Người Giữ Cửa – Chương 87
Đêm vùng núi lạnh buốt, mưa đã ngớt.
Chỉ còn tiếng nước nhỏ từng giọt từ mái tôn xuống nền xi măng cũ.
Điểm trường ngủ gần hết. Đèn pin đặt giữa hành lang hắt ánh sáng vàng yếu ớt.
An Vy xuất hiện trong đoàn vào phút cuối.
Lý do rất hợp lý, nhà tài trợ chính đổi người đại diện.
Không ai nghĩ nhiều.
Ngoại trừ Trình Ca.
Không phải vì ghen.
Ít nhất là cô tự nhủ vậy.
Nhưng có vài thứ phụ nữ nhìn rất rõ.
Ánh mắt và khoảng cách.
Cách một người vô thức bước gần ai đó.
“Anh uống thuốc chưa?”
An Vy đưa ly nước.
Giọng nhỏ, đúng mực và rất vừa đủ.
“Rồi.”
ManhThuong đáp ngắn.
Vẫn đang xem bảng hỗ trợ.
“Anh nghỉ chút đi.”
“Không sao.”
Trình Ca đứng ở xa, tay đang xếp lại chăn cho tụi nhỏ, khựng rất nhẹ.
Rồi tiếp tục, không nói gì.
Đến gần nửa đêm. Một bé sốt cao hơn.
Thiếu thuốc.
Trình Ca định xuống điểm y tế xã.
“Để anh đi.”
ManhThuong đứng dậy.
“Em ở lại.”
“Không cần.”
“Trình Ca.”
Giọng thấp kiểu quen thuộc mỗi lần anh muốn cô nghe lời.
“…ngoài kia tối.”
Đúng lúc ấy, An Vy cầm chìa khóa xe.
“Em biết đường.”
“Để em đi cùng anh.”
Khoảnh khắc rất nhỏ.
Rất nhanh..Nhưng đủ để thứ gì đó trong lòng Trình Ca lệch đi.
“Ừ.”
ManhThuong gật đầu.
“Đi nhanh thôi.”
Ừ,
chỉ vậy thôi, không có gì sai và cũng không vượt giới hạn.
Nhưng có vài chuyện đau không phải vì lớn.
Mà vì đúng lúc mình yếu lòng.
Hai giờ sáng.
Mưa lại bắt đầu, xe vẫn chưa về.
Trình Ca ngồi ngoài hành lang. Đứa nhỏ trong lòng đã ngủ.
Nhưng lòng cô thì không yên.
“Mẹ nó…”
Cô day trán.
Lần đầu tiên thấy khó chịu đến mức không biết đặt tên.
3 giờ. Xe quay lại.
An Vy xuống trước.
Áo khoác của ManhThuong đang trên vai cô.
“Đường trơn quá.”
Cô ấy cười nhẹ.
“Anh ManhThuong sợ em lạnh.”
Không khí khựng lại.
ManhThuong vừa bước xuống đã thấy ánh mắt Trình Ca khác thường, rất yên và quá yên.
“Em chưa ngủ?”
“Ừ.”
“Thuốc đây.”
Anh đưa túi qua.
Cô không nhận, chỉ nhìn chiếc áo khoác trên người An Vy vài giây.
Rồi quay đi.
“Cảm ơn.”
Lần đầu tiên, ManhThuong thấy có gì đó không ổn thật..
Sáng hôm sau, không ai cãi nhau nhưng lạnh.
Lạnh theo kiểu đáng sợ nhất.
Trình Ca bận với tụi nhỏ, không nhìn anh 1 cái.
Không cà khịa và hông hỏi ăn chưa.
Không đợi cùng ăn sáng.
Đến chiều, có một tình nguyện viên vô tình hỏi:
“Ủa anh chị giận nhau hả?”
“Không.”
Trình Ca cười rất đẹp rất lịch sự.
“…tụi em đâu là gì của nhau.”
Câu đó ManhThuong đứng cách vài mét vẫn nghe rõ. Tay khựng lại.
Đêm cuối ở điểm trường.
Hai người cuối cùng cũng nói chuyện.
“Em đang giận chuyện áo khoác?”
Giọng anh thấp và mệt.
“Không.”
“Xạo.”
Trình Ca im rất lâu.
Rồi cười nhạt.
“Anh muốn nghe thật không?”
“Ừ.”
“Em ghét cảm giác…”
Giọng nhỏ nhưng rất rõ.
“…lúc em đang lo cho tụi nhỏ, quay lại thấy người khác đứng ở vị trí đáng lẽ em muốn đứng.”
Im lặng.
“An Vy chỉ”
“Em biết.”
Cô cắt ngang.
“Mọi thứ đều hợp lý.”
“Đều đúng mực.”
“Đều không sai.”
Một nhịp dừng.
“…nên mới đau.”
ManhThuong khựng lại.
“Trình Ca—”
“Anh biết điều em sợ nhất là gì không?”
Lần đầu tiên, mắt cô đỏ.
Nhưng vẫn cười.
“…là em đang học cách thuộc về ai đó.”
“Còn người đó…”
Giọng nghẹn rất khẽ.
“…hình như không cần em nhiều như em tưởng.”
“Không phải.”
Anh bước tới.
Cô lùi lại.
“Hay là…”
Giọng nhỏ đi mệt thật sự.
“…mình dừng ở đây đi.”
Lần đầu tiên, ManhThuong chết lặng.
Thật sự.
“Em nói cái gì?”
“Em mệt.”
Cô nhìn ra màn núi tối đen.
“…với cảm giác phải đoán vị trí của mình.”
Ngoài kia, sấm vang rất xa.
Giống đêm mưa hôm họ gần nhau nhất.
Chỉ là lần này, không ai biết liệu còn tìm được đường quay về không.
.....


....