Người Giữ Cửa – Chương 61
Mưa theo chân hai người suốt quãng đường về. Không ai nói nhiều cả.
Không khí trong xe lạ lắm, không hẳn căng.
Nhưng cũng chẳng nhẹ.
Giống kiểu của hai người vừa chạm vào nỗi sợ thật nhất của nhau.
Cửa căn hộ khép lại.
Mùi quen thuộc ùa tới.
Ánh đèn vàng. Chiếc sofa vẫn như cũ. Mọi thứ chẳng đổi.
Chỉ có lòng người là hình như không còn đứng ở vị trí cũ nữa.
“Anh còn giận à?”
Trình Ca đặt túi xuống.
“Hửm?”
“Cái mặt đó.”
Cô khoanh tay.
“Nhìn như chuẩn bị block cả diễn đàn.”
Khóe môi anh khẽ động rất hiếm hoi.
“Em vui với người khác quá.”
“Ủa?”
Cô bật cười.
“Người ta nói chuyện thôi mà.”
“Ừ.”
Giọng thấp.
“…nhưng anh không thích.”
Ngắn. Thật.Đáng ghét ghê
“Anh biết không…”
Trình Ca bước gần thêm chút.
“…nhìn anh ghen buồn cười ghê.”
“Vui lắm à?”
“Có chút.”
Cô cố nhịn cười.
“Để anh hiểu cảm giác em lúc Lam xuất hiện.”
Lần này anh im vài giây.
Rồi rất khẽ
“Xin lỗi chuyện đó.”
Không khí dịu đi một chút. Như cơn mưa ngoài kia cũng nhẹ hơn.
“Lại đây.”
Anh nói.
“Ra lệnh à?”
“Ừ.”
“Ghê vậy.”
Nhưng cuối cùng cô vẫn bước lại, rất tự nhiên.
Một cái kéo nhẹ vào gần, không vội và không màu mè.
Chỉ là cái ôm của hai người đã mệt vì hiểu lầm. Một cái ôm lâu hơn bình thường.
Ấm hơn bình thường.
Như thể cả hai đều cần xác nhận, người này vẫn ở đây.
“Đừng bỏ đi kiểu đó nữa.”
Giọng anh thấp. Rất gần.
“Anh cũng đừng biến mất.”
“Ừ.”
“Thật không?”
“Thật.”
Trình Ca tựa trán lên vai anh, nhỏ giọng hơn hẳn.
“Em ghét chuyện mình bắt đầu quen có ai đó.”
“Hửm?”
“Vì lỡ mất…”
Câu nói chưa hết, thì anh khẽ siết vòng tay thêm chút.
“Không mất.”
Lại 1 câu ngắn. Nhưng đủ khiến tim cô dịu lại.
Ngoài cửa kính, mưa rơi rất khẽ. Trong căn hộ nhỏ, sau đủ chuyện ghen tuông, bỏ đi, hiểu lầm, cuối cùng chỉ còn hai người ôm lấy nhau thật lâu,
như thể đã thôi muốn thắng thua, và chỉ muốn giữ nhau lại thêm một chút nữa..
...hết chương 61..
Mưa theo chân hai người suốt quãng đường về. Không ai nói nhiều cả.
Không khí trong xe lạ lắm, không hẳn căng.
Nhưng cũng chẳng nhẹ.
Giống kiểu của hai người vừa chạm vào nỗi sợ thật nhất của nhau.
Cửa căn hộ khép lại.
Mùi quen thuộc ùa tới.
Ánh đèn vàng. Chiếc sofa vẫn như cũ. Mọi thứ chẳng đổi.
Chỉ có lòng người là hình như không còn đứng ở vị trí cũ nữa.
“Anh còn giận à?”
Trình Ca đặt túi xuống.
“Hửm?”
“Cái mặt đó.”
Cô khoanh tay.
“Nhìn như chuẩn bị block cả diễn đàn.”
Khóe môi anh khẽ động rất hiếm hoi.
“Em vui với người khác quá.”
“Ủa?”
Cô bật cười.
“Người ta nói chuyện thôi mà.”
“Ừ.”
Giọng thấp.
“…nhưng anh không thích.”
Ngắn. Thật.Đáng ghét ghê
“Anh biết không…”
Trình Ca bước gần thêm chút.
“…nhìn anh ghen buồn cười ghê.”
“Vui lắm à?”
“Có chút.”
Cô cố nhịn cười.
“Để anh hiểu cảm giác em lúc Lam xuất hiện.”
Lần này anh im vài giây.
Rồi rất khẽ
“Xin lỗi chuyện đó.”
Không khí dịu đi một chút. Như cơn mưa ngoài kia cũng nhẹ hơn.
“Lại đây.”
Anh nói.
“Ra lệnh à?”
“Ừ.”
“Ghê vậy.”
Nhưng cuối cùng cô vẫn bước lại, rất tự nhiên.
Một cái kéo nhẹ vào gần, không vội và không màu mè.
Chỉ là cái ôm của hai người đã mệt vì hiểu lầm. Một cái ôm lâu hơn bình thường.
Ấm hơn bình thường.
Như thể cả hai đều cần xác nhận, người này vẫn ở đây.
“Đừng bỏ đi kiểu đó nữa.”
Giọng anh thấp. Rất gần.
“Anh cũng đừng biến mất.”
“Ừ.”
“Thật không?”
“Thật.”
Trình Ca tựa trán lên vai anh, nhỏ giọng hơn hẳn.
“Em ghét chuyện mình bắt đầu quen có ai đó.”
“Hửm?”
“Vì lỡ mất…”
Câu nói chưa hết, thì anh khẽ siết vòng tay thêm chút.
“Không mất.”
Lại 1 câu ngắn. Nhưng đủ khiến tim cô dịu lại.
Ngoài cửa kính, mưa rơi rất khẽ. Trong căn hộ nhỏ, sau đủ chuyện ghen tuông, bỏ đi, hiểu lầm, cuối cùng chỉ còn hai người ôm lấy nhau thật lâu,
như thể đã thôi muốn thắng thua, và chỉ muốn giữ nhau lại thêm một chút nữa..
...hết chương 61..



