Người Giữ Cửa – Chương 72
(thuộc về nhau — theo cách rất thật )
Mưa ngoài cửa kính nhỏ dần. Căn phòng khách sạn chỉ còn ánh đèn vàng dịu và mùi thuốc sát trùng còn vương nhẹ từ phòng khám.
Trình Ca ngồi tựa đầu giường, tay quấn băng mỏng. Mắt vẫn nhìn người trước mặt như thể còn chưa tin, là người này thật sự chạy cả đêm đến đây.
“Anh muốn chúng ta thuộc về nhau.”
Câu nói vẫn còn nằm giữa khoảng không.
Ấm áp nhưng nặng đến mức khiến tim cô lệch nhịp.
“Anh biết mình đang nói gì không?”
Giọng cô nhỏ hơn bình thường.
“Biết.”
“Em khó chiều lắm.”
“Biết.”
“Hay bỏ đi.”
“Biết.”
“Lúc khó ở còn đáng ghét.”
Lần đầu tiên tối nay khóe môi anh cong rất nhẹ.
“…vẫn muốn.”
Đáng ghét thật, người này lúc nào cũng nói ít
mà toàn khiến người ta mềm lòng.
“Anh.”
“Hửm?”
“Nếu em lại biến mất?”
“Anh tìm.”
“Lỡ em cố chấp?”
“Thì đợi.”
“Lỡ em làm anh mệt?”
Lần này anh nhìn cô rất lâu.
“…thì mệt cùng.”
Căn phòng yên đi, yên đến mức nghe rõ tiếng mưa cuối cùng rơi trên ô kính.
Trình Ca cúi đầu rất khẽ.
Giọng nhỏ đến gần như tan mất:
“Em sợ mất anh.”
Lần nàyanh ngồi gần hơn, không vội.
Chỉ rất tự nhiên nắm lấy tay cô, tránh chỗ băng lại. Ngón tay siết nhẹ.
Như một lời xác nhận.
“Không đi đâu.”
Giọng thấp. Rất chắc chắn
“…lần này không để em một mình nữa.”
Cô bật cười rất nhỏ.
Mắt hơi cay.
“Nghe giống hứa ghê.”
“Ừ.”
“Giữ lời không?”
“Thử xem.”
Ngoài trời, mưa cuối cùng cũng dừng.
Trong căn phòng nhỏ nơi vùng núi, sau một lần suýt mất nhau,
có lẽ lần đầu tiên cả hai đều thôi hỏi “Rốt cuộc mình là gì?”
ManhThuong hôn nhẹ lên tóc cô, mũi, miệng rồi tai..
vuốt ve tấm lưng cô theo nhịp... vuốt ve mỗi một tấc thân thể “Trình Ca”, đôi mắt, bờ môi, vòng eo, cái mông vểnh, mắt cá chân.
Cửa sổ sát đất, không kéo rèm, sắc trời mông lung.
ManhThuong nhìn đôi mắt Trình Ca trống rỗng, yên lặng...
Trên ra trải giường màu xanh nước biển, hai chân Trình Ca trắng ngần, giống như tuyết.
ManhThuong quỳ xuống, vuốt ve chân cô.
Trình Ca mở mắt, nhìn anh : "hôm nay em hơi mệt "
ManhThuong cúi người hôn mắt cô, Trình Ca đón nhận như hòa làm một...
“Anh sẽ cho em kích thích, để em không mệt.”
ManhThuong ngồi xổm dậy, vén váy cô lên, tách hai chân cô ra đẩy gập lại, cúi đầu xuống.
Trình Ca đá anh một cái... cười hề hề
" Anh"
"Sao Vậy"
" Đợi em khỏe hơn "
"Được"
......
(thuộc về nhau — theo cách rất thật )
Mưa ngoài cửa kính nhỏ dần. Căn phòng khách sạn chỉ còn ánh đèn vàng dịu và mùi thuốc sát trùng còn vương nhẹ từ phòng khám.
Trình Ca ngồi tựa đầu giường, tay quấn băng mỏng. Mắt vẫn nhìn người trước mặt như thể còn chưa tin, là người này thật sự chạy cả đêm đến đây.
“Anh muốn chúng ta thuộc về nhau.”
Câu nói vẫn còn nằm giữa khoảng không.
Ấm áp nhưng nặng đến mức khiến tim cô lệch nhịp.
“Anh biết mình đang nói gì không?”
Giọng cô nhỏ hơn bình thường.
“Biết.”
“Em khó chiều lắm.”
“Biết.”
“Hay bỏ đi.”
“Biết.”
“Lúc khó ở còn đáng ghét.”
Lần đầu tiên tối nay khóe môi anh cong rất nhẹ.
“…vẫn muốn.”
Đáng ghét thật, người này lúc nào cũng nói ít
mà toàn khiến người ta mềm lòng.
“Anh.”
“Hửm?”
“Nếu em lại biến mất?”
“Anh tìm.”
“Lỡ em cố chấp?”
“Thì đợi.”
“Lỡ em làm anh mệt?”
Lần này anh nhìn cô rất lâu.
“…thì mệt cùng.”
Căn phòng yên đi, yên đến mức nghe rõ tiếng mưa cuối cùng rơi trên ô kính.
Trình Ca cúi đầu rất khẽ.
Giọng nhỏ đến gần như tan mất:
“Em sợ mất anh.”
Lần nàyanh ngồi gần hơn, không vội.
Chỉ rất tự nhiên nắm lấy tay cô, tránh chỗ băng lại. Ngón tay siết nhẹ.
Như một lời xác nhận.
“Không đi đâu.”
Giọng thấp. Rất chắc chắn
“…lần này không để em một mình nữa.”
Cô bật cười rất nhỏ.
Mắt hơi cay.
“Nghe giống hứa ghê.”
“Ừ.”
“Giữ lời không?”
“Thử xem.”
Ngoài trời, mưa cuối cùng cũng dừng.
Trong căn phòng nhỏ nơi vùng núi, sau một lần suýt mất nhau,
có lẽ lần đầu tiên cả hai đều thôi hỏi “Rốt cuộc mình là gì?”
ManhThuong hôn nhẹ lên tóc cô, mũi, miệng rồi tai..
vuốt ve tấm lưng cô theo nhịp... vuốt ve mỗi một tấc thân thể “Trình Ca”, đôi mắt, bờ môi, vòng eo, cái mông vểnh, mắt cá chân.
Cửa sổ sát đất, không kéo rèm, sắc trời mông lung.
ManhThuong nhìn đôi mắt Trình Ca trống rỗng, yên lặng...
Trên ra trải giường màu xanh nước biển, hai chân Trình Ca trắng ngần, giống như tuyết.
ManhThuong quỳ xuống, vuốt ve chân cô.
Trình Ca mở mắt, nhìn anh : "hôm nay em hơi mệt "
ManhThuong cúi người hôn mắt cô, Trình Ca đón nhận như hòa làm một...
“Anh sẽ cho em kích thích, để em không mệt.”
ManhThuong ngồi xổm dậy, vén váy cô lên, tách hai chân cô ra đẩy gập lại, cúi đầu xuống.
Trình Ca đá anh một cái... cười hề hề
" Anh"
"Sao Vậy"
" Đợi em khỏe hơn "
"Được"
......



