Người Giữ Cửa – Chương 51
Sáng hôm sau. Diễn đàn nổ tung. Một thread mới leo top.
“Mod mới thân admin cỡ nào?”
“Ai mới là người được ưu tiên?”
Drama chạy nhanh hơn sự thật như mọi lần.
Nào Tag nhau, đoán mò. Châm chọc.
Và tất nhiên tên Trình Ca lại xuất hiện.
Cô đọc hết. Không bỏ sót dòng nào. Ban đầu còn cười nhạt. Sau thì im.
Đến cuối cùng… chỉ thấy mệt.
Mệt với cảm giác mình đang bị kéo vào một thứ chẳng còn vui.
Mệt nhất là chuyện, người khiến mình mềm lòng lại luôn ít lời đúng lúc cần nhất.
Tin nhắn từ anh đến lúc gần trưa.
“Ăn chưa?”
Chỉ vậy. Không nhắc tối qua. Không hỏi cô nghĩ gì.
Anh không biết rằng, đôi khi người ta không cần giải thích hoàn hảo.
Chỉ cần một câu giữ lại.
Lần đầu tiên, Trình Ca không trả lời.
Chiều. Cô khóa laptop.
Xếp vài bộ đồ vào vali, không nhiều. Chỉ đủ vài ngày, hoặc là lâu hơn tùy tâm trạng.
Trước khi đi, cô đăng đúng một dòng trên diễn đàn.
“Off vài hôm. Đừng tìm.”
Không emoji. Không giải thích.
Thread bùng lên ngay lập tức.
Tối đến, điện thoại rung liên tục.
Thông báo, tin nhắn.
Bạn bè hỏi. Người quen tag.
Cô mặc kệ.
Cho đến khi tên anh hiện lên.
ManhThuong gọi.
Cô nhìn màn hình, để chuông đổ hết nhưng không bắt.
Ba phút sau.Tin nhắn đến.
“Em ở đâu?”
Seen.
Không trả lời.
Mười phút sau.
“Trình Ca.”
Ngắn nhưng không dấu chấm.
Kiểu nhắn của người bắt đầu mất kiên nhẫn.
Ngoài cửa xe, trời bắt đầu tối. Cô ngồi im nhìn thành phố lùi dần phía sau.
Lần đầu tiên kể từ khi quen anh, cô không muốn ở lại chờ nữa.
Một tin nhắn cuối cùng hiện lên
“Đừng biến mất kiểu này.”
Cô nhìn rất lâu, rồi cuối cùng mới gõ
“Anh cũng từng làm vậy mà.”
Seen.
Lần này, không trả lời ngay.
Ở phía bên kia thành phố, lần đầu tiên người luôn bình tĩnh như ManhThuong… đứng trước màn hình diễn đàn đã tắt, và thấy căn phòng yên đến mức khó chịu.
Có lẽ, người giữ cửa vừa để lạc mất người đầu tiên khiến mình muốn quay về.
...Còn Tiếp....
Sáng hôm sau. Diễn đàn nổ tung. Một thread mới leo top.
“Mod mới thân admin cỡ nào?”
“Ai mới là người được ưu tiên?”
Drama chạy nhanh hơn sự thật như mọi lần.
Nào Tag nhau, đoán mò. Châm chọc.
Và tất nhiên tên Trình Ca lại xuất hiện.
Cô đọc hết. Không bỏ sót dòng nào. Ban đầu còn cười nhạt. Sau thì im.
Đến cuối cùng… chỉ thấy mệt.
Mệt với cảm giác mình đang bị kéo vào một thứ chẳng còn vui.
Mệt nhất là chuyện, người khiến mình mềm lòng lại luôn ít lời đúng lúc cần nhất.
Tin nhắn từ anh đến lúc gần trưa.
“Ăn chưa?”
Chỉ vậy. Không nhắc tối qua. Không hỏi cô nghĩ gì.
Anh không biết rằng, đôi khi người ta không cần giải thích hoàn hảo.
Chỉ cần một câu giữ lại.
Lần đầu tiên, Trình Ca không trả lời.
Chiều. Cô khóa laptop.
Xếp vài bộ đồ vào vali, không nhiều. Chỉ đủ vài ngày, hoặc là lâu hơn tùy tâm trạng.
Trước khi đi, cô đăng đúng một dòng trên diễn đàn.
“Off vài hôm. Đừng tìm.”
Không emoji. Không giải thích.
Thread bùng lên ngay lập tức.
Tối đến, điện thoại rung liên tục.
Thông báo, tin nhắn.
Bạn bè hỏi. Người quen tag.
Cô mặc kệ.
Cho đến khi tên anh hiện lên.
ManhThuong gọi.
Cô nhìn màn hình, để chuông đổ hết nhưng không bắt.
Ba phút sau.Tin nhắn đến.
“Em ở đâu?”
Seen.
Không trả lời.
Mười phút sau.
“Trình Ca.”
Ngắn nhưng không dấu chấm.
Kiểu nhắn của người bắt đầu mất kiên nhẫn.
Ngoài cửa xe, trời bắt đầu tối. Cô ngồi im nhìn thành phố lùi dần phía sau.
Lần đầu tiên kể từ khi quen anh, cô không muốn ở lại chờ nữa.
Một tin nhắn cuối cùng hiện lên
“Đừng biến mất kiểu này.”
Cô nhìn rất lâu, rồi cuối cùng mới gõ
“Anh cũng từng làm vậy mà.”
Seen.
Lần này, không trả lời ngay.
Ở phía bên kia thành phố, lần đầu tiên người luôn bình tĩnh như ManhThuong… đứng trước màn hình diễn đàn đã tắt, và thấy căn phòng yên đến mức khó chịu.
Có lẽ, người giữ cửa vừa để lạc mất người đầu tiên khiến mình muốn quay về.
...Còn Tiếp....



