-Ui dào! Con bé Uyên đây phải không? Chẹp! Chẹp! Chẹp! Cao lớn xinh gái hơn người rồi! Ông nhé! Ông là ông có phước lắm đó! Ba cô con gái cô nào cũng xinh cũng đẹp như tiên! –Bà cô nhìn Uyên khen hết lời. Làm Uyên xấu hổ chỉ biết cười.
-Khà! Khà! Con gái cả của tôi! Vợ mất sớm, thành thử ra là đi không có ai nên con bé nó đi cùng kể cũng đỡ tủi! –Ông Lý cười nói nghiêng cả người.
-Nào mấy ông bà có lên xe không, tâm sự sau đi! Em chào thủ trưởng! Khà! Khà! Em mời thủ trưởng lên xe! –Một ông bác đầu tóc bạc phơ ngó xuống xe vừa cười vừa nói nhưng vẫn không quên chào ông Lý sếp cũ của mình.
-Thủ trưởng cái gì nữa Khà! Khà! Thôi ta đi con! Ông ở nhà giữ sức khỏe, đóng cổng hộ tôi nhé! –Ông Lý cười nói với lão ăn mày và đi cùng Uyên lên chiếc xe giường nằm 20 cabin. Mấy ông bà bạn của ông Lý nhìn lão ăn mày thấy khúm núm chắc là người ở nên cũng chẳng muốn bắt chuyện cùng, chỉ cười một cái rồi lên xe.
-Anh chị em cô bác nhà mình lên xe chưa ạ? Cháu xin phép xuất phát nhé! Đi thôi anh ơi!!!!! –Tay phụ xe đập bồm bộp vào hông chiếc xe và nhẩy tót lên xe. Trong chất giọng nhanh nhẹn đó đã pha lẫn một chút yểu điệu. Tay phụ xe vừa lên xe đã nhìn ông tài xế âu yếm, hóa ra họ là một cặp đôi đồng tính.
… Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Một tiếng sau khi xuất phát, cả xe vẫn rôm rả nói chuyện với nhau. Chỉ có điều, khi chiếc xe di chuyển đến nhà ông Lý đón hai bố con cũng là hai hành khách cuối cùng nên thế tất cả cabin phía trước đều có người nằm kể cả hàng trên hay hàng dưới, trái hay phải. Chỉ còn duy nhất một cabin phía dưới ở giường trên, nên Uyên đã đi thẳng xuống đó và túm lại váy trèo lên tầng hai.
Vì là xe Vip nên đây là loại cabin đôi, rất rộng, vừa hai người lớn nằm. Lúc này Uyên đang nằm trên phía bên tay phải nếu nhìn từ dưới xe lên. Đối diện Uyên là một cabin đựng chăn gối và đồ dùng, đằng sau là một cái cốp nhỏ thẳng đứng. Phía dưới cùng hàng với nàng là một đôi vợ chồng già, phía bên trái hàng dưới cũng là một đôi vợ chồng già. Bởi vì chuyến đi này chỉ có duy nhất Uyên là người trẻ tuổi còn đâu đều là đồng nghiệp của bố nàng đã nghỉ hưu.
Uyên nhíu lông mày lại, vậy bố mình sẽ nằm đâu đây? Ông ấy còn đang mải nói chuyện dưới kia, mà hàng giữa chỗ đi lại kia lại không có chỗ ngủ, nó là một mặt phẳng ốp gỗ… Chắc bố sẽ lên ngủ với mình rồi… Ngay từ đầu bố mình có nói chuyến đi này là dành cho những cặp vợ chồng già nên có lẽ họ đã thuê chiếc xe này. Như vậy bố sẽ chẳng nằm được với ai.
-Ha ha ha ha… Thôi ta nói chuyện sau nhé các ông! Tôi thấy mấy cụ ngủ say sưa hết rồi lát lại dậy bảo máy bay địch oanh tạc thì chết dở Khà! Khà! Khà! –Mấy ông bà ngồi dưới nói hàng trăm câu chuyện với nhau mà vẫn chưa kết thúc. Lúc này ông Lý đề nghị dừng ở đây cho mọi người ngủ thì đám đông mới bắt đầu giải tán.
Thấy bố chuẩn bị lên, Uyên dịch vào trong để cho bố nằm cạnh mình, tuy hơi ngại vì lớn rồi mà vẫn nằm với bố thế này nhưng không còn cách nào khác nữa. Nàng nghĩ nếu anh Phi mà biết chắc anh ấy sẽ mắng nàng mất, bởi vì trong từ điển của anh ấy chẳng bao giờ có chuyện con gái nằm cùng giường với bố như vậy.
Một lúc sau, Uyên thấy bố mình cứ đứng dưới, thi thoảng thò đầu vào trong cabin phía dưới nói gì đó. Vì đây là cabin đôi nên cái nào cũng có rèm che chắn rất riêng tư. Lúc bố bò xuống chiếc giường ngay dưới chỗ nàng nằm, nàng mới nghe thấy giọng bố Lý.
-Này… Ông à… Tôi hết giường rồi… Bà có thể lên nằm với cháu nhà tôi… Tôi nằm với ông nhà được không? –Giọng ông Lý thều thào nhưng cũng đủ để Uyên nghe thấy. Hóa ra bố đang ngại nằm với mình và đang đi thuyết phục mọi người đổi chỗ.
-Ông chịu khó ông à, sáng mai đến điểm rồi ta tính sau! Bà nhà tôi say xe, nằm dưới quen rồi… Ở trên nó lắc lắm… Mà con gái ông chứ có phải ai đâu mà ngại! Thôi ông chịu khó nhé ông Lý! –Ông cụ trong cabin phía dưới nói khiến ông Lý khó xử chỉ biết cười.
-Thôi lên nằm với cháu nó đi! Gường này rộng lắm ông Lý –Một bà cô ở cabin bên cạnh thò mặt ra khỏi rèm và nói. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Ừ… Thôi thế tôi không làm phiền các bác nữa… Tôi xin phép! –Ông Lý cười và đứng dậy. Đập vào mắt ông lúc này là ánh mắt cau có của Uyên đang nhìn ông chằm chằm.
Uyên không nói gì vì nàng không muốn gây ra tiếng động nên nàng dơ một ngón tay thon dài của mình lên chỉ xuống đệm ý nói bố lên đây mà nằm, sao mà lắm sẹo vậy.
-Con à… Con nằm dịch vào một chút… -Ông Lý nắm lấy thanh chắn và trèo lên, thôi đành vậy chứ chẳng còn chỗ nằm nữa rồi. Nhưng điều ông lo lắng không phải là giấc ngủ mà là vẫn đề đụng chạm với Uyên. Vì trước đến nay ông biết con bé tính khó đăm đăm, không giống Như nên chỉ sợ nó nói. Ai dè nó cũng để mình nằm cạnh thế này.
Ông Lý trèo lên giường và nằm xuống, điều đầu tiên ông cảm nhận được là phần đùi mịn màng của con bé vừa chạm vào cái đùi đầy lông của ông. Sau đó là mùi thơm thoang thoảng rất dễ chịu của con gái. Chiếc giường cũng không phải quá rộng, vừa đủ hai người lớn nằm nhưng cơ thể lại chạm hết vào nhau.
-Con à… Con nằm thoải mái không con? –Ông Lý nằm xuống vặn vẹo một chút. Sau đó kéo chăn đắp cho cả hai bố con vì điều hòa trên xe phả trực tiếp xuống khá lạnh.
-Suỵt! Bố nói bé thôi cho các bác ngủ… Bố ngủ đi… -Uyên nói và quay lưng lại với bố để nghịch điện thoại. Nàng chổng bộ mông to về phía ông Lý, khiến tay ông khẽ chạm vào mông nàng. Vì giường vừa đủ nên Uyên hiểu và nàng chẳng nói gì cả, dù gì cũng là bố mình.
Lúc này, ông Lý đang mặc một chiếc áo phông, quần đùi, đi tất, chiếc giầy da của ông đã ném gọn vào một góc phía dưới sàn rồi. Thật không hiểu nổi phong cách ăn mặc của mấy ông bác có tuổi ở thời đại này.
Còn Uyên, nàng mặc một chiếc váy liền đến đầu gối, đi biển mà nên nàng chủ yếu mang váy và bikini chứ quần áo không có nhiều. Nên thế lúc này ở tư thế nằm xoay qua xoay lại, chiếc váy nàng dần tốc lên đùi và bị tay ông Lý chạm vào.
Ông Lý hồi hộp chưa ngủ được nên ông lấy điện thoại ra đọc báo, vì hai bố con cũng là những người khá cao, chân rất dài nên phải thay đổi tư thế liên tục nếu không sẽ khá mỏi. Đọc báo một lúc ông thấy chóng mặt lại cất đi nhắm mắt. Nhưng càng nhắm mắt ông càng để ý đến cơ thể của Uyên. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Con bé xoay người liên tục, tay ông thường xuyên chạm vào đùi và mông nó… Mẩy quá, mềm nữa… Uyên quay phải, nằm thẳng, rồi lại quay phải chứ chưa dám quay trái vì quay trái là quay mặt sang bên bố. Nhưng cuối cùng do nàng quá mỏi rồi nên đành quay sang trái.
Lúc này ông Lý đang nằm thẳng, ông cảm nhận được bộ ngực của con bé đang chạm vào bắp tay mình, cơn hưng phấn lớn dần lên, cuối cùng không chịu nổi hơi ấm này của con bé, sự nhạy cảm đã phá vỡ chút cố gắng cuối cùng của ông, chim ông đã cửng cứng đơ trong chiếc quần đùi.
Ông Lý nằm im bất động, bởi vì ông biết tính cái Uyên khác cái Như… Nhưng nghĩ lại thì đợt trước con bé là người bắt được ông đang nằm ở giường cởi truồng nắm chim. Hình ảnh đáng xấu hổ như vậy mà con bé không ghét ông thậm chí còn lo lắng và đưa ông đi khám. Nghĩ con gái cũng thương mình nên ông thở phào nhẹ nhõm, dù gì đây cũng là tình huống bất khả kháng rồi…
-Con ơi… Con thấy chật à? Hay để bố xuống dưới nằm đất nhé! –Ông Lý thấy Uyên quay người nhiều liền hỏi.
-Dưới đất có gì nằm đâu bố, bố cứ nằm ở đây đi… Tại cái chăn này… Ạ…. –Uyên thò tay ra sau lưng kéo một cục chăn sau lưng nàng rút ra.
-Đó… Thoải mái hơn rồi bố ạ… -Uyên cười, hóa ra vì cái chăn lúc nãy nàng kéo nhiều quá để gác chân, nên nó vun thành một cục sau lưng nàng nên mới hơi chật như vậy.
-Ừ… Thoải mái hơn hẳn… Mà con không ngủ hả? –Ông Lý nói thầm và liếc sang Uyên. Lúc này ánh sáng trong xe đã tắt hết sạch để cho mọi người ngủ. Chỉ còn tiếng nhạc không lời du dương nhẹ nhàng khẽ vang lên.
-Bố nói nhỏ thôi… Có gì bố nhắn tin qua bên con… Đây này… -Uyên chỉ vào điện thoại, vì nàng là một người ý tứ nên không muốn mình bị đánh giá chút nào, với lại nếu trên xe toàn người già chắc chắn người ta sẽ rất khó tính và thuộc típ khó ngủ nên tuyệt đối phải giữ trật tự.
Ông Lý không nói gì, ông nhìn vào gương mặt xinh xắn của Uyên đang bị ánh sáng điện thoại hắt vào. Con bé với cái Như giống nhau quá… Xinh như hai chị em sinh đôi vậy… Tuy nhiên nhiều lúc ông cảm thấy gương mặt con bé lại giống mẹ nó hơn cả. Có lẽ vì do cái tính ương bướng khó ở này của nó. Đấy trong khi lướt điện thoại mà lông mày vẫn cau vào được.
Một lúc sau, ông Lý nằm mãi không ngủ được khi ngực con bé liên tục chạm vào cánh tay ông, phía dưới tay ông cũng thi thoảng chạm vào đùi Uyên. Theo như ông dự đoán nếu nằm tư thế này bàn tay ông ít nhiều sẽ chạm vào bướm con bé nhưng ông để tay ở đó mãi chẳng thấy đâu, có lẽ con bé đang cong mông về đằng kia, vì dù gì nó cũng biết ý biết tứ, chính vì con bé cong mông vào thành xe nên ngực con bé mới chạm vào tay ông nhiều thế này.
Lúc sau Uyên lại xoay người quay lưng về phía ông Lý, thấy vậy ông Lý mới có cơ hội trở mình, ông nằm quay về hướng Uyên như tư thế úp thìa. Do phải xoay mình nên ông Lý không để ý được lực xoay, ông xoay hơi dứt khoát nên vô tình chọc con cu cứng đơ của mình vào mông con bé. Cả ông Lý và Uyên đều giật mình khẽ lùi ra.
Một lúc sau, chiếc xe vào cua ông Lý lại bị đẩy đến chỗ Uyên làm con cu to tướng của ông chọc mạnh dí sát vào mông con bé. Uyên lúc này cau mày lại, nhưng nàng biết không phải do bố mình. Uyên xấu hổ, nàng lại nghĩ đến chuyện lần trước khi dùng tay giúp bố thủ dâm. Lúc đó ông say rượu nên không biết gì cả.
Giờ đây, dương vật ông lại cương cứng thế này, nàng biết một phần cũng do căn bệnh “quá nhạy cảm” của ông ấy. Sơ hở là cửng lên rồi, còn chưa kể nằm sát với nàng thế này. Âu đó cũng là phản ứng bình thường của đàn ông. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Chiếc xe tiếp tục di chuyển và vào cua nhiều hơn, dương vật ông Lý liên tục chọc vào mông Uyên, ông càng dịch ra thì đẩy vào càng mạnh. Điều này càng khiến ông Lý thấy khó chịu, chim càng cửng to hơn. Đến khi đạt mức cực đại thì nó lại càng khó chịu vì chim ông rất dài, nó chọc lên trên chiếc quần đùi căng hết cả ra.
Bị huých vào mông hơi nhiều, Uyên bỗng quay lại cau mày nhìn bố… Ông Lý nhìn Uyên cười ngại. Lúc này ở cabin của ông Lý và Uyên vẫn đang bật cái đèn ngủ màu xanh nên hai bố con nhìn khá rõ biểu cảm của nhau, tình huống thật ái ngại nhưng ông Lý không biết phải làm thế nào. Nếu đây là Như có khi con bé lại giúp ông rồi đó. Nhưng khổ nỗi đây là Uyên nên ông rất lo lắng.
-Bố… Không cố ý… -Ông Lý ghé vào tai Uyên nói thầm khi thấy con bé giận rồi.
-Huhh… -Uyên bặm môi lại và lườm ông một cái rồi quay đi. Một lúc sau nàng đưa cho ông cái điện thoại… Trong đó có ghi:
“Con không trách bố, bệnh của bố dạo này thế nào rồi? Có bị tái phát nữa không?”… Hóa ra Uyên lườm không phải vì nghĩ bố biến thái, mà do nàng lo cho bố mình, nằm thế này không thể tránh khỏi, nếu cương lên thì có nghĩa bệnh đã tái phát rồi, mà nàng lại nghĩ đến gương mặt đau đớn của bố ngày hôm đó, chắc ông phải khó chịu lắm…chia se
-Ui dào! Con bé Uyên đây phải không? Chẹp! Chẹp! Chẹp! Cao lớn xinh gái hơn người rồi! Ông nhé! Ông là ông có phước lắm đó! Ba cô con gái cô nào cũng xinh cũng đẹp như tiên! –Bà cô nhìn Uyên khen hết lời. Làm Uyên xấu hổ chỉ biết cười.
-Khà! Khà! Con gái cả của tôi! Vợ mất sớm, thành thử ra là đi không có ai nên con bé nó đi cùng kể cũng đỡ tủi! –Ông Lý cười nói nghiêng cả người.
-Nào mấy ông bà có lên xe không, tâm sự sau đi! Em chào thủ trưởng! Khà! Khà! Em mời thủ trưởng lên xe! –Một ông bác đầu tóc bạc phơ ngó xuống xe vừa cười vừa nói nhưng vẫn không quên chào ông Lý sếp cũ của mình.
-Thủ trưởng cái gì nữa Khà! Khà! Thôi ta đi con! Ông ở nhà giữ sức khỏe, đóng cổng hộ tôi nhé! –Ông Lý cười nói với lão ăn mày và đi cùng Uyên lên chiếc xe giường nằm 20 cabin. Mấy ông bà bạn của ông Lý nhìn lão ăn mày thấy khúm núm chắc là người ở nên cũng chẳng muốn bắt chuyện cùng, chỉ cười một cái rồi lên xe.
-Anh chị em cô bác nhà mình lên xe chưa ạ? Cháu xin phép xuất phát nhé! Đi thôi anh ơi!!!!! –Tay phụ xe đập bồm bộp vào hông chiếc xe và nhẩy tót lên xe. Trong chất giọng nhanh nhẹn đó đã pha lẫn một chút yểu điệu. Tay phụ xe vừa lên xe đã nhìn ông tài xế âu yếm, hóa ra họ là một cặp đôi đồng tính.
… Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Một tiếng sau khi xuất phát, cả xe vẫn rôm rả nói chuyện với nhau. Chỉ có điều, khi chiếc xe di chuyển đến nhà ông Lý đón hai bố con cũng là hai hành khách cuối cùng nên thế tất cả cabin phía trước đều có người nằm kể cả hàng trên hay hàng dưới, trái hay phải. Chỉ còn duy nhất một cabin phía dưới ở giường trên, nên Uyên đã đi thẳng xuống đó và túm lại váy trèo lên tầng hai.
Vì là xe Vip nên đây là loại cabin đôi, rất rộng, vừa hai người lớn nằm. Lúc này Uyên đang nằm trên phía bên tay phải nếu nhìn từ dưới xe lên. Đối diện Uyên là một cabin đựng chăn gối và đồ dùng, đằng sau là một cái cốp nhỏ thẳng đứng. Phía dưới cùng hàng với nàng là một đôi vợ chồng già, phía bên trái hàng dưới cũng là một đôi vợ chồng già. Bởi vì chuyến đi này chỉ có duy nhất Uyên là người trẻ tuổi còn đâu đều là đồng nghiệp của bố nàng đã nghỉ hưu.
Uyên nhíu lông mày lại, vậy bố mình sẽ nằm đâu đây? Ông ấy còn đang mải nói chuyện dưới kia, mà hàng giữa chỗ đi lại kia lại không có chỗ ngủ, nó là một mặt phẳng ốp gỗ… Chắc bố sẽ lên ngủ với mình rồi… Ngay từ đầu bố mình có nói chuyến đi này là dành cho những cặp vợ chồng già nên có lẽ họ đã thuê chiếc xe này. Như vậy bố sẽ chẳng nằm được với ai.
-Ha ha ha ha… Thôi ta nói chuyện sau nhé các ông! Tôi thấy mấy cụ ngủ say sưa hết rồi lát lại dậy bảo máy bay địch oanh tạc thì chết dở Khà! Khà! Khà! –Mấy ông bà ngồi dưới nói hàng trăm câu chuyện với nhau mà vẫn chưa kết thúc. Lúc này ông Lý đề nghị dừng ở đây cho mọi người ngủ thì đám đông mới bắt đầu giải tán.
Thấy bố chuẩn bị lên, Uyên dịch vào trong để cho bố nằm cạnh mình, tuy hơi ngại vì lớn rồi mà vẫn nằm với bố thế này nhưng không còn cách nào khác nữa. Nàng nghĩ nếu anh Phi mà biết chắc anh ấy sẽ mắng nàng mất, bởi vì trong từ điển của anh ấy chẳng bao giờ có chuyện con gái nằm cùng giường với bố như vậy.
Một lúc sau, Uyên thấy bố mình cứ đứng dưới, thi thoảng thò đầu vào trong cabin phía dưới nói gì đó. Vì đây là cabin đôi nên cái nào cũng có rèm che chắn rất riêng tư. Lúc bố bò xuống chiếc giường ngay dưới chỗ nàng nằm, nàng mới nghe thấy giọng bố Lý.
-Này… Ông à… Tôi hết giường rồi… Bà có thể lên nằm với cháu nhà tôi… Tôi nằm với ông nhà được không? –Giọng ông Lý thều thào nhưng cũng đủ để Uyên nghe thấy. Hóa ra bố đang ngại nằm với mình và đang đi thuyết phục mọi người đổi chỗ.
-Ông chịu khó ông à, sáng mai đến điểm rồi ta tính sau! Bà nhà tôi say xe, nằm dưới quen rồi… Ở trên nó lắc lắm… Mà con gái ông chứ có phải ai đâu mà ngại! Thôi ông chịu khó nhé ông Lý! –Ông cụ trong cabin phía dưới nói khiến ông Lý khó xử chỉ biết cười.
-Thôi lên nằm với cháu nó đi! Gường này rộng lắm ông Lý –Một bà cô ở cabin bên cạnh thò mặt ra khỏi rèm và nói. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Ừ… Thôi thế tôi không làm phiền các bác nữa… Tôi xin phép! –Ông Lý cười và đứng dậy. Đập vào mắt ông lúc này là ánh mắt cau có của Uyên đang nhìn ông chằm chằm.
Uyên không nói gì vì nàng không muốn gây ra tiếng động nên nàng dơ một ngón tay thon dài của mình lên chỉ xuống đệm ý nói bố lên đây mà nằm, sao mà lắm sẹo vậy.
-Con à… Con nằm dịch vào một chút… -Ông Lý nắm lấy thanh chắn và trèo lên, thôi đành vậy chứ chẳng còn chỗ nằm nữa rồi. Nhưng điều ông lo lắng không phải là giấc ngủ mà là vẫn đề đụng chạm với Uyên. Vì trước đến nay ông biết con bé tính khó đăm đăm, không giống Như nên chỉ sợ nó nói. Ai dè nó cũng để mình nằm cạnh thế này.
Ông Lý trèo lên giường và nằm xuống, điều đầu tiên ông cảm nhận được là phần đùi mịn màng của con bé vừa chạm vào cái đùi đầy lông của ông. Sau đó là mùi thơm thoang thoảng rất dễ chịu của con gái. Chiếc giường cũng không phải quá rộng, vừa đủ hai người lớn nằm nhưng cơ thể lại chạm hết vào nhau.
-Con à… Con nằm thoải mái không con? –Ông Lý nằm xuống vặn vẹo một chút. Sau đó kéo chăn đắp cho cả hai bố con vì điều hòa trên xe phả trực tiếp xuống khá lạnh.
-Suỵt! Bố nói bé thôi cho các bác ngủ… Bố ngủ đi… -Uyên nói và quay lưng lại với bố để nghịch điện thoại. Nàng chổng bộ mông to về phía ông Lý, khiến tay ông khẽ chạm vào mông nàng. Vì giường vừa đủ nên Uyên hiểu và nàng chẳng nói gì cả, dù gì cũng là bố mình.
Lúc này, ông Lý đang mặc một chiếc áo phông, quần đùi, đi tất, chiếc giầy da của ông đã ném gọn vào một góc phía dưới sàn rồi. Thật không hiểu nổi phong cách ăn mặc của mấy ông bác có tuổi ở thời đại này.
Còn Uyên, nàng mặc một chiếc váy liền đến đầu gối, đi biển mà nên nàng chủ yếu mang váy và bikini chứ quần áo không có nhiều. Nên thế lúc này ở tư thế nằm xoay qua xoay lại, chiếc váy nàng dần tốc lên đùi và bị tay ông Lý chạm vào.
Ông Lý hồi hộp chưa ngủ được nên ông lấy điện thoại ra đọc báo, vì hai bố con cũng là những người khá cao, chân rất dài nên phải thay đổi tư thế liên tục nếu không sẽ khá mỏi. Đọc báo một lúc ông thấy chóng mặt lại cất đi nhắm mắt. Nhưng càng nhắm mắt ông càng để ý đến cơ thể của Uyên. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Con bé xoay người liên tục, tay ông thường xuyên chạm vào đùi và mông nó… Mẩy quá, mềm nữa… Uyên quay phải, nằm thẳng, rồi lại quay phải chứ chưa dám quay trái vì quay trái là quay mặt sang bên bố. Nhưng cuối cùng do nàng quá mỏi rồi nên đành quay sang trái.
Lúc này ông Lý đang nằm thẳng, ông cảm nhận được bộ ngực của con bé đang chạm vào bắp tay mình, cơn hưng phấn lớn dần lên, cuối cùng không chịu nổi hơi ấm này của con bé, sự nhạy cảm đã phá vỡ chút cố gắng cuối cùng của ông, chim ông đã cửng cứng đơ trong chiếc quần đùi.
Ông Lý nằm im bất động, bởi vì ông biết tính cái Uyên khác cái Như… Nhưng nghĩ lại thì đợt trước con bé là người bắt được ông đang nằm ở giường cởi truồng nắm chim. Hình ảnh đáng xấu hổ như vậy mà con bé không ghét ông thậm chí còn lo lắng và đưa ông đi khám. Nghĩ con gái cũng thương mình nên ông thở phào nhẹ nhõm, dù gì đây cũng là tình huống bất khả kháng rồi…
-Con ơi… Con thấy chật à? Hay để bố xuống dưới nằm đất nhé! –Ông Lý thấy Uyên quay người nhiều liền hỏi.
-Dưới đất có gì nằm đâu bố, bố cứ nằm ở đây đi… Tại cái chăn này… Ạ…. –Uyên thò tay ra sau lưng kéo một cục chăn sau lưng nàng rút ra.
-Đó… Thoải mái hơn rồi bố ạ… -Uyên cười, hóa ra vì cái chăn lúc nãy nàng kéo nhiều quá để gác chân, nên nó vun thành một cục sau lưng nàng nên mới hơi chật như vậy.
-Ừ… Thoải mái hơn hẳn… Mà con không ngủ hả? –Ông Lý nói thầm và liếc sang Uyên. Lúc này ánh sáng trong xe đã tắt hết sạch để cho mọi người ngủ. Chỉ còn tiếng nhạc không lời du dương nhẹ nhàng khẽ vang lên.
-Bố nói nhỏ thôi… Có gì bố nhắn tin qua bên con… Đây này… -Uyên chỉ vào điện thoại, vì nàng là một người ý tứ nên không muốn mình bị đánh giá chút nào, với lại nếu trên xe toàn người già chắc chắn người ta sẽ rất khó tính và thuộc típ khó ngủ nên tuyệt đối phải giữ trật tự.
Ông Lý không nói gì, ông nhìn vào gương mặt xinh xắn của Uyên đang bị ánh sáng điện thoại hắt vào. Con bé với cái Như giống nhau quá… Xinh như hai chị em sinh đôi vậy… Tuy nhiên nhiều lúc ông cảm thấy gương mặt con bé lại giống mẹ nó hơn cả. Có lẽ vì do cái tính ương bướng khó ở này của nó. Đấy trong khi lướt điện thoại mà lông mày vẫn cau vào được.
Một lúc sau, ông Lý nằm mãi không ngủ được khi ngực con bé liên tục chạm vào cánh tay ông, phía dưới tay ông cũng thi thoảng chạm vào đùi Uyên. Theo như ông dự đoán nếu nằm tư thế này bàn tay ông ít nhiều sẽ chạm vào bướm con bé nhưng ông để tay ở đó mãi chẳng thấy đâu, có lẽ con bé đang cong mông về đằng kia, vì dù gì nó cũng biết ý biết tứ, chính vì con bé cong mông vào thành xe nên ngực con bé mới chạm vào tay ông nhiều thế này.
Lúc sau Uyên lại xoay người quay lưng về phía ông Lý, thấy vậy ông Lý mới có cơ hội trở mình, ông nằm quay về hướng Uyên như tư thế úp thìa. Do phải xoay mình nên ông Lý không để ý được lực xoay, ông xoay hơi dứt khoát nên vô tình chọc con cu cứng đơ của mình vào mông con bé. Cả ông Lý và Uyên đều giật mình khẽ lùi ra.
Một lúc sau, chiếc xe vào cua ông Lý lại bị đẩy đến chỗ Uyên làm con cu to tướng của ông chọc mạnh dí sát vào mông con bé. Uyên lúc này cau mày lại, nhưng nàng biết không phải do bố mình. Uyên xấu hổ, nàng lại nghĩ đến chuyện lần trước khi dùng tay giúp bố thủ dâm. Lúc đó ông say rượu nên không biết gì cả.
Giờ đây, dương vật ông lại cương cứng thế này, nàng biết một phần cũng do căn bệnh “quá nhạy cảm” của ông ấy. Sơ hở là cửng lên rồi, còn chưa kể nằm sát với nàng thế này. Âu đó cũng là phản ứng bình thường của đàn ông. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Chiếc xe tiếp tục di chuyển và vào cua nhiều hơn, dương vật ông Lý liên tục chọc vào mông Uyên, ông càng dịch ra thì đẩy vào càng mạnh. Điều này càng khiến ông Lý thấy khó chịu, chim càng cửng to hơn. Đến khi đạt mức cực đại thì nó lại càng khó chịu vì chim ông rất dài, nó chọc lên trên chiếc quần đùi căng hết cả ra.
Bị huých vào mông hơi nhiều, Uyên bỗng quay lại cau mày nhìn bố… Ông Lý nhìn Uyên cười ngại. Lúc này ở cabin của ông Lý và Uyên vẫn đang bật cái đèn ngủ màu xanh nên hai bố con nhìn khá rõ biểu cảm của nhau, tình huống thật ái ngại nhưng ông Lý không biết phải làm thế nào. Nếu đây là Như có khi con bé lại giúp ông rồi đó. Nhưng khổ nỗi đây là Uyên nên ông rất lo lắng.
-Bố… Không cố ý… -Ông Lý ghé vào tai Uyên nói thầm khi thấy con bé giận rồi.
-Huhh… -Uyên bặm môi lại và lườm ông một cái rồi quay đi. Một lúc sau nàng đưa cho ông cái điện thoại… Trong đó có ghi: “Con không trách bố, bệnh của bố dạo này thế nào rồi? Có bị tái phát nữa không?”… Hóa ra Uyên lườm không phải vì nghĩ bố biến thái, mà do nàng lo cho bố mình, nằm thế này không thể tránh khỏi, nếu cương lên thì có nghĩa bệnh đã tái phát rồi, mà nàng lại nghĩ đến gương mặt đau đớn của bố ngày hôm đó, chắc ông phải khó chịu lắm…
chia sẽ đi bạn