hóa ra Uyên đến đây chỉ để thông báo sẽ đi du lịch với ông Lý trong vòng vài ngày nữa.

-Ừ! Anh nhớ chứ! Từng câu từng chữ phát ra từ miệng em, anh đều ghi nhớ trong này… -Lão Quang nói và đập tay vào ngực.

-Hmm… -Uyên thở dài, bộ mỗi lời nói ra đều phải trêu ghẹo tán tỉnh mới chịu được sao. Mặc dù mới đầu khó chịu nhưng ngày nào nàng cũng nghe lão Quang tào lao kiểu này đến quen rồi.

-Em… Nhớ mua quà về cho anh nhé! –Lão Quang bất chợt nắm tay Uyên và nói.

-Ơ! –Bị bất ngờ Uyên liền rụt tay lại nhưng trông nàng có vẻ luống cuống.

-Em nhé! –Lão Quang mỉm cười và nhìn thẳng vào đôi mắt thiên thần của Uyên.

-Được rồi!… Em sẽ mua quà về… -Uyên nói với gương mặt hơi ửng hồng.

-À Không… Chỉ cần em về với anh, em sẽ là món quà lớn nhất của anh rồi! Không phải mua gì đâu em! –Lão Quang cười và ngồi dịch gần hơn với Uyên.

-Gì vậy? –Uyên nghiêng người ngửa ra sau khẽ tránh né khi thấy lão lao đến. Trong lòng nàng có chút xấu hổ với trái tim đập mạnh và nhìn chằm chằm vào mặt lão. Cái kiểu tấn công này khiến nàng thấy nửa khó chịu nửa lúng túng.

-Em đi chơi thật vui nhé! Có gì về kể cho anh nghe với! –Tay Quang nắm tay Uyên lần nữa.

-Sao lại kể với anh? Em sẽ kể cho chồng em! –Uyên tiếp tục rụt tay lại và đứng dậy, mùi thơm của Uyên thoang thoảng khiến tay Quang cứng hết cả người, chưa kể lúc nàng đứng dậy mu bướm của nàng ở sát mặt lão Quang khiến lão sướng rơn, chim cửng cứng đơ trong quần.

-Em… Anh muốn nghe em kể, em kể cho chồng xong kể cho anh cũng được mà… -Lão Quang cười hề hề, trông mặt nhơn nhơn thấy ghét. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Trơ trẽn! –Uyên cau mày nói nhỏ một câu rồi đi ra ngoài. Tay Quang thấy Uyên có chút tức giận hắn càng thấy hứng thú. Vì hắn cảm thấy càng ngày Uyên càng không có nhiều phản ứng tiêu cực như xưa.

-Mà anh này! –Bỗng Uyên quay lại.

-Anh đây em! Hề hề… –Lão Quang có chút giật mình nhưng ngay lập tức đã định thần trở lại.

-Lần sau anh nhắn tin với em thì nhắn nghiêm túc một chút nhé, em hay ở cạnh chồng em, ngộ nhỡ anh ấy có đọc được sẽ không hay… -Uyên nhíu lông mày lại. Mặc dù nàng vẫn tin chồng sẽ không đọc tin nhắn của mình, nhưng nàng dặn tay Quang như vậy để đề phòng khi anh Phi ở cạnh, nếu có lỡ liếc mắt sang thì anh ấy lại giận thì mệt lắm. Và nàng đã nghĩ có khi ở sân bay anh ấy cũng liếc thấy lúc nàng nhắn tin với lão Quang rồi nên mới ghen như vậy.

-Anh sẽ lắng nghe trái tim mình, và em là trái tim của anh! Anh hiểu mà… Chụt! –Tay Quang cười và lườm yêu Uyên, sau đó lão hôn gió một cái khiến Uyên nhăn mặt rồi quay người đi thẳng.

-Thật là trơ trẽn mà… -Uyên thở dài lắc đầu và đi thẳng về phòng.

Lão Quang nhìn Uyên đi khỏi phòng mà nuốt nước bọt khi nghĩ đến cặp mông to tròn của nàng đánh sang hai bên. Lão chỉ ước được thúc vào đó thì sướng biết mấy. Lão vắt chéo hai chân, rút xì gà ra để hút, hắn nheo mắt lại và cười nham hiểm khi lão là kẻ hiểu tâm lý của con gái hơn cả. Lão biết Uyên vắng chồng lâu ngày, là một cô gái trẻ đẹp thiếu hơi dương nên dù có kiên cường đến đâu, khó tính đến đâu, một lòng một dạ thủy chung đến đâu thì cũng phải lung lay, dù ít hay nhiều.

-Hết sảy! –Lão Quang đứng dậy nắm đấm lại dậm chân một cái cười sướng khi nghĩ tới cặp vú to và mông to tròn của Uyên, đôi môi đỏ ấy, lão lại muốn hôn vào đó lần nữa rồi, lúc nãy suýt chút nữa lão không chịu được nhưng sợ bị ăn tát nên không dám.

Là một kẻ mang danh “thần địt”, lão cũng là một tay chơi khét tiếng, là một kẻ săn gái khéo léo của thời đại mới, chưa một cô gái nào hắn nhắm đến mà không gục ngã. Nhiều lắm chỉ trong một tháng… Nhưng ở Uyên hắn đã gặp phải một khối kim cương cứng rắn, quyết đoán và mạnh mẽ lớn nhất trong cuộc đời. Nhưng đối với một kẻ chinh phạt như hắn, hắn lại thấy thật sự thú vị. Chưa bao giờ hắn hứng thú đến mức này.

Bọn trẻ nó có câu chế của Tào tháo rất hay: “Chỉ có vợ của kẻ địch mới làm ta rung động” quả không sai… Mặc dù không cùng đẳng cấp với tập đoàn của Phi, nhưng trong mắt tay Quang Phi đã là thiên địch từ lâu, kể từ lần Phi đấm Quang một trận lên bờ xuống ruộng, hắn càng muốn chinh phục Uyên, bởi hắn biết đặc điểm của Phi và Uyên thế nào… Nếu đi công tác lâu như vậy thì cái bướm xinh đẹp kia chắc chắn đang rất thiếu thốn rồi đây… Lão Quang vừa xoa chim vừa tưởng tượng đến cơ thể Uyên.

…. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

Tối đến, Sau khi tắm xong, Uyên lên giường đắp chăn nghịch điện thoại, còn Như ngồi làm luận văn ở bàn làm việc của Phi. Vì phòng Uyên rất ngăn nắp gọn gàng, nên hễ có gì mới là nàng nhận ra ngay. Lúc này trên bàn xuất hiện một số giấy tờ trông khá lạ. Uyên cầm lên thì đó là hồ sơ và biểu mẫu của trường RMIT.

-Như ơi, cái gì đây? –Uyên đọc qua thì đó là biểu mẫu xin chứng chỉ.

-Dạ, mấy hôm nữa em đi từ thiện đấy chị, em cũng báo với chị từ lâu lâu rồi đó! –Như quay lại ngậm bút vào mồm mút.

-Thế à? Mày đi hôm nào? Mấy hôm nữa chị cũng đi du lịch với bố Lý!

-Khoảng 3 ngày nữa ạ…

-Cái gì? 3 ngày nữa chị cũng đi, thế mày bảo bố chưa? Bố Lưu ý –Uyên có chút lo lắng vì cả hai chị em lại đi đúng ngày thế này.

-Em nói qua cho bố rồi ạ… -Như vừa nói vừa quay lại làm bài luận văn.

-Ừm, vậy được rồi, ông ấy có nói gì không?

-Bố chỉ hỏi em đi mấy ngày thôi, bố cũng không nói gì đâu ạ… -Như vẫn cặm cụi vừa làm bài vừa nói chuyện với chị.

-Hmm… Vậy cũng tốt, chị cũng không muốn mày ở nhà một mình với ông ấy khi chị vắng nhà… -Uyên cau mày lại nghĩ đến thói sở khanh bệnh hoạn của ông bố chồng, nàng mà đi vắng kiểu gì ông ta chả gạ gẫm cái Như. Con bé thì ngây thơ… Nghĩ lại chuyện lần trước, con bé làm tình với ông ta rồi, con cu to tướng đó không phải không có ảnh hưởng đến tâm lý của con bé…

-Thật ý chị nhờ… Bố dê lắm ý… -Như bỗng quay lại nhìn chị cười.

-Sao thế? Điệu cười đó là sao? Mồm nói một đằng miệng cười một nẻo hả? –Uyên cau mày.

-Không ạ, em thấy… chuyện đó ý… Cái hôm ấy ấy đó… -Như nheo mắt lại nhìn lên trần nhà như thể đang nhớ lại vậy. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Thôi! Thôi! Stop!!! Đừng nghĩ đến chuyện đó nữa… -Uyên đỏ mặt chùm chăn và quay lưng lại với Như. Như cười khúc khích khi thấy chị ngại ngùng cỡ đó. Cũng phải thôi vì hôm ấy chính chị ấy đã là người bắt đầu trước…

Tuy nhiên việc tày trời đó nàng và chị không hề coi nhẹ, chỉ là giữa hai chị em nói chuyện thoải mái hơn một chút. Lần nào nhắc đến cũng xấu hổ, cũng cảm thấy điên rồ tại sao lúc đó lại làm được như vậy chứ… Nghĩ lại thì thật khó hiểu, cảm giác như cả hai chị em bị cuốn và một cơn bão cảm xúc rạo rực và khoái cảm không thể cưỡng lại được vậy.

-À mà chị ơi, chị đi với bố Lý thì cái Thư sẽ ở nhà một mình… À không, có ông lão ở cùng nó mà nhờ. –Như ngậm bút và nhìn lên trần nhà.

-Không phải lo, bố thuê bảo an rồi… -Uyên nói vọng ra từ trong chăn… Tuy nhiên Uyên có chút lo lắng, nàng cũng không muốn để lão ăn mày ở cùng cái Thư chút nào vì con bé mới học lớp 11. Nhưng nghĩ lại thì tính lão ta cũng nhát với lại không phải dạng người xấu nên nàng tạm thời yên tâm, ở trong cái biệt thự đó có hai người còn hơn không. Tuy nhiên hôm đó nàng vẫn phải nhắc nhở lão một chút.

-Vâng ạ… -Như cũng có chút lo lắng, nhưng nghĩ đến em gái mình cũng giống chị Uyên không phải người dễ bắt nạt nên nàng cũng tạm thời yên tâm.

… Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

Ba ngày sau…

-Bố ở nhà giữ gìn sức khỏe nha! Hi hi… -Như đứng vẫy tay chào ông Lưu.

-Bọn con đi đây, mấy hôm nữa bọn con mua quà về cho bố! –Uyên nhìn ông Lưu một cái rồi quay mặt đi luôn vì nàng vẫn ngại ông chuyện đó, chuyện chủ động sang làm tình với ông khi tức Phi. Nên từ hôm ấy đến giờ nàng vẫn phải tránh mặt ông, nghĩ lại mấy ngày tới ông lủi thủi ở nhà một mình nàng lại thấy có chút thương cảm, vì dù gì ông cũng già rồi, không ghét vì ông đối xử rất tốt với hai chị em, chỉ ghét cái thói suốt ngày đòi chuyện đó, gạ gẫm đủ kiểu.

-Ừ! Các con đi đi… Gì mà rủ nhau đi cùng lúc thế? Khà Khà! –Ông Lưu cười và đứng ở cửa, ông nhìn chị em chúng nghĩ như thể cả hai rủ nhau đi cùng ngày để tránh mặt ông bố già này thì phải.

-Bọn con cũng không nghĩ sẽ đi cùng ngày bố ạ… -Như đứng lại với ông Lưu trong khi Uyên đi vào gara lấy xe ô tô.

-Này con… Nhớ về có quà cho bố đấy! Khà! Khà! –Ông Lưu cười cợt và ghé vào Như nói với ánh mắt gian manh. Như liếc mắt thấy bố ghé vào người và nhìn vào cổ áo liền mở to mắt che tay lại nhìn bố chằm chằm và dần hiểu ý.

-Không… Cái đó con không biết đâu ạ… Thôi con đi đây ạ… -Như ấp úng vội vàng đẩy hai cái vali chạy ra xe với chị Uyên.

Ông Lưu đứng ở cửa cười khà khà và nhìn theo dáng Như, con bé hôm nay mặc chiếc quần jean bó sát nhìn mông cũng to không kém gì chị nó rồi. Ông tự cảm thấy mình thật may mắn khi có hai đứa con dâu xinh đẹp cỡ này. Đã vậy sau khi làm chuyện đó với chúng, ông không bị chúng hận hay thù ghét gì cả… Có khi nào vì ông đã “làm tốt” công việc của mình lúc đó?

Có lẽ vì chúng là những cô gái được ông Lý nuôi dậy rất tốt, mặc dù mỗi đứa mỗi tính nhưng có điểm chung là hiểu chuyện, chắc chúng nó không muốn gây mất hòa khí trong gia đình, muốn một cuộc sống yên ổn hạnh phúc nên mới không làm to lên.

Vì thế đây sẽ là bí mật của riêng ông với chúng, thật là tuyệt vời, một cảm giác rạo rực khó tả khi ông là bố chồng mà có những sợi dây liên kết riêng với hai con dâu. Những sợi dây mà hai thằng con trai ông không hề biết. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại có khi ông mới là người cân bằng lại cuộc sống của chúng mới phải.

Tuy không hẳn thừa nhận nói ra nhưng những điều đó cả ba đều ngầm hiểu… Ông Lưu cười sướng vì không ngờ đến cuối đời lại trúng số độc đắc cỡ này. Và ông tin rằng mình sẽ vẫn còn cơ hội với chúng, bởi ông đã hiểu dần tính cách chúng rồi, chồng thì vắng nhà, ngày nào ông cũng gặp chúng, không có cơ hội lúc này thì lúc khác... Điều quan trọng cả hai chị em đã được “thử” qua con cu này của ông, nói không nhớ là sai, không biết sau vụ đó chúng đã nói chuyện gì với nhau nhưng ông khẳng định cả hai đã biết đến mùi sung sướng đó. Ông Lưu cười và nhìn xe của Như và Uyên đi khuất ông mới ra đóng cổng.
tiếp tục giải phóng nô lệ đi mày.
Bọn nó đéo khác gì đám dân đen trong ngụ ngôn hang động của plato
 

TungGold

Yếu sinh lý
địt mẹ thằng chó đấy nó inbox tao xin tao lậy tao các thứ mua hứa sẽ chỉ đọc không mang ra ngoài, đấy mày xem đi, nó đăng mẹ luôn =))) bọn đọc chùa là vậy đấy
Thằng sống nhục anh nhỉ, đời chắc cũng cực khổ nghèo hèn, đi xin nhưng trong lòng đầy tâm cơ bẩn thỉu, ngoài chắc cũng sống bẩn lắm, cỡ này ngta gọi là xúc phạm con người.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo