TungGold
Yếu sinh lý
in vào lồn mẹ nó đi anhin cái địt mả tổ nhà mày
in vào lồn mẹ nó đi anhin cái địt mả tổ nhà mày
con mẹ với con vợ nó tha à, địt mẹ lắm xúc vật quá nhỉAnhlaai95 chắc là sinh năm 95 chắc đẻ con r nhỉ, con gái à cho tao địt cái nhỉ![]()
địt con mẹ mả tổ nhà mày, thằng xúc vật, tao rủa cho mẹ mày bố mày chết vì tai nạnCùng lúc đó…
Khi hai vợ chồng vừa bước vào trong phòng, Phi vội vàng ra chốt cửa và chạy tới ôm chầm Uyên từ sau lưng.
-Ư… Bỏ ra! –Uyên vùng vằng, mặc dù nàng rất lo cho chồng nhưng vẫnphải giận dỗi.
-Không! Anh không bỏ! Em có biết anh đã lo lắng thế nào không? Anh sợ mất em… Anh sợ lắm… -Phi gồng lên ôm chặt vợ.
-Vậy tại sao lại làm thế? –Uyên vẫn vùng vằng rút tay ra nhưng Phi quákhỏe với quyết tâm của mình.
-Anh xin lỗi… Tại lúc đó anh say rượu… Anh tưởng là em…Xin em… Đừng giận anh nữa… Anh bay 8000km về đây chỉ để giải thích với em… -Phi nói giọng trầm ấm ngay cạnh tai Uyên.
-Bỏ em ra… Đau em… -Uyên vùng vằng mãi mà không được.
-Không! Anh không bỏ! – Thấy vậy Phi càng gồng lên để ôm.
-Anh… Đau em… Hu hu… Em đau… -Uyên bất ngờ khóc khiến Phi giật mình và nới lỏng tay. Lúc này Uyên mới đẩy Phira được.
-Chết… Anh xin lỗi… Anh xin lỗi… -Phi nhăn mặt lại nhìn Uyên vì anh không ngờ mình lại ôm vợ chặt quá. Uyên chảy hai dòng nước mắt xuống má vì đau, nàng ôm tay và lườm Phi với đôi mắt ướt lệ.
-Xin em… Anh mệt mỏi lắm rồi… Anh không được ngủ cả một ngày nay rồi… -Phi kể khổ, có vẻ như anh ta không biết cách xin lỗi con gái.
-Đánh vợ… -Uyên mím môi lại nói và nhìn Phi khóc.
-Không! Anh không cố ý, anh thương em còn không hết sao lại đánh em… -Phi nhăn mặt lại và dơ hai tay lên.
-Thương em! Thương mà đi ngủ với người khác?? –Uyên cau mày lại.
-Anh… Anh xin lỗi… Anh tưởng đấy là em… Lúc đó anh say rượu… -Phi không dám nhìn vào mắt Uyên, anh chỉ biết cúi mặt xuống giải thích.
-Tưởng là em? Anh nghĩ đây là phim chắc? Anh nghĩ em là trẻ con à? Tình trạng của anh thế nào em biết chứ… Tại sao? Lúc! Đó! Anh! Lại! Cứng! Lên! Được! Hả?? –Uyên vừa nói vừa đánh vào vai Phi, mỗi câu nói là một lần đánh vào vai chồng.
-Anh… Xin lỗi… Anh không biết nữa… -Phi chỉ dám đứng yên và thu mình lại cho vợ đánh. Còn Uyên đánh xong nàng ôm tay và nhìn Phi với ánh mắt ướt nhòe. Đôi môi đỏ mím lại ấm ức. Bình thường nghĩ sẽ tha thứ cho anh ấy rồi vì nàng cũng đã “trả thù” được ngay lúc đó.
Nhưng khi gặp Phi thấy bản mặt này nàng lại vừa thương vừa tức giận. Thương vì nhìn anh ấy tiều tụy quá, chắc chắn cũng khổ tâm vì trên vai còn nhiều trọng trách. Còn tức vì nghĩ đến cái vẻ mặt của anh ta khi cưỡng hiếp em gái nàng.
-Em… Anh không biết phải nói thế nào để em hết giận, em biết rồi đấy… Anh là kẻ khô khan không giỏi nịnh phụ nữ, không giỏi dỗ dành người khác… Nhưng anh chỉ biết từ cuộc gọi điện đó anh hoang mang, anh không thể làm được việc gì, anh chỉ biết lao ra sân bay và bay về với em… Vì anh biết em không dễ dàng gì khi biết được sự thật đó… Anh đã nghĩ nếu để chọn giữa em và sự nghiệp… Anh sẵn sàng bỏ sự nghiệp để được ở bên em suốt đời… Uyên à… Anh thực sự không cố tình… Xin em hãy tin anh… -Phi tiến lại gần và nắm tay Uyên, anh thực sự là một kẻ khô khan nhưng lúc này… thẳm sâu trong lòng anh đã nói hết những gì mình suy nghĩ, đấy là điều Uyên muốn nghe, chỉ cần anh không tiếp tục nói dối là được.
Uyên mím môi lại và không còn khóc nữa, ánh mắt tức giận của nàng trở nên buồn bã vì những lời thật lòng của chồng… Bởi vì nếu anh ấy biết được chuyện giữa nàng và bố anh ấy… Thì liệu nàng còn xứng đáng với những gì anh ấy sẵn sàng hy sinh không? Uyên áy náy vô cùng và thấy mình thật điên rồ khi quyết định vội vã như vậy chỉ để trả thù chồng. Thôi thì chuyện đã rồi kẻ được lợi chỉ có ông Lưu.
Thấy Uyên hết giận, Phi từ từ ôm Uyên vào lòng… Lúc này nàng chị ự ự một chút đẩy Phi ra với những sức lực yếu ớt, sau đó Phi đã hoàn toàn ôm được Uyên. Uyên nhắm mắt lại và rơi hai giọt nước mắt từ mi mắt xuống vai Phi. Nhưng nàng vẫn không ôm Phi mà để thõng hai tay xuống trông khá gượng gạo.
-Lần này anh không thuê ngọn đồi nào nữa à? –Uyên nói rồi khẽ bĩu môi, nhưng lại làm Phi vui vì anh biết vợ nói vậy là đã hết giận rồi.
-Anh không… Chỉ cần tấm lòng chân thành và tình yêu này là đủ… -Phi nói rồi kéo Uyên ra định hôn nhưng Uyên mím chặt môi lại không cho hôn.
-Đồ khó tính… -Phi mỉm cười và ôm vợ vào lòng. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Đồ lăng nhăng… Bắt cá hai tay… Lộn xộn… -Uyên để Phi ôm nhưng vẫn mắng chồng.
-Sao lại lộn xộn… -Phi cười vì Uyên lại nói mấy từ trống không nhưng rất đáng yêu, hôm nay anh cho phép vợ nói những lời đó với mình vì anh biết mình đang có lỗi.
-Đồ hấp diêm…
-Này! Em nhé! Tưởng anh không nói mà được đà nhé! –Phi nói rồi bóp chặt bộ mông to của Uyên.
-Bay bướm chăng hoa… -Uyên nói rồi há miệng cắn vào vai Phi một cái rất đau. Phi nghiến răng và nhăn mặt lại để kệ cho vợ cắn.
-Em cứ cắn đi… Cắn chết anh cũng được, chỉ cần em hết giận… -Phi ôm chặt Uyên và gồng lên, nhưng vừa nói xong thì Uyên nhả ra, chiếc áo sơ mi của anh dính nước bọt thơm tho của Uyên kéo thành tơ nhện đến đôi môi đỏ của cô ấy.
-Sao không trả lời tin nhắn của em? –Uyên bặm môi lại tiếp tục hỏi.
-Anh vội đi quá… Nên không mang cái gì, hành lý anh cũng đâu có mang… Mang được mỗi cái điện thoại… Lên máy bay được mấy tiếng là nó hết pin rồi anh đang sạc dưới nhà kìa… -Phi nói và cười, hôm nay Uyên cũng đặc biệt thấy Phi nói chuyện có phần dễ tính hơn xưa… Có khi nào vì tình dục đã thay đổi mọi người nhiều như thế… Khi chưa bị phát hiện anh ấy vẫn rất khó tính, nhưng lúc này nàng cảm giác Phi dễ chịu hơn trước nhiều.
-Sao anh bỏ một cuộc họp quan trọng như thế mà quay về hả? Ninh đang rất khó khăn đấy anh biết không? –Uyên đẩy Phi ra và nhíu lông mày lo lắng.
-Lúc ấy anh không có tâm trạng nào… Anh chỉ nghĩ đến em ở nhà, sợ em nghĩ quẩn… Sợ em gây chuyện… Nên anh phải về luôn… Tập đoàn… Hay sự nghiệp đều không quan trọng bằng em… -Phi nhìn vào mắt Uyên nói và cúi xuống hôn nhưng Uyên vẫn mím môi lại.
-Nông nổi, bốc đồng… -Uyên cau mày lại. Phi không nói gì chỉ nhìn vợ cười, anh vui vì anh thấy mình làm hòa với vợ nhanh hơn anh nghĩ. Có lẽ việc phi về tận đây thực sự có tác dụng.
-Anh không sợ bố nói hay sao?
-Anh không biết, anh cũng chuẩn bị tâm lý rồi… Nhưng kỳ lạ bố không trách mắng chỉ hỏi sao anh lại về… -Phi nhìn lên trần nhà suy nghĩ, còn Uyên nhìn vào cúc áo của chồng, nàng đã nhận ra tại sao bố lại như vậy… Tình dục ư… Đúng là chuyện đó rồi… Vì ông vừa được làm tình với nàng ngay hôm qua nên có lẽ hôm nay ông ấy đã hiểu và không nổi khủng lên như bình thường.Đúng là tình dục đã thay đổi con người một cách chóng mặt.
-Anh đi tắm đi… Người hôi lắm… -Uyên đập nhẹ vào ngực Phi rồi ra giường ngồi.
-Ừ! Anh cũng mệt quá… Em tắm chưa vào tắm với anh… -Phi kéo tay Uyên. Uyên thấy vậy liền bĩu môi rồi miễn cưỡng vào tắm cùng chồng. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Hai vợ chồng trần truồng đứng trong phòng vệ sinh, đây mới là một cặp trời sinh bởi cơ thể hai người đều đẹp như tranh vẽ, Uyên da trắng, vú to mông cong, còn Phi cơ bắp cuồn cuộn, sáu múi cao ráo đẹp trai.
Những dòng nước nóng xả lên cơ thể hai vợ chồng, hai người đứng ôm nhau trong phòng tắm như gột rửa những tức giận trong lòng. Phi đưa tay lên bóp vú vợ và nâng niu bầu vú Uyên từng chút một. Còn Uyên cũng sờ chim chồng, cây hàng bé bỏng của Phi khiến Uyên cảm thấy hụt hẫng nhưng không dám nói, nó có cửng lên thì cũng chỉ dài 12, 13 cm… Rất bé…
-Sao bên này nhìn xẫm hơn bên kia nhỉ? –Bỗng Phi hỏi một câu mà khiến Uyên rợn tóc gáy, nàng nhìn xuống thì thấy một bên hồng, còn một bên hồng hơi xẫm lại… Nàng chợt giật mình nghĩ đến chuyện làm tình với bố, bố chỉ mút một bên này nên nó bị tụ máu rồi.
-Hình như… Sắc tố thay đổi… anh ạ… Có khi nào mình nên đẻ con không? –Uyên ấp úng nói với trái tim đập mạnh, sau đó nàng phải đổi chủ đề ngay lập tức.
-Ý hay đấy… Dự án thành công chắc chắn anh sẽ đi khám bác sĩ để xem bệnh tình của mình… Đi cùng anh nhé! –Phi nói và ôm vợ vào lòng, anh cũng muốn nói sang chuyện khác vì tay vợ anh đang mân mê dương vật của anh từ nãy mà nó không cửng chút nào. Xấu hổ và tự ti nên anh cảm thấy may mắn khi vợ chuyển chủ đề.
-Vâng ạ… -Hai vợ chồng ôm nhau một lúc rồi vào bồn tắm.
30 phút sau, Phi và Uyên đều mặc đồ ngủ, Uyên ngồi trước gương sấy tóc, còn Phi đi xuống tầng để lấy điện thoại, lúc này cũng buồn ngủ lắm rồi, anh chỉ muốn ôm vợ ngủ một giấc thật ngon.
-Anh có ăn gì không em nấu! –Uyên tắt máy sấy và nhìn ra ngoài khi Phi quay lại phòng.
-Anh không… Lúc này anh chỉ buồn ngủ thôi… -Phi uể oải nói, anh đã hoàn toàn nhẹ lòng khi vợ anh hết giận… Nhưng… Khi bước ra ban công hút một điếu thuốc, anh khẽ nhìn vào trong nhà qua một lớp rèm mỏng.
Anh tự cảm thấy với tính cách của Uyên, lần này… Với tội lỗi này, cô ấy có dễ dàng tha thứ cho mình quá không… Anh cảm thấy có chút lạ và lấn cấn nhưng không thể chứng minh được… Thôi thì, cô ấy hết giận là tốt rồi… Phi rít vài hơi thuốc rồi nhảy lên giường ôm chặt Uyên ngủ.
Trong đêm tối chỉ có ánh đèn ngủ, Uyên chằn chọc nhìn lên trần nhà khi anh Phi đã ngáy từ lúc nào. Bình thường nếu là gia đình khác, khi họ làm lành họ sẽ lao vào nhau và làm tình đấy nhỉ… Nhưng chồng nàng lại khác, cứ như nàng và Phi là bạn bè vậy… Cảm giác này thật hụt hẫng… Uyên thở dài, thôi thì cũng quen rồi…
….Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Cách đó khoảng một tiếng bên nhà ông Lý.
Ngay sau khi Uyên vừa về, ông Lý và Như ngồi xem tivi không còn cười nói như lúc Uyên ở đây nữa. Lúc này đã là 21h tối. Cái Thư tối nay cũng không đi học thêm, con bé đang cặm cụi ngồi học trên tầng.
-Con lo cho chị Uyên quá bố ạ… Đứng giữa bố Lưu và anh Phi, không biết chị ấy sẽ nói thế nào… -Như dựa lưng vào sofa và nhìn thẳng lên bộ phim đang chiếu. Bộ ngực to của nàng ưỡn lên trong chiếc áo hai dây, nàng vẫn mặc áo lót nhưng áo khoác đã cởi ra từ lúc ăn cơm tối rồi. Đôi chân dài vắt chéo gác lên chiếc ghế đôn nhỏ đằng trước mặt.
-Chị con là một đứa thông minh, con bé sẽ tự biết cách cân đối con à… –Ông Lý cũng dựa vào sofa và vắt chéo chân, một chân ông để dưới đất, chân còn lại gác lên chân kia. Người quay hướng về phía Như. Thi thoảng ông liếc nhìn vào khe ngựctrắng phau tròn trịa của con gái.
-Này! Con có biết chúng nó tại sao lại cãi nhau không? Nói nhỏ thôi nhé! –Ông Lý ngồi dịch lại với Như và thì thầm, ông biết mình không nên can thiệp nhưng là bố ông cũng rất tò mò.
-Con… Con cũng không rõ… Chỉ biết lần này khá nghiêm trọng bố ạ.. –Như ấp úng, nàng không thể nói vì anh ấy cưỡng hiếp con được. Là một cô bé không bao giờ nói dối nên trông nàng rất lúng túng.
-Chị Uyên không nói cho con biết hả? –Ông Lý vừa nói vừa nhìn vào khe ngực Như.
-Dạ… Không ạ… Chuyện gia đình chị ấy nên con cũng… Không hỏi ạ… -Như mím môi lại có chút xấu hổ khi bố ngồi gần quá.
-Vậy nó không tâm sự gì với con hả? Hay thằng Phi nó ngoại tình? Bay từ tận Châu Phi về bố nghĩ không phải là chuyện nhỏ…
-Dạ… Không phải đâu ạ, nếu là ngoại tình chị Uyên sẽ chẳng lo lắng như vậy đâu bố ạ… Con nghĩ là chuyện khác cơ… -Như nhíu lông mày lại và khẽ liếc bố thì thấy mắt bố đang liếc xuống ngực mình.
-Haizzz… Lát nữa con gọi cho chị xem nhé! Giờ này chắc cũng về nhà rồi đấy… -Ông Lý cười khi thấy ánh mắt của Như.
-Mắt dê… -Như bỗng đưa bàn tay thon dài của mình lên che lại khiến ông Lý gãi đầu cười.
-Khà! Khà! Khà! Cái gì dê? –Ông Lý cười rồi hỏi cho đỡ quê.
-Mắt bố dê… -Như chỉnh lại áo và ngồi thẳng người.
-Khà! Khà! Bố xin lỗi… Tại nó đập vào mắt… Phù! –Ông Lý cười ngại, ông ngồi bật dậy và thổi hơi từ mồm ra như thổi hơi thuốc. Gương mặt ông dần đỏ quạch lên. Mặc dù đã được gần gũi với con bé một vài lần nhưng ông vẫn cảm thấy ái ngại vì những nhu cầu và mong muốn của mình.
Bản thân ông cũng không dám nói thẳng với con bé hay gạ gẫm vì con bé là con gái ông chứ không phải bạn gái ông. Những điều đó khiến ông tự cảm thấy thật kinh tởm mình, thấy mất hết tự trọng và biến bản thân mình thành kẻ không có giá trị.
-Tí nữa lại to tướng lên… Thì con kệ bố đấy… -Như nhíu lông mày lại và nhìn lên tivi, thực sự lúc này nàng chỉ thấy lo cho chịmình chứ không nghĩ đến những chuyện khác.
-Khà! Khà! To lên mất rồi… Khà! Khà! –Ông Lý chỉ xuống đũng quần mình, dương vật ông đã cửng lên từ nãy khi lén nhìn vào vú của Như. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Bố ý nhờ… Mới hôm trước vừa mới… Bố nhịn đi nha, ảnh hưởng sức khỏe lắm ạ… -Như nhíu lông mày lại nhìn bố mình.Cách đây ba bốn hôm nàng vừa cùng bố thủ dâm xong hôm nay lại thế này nữa…
-Nhưng… Con biết mà… Bố mà lớn lên khó xuống lắm… -Ông Lý biết mình hơi đòi hỏi nhưng hễ có cơ hội ông sẽ nhờ con gái mình giúp. Tuy nhiên những ham muốn của ông chỉ dừng lại ở đó chứ chưa bao giờ đòi hỏi quá chớn.
-Hôm nay con mệt lắm ý… -Như làm mặt xị quay sang nhìn bố phụng phịu. Nàng vẫn đang lo lắng đến chuyện ở nhà, lát nữa chắc chắn nàng sẽ gọi cho chị Uyên, bởi vì nàng cũng liên quan đến chuyện đó, nàng chỉ sợ anh Phi sẽ lỡ lời nói ra điều gì đó nên lúc này tâm trí nàng không nghĩ gì ngoài chuyện ở nhà.
-Ừ ừ… Bố xin lỗi… Tại bố… Tại bố… Thôi con ngồi đây nhé! Bố lên phòng nghỉ! Khà! Khà! –Ông Lý cười ngại và đứng dậy ôm chim đi lên tầng, ông hiểu ánh mắt và tâm trạng của con bé. Có lẽ ngày hôm nay con bé thực sự không có nhu cầu. Có lẽ nó đang lo lắng cho chị nó. Ông thật kém tinh tế khi không nhận ra điều đó, thôi thì đành lên nhà cho đỡ mất mặt vì ở đây chim ông chỉ có cứng hơn thôi.
-Bố ơi… Bố không xem nốt phim ạ… -Như nhíu lông mày lại nhìn bố, nàng sợ mình vừa nói gì đó khiến bố phật lòng, nàng thực sự không có ý như vậy.
-Con xem đi! Khà! Khà! Bố lên phòng nằm… -Ông Lý cười ngại và đi dần ra cầu thang. Ông không giận nhưng với tính cách của Như nàng lại nghĩ ông đang buồn lòng vì nàng đã từ chối giúp đỡ ông.
-Bố ơi… Bố ngồi đây xem nốt phim với con… -Như đứng dậy, nàng nhìn bố và thấy thương bố khi thấy dáng ông lủi thủi đi lên…
-Bố ngồi đấy nó cứng hơn thì sao? Khà! Khà! –Ông Lý nói nhỏ và nhìn Như cười cho con bé thoải mái, vì ông biết tính con bé.
-Um… Bố… Bố không được giận con nha… -Như nhíu lông mày lại khẽ cười với bố vì lúc này thực sự nàng đang không có tâm trạng làm gì hết.
-Ừ! Khà! Khà! –Ông Lý cười và đi lên tầng. Như ngồi xuống ghế sofa nhìn bố đi lên rồi cắn móng tay. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Nàng thở dài, bỗng nàng nghĩ đến gia đình nàng, gia đình chồng, cuộc sống của nàng đảo lộn từ khi nào vậy. Những quan hệ bí mật này… Tất cả mọi người… Tại sao…
Như ngồi lặng, đôi tay thon dài đan chặt vào nhau, mắt nàng nhìn lên tivi nhưng không hề biết bộ phim đang chiếu đến phân cảnh nào, chỉ biết mắt nàng nhòe đi như muống tìm một lối thoát giữa những sợi chỉ rối của số phận mình. Đôi lúc nàng cảm thấy thật mệt mỏi, mọi chuyện bắt đầu chẳng phải do nàng muốn…Đều là những cảm xúc thật khó diễn tả… Những bí mật nàng phải giữ thật sự rất nặng nề và rất lo sợ nó bị lộ ra.
Nàng cảm thấy mình như đứng giữa hai bờ không thể quay lại được nữa… Cũng thật khó để bước tiếp… Cái gọi là hạnh phúc gia đình như nàng đang từng mong ước, giờ đây chỉ là một tấm màn mỏng, che giấu bí mật và dằn vặt. Có những đêm nàng tự hỏi tại sao cuộc sống lại rẽ sang lối này… Là số phận trêu ngươi, hay do chính nàng đã yếu lòng mà để mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát?
Nàng bỗng nhận ra, có những mối quan hệ, một khi đã dính vào không còn ai có thể rửa sạch được. Và chính từ đó cuộc đời mọi người đã biến thành một mê cung, nơi tình thân, tình nghĩa và tình cảm đều chẳng còn ranh giới rõ ràng nữa… Lúc này nàng thực sự thấy lo lắng và khó chịu khi không biết chuyện gì đã xảy ra bên kia nữa.
Như ôm đầu, nàng bị áp lực… Nàng nhắm tịt mắt lại và chờ đợi điện thoại của chị Uyên.
-Chị Như! –Bỗng tiếng của Thư vang lên khiến Như nhìn lên thấy con bé đang đứng ở cầu thang gọi.
-Lên ngủ không? –Thư cười, con bé vừa học xong, trông nó vô tư nàng thật sự rất muốn được như con bé.
-Chị không… Em ngủ trước đi… -Như mỉm cười.
-Thế em ngủ trước nha… Mai em còn đi học sớm… bye bye… -Thư vẫy tay và đi về phòng… Để lại Như ngồi thẫn thờ dưới ghế sofa.
10 phút sau… Không chịu được cảm giác này… Như liền gọi điện cho chị. Tiếng chuông điện thoại đầu bên kia vang lên một lúc rồi mà không ai bắt máy, càng lâu càng khiến Như thấy nóng lòng.
-Chị đây… -Tiếng của Uyên thì thầm nói trong điện thoại khiến Như thở phào, nàng cố gắng lắng nghe mà thấy bên kia im ắng quá. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Chị ơi… Chuyện sao rồi ạ? –Như cũng nói thầm cùng chị trong khi ở bên Như nàng có thể nói to thoải mái.
-Ổn rồi nha… Chị với anh Phi làm lành rồi, ông đang ngủ… Thức cả một ngày trời luôn. -Nghe thấy chị Uyên cười Nhưcũng nhẹ lòng hơn.
-Thế bố Lưu không nói gì ạ?
-Không… Rất lạ nha ông ấy không nói gì cả…
-May quá… Em chỉ sợ lớn chuyện thôi ý… -Như thở dài một cái như xóa tan những cảm xúc tiêu cực vừa rồi của mình.
-Không sao đâu… Thôi ngủ đi mai về sớm chị kể cho… Chị cũng ngủ đây… Thế nhé!
-Vâng ạ! Hi hi… -Nói xong hai chị em tắt máy. Như mím môi lại, không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ như thế vậy mà cứ lo xa.Nàng vươn vai và đứng dậy… Sau đó Như đi lên tầng với một tâm trạng đã thoải mái hơn rất nhiều.
Đi qua phòng bố… Như lưỡng lự một lúc rồi đẩy cửa vào để kiểm tra vì nàng biết lúc nãy chim bố cửng lên khi nhìn lén ngực nàng không biết đã xuống chưa nữa. Vừa mở ra Như thấy bố đang nằm ở giường xem thời sự với con cu đang chổng ngược lên… Đúng là ông ấy không thể xuống sao?…
-Con à… Sao rồi… Chuyện sao rồi? –Ông Lý bật dậy khi thấy Như bước vào phòng.
-Dạ ổn rồi ạ… Chị Uyên với anh Phi làm lành rồi ạ… Hì… -Như đứng ở giữa phòng, nàng có chút bẽn lẽn vì lúc nãy làm bố buồn lòng. Tính nàng là vậy sợ làm mất lòng mọi người và sợ nhất làm người thân phiền lòng, nên nhiều lúc nàng hay chiều theo ý mọi người kể cả cho nàng có chịu thiệt một chút.
-Vậy là tốt rồi! Yên tâm rồi con à!... Lại đây con… -Ông Lý cười rồi vẫy tay.
-Hmm… Đến bố nha, bố cứ thế này con chẳng yên tâm được… -Như đi tới ngồi xuống giường.
-Bố xin lỗi… Bố không cố ý… -Ông Lý gãi đầu, trông ông chẳng còn chút uy nghiêm nào khi làm những hành động như vậy.
-Bố nhìn con mà cũng to tướng lên được… Con là con gái bố đó nha… -Như nhíu lông mày nhìn bố.
-Khà! Khà! Thì… Bố biết… Nhưng dù gì con cũng lớn rồi… Cơ thể phát triển, nói không có cảm giác gì là sai con à… Bố xin lỗicon gái của bố... Bố không cố tình làm con khó xử... -Ông Lý lắc đầu cười ngại.
-Hmm… Coi như bố cũng thật thà… -Như mím môi nhìn bố.Nàng nghĩ đơn giản bố chỉ coi cơ thể nàng như những người con gái phụ nữ khác nên mới cương lên như vậy, chứ không có ý đồ xấu với con gái mình.
-Con bé này! Bố không thật thà thì còn ai hả? –Ông Lý cười và chọc một ngón tay vào eo Như khiến Như buồn và rụt người lại.Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Ha ha… Buồn con… Con không nghĩ bố như thế… Nhưng mà cái này nha… Bố hạn chế đi ạ… -Như vừa nói vừa chỉ vào dương vật của ông đang ngỏng lên trong quần.
-Bố biết… Nhưng biết làm sao khi không kiềm chế được con à… Bố khổ tâm lắm… Bố không bao giờ nghĩ bố có thể cương lên khi nhìn vào cơ thể con gái mình… Nó làm bố thấy xấu hổ… Bố cảm giác không tiết chế được, nó lên như bản năng con à… -Ông Lý buồn bã nói.
-Bố đừng buồn… Bố bị rối loạn mà… Với lại đó cũng là phản ứng bình thường của đàn ông mà bố… Tại bố cứ nhìn vào ngực con thôi ý... Con không nghĩ gì đâu, con coi đây là bệnh của bố chứ chẳng có suy nghĩ gì khác nên bố yên tâm nha… Hi hi… -Như cười và nói cho ông đỡ ngại vì Như rất hiểu hoàn cảnh của bố mình. Là con gái nàng phải có trách nhiệm khi bên cạnh bố không có ai cả.
-Cảm ơn con… Đã thấu hiểu bố… Bố rất hạnh phúc khi cuộc đời bố có những cô con gái biết hiểu chuyện và biết thông cảm cho ông bố già bệnh tật này…
-Hì… Cái này… -Như chỉ vào dương vật của bố và mím môi nhìn bố mình.
-Cái này à... Thế em con ngủ chưa? –Ông Lý thều thào.
-Cái Thư ngủ rồi bố ạ… -Như mím môi lại với nhịp thở tăng dần.
-Ừ… Tốt rồi… Mấy hôm nay con có hứng không? –Ông Lý hỏiNhư một câu hỏi rất tự nhiên, như thể ông rất hiểu Như và thấy đó như một nhu cầu không thể thiếu của con bé vậy.
-Dạ… Mấy hôm nay ý ạ… Con… Không có ạ… -Như ấp úng vì xấu hổ, mặt nàng lại đỏ ửng lên. Bởi vì khi mọi thứ đã ổn định, mọi chuyện đã giải quyết xong, cơ thể nàng có rạo rực, có hưng phấn nhưng nàng không dám nói.
-Cần bố đi lấy dưa chuột không? –Ông Lý nói nhỏ với Như.
-Eo ơi… Không cần đâu bố ạ… Bố ý… -Như nhíu lông mày lại khẽ lườm bố, gương mặt xinh xắn đáng yêu của Như khiến ông Lý thấy con bé thật giống cái Uyên… Đôi lúc cũng biết lườm đấy chứ.
-Hay dùng cái này… -Ông Lý cười gượng và kéo chim ra khỏi quần. Ông chỉ muốn trêu Như chứ chưa bao giờ ông nghĩ đến việc sẽ làm chuyện đó với con gái, nhưng hành động này vô tình làm Như thấy hơi sốc. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Eo ơi… Bố nha… Con mách chị Uyên bố muốn ấy ấy con… -Như biết bố trêu nên nàng cũng trêu lại và nhìn chằm chằm xuống dương vật dài ngoằng to tướng của bố.
-Con bé này! Đừng! Chết đòn đấy! –Ông Lý giật mình vỗ nhẹ vào đùi Như một cái.
-Ha ha ha… Con đùa… -Như ôm miệng cười khi thấy vẻ mặt nghệt ra của bố.
-Con bé này làm bố sợ hết hồn! –Ông Lý vuốt lại mái tóc bạc của mình.
-Cái này ý ạ… Đừng có mà mơ! “Pẹt!” –Như nói nhỏ và đập nhẹ vào dương vật cương cứng của ông Lý một cái.
-Ai da… -Ông Lý giật mình ôm chim và đỏ hết cả mặt vì hưng phấn. Đúng là không thể mơ tưởng đút vào bướm con bé được...Nhưng từ lúc được gần gũi con bé ông cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Chẳng qua thời gian này thân thiết hơn nên ông muốn trêu con bé một chút. Ông biết thực sự con bé có nghĩ đến chuyện đó nhưng nó vẫn ý thức được là không nên. Như vậy là rất tốt, chứ hai bố con đã từng thủ dâm cho nhau nói không nghĩ đến chuyện đó là sai.
-Thế con... Con giúp bố xuất ra được không con? –Ông Lý cười ngại nhìn Như.
-Hmm... Cái đó thì được... Nhưng bố phải nhanh lên đó... –Như thở mạnh và nhìn xuống dương vật bố.
-Ừ... Được được! Bố sẽ cố gắng... Nào! Con lên đây... –Ông Lý ngồi dịch vào trong và vội vàng kéo tay Như.
-Từ đã ạ... Con đi tắm đã… Bố chờ con một lát nha… -Như nóirồi rụt tay lại đứng dậy đi về phòng Thư... Ông Lý ngồi ở giường thở phì phò như con bò đực và nhìn vào bộ mông to của Như đang ẩn sau lớp váy mỏng.
Như từ từ đi về phòng Thư. Nàng không biết bao giờ bố mới hết căn bệnh này, thực sự nàng cũng ngại nhưng không còn cách nào khác, vì đây thuộc về vấn đề bệnh sinh lý rồi… Và trách nhiệm của nàng là phải giúp bố...
Nhưng nếu cứ thế này không biết phải giúp bố đến bao giờ nữa... Ngộ nhỡ sau này anh Ninh biết thì sao... Như lo lắng bước vào phòng tắm... Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng ít nhiều chim bố cũng to, nàng cũng không phải không có cảm xúc khi tiếp xúc với cái thứ đó... Gì mà dùng nó để thỏa mãn thay dưa chuột chứ...
trước chap này là 2 chap ông lưu đụ uyên xuất trongCùng lúc đó…
Khi hai vợ chồng vừa bước vào trong phòng, Phi vội vàng ra chốt cửa và chạy tới ôm chầm Uyên từ sau lưng.
-Ư… Bỏ ra! –Uyên vùng vằng, mặc dù nàng rất lo cho chồng nhưng vẫnphải giận dỗi.
-Không! Anh không bỏ! Em có biết anh đã lo lắng thế nào không? Anh sợ mất em… Anh sợ lắm… -Phi gồng lên ôm chặt vợ.
-Vậy tại sao lại làm thế? –Uyên vẫn vùng vằng rút tay ra nhưng Phi quákhỏe với quyết tâm của mình.
-Anh xin lỗi… Tại lúc đó anh say rượu… Anh tưởng là em…Xin em… Đừng giận anh nữa… Anh bay 8000km về đây chỉ để giải thích với em… -Phi nói giọng trầm ấm ngay cạnh tai Uyên.
-Bỏ em ra… Đau em… -Uyên vùng vằng mãi mà không được.
-Không! Anh không bỏ! – Thấy vậy Phi càng gồng lên để ôm.
-Anh… Đau em… Hu hu… Em đau… -Uyên bất ngờ khóc khiến Phi giật mình và nới lỏng tay. Lúc này Uyên mới đẩy Phira được.
-Chết… Anh xin lỗi… Anh xin lỗi… -Phi nhăn mặt lại nhìn Uyên vì anh không ngờ mình lại ôm vợ chặt quá. Uyên chảy hai dòng nước mắt xuống má vì đau, nàng ôm tay và lườm Phi với đôi mắt ướt lệ.
-Xin em… Anh mệt mỏi lắm rồi… Anh không được ngủ cả một ngày nay rồi… -Phi kể khổ, có vẻ như anh ta không biết cách xin lỗi con gái.
-Đánh vợ… -Uyên mím môi lại nói và nhìn Phi khóc.
-Không! Anh không cố ý, anh thương em còn không hết sao lại đánh em… -Phi nhăn mặt lại và dơ hai tay lên.
-Thương em! Thương mà đi ngủ với người khác?? –Uyên cau mày lại.
-Anh… Anh xin lỗi… Anh tưởng đấy là em… Lúc đó anh say rượu… -Phi không dám nhìn vào mắt Uyên, anh chỉ biết cúi mặt xuống giải thích.
-Tưởng là em? Anh nghĩ đây là phim chắc? Anh nghĩ em là trẻ con à? Tình trạng của anh thế nào em biết chứ… Tại sao? Lúc! Đó! Anh! Lại! Cứng! Lên! Được! Hả?? –Uyên vừa nói vừa đánh vào vai Phi, mỗi câu nói là một lần đánh vào vai chồng.
-Anh… Xin lỗi… Anh không biết nữa… -Phi chỉ dám đứng yên và thu mình lại cho vợ đánh. Còn Uyên đánh xong nàng ôm tay và nhìn Phi với ánh mắt ướt nhòe. Đôi môi đỏ mím lại ấm ức. Bình thường nghĩ sẽ tha thứ cho anh ấy rồi vì nàng cũng đã “trả thù” được ngay lúc đó.
Nhưng khi gặp Phi thấy bản mặt này nàng lại vừa thương vừa tức giận. Thương vì nhìn anh ấy tiều tụy quá, chắc chắn cũng khổ tâm vì trên vai còn nhiều trọng trách. Còn tức vì nghĩ đến cái vẻ mặt của anh ta khi cưỡng hiếp em gái nàng.
-Em… Anh không biết phải nói thế nào để em hết giận, em biết rồi đấy… Anh là kẻ khô khan không giỏi nịnh phụ nữ, không giỏi dỗ dành người khác… Nhưng anh chỉ biết từ cuộc gọi điện đó anh hoang mang, anh không thể làm được việc gì, anh chỉ biết lao ra sân bay và bay về với em… Vì anh biết em không dễ dàng gì khi biết được sự thật đó… Anh đã nghĩ nếu để chọn giữa em và sự nghiệp… Anh sẵn sàng bỏ sự nghiệp để được ở bên em suốt đời… Uyên à… Anh thực sự không cố tình… Xin em hãy tin anh… -Phi tiến lại gần và nắm tay Uyên, anh thực sự là một kẻ khô khan nhưng lúc này… thẳm sâu trong lòng anh đã nói hết những gì mình suy nghĩ, đấy là điều Uyên muốn nghe, chỉ cần anh không tiếp tục nói dối là được.
Uyên mím môi lại và không còn khóc nữa, ánh mắt tức giận của nàng trở nên buồn bã vì những lời thật lòng của chồng… Bởi vì nếu anh ấy biết được chuyện giữa nàng và bố anh ấy… Thì liệu nàng còn xứng đáng với những gì anh ấy sẵn sàng hy sinh không? Uyên áy náy vô cùng và thấy mình thật điên rồ khi quyết định vội vã như vậy chỉ để trả thù chồng. Thôi thì chuyện đã rồi kẻ được lợi chỉ có ông Lưu.
Thấy Uyên hết giận, Phi từ từ ôm Uyên vào lòng… Lúc này nàng chị ự ự một chút đẩy Phi ra với những sức lực yếu ớt, sau đó Phi đã hoàn toàn ôm được Uyên. Uyên nhắm mắt lại và rơi hai giọt nước mắt từ mi mắt xuống vai Phi. Nhưng nàng vẫn không ôm Phi mà để thõng hai tay xuống trông khá gượng gạo.
-Lần này anh không thuê ngọn đồi nào nữa à? –Uyên nói rồi khẽ bĩu môi, nhưng lại làm Phi vui vì anh biết vợ nói vậy là đã hết giận rồi.
-Anh không… Chỉ cần tấm lòng chân thành và tình yêu này là đủ… -Phi nói rồi kéo Uyên ra định hôn nhưng Uyên mím chặt môi lại không cho hôn.
-Đồ khó tính… -Phi mỉm cười và ôm vợ vào lòng. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Đồ lăng nhăng… Bắt cá hai tay… Lộn xộn… -Uyên để Phi ôm nhưng vẫn mắng chồng.
-Sao lại lộn xộn… -Phi cười vì Uyên lại nói mấy từ trống không nhưng rất đáng yêu, hôm nay anh cho phép vợ nói những lời đó với mình vì anh biết mình đang có lỗi.
-Đồ hấp diêm…
-Này! Em nhé! Tưởng anh không nói mà được đà nhé! –Phi nói rồi bóp chặt bộ mông to của Uyên.
-Bay bướm chăng hoa… -Uyên nói rồi há miệng cắn vào vai Phi một cái rất đau. Phi nghiến răng và nhăn mặt lại để kệ cho vợ cắn.
-Em cứ cắn đi… Cắn chết anh cũng được, chỉ cần em hết giận… -Phi ôm chặt Uyên và gồng lên, nhưng vừa nói xong thì Uyên nhả ra, chiếc áo sơ mi của anh dính nước bọt thơm tho của Uyên kéo thành tơ nhện đến đôi môi đỏ của cô ấy.
-Sao không trả lời tin nhắn của em? –Uyên bặm môi lại tiếp tục hỏi.
-Anh vội đi quá… Nên không mang cái gì, hành lý anh cũng đâu có mang… Mang được mỗi cái điện thoại… Lên máy bay được mấy tiếng là nó hết pin rồi anh đang sạc dưới nhà kìa… -Phi nói và cười, hôm nay Uyên cũng đặc biệt thấy Phi nói chuyện có phần dễ tính hơn xưa… Có khi nào vì tình dục đã thay đổi mọi người nhiều như thế… Khi chưa bị phát hiện anh ấy vẫn rất khó tính, nhưng lúc này nàng cảm giác Phi dễ chịu hơn trước nhiều.
-Sao anh bỏ một cuộc họp quan trọng như thế mà quay về hả? Ninh đang rất khó khăn đấy anh biết không? –Uyên đẩy Phi ra và nhíu lông mày lo lắng.
-Lúc ấy anh không có tâm trạng nào… Anh chỉ nghĩ đến em ở nhà, sợ em nghĩ quẩn… Sợ em gây chuyện… Nên anh phải về luôn… Tập đoàn… Hay sự nghiệp đều không quan trọng bằng em… -Phi nhìn vào mắt Uyên nói và cúi xuống hôn nhưng Uyên vẫn mím môi lại.
-Nông nổi, bốc đồng… -Uyên cau mày lại. Phi không nói gì chỉ nhìn vợ cười, anh vui vì anh thấy mình làm hòa với vợ nhanh hơn anh nghĩ. Có lẽ việc phi về tận đây thực sự có tác dụng.
-Anh không sợ bố nói hay sao?
-Anh không biết, anh cũng chuẩn bị tâm lý rồi… Nhưng kỳ lạ bố không trách mắng chỉ hỏi sao anh lại về… -Phi nhìn lên trần nhà suy nghĩ, còn Uyên nhìn vào cúc áo của chồng, nàng đã nhận ra tại sao bố lại như vậy… Tình dục ư… Đúng là chuyện đó rồi… Vì ông vừa được làm tình với nàng ngay hôm qua nên có lẽ hôm nay ông ấy đã hiểu và không nổi khủng lên như bình thường.Đúng là tình dục đã thay đổi con người một cách chóng mặt.
-Anh đi tắm đi… Người hôi lắm… -Uyên đập nhẹ vào ngực Phi rồi ra giường ngồi.
-Ừ! Anh cũng mệt quá… Em tắm chưa vào tắm với anh… -Phi kéo tay Uyên. Uyên thấy vậy liền bĩu môi rồi miễn cưỡng vào tắm cùng chồng. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Hai vợ chồng trần truồng đứng trong phòng vệ sinh, đây mới là một cặp trời sinh bởi cơ thể hai người đều đẹp như tranh vẽ, Uyên da trắng, vú to mông cong, còn Phi cơ bắp cuồn cuộn, sáu múi cao ráo đẹp trai.
Những dòng nước nóng xả lên cơ thể hai vợ chồng, hai người đứng ôm nhau trong phòng tắm như gột rửa những tức giận trong lòng. Phi đưa tay lên bóp vú vợ và nâng niu bầu vú Uyên từng chút một. Còn Uyên cũng sờ chim chồng, cây hàng bé bỏng của Phi khiến Uyên cảm thấy hụt hẫng nhưng không dám nói, nó có cửng lên thì cũng chỉ dài 12, 13 cm… Rất bé…
-Sao bên này nhìn xẫm hơn bên kia nhỉ? –Bỗng Phi hỏi một câu mà khiến Uyên rợn tóc gáy, nàng nhìn xuống thì thấy một bên hồng, còn một bên hồng hơi xẫm lại… Nàng chợt giật mình nghĩ đến chuyện làm tình với bố, bố chỉ mút một bên này nên nó bị tụ máu rồi.
-Hình như… Sắc tố thay đổi… anh ạ… Có khi nào mình nên đẻ con không? –Uyên ấp úng nói với trái tim đập mạnh, sau đó nàng phải đổi chủ đề ngay lập tức.
-Ý hay đấy… Dự án thành công chắc chắn anh sẽ đi khám bác sĩ để xem bệnh tình của mình… Đi cùng anh nhé! –Phi nói và ôm vợ vào lòng, anh cũng muốn nói sang chuyện khác vì tay vợ anh đang mân mê dương vật của anh từ nãy mà nó không cửng chút nào. Xấu hổ và tự ti nên anh cảm thấy may mắn khi vợ chuyển chủ đề.
-Vâng ạ… -Hai vợ chồng ôm nhau một lúc rồi vào bồn tắm.
30 phút sau, Phi và Uyên đều mặc đồ ngủ, Uyên ngồi trước gương sấy tóc, còn Phi đi xuống tầng để lấy điện thoại, lúc này cũng buồn ngủ lắm rồi, anh chỉ muốn ôm vợ ngủ một giấc thật ngon.
-Anh có ăn gì không em nấu! –Uyên tắt máy sấy và nhìn ra ngoài khi Phi quay lại phòng.
-Anh không… Lúc này anh chỉ buồn ngủ thôi… -Phi uể oải nói, anh đã hoàn toàn nhẹ lòng khi vợ anh hết giận… Nhưng… Khi bước ra ban công hút một điếu thuốc, anh khẽ nhìn vào trong nhà qua một lớp rèm mỏng.
Anh tự cảm thấy với tính cách của Uyên, lần này… Với tội lỗi này, cô ấy có dễ dàng tha thứ cho mình quá không… Anh cảm thấy có chút lạ và lấn cấn nhưng không thể chứng minh được… Thôi thì, cô ấy hết giận là tốt rồi… Phi rít vài hơi thuốc rồi nhảy lên giường ôm chặt Uyên ngủ.
Trong đêm tối chỉ có ánh đèn ngủ, Uyên chằn chọc nhìn lên trần nhà khi anh Phi đã ngáy từ lúc nào. Bình thường nếu là gia đình khác, khi họ làm lành họ sẽ lao vào nhau và làm tình đấy nhỉ… Nhưng chồng nàng lại khác, cứ như nàng và Phi là bạn bè vậy… Cảm giác này thật hụt hẫng… Uyên thở dài, thôi thì cũng quen rồi…
….Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Cách đó khoảng một tiếng bên nhà ông Lý.
Ngay sau khi Uyên vừa về, ông Lý và Như ngồi xem tivi không còn cười nói như lúc Uyên ở đây nữa. Lúc này đã là 21h tối. Cái Thư tối nay cũng không đi học thêm, con bé đang cặm cụi ngồi học trên tầng.
-Con lo cho chị Uyên quá bố ạ… Đứng giữa bố Lưu và anh Phi, không biết chị ấy sẽ nói thế nào… -Như dựa lưng vào sofa và nhìn thẳng lên bộ phim đang chiếu. Bộ ngực to của nàng ưỡn lên trong chiếc áo hai dây, nàng vẫn mặc áo lót nhưng áo khoác đã cởi ra từ lúc ăn cơm tối rồi. Đôi chân dài vắt chéo gác lên chiếc ghế đôn nhỏ đằng trước mặt.
-Chị con là một đứa thông minh, con bé sẽ tự biết cách cân đối con à… –Ông Lý cũng dựa vào sofa và vắt chéo chân, một chân ông để dưới đất, chân còn lại gác lên chân kia. Người quay hướng về phía Như. Thi thoảng ông liếc nhìn vào khe ngựctrắng phau tròn trịa của con gái.
-Này! Con có biết chúng nó tại sao lại cãi nhau không? Nói nhỏ thôi nhé! –Ông Lý ngồi dịch lại với Như và thì thầm, ông biết mình không nên can thiệp nhưng là bố ông cũng rất tò mò.
-Con… Con cũng không rõ… Chỉ biết lần này khá nghiêm trọng bố ạ.. –Như ấp úng, nàng không thể nói vì anh ấy cưỡng hiếp con được. Là một cô bé không bao giờ nói dối nên trông nàng rất lúng túng.
-Chị Uyên không nói cho con biết hả? –Ông Lý vừa nói vừa nhìn vào khe ngực Như.
-Dạ… Không ạ… Chuyện gia đình chị ấy nên con cũng… Không hỏi ạ… -Như mím môi lại có chút xấu hổ khi bố ngồi gần quá.
-Vậy nó không tâm sự gì với con hả? Hay thằng Phi nó ngoại tình? Bay từ tận Châu Phi về bố nghĩ không phải là chuyện nhỏ…
-Dạ… Không phải đâu ạ, nếu là ngoại tình chị Uyên sẽ chẳng lo lắng như vậy đâu bố ạ… Con nghĩ là chuyện khác cơ… -Như nhíu lông mày lại và khẽ liếc bố thì thấy mắt bố đang liếc xuống ngực mình.
-Haizzz… Lát nữa con gọi cho chị xem nhé! Giờ này chắc cũng về nhà rồi đấy… -Ông Lý cười khi thấy ánh mắt của Như.
-Mắt dê… -Như bỗng đưa bàn tay thon dài của mình lên che lại khiến ông Lý gãi đầu cười.
-Khà! Khà! Khà! Cái gì dê? –Ông Lý cười rồi hỏi cho đỡ quê.
-Mắt bố dê… -Như chỉnh lại áo và ngồi thẳng người.
-Khà! Khà! Bố xin lỗi… Tại nó đập vào mắt… Phù! –Ông Lý cười ngại, ông ngồi bật dậy và thổi hơi từ mồm ra như thổi hơi thuốc. Gương mặt ông dần đỏ quạch lên. Mặc dù đã được gần gũi với con bé một vài lần nhưng ông vẫn cảm thấy ái ngại vì những nhu cầu và mong muốn của mình.
Bản thân ông cũng không dám nói thẳng với con bé hay gạ gẫm vì con bé là con gái ông chứ không phải bạn gái ông. Những điều đó khiến ông tự cảm thấy thật kinh tởm mình, thấy mất hết tự trọng và biến bản thân mình thành kẻ không có giá trị.
-Tí nữa lại to tướng lên… Thì con kệ bố đấy… -Như nhíu lông mày lại và nhìn lên tivi, thực sự lúc này nàng chỉ thấy lo cho chịmình chứ không nghĩ đến những chuyện khác.
-Khà! Khà! To lên mất rồi… Khà! Khà! –Ông Lý chỉ xuống đũng quần mình, dương vật ông đã cửng lên từ nãy khi lén nhìn vào vú của Như. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Bố ý nhờ… Mới hôm trước vừa mới… Bố nhịn đi nha, ảnh hưởng sức khỏe lắm ạ… -Như nhíu lông mày lại nhìn bố mình.Cách đây ba bốn hôm nàng vừa cùng bố thủ dâm xong hôm nay lại thế này nữa…
-Nhưng… Con biết mà… Bố mà lớn lên khó xuống lắm… -Ông Lý biết mình hơi đòi hỏi nhưng hễ có cơ hội ông sẽ nhờ con gái mình giúp. Tuy nhiên những ham muốn của ông chỉ dừng lại ở đó chứ chưa bao giờ đòi hỏi quá chớn.
-Hôm nay con mệt lắm ý… -Như làm mặt xị quay sang nhìn bố phụng phịu. Nàng vẫn đang lo lắng đến chuyện ở nhà, lát nữa chắc chắn nàng sẽ gọi cho chị Uyên, bởi vì nàng cũng liên quan đến chuyện đó, nàng chỉ sợ anh Phi sẽ lỡ lời nói ra điều gì đó nên lúc này tâm trí nàng không nghĩ gì ngoài chuyện ở nhà.
-Ừ ừ… Bố xin lỗi… Tại bố… Tại bố… Thôi con ngồi đây nhé! Bố lên phòng nghỉ! Khà! Khà! –Ông Lý cười ngại và đứng dậy ôm chim đi lên tầng, ông hiểu ánh mắt và tâm trạng của con bé. Có lẽ ngày hôm nay con bé thực sự không có nhu cầu. Có lẽ nó đang lo lắng cho chị nó. Ông thật kém tinh tế khi không nhận ra điều đó, thôi thì đành lên nhà cho đỡ mất mặt vì ở đây chim ông chỉ có cứng hơn thôi.
-Bố ơi… Bố không xem nốt phim ạ… -Như nhíu lông mày lại nhìn bố, nàng sợ mình vừa nói gì đó khiến bố phật lòng, nàng thực sự không có ý như vậy.
-Con xem đi! Khà! Khà! Bố lên phòng nằm… -Ông Lý cười ngại và đi dần ra cầu thang. Ông không giận nhưng với tính cách của Như nàng lại nghĩ ông đang buồn lòng vì nàng đã từ chối giúp đỡ ông.
-Bố ơi… Bố ngồi đây xem nốt phim với con… -Như đứng dậy, nàng nhìn bố và thấy thương bố khi thấy dáng ông lủi thủi đi lên…
-Bố ngồi đấy nó cứng hơn thì sao? Khà! Khà! –Ông Lý nói nhỏ và nhìn Như cười cho con bé thoải mái, vì ông biết tính con bé.
-Um… Bố… Bố không được giận con nha… -Như nhíu lông mày lại khẽ cười với bố vì lúc này thực sự nàng đang không có tâm trạng làm gì hết.
-Ừ! Khà! Khà! –Ông Lý cười và đi lên tầng. Như ngồi xuống ghế sofa nhìn bố đi lên rồi cắn móng tay. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Nàng thở dài, bỗng nàng nghĩ đến gia đình nàng, gia đình chồng, cuộc sống của nàng đảo lộn từ khi nào vậy. Những quan hệ bí mật này… Tất cả mọi người… Tại sao…
Như ngồi lặng, đôi tay thon dài đan chặt vào nhau, mắt nàng nhìn lên tivi nhưng không hề biết bộ phim đang chiếu đến phân cảnh nào, chỉ biết mắt nàng nhòe đi như muống tìm một lối thoát giữa những sợi chỉ rối của số phận mình. Đôi lúc nàng cảm thấy thật mệt mỏi, mọi chuyện bắt đầu chẳng phải do nàng muốn…Đều là những cảm xúc thật khó diễn tả… Những bí mật nàng phải giữ thật sự rất nặng nề và rất lo sợ nó bị lộ ra.
Nàng cảm thấy mình như đứng giữa hai bờ không thể quay lại được nữa… Cũng thật khó để bước tiếp… Cái gọi là hạnh phúc gia đình như nàng đang từng mong ước, giờ đây chỉ là một tấm màn mỏng, che giấu bí mật và dằn vặt. Có những đêm nàng tự hỏi tại sao cuộc sống lại rẽ sang lối này… Là số phận trêu ngươi, hay do chính nàng đã yếu lòng mà để mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát?
Nàng bỗng nhận ra, có những mối quan hệ, một khi đã dính vào không còn ai có thể rửa sạch được. Và chính từ đó cuộc đời mọi người đã biến thành một mê cung, nơi tình thân, tình nghĩa và tình cảm đều chẳng còn ranh giới rõ ràng nữa… Lúc này nàng thực sự thấy lo lắng và khó chịu khi không biết chuyện gì đã xảy ra bên kia nữa.
Như ôm đầu, nàng bị áp lực… Nàng nhắm tịt mắt lại và chờ đợi điện thoại của chị Uyên.
-Chị Như! –Bỗng tiếng của Thư vang lên khiến Như nhìn lên thấy con bé đang đứng ở cầu thang gọi.
-Lên ngủ không? –Thư cười, con bé vừa học xong, trông nó vô tư nàng thật sự rất muốn được như con bé.
-Chị không… Em ngủ trước đi… -Như mỉm cười.
-Thế em ngủ trước nha… Mai em còn đi học sớm… bye bye… -Thư vẫy tay và đi về phòng… Để lại Như ngồi thẫn thờ dưới ghế sofa.
10 phút sau… Không chịu được cảm giác này… Như liền gọi điện cho chị. Tiếng chuông điện thoại đầu bên kia vang lên một lúc rồi mà không ai bắt máy, càng lâu càng khiến Như thấy nóng lòng.
-Chị đây… -Tiếng của Uyên thì thầm nói trong điện thoại khiến Như thở phào, nàng cố gắng lắng nghe mà thấy bên kia im ắng quá. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Chị ơi… Chuyện sao rồi ạ? –Như cũng nói thầm cùng chị trong khi ở bên Như nàng có thể nói to thoải mái.
-Ổn rồi nha… Chị với anh Phi làm lành rồi, ông đang ngủ… Thức cả một ngày trời luôn. -Nghe thấy chị Uyên cười Nhưcũng nhẹ lòng hơn.
-Thế bố Lưu không nói gì ạ?
-Không… Rất lạ nha ông ấy không nói gì cả…
-May quá… Em chỉ sợ lớn chuyện thôi ý… -Như thở dài một cái như xóa tan những cảm xúc tiêu cực vừa rồi của mình.
-Không sao đâu… Thôi ngủ đi mai về sớm chị kể cho… Chị cũng ngủ đây… Thế nhé!
-Vâng ạ! Hi hi… -Nói xong hai chị em tắt máy. Như mím môi lại, không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ như thế vậy mà cứ lo xa.Nàng vươn vai và đứng dậy… Sau đó Như đi lên tầng với một tâm trạng đã thoải mái hơn rất nhiều.
Đi qua phòng bố… Như lưỡng lự một lúc rồi đẩy cửa vào để kiểm tra vì nàng biết lúc nãy chim bố cửng lên khi nhìn lén ngực nàng không biết đã xuống chưa nữa. Vừa mở ra Như thấy bố đang nằm ở giường xem thời sự với con cu đang chổng ngược lên… Đúng là ông ấy không thể xuống sao?…
-Con à… Sao rồi… Chuyện sao rồi? –Ông Lý bật dậy khi thấy Như bước vào phòng.
-Dạ ổn rồi ạ… Chị Uyên với anh Phi làm lành rồi ạ… Hì… -Như đứng ở giữa phòng, nàng có chút bẽn lẽn vì lúc nãy làm bố buồn lòng. Tính nàng là vậy sợ làm mất lòng mọi người và sợ nhất làm người thân phiền lòng, nên nhiều lúc nàng hay chiều theo ý mọi người kể cả cho nàng có chịu thiệt một chút.
-Vậy là tốt rồi! Yên tâm rồi con à!... Lại đây con… -Ông Lý cười rồi vẫy tay.
-Hmm… Đến bố nha, bố cứ thế này con chẳng yên tâm được… -Như đi tới ngồi xuống giường.
-Bố xin lỗi… Bố không cố ý… -Ông Lý gãi đầu, trông ông chẳng còn chút uy nghiêm nào khi làm những hành động như vậy.
-Bố nhìn con mà cũng to tướng lên được… Con là con gái bố đó nha… -Như nhíu lông mày nhìn bố.
-Khà! Khà! Thì… Bố biết… Nhưng dù gì con cũng lớn rồi… Cơ thể phát triển, nói không có cảm giác gì là sai con à… Bố xin lỗicon gái của bố... Bố không cố tình làm con khó xử... -Ông Lý lắc đầu cười ngại.
-Hmm… Coi như bố cũng thật thà… -Như mím môi nhìn bố.Nàng nghĩ đơn giản bố chỉ coi cơ thể nàng như những người con gái phụ nữ khác nên mới cương lên như vậy, chứ không có ý đồ xấu với con gái mình.
-Con bé này! Bố không thật thà thì còn ai hả? –Ông Lý cười và chọc một ngón tay vào eo Như khiến Như buồn và rụt người lại.Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Ha ha… Buồn con… Con không nghĩ bố như thế… Nhưng mà cái này nha… Bố hạn chế đi ạ… -Như vừa nói vừa chỉ vào dương vật của ông đang ngỏng lên trong quần.
-Bố biết… Nhưng biết làm sao khi không kiềm chế được con à… Bố khổ tâm lắm… Bố không bao giờ nghĩ bố có thể cương lên khi nhìn vào cơ thể con gái mình… Nó làm bố thấy xấu hổ… Bố cảm giác không tiết chế được, nó lên như bản năng con à… -Ông Lý buồn bã nói.
-Bố đừng buồn… Bố bị rối loạn mà… Với lại đó cũng là phản ứng bình thường của đàn ông mà bố… Tại bố cứ nhìn vào ngực con thôi ý... Con không nghĩ gì đâu, con coi đây là bệnh của bố chứ chẳng có suy nghĩ gì khác nên bố yên tâm nha… Hi hi… -Như cười và nói cho ông đỡ ngại vì Như rất hiểu hoàn cảnh của bố mình. Là con gái nàng phải có trách nhiệm khi bên cạnh bố không có ai cả.
-Cảm ơn con… Đã thấu hiểu bố… Bố rất hạnh phúc khi cuộc đời bố có những cô con gái biết hiểu chuyện và biết thông cảm cho ông bố già bệnh tật này…
-Hì… Cái này… -Như chỉ vào dương vật của bố và mím môi nhìn bố mình.
-Cái này à... Thế em con ngủ chưa? –Ông Lý thều thào.
-Cái Thư ngủ rồi bố ạ… -Như mím môi lại với nhịp thở tăng dần.
-Ừ… Tốt rồi… Mấy hôm nay con có hứng không? –Ông Lý hỏiNhư một câu hỏi rất tự nhiên, như thể ông rất hiểu Như và thấy đó như một nhu cầu không thể thiếu của con bé vậy.
-Dạ… Mấy hôm nay ý ạ… Con… Không có ạ… -Như ấp úng vì xấu hổ, mặt nàng lại đỏ ửng lên. Bởi vì khi mọi thứ đã ổn định, mọi chuyện đã giải quyết xong, cơ thể nàng có rạo rực, có hưng phấn nhưng nàng không dám nói.
-Cần bố đi lấy dưa chuột không? –Ông Lý nói nhỏ với Như.
-Eo ơi… Không cần đâu bố ạ… Bố ý… -Như nhíu lông mày lại khẽ lườm bố, gương mặt xinh xắn đáng yêu của Như khiến ông Lý thấy con bé thật giống cái Uyên… Đôi lúc cũng biết lườm đấy chứ.
-Hay dùng cái này… -Ông Lý cười gượng và kéo chim ra khỏi quần. Ông chỉ muốn trêu Như chứ chưa bao giờ ông nghĩ đến việc sẽ làm chuyện đó với con gái, nhưng hành động này vô tình làm Như thấy hơi sốc. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Eo ơi… Bố nha… Con mách chị Uyên bố muốn ấy ấy con… -Như biết bố trêu nên nàng cũng trêu lại và nhìn chằm chằm xuống dương vật dài ngoằng to tướng của bố.
-Con bé này! Đừng! Chết đòn đấy! –Ông Lý giật mình vỗ nhẹ vào đùi Như một cái.
-Ha ha ha… Con đùa… -Như ôm miệng cười khi thấy vẻ mặt nghệt ra của bố.
-Con bé này làm bố sợ hết hồn! –Ông Lý vuốt lại mái tóc bạc của mình.
-Cái này ý ạ… Đừng có mà mơ! “Pẹt!” –Như nói nhỏ và đập nhẹ vào dương vật cương cứng của ông Lý một cái.
-Ai da… -Ông Lý giật mình ôm chim và đỏ hết cả mặt vì hưng phấn. Đúng là không thể mơ tưởng đút vào bướm con bé được...Nhưng từ lúc được gần gũi con bé ông cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Chẳng qua thời gian này thân thiết hơn nên ông muốn trêu con bé một chút. Ông biết thực sự con bé có nghĩ đến chuyện đó nhưng nó vẫn ý thức được là không nên. Như vậy là rất tốt, chứ hai bố con đã từng thủ dâm cho nhau nói không nghĩ đến chuyện đó là sai.
-Thế con... Con giúp bố xuất ra được không con? –Ông Lý cười ngại nhìn Như.
-Hmm... Cái đó thì được... Nhưng bố phải nhanh lên đó... –Như thở mạnh và nhìn xuống dương vật bố.
-Ừ... Được được! Bố sẽ cố gắng... Nào! Con lên đây... –Ông Lý ngồi dịch vào trong và vội vàng kéo tay Như.
-Từ đã ạ... Con đi tắm đã… Bố chờ con một lát nha… -Như nóirồi rụt tay lại đứng dậy đi về phòng Thư... Ông Lý ngồi ở giường thở phì phò như con bò đực và nhìn vào bộ mông to của Như đang ẩn sau lớp váy mỏng.
Như từ từ đi về phòng Thư. Nàng không biết bao giờ bố mới hết căn bệnh này, thực sự nàng cũng ngại nhưng không còn cách nào khác, vì đây thuộc về vấn đề bệnh sinh lý rồi… Và trách nhiệm của nàng là phải giúp bố...
Nhưng nếu cứ thế này không biết phải giúp bố đến bao giờ nữa... Ngộ nhỡ sau này anh Ninh biết thì sao... Như lo lắng bước vào phòng tắm... Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng ít nhiều chim bố cũng to, nàng cũng không phải không có cảm xúc khi tiếp xúc với cái thứ đó... Gì mà dùng nó để thỏa mãn thay dưa chuột chứ...
địt mẹ mày con chó này, con cái bố mẹ mày chết hết mẹ đi, thằng cặn bã này bố mày bị cấm chap 113 rồi cái địt mẹ mày, đọc thông báo mà cay vclCùng lúc đó…
Khi hai vợ chồng vừa bước vào trong phòng, Phi vội vàng ra chốt cửa và chạy tới ôm chầm Uyên từ sau lưng.
-Ư… Bỏ ra! –Uyên vùng vằng, mặc dù nàng rất lo cho chồng nhưng vẫnphải giận dỗi.
-Không! Anh không bỏ! Em có biết anh đã lo lắng thế nào không? Anh sợ mất em… Anh sợ lắm… -Phi gồng lên ôm chặt vợ.
-Vậy tại sao lại làm thế? –Uyên vẫn vùng vằng rút tay ra nhưng Phi quákhỏe với quyết tâm của mình.
-Anh xin lỗi… Tại lúc đó anh say rượu… Anh tưởng là em…Xin em… Đừng giận anh nữa… Anh bay 8000km về đây chỉ để giải thích với em… -Phi nói giọng trầm ấm ngay cạnh tai Uyên.
-Bỏ em ra… Đau em… -Uyên vùng vằng mãi mà không được.
-Không! Anh không bỏ! – Thấy vậy Phi càng gồng lên để ôm.
-Anh… Đau em… Hu hu… Em đau… -Uyên bất ngờ khóc khiến Phi giật mình và nới lỏng tay. Lúc này Uyên mới đẩy Phira được.
-Chết… Anh xin lỗi… Anh xin lỗi… -Phi nhăn mặt lại nhìn Uyên vì anh không ngờ mình lại ôm vợ chặt quá. Uyên chảy hai dòng nước mắt xuống má vì đau, nàng ôm tay và lườm Phi với đôi mắt ướt lệ.
-Xin em… Anh mệt mỏi lắm rồi… Anh không được ngủ cả một ngày nay rồi… -Phi kể khổ, có vẻ như anh ta không biết cách xin lỗi con gái.
-Đánh vợ… -Uyên mím môi lại nói và nhìn Phi khóc.
-Không! Anh không cố ý, anh thương em còn không hết sao lại đánh em… -Phi nhăn mặt lại và dơ hai tay lên.
-Thương em! Thương mà đi ngủ với người khác?? –Uyên cau mày lại.
-Anh… Anh xin lỗi… Anh tưởng đấy là em… Lúc đó anh say rượu… -Phi không dám nhìn vào mắt Uyên, anh chỉ biết cúi mặt xuống giải thích.
-Tưởng là em? Anh nghĩ đây là phim chắc? Anh nghĩ em là trẻ con à? Tình trạng của anh thế nào em biết chứ… Tại sao? Lúc! Đó! Anh! Lại! Cứng! Lên! Được! Hả?? –Uyên vừa nói vừa đánh vào vai Phi, mỗi câu nói là một lần đánh vào vai chồng.
-Anh… Xin lỗi… Anh không biết nữa… -Phi chỉ dám đứng yên và thu mình lại cho vợ đánh. Còn Uyên đánh xong nàng ôm tay và nhìn Phi với ánh mắt ướt nhòe. Đôi môi đỏ mím lại ấm ức. Bình thường nghĩ sẽ tha thứ cho anh ấy rồi vì nàng cũng đã “trả thù” được ngay lúc đó.
Nhưng khi gặp Phi thấy bản mặt này nàng lại vừa thương vừa tức giận. Thương vì nhìn anh ấy tiều tụy quá, chắc chắn cũng khổ tâm vì trên vai còn nhiều trọng trách. Còn tức vì nghĩ đến cái vẻ mặt của anh ta khi cưỡng hiếp em gái nàng.
-Em… Anh không biết phải nói thế nào để em hết giận, em biết rồi đấy… Anh là kẻ khô khan không giỏi nịnh phụ nữ, không giỏi dỗ dành người khác… Nhưng anh chỉ biết từ cuộc gọi điện đó anh hoang mang, anh không thể làm được việc gì, anh chỉ biết lao ra sân bay và bay về với em… Vì anh biết em không dễ dàng gì khi biết được sự thật đó… Anh đã nghĩ nếu để chọn giữa em và sự nghiệp… Anh sẵn sàng bỏ sự nghiệp để được ở bên em suốt đời… Uyên à… Anh thực sự không cố tình… Xin em hãy tin anh… -Phi tiến lại gần và nắm tay Uyên, anh thực sự là một kẻ khô khan nhưng lúc này… thẳm sâu trong lòng anh đã nói hết những gì mình suy nghĩ, đấy là điều Uyên muốn nghe, chỉ cần anh không tiếp tục nói dối là được.
Uyên mím môi lại và không còn khóc nữa, ánh mắt tức giận của nàng trở nên buồn bã vì những lời thật lòng của chồng… Bởi vì nếu anh ấy biết được chuyện giữa nàng và bố anh ấy… Thì liệu nàng còn xứng đáng với những gì anh ấy sẵn sàng hy sinh không? Uyên áy náy vô cùng và thấy mình thật điên rồ khi quyết định vội vã như vậy chỉ để trả thù chồng. Thôi thì chuyện đã rồi kẻ được lợi chỉ có ông Lưu.
Thấy Uyên hết giận, Phi từ từ ôm Uyên vào lòng… Lúc này nàng chị ự ự một chút đẩy Phi ra với những sức lực yếu ớt, sau đó Phi đã hoàn toàn ôm được Uyên. Uyên nhắm mắt lại và rơi hai giọt nước mắt từ mi mắt xuống vai Phi. Nhưng nàng vẫn không ôm Phi mà để thõng hai tay xuống trông khá gượng gạo.
-Lần này anh không thuê ngọn đồi nào nữa à? –Uyên nói rồi khẽ bĩu môi, nhưng lại làm Phi vui vì anh biết vợ nói vậy là đã hết giận rồi.
-Anh không… Chỉ cần tấm lòng chân thành và tình yêu này là đủ… -Phi nói rồi kéo Uyên ra định hôn nhưng Uyên mím chặt môi lại không cho hôn.
-Đồ khó tính… -Phi mỉm cười và ôm vợ vào lòng. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Đồ lăng nhăng… Bắt cá hai tay… Lộn xộn… -Uyên để Phi ôm nhưng vẫn mắng chồng.
-Sao lại lộn xộn… -Phi cười vì Uyên lại nói mấy từ trống không nhưng rất đáng yêu, hôm nay anh cho phép vợ nói những lời đó với mình vì anh biết mình đang có lỗi.
-Đồ hấp diêm…
-Này! Em nhé! Tưởng anh không nói mà được đà nhé! –Phi nói rồi bóp chặt bộ mông to của Uyên.
-Bay bướm chăng hoa… -Uyên nói rồi há miệng cắn vào vai Phi một cái rất đau. Phi nghiến răng và nhăn mặt lại để kệ cho vợ cắn.
-Em cứ cắn đi… Cắn chết anh cũng được, chỉ cần em hết giận… -Phi ôm chặt Uyên và gồng lên, nhưng vừa nói xong thì Uyên nhả ra, chiếc áo sơ mi của anh dính nước bọt thơm tho của Uyên kéo thành tơ nhện đến đôi môi đỏ của cô ấy.
-Sao không trả lời tin nhắn của em? –Uyên bặm môi lại tiếp tục hỏi.
-Anh vội đi quá… Nên không mang cái gì, hành lý anh cũng đâu có mang… Mang được mỗi cái điện thoại… Lên máy bay được mấy tiếng là nó hết pin rồi anh đang sạc dưới nhà kìa… -Phi nói và cười, hôm nay Uyên cũng đặc biệt thấy Phi nói chuyện có phần dễ tính hơn xưa… Có khi nào vì tình dục đã thay đổi mọi người nhiều như thế… Khi chưa bị phát hiện anh ấy vẫn rất khó tính, nhưng lúc này nàng cảm giác Phi dễ chịu hơn trước nhiều.
-Sao anh bỏ một cuộc họp quan trọng như thế mà quay về hả? Ninh đang rất khó khăn đấy anh biết không? –Uyên đẩy Phi ra và nhíu lông mày lo lắng.
-Lúc ấy anh không có tâm trạng nào… Anh chỉ nghĩ đến em ở nhà, sợ em nghĩ quẩn… Sợ em gây chuyện… Nên anh phải về luôn… Tập đoàn… Hay sự nghiệp đều không quan trọng bằng em… -Phi nhìn vào mắt Uyên nói và cúi xuống hôn nhưng Uyên vẫn mím môi lại.
-Nông nổi, bốc đồng… -Uyên cau mày lại. Phi không nói gì chỉ nhìn vợ cười, anh vui vì anh thấy mình làm hòa với vợ nhanh hơn anh nghĩ. Có lẽ việc phi về tận đây thực sự có tác dụng.
-Anh không sợ bố nói hay sao?
-Anh không biết, anh cũng chuẩn bị tâm lý rồi… Nhưng kỳ lạ bố không trách mắng chỉ hỏi sao anh lại về… -Phi nhìn lên trần nhà suy nghĩ, còn Uyên nhìn vào cúc áo của chồng, nàng đã nhận ra tại sao bố lại như vậy… Tình dục ư… Đúng là chuyện đó rồi… Vì ông vừa được làm tình với nàng ngay hôm qua nên có lẽ hôm nay ông ấy đã hiểu và không nổi khủng lên như bình thường.Đúng là tình dục đã thay đổi con người một cách chóng mặt.
-Anh đi tắm đi… Người hôi lắm… -Uyên đập nhẹ vào ngực Phi rồi ra giường ngồi.
-Ừ! Anh cũng mệt quá… Em tắm chưa vào tắm với anh… -Phi kéo tay Uyên. Uyên thấy vậy liền bĩu môi rồi miễn cưỡng vào tắm cùng chồng. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Hai vợ chồng trần truồng đứng trong phòng vệ sinh, đây mới là một cặp trời sinh bởi cơ thể hai người đều đẹp như tranh vẽ, Uyên da trắng, vú to mông cong, còn Phi cơ bắp cuồn cuộn, sáu múi cao ráo đẹp trai.
Những dòng nước nóng xả lên cơ thể hai vợ chồng, hai người đứng ôm nhau trong phòng tắm như gột rửa những tức giận trong lòng. Phi đưa tay lên bóp vú vợ và nâng niu bầu vú Uyên từng chút một. Còn Uyên cũng sờ chim chồng, cây hàng bé bỏng của Phi khiến Uyên cảm thấy hụt hẫng nhưng không dám nói, nó có cửng lên thì cũng chỉ dài 12, 13 cm… Rất bé…
-Sao bên này nhìn xẫm hơn bên kia nhỉ? –Bỗng Phi hỏi một câu mà khiến Uyên rợn tóc gáy, nàng nhìn xuống thì thấy một bên hồng, còn một bên hồng hơi xẫm lại… Nàng chợt giật mình nghĩ đến chuyện làm tình với bố, bố chỉ mút một bên này nên nó bị tụ máu rồi.
-Hình như… Sắc tố thay đổi… anh ạ… Có khi nào mình nên đẻ con không? –Uyên ấp úng nói với trái tim đập mạnh, sau đó nàng phải đổi chủ đề ngay lập tức.
-Ý hay đấy… Dự án thành công chắc chắn anh sẽ đi khám bác sĩ để xem bệnh tình của mình… Đi cùng anh nhé! –Phi nói và ôm vợ vào lòng, anh cũng muốn nói sang chuyện khác vì tay vợ anh đang mân mê dương vật của anh từ nãy mà nó không cửng chút nào. Xấu hổ và tự ti nên anh cảm thấy may mắn khi vợ chuyển chủ đề.
-Vâng ạ… -Hai vợ chồng ôm nhau một lúc rồi vào bồn tắm.
30 phút sau, Phi và Uyên đều mặc đồ ngủ, Uyên ngồi trước gương sấy tóc, còn Phi đi xuống tầng để lấy điện thoại, lúc này cũng buồn ngủ lắm rồi, anh chỉ muốn ôm vợ ngủ một giấc thật ngon.
-Anh có ăn gì không em nấu! –Uyên tắt máy sấy và nhìn ra ngoài khi Phi quay lại phòng.
-Anh không… Lúc này anh chỉ buồn ngủ thôi… -Phi uể oải nói, anh đã hoàn toàn nhẹ lòng khi vợ anh hết giận… Nhưng… Khi bước ra ban công hút một điếu thuốc, anh khẽ nhìn vào trong nhà qua một lớp rèm mỏng.
Anh tự cảm thấy với tính cách của Uyên, lần này… Với tội lỗi này, cô ấy có dễ dàng tha thứ cho mình quá không… Anh cảm thấy có chút lạ và lấn cấn nhưng không thể chứng minh được… Thôi thì, cô ấy hết giận là tốt rồi… Phi rít vài hơi thuốc rồi nhảy lên giường ôm chặt Uyên ngủ.
Trong đêm tối chỉ có ánh đèn ngủ, Uyên chằn chọc nhìn lên trần nhà khi anh Phi đã ngáy từ lúc nào. Bình thường nếu là gia đình khác, khi họ làm lành họ sẽ lao vào nhau và làm tình đấy nhỉ… Nhưng chồng nàng lại khác, cứ như nàng và Phi là bạn bè vậy… Cảm giác này thật hụt hẫng… Uyên thở dài, thôi thì cũng quen rồi…
….Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Cách đó khoảng một tiếng bên nhà ông Lý.
Ngay sau khi Uyên vừa về, ông Lý và Như ngồi xem tivi không còn cười nói như lúc Uyên ở đây nữa. Lúc này đã là 21h tối. Cái Thư tối nay cũng không đi học thêm, con bé đang cặm cụi ngồi học trên tầng.
-Con lo cho chị Uyên quá bố ạ… Đứng giữa bố Lưu và anh Phi, không biết chị ấy sẽ nói thế nào… -Như dựa lưng vào sofa và nhìn thẳng lên bộ phim đang chiếu. Bộ ngực to của nàng ưỡn lên trong chiếc áo hai dây, nàng vẫn mặc áo lót nhưng áo khoác đã cởi ra từ lúc ăn cơm tối rồi. Đôi chân dài vắt chéo gác lên chiếc ghế đôn nhỏ đằng trước mặt.
-Chị con là một đứa thông minh, con bé sẽ tự biết cách cân đối con à… –Ông Lý cũng dựa vào sofa và vắt chéo chân, một chân ông để dưới đất, chân còn lại gác lên chân kia. Người quay hướng về phía Như. Thi thoảng ông liếc nhìn vào khe ngựctrắng phau tròn trịa của con gái.
-Này! Con có biết chúng nó tại sao lại cãi nhau không? Nói nhỏ thôi nhé! –Ông Lý ngồi dịch lại với Như và thì thầm, ông biết mình không nên can thiệp nhưng là bố ông cũng rất tò mò.
-Con… Con cũng không rõ… Chỉ biết lần này khá nghiêm trọng bố ạ.. –Như ấp úng, nàng không thể nói vì anh ấy cưỡng hiếp con được. Là một cô bé không bao giờ nói dối nên trông nàng rất lúng túng.
-Chị Uyên không nói cho con biết hả? –Ông Lý vừa nói vừa nhìn vào khe ngực Như.
-Dạ… Không ạ… Chuyện gia đình chị ấy nên con cũng… Không hỏi ạ… -Như mím môi lại có chút xấu hổ khi bố ngồi gần quá.
-Vậy nó không tâm sự gì với con hả? Hay thằng Phi nó ngoại tình? Bay từ tận Châu Phi về bố nghĩ không phải là chuyện nhỏ…
-Dạ… Không phải đâu ạ, nếu là ngoại tình chị Uyên sẽ chẳng lo lắng như vậy đâu bố ạ… Con nghĩ là chuyện khác cơ… -Như nhíu lông mày lại và khẽ liếc bố thì thấy mắt bố đang liếc xuống ngực mình.
-Haizzz… Lát nữa con gọi cho chị xem nhé! Giờ này chắc cũng về nhà rồi đấy… -Ông Lý cười khi thấy ánh mắt của Như.
-Mắt dê… -Như bỗng đưa bàn tay thon dài của mình lên che lại khiến ông Lý gãi đầu cười.
-Khà! Khà! Khà! Cái gì dê? –Ông Lý cười rồi hỏi cho đỡ quê.
-Mắt bố dê… -Như chỉnh lại áo và ngồi thẳng người.
-Khà! Khà! Bố xin lỗi… Tại nó đập vào mắt… Phù! –Ông Lý cười ngại, ông ngồi bật dậy và thổi hơi từ mồm ra như thổi hơi thuốc. Gương mặt ông dần đỏ quạch lên. Mặc dù đã được gần gũi với con bé một vài lần nhưng ông vẫn cảm thấy ái ngại vì những nhu cầu và mong muốn của mình.
Bản thân ông cũng không dám nói thẳng với con bé hay gạ gẫm vì con bé là con gái ông chứ không phải bạn gái ông. Những điều đó khiến ông tự cảm thấy thật kinh tởm mình, thấy mất hết tự trọng và biến bản thân mình thành kẻ không có giá trị.
-Tí nữa lại to tướng lên… Thì con kệ bố đấy… -Như nhíu lông mày lại và nhìn lên tivi, thực sự lúc này nàng chỉ thấy lo cho chịmình chứ không nghĩ đến những chuyện khác.
-Khà! Khà! To lên mất rồi… Khà! Khà! –Ông Lý chỉ xuống đũng quần mình, dương vật ông đã cửng lên từ nãy khi lén nhìn vào vú của Như. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Bố ý nhờ… Mới hôm trước vừa mới… Bố nhịn đi nha, ảnh hưởng sức khỏe lắm ạ… -Như nhíu lông mày lại nhìn bố mình.Cách đây ba bốn hôm nàng vừa cùng bố thủ dâm xong hôm nay lại thế này nữa…
-Nhưng… Con biết mà… Bố mà lớn lên khó xuống lắm… -Ông Lý biết mình hơi đòi hỏi nhưng hễ có cơ hội ông sẽ nhờ con gái mình giúp. Tuy nhiên những ham muốn của ông chỉ dừng lại ở đó chứ chưa bao giờ đòi hỏi quá chớn.
-Hôm nay con mệt lắm ý… -Như làm mặt xị quay sang nhìn bố phụng phịu. Nàng vẫn đang lo lắng đến chuyện ở nhà, lát nữa chắc chắn nàng sẽ gọi cho chị Uyên, bởi vì nàng cũng liên quan đến chuyện đó, nàng chỉ sợ anh Phi sẽ lỡ lời nói ra điều gì đó nên lúc này tâm trí nàng không nghĩ gì ngoài chuyện ở nhà.
-Ừ ừ… Bố xin lỗi… Tại bố… Tại bố… Thôi con ngồi đây nhé! Bố lên phòng nghỉ! Khà! Khà! –Ông Lý cười ngại và đứng dậy ôm chim đi lên tầng, ông hiểu ánh mắt và tâm trạng của con bé. Có lẽ ngày hôm nay con bé thực sự không có nhu cầu. Có lẽ nó đang lo lắng cho chị nó. Ông thật kém tinh tế khi không nhận ra điều đó, thôi thì đành lên nhà cho đỡ mất mặt vì ở đây chim ông chỉ có cứng hơn thôi.
-Bố ơi… Bố không xem nốt phim ạ… -Như nhíu lông mày lại nhìn bố, nàng sợ mình vừa nói gì đó khiến bố phật lòng, nàng thực sự không có ý như vậy.
-Con xem đi! Khà! Khà! Bố lên phòng nằm… -Ông Lý cười ngại và đi dần ra cầu thang. Ông không giận nhưng với tính cách của Như nàng lại nghĩ ông đang buồn lòng vì nàng đã từ chối giúp đỡ ông.
-Bố ơi… Bố ngồi đây xem nốt phim với con… -Như đứng dậy, nàng nhìn bố và thấy thương bố khi thấy dáng ông lủi thủi đi lên…
-Bố ngồi đấy nó cứng hơn thì sao? Khà! Khà! –Ông Lý nói nhỏ và nhìn Như cười cho con bé thoải mái, vì ông biết tính con bé.
-Um… Bố… Bố không được giận con nha… -Như nhíu lông mày lại khẽ cười với bố vì lúc này thực sự nàng đang không có tâm trạng làm gì hết.
-Ừ! Khà! Khà! –Ông Lý cười và đi lên tầng. Như ngồi xuống ghế sofa nhìn bố đi lên rồi cắn móng tay. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Nàng thở dài, bỗng nàng nghĩ đến gia đình nàng, gia đình chồng, cuộc sống của nàng đảo lộn từ khi nào vậy. Những quan hệ bí mật này… Tất cả mọi người… Tại sao…
Như ngồi lặng, đôi tay thon dài đan chặt vào nhau, mắt nàng nhìn lên tivi nhưng không hề biết bộ phim đang chiếu đến phân cảnh nào, chỉ biết mắt nàng nhòe đi như muống tìm một lối thoát giữa những sợi chỉ rối của số phận mình. Đôi lúc nàng cảm thấy thật mệt mỏi, mọi chuyện bắt đầu chẳng phải do nàng muốn…Đều là những cảm xúc thật khó diễn tả… Những bí mật nàng phải giữ thật sự rất nặng nề và rất lo sợ nó bị lộ ra.
Nàng cảm thấy mình như đứng giữa hai bờ không thể quay lại được nữa… Cũng thật khó để bước tiếp… Cái gọi là hạnh phúc gia đình như nàng đang từng mong ước, giờ đây chỉ là một tấm màn mỏng, che giấu bí mật và dằn vặt. Có những đêm nàng tự hỏi tại sao cuộc sống lại rẽ sang lối này… Là số phận trêu ngươi, hay do chính nàng đã yếu lòng mà để mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát?
Nàng bỗng nhận ra, có những mối quan hệ, một khi đã dính vào không còn ai có thể rửa sạch được. Và chính từ đó cuộc đời mọi người đã biến thành một mê cung, nơi tình thân, tình nghĩa và tình cảm đều chẳng còn ranh giới rõ ràng nữa… Lúc này nàng thực sự thấy lo lắng và khó chịu khi không biết chuyện gì đã xảy ra bên kia nữa.
Như ôm đầu, nàng bị áp lực… Nàng nhắm tịt mắt lại và chờ đợi điện thoại của chị Uyên.
-Chị Như! –Bỗng tiếng của Thư vang lên khiến Như nhìn lên thấy con bé đang đứng ở cầu thang gọi.
-Lên ngủ không? –Thư cười, con bé vừa học xong, trông nó vô tư nàng thật sự rất muốn được như con bé.
-Chị không… Em ngủ trước đi… -Như mỉm cười.
-Thế em ngủ trước nha… Mai em còn đi học sớm… bye bye… -Thư vẫy tay và đi về phòng… Để lại Như ngồi thẫn thờ dưới ghế sofa.
10 phút sau… Không chịu được cảm giác này… Như liền gọi điện cho chị. Tiếng chuông điện thoại đầu bên kia vang lên một lúc rồi mà không ai bắt máy, càng lâu càng khiến Như thấy nóng lòng.
-Chị đây… -Tiếng của Uyên thì thầm nói trong điện thoại khiến Như thở phào, nàng cố gắng lắng nghe mà thấy bên kia im ắng quá. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Chị ơi… Chuyện sao rồi ạ? –Như cũng nói thầm cùng chị trong khi ở bên Như nàng có thể nói to thoải mái.
-Ổn rồi nha… Chị với anh Phi làm lành rồi, ông đang ngủ… Thức cả một ngày trời luôn. -Nghe thấy chị Uyên cười Nhưcũng nhẹ lòng hơn.
-Thế bố Lưu không nói gì ạ?
-Không… Rất lạ nha ông ấy không nói gì cả…
-May quá… Em chỉ sợ lớn chuyện thôi ý… -Như thở dài một cái như xóa tan những cảm xúc tiêu cực vừa rồi của mình.
-Không sao đâu… Thôi ngủ đi mai về sớm chị kể cho… Chị cũng ngủ đây… Thế nhé!
-Vâng ạ! Hi hi… -Nói xong hai chị em tắt máy. Như mím môi lại, không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ như thế vậy mà cứ lo xa.Nàng vươn vai và đứng dậy… Sau đó Như đi lên tầng với một tâm trạng đã thoải mái hơn rất nhiều.
Đi qua phòng bố… Như lưỡng lự một lúc rồi đẩy cửa vào để kiểm tra vì nàng biết lúc nãy chim bố cửng lên khi nhìn lén ngực nàng không biết đã xuống chưa nữa. Vừa mở ra Như thấy bố đang nằm ở giường xem thời sự với con cu đang chổng ngược lên… Đúng là ông ấy không thể xuống sao?…
-Con à… Sao rồi… Chuyện sao rồi? –Ông Lý bật dậy khi thấy Như bước vào phòng.
-Dạ ổn rồi ạ… Chị Uyên với anh Phi làm lành rồi ạ… Hì… -Như đứng ở giữa phòng, nàng có chút bẽn lẽn vì lúc nãy làm bố buồn lòng. Tính nàng là vậy sợ làm mất lòng mọi người và sợ nhất làm người thân phiền lòng, nên nhiều lúc nàng hay chiều theo ý mọi người kể cả cho nàng có chịu thiệt một chút.
-Vậy là tốt rồi! Yên tâm rồi con à!... Lại đây con… -Ông Lý cười rồi vẫy tay.
-Hmm… Đến bố nha, bố cứ thế này con chẳng yên tâm được… -Như đi tới ngồi xuống giường.
-Bố xin lỗi… Bố không cố ý… -Ông Lý gãi đầu, trông ông chẳng còn chút uy nghiêm nào khi làm những hành động như vậy.
-Bố nhìn con mà cũng to tướng lên được… Con là con gái bố đó nha… -Như nhíu lông mày nhìn bố.
-Khà! Khà! Thì… Bố biết… Nhưng dù gì con cũng lớn rồi… Cơ thể phát triển, nói không có cảm giác gì là sai con à… Bố xin lỗicon gái của bố... Bố không cố tình làm con khó xử... -Ông Lý lắc đầu cười ngại.
-Hmm… Coi như bố cũng thật thà… -Như mím môi nhìn bố.Nàng nghĩ đơn giản bố chỉ coi cơ thể nàng như những người con gái phụ nữ khác nên mới cương lên như vậy, chứ không có ý đồ xấu với con gái mình.
-Con bé này! Bố không thật thà thì còn ai hả? –Ông Lý cười và chọc một ngón tay vào eo Như khiến Như buồn và rụt người lại.Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Ha ha… Buồn con… Con không nghĩ bố như thế… Nhưng mà cái này nha… Bố hạn chế đi ạ… -Như vừa nói vừa chỉ vào dương vật của ông đang ngỏng lên trong quần.
-Bố biết… Nhưng biết làm sao khi không kiềm chế được con à… Bố khổ tâm lắm… Bố không bao giờ nghĩ bố có thể cương lên khi nhìn vào cơ thể con gái mình… Nó làm bố thấy xấu hổ… Bố cảm giác không tiết chế được, nó lên như bản năng con à… -Ông Lý buồn bã nói.
-Bố đừng buồn… Bố bị rối loạn mà… Với lại đó cũng là phản ứng bình thường của đàn ông mà bố… Tại bố cứ nhìn vào ngực con thôi ý... Con không nghĩ gì đâu, con coi đây là bệnh của bố chứ chẳng có suy nghĩ gì khác nên bố yên tâm nha… Hi hi… -Như cười và nói cho ông đỡ ngại vì Như rất hiểu hoàn cảnh của bố mình. Là con gái nàng phải có trách nhiệm khi bên cạnh bố không có ai cả.
-Cảm ơn con… Đã thấu hiểu bố… Bố rất hạnh phúc khi cuộc đời bố có những cô con gái biết hiểu chuyện và biết thông cảm cho ông bố già bệnh tật này…
-Hì… Cái này… -Như chỉ vào dương vật của bố và mím môi nhìn bố mình.
-Cái này à... Thế em con ngủ chưa? –Ông Lý thều thào.
-Cái Thư ngủ rồi bố ạ… -Như mím môi lại với nhịp thở tăng dần.
-Ừ… Tốt rồi… Mấy hôm nay con có hứng không? –Ông Lý hỏiNhư một câu hỏi rất tự nhiên, như thể ông rất hiểu Như và thấy đó như một nhu cầu không thể thiếu của con bé vậy.
-Dạ… Mấy hôm nay ý ạ… Con… Không có ạ… -Như ấp úng vì xấu hổ, mặt nàng lại đỏ ửng lên. Bởi vì khi mọi thứ đã ổn định, mọi chuyện đã giải quyết xong, cơ thể nàng có rạo rực, có hưng phấn nhưng nàng không dám nói.
-Cần bố đi lấy dưa chuột không? –Ông Lý nói nhỏ với Như.
-Eo ơi… Không cần đâu bố ạ… Bố ý… -Như nhíu lông mày lại khẽ lườm bố, gương mặt xinh xắn đáng yêu của Như khiến ông Lý thấy con bé thật giống cái Uyên… Đôi lúc cũng biết lườm đấy chứ.
-Hay dùng cái này… -Ông Lý cười gượng và kéo chim ra khỏi quần. Ông chỉ muốn trêu Như chứ chưa bao giờ ông nghĩ đến việc sẽ làm chuyện đó với con gái, nhưng hành động này vô tình làm Như thấy hơi sốc. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Eo ơi… Bố nha… Con mách chị Uyên bố muốn ấy ấy con… -Như biết bố trêu nên nàng cũng trêu lại và nhìn chằm chằm xuống dương vật dài ngoằng to tướng của bố.
-Con bé này! Đừng! Chết đòn đấy! –Ông Lý giật mình vỗ nhẹ vào đùi Như một cái.
-Ha ha ha… Con đùa… -Như ôm miệng cười khi thấy vẻ mặt nghệt ra của bố.
-Con bé này làm bố sợ hết hồn! –Ông Lý vuốt lại mái tóc bạc của mình.
-Cái này ý ạ… Đừng có mà mơ! “Pẹt!” –Như nói nhỏ và đập nhẹ vào dương vật cương cứng của ông Lý một cái.
-Ai da… -Ông Lý giật mình ôm chim và đỏ hết cả mặt vì hưng phấn. Đúng là không thể mơ tưởng đút vào bướm con bé được...Nhưng từ lúc được gần gũi con bé ông cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Chẳng qua thời gian này thân thiết hơn nên ông muốn trêu con bé một chút. Ông biết thực sự con bé có nghĩ đến chuyện đó nhưng nó vẫn ý thức được là không nên. Như vậy là rất tốt, chứ hai bố con đã từng thủ dâm cho nhau nói không nghĩ đến chuyện đó là sai.
-Thế con... Con giúp bố xuất ra được không con? –Ông Lý cười ngại nhìn Như.
-Hmm... Cái đó thì được... Nhưng bố phải nhanh lên đó... –Như thở mạnh và nhìn xuống dương vật bố.
-Ừ... Được được! Bố sẽ cố gắng... Nào! Con lên đây... –Ông Lý ngồi dịch vào trong và vội vàng kéo tay Như.
-Từ đã ạ... Con đi tắm đã… Bố chờ con một lát nha… -Như nóirồi rụt tay lại đứng dậy đi về phòng Thư... Ông Lý ngồi ở giường thở phì phò như con bò đực và nhìn vào bộ mông to của Như đang ẩn sau lớp váy mỏng.
Như từ từ đi về phòng Thư. Nàng không biết bao giờ bố mới hết căn bệnh này, thực sự nàng cũng ngại nhưng không còn cách nào khác, vì đây thuộc về vấn đề bệnh sinh lý rồi… Và trách nhiệm của nàng là phải giúp bố...
Nhưng nếu cứ thế này không biết phải giúp bố đến bao giờ nữa... Ngộ nhỡ sau này anh Ninh biết thì sao... Như lo lắng bước vào phòng tắm... Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng ít nhiều chim bố cũng to, nàng cũng không phải không có cảm xúc khi tiếp xúc với cái thứ đó... Gì mà dùng nó để thỏa mãn thay dưa chuột chứ...

vl t vừa đọc thông báo, vcl cái đm. tao rủa thằng anhlaai95 đẻ con đéo có lỗ đítđịt mẹ mày con chó này, con cái bố mẹ mày chết hết mẹ đi, thằng cặn bã này bố mày bị cấm chap 113 rồi cái địt mẹ mày, đọc thông báo mà cay vcl
ông b làm gì kỳ vậy, cần gì phỉa public cho chúng nó chửi nhục thế, share riêng được mà
địt mẹ mày thằng xúc vật, bố mày biết ngay mà địt mẹ mày, thằng ml sữa cấm chap rồi cái địt cả lò nhà mày địt nhau trên bàn thờ ngày 30 tết, loại vô phúc
điển hình của câu làm người không muốn muốn làm chóCùng lúc đó…
Khi hai vợ chồng vừa bước vào trong phòng, Phi vội vàng ra chốt cửa và chạy tới ôm chầm Uyên từ sau lưng.
-Ư… Bỏ ra! –Uyên vùng vằng, mặc dù nàng rất lo cho chồng nhưng vẫnphải giận dỗi.
-Không! Anh không bỏ! Em có biết anh đã lo lắng thế nào không? Anh sợ mất em… Anh sợ lắm… -Phi gồng lên ôm chặt vợ.
-Vậy tại sao lại làm thế? –Uyên vẫn vùng vằng rút tay ra nhưng Phi quákhỏe với quyết tâm của mình.
-Anh xin lỗi… Tại lúc đó anh say rượu… Anh tưởng là em…Xin em… Đừng giận anh nữa… Anh bay 8000km về đây chỉ để giải thích với em… -Phi nói giọng trầm ấm ngay cạnh tai Uyên.
-Bỏ em ra… Đau em… -Uyên vùng vằng mãi mà không được.
-Không! Anh không bỏ! – Thấy vậy Phi càng gồng lên để ôm.
-Anh… Đau em… Hu hu… Em đau… -Uyên bất ngờ khóc khiến Phi giật mình và nới lỏng tay. Lúc này Uyên mới đẩy Phira được.
-Chết… Anh xin lỗi… Anh xin lỗi… -Phi nhăn mặt lại nhìn Uyên vì anh không ngờ mình lại ôm vợ chặt quá. Uyên chảy hai dòng nước mắt xuống má vì đau, nàng ôm tay và lườm Phi với đôi mắt ướt lệ.
-Xin em… Anh mệt mỏi lắm rồi… Anh không được ngủ cả một ngày nay rồi… -Phi kể khổ, có vẻ như anh ta không biết cách xin lỗi con gái.
-Đánh vợ… -Uyên mím môi lại nói và nhìn Phi khóc.
-Không! Anh không cố ý, anh thương em còn không hết sao lại đánh em… -Phi nhăn mặt lại và dơ hai tay lên.
-Thương em! Thương mà đi ngủ với người khác?? –Uyên cau mày lại.
-Anh… Anh xin lỗi… Anh tưởng đấy là em… Lúc đó anh say rượu… -Phi không dám nhìn vào mắt Uyên, anh chỉ biết cúi mặt xuống giải thích.
-Tưởng là em? Anh nghĩ đây là phim chắc? Anh nghĩ em là trẻ con à? Tình trạng của anh thế nào em biết chứ… Tại sao? Lúc! Đó! Anh! Lại! Cứng! Lên! Được! Hả?? –Uyên vừa nói vừa đánh vào vai Phi, mỗi câu nói là một lần đánh vào vai chồng.
-Anh… Xin lỗi… Anh không biết nữa… -Phi chỉ dám đứng yên và thu mình lại cho vợ đánh. Còn Uyên đánh xong nàng ôm tay và nhìn Phi với ánh mắt ướt nhòe. Đôi môi đỏ mím lại ấm ức. Bình thường nghĩ sẽ tha thứ cho anh ấy rồi vì nàng cũng đã “trả thù” được ngay lúc đó.
Nhưng khi gặp Phi thấy bản mặt này nàng lại vừa thương vừa tức giận. Thương vì nhìn anh ấy tiều tụy quá, chắc chắn cũng khổ tâm vì trên vai còn nhiều trọng trách. Còn tức vì nghĩ đến cái vẻ mặt của anh ta khi cưỡng hiếp em gái nàng.
-Em… Anh không biết phải nói thế nào để em hết giận, em biết rồi đấy… Anh là kẻ khô khan không giỏi nịnh phụ nữ, không giỏi dỗ dành người khác… Nhưng anh chỉ biết từ cuộc gọi điện đó anh hoang mang, anh không thể làm được việc gì, anh chỉ biết lao ra sân bay và bay về với em… Vì anh biết em không dễ dàng gì khi biết được sự thật đó… Anh đã nghĩ nếu để chọn giữa em và sự nghiệp… Anh sẵn sàng bỏ sự nghiệp để được ở bên em suốt đời… Uyên à… Anh thực sự không cố tình… Xin em hãy tin anh… -Phi tiến lại gần và nắm tay Uyên, anh thực sự là một kẻ khô khan nhưng lúc này… thẳm sâu trong lòng anh đã nói hết những gì mình suy nghĩ, đấy là điều Uyên muốn nghe, chỉ cần anh không tiếp tục nói dối là được.
Uyên mím môi lại và không còn khóc nữa, ánh mắt tức giận của nàng trở nên buồn bã vì những lời thật lòng của chồng… Bởi vì nếu anh ấy biết được chuyện giữa nàng và bố anh ấy… Thì liệu nàng còn xứng đáng với những gì anh ấy sẵn sàng hy sinh không? Uyên áy náy vô cùng và thấy mình thật điên rồ khi quyết định vội vã như vậy chỉ để trả thù chồng. Thôi thì chuyện đã rồi kẻ được lợi chỉ có ông Lưu.
Thấy Uyên hết giận, Phi từ từ ôm Uyên vào lòng… Lúc này nàng chị ự ự một chút đẩy Phi ra với những sức lực yếu ớt, sau đó Phi đã hoàn toàn ôm được Uyên. Uyên nhắm mắt lại và rơi hai giọt nước mắt từ mi mắt xuống vai Phi. Nhưng nàng vẫn không ôm Phi mà để thõng hai tay xuống trông khá gượng gạo.
-Lần này anh không thuê ngọn đồi nào nữa à? –Uyên nói rồi khẽ bĩu môi, nhưng lại làm Phi vui vì anh biết vợ nói vậy là đã hết giận rồi.
-Anh không… Chỉ cần tấm lòng chân thành và tình yêu này là đủ… -Phi nói rồi kéo Uyên ra định hôn nhưng Uyên mím chặt môi lại không cho hôn.
-Đồ khó tính… -Phi mỉm cười và ôm vợ vào lòng. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Đồ lăng nhăng… Bắt cá hai tay… Lộn xộn… -Uyên để Phi ôm nhưng vẫn mắng chồng.
-Sao lại lộn xộn… -Phi cười vì Uyên lại nói mấy từ trống không nhưng rất đáng yêu, hôm nay anh cho phép vợ nói những lời đó với mình vì anh biết mình đang có lỗi.
-Đồ hấp diêm…
-Này! Em nhé! Tưởng anh không nói mà được đà nhé! –Phi nói rồi bóp chặt bộ mông to của Uyên.
-Bay bướm chăng hoa… -Uyên nói rồi há miệng cắn vào vai Phi một cái rất đau. Phi nghiến răng và nhăn mặt lại để kệ cho vợ cắn.
-Em cứ cắn đi… Cắn chết anh cũng được, chỉ cần em hết giận… -Phi ôm chặt Uyên và gồng lên, nhưng vừa nói xong thì Uyên nhả ra, chiếc áo sơ mi của anh dính nước bọt thơm tho của Uyên kéo thành tơ nhện đến đôi môi đỏ của cô ấy.
-Sao không trả lời tin nhắn của em? –Uyên bặm môi lại tiếp tục hỏi.
-Anh vội đi quá… Nên không mang cái gì, hành lý anh cũng đâu có mang… Mang được mỗi cái điện thoại… Lên máy bay được mấy tiếng là nó hết pin rồi anh đang sạc dưới nhà kìa… -Phi nói và cười, hôm nay Uyên cũng đặc biệt thấy Phi nói chuyện có phần dễ tính hơn xưa… Có khi nào vì tình dục đã thay đổi mọi người nhiều như thế… Khi chưa bị phát hiện anh ấy vẫn rất khó tính, nhưng lúc này nàng cảm giác Phi dễ chịu hơn trước nhiều.
-Sao anh bỏ một cuộc họp quan trọng như thế mà quay về hả? Ninh đang rất khó khăn đấy anh biết không? –Uyên đẩy Phi ra và nhíu lông mày lo lắng.
-Lúc ấy anh không có tâm trạng nào… Anh chỉ nghĩ đến em ở nhà, sợ em nghĩ quẩn… Sợ em gây chuyện… Nên anh phải về luôn… Tập đoàn… Hay sự nghiệp đều không quan trọng bằng em… -Phi nhìn vào mắt Uyên nói và cúi xuống hôn nhưng Uyên vẫn mím môi lại.
-Nông nổi, bốc đồng… -Uyên cau mày lại. Phi không nói gì chỉ nhìn vợ cười, anh vui vì anh thấy mình làm hòa với vợ nhanh hơn anh nghĩ. Có lẽ việc phi về tận đây thực sự có tác dụng.
-Anh không sợ bố nói hay sao?
-Anh không biết, anh cũng chuẩn bị tâm lý rồi… Nhưng kỳ lạ bố không trách mắng chỉ hỏi sao anh lại về… -Phi nhìn lên trần nhà suy nghĩ, còn Uyên nhìn vào cúc áo của chồng, nàng đã nhận ra tại sao bố lại như vậy… Tình dục ư… Đúng là chuyện đó rồi… Vì ông vừa được làm tình với nàng ngay hôm qua nên có lẽ hôm nay ông ấy đã hiểu và không nổi khủng lên như bình thường.Đúng là tình dục đã thay đổi con người một cách chóng mặt.
-Anh đi tắm đi… Người hôi lắm… -Uyên đập nhẹ vào ngực Phi rồi ra giường ngồi.
-Ừ! Anh cũng mệt quá… Em tắm chưa vào tắm với anh… -Phi kéo tay Uyên. Uyên thấy vậy liền bĩu môi rồi miễn cưỡng vào tắm cùng chồng. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Hai vợ chồng trần truồng đứng trong phòng vệ sinh, đây mới là một cặp trời sinh bởi cơ thể hai người đều đẹp như tranh vẽ, Uyên da trắng, vú to mông cong, còn Phi cơ bắp cuồn cuộn, sáu múi cao ráo đẹp trai.
Những dòng nước nóng xả lên cơ thể hai vợ chồng, hai người đứng ôm nhau trong phòng tắm như gột rửa những tức giận trong lòng. Phi đưa tay lên bóp vú vợ và nâng niu bầu vú Uyên từng chút một. Còn Uyên cũng sờ chim chồng, cây hàng bé bỏng của Phi khiến Uyên cảm thấy hụt hẫng nhưng không dám nói, nó có cửng lên thì cũng chỉ dài 12, 13 cm… Rất bé…
-Sao bên này nhìn xẫm hơn bên kia nhỉ? –Bỗng Phi hỏi một câu mà khiến Uyên rợn tóc gáy, nàng nhìn xuống thì thấy một bên hồng, còn một bên hồng hơi xẫm lại… Nàng chợt giật mình nghĩ đến chuyện làm tình với bố, bố chỉ mút một bên này nên nó bị tụ máu rồi.
-Hình như… Sắc tố thay đổi… anh ạ… Có khi nào mình nên đẻ con không? –Uyên ấp úng nói với trái tim đập mạnh, sau đó nàng phải đổi chủ đề ngay lập tức.
-Ý hay đấy… Dự án thành công chắc chắn anh sẽ đi khám bác sĩ để xem bệnh tình của mình… Đi cùng anh nhé! –Phi nói và ôm vợ vào lòng, anh cũng muốn nói sang chuyện khác vì tay vợ anh đang mân mê dương vật của anh từ nãy mà nó không cửng chút nào. Xấu hổ và tự ti nên anh cảm thấy may mắn khi vợ chuyển chủ đề.
-Vâng ạ… -Hai vợ chồng ôm nhau một lúc rồi vào bồn tắm.
30 phút sau, Phi và Uyên đều mặc đồ ngủ, Uyên ngồi trước gương sấy tóc, còn Phi đi xuống tầng để lấy điện thoại, lúc này cũng buồn ngủ lắm rồi, anh chỉ muốn ôm vợ ngủ một giấc thật ngon.
-Anh có ăn gì không em nấu! –Uyên tắt máy sấy và nhìn ra ngoài khi Phi quay lại phòng.
-Anh không… Lúc này anh chỉ buồn ngủ thôi… -Phi uể oải nói, anh đã hoàn toàn nhẹ lòng khi vợ anh hết giận… Nhưng… Khi bước ra ban công hút một điếu thuốc, anh khẽ nhìn vào trong nhà qua một lớp rèm mỏng.
Anh tự cảm thấy với tính cách của Uyên, lần này… Với tội lỗi này, cô ấy có dễ dàng tha thứ cho mình quá không… Anh cảm thấy có chút lạ và lấn cấn nhưng không thể chứng minh được… Thôi thì, cô ấy hết giận là tốt rồi… Phi rít vài hơi thuốc rồi nhảy lên giường ôm chặt Uyên ngủ.
Trong đêm tối chỉ có ánh đèn ngủ, Uyên chằn chọc nhìn lên trần nhà khi anh Phi đã ngáy từ lúc nào. Bình thường nếu là gia đình khác, khi họ làm lành họ sẽ lao vào nhau và làm tình đấy nhỉ… Nhưng chồng nàng lại khác, cứ như nàng và Phi là bạn bè vậy… Cảm giác này thật hụt hẫng… Uyên thở dài, thôi thì cũng quen rồi…
….Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Cách đó khoảng một tiếng bên nhà ông Lý.
Ngay sau khi Uyên vừa về, ông Lý và Như ngồi xem tivi không còn cười nói như lúc Uyên ở đây nữa. Lúc này đã là 21h tối. Cái Thư tối nay cũng không đi học thêm, con bé đang cặm cụi ngồi học trên tầng.
-Con lo cho chị Uyên quá bố ạ… Đứng giữa bố Lưu và anh Phi, không biết chị ấy sẽ nói thế nào… -Như dựa lưng vào sofa và nhìn thẳng lên bộ phim đang chiếu. Bộ ngực to của nàng ưỡn lên trong chiếc áo hai dây, nàng vẫn mặc áo lót nhưng áo khoác đã cởi ra từ lúc ăn cơm tối rồi. Đôi chân dài vắt chéo gác lên chiếc ghế đôn nhỏ đằng trước mặt.
-Chị con là một đứa thông minh, con bé sẽ tự biết cách cân đối con à… –Ông Lý cũng dựa vào sofa và vắt chéo chân, một chân ông để dưới đất, chân còn lại gác lên chân kia. Người quay hướng về phía Như. Thi thoảng ông liếc nhìn vào khe ngựctrắng phau tròn trịa của con gái.
-Này! Con có biết chúng nó tại sao lại cãi nhau không? Nói nhỏ thôi nhé! –Ông Lý ngồi dịch lại với Như và thì thầm, ông biết mình không nên can thiệp nhưng là bố ông cũng rất tò mò.
-Con… Con cũng không rõ… Chỉ biết lần này khá nghiêm trọng bố ạ.. –Như ấp úng, nàng không thể nói vì anh ấy cưỡng hiếp con được. Là một cô bé không bao giờ nói dối nên trông nàng rất lúng túng.
-Chị Uyên không nói cho con biết hả? –Ông Lý vừa nói vừa nhìn vào khe ngực Như.
-Dạ… Không ạ… Chuyện gia đình chị ấy nên con cũng… Không hỏi ạ… -Như mím môi lại có chút xấu hổ khi bố ngồi gần quá.
-Vậy nó không tâm sự gì với con hả? Hay thằng Phi nó ngoại tình? Bay từ tận Châu Phi về bố nghĩ không phải là chuyện nhỏ…
-Dạ… Không phải đâu ạ, nếu là ngoại tình chị Uyên sẽ chẳng lo lắng như vậy đâu bố ạ… Con nghĩ là chuyện khác cơ… -Như nhíu lông mày lại và khẽ liếc bố thì thấy mắt bố đang liếc xuống ngực mình.
-Haizzz… Lát nữa con gọi cho chị xem nhé! Giờ này chắc cũng về nhà rồi đấy… -Ông Lý cười khi thấy ánh mắt của Như.
-Mắt dê… -Như bỗng đưa bàn tay thon dài của mình lên che lại khiến ông Lý gãi đầu cười.
-Khà! Khà! Khà! Cái gì dê? –Ông Lý cười rồi hỏi cho đỡ quê.
-Mắt bố dê… -Như chỉnh lại áo và ngồi thẳng người.
-Khà! Khà! Bố xin lỗi… Tại nó đập vào mắt… Phù! –Ông Lý cười ngại, ông ngồi bật dậy và thổi hơi từ mồm ra như thổi hơi thuốc. Gương mặt ông dần đỏ quạch lên. Mặc dù đã được gần gũi với con bé một vài lần nhưng ông vẫn cảm thấy ái ngại vì những nhu cầu và mong muốn của mình.
Bản thân ông cũng không dám nói thẳng với con bé hay gạ gẫm vì con bé là con gái ông chứ không phải bạn gái ông. Những điều đó khiến ông tự cảm thấy thật kinh tởm mình, thấy mất hết tự trọng và biến bản thân mình thành kẻ không có giá trị.
-Tí nữa lại to tướng lên… Thì con kệ bố đấy… -Như nhíu lông mày lại và nhìn lên tivi, thực sự lúc này nàng chỉ thấy lo cho chịmình chứ không nghĩ đến những chuyện khác.
-Khà! Khà! To lên mất rồi… Khà! Khà! –Ông Lý chỉ xuống đũng quần mình, dương vật ông đã cửng lên từ nãy khi lén nhìn vào vú của Như. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Bố ý nhờ… Mới hôm trước vừa mới… Bố nhịn đi nha, ảnh hưởng sức khỏe lắm ạ… -Như nhíu lông mày lại nhìn bố mình.Cách đây ba bốn hôm nàng vừa cùng bố thủ dâm xong hôm nay lại thế này nữa…
-Nhưng… Con biết mà… Bố mà lớn lên khó xuống lắm… -Ông Lý biết mình hơi đòi hỏi nhưng hễ có cơ hội ông sẽ nhờ con gái mình giúp. Tuy nhiên những ham muốn của ông chỉ dừng lại ở đó chứ chưa bao giờ đòi hỏi quá chớn.
-Hôm nay con mệt lắm ý… -Như làm mặt xị quay sang nhìn bố phụng phịu. Nàng vẫn đang lo lắng đến chuyện ở nhà, lát nữa chắc chắn nàng sẽ gọi cho chị Uyên, bởi vì nàng cũng liên quan đến chuyện đó, nàng chỉ sợ anh Phi sẽ lỡ lời nói ra điều gì đó nên lúc này tâm trí nàng không nghĩ gì ngoài chuyện ở nhà.
-Ừ ừ… Bố xin lỗi… Tại bố… Tại bố… Thôi con ngồi đây nhé! Bố lên phòng nghỉ! Khà! Khà! –Ông Lý cười ngại và đứng dậy ôm chim đi lên tầng, ông hiểu ánh mắt và tâm trạng của con bé. Có lẽ ngày hôm nay con bé thực sự không có nhu cầu. Có lẽ nó đang lo lắng cho chị nó. Ông thật kém tinh tế khi không nhận ra điều đó, thôi thì đành lên nhà cho đỡ mất mặt vì ở đây chim ông chỉ có cứng hơn thôi.
-Bố ơi… Bố không xem nốt phim ạ… -Như nhíu lông mày lại nhìn bố, nàng sợ mình vừa nói gì đó khiến bố phật lòng, nàng thực sự không có ý như vậy.
-Con xem đi! Khà! Khà! Bố lên phòng nằm… -Ông Lý cười ngại và đi dần ra cầu thang. Ông không giận nhưng với tính cách của Như nàng lại nghĩ ông đang buồn lòng vì nàng đã từ chối giúp đỡ ông.
-Bố ơi… Bố ngồi đây xem nốt phim với con… -Như đứng dậy, nàng nhìn bố và thấy thương bố khi thấy dáng ông lủi thủi đi lên…
-Bố ngồi đấy nó cứng hơn thì sao? Khà! Khà! –Ông Lý nói nhỏ và nhìn Như cười cho con bé thoải mái, vì ông biết tính con bé.
-Um… Bố… Bố không được giận con nha… -Như nhíu lông mày lại khẽ cười với bố vì lúc này thực sự nàng đang không có tâm trạng làm gì hết.
-Ừ! Khà! Khà! –Ông Lý cười và đi lên tầng. Như ngồi xuống ghế sofa nhìn bố đi lên rồi cắn móng tay. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Nàng thở dài, bỗng nàng nghĩ đến gia đình nàng, gia đình chồng, cuộc sống của nàng đảo lộn từ khi nào vậy. Những quan hệ bí mật này… Tất cả mọi người… Tại sao…
Như ngồi lặng, đôi tay thon dài đan chặt vào nhau, mắt nàng nhìn lên tivi nhưng không hề biết bộ phim đang chiếu đến phân cảnh nào, chỉ biết mắt nàng nhòe đi như muống tìm một lối thoát giữa những sợi chỉ rối của số phận mình. Đôi lúc nàng cảm thấy thật mệt mỏi, mọi chuyện bắt đầu chẳng phải do nàng muốn…Đều là những cảm xúc thật khó diễn tả… Những bí mật nàng phải giữ thật sự rất nặng nề và rất lo sợ nó bị lộ ra.
Nàng cảm thấy mình như đứng giữa hai bờ không thể quay lại được nữa… Cũng thật khó để bước tiếp… Cái gọi là hạnh phúc gia đình như nàng đang từng mong ước, giờ đây chỉ là một tấm màn mỏng, che giấu bí mật và dằn vặt. Có những đêm nàng tự hỏi tại sao cuộc sống lại rẽ sang lối này… Là số phận trêu ngươi, hay do chính nàng đã yếu lòng mà để mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát?
Nàng bỗng nhận ra, có những mối quan hệ, một khi đã dính vào không còn ai có thể rửa sạch được. Và chính từ đó cuộc đời mọi người đã biến thành một mê cung, nơi tình thân, tình nghĩa và tình cảm đều chẳng còn ranh giới rõ ràng nữa… Lúc này nàng thực sự thấy lo lắng và khó chịu khi không biết chuyện gì đã xảy ra bên kia nữa.
Như ôm đầu, nàng bị áp lực… Nàng nhắm tịt mắt lại và chờ đợi điện thoại của chị Uyên.
-Chị Như! –Bỗng tiếng của Thư vang lên khiến Như nhìn lên thấy con bé đang đứng ở cầu thang gọi.
-Lên ngủ không? –Thư cười, con bé vừa học xong, trông nó vô tư nàng thật sự rất muốn được như con bé.
-Chị không… Em ngủ trước đi… -Như mỉm cười.
-Thế em ngủ trước nha… Mai em còn đi học sớm… bye bye… -Thư vẫy tay và đi về phòng… Để lại Như ngồi thẫn thờ dưới ghế sofa.
10 phút sau… Không chịu được cảm giác này… Như liền gọi điện cho chị. Tiếng chuông điện thoại đầu bên kia vang lên một lúc rồi mà không ai bắt máy, càng lâu càng khiến Như thấy nóng lòng.
-Chị đây… -Tiếng của Uyên thì thầm nói trong điện thoại khiến Như thở phào, nàng cố gắng lắng nghe mà thấy bên kia im ắng quá. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Chị ơi… Chuyện sao rồi ạ? –Như cũng nói thầm cùng chị trong khi ở bên Như nàng có thể nói to thoải mái.
-Ổn rồi nha… Chị với anh Phi làm lành rồi, ông đang ngủ… Thức cả một ngày trời luôn. -Nghe thấy chị Uyên cười Nhưcũng nhẹ lòng hơn.
-Thế bố Lưu không nói gì ạ?
-Không… Rất lạ nha ông ấy không nói gì cả…
-May quá… Em chỉ sợ lớn chuyện thôi ý… -Như thở dài một cái như xóa tan những cảm xúc tiêu cực vừa rồi của mình.
-Không sao đâu… Thôi ngủ đi mai về sớm chị kể cho… Chị cũng ngủ đây… Thế nhé!
-Vâng ạ! Hi hi… -Nói xong hai chị em tắt máy. Như mím môi lại, không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ như thế vậy mà cứ lo xa.Nàng vươn vai và đứng dậy… Sau đó Như đi lên tầng với một tâm trạng đã thoải mái hơn rất nhiều.
Đi qua phòng bố… Như lưỡng lự một lúc rồi đẩy cửa vào để kiểm tra vì nàng biết lúc nãy chim bố cửng lên khi nhìn lén ngực nàng không biết đã xuống chưa nữa. Vừa mở ra Như thấy bố đang nằm ở giường xem thời sự với con cu đang chổng ngược lên… Đúng là ông ấy không thể xuống sao?…
-Con à… Sao rồi… Chuyện sao rồi? –Ông Lý bật dậy khi thấy Như bước vào phòng.
-Dạ ổn rồi ạ… Chị Uyên với anh Phi làm lành rồi ạ… Hì… -Như đứng ở giữa phòng, nàng có chút bẽn lẽn vì lúc nãy làm bố buồn lòng. Tính nàng là vậy sợ làm mất lòng mọi người và sợ nhất làm người thân phiền lòng, nên nhiều lúc nàng hay chiều theo ý mọi người kể cả cho nàng có chịu thiệt một chút.
-Vậy là tốt rồi! Yên tâm rồi con à!... Lại đây con… -Ông Lý cười rồi vẫy tay.
-Hmm… Đến bố nha, bố cứ thế này con chẳng yên tâm được… -Như đi tới ngồi xuống giường.
-Bố xin lỗi… Bố không cố ý… -Ông Lý gãi đầu, trông ông chẳng còn chút uy nghiêm nào khi làm những hành động như vậy.
-Bố nhìn con mà cũng to tướng lên được… Con là con gái bố đó nha… -Như nhíu lông mày nhìn bố.
-Khà! Khà! Thì… Bố biết… Nhưng dù gì con cũng lớn rồi… Cơ thể phát triển, nói không có cảm giác gì là sai con à… Bố xin lỗicon gái của bố... Bố không cố tình làm con khó xử... -Ông Lý lắc đầu cười ngại.
-Hmm… Coi như bố cũng thật thà… -Như mím môi nhìn bố.Nàng nghĩ đơn giản bố chỉ coi cơ thể nàng như những người con gái phụ nữ khác nên mới cương lên như vậy, chứ không có ý đồ xấu với con gái mình.
-Con bé này! Bố không thật thà thì còn ai hả? –Ông Lý cười và chọc một ngón tay vào eo Như khiến Như buồn và rụt người lại.Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Ha ha… Buồn con… Con không nghĩ bố như thế… Nhưng mà cái này nha… Bố hạn chế đi ạ… -Như vừa nói vừa chỉ vào dương vật của ông đang ngỏng lên trong quần.
-Bố biết… Nhưng biết làm sao khi không kiềm chế được con à… Bố khổ tâm lắm… Bố không bao giờ nghĩ bố có thể cương lên khi nhìn vào cơ thể con gái mình… Nó làm bố thấy xấu hổ… Bố cảm giác không tiết chế được, nó lên như bản năng con à… -Ông Lý buồn bã nói.
-Bố đừng buồn… Bố bị rối loạn mà… Với lại đó cũng là phản ứng bình thường của đàn ông mà bố… Tại bố cứ nhìn vào ngực con thôi ý... Con không nghĩ gì đâu, con coi đây là bệnh của bố chứ chẳng có suy nghĩ gì khác nên bố yên tâm nha… Hi hi… -Như cười và nói cho ông đỡ ngại vì Như rất hiểu hoàn cảnh của bố mình. Là con gái nàng phải có trách nhiệm khi bên cạnh bố không có ai cả.
-Cảm ơn con… Đã thấu hiểu bố… Bố rất hạnh phúc khi cuộc đời bố có những cô con gái biết hiểu chuyện và biết thông cảm cho ông bố già bệnh tật này…
-Hì… Cái này… -Như chỉ vào dương vật của bố và mím môi nhìn bố mình.
-Cái này à... Thế em con ngủ chưa? –Ông Lý thều thào.
-Cái Thư ngủ rồi bố ạ… -Như mím môi lại với nhịp thở tăng dần.
-Ừ… Tốt rồi… Mấy hôm nay con có hứng không? –Ông Lý hỏiNhư một câu hỏi rất tự nhiên, như thể ông rất hiểu Như và thấy đó như một nhu cầu không thể thiếu của con bé vậy.
-Dạ… Mấy hôm nay ý ạ… Con… Không có ạ… -Như ấp úng vì xấu hổ, mặt nàng lại đỏ ửng lên. Bởi vì khi mọi thứ đã ổn định, mọi chuyện đã giải quyết xong, cơ thể nàng có rạo rực, có hưng phấn nhưng nàng không dám nói.
-Cần bố đi lấy dưa chuột không? –Ông Lý nói nhỏ với Như.
-Eo ơi… Không cần đâu bố ạ… Bố ý… -Như nhíu lông mày lại khẽ lườm bố, gương mặt xinh xắn đáng yêu của Như khiến ông Lý thấy con bé thật giống cái Uyên… Đôi lúc cũng biết lườm đấy chứ.
-Hay dùng cái này… -Ông Lý cười gượng và kéo chim ra khỏi quần. Ông chỉ muốn trêu Như chứ chưa bao giờ ông nghĩ đến việc sẽ làm chuyện đó với con gái, nhưng hành động này vô tình làm Như thấy hơi sốc. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Eo ơi… Bố nha… Con mách chị Uyên bố muốn ấy ấy con… -Như biết bố trêu nên nàng cũng trêu lại và nhìn chằm chằm xuống dương vật dài ngoằng to tướng của bố.
-Con bé này! Đừng! Chết đòn đấy! –Ông Lý giật mình vỗ nhẹ vào đùi Như một cái.
-Ha ha ha… Con đùa… -Như ôm miệng cười khi thấy vẻ mặt nghệt ra của bố.
-Con bé này làm bố sợ hết hồn! –Ông Lý vuốt lại mái tóc bạc của mình.
-Cái này ý ạ… Đừng có mà mơ! “Pẹt!” –Như nói nhỏ và đập nhẹ vào dương vật cương cứng của ông Lý một cái.
-Ai da… -Ông Lý giật mình ôm chim và đỏ hết cả mặt vì hưng phấn. Đúng là không thể mơ tưởng đút vào bướm con bé được...Nhưng từ lúc được gần gũi con bé ông cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Chẳng qua thời gian này thân thiết hơn nên ông muốn trêu con bé một chút. Ông biết thực sự con bé có nghĩ đến chuyện đó nhưng nó vẫn ý thức được là không nên. Như vậy là rất tốt, chứ hai bố con đã từng thủ dâm cho nhau nói không nghĩ đến chuyện đó là sai.
-Thế con... Con giúp bố xuất ra được không con? –Ông Lý cười ngại nhìn Như.
-Hmm... Cái đó thì được... Nhưng bố phải nhanh lên đó... –Như thở mạnh và nhìn xuống dương vật bố.
-Ừ... Được được! Bố sẽ cố gắng... Nào! Con lên đây... –Ông Lý ngồi dịch vào trong và vội vàng kéo tay Như.
-Từ đã ạ... Con đi tắm đã… Bố chờ con một lát nha… -Như nóirồi rụt tay lại đứng dậy đi về phòng Thư... Ông Lý ngồi ở giường thở phì phò như con bò đực và nhìn vào bộ mông to của Như đang ẩn sau lớp váy mỏng.
Như từ từ đi về phòng Thư. Nàng không biết bao giờ bố mới hết căn bệnh này, thực sự nàng cũng ngại nhưng không còn cách nào khác, vì đây thuộc về vấn đề bệnh sinh lý rồi… Và trách nhiệm của nàng là phải giúp bố...
Nhưng nếu cứ thế này không biết phải giúp bố đến bao giờ nữa... Ngộ nhỡ sau này anh Ninh biết thì sao... Như lo lắng bước vào phòng tắm... Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng ít nhiều chim bố cũng to, nàng cũng không phải không có cảm xúc khi tiếp xúc với cái thứ đó... Gì mà dùng nó để thỏa mãn thay dưa chuột chứ...
họ muốn làm con chó mà anh, thích được ăn cứt thích được nghe chửiông b làm gì kỳ vậy, cần gì phỉa public cho chúng nó chửi nhục thế, share riêng được mà
một cộng đồng mà có những thằng thế này rất bẩn thỉu anh ạ, tụi nó làm đất nước chậm phát triển, con người ngu si ù lìđịt mẹ nhà thằng anhlaai95 chắc vô phúc lắm, bị ỉa lên bàn thờ mà vẫn gắng ghê![]()
cả nhà thằng anhlaai bị tai nạn chết thảmđịt mẹ mày con chó này, con cái bố mẹ mày chết hết mẹ đi, thằng cặn bã này bố mày bị cấm chap 113 rồi cái địt mẹ mày, đọc thông báo mà cay vcl
thằng này em nghĩ nó là một thằng ngu béo béo, có thể đeo kính, chửi nó chắc nó sướng lắmcả nhà thằng anhlaai bị tai nạn chết thảm
chán lắm anh ơi, đang chờ chap 113 thì chớ, giờ tác giả cấm thật rồi biết làm thế nào nữaôi thật vãi lồn, tao biết ngay mà, thằng xúc vật anhlaai95 địt cả lò nhà mày anhlaai95 ơi, địt mje mày hiện lên đấy bố mày bảo cái con chó



