Tên truyện: Người Giữ Cửa...ManhThuong

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
Người Giữ Cửa – Chương 92


Phòng bệnh rất yên, chỉ còn tiếng mưa chạm cửa kính.
Kim truyền nhỏ từng giọt. Ánh đèn trắng khiến mọi thứ trông nhợt nhạt hơn bình thường.

Nhưng có vài thứ, dù ba tháng không gặp,
vẫn quen thuộc đến đau lòng.

Như cách ManhThuong ngồi cạnh giường bệnh.
Không nói nhiều, chỉ kéo ghế sát hơn một chút.

Theo thói quen.
Trình Ca cúi đầu nhìn tay mình. Vẫn còn hơi run vì sốt.

“Anh không cần ở đây đâu.”
Giọng cô nhỏ.

Kiểu người bệnh nhưng vẫn thích mạnh miệng.

“Ừ.”
Anh đáp rất bình tĩnh.

“…nhưng anh vẫn ở.”

Im lặng.

Ba tháng, có quá nhiều chuyện không nói. Quá nhiều giận dỗi.
Quá nhiều khoảng trống.

“Anh gầy.”
Cô buột miệng.

“Em còn nói được anh?”
Anh nhìn cô.
Giọng thấp xuống.

“…em nhìn lại mình đi.”

“Mẹ nó…”
Cô kéo chăn cao hơn.

“Đừng la em lúc em bệnh.”

Lần đầu tiên sau rất lâu, anh bật cười nhẹ.
Kiểu cười mệt nhưng thật.

“Biết nói rồi.”

“Ba tháng không nói chuyện đủ rồi.”

Câu đó làm tim cô mềm xuống rất chậm.
Rất khó chịu.

“Anh có giận em không?”

Lần này cô hỏi thật, không né.

ManhThuong nhìn cô rất lâu. Ánh mắt mệt mỏi hơn trước.
Nhưng cũng sâu hơn.

“Có.”
Giọng thấp.

“Giận em không chịu nói.”

“Giận em lúc đau cũng tự chịu.”

“Giận em nghĩ mình không cần ai.”

Một nhịp dừng.
Rất nhỏ.

“…nhưng nhớ em nhiều hơn.”

Không khí khựng lại.

Trình Ca cúi đầu. Tai đỏ lên rất nhẹ. Đáng ghét thật.
Người này lúc bình thường nói ít.

Nhưng mỗi lần nói thật là lại khiến người ta không chống nổi.

“Trình Ca.”

“Hửm?”

“Nhìn anh.”

Lần này cô quay sang.
Khoảng cách rất gần.
Gần hơn cô tưởng.

Ba tháng không gặp,.hóa ra người ta vẫn nhớ rất rõ ánh mắt nhau.

“Anh không giỏi cãi nhau.”
Giọng anh khàn đi.

“…cũng không giỏi giữ người.”

“Nhưng nếu em còn muốn…”
Một nhịp dừng.

“…mình thử lại được không?”

Ngoài cửa sổ, mưa rơi chậm hơn.Trình Ca nhìn anh rất lâu.Rồi khẽ chửi nhỏ:

“…mẹ nó.”

“Hửm?”

“Mỗi lần em định giận lâu…”
Giọng cô nghèn nghẹn.

“…anh lại nói mấy câu làm em mềm lòng.”

Rồi rất chậmcô đưa tay kéo nhẹ cổ áo anh lại gần. Khoảng cách giữa hai người ngắn đi.
Một cái chạm rất khẽ nơi trán trước như xác nhận:
à, người này vẫn ở đây.

Rồi nụ hôn đến, không vội, không dữ dội.
Chỉ rất lâu rất lâu và rất yên.
Giống người xa nhau quá dài, cuối cùng mới chịu thừa nhận là đã nhớ đối phương đến mức nào.

Lúc tách ra, ManhThuong chống trán lên trán cô. Thở nhẹ.

“Lần sau giận…”
Giọng thấp hẳn.

“…đừng biến mất lâu vậy.”

Trình Ca cười rất khẽ.
Mắt vẫn đỏ.
“Vậy anh cũng đừng im lặng ba tháng.”

Một nhịp dừng.
“…em chịu không nổi đâu.”

...🌸🌸...
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
Người Giữ Cửa – Chương 93

Sau nụ hôn ấy, không ai nói gì một lúc lâu.
Chỉ còn tiếng mưa ngoài cửa kính.
Và khoảng cách ba tháng, hình như là đang từ từ được kéo lại.

ManhThuong vẫn ngồi cạnh giường bệnh.
Không đi đâu. Laptop mở nhưng không làm việc nổi.

Điện thoại rung liên tục.
Cuộc gọi.
Tin nhắn.
Lịch họp.
Anh tắt hết.

“Không làm việc à?”
Trình Ca hỏi nhỏ.

“Ừ.”

“Thế giới chưa sập.”
Giọng thấp.

“…em nhập viện đáng lo hơn.”

“Mẹ nó.”
Cô nhăn mặt.

“Nghe nổi da gà ghê.”

“Em bệnh vẫn còn hỗn.”

“Còn sức chửi là ổn rồi.”

Lần đầu tiên sau rất lâu,hai người lại nói chuyện kiểu cũ. Không gượng không phòng thủ.

Đến nửa đêm, Trình Ca sốt nhẹ lại. Mệt đến mức ngủ chập chờn.

Mỗi lần tỉnh, đều thấy ManhThuong vẫn ở đó.
Có lúc đang đọc hồ sơ.
Có lúc chống cằm nhìn cô ngủ.
Có lúc chỉ im lặng ngồi cạnh.

“Anh chưa về?”

Cô mở mắt lúc gần 2 giờ sáng.
Giọng khàn.

“Ừ.”

“Mai còn họp.”

“Dời rồi.”
Anh kéo lại góc chăn cho cô. Rất tự nhiên.

“…ở đây.”
Một khoảng yên rất nhỏ.

“Anh."

“Hửm?”

“Nếu lúc đó…”
Cô nhìn lên trần nhà.

“…em thật sự quay lại với Tần Dịch thì sao?”

Im lặng. Rồi anh đáp rất chậm.
Giọng thấp hơn bình thường.

“Anh sẽ không chúc phúc nổi.”
Một tiếng cười rất khẽ.
Tự giễu.

“…chắc sẽ làm đủ cách để kéo em về.”

“Ích kỷ vậy?”

“Ừ.”
Lần này thừa nhận rất nhanh.

“…vì em là người đầu tiên làm anh thấy chuyện về nhà có ý nghĩa.”

Tim cô khựng lại.
Rất nhẹ.

“Mẹ nó…”
Cô kéo chăn che nửa mặt.

“…đừng nói mấy câu này lúc em yếu lòng.”

“Muộn rồi.”
Khóe môi anh cong nhẹ.

“…anh định nói hết phần ba tháng luôn.”

Sáng hôm sau. Tần Dịch ghé lại. Mang cháo.

Nhưng vừa mở cửa, đã thấy ManhThuong đang ngồi bóc cam rất bình thản. Rất đúng vị trí.

Không khí yên vài giây.
Trình Ca ho khẽ.

“Mọi người đừng làm em thấy như phim drama được không?”

Tần Dịch bật cười. Đặt đồ xuống.
Rồi nhìn Trình Ca lâu hơn một chút.

“Ổn rồi?”

“Ừ.”

“Vậy tốt.”
Một nhịp dừng.
Rất nhẹ.

“…người em nhớ nhất cuối cùng cũng tới rồi.”

Lần này, Trình Ca không phủ nhận. Chỉ cúi đầu cười nhỏ. Tai hơi đỏ.

Còn ManhThuong—
ngồi yên. Nhưng khóe môi hiếm hoi mềm xuống.

Có vài trận thắng của người trưởng thành, không phải vì hơn thua.
Mà là sau tất cả hiểu lầm, người kia vẫn chọn quay lại.

....🌸🌸...
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
Người Giữ Cửa – Chương Cuối(cuối cùng — cũng tìm được đường về )

Một năm sau.

Thành phố vào mùa mưa.

Không còn dữ dội như đêm năm đó.

Chỉ là những cơn mưa nhỏ kéo dài.

Đủ để người ta nhớ về vài chuyện cũ.

Căn hộ của ManhThuong, không còn là căn hộ của riêng anh nữa.

Trên bàn ăn luôn có trà thảo mộc kỳ quái của Trình Ca.

Ghế sofa đầy sách huyền học.

Laptop công việc nằm cạnh đống tài liệu thiện nguyện.

Và ở góc ban công, một đống cây nhỏ cô nhất quyết mua dù chăm mãi không khá hơn.

“Em lại làm cây chết.”

ManhThuong nhìn chậu lá vàng.

“hừm”

Trình Ca khoanh tay.

“Do cây yếu.”

“Hay do người chăm?”

“Anh muốn cãi nhau không?”

“Không.”

Anh bước tới rất tự nhiên. Kéo cô lại gần.

“…đang muốn ăn cơm.”

Thói quen.

Có những thứ, sau rất nhiều giận dỗi, vẫn thành thói quen.

ManhThuong vẫn bận.

Thương vụ.

Họp hành.

Bay nhiều nơi.

Nhưng dù mấy giờ, trễ anh cũng về.

Hoặc gọi.

“Ăn chưa?”

“Đừng thức tới 2 giờ sáng.”

“Ở đâu gửi định vị.”

Còn Trình Ca, vẫn hoang dã như cũ.

Đi vùng núi.

Thiện nguyện.

Mất tích vài ngày vì công việc huyền học.

Nhưng giờ, trước khi đi luôn để lại giấy note.

Kiểu chữ hơi nghiêng:

“Đi 3 ngày.”“Đừng thức khuya.”“Nhớ em thì gọi 😌

An Vy chuyển công ty.

Không còn xuất hiện nữa.

Tần Dịch cũng quay lại nước ngoài.

Trước lúc đi chỉ cười:

“Cuối cùng em vẫn chọn đúng người.”

Trình Ca từng hỏi:

“Anh không tiếc à?”

Tần Dịch nhìn cô rất lâu.

Rồi cười.

“Có.”

“Nhưng người em nhìn lúc nhắc tới…”

Một nhịp dừng.

“…không phải anh.”

Có vài người, xuất hiện để dạy ta trưởng thành.

Có vài người, ở lại để thành nhà.

Hai năm sau.

Dự án thiện nguyện mở rộng.

ManhThuong tài trợ phần lớn kinh phí.

Nhưng không cho ghi tên.

“Anh giàu vậy khoe chút đi.”

“Không thích.”

Anh giúp cô dọn sách lên xe.

Giọng thấp.

“…thích thấy em vui hơn.”

Một bé gái vùng núi từng gặp họ kéo áo Trình Ca:

“Chị ơi.”

“Đây là chồng chị hả?”

Hai người cùng khựng lại.

“Mẹ nó…”

Trình Ca hiếm hoi đỏ tai.

ManhThuong bật cười.

Lần này không né. Chỉ rất tự nhiên đứng sát hơn.

“Chắc vậy.”

Đêm đó. Trên đường về. Mưa rất nhỏ. Đèn đỏ kéo dài.

Trình Ca chống cằm nhìn ngoài cửa kính.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu hồi đó thật sự chia tay luôn thì sao?”

ManhThuong im vài giây.

Một tay vẫn đặt trên vô lăng.

Tay còn lại rất tự nhiên tìm tới tay cô.

Đan vào.

“Chắc anh vẫn đi tìm.”

“Lỡ em không quay đầu?”

Giọng anh thấp xuống.

Rất chắc.

“Thì anh đứng đó đợi.”

“Một tháng.”

“Một năm.”

“Mười năm.”

Một nhịp dừng.

“…vì người như em, gặp một lần là đủ để không muốn ai khác nữa.”

Ngoài trời, mưa rơi lên kính xe. Rất giống đêm đầu tiên anh chạy xuyên bão tới đón cô.

Chỉ là lần này, không còn ai sợ mất nhau nữa.

Trình Ca tựa đầu lên vai anh.

Khẽ cười.

Giọng nhỏ đi:

“…về nhà thôi.”

Và cuối cùng, sau tất cả những lần bỏ đi, hiểu lầm, ghen tuông, im lặng và quay lại thì hai người từng rất giỏi sống một mình… cũng học được điều khó nhất:

Yêu không phải là giữ người kia thật chặt.

Mà là dù đi xa thế nào, cuối cùng vẫn muốn trở về bên nhau.

— HẾT —
 

Serablue

Tao là gay
Đồ tâm thần, súc vật, mày mua váy mà mang thằng Lờ. Cút con mẹ mày đi. Đây là cmt cuối cùng tao rep mày. Đồ tâm thần súc vât. Đồ đàn ông thủ đoạn.
Sao chị khong nhìn lại bản thân chị nhỉ
Trong khi chị cũng súc vật,tâm thần,thủ đoạn hơn em cơ mà
Dắt được nửa cái xàm là c cũng hơn em rồi
Hoan hô những tml ngu đã tin chị
 

Serablue

Tao là gay
Đồ tâm thần, súc vật, mày mua váy mà mang thằng Lờ. Cút con mẹ mày đi. Đây là cmt cuối cùng tao rep mày. Đồ tâm thần súc vât. Đồ đàn ông thủ đoạn.
Mình người lớn mình phải lịch sự nha c
Chắc c lớn rồi mà c khong có cái đầu suy nghĩ nên toàn xưng hô mày tao không ha
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
Một thời chị thích nhưng câu thả thính của em lắm mà sao lại nói em súc vật,tởm lợn vậy cục cưng
À, mày tưởng tao thích à, tao lịch sự thôi, chứ tao đã lướt nhật ký mày từ lâu lâu lắm rồi. Tao đánh giá mày từ rất lâu rồi, tao ko nói thôi. Đàn ông đừng sống bẩn như vậy. Thôi bye Tâm Thần. Cút...hãy sống cho tử tế đi. Đàn ông đàn ang gì tệ hại chán con mẹ nó luôn. Gúp chóp mày nhé...🫦🫦
 

Serablue

Tao là gay
À, mày tưởng tao thích à, tao lịch sự thôi, chứ tao đã lướt nhật ký mày từ lâu lâu lắm rồi. Tao đánh giá mày từ rất lâu rồi, tao ko nói thôi. Đàn ông đừng sống bẩn như vậy. Thôi bye Tâm Thần. Cút...hãy sống cho tử tế đi. Đàn ông đàn ang gì tệ hại chán con mẹ noa luôn. Gúp chóp mày nhé...🫦🫦
@BorcezDallta thôi xử lý con tâm thần Đà Nẵng gốc Huế này giúp t đi nhé
 

Serablue

Tao là gay
À, mày tưởng tao thích à, tao lịch sự thôi, chứ tao đã lướt nhật ký mày từ lâu lâu lắm rồi. Tao đánh giá mày từ rất lâu rồi, tao ko nói thôi. Đàn ông đừng sống bẩn như vậy. Thôi bye Tâm Thần. Cút...hãy sống cho tử tế đi. Đàn ông đàn ang gì tệ hại chán con mẹ nó luôn. Gúp chóp mày nhé...🫦🫦
Em chấp nhận lời này cũng chị nhé babe ❤️
Mong chị hãy làm người có ít cho xã hội giúp em nhé
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo