Đích thân anh hùng Nguyễn Huệ đã tận diệt cả quá khứ, hiện tại của dòng họ chúa Nguyễn; nhưng ông vẫn tâm niệm: Còn phải tiêu diệt cả tương lai dòng họ này, mà hiện thân là cá nhân Nguyễn Ánh, mới có thể yên tâm. Về thành tích cụ thể (sử sách quên chưa nêu) có thể nói gọn rằng: đấng anh hùng này đã “đào mồ, cuốc mả” bảy vị chúa Nguyễn (chưa hề gây oán với ông), giết tươi 2 vị đương chức, 1 vị thế tử (sẽ kế ngôi: Nguyễn Phúc Đồng) và 2 vị khác là em ruột Nguyễn Ánh. Đồng thời, ông tìm mọi cách truy diệt nốt (nhưng không thành công) vị tôn thất cuối cùng: tức Nguyễn Phúc Ánh.tao đâu có khinh tài năng thằng ánh
tao khinh nhân cách của nó.
như quân chủ sau khi thống nhất xong cái gì bỏ qua được thì bỏ qua, cái gì xá được thì xá, lấy cái uy và cái đức.
Lưu bang sau khi thống nhất thiên hạ xong, gặp ngay thằng ml trước từng hiến kế cho hàn tín phản bội. lưu bang nói "mày biết tội chưa ?"
thằng đó đáp " Tội đéo gì. Lúc đó làm gì có vua. Tao thờ thằng tín thì tao hiến kế cho nó. Cả thiên hạ khi đó bao nhiêu người muốn làm vương đế, mày liệu sức giết hết nổi không ?"
Lưu bang bèn cười, tha cho.
Khi thống nhất thiên hạ xong, triệu khuôn dẫn gọi hết lũ tướng tá từng theo hắn ra sa trường nói "giờ đánh nhau xong rồi. giữ binh quyền làm gì . cùng tao hưởng phú quý"
sau đó lũ quan võ giao nộp lại hết quyền bính, không thằng nào phải chết.
Thằng ánh sau khi đoạt thiên hạ xong tha hồ đồ sát bọn thân tây sơn, và cũng đồ sát công thần.
Khi sang xiêm gọi quân bên đó về đây giết bao nhiêu mạng người xong, khi về "biết lỗi" được vài ngày, lại tiếp tục gửi gạo ra cho quân thanh.
Đường lối logic của thằng đó là của quân vương, nhưng cái sự ti tiện và khả năng nhìn đời thấp kém đốn mạt thì đéo phải của quân vương, chỉ là của 1 thằng cặn bã.
Tao chửi thằng cặn bã đấy thì có gì ko được![]()
Ở trên, cứ dài dòng kể công “mở cõi” của vị chúa khởi thủy Nguyễn Hoàng, chứ nếu anh hùng Nguyễn Huệ tìm được mồ mả vị chúa này, ắt cũng khai quật tanh bành và tung hê di cốt cho hả dạ.
Chú thích. Nguyễn Phúc Hiệu lẽ ra lên ngôi chúa, nhưng mất sớm. Nguyễn Phúc Luân (đã trưởng thành) lẽ ra được thay anh để lên ngôi, nhưng ông bị quyền thần Trương Phúc Loan giết, để đưa một “nhãi con” lên làm chúa: Nguyễn Phúc Thuần, 12 tuổi. Tây Sơn khởi nghĩa dưới chiêu bài chống sự lộng quyền của Trương Phúc Loan, để “lập hoàng tôn Nguyễn Phúc Dương lên ngôi chúa“. Dân chúng hưởng ứng; nhưng sau đó chính Tây Sơn lại giết Phúc Dương, giết luôn cả Phúc Thuần và Phúc Đồng. Dẫu sao, hậu duệ Nguyễn Phúc Luân (4 con trai, bị Tây Sơn giết 3) vẫn còn sót lại Nguyễn Ánh – người khôi phục được sự nghiệp tổ tiên.



