Tên truyện: Người Giữ Cửa...ManhThuong

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
Người Giữ Cửa – Chương 61


Mưa theo chân hai người suốt quãng đường về. Không ai nói nhiều cả.
Không khí trong xe lạ lắm, không hẳn căng.
Nhưng cũng chẳng nhẹ.

Giống kiểu của hai người vừa chạm vào nỗi sợ thật nhất của nhau.

Cửa căn hộ khép lại.
Mùi quen thuộc ùa tới.
Ánh đèn vàng. Chiếc sofa vẫn như cũ. Mọi thứ chẳng đổi.

Chỉ có lòng người là hình như không còn đứng ở vị trí cũ nữa.

“Anh còn giận à?”
Trình Ca đặt túi xuống.

“Hửm?”

“Cái mặt đó.”
Cô khoanh tay.

“Nhìn như chuẩn bị block cả diễn đàn.”

Khóe môi anh khẽ động rất hiếm hoi.

“Em vui với người khác quá.”

“Ủa?”
Cô bật cười.

“Người ta nói chuyện thôi mà.”

“Ừ.”
Giọng thấp.

“…nhưng anh không thích.”

Ngắn. Thật.Đáng ghét ghê

“Anh biết không…”
Trình Ca bước gần thêm chút.

“…nhìn anh ghen buồn cười ghê.”

“Vui lắm à?”

“Có chút.”
Cô cố nhịn cười.

“Để anh hiểu cảm giác em lúc Lam xuất hiện.”

Lần này anh im vài giây.
Rồi rất khẽ
“Xin lỗi chuyện đó.”

Không khí dịu đi một chút. Như cơn mưa ngoài kia cũng nhẹ hơn.

“Lại đây.”
Anh nói.

“Ra lệnh à?”

“Ừ.”

“Ghê vậy.”

Nhưng cuối cùng cô vẫn bước lại, rất tự nhiên.
Một cái kéo nhẹ vào gần, không vội và không màu mè.

Chỉ là cái ôm của hai người đã mệt vì hiểu lầm. Một cái ôm lâu hơn bình thường.

Ấm hơn bình thường.

Như thể cả hai đều cần xác nhận, người này vẫn ở đây.

“Đừng bỏ đi kiểu đó nữa.”

Giọng anh thấp. Rất gần.

“Anh cũng đừng biến mất.”

“Ừ.”

“Thật không?”

“Thật.”

Trình Ca tựa trán lên vai anh, nhỏ giọng hơn hẳn.

“Em ghét chuyện mình bắt đầu quen có ai đó.”

“Hửm?”

“Vì lỡ mất…”

Câu nói chưa hết, thì anh khẽ siết vòng tay thêm chút.

“Không mất.”

Lại 1 câu ngắn. Nhưng đủ khiến tim cô dịu lại.

Ngoài cửa kính, mưa rơi rất khẽ. Trong căn hộ nhỏ, sau đủ chuyện ghen tuông, bỏ đi, hiểu lầm, cuối cùng chỉ còn hai người ôm lấy nhau thật lâu,

như thể đã thôi muốn thắng thua, và chỉ muốn giữ nhau lại thêm một chút nữa..

...hết chương 61..
 

Davidmoi

Yếu sinh lý
Bạn hiểu rõ con người tôi hay là của ManhThuong, bạn phải hiểu rõ cả 2 con người ntn bạn mới biết được cách hành văn của tôi. Không phải đôi lúc Mượt hay cụt cũng là vấn đề. Vấn đề ở chỗ là đúng bản chất, đúng tâm tư và đúng cảm xúc của người đó. Bạn hiểu chúng tôi đến đâu chứ ?
Còn tôi, là 1 người thích gì nói đó, tôi không giống người khác...
Uhm. Chắc bạn còn nhỏ.
Thế hệ khác nhau nên hệ tư tưởng khác nhau. Có lẽ vậy
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
Người Giữ Cửa

Chương 62


Đêm muộn.
Mưa ngoài cửa kính đã nhỏ đi rất nhiều, chỉ còn vài giọt nước đọng trên ô cửa phản chiếu ánh đèn thành phố.

Căn hộ yên ắng.
Yên đến mức nghe rõ tiếng máy lạnh chạy rất khẽ.
Trình Ca ngồi co chân trên sofa. Vẫn còn chút giận.
Nhưng cơn giận ấy giờ đã mềm hơn nhiều.
Giống kiểu của người vừa khóc trong lòng xong, nhưng không muốn thừa nhận.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu hôm nay em không nói…”

Cô xoay chiếc gối trong tay.

“…anh có biết em buồn thật không?”

Một khoảng im rất ngắn.

“Chắc không.”

“Đáng ghét.”

“Biết.”

Anh ngồi xuống cạnh cô.
Gần hơn mức bình thường.

“Em ghét chuyện phải đoán.”
Cô nói nhỏ.

“Ghét cảm giác không biết mình đứng đâu.”

“Ừ.”

“Và ghét nhất…”
Giọng cô chậm lại.

“…là lúc thấy anh với người khác mà chẳng dám hỏi.”

Lần này anh không đáp ngay. Chỉ rất tự nhiên kéo chiếc chăn phủ lên vai cô như thói quen.

“Lần sau hỏi.”

“Hỏi gì?”

“Hỏi thẳng.”
Giọng thấp hơn.

“…đừng tự đau lòng một mình.”

Câu đó làm căn phòng yên đi vài giây.
Đáng ghét thật, người này toàn nói đúng lúc người ta sắp mềm lòng.

“Lại đây.”
Anh nói nhỏ.

“Lại nữa?”

“Ừ.”

“Ra lệnh ghê.”

Nhưng cuối cùng, Trình Ca vẫn tựa gần hơn, tất tự nhiên. Như thể sau bao lần bỏ đi rồi quay lại, đó đã thành chỗ quen.

Một cái ôm lâu hơn bình thường, một khoảng im chẳng còn khó xử.
Chỉ là cảm giác của hai người cuối cùng cũng thôi giữ thế.

Ngoài trời mưa đã gần tạnh.
Trong căn hộ nhỏ, sau ghen tuông, hiểu lầm và những lần thử nhau,
điều còn lại chỉ là

“Ở đây thêm chút nhé.”


......ManhThuong...
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
Người Giữ Cửa – Chương 63
(những mặt khác của Trình Ca )


Đêm rất yên. Mưa đã dứt từ lúc nào.
Chỉ còn ánh đèn vàng hắt nhẹ lên góc phòng khách và tiếng xe xa xa ngoài phố.

Trình Ca ngồi bó gối trên sofa. Im lặng khác thường, quá khác thường.

ManhThuong nhìn cô vài lần.

“Em sao vậy?”

Không trả lời, chỉ cúi đầu.
Tay siết nhẹ chiếc chăn.

“Trình Ca?”

Lần này cô mới cười rất khẽ. Nhưng nụ cười không giống mọi hôm.

“Anh có bao giờ thấy…”
Giọng nhỏ dần.

“…em rất khó hiểu không?”

“Hửm?”

“Có lúc em mạnh miệng.”

“Có lúc lại bỏ đi.”

“Có lúc em muốn gần.”

“Có lúc lại đẩy anh ra.”

Cô cười nhỏ, buồn hơn là cười.

“…chính em đôi khi còn không hiểu nổi mình.”

Căn phòng yên vài giây.
Không khí chậm lại như thể có gì đó thật hơn sắp được nói ra.

“Em sợ một ngày…”
Cô nhìn xuống tay mình.

“…anh thấy em phiền.”

“Hoặc thấy em quá rắc rối.”

Một nhịp dừng.

“…rồi không muốn ở lại nữa.”

ManhThuong im rất lâu, lâu đến mức Trình Ca ghét luôn khoảng lặng đó.

Đáng ghét thật, lại kiểu im làm người ta đoán.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu em không dễ thương như anh nghĩ…”
Giọng nhỏ hẳn.

“…anh còn ở không?”

Lần này, anh đặt ly cà phê xuống. Rất khẽ, rồi ngồi gần hơn một chút.

“Trình Ca.”

“Hửm?”

“Anh đâu thích em vì dễ.”

Một nhịp dừng rất nhỏ.

“…mà vì là em.”

Cô khựng lại. Tim đau một nhịp rất kỳ lạ.

“Em có lúc khó gần."

“Ừ.”

“Có lúc làm người ta đau đầu.”

“Ừ.”

“Có lúc biến mất làm anh muốn phát điên.”
Khóe môi anh hơi động.

“…nhưng anh vẫn chạy mấy tiếng để tìm.”

Căn phòng yên hẳn, không còn là đùa, không còn thử nhau.
Chỉ còn sự thật rất vụng về của một người chẳng giỏi nói chuyện tình cảm.

“Nếu em có nhiều mặt khác nhau…”
Anh nói chậm.

“…thì chắc anh học cách quen từng mặt.”

“Lỡ mặt nào khó chịu thì sao?”

“Thì ở thêm chút.”

Ngắn nhưng rất thật.
Đủ khiến mắt cô cay nhẹ đến đáng ghét.

“Anh đúng là…”
Cô tựa đầu lên vai anh rất khẽ.

“…đáng ghét.”

“Biết.”

“Làm người ta…”
Giọng nhỏ dần.

“…muốn tin thêm chút nữa.”

Ngoài cửa kính, thành phố đã ngủ gần hết.
Còn trong căn hộ nhỏ này, lần đầu tiên Trình Ca thấy có lẽ tình cảm không phải chuyện yêu phần đẹp nhất của ai đó,
mà là vẫn ở lại khi thấy cả phần rối nhất.

...còn tiếp...🌸
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
Người Giữ Cửa – Chương 64
(ở lại với những phần khó hiểu nhất của nhau )


Đêm trôi rất chậm. Ánh đèn phòng khách chỉ còn một màu vàng dịu.

Trình Ca vẫn tựa đầu lên vai anh, yên hơn lúc nãy. Nhưng lòng thì chưa.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu có ngày em lại khác nữa thì sao?”

“Khác kiểu gì?”

Cô kéo nhẹ góc chăn.
“Có ngày em nói nhiều.”

“Có ngày em im cả ngày.”

“Có ngày em rất mạnh.”

“Có ngày lại thấy mình chẳng đáng được ai chọn.”
Giọng nhỏ dần.

“…em đôi khi giống nhiều phiên bản của chính mình.”

Lần này anh không cắt lời, chỉ nghe.
Kiểu nghe hiếm hoi của người thật sự để tâm.

“Em biết không…”
Anh dựa lưng vào sofa.

“Anh nghĩ ai cũng có nhiều mặt.”

“Hửm?”

“Có lúc ổn.”

“Có lúc tệ.”

“Có lúc muốn gần ai đó.”

“Có lúc chỉ muốn trốn.”
Một nhịp dừng.

“…em chỉ hơi cực đoan hơn chút thôi.”

Trình Ca bật cười.

“Nghe như đang review bug diễn đàn vậy.”

“Ừ.” Khóe môi anh hơi động.

“…nhưng bug khó nhất anh từng sửa.”

“Lỡ em làm anh mệt thật thì sao?”

Câu hỏi bật ra nhỏ hơn cô muốn.
Lần này, anh không trả lời ngay,chỉ rất tự nhiên kéo chiếc chăn lên vai cô lần nữa như một thói quen đã hình thành.

“Mệt chứ.”

Cô khựng lại. “Thấy chưa...”

“Nhưng.”
Anh cắt ngang rất nhẹ.

“…anh vẫn ở đây.”

Căn phòng yên đi, yên đến mức nghe rõ tiếng đồng hồ trong bếp kêu

“Anh không cần em lúc nào cũng ổn.”
Giọng thấp hơn.

“Chỉ cần lúc em không ổn…”

Một nhịp dừng rất nhỏ.

“…đừng tự biến mất một mình.”

Đáng ghét thật sự, người này nói ít. Nhưng toàn nói đúng lúc người ta sắp vỡ.

Trình Ca cúi đầu, khẽ kéo tay áo anh như thể rất vô thức.

“Vậy…”

Giọng nhỏ hơn cả tiếng mưa còn sót ngoài hiên.

“…nếu có ngày em lại muốn chạy?”

“Thì anh đi tìm.”

“Xa cũng tìm?”

“Ừ.”

“Lỡ không gặp?”

Lần này anh nhìn cô lâu hơn bình thường.

“…thì đứng đợi tới lúc em chịu mở cửa.”

Ngoài kia thành phố đã ngủ gần hết. Trong căn hộ nhỏ xủa TrìnhCa, hình như có vài người cuối cùng cũng thôi cố hoàn hảo,
và bắt đầu học cách ở lại với nhau lúc rối nhất rồi.

...Hết Chương 64...
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
Người Giữ Cửa – Chương 65


Đêm nay. Mưa ngoài cửa kính chỉ còn vài tiếng lách tách rất nhỏ.

Đèn phòng khách đã tắt từ lúc nào.
Chỉ còn ánh sáng vàng dịu từ góc bếp hắt qua, đủ để căn hộ không quá tối.

Trình Ca vẫn ngồi trên sofa, kéo chiếc chăn mỏng đến ngang vai.
Mắt nhìn thành phố ngoài cửa kính.
Nhưng lòng không còn hỗn độn như mấy hôm trước nữa.

Ít nhất…người kia vẫn ở đây.

“Lại nghĩ gì?”
Giọng anh vang lên phía sau.

Trầm thấp, quen thuộc.

“Không gì.”
Cô đáp nhỏ.

Rồi thêm khẽ hơn:
“…chỉ đang nghĩ anh thật sự không bỏ đi.”

Một khoảng im rất ngắn. Anh ngồi xuống cạnh cô. Không nói gì nhiều. Chỉ rất tự nhiên đưa ly trà nóng sang.

Giống như những chuyện nhỏ ấy đã thành thói quen của cả hai người.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu em lại khó ở…”

“Ừ.”

“Nếu em lại giận vô lý…”

“Ừ.”

“Nếu em lại muốn bỏ đi?”

Lần này anh nhìn cô lâu hơn.
Rồi rất khẽ:

“Thì anh lại đi tìm.”

Ngắn nhưng thật, đủ khiến lòng người mềm xuống.
Không hiểu vì đêm yên quá hay là vì khoảng cách cuối cùng cũng không còn xa nữa.
Trình Ca tựa đầu lên vai anh rất khẽ.

“Em ghét chuyện quen ai đó.”

“Hửm?”

“Vì sẽ bắt đầu thấy sợ.”

“Sợ gì?”
Giọng cô nhỏ dần.

“…sợ mất.”

Lần này, anh chỉ kéo chiếc chăn phủ thêm lên vai cô, rất tự nhiên bhư một lời đáp không cần nói dài.

“Ngủ đi.”

“Đuổi à?”

“Không.”
Một nhịp dừng rất nhỏ.

“…ở đây.”

Ngoài cửa kính, thành phố đã ngủ. Còn trong căn hộ nhỏ sau đủ chuyện hiểu lầm, ghen tuông và bỏ đi, có lẽ lần đầu tiên cả hai đều bắt đầu hiểu, là thuộc về nhau đôi khi chỉ là người kia vẫn ở lại sau mọi lần khó khăn.

....
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
Người Giữ Cửa – Chương 66

Đêm sâu hơn, mưa ngoài cửa kính gần như đã dừng hẳn.
Trong căn hộ chỉ còn ánh đèn vàng rất mờ và khoảng yên của hai người vừa thôi cãi nhau quá lâu.

“Ngủ đi.”
Giọng anh thấp như mọi lần.

Ít lời, nhưng lần này
Trình Ca không nhúc nhích nữa

Chỉ ngồi đó, rất gần.
Gần đến mức nghe rõ hơi thở đều của người bên cạnh.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu mai thức dậy…”
Cô kéo nhẹ tay áo anh.

“…anh vẫn ở đây chứ?”

Lần này anh không trả lời ngay, chỉ đưa tay gạt lọn tóc rơi trước mặt cô ra sau tai rất khẽ.

“Ừ.”

Không hiểu vì đêm yên quá, hay vì người trước mặt cuối cùng cũng chịu ở lại.
Trình Ca tựa gần thêm một chút.
Mùi hương quen thuộc trên áo anh khiến lòng tự nhiên dịu xuống,
kiểu cảm giác rất lạ của một người vốn quen chống đỡ một mình.

“Đừng biến mất nữa.”
Cô nói nhỏ..

“Em cũng vậy.”

“Khó ghê.”

“Ừ.”
Khóe môi anh hơi cong.

“…nên mới phải học.”

Khoảng cách gần đến mức không cần nói nhiều nữa.
Chỉ còn những cử chỉ rất nhỏ, một bàn tay giữ lại lúc người kia muốn quay đi,
một cái vuốt tóc rất nhẹ,
một cái chạm trán thoáng qua như thể để chắc rằng
người này thật sự đang ở đây.

“Trình Ca.”

“Hửm?”

“Đừng tự chịu một mình nữa.”
Giọng thấp hơn.

“…ít nhất giờ có anh nghe.”

....Còn Tiếp...
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
Người Giữ Cửa – Chương 68


Ba ngày sau...
Trình Ca lại biến mất.

Nhưng lần này, không phải kiểu biến mất làm người ta phát điên.

Chỉ là một tin nhắn ngắn lúc gần sáng

“Đi công tác vài hôm.”
Kèm địa điểm, kèm giờ bay, kèm cả một dòng hiếm hoi

“Không phải bỏ đi.”

ManhThuong nhìn màn hình rất lâu. Rồi trả lời đúng kiểu của anh

“Ừ. Ăn đúng giờ.”

Ba giây sau lại thêm
“Đừng mất tích.”

Trình Ca bật cười ngay giữa sân bay.

Mẹ nó chứ! Đáng ghét thật chứ ^^

Người này từ sau vụ homestay, hình như thật sự bị ám ảnh chuyện cô biến mất.

Lần công tác này không giống bình thường, không phải sự kiện, không phải gặp khách.
Cũng chẳng phải drama diễn đàn. Mà là chuyện cô đã làm nhiều năm
nhưng hiếm khi kể.

Huyền học. Đọc lá số.
Xem vận. Phong thủy.

Những cuộc gặp riêng với người tìm câu trả lời khi cuộc sống quá rối.

Một căn nhà cũ ở ngoại ô.
Mưa lất phất, khói trầm nhè nhẹ. Người phụ nữ trung niên ngồi đối diện, tay run run.

“Cô xem giúp…”

“Con trai tôi…”

Trình Ca ngồi yên. Tay đặt lên bộ bài cũ.

Ánh mắt bình tĩnh hơn hẳn lúc thường ngày. Không còn cà khịa. Không còn khó ở.
Chỉ còn sự tập trung rất lạ.

Buổi tối. Cô mới mở điện thoại.

12 tin nhắn. Toàn từ một người kia

“Ăn chưa?”

“Khách sạn ổn không?”

“Mưa à?”

“Đừng thức khuya.”

Và cuối cùng là gửi cách đây 8 phút.

“Em ổn chứ?”

Trình Ca nhìn màn hình rất lâu, rồi bật cười.

Lần đầu tiên trong đời, có người thật sự đợi mình báo bình an.

Cô gọi video. Đầu bên kia bắt máy rất nhanh.
Nhanh bất thường.

“Anh đang đợi à?”

“Không.”

“Xạo.”

“Có chút.”
Giọng vẫn bình. Nhưng mắt rõ ràng mệt..

“Em đang ở đâu vậy?”

Cô xoay camera.

Khói trầm, Bàn gỗ và Mấy lá bài trải giữa bàn.

Anh im vài giây.
“Em làm thật à?”

“Hửm?”

“Nhà huyền học.”

“Ủa?”
Cô nhướng mày.

“Anh tưởng em đùa?”

Một khoảng im ngắn, rồi anh nhìn cô lâu hơn.

“Thế…”
Giọng thấp xuống.

“…em xem được người khác nghĩ gì không?”

“Không.”

“Vận mệnh?”

“Có thể nhìn chút.”

“Vậy xem anh đi.”

Trình Ca chống cằm, nhìn qua màn hình, rất lâu. Lâu đến mức người kia bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Rồi sao?”

Cô cười rất khẽ.

“…anh dạo này có hạn.”

“Hạn gì?”

“Nhớ người.”

Lần đầu tiên, người giữ cửa im thật.

Khóe môi giật rất nhẹ.,^^

Đáng ghét.
Bị nói trúng rồi. 😌


....Còn Tiếp....
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
Người Giữ Cửa – Chương 69
(xa nhau vài ngày , nhớ nhau nhiều hơn 😌)

Mưa ngoài hiên nhà cổ vẫn rơi đều. Khói trầm quẩn quanh trong phòng.

Điện thoại vẫn mở video.
ManhThuong ở đầu bên kia không nói gì vài giây.
Rồi mới khẽ nhíu mày.

“Em học mấy thứ này từ bao giờ?”

“Lâu rồi.”
Trình Ca chống cằm.

“Mà anh có bao giờ hỏi đâu.”

Một nhịp im rất nhỏ.
Đúng thật.
Anh chưa từng hỏi sâu.

Cũng chưa từng nghĩ người hay cà khịa, nóng nảy, thích bỏ đi ấy
lại có lúc ngồi rất yên như thế.

Bình tĩnh. Trầm.
Giống như đang giữ bí mật của rất nhiều người.

“Thế…”
Anh nhìn màn hình lâu hơn.

“…em xem được gì ở người khác?”

“Không phải lúc nào cũng xem.”

“Còn anh?”

“Anh hả?”

Cô cười nhỏ.

“Khó.”

“Vì sao?”

“Vì người này kín quá.”

Khóe môi anh khẽ động.

“Nhưng có một chuyện dễ nhìn.”

“Hửm?”

“Anh không giỏi giữ người.”
Giọng cô chậm lại.

“…nhưng đang cố.”

Đầu dây bên kia im vài giây.
Lâu hơn bình thường.

Rồi mới hỏi
“Em nhìn ra thật à?”

“Ừ.”

“Ghê vậy.”

“Nhà huyền học mà.”

Ngoài trời mưa nặng hơn. Khách sạn nhỏ nơi cô ở yên đến mức nghe rõ tiếng gió lùa qua hành lang.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nhớ em không?”
Cô hỏi rất tự nhiên.
Như thể biết trước câu trả lời.

Lần này, người luôn ít nói như ManhThuong lại không né.

“Có.”

Ngắn và thật như ManhThuong

“…khó chịu ghê.”

“Ủa?”

“Quen có người nói nhiều trong nhà rồi.”

“Chê em à?”

“Không.”
Giọng thấp xuống.

“…tự nhiên yên quá.”

Căn phòng bên này tự nhiên ấm lên một chút.

Đáng ghét thật. Người này không biết nói ngọt.
Nhưng luôn làm người ta mềm lòng bằng mấy câu rất thật.

“Mai em đi xem một khách ở núi.”

“Hửm?”

“Xa chút.”

“Đi một mình?”

“Ừ.”

Lần này anh nhíu mày thật.
“Cẩn thận.”

“Anh lo à?”

“Ừ.”
Một nhịp dừng rất nhỏ.

“…không thích em ở xa.”

Ngoài trời, mưa vẫn chưa dứt.
Còn giữa hai đầu màn hình, hình như khoảng cách bắt đầu giống thứ để nhớ nhau hơn là để xa nhau nữa. 😌

....
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
Người Giữ Cửa – Chương 70
(lần này… suýt mất nhau 😌)

Mưa ở vùng núi xuống rất nhanh, đường đất trơn. Sương dày đến mức gần như không nhìn thấy phía trước.

Tin nhắn cuối cùng Trình Ca gửi lúc chiều

“Đi xem khách ở sâu hơn chút. Tối về gọi anh.”

Seen rất nhanh như mọi lần.

“Ừ. Đừng đi khuya.”

Nhưng tối đó, không có cuộc gọi.
9 giờ.

“Xong chưa?”

Seen từ 6 giờ chiều.

Không rep.

10 giờ.
“Trình Ca?”
Không trả lời.

11 giờ.
Cuộc gọi đầu tiên. Không bắt máy.

Cuộc gọi thứ hai.
Thứ ba.
Thứ tư.

Lần đầu tiên, ManhThuong thấy lòng mình lạnh xuống thật sự.

Không phải kiểu giận, cũng không phải kiểu ghen.
Mà là anh hoảng, một loại hoảng của người đột nhiên nhận ra là nếu mất người kia thật,
mình sẽ phát điên.

12 giờ đêm.
Điện thoại rung lên.
Số lạ.

“Anh là người nhà của cô Trình Ca?”

Tim anh hụt mất một nhịp.

“Cô ấy bị ngã xe ở đoạn đèo.”

“Không nặng.”

“Trầy xước với choáng thôi…”

“Nhưng điện thoại cô ấy mở cuộc gọi gần đây nên…”

Anh không nhớ nổi mình đã lái xe thế nào.
Chỉ nhớ trời mưa rất lớn. Đường rất tối.

Và lần đầu tiên, người luôn bình tĩnh như ManhThuong… tay run khi cầm vô lăng.

Phòng khám nhỏ vùng núi. Đèn trắng lạnh, mùi thuốc sát trùng lan tỏa.

Trình Ca ngồi trên giường bệnh. Trán dán băng nhỏ. Tay trầy xước nhẹ, mặt tái đi. Nhưng vẫn còn tỉnh.

Cửa bật mở, anh bước vào. Áo còn ướt mưa, mắt anh đỏ hơn bình thường. Mệt.
Và đáng sợ nhất là vẻ mặt đó.

“Anh?”
Cô còn chưa kịp nói hết
đã bị ôm chặt đến mức đau nhẹ.

Rất chặt. Chặt như thể chỉ cần buông tay ra, người trước mặt sẽ biến mất.

“Anh.. đau…”
Cô khẽ nhăn mặt.

Lập tức vòng tay siết lại lỏng hơn, nhưng không buông.

“Em bị điên à?”
Giọng anh khàn.

Thật sự khàn.
“Đi một mình kiểu đó?”

“Em không sao mà…”

“Không sao?”
Lần đầu tiên, anh cắt lời. Giọng thấp xuống đến đáng sợ.

“Anh gọi mấy chục cuộc.”

“Anh tưởng…”
Câu nói dừng lại giữa chừng.

Trình Ca khựng lại.
Lần đầu tiên thấy người này thật sự sợ.

“ManhThuong…”
Giọng cô nhỏ đi.

“Em xin lỗi.”

Không đáp, và chỉ cúi đầu rất thấp.
Trán chạm nhẹ vào vai cô. Một khoảng im rất dài.
Rồi rất khẽ. Khàn hơn cả lúc nãy:

“…đừng làm anh sợ kiểu đó nữa.”

Đêm ấy.
Khách sạn nhỏ gần phòng khám, mưa vẫn chưa dứt. Trình Ca ngồi trên giường, tay vẫn còn băng.

Không khí yên lạ, yên theo kiểu của hai người vừa suýt mất nhau.

“Anh còn giận à?”

“Ừ.”

“Giận thật?”

“Rất.”

Nhưng tay vẫn kéo chăn phủ lên người cô.
Vẫn kiểm tra vết thương và vẫn nhìn cô như thể chỉ cần rời mắt,
người này sẽ lại biến mất.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nãy anh khóc hả?”

“…không.”

“Xạo.”
Cô cười nhỏ.

Rồi im vài giây.

“…em cũng sợ.”

Lần đầu tiên tối nay, anh ngẩng lên.

“Sợ gì?”.

“Sợ lúc mở mắt…”
Giọng nhỏ dần.

“…anh không còn muốn ở đây nữa.”

Anh im thật lâu, rồi ngồi gần lại, rất gần, không còn khoảng cách giữa 2 người

“Em nghe cho kỹ.”
Giọng anh thấp.Chậm rãi.
Và thật đến mức khiến người ta đau lòng.

“…lần này anh không để mất em nữa.”

Ngoài kia, mưa đập lên cửa kính. Còn trong căn phòng nhỏ, sau cơn hoảng loạn, giận dữ và sợ hãi, đây là lần đầu tiên cả hai đều hiểu, yêu ai đó thật sự là lúc chỉ cần nghĩ tới chuyện mất họ thôi cũng thấy đau lòng rồi.

....Còn Tiếp....
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
Nếu không có H++ làm tình thì có nhạt nhẽo không nhỉ...haizzz
 

hiepdamconheo

Tao là gay
Rồi gặp thằng mạnh thường thật hay chuyện bịa đây . Tao đoán thằng mạnh thường ngoài đời là 1 thằng đụt , cận , mập địt , nhìn còn có vẻ biến thái chứ ko phải như mày vẽ ra đâu
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
Người Giữ Cửa – Chương 71
(“Anh muốn chúng ta thuộc về nhau.” )


Mưa ngoài cửa kính vẫn chưa dứt. Khách sạn nhỏ vùng núi yên đến mức nghe rõ tiếng nước chảy từ mái hiên xuống nền đá.
Đèn vàng hắt nhẹ lên căn phòng, ấm áp.

Nhưng lòng người còn chưa thật sự yên.
Trình Ca ngồi tựa đầu giường. Tay còn quấn băng mỏng. Mái tóc hơi rối.
Sắc mặt vẫn nhợt sau cú ngã.

Nhưng ánh mắt đã khác lúc ở phòng khám.
Mềm hơn và yên hơn.
Có lẽ vì người kia vẫn đang ở đây.

ManhThuong đứng cạnh cửa sổ. Áo vẫn còn hơi ẩm vì mưa.

Từ lúc đưa cô về phòng anh gần như không rời mắt.
Lúc thì hỏi đau không, lúc thì kiểm tra thuốc, lúc thì chỉ đứng im.

Nhưng ánh mắt luôn ở đó.
Giống như sợ chỉ cần quay đi, cô sẽ lại biến mất.

“Anh.”

“Hửm?”

“Em có chết đâu.”
Giọng cô cố đùa nhẹ.

“…đừng nhìn em như vừa đi qua kiếp nạn.”

Lần này anh không cười.
Chỉ quay lại nhìn cô rất lâu, lâu đến mức cô bắt đầu thấy khó chịu trong lòng.

“Em biết lúc nghe điện thoại…”
Giọng anh thấp. Khàn hơn bình thường.

“…anh nghĩ gì không?”

Cô lắc đầu.

“Anh tưởng mình mất em.”

Ngắn rất ngắn, nhưng khiến căn phòng yên hẳn.

Trình Ca chưa từng thấy người này như vậy.
Không bình tĩnh, không lạnh và không giấu được cảm xúc.

Chỉ còn sự mệt mỏi của một người vừa sợ mất thứ rất quan trọng.

“ManhThuong…”
Cô nhỏ giọng.

“Em xin lỗi.”

“Đừng xin lỗi nữa.”

Anh bước lại gần hơn.
Rồi ngồi xuống mép giường, khoảng cách gần đến mức nghe rõ hơi thở nhau.

“Anh không giỏi nói chuyện tình cảm.”

“Em biết.”

“Anh cũng không biết mình bắt đầu từ lúc nào.”

Một nhịp dừng rất nhỏ.

“…nhưng anh không muốn cứ sống kiểu lúc nào cũng sợ em bỏ đi nữa.”

Tim cô lệch một nhịp.

“Anh muốn…”

Giọng thấp xuống, chậm hơn.

“…chúng ta thật sự thuộc về nhau.”

Không hoa mỹ và không cầu kỳ. Chỉ là một câu nói rất anh.
Ít lời, nhưng thật đến mức khiến mắt người ta cay lên.

“Ý anh là gì?”
Cô hỏi nhỏ.

Lần đầu tiên, người luôn chắc chắn như ManhThuong lại khựng nửa nhịp.

“…là đừng gọi đây là mối quan hệ mập mờ nữa.”

“Là nếu em lại bỏ đi…”
Anh nhìn cô rất lâu.

“…thì nhớ có người đang đợi em về.”

....
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo